[ iT ] Forums: Sự tích về 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc - [ iT ] Forums

Jump to content


Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

MU Moi ra - MU Thiên Mệnh

MU Moi ra - MU Da Nang

MU Moi ra - MU Vinh



Trang 1 / 1
  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời cho chủ đề này

Sự tích về 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc

#1 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:50 AM

Lịch sử đã ghi nhận công lao của 10 cô gái TNXP anh hùng đã hy sinh oanh liệt cho tổ quốc Việt Nam.

Sự tích về 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc

Ngã ba Đồng Lộc nằm trên đường Trường Sơn, thuộc địa phận Đồng Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh. Ngã ba Đồng Lộc có tổng diện tích 50ha nằm gọn trong một thung lũng hình tam giác, hai bên đồi núi trọc, giữa là con đường độc đạo, mặt đường giống như một lòng máng, bom địch thả xuống bên nào đất đá cũng lăn xuống đường làm cản trở giao thông.

Tất cả mọi con đường từ Bắc vào Nam đều phải vượt qua ngã ba Đồng Lộc. Ngã ba Đồng Lộc được coi như cổ họng, vượt qua được sẽ phân tán toả ra nhiều tuyến đường khác nhau đi vào nam. Ngã ba Đồng Lộc là trọng điểm có tầm quan trọng chiến lược nên trong chiến tranh phá hoại kẻ địch âm mưu ném bom huỷ diệt nhằm chặn đứt sự chi viện sức người, sức của, vũ khí, súng đạn, lương thực... của hậu phương lớn miền Bắc xã hội chủ nghĩa đối với tiền tuyến lớn miền Nam. Chỉ tính riêng 240 ngày đêm từ tháng 3 đến tháng 10/1968 không quân địch đã trút xuống đây 48.600 quả bom các loại.

Hồi 17h ngày 24/7/1968 tiểu đội 4 thanh niên xung phong được lệnh trọng điểm ở khu vực địch vừa thả bom để san lập hố bom sửa chữa đường, kết hợp sửa chữa hầm trú ẩn khơi sâu rãnh thoát nước ở đoạn đường độc đạo để nhanh chóng thông đường cho xe qua. Tiểu đội 4 hôm ấy có 10 cô gái trẻ:

Võ thị Tần - 22 tuổi - tiểu đội trưởng
Hồ Thị Cúc - 21 tuổi - tiểu đội phó
Võ Thị Hợi - 20 tuổi - chiến sĩ
Nguyễn Thị Xuân - 20 tuổi - chiến sĩ
Dương Thị Xuân - 19 tuổi - chiến sĩ
Trần Thị Rạng - 19 tuổi - chiến sĩ
Hà Thị Xanh - 18 tuổi - chiến sĩ
Nguyễn Thị Nhỏ - 19 tuổi - chiến sĩ
Võ Thị Hạ - 19 tuổi - chiến sĩ
Trần Thị Hường - 17 tuổi - chiến sĩ

Nhận nhiệm vụ xong, các cô đến tại hiện trường gấp rút triển khai công việc với cả niềm vui được gửi gắm trên từng chiếc xe qua nên các cô không hề sợ hãi. Họ làm việc không ngơi tay, vừa cười, vừa nói, vừa ý ới gọi nhau. Bỗng một tốp máy bay phản lực từ h ướng Bắc vào Nam vượt qua trọng điểm. Tất cả các cô nhanh chóng nằm rạp xuống đường. Hết tiếng máy bay các cô lại chồm dậy làm việc. Bất ngờ tốp máy bay phản lực quay lại bay từ trong ra thả một loạt bom rơi đúng vào đội hình 10 cô gái. Các tiểu đội thanh niên xung phong đi sau chồm lên gào thét, nhân dân xóm Bãi Dĩa quanh đấy cũng lao ra gọi tên từng người. Khi đến nơi quả bom vừa nổ chỉ thấy một hố bom sâu hoắm, một vài chiếc xẻng, cuốc văng ra nhưng không còn thấy một ai, không nghe thấy một tiếng người. Cả 10 cô gái trẻ ấy đã hy sinh.

Để ghi sâu tội ác và ghi lại chiến tích của 10 cô gái tại trọng điểm lịch sử này Quốc hội và Chính phủ nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng danh hiệu anh hùng cho 10 cô gái hy sinh tại ngã ba Đồng Lộc.

(Theo Phụ Nữ Việt Nam)
0

#2 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:51 AM

Posted Image
Đài tưởng niệm


Posted Image
Mặt trước nghĩa trang liệt sĩ
0

#3 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:52 AM

Posted Image
Bia tưởng niệm



Posted Image
Đoàn cựu chiến binh Hà Nội thắp hương tưởng niệm 10 anh hùng liệt sĩ...
0

#4 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:53 AM

Mộ của 10 anh hùng liệt sĩ ngã ba Đồng Lộc


Posted Image



Posted Image



Posted Image



Posted Image



Posted Image

0

#5 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:55 AM

Posted Image



Posted Image



Posted Image



Posted Image



Posted Image

0

#6 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 10:58 AM

Ngă ba Đồng Lộc nằm trên đường Trường Sơn, thuộc địa phận Đồng Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh. Ngă ba Đồng Lộc có tổng diện tích 50 ha, nằm gọn trong một thung lũng hình tam giác, hai bên đồi núi trọc, giữa là con đường độc đạo, mặt đường giống như một lọng máng, bom địch thả xuống bên nào đất đá cũng lăn xuống đường làm cản trở giao thông.

Tất cả mọi con đường từ Bắc vào Nam đều phải vượt qua ngă ba Đồng Lộc. Ngă ba Đồng Lộc được coi như cổ họng, vượt qua được sẽ phân tán toả ra nhiều tuyến đường khác nhau đi vào nam. Ngă ba Đồng Lộc là trọng điểm có tầm quan trọng chiến lược nên trong chiến tranh phá hoại kẻ địch âm mưu ném bom huỷ diệt nhằm chặn đứt sự chi viện sức người, sức của, vũ khí, súng đạn, lương thực... của hậu phương lớn miền Bắc xă hội chủ nghĩa đối với tiền tuyến lớn miền Nam. Chỉ tính riêng 240 ngày đêm từ tháng 3 đến tháng 10/1968 không quân địch đă trút xuống đây 48.600 quả bom các loại.Trong 5 tháng, chúng ta đã bắn rơi 14 máy bay Mỹ. Trong 7 tháng năm 1968, ta đã phá 1.780 quả bom, góp 974.240 ngày công để thông tuyến, làm đường mới từ Khiêm ích, Truông Kén, Bãi Dịa 6 km. Quân và dân các xã đã góp 185.400 ngày công với 42.620 người phục vụ chiến đấu, đào đắp 95.209m3 đất đá, vận chuyển 45m3 gỗ, cung cấp 22.448 cọc tre, 24.000 gánh bổi chống lầy. Trong suốt 300 ngày đêm khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh, hơn 16.000 con người đã đối mặt, bám trụ chiến đấu kiên cường để nối mạch, thông đường với tiền tuyến.
Posted Image
Danh Sách 10 cô gái TNXP Ngă Ba Đồng Lộc
1. Chị Võ Thị Tần (Tiểu đội trưởng) - 22 tuổi
SN: 1944 - Quê quán: X. Thiên Lộc, H. Can Lộc, Hà Tĩnh.
2. Chị Hồ Thị Cúc (Tiểu đội phó) - 21 tuổi
SN: 1944 - Quê quán: X. Sơn Bằng, H. Hương Sơn, Hà Tĩnh.
3. Chị Nguyễn Thị Nhỏ - Chiến Sĩ - 19 tuổi
SN: 1944 - Quê quán: X. Đức Lạng, H. Đức Thọ, Hà Tĩnh.
4. Chị Dương Thị Xuân - Chiến Sĩ - 19 tuổi
SN: 1948 - Quê quán: X. Đức Tân, H. Đức Thọ, Hà Tĩnh.
5. Chị Võ Thị Hợi - Chiến Sĩ - 20 tuổi
SN: 1947 - Quê quán: X. Thiên Lộc, H. Can Lộc, Hà Tĩnh.
6. Chị Nguyễn Thị Xuân - Chiến Sĩ - 20 tuổi
SN: 1948 - Quê quán: X. Vĩnh Lộc, H. Can Lộc, Hà Tĩnh.
7. Chị Trần Thị Hường - Chiến Sĩ - 17 tuổi
SN: 1949 - Quên quán: TX. Hà Tĩnh, Hà Tĩnh.
8. Chị Hà Thị Xanh - Chiến Sĩ - 18 tuổi
SN: 1949 - Quê quán: X. Đức Hòa, H. Đức Thọ, Hà Tĩnh.
9. Chị Trần Thị Rạng - Chiến Sĩ - 19 tuổi
SN: 1950 - Quê quán: X. Đức Vĩnh, H. Đức Thọ, Hà Tĩnh.
10. Chị Võ Thị Hà - Chiến Sĩ - 19 tuổi
SN: 1951 - Quê quán: TT. Đức Thọ, H. Đức Thọ, Hà Tĩnh.

Đồng Lộc, ngày 19 - 07 -1968.
Mẹ kính yêu của con!
Ngày mai chị Thủy về nhận thực phẩm sẽ ghé về nhà ta, con viết mấy dòng chữ gửi về thăm mẹ. Mẹ ơi! Chiều nay chúng con lại thắng thằng Mỹ một keo nữa. Con kể để mẹ mừng nhé! Trưa nay hằng chục máy bay giặc kéo đến trút bom lên Ngă ba Đồng Lộc, với yêu cầu nhanh chóng thông đường, mặc dù trời còn sớm nhưng tất cả chúng con đều xông lên mặt đường để kịp thời cứu chữa. Trong thời gian chúng con làm, máy bay giặc có kéo đến trinh sát, chúng tưởng đâu đường sá đă bị tan nát bởi cơn mưa bom của chúng. Nhưng chúng có mắt cũng như mù, chính lúc đó là lúc đọan đường đang được nối liền bằng cả tâm hồn và trí lực của chúng con. Trời xẩm tối, những chiếc xe mang nặng tình hậu phương lại lăn bánh trên đường ra tiền tuyến. Chúng con vui sướng vẫy chào những chiến sĩ lái xe anh dũng. Mẹ của con, thấy giặc đánh nhiều hơn dạo trước, mẹ chắc là lo cho chúng con lắm. Nhưng không, mẹ đừng lo, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng thắp đèn để chúng con làm đường, ban ngày chúng đem bom giết cá để chúng con cải thiện, bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển núi rừng nhưng không có thể làm rung chuyển được những trái tim của chúng con.
Mẹ ạ, thằng Mỹ còn hung hăng thì còn nhiều chuyện kể cho mẹ nghe về sự thất bại của chúng trên mảnh đất nhỏ kiên cường này. Mẹ ơi! Thời gian này địch đánh phá ác liệt nhưng bọn con vẫn tập được nhiều bài hát mới. Quyển sổ tay mẹ gửi dạo nọ đă gần hết rồi mẹ gửi thêm cho con ít giấy.
Mẹ! Mới về thăm mẹ đó mà sao con thấy nhớ mẹ quá! Con mong mẹ giữ gìn sức khỏe và đừng lo cho con nhiều.
Thìn em! Tình hình học tập của em ra sao? Có tốt không? Chị nhắc em phải tranh thủ thay chị giúp mẹ, đừng để mẹ làm nhiều mà tội. Các chị em trong đơn vị gửi lời hỏi thăm sức khỏe mẹ đó, mẹ cho con gửi lời hỏi thăm sức khỏe cậu, mợ cùng các cháu và bà con xung quanh. Thôi mẹ nhé!
Con của mẹ.Chị của em.
Tần.

Trên đây là bút tích lá thư của chị Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng 10 nữ TNXP - gửi về cho mẹ trước lúc hy sinh 5 ngày.Posted Image

Cảnh mười cô gái TNXP tuổi đời rất trẻ, lao nhanh thoăn thoắt về phía những quả bom vừa rơi xuống, các cô dùng sức mạnh của những cánh tay thiếu nữ đẩy những quả bom nặng hàng trăm ký sang lề để bao chuyến xe đi về nối liền mạch máu hậu phương với tiền tuyến không phải là thiểu số, mà đó là hình ảnh của biết bao người TNXP trên tuyến đường Trường Sơn và nhiều người trong số họ đă hi sinh thầm lặng, anh dũng như 10 cô TNXP Đồng Lộc hay 12 cô TNXP ở Truông Bồn (cũng thuộc Hà Tĩnh).Posted ImagePosted Image
Những người thiếu nữ tuổi đôi mươi chưa ai lập gia đ́nh, chưa từng trải qua hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ, đêm cũng như ngày dăi nắng dầm mưa, đội mưa bom của giặc, xem gian khổ và cái chết nhẹ tựa lông hồng. Nên nhớ rằng theo tính toán th́ riêng mỗi 1m2 ở Đồng Lộc phải hứng chịu 3 quả bom tấn Có lẽ đa số chúng ta cũng đă từng xem bộ phim “Ngă Ba Đồng Lộc”, vậy cái ǵ có thể khiến cho 10 cô gái khi đối mặt với hiểm nguy mà vẫn hát vang được bài Sợi Nhớ Sợi Thương, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ cho dù cái chết cận kề. Trích 1 câu trong bức thư trên: “bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển núi rừng nhưng không có thể làm rung chuyển được những trái tim của chúng con.”Posted Image Đó chính là lư tưởng cách mạng, là tinh thần yêu nước, lòng căm thù giặc Mỹ,… chính những thứ đó đă tạo cho họ một nghị lực sống phi thường. Trước ngày hi sinh, 1 trong 10 cô gái đă nhận được giấy phép về thăm nhà nhưng cô đă không đi mà ở lại cùng đồng đội để thông đường cho xe. Họ đă sống, đă chiến đấu và cống hiến hết mình cho lý tưởng, cho Tổ quốc. Hẳn ai đă đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm hay “Măi măi tuổi 20” của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc cũng thấy được điều đó.
Hôm nay, chúng ta hạnh phúc như thế này, hưởng thụ sung sướng trong bao tiện nghi, có bao giờ chạnh lòng nhớ đến 1 thế hệ anh hùng, nhớ đến những cô gái, chàng trai đă dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân và hạnh phúc cá nhân cho quê hương để làm nên 1 huyền thoại Việt Nam của thế kỷ 20? Hạnh phúc này, sung sướng này có tương phản quá không với những năm tháng triền miên trong gian nguy, thiếu thốn và phải đánh đổi bằng xương, bằng máu, bằng mồ hôi và nước mắt của các thế hệ đi trước mới có được. Vì vậy nếu chúng ta ích kỷ, toan tính cá nhân thì có đáng hổ thẹn trước các bậc cha anh hay không?
Posted Image
Tiểu đội 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc đang san lấp hố bom. Ảnh: Văn Sắc.

Các thế hệ cha anh nói chung và 10 cô gái TNXP Đồng Lộc nói riêng thật xứng với câu thơ: “Có cái chết hóa thành bất tử. Có những lời hơn mọi bài ca. Có những con người như chân lý sinh ra” (Tố Hữu).
0

#7 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 11:00 AM

Những đóa hoa bất tử
"Vậy mà ngày 24-7-1968, đến loạt bom thứ 15..." - ông Nguyễn Hữu Nhã (78 tuổi), nguyên bí thư Đảng ủy xã Đồng Lộc từ năm 1965-1985 - nhân chứng sống lịch sử, kể đến đây mà nghẹn ngào rơi nước mắt.
"...Đúng 16g, một tốp máy bay lao tới ném bom và mười chị đã lánh vào một căn hầm chữ A gần đường nhất. Một quả bom rơi trúng cửa hầm, khói bom mù mịt, bao trùm lên tất cả các chị”.
Đứng trên đồi quan sát, đồng đội không thấy ai trong mười cô. Cả trận địa lặng đi..., òa lên tiếng khóc: Tần ơi? Hà ơi? Nhỏ ơi?...
"Trong lễ truy điệu, mới tìm thấy thi thể của chín chị. Do bị vùi lấp sâu, mãi ba ngày sau chị Hồ Thị Cúc, tiểu đội phó, mới được tìm thấy trong tư thế ngồi, mười ngón tay rớm máu..." - ông Nhã nhớ lại.
Posted Image
Riêng chị Hồ Thị Cúc, mãi sáng ngày thứ 3 đồi đội mới tìm thấy chị trên đồi Trọ Voi trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh cà cái cuốc, 10 đầu ngón tay bị ứa máu vì đang bới đất để tìm đường ra. Thương xót người em, người đồng đội, tác giả Yến Thanh ( tên thật Nguyễn Thanh Bình - CB KT ngành GTVT) cùng có mặt lúc đó đã nghẹn ngào viết lên bài thơ " Cúc Ơi".

Cúc ơi!

Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang
Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh
A trưởng Võ Thị Tần đã điểm danh
Chỉ thiếu mình em
Chín bỏ làm mười răng được
Bọn anh đã bới tìm vẹt quốc
Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
Cúc ơi! Em ở đâu?
Đất nâu lạnh lắm
Da em xanh
Áo em thì mỏng
Cúc ơi! Em ở đâu?
Về với bọn anh
Tắm nước sông Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ
Bài toán lớp 5 em còn chưa nhớ
Gối còn thêu dở
Cơm chiều chưa ăn
Ở đâu hỡi Cúc?
Đồng đội tìm em
Đũa găm cơm úp
Gọi em,
Gào em
Khản cổ cả rồi
Cúc ơi!
26-07-1968

Dưới đây là những dòng lưu bút của 10 cô gái TNXP Đồng Lộc do cựu TNXP Nguyễn Thị Hường – người từng sống, chiến đấu bên cạnh các cô

Tháng 11-1967, Nguyễn Thị Hường tròn 16 tuổi, vừa học xong chương trình trung học cơ sở, viết đơn khai tăng thêm hai tuổi (chị sinh tháng 10 -1951) rồi đạp xe lên Huyện đoàn Đức Thọ xin gia nhập thanh niên xung phong (TNXP). Đơn được chấp thuận và chỉ mấy ngày sau chị Hường lên đường, tham gia tiểu đội 4, đại đội 552 đóng quân tại xă Thanh Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Tiểu đội 4 do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng ở nhờ nhà dân trong làng.

Nhận nhiệm vụ, chị Hường cùng các cô gái TNXP khác đến Đồng Lộc gấp rút triển khai công việc. Dưới mưa bom băo đạn các cô TNXP đang tuổi thanh xuân không hề biết đến sợ hăi, làm việc không ngơi tay, suốt ngày cười nói, í ới gọi nhau.

Chị Hường kể: “Tiểu đội chúng tôi hồi ấy chỉ có chị Võ Thị Tần nhiều tuổi nhất và đă có người yêu. Tôi và chị Trần Thị Hường là hai người ít tuổi nhất, đều mới 16 tuổi. Chúng tôi sống chan ḥa bên nhau và mọi thứ trong đơn vị như là của chung. Trong một lá thư gửi cho mẹ, chị Võ Thị Tần đă viết: “...Ở đây vui lắm mẹ ạ! Ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường. Ban ngày chúng đem bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển núi rừng nhưng không thể làm rung chuyển trái tim của chúng con...”.

Sau tám tháng cùng chung sống, chiến đấu với các đồng đội tại ngă ba Đồng Lộc, tôi được điều đi tăng cường cho tuyến Vĩnh Linh. Vào trung đội 39, đại đội 339. Trước ngày chia tay mấy hôm, tôi xin được mấy trang giấy trắng gấp lại làm cuốn sổ lưu bút. Mười mấy chị em ôm nhau khóc, tranh thủ ghi những ḍng lưu bút, hứa với nhau công tác tốt, mong hẹn gặp lại nhau ngày thống nhất đất nước. 38 năm qua, đi đâu tôi luôn mang quyển lưu bút ấy theo như những người đồng đội luôn đi bên ḿnh”.

Đó là một quyển sổ mỏng tự làm bìa giấy màu nâu (khổ 10x15cm); nay còn 20 trang giấy đă ố màu nhưng vẫn hiện rõ những nét chữ viết bằng mực Cửu Long bút Trường Sơn quen thuộc của học trò ngày ấy. Xin được trích:

“...Chỉ còn 30 phút nữa thôi đành phải xa Hường. Hường xa Rạng, chỉ một hồi ngắn ngủi không nói nên lời, Rạng cầm bút mà nghẹn ngào lắm Hường ạ! Chúng ta chung sống cùng nhau đồng cam cộng khổ ngọt bùi cay đắng có nhau. Hường đi vào mảnh đất Vĩnh Linh, mình ở lại mảnh đất quê cha cùng làm nhiệm vụ trong thời đại này. Rạng hứa với Hường là luôn làm trọn mọi nhiệm vụ. Bắt tay mong ngày thống nhất”. (Liệt sĩ Nguyễn Thị Rạng)

“Nghẹn ngào biết mấy Hường ơi
Ngờ đâu đôi ngả cắt nhau đôi đường.
Xa nhau biết mấy ngàn thương.
Cây xa rừng ngậm gừng nuốt lá
Người xa người khó tả Hường ơi.
Nhớ khi Hường nói Hường cười
Bây giờ Hường đi mình ở lại đây
Quê Hường là của bốn phương đất trời
Quê mình tiền tuyến đôi nơi
Xa nhau không phải quên lời năm xưa.
Xa nhau không phải xa hoài
Xa nhau là để ngày mai sum vầy
Hai trái tim cùng chung nhịp đập
Trong muôn vàn khối óc trái tim
Đôi ta như thể đôi chim bay
Đi không mỏi để tìm ngày mai.
Thôi nghẹn ngào xúc động quá.

Ḿnh chúc Hường luôn luôn vui, khỏe, trẻ, lạc quan yêu đời và phấn đấu trong mọi công tác, làm thế nào đàng hoàng công tác bảo vệ phẩm chất con người thanh niên hiện đại. Còn mình ở lại cũng hăng say công tác của trên giao cho.

Thôi hạ bút chờ thư của Hường ở nơi xa gửi về cho Xuân.

(Liệt sĩ Nguyễn Thị Xuân)

Hường ạ! Vì nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc nên mỗi người mỗi ngả, kẻ Bắc người Nam. Hường đi mình ở lại sao đành, Hường ơi tuy chúng ta mới chung sống với nhau tám tháng trời. Hường ạ! Tám tháng trời đă để lại cho chúng ta những kỷ niệm sâu sắc.
Hường mến! Hường đi làm nhiệm vụ xuất sắc trong mọi công tác. Còn mình thì hứa với Hường làm bất cứ việc ǵ khi Tổ quốc cần đến.

Thôi đến đây ḿnh tạm dừng bút, chúc Hường một lần nữa khỏe, trẻ, hăng say trong công tác gặp nhiều trong băo lửa.
(Liệt sĩ Võ Thị Hà)

Trên đường hành quân cùng đơn vị mới đến Vĩnh Linh, chị Hường nghe đồng chí giao liên báo tin dữ: 10 cô gái TNXP ở ngă ba Đồng Lộc trúng bom lúc đang làm nhiệm vụ và tất cả đă hi sinh.

Chị Hường nhớ lúc ấy mình đă gục ngă trên vai một đồng đội và tiểu đội trưởng Phúc động viên chị phải can đảm lên, cứng rắn chiến đấu báo thù cho đồng đội. Tiếp tục hành quân vào tuyến lửa cùng đơn vị mới, chị Hường không còn biết chùn bước trước mưa bom băo đạn của kẻ thù. Đơn vị chị luôn được tuyên dương.

Ba năm ở chiến trường Vĩnh Linh, chị Hường luôn đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua, được tặng huy hiệu Nguyễn Văn Trỗi, huy hiệu Nguyễn Văn Bé. Cuối năm 1969 chị bị thương vì bom giặc, và lúc này mới nhận được thư từ quê nhà gửi vào, báo tin nhà chị cũng bị trúng bom Mỹ ném vào tháng 11-1968 khiến mẹ chị bị thương nặng, em gái mất khi mới 16 tuổi. Chị được đơn vị cho nghỉ phép về thăm quê nhà. Từ thị xă Hà Tĩnh, chị đi bộ vào thăm lại Đồng Lộc, viếng mộ của 10 cô gái anh hùng. Cuốn sổ lưu bút cầm tay, chị Hường ngồi bên những nấm mồ đọc lại những nét chữ vẫn còn thơm mùi mực Cửu Long.

Theo Tuoitre Online
0

#8 User is offline   Niệm Phật  

  • Nhóm: Advance Member
  • Bài Viết: 2605
  • Gia Nhập: 12-October 06
  • Tiền trảm hậu tấu
  • PipPipPipPipPipPip

Gửi vào 29 August 2009 - 11:01 AM

Để ghi sâu tội ác và ghi lại chiến tích của 10 cô gái tại trọng điểm lịch sử này, ngày 7-6-1972, Quốc hội và Chính phủ đã truy tặng Huân chương Chiến công hạng nhất và danh hiệu Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho tiểu đội 10 cô gái hy sinh tại ngã ba Đồng Lộc. Năm 1989, Ngã ba Đồng Lộc được nhà nước xếp hạng di tích lịch sử cấp quốc gia. Tượng đài Chiến thắng Đồng Lộc cũng được xây dựng (khởi công vào ngày 15-7-1995 và khánh thành vào dịp kỷ niệm 30 năm chiến thắng Đồng Lộc 15-7-1998). Ngày 15-7-2007, nhân kỷ niệm 60 năm Ngày thương binh, liệt sĩ và 57 năm ngày truyền thống lực lượng thanh niên xung phong, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, Học viện Quốc phòng, Quỹ Tấm lòng vàng báo Lao Động và báo Đầu tư đã tổ chức lễ động thổ xây dựng tháp Chuông tại Khu di tích thanh niên xung phong ngã ba Đồng Lộc.
Posted ImageThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1024x768.Posted Image
Tượng đài Đồng Lộc
Posted Image
Ngày 29-5-2008, tại nhà riêng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trao tặng cây ngọc lan và cây đa cho tỉnh Hà Tĩnh với lời khắc ghi trang trọng trên cây lưu niệm: "Ngã ba Đồng Lộc, một chiến công chói lọi, một địa danh lịch sử oai hùng của đường Trường Sơn huyền thoại mang tên Bác, mãi mãi trường tồn với non sông đất nước!". Đại tướng Võ Nguyên Giáp mong muốn cây đa sẽ tỏa bóng mát cho những người đến thăm Đồng Lộc, còn cây ngọc lan được trồng lên khu mộ của 10 nữ thanh niên xung phong anh .

Khoảng trời, hố bom

Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đă lấy tình yêu Tổ quốc của ḿnh thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom...

Đơn vị tôi hành quân qua con đường ṃn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá
Tình yêu thương bồi đắp cao lên...
Tôi nhìn xuống hố bom đă giết em
Mưa đọng lại một khỏang trời nho nhỏ
Đất nước mình nhân hậu
Có nước trời xoa dịu vết thương đau.

Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đă nằm yên trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao ngời chói, lung linh
Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong
Đă hóa thành những làn mây trắng?
Và ban ngày khoảng trời ngập nắng
Đi qua khoảng trời em - Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp quăng đường dài?

Tên con đường là tên em gửi lại
Cái chết em xanh khoảng trời con gái
Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em
Gương mặt em, bạn bè tôi không biết
Nên mỗi người có gương mặt em riêng.

Lâm Thị Mỹ Dạ
Đây là bài thơ nói về 1 cô gái TNXP. Trong lúc cô mở đường thì máy bay địch phát hiện đoàn xe đi ngang qua chỗ cô đang làm nhiệm vụ. Cô đã đốt đuốt và chạy về phía ngược với đoàn xe vận tải - bom địch rải theo ánh đuốc của cô giúp cứu đoàn xe. Tại hố bom nơi cô hy sinh phản chiếu cả một khoảng trời trong xanh
0

Chia sẻ chủ để


Trang 1 / 1
  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời cho chủ đề này

1 người đang đọc chủ đề này
0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn