Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Hình ảnh

Châu Âu du ký

* * * * - 2 Bình chọn

  • Please log in to reply
15 replies to this topic

#1
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Sau một chặng bay gần 2 giờ ,cuối cùng thì Bush cũng đến được Munich. Nói đúng hơn là rơi xuống giữa mùa thu Munich. Nắng vàng rực. Từ trên cao nhìn xuống đã thấy mùa thu đang độ chín.

Ra đón là một nhân viên của Frau Lejeune và một chiếc Mercedes mới cóng =)) . Sân bay cách thành phố khoảng chừng 30 km. Đường rộng rãi. Xe cộ ngược xuôi tấp nập nhưng không có cảnh thường thấy ở các cửa ngõ vào thành phố Hồ Chí Minh. Bush về ngay Bệnh viện Đại học Groshadern. Một bệnh viện thuộc hàng lớn nhất của nước Đức. Bệnh viện nằm phái Tây Bắc của Munich. Khu nhà chính dài 205m và cao 60m. Nối vào khu nhà chính này là một phức hợp rất hiện đại và hoàn chỉnh. Mặc dù bệnh viện to như thế nhưng người vào khó lòng mà đi lạc vì tất cả khoa phòng đều bố trí một cách có hệ thống và các bảng chỉ đường rất thân thiện. Không giống như bên nhà, những người từ quê lên cứ đi lòng vòng rồi hỏi nhau í ớ lung tung lên cả mà vẫn không tìm ra được nơi cần đến. =))

Mấy ngày nay bận không đi đâu được mà chỉ loanh quanh bệnh viện và nhà trọ thôi. Tuy nhiên, dù sao thì cũng muốn chia sẻ một chút mùa thu với những người chưa có may mắn này. Xin nói trước, Bush không hề có chút kỹ thuật nào về nghệ thuật nhiếp ảnh. Chỉ chụp theo những gì máy tự động cài đặt. Bà con nào chuyên nghiệp thì đừng cười mà chịu khó chỉ giáo vai chiêu với. :d"

1
Posted Image

Bệnh viện Groshadern
2
Posted Image

Đây là bờ tường ngoài cửa sổ phòng trọ
3
Posted Image

Một con đường bên cạnh bệnh viện
4
Posted Image

Góc nhìn khác
5
Posted Image

Dường như ở bất kỳ con phố nào người ta cũng có thể gặp sắc lá vàng thế này
6
Posted Image

Một con đường buổi sớm 7h
7
Posted Image

Trong vườn, khi lũ quạ chưa kịp đến quấy rầy
8
Posted Image

Một cửa hiệu tại trung tâm Munich
9
Posted Image

Frauenkirche
10
Posted Image

Nắng sớm
11
Posted Image

Nắng chiều
12
Posted Image

Một góc sân bệnh viện
13
Posted Image

Quay lại cửa ô vườn nhà

#2
Bá Thương

Bá Thương

    Mr Tôn Ngộ Không

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1361 Bài Viết:
Oa, cảnh đẹp quá ta :ay:
Sao ở đây mùa thu cây gì lá cũng vàng vậy nho`, Mr Bu xin cho biết cây gì lá vàng đỏ leo ở tường được ko ?
Ảnh 1 hình như chụp góc rộng ko biết phải ko nữa
Ảnh số 3 nếu anh Bu đứng chếch sang bên nữa thì hàng cây sẽ tạo chiều sâu cho bức ảnh
8-> Vài ý kiến của gà mờ

#3
anhyeuemmaimai

anhyeuemmaimai

    Giáo sư Tiến sĩ CSTH

  • Mod Tin Học
  • PipPipPipPipPipPipPipPip
  • 7653 Bài Viết:
thấy cái góc chụp hơi ngộ , nhưng nói chung vậy là quá đẹp rồi , mà bulship bị bệnh gì thế ? :dede

#4
Bá Thương

Bá Thương

    Mr Tôn Ngộ Không

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1361 Bài Viết:
Ui nhớ lại mình nằm viện hai tuần mà ớn luôn, ngày nào cũng có 1 cô y tá xinh ơi là xinh vào nhưng mà để lấy tiêm ui kinh khủng khiếp
A Bu chóng khỏe nhe !

Bài viết này được chỉnh sửa bởi handoidenbac: 16 October 2008 - 11:41 PM
bệnh tương tư


#5
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Tự do cá nhân và nỗi cô đơn cùng kiệt


Chiều thứ sáu, tạt vào mua một ít đồ dùng cho hai ngày cuối tuần. Tất cả các siêu thị dường như đều đông nghẹt, hấp tấp, nôn nao. Tôi thì chỉ có một mình, nhà lại không xa, về nhà cũng chẳng có trò gì vui nên cứ lòng vòng trong siêu thị ngắm nghía. Trong một góc của siêu thị, quầy hàng nước, lóng ngóng mãi một bà cụ. Bà muốn vươn lên lấy chai nước khoáng nhưng cứ hễ bỏ tay ra khỏi xe vịn là run run chợt ngã.

Mọi người vội vã lướt qua.

Bà cụ lại lóng ngóng một cách vô vọng.

Mọi người cứ lướt qua. Ai cũng có những lo toan và dự định của riêng mình. Cuộc sống hối hả lắm mà.

Tôi tiến đến. Bà mừng rỡ: Oh mein junger Mann. Bitte, bitte, bitte helfen mir! (ôi anh bạn trẻ, Làm ơn, làm ơn giúp tôi với). Tôi mang xuống cho bà hai chai nước và hỏi bà còn cần gì nữa không. Chỉ có thế. Chỉ có thế mà bà cảm ơn tôi như thể vừa nhận được một ân huệ lớn lao lắm.

Qua cửa kính, tôi nhìn thấy bà lẵng lẽ đẩy chiéc xe vịn của mình đi dọc con đường nhỏ, trong bóng chiều vàng, đầy lá rơi. Con đường ấy, tôi đã ngẩn ngơ đứng ngắm mùa thu mỗi ngày. Thế mà bây giờ, sắc thu đã nhuốm một màu khác, bàng bạc, man mác buồn.

Cụ già ấy, tôi đoan chắc rằng ngày xưa vốn từng là một cô gái đẹp, rất đẹp nữa là đằng khác. Những ngày tươi đẹp, tự do bay nhảy đã vĩnh viễn lùi lại phía sau. Bây giờ, dù đã lụm cụm lắm rồi bà phải tự một mình lo cho cuộc sống của mình.

Người thân của bà đâu? Con cái của bà đâu?

Mùa hè năm 2003, một mùa hè nóng kỉ lục ở châu Âu. Tôi cũng đã chứng kiến nhiều cụ bà được nhập viện trong tình trạng mất nước, trụy mạch. Không có ai bên cạnh. Có người còn chết cả bên hành lang bệnh viện khi tất cả hệ thống y tế của Pháp đều quá tải. Nhà dưỡng lão không còn đủ quan tài! Có một chuyện đau laòng tôi được biết là: có một người gọi điện báo cho nhà chức trách rằng trong khu nhà của ông có mùi gì hôi kinh khủng. Lính cứu hỏa đến và phát hiện trong khu nhà ấy có một cụ già chết cách đó mấy ngày (chắc là vì mất nước). Bà cụ có con gái. Người ta gọi điện cho cô này. Cô này đang nghỉ mát ở Địa Trung Hải. Không về! Dù người chết là người đã sinh ra chính mình.

Có một bà cụ ở Rostock than thở rằng nhiều lúc bà nhớ cháu nội quá, muốn đến thăm nhưng không được phép của bố đứa trẻ (con trai bà) và mẹ đứa trẻ (dĩ nhiên là con dâu bà) nên đành phải chờ cho đến Giáng sinh và Phục sinh mới được đến thăm cháu. Một năm vỏn vẹn hai lần ấy thôi. Mỗi lần đến thăm là bà muốn nán lại thêm một ít thời gian. Không được phép trì hoãn. Hết kì hạn thăm cháu! Niềm vui còn lại của tuổi già sẽ là gì?

Tôi cũng đã nhiều lần gặp những phụ nữ quá tuổi làm mẹ vẫn đẩy một chiếc xe nôi đi lại trên phố. Xe nôi rất kín. Có lần tôi tình cờ phát hiện trong xe nôi không phải là đứa trẻ mà là một con búp bê. Có những người còn độn bụng để thành ra người phụ nữ có mang rồi cứ hiên ngang trên phố. Sau những gì tự do bay nhảy, hưởng thụ, thành công, tình dục, du lịch, người phụ nữ lại muốn trở về với thiên chức của mình. Nhưng đã quá muộn. Một chút gì, dù là không thật, để họ bám víu.

Một ít trong số những gì đã mục sở thị để thấy rằng không phải cái mà chúng ta gọi là văn minh ấy là hoàn hảo. Vẫn biết có những người già đây đó còn bị ngược đãi bởi con cháu. Nhưng dù sao họ vẫn còn được ở với người thân dù lắm lúc bát cơm cũng chan đầy nước mắt. Vẫn biết những rắc rối do việc những người trong gia đình xen quá nhiều vào đời tư của một thành viên là thường xuyên và rất đau đầu ở Việt Nam. Những cái đau đầu ấy hình như có chút gì cận nhân tình hơn nhiều so với nỗi cô đơn mà những người tôi mới kể phải trải qua.

Một nỗi cô đơn lạnh buốt, sạch sẽ, hoang vắng và cùng kiệt

Tệp Đính Kèm

  • Attached File  9674.jpg   27.04KB   0 Lượi tải


#6
huongmany

huongmany

    Thạc sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2617 Bài Viết:

Xin nói trước, Bush không hề có chút kỹ thuật nào về nghệ thuật nhiếp ảnh. Chỉ chụp theo những gì máy tự động cài đặt. Bà con nào chuyên nghiệp thì đừng cười mà chịu khó chỉ giáo vai chiêu với. 8->"


7
Posted Image

Trong vườn, khi lũ quạ chưa kịp đến quấy rầy


heheh... Bushlip là nhà văn hả, viết lời dẫn hay quá
Hix ... đến giờ ngoài Chú baoe vẫn chưa có ai chuyên nghiệp chịu ra mặt cả mờ...hix, đang đợi dài cổ đây mờ...
Thui để huongmany " chỉ giáo " đại dzậy, chỉ sai ráng chịu nha :bong heheh... mà chỉ sai cũng đáng thui vì cái tội xin chỉ giáo mà còn huýt gió :dede

Lấy ảnh số 7 làm ví dụ nha :(
-Theo huongmany thì nên bớt đi cây đèn phía trái
-Ảnh hơi bị nghiêng
Thử edit lại nha

7edit
Attached File  Bild013edit.jpg   251.81KB   2 Lượi tải




Tự do cá nhân và nỗi cô đơn cùng kiệt

Một ít trong số những gì đã mục sở thị để thấy rằng không phải cái mà chúng ta gọi là văn minh ấy là hoàn hảo. Vẫn biết có những người già đây đó còn bị ngược đãi bởi con cháu. Nhưng dù sao họ vẫn còn được ở với người thân dù lắm lúc bát cơm cũng chan đầy nước mắt. Vẫn biết những rắc rối do việc những người trong gia đình xen quá nhiều vào đời tư của một thành viên là thường xuyên và rất đau đầu ở Việt Nam. Những cái đau đầu ấy hình như có chút gì cận nhân tình hơn nhiều so với nỗi cô đơn mà những người tôi mới kể phải trải qua.

Một nỗi cô đơn lạnh buốt, sạch sẽ, hoang vắng và cùng kiệt


:( đúng là Nhà văn thật rùi
huongmany nghe người lớn nói Phương Tây hok có văn minh hơn Phương Đông đâu, họ hiện đang hơn về công nghệ thui, văn minh không đồng nghĩa với tiện nghi mà nó phải làm cho con người "người hơn"... heheh...nghe người lớn nói sao thì nói lại dậy thui

#7
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Cũng thật lạ. Những lúc bận bịu kinh khủng thì lại thèm viết một cái gì đó. Thèm cũng kinh khủng. Đến lúc có chút thời gian, như thể chiều nay, lại không biết viết gì. Cái nhu cầu chia xẻ vẫn còn đó nhưng ý tứ đã lẳng lặng rủ đi đâu hết cả.

Từ cửa sổ tầng chín của thư viện, ngồi ngắm mùa thu đang từ từ ra đi. Bây giờ đã cuối tháng Mười rồi còn gì. May mà năm nay trời lạnh muộn chứ không bây giờ có thể ngoài kia đã không còn chút sắc vàng nào. Hôm kia, Giáo sư Netz chỉ tay về phía nam, nơi có dãy Alpes, bảo rằng khoảng trống phía chân trời ấy là do gió Nam thổi đến. Tuy nhiên đó lại là dấu hiệu của một ngày mưa sắp đến. Hôm qua teời không mưa nhưng sương mù dày đặc suốt cả ngày, không thấy mặt trời đâu. Và cuối ngày, cây cối cũng ướt đẫm. Lần đầu tiên trong đời chứng kiến một ngày mù sương dài như vậy. Hôm nay dù không nắng nhưng tầm nhìn có xa hơn. Ngồi trên lầu 9 có thể dễ dàng phóng tầm mắt đến tận dãy Alpe đằng xa. Alpes ở góc nhìn này khác hẳn với dãy Trường Sơn chất ngất khi đứng ở đâu đó trước sân một ngôi nhà ở miền Trung. Alpes có vẻ hiền hòa hơn. Chỉ như thể một đường viền màu lam phía chân trời.

Thế là cũng đã gần ba tuần sống ở Đức. Ba tuần không truyền hình, không điện thoại di động, không gặp một người Việt Nam, không ngược xuôi trên xe máy từ nội thành Sg về nhà . Một cuộc sống khác. Một trải nghiệm khác. Nhưng rồi cũng như Inrasara có lần nói:

"Con không thể chọn làm đứa con tổng thống Pháp
Hay cháu đích tôn quốc vương Brunei
Con không thể chọn ra đời ở Thái Lan hay Mĩ quốc
Con là Chăm ngay ban đầu vỡ ra tiếng khóc
(Còn hơn thế: chín tháng mười ngày trước khi vỡ tiếng khóc)
Khi con cắm rễ nơi đây
Hay khi con lang bạt tận cùng trời
Con cứ là Chăm cả lúc cháy lên cùng ngọn lửa cuối đời".
(Ẩn ngữ Pauh Catwai)


thì Bushlip dù có phiêu bạt tận góc biển nào vẫn cứ lấy quê hương làm hệ quy chiếu. Người ta giàu thật đấy, văn minh thật đấy, tự do thật đấy, cuộc sống đảm bảo thật đấy. Nhưng đó không phải là máu thịt của mình. Ban mai không nghe được tiếng gà vỗ cánh. Buổi chiều không dích dắc giữa phố đông. Ra đường không thấy lũ trẻ đầu trần chân đất. Sau mười lăm tuổi, con người không còn có thể cải tạo theo nghiã này.

Có thể một số người cũng cố gắng bằng cách tích cực hay tiêu cực để hòa nhập vào một dân tộc mới nhưng có lẽ trong từng hạt máu, họ vẫn biết mình đã là của một quá khứ nào đó. Có lần, cùng chạy xe từ Rostock đến Hamburg, một người bạn của Bush có bảo: sau mười năm ở Đức em đã có đủ mọi cái từ ngôn ngữ, học vấn, việc làm, nhà cửa đến tình yêu nhưng có đôi lúc vẫn thấy mình đang thiếu một cái gì đó, đang tìm kiếm một cái gì đó không rõ. Cái không rõ ấy đang nằm ở phía sau ấy. Ngoảnh lại hoặc cuối xuống ngực mình sẽ thấy ngay. Cũng dễ hiểu vì sao nhiều người lớn lên ở Việt nam rồi mới đi nước ngoài, dù có thành công đến mấy, đến cuối đời cũng muốn quy cố hương. “Dẫu đen bạc là nơi cố xứ, nhưng đi biền biệt cũng không đành” là vậy. Nhưng cố xứ (Hữu Lũng, Lạng Sơn) có bao giờ bạc với Bushlip này đâu! Chưa có bao giờ.

Thành phố đã bắt đầu lên đèn. Lấm tấm như sao trên mặt đất.

Một tiếng nữa các siêu thị sẽ đóng cửa.

Về thôi. Bụng đói lắm rồi.


Hồi ký 24.10.08

Tệp Đính Kèm

  • Attached File  ju_01.jpg   999.62KB   11 Lượi tải

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Bá Thương: 21 November 2008 - 08:02 PM
Ôi Jurain :(


#8
huongmany

huongmany

    Thạc sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2617 Bài Viết:
Thích nhất là những tấm: 4, 6, 11 và 12 , ánh nắng hay quá 8->

Bài viết này được chỉnh sửa bởi huongmany: 29 October 2008 - 07:47 PM


#9
Bá Thương

Bá Thương

    Mr Tôn Ngộ Không

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1361 Bài Viết:
@Bu: công viên ở Đức hay có em nằm như ảnh vậy à bác :-$
@huong: ảnh 6 xấu vậy mà cũng khen được haha

Bài viết này được chỉnh sửa bởi huongmany: 07 December 2008 - 10:45 AM
Trời ơi, nắng đậu trên cây như dậy mà hok đẹp à


#10
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
@ BT : Ảnh cô gái đó là Jurain, Bu chỉ đưa lên tưởng nhớ thôi


Một ngày ở thềm Alpes

Chiều thứ sáu, GS Netz đưa bản đồ tàu điện ngầm, tàu nhanh và dặn dò: Nhớ 10h đến nhà ga Harras.

Chủ nhật. Mười giờ lên tàu điện ngầm. Đổi tàu một chuyến sang tàu nhanh. Mười rưỡi đến ngoại ô. GS Netz đã chờ sẵn. Trông rất trẻ trung và hơi phong trần. Ừ, hôm nay chỉ có mỗi việc là đi chơi cho đã mà.

Buổi sáng, băng qua các cánh rừng cuối mùa thu, qua các hồ nước xanh biêng biếc, qua các ngôi làng đặc trưng của xứ Thượng Bayern với những tháp chuông nhà thờ hình củ hành, với đồng cỏ xanh mênh mang cùng đàn bò gặm cỏ trong bầu không khí thanh bình yên ả. Xứ Thượng Bayern (Oberbayern) này có thể được coi là thềm của rặng Alpes màu lam đang lẩn khuất trong mây phía đằng xa. Vợ chồng GS Netz đều là người làm ngành y, cô con gái duy nhất cũng theo nghề bác sĩ và đang ở một bang khác. GS Netz là một người Bayer khá đặc trưng, rất gắn bó với xứ sở ông sinh ra và lớn lên. Một mối dây liên kết giữa ông với rừng cũng bền chặt như thể người nông dân Việt nam với ruộng đồng. Giáo sư nhưng rất mộ đạo. Vùng Bayern khá khác so với các bang khác và phía bắc Đức. Tín ngưỡng chủ đạo của người Bayern vẫn là cơ đốc, trong khi phía bắc là Tin Lành (dĩ nhiên do ảnh hưởng về mặt địa lý của Luther ở Wittenberg).

Hai vợ chồng GS đưa tôi đến tu viện Andechs, một tu viện không hoành tráng nhưng cổ kính và linh thiêng. Núi Andechs có thể được coi là ngọn núi thiêng của xứ Thượng Bayern. Về nguồn gốc sâu xa thì cả hai vợ chồng GS Netz đều có mối liên hệ huyết thống với những người đã xây nên và đã hiển thánh ở ngọn núi này nên dĩ nhiên với hai ông bà, mỗi lần đi lễ như thể là một lần hành hương về cội nguồn. Tôi có thể đọc được điều đó trong mắt hai người, trong vẻ thành kính trước những bức tượng cổ và trong âm sắc không giấu nổi vẻ tự hào của hai người khi nói về Andechs.

Đồng hồ mặt trời trên tháp chuông chỉ 11h30. Tranh thủ lúc hai người vào làm lễ, tôi xuống núi và lang thang trong ngôi làng nhỏ ở lưng chừng đồi. Có một cái rất khoái ở Bayern là hầu như bên cạnh tu viện nào cũng có một xưởng sản xuất bia lâu đời. Xong phần lễ là phần hội. Xong phần rảy nước thánh là tiết mục bia bọt với thịt heo rừng. Đi lễ như thế mới vui.

Buổi chiều hai vợ chồng GS Netz lại dẫn tôi leo núi phái thượng nguồn sông Issar. Sông Issar bắt nguồn từ Alpes, chảy xuyên qua Munich và đổ về sông Danube ở thành phố Ingol. Sông Issar mùa này nước trong vắt với bãi sỏi trắng như ngà trải dài hai bên bờ. Đầu nguồn, người ta cũng chặn bớt một phần nước sông đưa lên kênh đào để làm thủy điện. Mùa hè trên kênh này thường xuyên có những chiếc tàu chở đầy bia, âm nhạc xứ Bayern và các thực khách vui vẻ và huyên náo. Bayern (Bavaria trong tiếng Anh) là một phần rất đặc biệt của nước Đức.

Tôi cũng men theo con đường Jacob, một con đường hành hương nổi tiếng ở châu Âu, cang nổi tiếng hơn với cuốn sách mới xuất bản: Ich bin dann mal weg. Hai vợ chồng GS rất thích khi biết rằng tôi cũng đã từng đọc sách đó. Mùa thu vào độ tàn cũng có nét đẹp rất quyến rũ. Vừa có chút gì đó rạng rỡ luyến tiếc, vừa có chút gì đó cô liêu nhưng cũng vừa có chút gì như thể phong thái của một thiền sư. Nhưng cây phong non thường rụng lá muộn hơn hơn những cây trưởng thành. Tôi nghe đâu đó dường như có tiếng giục: thôi con đừng ham chơi nữa, về bên kia núi đi, mùa đông đang tới.

Mùa đông đang tới. Tuyết đang rơi đâu đó trên những sườn núi cao. Rồi một lúc nào đó lũ phong non này cũng dừng lại cuộc chơi với sắc màu để ẩn mình dưới mùa đông trắng xóa.

Đấy. Một ngày ở thềm alpes với bao nhiêu cảm xúc, với bao nhiêu trải nghiệm tuyệt vời. Mgay cả ly cà phê trong vườn nhở của hai vợ chồng GS Netz cũng thơm một mùi huyền ảo. Tôi gọi đó là một ngày ở thiên đường.

Posted Image

Một bức ảnh chụp vội- H14

Posted Image

Một ngôi làng tình cờ ven đường- H15

Posted Image

Một chiếc cổng làng đặc trưng của xứ Thượng Bayern - H16

Posted Image

Tu viện Andechs với chiếc đồng hồ mặt trời -H17

Posted Image

Nhà khách của tu viện - H18

Posted Image

Một ngôi nhà treo đầy hoa Dạ Yên Thảo - H19

Posted Image

Một ngôi nhà khác lưng chứng đồi - H20

Posted Image

Một tán cây trụi lá cuối mùa thu - H21

Posted Image

Chút luyến tiếc sắc màu - H22

Posted Image

Cánh cửa màu xanh và Dạ Yên Thảo, một hình ảnh quen thuộc của Bayern - H23

Posted Image

Đường lên tu viện Andechs - H24

Posted Image

và cả dàn nhạc vui nhộn nữa - H25

Bushlip 16.11.2008

#11
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Nhiều năm về trước, lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất Châu Âu đầu tiên- đó là nước Đức, tôi một kẻ quê mùa chân chất ngỡ ngàng với những thứ tiện nghi và chuẩn sống của họ. Những thứ mà tại Việt Nam nói chung và tại tp. Sàigòn nói riêng là một xa xỉ, những vạt hoa những con lạch nhỏ cây cối, phố phường, nhà cửa trang hoàng màu và sắc được khéo léo lựa chọn .. mê hoặc tôi. Dần dà tôi có dịp đến những vùng đất của những huyền thoại khác: Pháp, Ý, Bỉ, Áo... Dẫu là chỉ cưỡi ngựa xem hoa, nhưng đựơc lượt nhìn những kiến trúc, tác phẩm mà cả nhân loại tự hào và trầm trồ thì không thể không thích.
Năm nay tôi đến xứ sở của của nàng tiên cá, đến xứ sở của những chuyện thần tiên và cái vùng đất thần thánh đầy những thần thánh, linh vật, thuyết truyền và giai thoại.
Mùa này Châu Âu không còn nhiều những ngày nắng đẹp và những vạt nắng vàng rũ như những tấm màn mịn rớt trùm lên nhân loại mãi đến tận tối nữa, thay vào đó lúc nào hay gần như từng ngày trời Châu Âu như được phủ tấm mền dầy mãi đến tận nóc đầu, vì thế mà nó cứ âm u xám một màu chì và màu xám của tro tàn, nhiệt độ thời điểm mày cứ tầm 11, 12 độ, có khi thấp hơn, ngày có nắng nhinh nhỉnh ti tí nhưng chung qui là như thế.

H.26
Posted Image

Tôi lên tàu đi Đan Mạch cùng với 7 nàng tiên không phải là cá và rất thích đi cùng gã Bush này, dường như tôi từ VN đến, nên những ngày tôi đến thường là một ngày nắng, còn lại là hết ưu đãi. Hôm đó cũng thế, chúng tôi lên xem buýt đi về bến tàu, trên tàu đi từ Đức đến Copenhagen hôm đó chúng tôi may: nắng đẹp mơ màng gợi cảm và những con gío tà tà hờ hững phe phẩy đùa bợt với những áng mây gợn trôi trên trời xa, thế là chúng tôi được một mẻ hình với trời xanh mây trắng nắng chan, bọn tiên không phải cá này tận dụng ngay cơ hội ngue ngẩy chụp hình chạy nhặng xị cả một phía boang tàu, hôm đó đi tàu chắc mấy người Châu Âu cũng hoảng không biết có nhầm tàu không mà đâu ra nhiều con người ti tí này chứ! Cảnh vật Châu Âu mà có nắng là tự nhiên nàng thơ trong tôi lại nổi lên... nhưng tiếc là quá bận với mấy cái vụ làm dáng chụp hình ngoáy đằng trước lui đằng sau nên lại để quên nàng thơ tại con tàu đó mất.

H.27
Posted Image

Tàu đi mất 1giờ 45 phút, chúng tôi lại lên xe để tiếp tục cuộc tấn công vào Copenhagen, trên đường đi tôi cũng cố giương mắt xem cảnh vật chung quanh con đường đến Copenhagen, vì đi mất khoảng hai tiếng lận, nhưng thật tình cảnh vật nhà cửa tại Đan Mạch chẳng có gì gây sốc cả nên tự nhiên thế nào không biết mà mắt tôi cụp xuống và chìm vào giấc ngủ luôn... Nhưng thật tình tôi không có tiếc vì bỏ qua quan sát mớ đường xá, cây cối và người ngợm dọc lối đi đến Copenhagen, vì trong giấc mơ chập chờn tôi thấy nàng tiên cá lóng lánh hơn, tôi thấy những con đường ngời ngợp ánh sáng và những vạt cây cối rì rào trong gío với nhiều lá xanh hơn.

H.28
Posted Image

Cuối cùng sau hơn 4 tiếng trên buýt và tàu, chúng tôi một lũ người tí hon ngơ ngác, dáo dác đặt chân đến Copenhagen, sau lưng chúng tôi là bến xe lửa chính của Copenhagen, trước chúng tôi là trung tâm thành phố, nhưng đương nhiên là chúng tôi không thể thấy cái trung tâm đó nếu không đi về phía trung tâm; điều tôi muốn nói ở đây cái ấn tượng mà Copenhagen hay Đan Mạch nói chung ghi dấu trong tôi đó là những tòa nhà theo dạng khối, không hình thù đặc biệt, chỉ là những cái cục vuông hoặc chữ nhật, nóc trọc trơ và phủ vừa kín lên trên cái khối vuông, nhật, tròn đó... trong những màu sắc rất nhàm chán hoặc đen, trắng, xám hoặc xám trắng đen hay nói kiểu khác trắng đen xám! Ở lại Copenhagen ba ngày mà trong tôi đông đặc cảm xúc, không có một chút cảm xúc gì cả, dù có cố.

H.29
Posted Image

Hẳn nhiên đường phố chính của Copenhagen cũng chật ngất người, người ta ở đây có vẻ mốt hơn, có những đôi mắt gần như trong suốt hơn, thế mà tôi gần như bị nghẹt và kẹt làm sao đó, không một chút cảm xúc, nó bí bức làm sao đó.. Copenhagen, ở đó chúng tôi cũng mua vé tàu chạy dọc theo những kênh và qua những cây cầu ở nội thị để ngắm Copenhagen từ nước, đi tàu kiểu này ngắm Đan Mạch tựa như đi Venice, tôi nghĩ trong bụng, nếu mà Venice cũng chán phèo nhạt nhẽo thế thì tôi chẳng cần phải đến Venice một ngày nào đó nữa, nước ở đây cũng chẳng sạch hơn nước ở nhà mình lắm.. vì ở nhà mình, người ta hay bảo thế là dơ nên tôi hay nhạy cảm, nhìn nước ở đâu cũng lấy chuẩn nước ở nhà mình để so. Rồi tàu đi đến eo biển giữa Đức và Đan Mạch nơi có nàng tiên cá nằm chỏng chơ ngu ngơ ngoài biển lạnh. Người ta nói quá nhiều về bức hình ấy, tôi không phải là nghệ nhân, cũng chẳng phải là nghệ sĩ, nên có thể tầ m hiểu biết hạn hẹp về nghệ thuật nên không thể bàn về bức tượng ấy; nhưng hẳn nhiên chẳng có quái gì ngăn tôi không nói là: đó là một sự nhảm nhí, chẳng có gì phi thường hay hay độc đáo cả, bức tượng nhỏ xíu chơ vơ đặt gần ngay lối đi mòn xuống mép nước, mà mãi khi tàu vụt trôi qua chúng tôi mới kịp nhận ra thì ra đây là bức tượng nàng tiên cá huyền thọai nọ. Tôi thì lại nghĩ, chẳng nhẽ nó trở nên huyền thoại vì quá sức vô nghĩa... nhưng thôi kệ nó, nó chỉ là bức tượng thôi mà, nói nhiều về nó làm gì, dù sao thân mình cũng đâu chịu được nắng mưa, những cái nhìn soi mói các kiểu và những thị phị nọ này.!

H.30
Posted Image

Du khách là những kẻ lang thang hoang mang nhất, không biết nên làm gì và nên bỏ gì và nên lang thang những đâu, vì đâu phải kẻ lang thang bất định, nên đâu phải đi đâu cũng được, vì đâu phải lang thang như kíêp du mục, đâu phải trẩy đi vùng đất mang cái ăn cái mặc nên du khách là kẻ lang thang đáng thương, đi mà không biết có thoả không có hài lòng và luôn sợ bỏ sót cũng như đi lạc, mà lo đó là chính đáng, vì họ thường mắc phải hay rơi vào trong chính đúng những cái họ lo. Lâu đài và vườn hoàng gia, thời gian rồi ở Sài Gòn xem mấy bộ phim có tay hoàng tử trẻ của Đan Mạch yêu cô gái Mĩ nhìn mình cũng muốn câu tay hoàng tử ấy để được dạo trong những khoảng vừơn đẹp và mộng mị, thế tới đây rồi, mình chẳng muốn làm thế nữa, sợ nhất là sự tưởng tượng của mình, sao mà nó nhiều quá không biết, chẳng nơi nào vừa với sự tượng tượng. Tựu chung thế này, sau ba ngày, tôi hết sức hân hoan được quay trở lại Đức, rời bỏ cái xứ sở của nàng tiên cá. Ai đó có nói với tôi, vẻ đẹp đâu cũng có, chỉ có điều người ta phải nhận ra, có lẽ tôi không kiên nhẫn, có lẽ tôi không có óc nghệ thuật, mặc! Copenhagen không một chút quyến rũ và hấp dẫn đối với tôi. Nếu có ai đó gặng hỏi lắm về sự quyến rũ tại nói đó, thì cùng rốt tôi có thể nói: những đôi mắt xanh trong suốt!!


H.31
Posted Image

Đi liên tục kể từ khi đặt chân đến Đức, nên cơ thể tôi cũng sắp rũ tàn sau những ngày miệt mài đi, thế là vừa về lại Đức( Hamburg) tôi cấm cung ngủ 1 ngày dài, sau một ngày nữa tôi lại đến Berlin và ngày hôm sau chúng tôi lại đến xứ sở của những câu chuyện thần tiên mộng mị một thời. Từ sân bay đến trung tâm Stockholm, chúng tôi đi xe buýt mất 80 phút, lời khuyên cho ai đến đây nếu biết phải quay về thì mọi người nên mua vé khứ hồi, vậy sẽ rẻ hơn và an tâm về mặt vé vít. Sau khi đi Copenhagen thì tôi trở nên thực tế hơn, ít mộng mơ hơn, như vậy dễ làm mình hài lòng hơn, đến Stockholm mùa này không còn những cánh buồm dưới bến nữa, một điều mà ai cũng biết không cần đến sách hướng dẫn, là ở Stockholm hay Thụy Điển nói chung người ta rất thích đi tàu buồm, vì dọc đường đi đến Stockholm và vùng ven trên những bến tàu biển, người ta có thể thấy cơ man là những con tàu trọc buồm được đưa lên bờ.. thành phố này nhiều màu sắc hơn, đó là điều đập ngay vào mắt tôi. Một điều không chờ, lúc đầu chúng tôi thấy lo ngại tí, nhưng sau đó tôi lại thấy vậy mà hay, là du khách ai cũng muốn lưu lại tại trung tâm, nhất là khi quĩ thời gian cho một thành phố là 2-3 ngày. Chúng tôi được một người quen đặt phòng trên mạng, và cái hostel của chúng tôi nằm giữa một cánh rừng, hơi hãi hùng nếu ai đó đến ban đêm, vì dù đã đến vào lúc ban ngày, khi về buổi đêm chúng tôi đã phải lạc như vào một mê cung trên 2 tiếng đồng hồ mới vào được hostel, vì hostel chúng tôi tá túc, nằm trong rừng bên vệ một đường cao tốc cho xe hơi. Kể lể rườm rà thế này là có mục đích cả, chẳng phải vô lí mà ở đây có lắm chuyện thần tiên hay ma quỉ, thì đó là tuỳ vào sự tưởng tượng của từng người mà thôi. Vì ở ngoại ô và thực tế là trong 1 khu rừng, nên chúng tôi muốn xuống phố phải đi xuyên qua những khu đất và những khu dân cư mới rồi mới đến trung tâm, tầm nhìn và cái chúng tôi được nhìn rất khác nhau và khác nhau rất xa; Thụy Điển theo cách nhìn của tôi cũng quản lí tập trung, có nghĩa tại Stockholm nội hạt và tâm điểm xa hoa hào nhoáng, nhưng những vùng ngoại ô thì tồi tàn và ủm thủm hơn, chúng tôi cũng đến trung tâm của hạt chúng tôi ở là Solna, Solna là một quận của Stockholm, nhưng mọi thứ nhìn rất khác, tẻ nhạt và chậm.

H.32
Posted Image

Bây giờ là Stockholm của Stockcholm, tôi rất thích nơi này, cảm giác tự do, đỉnh cao của văn minh, sành điệu và hành xử văn hoá với nhau với những tộc người khác nhau với nhau, tôi có nhận thấy ở đây. Tại đây, trên phố xá, người đông nghẹt, một điều cũng đáng để nói, những người mẹ trẻ, những cặp trẻ và con cái đều rất nhiều trên đường phố, mọi người ăn mặc thanh lịch, bặt thiệp và luôn hết sức vui vẻ đứng lại chỉ dẫn tận tình khi có ai đó hỏi và nói tiếng anh rất tốt, vì cách chỉ dẫn của họ nó cũng hơi khác thường, có vẻ như là viết thế thôi, nên thời gian ở đấy, chúng tôi chủ yếu là hỏi người ta trên đường khi muốn đi đâu về đâu và kiếm gì... Nếu ở một hẻo nào, có lẽ tôi có thể chọn chỉ Stockholm, họ bặt thiệp, ăn mặc đẹp, hiện đại mà có vẻ rất truyền thống. Phố cổ của Stockholm cũng đẹp, xây dựng trên những đồi gập ghềnh và nằm trên biển, cảnh vật thoáng và đa dạng trong màu sắc, bày biện và và thể hiện. Nhưng điều đáng nói, thiện cảm của tôi đối với con người ở đây là nhiều nhất, người ta cảm thấy thoải mái và được đối xử với nhau như những con người văn minh và văn hóa.

H.33
Posted Image

Stockholm, đẹp và như đã nói rất cũ và rất hiện đại- người người ăn mặc thanh tao và đẹp, điều đáng nói người ta cứ không nghĩ mình có văn hoá mà được nhìn nhận thế; sự thể điều này phải được đánh giá từ người khác mà thôi; và tôi cho rằng ở vấn đề này Stockholm thể hiện được rất tốt. Chính thế mà khi ra về tôi có chút luyến lưu với thành phố này. Một điều khác cần được đề cập, hầu như mọi quán xá từ to đến nhỏ tại Stockholm được bày biện rất khéo léo, tất cả những cửa hàng siêu thị bày biện rất sáng tạo, táo bạo và độc đáo, khác kiểu ở Đức, chỉ một loại chuẩn sắp hay bày biện hàng hoá, đương nhiên có nhiều kiểu nhưng không khác mấy; ở Stockholm khác, mọi thứ bày bán rất bắt mắt và rất có mĩ thuật, chung là bán những loại hàng gần giống nhau, riêng là thu hút người đi xem hàng những kiểu pha màu và loại quần áo khác nhau; không chỉ riêng ở mục quần áo mà những hàng khác cũng thế. Điều đó cũng đồng nghĩa, những người học thiết kế công nghiệp hay nội thất nói chung nên một lần đến Stockholm để xem qua những phá lối trong phối hợp màu sắc cũng như cách bày biện đa dạng, không có máy hình nào chụp hết và không thể nào học hết, nhưng xem qua và ghi nhận rãi rác mọi thứ tại đây là điều không vô nghĩa tí nào. Thành phố này không giống Rôm, Paris hay Wien, nơi những kiến trúc hoành tráng những quảng trường rộng lôi cuốn người người cuộn đến tán dương, nhưng nó thu hút bởi những cái hài hoà và những cung màu trong cách bày biện, giữa phố cũ mới, những đường nét mới cũ trong cách bày biện tại những khu cũ mới và mới cũ... nói chung như đã nói, thành phố thật khéo léo và điều đó chứng tỏ con người ở đây cũng có gu cao trong việc khéo léo bố trí cuộc sống và không gian sống của mình. Đây là thiển ý và cảm nhận của riêng tôi về Stockholm.

H.34
Posted Image


Du ký 7.11.08

#12
Bushido

Bushido

    Trình độ A CSTH

  • VIP
  • PipPip
  • 177 Bài Viết:
Kêu bị bệnh mà đi hoài vậy cha nội

Bài viết này được chỉnh sửa bởi huongmany: 13 March 2009 - 08:00 PM
Bushlip đừng có nghe shido, ở nhà dễ bệnh phát phì lắm, đi và chụp nhiều vào nha :)


#13
Vo lam son

Vo lam son

    Cử nhân CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1003 Bài Viết:
Bush mới chụp vậy là đẹp rồi. Nhưng để cho bố cục chặt hơn, thì Bush sử dụng nguyên tắc 1/3 thì sẽ cho ảnh đẹp hơn đó. Bush thử đi nhé.

Trong box huongmany có post 1 bài về bố cục 1/3 rồi, đây này
http://cuasotinhoc.v...howtopic=217350

Lấy hình số 3 làm ví dụ:
Chỉ cần Bush để cái cây cận ảnh vào góc 1/3 (bên phải hay trái gì cũng được), thì ảnh sẽ cho chúng ta chiều sâu hơn và cả 1 hàng cây sẽ nỗi bật lên từng cây một. Theo ý mình thì nên chạy ra góc trái (phía ngoài đường) mà chụp vô vì sẽ tránh được nhiều rác hơn. Rác ví dụ như người đi đường, xe cộ, dây điện... sẽ làm hỏng bố cục của ảnh.

thử chụp lại và post cho mọi người xem nhé.

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Bushlip: 13 February 2009 - 04:37 PM
thanks

=========================================
Tháng Năm
con ve sầu chui rúc từ lòng đất
để lại cái lổ trống.
Người con gái một lần chung đụng xác thịt với người đàn ông
cảm giác lâng lâng...
hụt hẫng.

=========================================

#14
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Đông Âu du ký


Thành phố Budapest, thủ đô của Hungary, được coi là Paris thu nhỏ ở Châu âu

Posted Image

1 hệ thống Metro rất hiện đại và chằng chịt

Posted Image
Posted Image

Main Station by night

Posted Image
Posted Image

Sông Danube chia thành phố thành 2 phần, một bên là Buda và bên kia là Pest. Có tới 7 cây cầu bắc qua con sông này.

Posted Image
Posted Image

Nhà Quốc hội với kiến trúc thuộc hàng đẹp nhất thế giới nằm bên bờ Pest của sông Danube.

Posted Image
Posted Image

Một góc thành phố nhìn từ bờ Pest.

Posted Image

Quảng trường Anh hùng trong thành phố.

Posted Image

Cầu Sư tử (Széchenyi Chain Bridge) là chiếc cầu đầu tiên được xây dựng tại Budapest và là di sản văn hóa thế giới.

Posted Image

Cầu xích là chiêc cầu treo bắc qua dòng sông Danube, nối bờ Buda với bờ Pest.

Posted Image

Có 1 khẩu hiệu ở đây là : "If you see the Bridge , you are lost in England".Cầu xích do kiến trúc sư người Anh William Tierney Clark thiết kế và được khánh thành năm 1849. Trong Thế chiến II, cây cầu bị phá hủy một phần và được phục chế lại năm 1949.

Posted Image
Posted Image

Vẻ đẹp của Budapest khi chiều xuống...

Posted Image
Posted Image

... và lung linh trong ánh đèn khi đêm về.

Posted Image
Posted Image

#15
CHỈ BIẾT SĂN BOSS

CHỈ BIẾT SĂN BOSS

    cậu 3 quý tử kon nhà nghèo

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 603 Bài Viết:
lão BU viết văn hay quá nhỉ :bong
chắc mình cũng tập làm cái kí sự nhỏ nhỏ thoy :d
Trần Huy An- SĐT: 09 35 32 31 36, 0925 688 566
địa chỉ:tt Đức Phổ,H.ĐỨc Phổ,tỉnh Quảng Ngãi
bán nhiều loại cây đẹp và độc
Bán 1 số cây sau :
Sanh 1Sanh 2Sanh 3Mai

#16
bangkylam

bangkylam

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 5 Bài Viết:
Mấy hình này mà có thêm PTS nữa là tuyệt vời ông Mặt Trời luôn.
Nhìn hình chỉ muốn làm ngay 1 chuyến châu Âu >.<




special thanks to our all time users for being with us

Calvin Music

Close [X]