Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
MU Moi ra - MU ONLINE



MU Moi ra - VINA MU

Hình ảnh

Thuyết khách(Hay còn gọi là Tôn tẩn bàng quyên thời hiện đại)


  • Please log in to reply
6 replies to this topic

#1
Gia gia

Gia gia

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 236 Bài Viết:
Thuyết khách

Quỷ Cốc tiên sinh là một “đại sư phụ” thời Chiến quốc. Ông có bốn học trò xuất sắc. Tôn Tẫn được đào tạo thành chuyên gia phần mềm; Bàng Quyên là chuyên gia phần cứng; riêng Tô Tần và Trương Nghi không mê phần cứng cũng chẳng khoái phần mềm, được sư phụ đào tạo thành hai nhà thuyết khách hảo hạng - thời nay người ta gọi là chuyên gia đàm phán.

Tô Tần, Trương Nghi cho rằng dựng nên sự nghiệp dựa trên vốn liếng chưa phải là hay, dựa trên thiết bị kỹ thuật hiện đại chưa phải là tài, bằng trình độ chuyên môn cao cũng không hẳn là bậc tài danh thiên hạ. Không có tài sản, không cần trình độ chuyên môn, chỉ cần uốn ba tấc lưỡi mà tạo nên cơ nghiệp, ấy mới là đấng anh hùng đáng lưu danh thiên cổ!

Từ giã sư phụ, Tô Tần hạ sơn và quyết tâm thực hiện ước muốn làm giàu cháy bỏng của mình, làm giàu nhờ ba tấc lưỡi.

Nhìn qua cục diện thiên hạ, Tô nghĩ ra một kế sách. Ở đô thành có nhiều nhà cung cấp thiết bị, vật tư phần cứng, ở thôn quê có lắm người cần mua những mặt hàng này. Tô sẽ nắm giá của nhà cung cấp, rồi đi về miền quê – càng xa càng tốt – chào giá cao lên để ăn chênh lệch. Như thế không cần vốn liếng, không cần cơ ngơi, chỉ cần tốn chút... nước bọt là có tiền bỏ túi.

Việc trước tiên cần làm là phải in cái cạc-vi-dít thật “oách”. Chuyện nhỏ! Tô Tần cặm cụi bên máy tính thiết kế một cái cạc-vi-dít. Một cái tên công ty thật kêu: Thời Đại Mới và một chức danh thật “mốt”: Sales Manager (giám đốc bán hàng). Hay lắm! Mà còn nữa! Đâu phải chỉ có chữ, cạc này có cả chân dung Sales Manager nữa nên dứt khoát phải in màu thật đẹp để giải quyết khâu... oai. Nhưng in offset thì phải số lượng nhiều và tốn bộn tiền. Chuyện nhỏ! Tô copy mẫu cạc 6x9 này thành 4 mẫu xếp trên khung hình 13x18, đem ra minilab rửa ảnh kỹ thuật số. Mỗi tấm như vậy giá chưa tới 5.000 đồng, cắt ra được 4 cái cạc-vi-dít. Cần bao nhiêu rửa bấy nhiêu, thật tiện lợi và tiết kiệm.

Việc kế tiếp là nghĩ cho được phải dụ bán cái thứ gì. Màn hình, máy in... thì to quá, rất cồng kềnh, không tiện cho kẻ thuyết khách như mình. Vả lại giá cũng hơi cao, khó xơi. CPU thì nghe đâu mạng lưới phân phối đã khá tốt, không chắc ăn. Cuối cùng, Tô Tần chọn mặt hàng là RAM, rất gọn nhẹ, chỉ cần đút túi. Thêm nữa đây là mặt hàng có xuất xứ vô cùng phong phú, mà giá cả lại bập bềnh như bong bóng xà phòng. Thật là một mặt hàng lý tưởng.

Tô Tần ra cửa hàng hỏi kỹ lưỡng giá cả, mua một thanh RAM đút túi làm mẫu. Kế đến, giở bản đồ ra coi để xác định vùng sâu,vùng xa nào là đối tượng hợp lý để đi thuyết khách.

Mọi việc xong xuôi. Tô Tần quần áo chỉnh tề ra... đón xe đò về tỉnh X để bắt đầu hành trình khởi nghiệp. Cả một trời tương lai phơi phới hiện ra trước mắt.
Đến nơi, Tô dò hỏi địa chỉ và ngoắt taxi để đến nơi cần đến.
Tiếp Tô Tần tại cửa hàng vi tính Sương Sương ở tỉnh X là một gã nhà quê chính hiệu. Gã mặc áo bỏ ngoài quần, đi dép xẹp và đang ngồi nhâm nhi ly đế ở bàn tiếp khách.
Tô Tần trịnh trọng đưa cạc-vi-dít và giới thiệu mình là “sales manager” của công ty Thời Đại Mới, nhà cung cấp chính thức và độc quyền của loại RAM ABC mà Tô đang mang theo. Gã nhà quê vồn vã mời Tô ngồi và rót một ly để mừng buổi sơ giao.
(Thuyết khách Tô Tần có thành công không?, đón xem hồi sau sẽ rõ!)
Mai tui post tiếp(nhớ đón xem nghe)

Thuyết khách

Tóm tắt kỳ trước: Tô Tần quyết lập nghiệp bằng nghề thuyết khách. Tô mua RAM ở thành đô và mang về thôn quê dụ người mua giá cao để kiếm lời.

Tô Tần mua thanh RAM giá 17 đô, nên chào bán cho gã với giá 20 đô, kèm theo những lời mật ngọt: Đây là loại hàng có chất lượng trên cả tuyệt vời, giá cả tốt như chưa bao giờ được tốt như thế, hàng hóa sẽ được giao tận nơi thật ổn định. Còn về bảo hành à? Hoàn toàn yên tâm.

Gã nhà quê khà một cái, lẩm bẩm: Quái, cái thứ này công ty Y. ở thành phố bán có 17 đô thôi mà?

Tô Tần giật thót mình, tự nhủ: Chết, tưởng nó nhà quê chỉ biết nhậu thôi không biết gì. Dè đâu nó nói đúng chỗ mình lấy hàng và đúng luôn giá nữa! Làm sao đây?

Bản lĩnh thuyết khách của Tô Tần được phát huy, Tô “nổ” một tràng:

- Huynh thật là người am tường sự thế, nhưng huynh biết một mà chẳng biết hai. Hàng hóa bây giờ chân giả khó lường, họ bán rẻ hơn đệ vì của họ là hàng lậu, hàng lụi, hàng dỏm. Của đệ đây mới là thứ chính hiệu, xuất xứ từ... Mỹ La tinh đấy huynh à.

Gã nhà quê gục gặc ra điều đã hiểu. Có vẻ như đã cắn câu. Nhưng gã ra hai điều kiện: một là giảm giá xuống còn 19 đô, hai là phải cho gã ghi nợ một tuần chứ không thanh toán ngay. Tô Tần đồng ý ngay, vì 19 đô vẫn còn lời, còn chuyện công nợ cũng chẳng lo, vì nhà cung cấp cho hắn nợ đến 10 ngày cơ mà.

Đến đấy, gã nhà quê sực nhớ một điều, gã hỏi: Giá này có tính VAT chưa đó? Tô Tần đã chuẩn bị điều này nên trả lời ngay: Chưa huynh ạ, nếu huynh cần hóa đơn, đệ sẽ cộng thêm 5% VAT vô đó, còn nếu không lấy hóa đơn thì ta cùng “xù” thuế nhé?
Hai bên thống nhất rằng Tô sẽ giao 500 thanh RAM với giá 19 đô một thanh, một tuần sau trả tiền. Hàng giao sẽ không cần hóa đơn tài chính để “xù” 5% thuế giá trị gia tăng. Tô Tần khấp khởi mừng thầm, không ngờ mới ra quân mà trúng quả đậm như vậy. 500 thanh RAM, mỗi thanh lời 2 đô, vị chi là có 1.000 đô ngon ơ mà chả cần tí vốn nào.
Hôm sau, Tô Tần ứng 500 thanh RAM từ nhà cung cấp, hẹn 10 ngày sau thanh toán và mang đến giao cửa hàng vi tính Sương Sương. Đôi bên ký biên bản giao hàng và nhận nợ hẳn hoi. Tô Tần chỉ cần chờ 7 ngày sau là có ngay 1.000 đô tiền buôn... nước bọt.
Hai hôm sau, từ thành đô, từ nhà cung cấp Tô Tần nghe xôn xao tin đồn: có một cửa hàng từ tỉnh X. xa xôi cung cấp RAM với giá rẻ hơn cả giá của nhà cung cấp, phá giá thị trường, chỉ 16 đô một thanh. Hỏi ra thì chính là cửa hàng Sương Sương nọ. Tô Tần gãi đầu gãi tai tự hỏi: Quái quỷ, không lẽ thằng cha nhà quê này ngu dữ vậy? Rõ ràng nó mua với giá 19 đô, sao lại bán chỉ có 16 đô? Chẳng lẽ ngu đến mức không biết lãi lỗ là gì ư?
Đúng hẹn, Tô Tần quay lại đòi nợ. Gã nhà quê cười hề hề bảo: Lai rai vài xị đã, có mất đâu mà sợ. Qua chưa có tiền trả, hẹn chú em tuần sau nhé!
Tô đòi không được, quay về. Nhà cung cấp dí sát nút đòi nợ. Khất không được, Tô đành bán gia sản để trả, lòng nhủ thầm tuần sau sẽ đến Sương Sương gỡ lại.
Tuần sau, Tô Tần lại lặn lội đến tỉnh X. đòi nợ. Gã nhà quê vẫn cười hềnh hệch bảo chưa có tiền, hẹn tháng sau. Tô nổi điên lên, đòi kiện. Gã vẫn... tỉnh như ruồi, cười bảo: Chú em kiện ai? Hóa đơn bán hàng đâu? Chú em bán hàng không có hóa đơn là vi phạm pháp luật đấy nhé, đừng có dại mà đi thưa với kiện!
Chợt hiểu ra mọi sự, Tô Tần tím mặt, đành xuống nước năn nỉ. Vẫn chỉ được trả lời bằng giọng cười hề hề, hềnh hệch. Và cứ thế, gã nhà quê cứ hẹn, hẹn hoài mà không bao giờ trả nợ. Còn Tô Tần? Khi bạn đọc chuyện này thì nhiều năm đã trôi qua, Tô Tần cứ mãi lẽo đẽo đi đòi nợ.
(Kỳ sau: Rút kinh nghiệm của Tô Tần, Trương Nghi sẽ thuyết khách như thế nào?
Bạn chỉ cần click vào đây:
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
là bạn nhận được một lời cảm ơn của tui+một host free hehe
Sorry đừng chửi

#2
emdep.gai

emdep.gai

    Căn bản tin học tốt

  • Newbies
  • Pip
  • 40 Bài Viết:
Hỡi cao nhân Lão Gia Gia! Hậu bối ngóng chờ hồi sau kể về Trương Nghi đã lâu nhưng ko thấy giờ cổ của tại hạ đã dài ra đc 2m1 rùi nè!
Mong lắm thay!!!!!! Cái chiêu của lão nhà quê kia thấy quen quen.
Cám ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy.
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

#3
Gia gia

Gia gia

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 236 Bài Viết:
Tại không tháy ai góp ý tưỡng không ai đọc nên không post


Thuyết khách (tập 3)
Xin nhắc lại, Quỷ cốc tiên sinh có bốn học trò xuất sắc: Tôn Tẩn được đào tạo thành chuyên gia phần mềm, Bàng Quyên là chuyên gia phần cứng, hai chàng Tô Tần, Trương Nghi là chuyên gia đàm phán. Kỳ trước ta đã biết chuyện về chuyến du thuyết của Tô Tần, trước khi kể chuyện Trương Nghi, hãy kể qua một chút về những nhân vật có liên quan: Tôn Tẩn và Bàng Quyên.
Bàng Quyên thấy thị trường công nghệ thông tin phát triển như vũ bão mà sốt ruột, bèn xin thầy hạ sơn để tạo công danh.
Quyên đến nước Ngụy, tâu với Ngụy vương rằng mình là chuyên gia xuất chúng về phần cứng, đủ sức giúp Ngụy vương xây dựng một hệ thống thông tin hiện đại bậc nhất thiên hạ. Ngụy vương nghe lời, giao quyền cho Bàng Quyên xây dựng một cổng giao tiếp điện tử (ta thường gọi là poọc-tồ) cực kỳ hiện đại cho nước Ngụy.
Vàng bạc trong ngân khố trị giá hàng chục tỷ đồng được đổ ra để Bàng Quyên xây dựng nên một công trình nở mày nở mặt với đời, lưu danh hậu thế.
Thế nhưng cổng thì có mà người đi qua đi lại thì không. Triều thần đàm tiếu, nào là: “cải cách hành chính của ta vẫn còn chưa đạt đến một trình độ nhất định để có thể điện tử hóa mà ta vẫn gọi là tin hóa quản lý hành chính nhà nước. Một bộ máy cũ cộng tin học hóa sẽ vẫn cho ta một bộ máy cũ cộng một chi phí rất lớn”(1), nào là: “Cổng giao tiếp điện tử là một vấn đề khó nếu không làm các hệ thống thông tin thành phần thì không thể duy trì các hệ thống cổng thông tin điện tử hoạt động một cách hiệu quả được”(2) v.v...
Bàng Quyên vừa tức, vừa lo, không biết phải làm thế nào.
Quỷ cốc tiên sinh thấy vậy, khuyên Tôn Tẩn xuống núi giúp Bàng Quyên. Trước khi đi, ông đưa cho Tôn Tẩn một cái flash drive, dặn rằng lúc nguy cấp hãy mở file trong đó ra xem để biết cách ứng phó.
Bàng Quyên biết Tôn Tẩn là chuyên gia phần mềm xuất sắc, một phần mong cho Tôn Tẩn giải quyết giúp mình làm cho cổng giao tiếp điện tử có giá trị thực tiễn, phần khác lại lo Tôn Tẩn vạch ra rằng mình đang đầu tư lãng phí.
Tôn Tẩn xem qua công trình của Bàng Quyên, nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ, uống hết tám ly cà phê để tăng thêm năng lực tư duy, rồi tặc lưỡi lắc đầu: “Ngộ pó tay”. Bàng Quyên giận lắm, lợi dụng lúc Tôn Tẩn đang đạp xe suy nghĩ vẩn vơ, thuê xã hội đen tông xe làm Tôn Tẩn gãy hai giò, phải vô nằm bệnh viện.
Nằm trong bệnh viện, Tôn Tẩn trằn trọc nghĩ suy: Tại sao chuyện nên làm là xây dựng các hệ thống thông tin thành phần mà lại không làm? Tại sao chuyện cần làm sau lại làm trước? Tại sao chuyện cần đầu tư ít mà hiệu quả cao lại không làm lại làm chuyện đầu tư nhiều mà không hiệu quả? Tại sao không suy nghĩ giải pháp cho cặn kẽ trước mà lại vội vàng đầu tư thiết bị? Không giải thích được, Tôn Tẩn sực nhớ lới thầy dặn, bèn móc flash drive ra cắm vô máy tính coi thầy biểu mình phải làm gì. Than ôi, cú tông xe quá dữ làm flash drive hư mất, không đọc được gì cả. Uất ức quá, Tôn Tẩn thét lên: Thế này có ĐIÊN không chứ! (về sau, sử sách chép nhầm rằng trong file Quỷ Cốc tiên sinh chép cho Tôn Tẩn chỉ có một chữ “Cuồng”, ý nói Tôn Tẫn hãy giả điên – thực ra không phải như vậy, chẳng qua là Tôn Tẩn tức quá phát điên).
Dù sao đi nữa Tôn Tẩn cũng đã điên. Trong cơn điên, anh ta cứ lẩm bẩm: Điên rồi, điên rồi! Có phải ta điên rồi hay không?
Bạn chỉ cần click vào đây:
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
là bạn nhận được một lời cảm ơn của tui+một host free hehe
Sorry đừng chửi

#4
White_Angel

White_Angel

    Thành viên mới

  • Advance Member
  • 38 Bài Viết:
hic sao dài vậy bác

#5
Gia gia

Gia gia

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 236 Bài Viết:
Còn phần cuối cùng nè đọc thì post lên luôn
Bạn chỉ cần click vào đây:
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
là bạn nhận được một lời cảm ơn của tui+một host free hehe
Sorry đừng chửi

#6
CrazyBoy_BRVT

CrazyBoy_BRVT

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 88 Bài Viết:
Dài Wá :(( Nhưng hay :(( Nhưng Thua Tôi Nhiều :(("
Một Đại Hiệp Đến Từ Trúc Sơn
Tên: ĐườngxBấtxNhiễm
Ai Muốn Làm Quen Thì Liên Lạc
thachtran321@yahoo.com.vn
Vũ Khí Siêu Cấp 120 muốn xem thi lick
Trăm Năm Buôn Tẫu Giang Hồ Không Đối Thủ
Ngàn Năm Buôn Tẫu Giang Hồ Rớt %
Triệu Năm Buôn Tẫu Giang Hồ Về Thành Hoài
Tỹ Năm Buôn Tẫu Nghĩ Võ Lâm

#7
Gia gia

Gia gia

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 236 Bài Viết:
Trương Nghi là đồng môn của Tô Tần về thuyết khách. Thấy Tô Tần đi dụ bán linh kiện vi tính bị “dính chấu”, Trương Nghi quyết định bán phần mềm. Nghi thấy cùng là một phần mềm quản lý có thể có giá từ 50 ngàn đồng đến 50 ngàn đô. Và điều quan trọng nữa là: hãy tìm đến “nhà sản xuất” nào ít có điều kiện tiếp cận khách hàng, để mình dễ qua mặt họ kiếm phần chênh lệch thật đậm. Thỏa mãn điều kiện này không ai tốt hơn Tôn Tẩn. Từ ngày què chân và bị coi là điên, Tôn Tẩn chỉ biết nằm nhà mà lập trình, chẳng thể tiếp xúc với ai.
Trương Nghi tìm đến Tôn Tẩn lân la hỏi thăm và biết được nếu trả cho Tôn Tẩn khoảng 10 triệu đồng thì anh ta có thể hoàn thành được một phần mềm quản trị nhân sự thật xịn.
Nghi tìm đến một doanh nghiệp bự, gặp trưởng phòng tổ chức và đề nghị cho mình được cung cấp phần mềm quản trị nhân sự. Ngài trưởng phòng miễn cưỡng tiếp Nghi và nói:
- Phần mềm ấy à? Đây cũng cần đấy chú em ạ. Nhưng chú đâu phải người đến chào hàng đầu tiên. Có khối anh đến đây mà tôi chưa “chịu” anh nào đấy chú em ạ.
- Dà, em biết chứ ạ. Nhưng em tin tưởng vào tính ưu việt của sản phẩm của mình, và anh ạ, giá cả của em “mềm dẻo” lắm ạ... Anh cho em thưa chuyện ít phút để giới thiệu ạ... Dạ, sẵn dịp trưa em mời anh dùng bữa ở nhà hàng... để anh em mình làm quen ạ.
Tại nhà hàng... trưởng phòng móc trong cặp ra một xấp tài liệu, đưa Trương Nghi coi. Nghi thấy đó là một thư chào hàng phần mềm quản trị nhân sự với giá 40 triệu đồng (gấp 4 lần giá Tôn Tẩn đề nghị!). Trưởng phòng nói: Nói thật với chú, để ứng dụng được phần mềm, anh đây phải gửi sếp một ít, gửi kế toán trưởng một chút, và còn bên thuế, bên tài chính nữa... Thế mà bọn này nó chỉ “chung” cho anh có 30%, đâu có đủ!
Trương Nghi nhẩm tính, cho rằng mình có thể “chung” đậm hơn để chiến thắng. Và sau một chầu nhậu tình thương mến thương, một quá trình thuyết khách tài tình, đôi bên đã đi đến quyết định. Theo đó hợp đồng cung cấp phần mềm quản trị nhân sự có giá 50 triệu đồng, trưởng phòng sẽ “hưởng” 40%, tức là 20 triệu (bạn có thể dễ dàng tính ra phần của Trương Nghi được hưởng sau khi trừ đi khoản 10 triệu đồng chi cho tác giả phần mềm là Tôn Tẩn!). Đôi bên cũng thống nhất sẽ ứng trước 50% giá trị khi ký hợp đồng, phần còn lại sẽ thanh toán toàn bộ khi chương trình hoàn tất, được nghiệm thu. Hợp đồng được ký giữa công ty và một cá nhân: đó là Trương Nghi, “chuyên gia tin học”.
Khi Trương Nghi ký hợp đồng xong và ứng trước 25 triệu, Nghi sửng sốt khi thấy trưởng phòng tổ chức tỉnh bơ sớt lại ngay 20 triệu phần của mình, với lý do cần phải có tiền để “bôi trơn”. Chưa kịp nhận 5 triệu đồng còn lại, Nghi lại càng sửng sốt hơn nữa khi thấy mình tiếp tục bị trừ đi 2 triệu rưỡi. Kế toán giải thích rằng đó là khoản thuế thu nhập 10% trích trước (trên khoản tiền 25 triệu Nghi nhận được trên danh nghĩa).
Cầm 2 triệu rưỡi, Nghi trừ đi tiền chầu nhậu hết 1 triệu, và lặng lẽ đem 1 triệu rưỡi còn lại đến giao cho Tôn Tẫn để đặt hàng viết chương trình quản trị nhân sự....
Bạn thân mến, tôi không biết bạn đã từng lập trình chưa. Nếu có, ắt là bạn biết một phần mềm không phải một... gói xôi, bán xong ăn liền. Bạn phải tiếp cận công việc, phải phân tích hệ thống, phải hoàn chỉnh từng phân đoạn, chạy thử và chỉnh sửa theo nhu cầu thực tế, vv và vv...
Bởi vậy, một triệu rưỡi đồng do Trương Nghi đưa cho Tôn Tẩn chỉ đủ để Tôn Tẩn uống cà phê và suy nghĩ lơ mơ chứ không đủ để tạo nên cái sườn cơ bản của chương trình.
Tôn Tẩn không thể tiếp tục lập trình nếu không được nhận bổ sung kinh phí.
Trương Nghi không thể đưa tiếp tiền cho Tôn Tẩn, bởi vì có... một triệu rưỡi thì Nghi đã giao cho Tẩn cả rồi.
Trưởng phòng tổ chức không thể chi tiếp tiền cho Trương Nghi vì theo hợp đồng chỉ có thể thanh toán nốt khi chương trình hoàn thành, mà không ai làm thì lấy gì để hoàn thành cơ chứ!
Bởi vậy tất cả mọi chuyện đều đang lửng lơ, chưa và có lẽ sẽ không có hồi kết thúc. Nếu bạn là chuyên gia lập trình và đang muốn thử sức, muốn “cống hiến”, xin hãy liên lạc với Trương Nghi để thực hiện cho xong dự án này. Địa chỉ liên lạc: haiau@vasc.com.vn. (nhờ Hải Âu chuyển).

Và đây xin ra mắt góc bình lọan
BÌNH “LOẠN”

Rồi cuối cùng... các con đã đến

Người ta tìm thấy trong hang đá ở cuối rừng một ông già râu tóc bạc phơ. Cây đa cổ thụ phủ rễ che gần kín cửa hang khiến cho đoàn thám hiểm khó khăn lắm mới phát hiện có một con người còn sống ở trong ấy.
Các cô gái, chàng trai trong đoàn thám hiểm rất ngỡ ngàng. Họ hỏi ông lão: “Thưa cụ, cụ là ai? Tại sao cụ lại ở đây?”
Ông già từ tốn hỏi lại: “Các con đã đọc chuyện Từ Thức chưa?”
Một cô gái reo lên: “A, thưa ông, con biết rồi. Từ Thức lên cõi tiên, sống 3 ngày vui sướng, nhưng rồi nhớ nhà quá xin quay về hạ giới. Ngờ đâu một ngày trên tiên bằng trăm năm dưới trần. Khi ông trở về thì ba trăm năm đã trôi qua... Vậy ông chính là Từ Thức đây sao?”
Ông già mỉm cười độ lượng: “Ta không có diễm phúc đó đâu con ạ. Ta sẽ kể chuyện của mình cho các con nghe đây:
Ngày xưa, lâu rồi, ta chẳng nhớ lâu bao năm, chỉ biết rằng khi ấy ta cũng già, nhưng chưa già như thế này.
Hồi ấy tin học bắt đầu phát triển. Đó là ngành học của giới trẻ. Điều này cũng phải thôi, vì giới trẻ rất năng động, nhanh nhạy, dễ dàng tiếp thu công nghệ mới. Cũng có những người già như ta ham muốn học hỏi, nhưng chẳng biết làm sao tiếp cận với tin học. Ôi khốn khổ cái thân già.
Người ta tìm cách phổ cập tin học cho mọi người. Nhưng không phải cho tất cả... mọi người, các con ạ! Các chương trình phổ cập chỉ nhắm vào thanh niên vùng sâu, vùng xa. Thế là người già như ta vẫn đứng ngoài vòng xoay của cuộc đời.
Những phần mềm ứng dụng của giới trẻ viết ra không dành cho ta. Họ viết ra cho những người có trình độ và suy nghĩ giống họ. Ta đã già, nên cảm thấy hết sức lạ lẫm đối với những phần mềm dành cho giới trẻ ấy! Cho đến giờ, ta vẫn băn khoăn tự hỏi: Tại sao người trẻ không viết những phần mềm tiện ích thân thiện cả với...người già? Biết đâu nhờ đó ta dễ tiếp cận máy tính hơn và không đến nỗi thành kẻ lạc loài?
Rồi có những ngày hội “đưa tin học đến với mọi người”. Ta thích đến lắm. Nhưng ở đấy người ta làm quen với tin học bằng... game. Ta già rồi, làm sao chơi game được? Một lần nữa, ta đứng ngoài cuộc chơi.
Càng ngày ta càng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng. Mỗi lần cảm thấy cô đơn, ta lại bỏ vào rừng ít lâu cho tâm hồn thanh thản. Nhưng lại nhớ, lại tiếc, ta lại trở về với đời. Ngày ấy, tin học phát triển nhanh lắm, ta lánh vào rừng 3 ngày, khi trở lại thấy cứ như 3 năm đã trôi qua. Những điều mới đó còn quen thuộc với ta, thoắt cái đã trở nên xa lạ vì đã được“tin học hóa”. Ta lại càng cảm thấy lạc lõng hơn nên lại vào rừng rồi nhớ đời mà quay về. Cứ thế luẩn quẩn vào, ra...
Mỗi lần trở ra, ta càng cảm thấy xa lạ hơn nên lại quay vào rừng. Càng ngày ta lại càng vào sâu hơn trong rừng, và thời gian ở rừng lại càng lâu hơn. Cho đến một ngày nọ, ta quyết định ở lại trong rừng sâu mãi mãi. Ta đã chọn hang đá này làm nơi cư ngụ từ ấy đến nay, lòng vẫn mong chờ, chờ điều gì ta cũng chẳng rõ...
Rồi cuối cùng, các con đã đến đây...
Bạn chỉ cần click vào đây:
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
http://point.http.vn/point.php?id=2448
là bạn nhận được một lời cảm ơn của tui+một host free hehe
Sorry đừng chửi




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 thành viên ẩn



Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến