Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Quà Tặng của cuộc sống


  • Please log in to reply
17 replies to this topic

#1
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Sống trọn vẹn từng ngày


Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola - đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

"Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đát, nó sẽ nảy lên lại.

Nhưng bốn quả bóng còn lại - gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần - đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sữa chửa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Bạn làm thế nào đây?

Bạn đứng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặt biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vãn hội của đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Quá khử đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm"

Đàm Thư


--------------------------------

P/s: Mình sẽ cố gắng mỗi ngày post một bài lên cho mọi người ( vì phải type nên không đưa nhiều được, mọi người thông cảm. )
I'm Come Back!!!

#2
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Báu Vật


Để nhận thức được giá trị của một tháng
Hãy hỏi bà mẹ vừa sinh con chưa đầy tháng tuổi.

Để nhận thức được giá trị của một tuần
Hãy hỏi biên tập viên tuần báo.

Để nhận thức được giá trị của một giờ
Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn.

Để nhận thức được giá trị của một phút
Hãy hỏi người vừa trễ một chuyến xe.

Để nhận thức được giá trị của một giây
Hãy hỏi người vừa trải qua một tai nạn trong gan tất.

Để nhận thức được giá trị của một sao
Hãy hỏi người vẫn động viên vừa đạt huy chương vàng Olympic

Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là bí ẩn còn đó
Hôm nay là món quà mà chúng ta có được.

Đó là lý do chúng ta gọi nó là "Báu vật"

Bài viết này được chỉnh sửa bởi anhthattinh: 28 October 2007 - 11:50 AM

I'm Come Back!!!

#3
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Khát Vọng



Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro.
Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện.
Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
- Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ.
Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa.
Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục.
Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá.
Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm.
Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài “Lớn lên em muốn làm nghề gì?”
Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa.
Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết.
Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà,
chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.
Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy “Đến gặp tôi sau giờ học”. Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế.
Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định.
Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình.
Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn.
Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
-Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình
- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.
Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
- Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không?
Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại.
Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau.
Cầm tay tôi, thầy nói :”Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh,
và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó” .
Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp “Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi.
Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình”

I'm Come Back!!!

#4
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Người thầy của tuổi thơ



Lần đầu tiên, khi còn rất nhỏ, con đã háo hức trèo lên những bậc tam cấp khá cao một mình và bị ngã. Con ngồi khóc mãi, ấm ức mong có ai đến nâng con dậy, dỗ dành cà dắt con đi tiếp..."
Mẹ kể vậy và nhìn tôi âu yếm...
Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện ấy, để rồi sau đó bao giờ cũng thế, sự hưởng ứng mà mẹ nhận được từ tôi là một câu trả lời đầy thách thức:
- Nhưng sau đó thì con không còn xử sự như thế nữa.
- Mẹ nhớ chứ...
Ký ức tuổi thơ lại đưa tôi về với một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu, dễ bị vảm lạnh khi trời đổi gió...
Con mèo vốn không thích lũ chuột và gián, lại cũng chẳng ưa gì mấy chú thằn lằn đuôi dài, lúc nào cũng chắt lưỡi tiếc rẻ một điều gì đấy. Nó hay nằm lim dim sười nắng và cũng để rình bắt lũ thằn lằn luôn thập thò trên bức tường cạnh nhà bếp. Lần đầu tiên phóng đôi chân ốm yếu để vượt qua một độ cao quá sức, nơi con thằn lằn trắng, mập mạp đang nghiêng đầu "kên" nó, con mèo trượt ngã một cú nặng, phải nằm thở dốc. Tôi thương nó quá, vội chạy đến ôm nó vào lòng. Không ngờ..nó vùng vuột khỏi tay tôi, kêu lên một tiếng "meo" giận dỗi rồi phóng mình lên cao một lần nữa, lần nữa. Cứ mỗi lần ngã là một lần nó bật kêu một tiếng "meo" đầy tức giận. Lân cuối cùng, nó phóng lên được đúng độ cao cần đạt, nhưng con thằng lằn thì đã rút êm sang chỗ khác trước khi vuốt nó chạm tới. Tuy vậy, nó vẫn ngồi trên gờ tường cửa sổ thông gió nơi nhà bếp, nhìn xuống tôi và kêu lên những tiếng "meo,meo" đầy hãnh diện.
Mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Khi bảo tôi đặt chân lên sơi dây thừng nặng và to, thầy giáo dạy thể dục gửi theo một ánh mắt nhìn ái ngại. Kết quả tập thử hôm ấy, tôi không leo được quá nửa thước...
Khi ấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngày nhỏ. Còn tôi thì ngồi nhớ đến con mèo - con mèo con mất mẹ của tôi hồi ấy, không có ai nâng dắt, nhưng nó đã dũng cảm đối mặt với khó khăn và nhất quyết vươn mình tới đích.
Lần kiểm tra môn thể dục leo dây sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao nhất. Khi leo, tôi chỉ nhìn ngang. Thế nên, giữa sợi dây với tôi và mức đến không còn thứ khoảng cách thấp cao, lúc nào tôi cũng " dồng hành" với nó... Vậy là mười một tuổi, tôi đã hiểu thế nào là đích muốn và sự quyết tâm.
Lớn lên, tôi không bao giờ ngồi đếm những thất bại của mình(bởi vì chúng nhiều quá), mà chỉ ngồi nhớ lại những gì con mèo nhỏ thân quen dạy cho tôi - thứ bài học không có ngôn từ lý thuyết nhưng thấm thía và quí giá.
Mẹ là một người biết cách khơi gợi như lúc này đây. Cảm ơn mẹ... Con sẽ bắt đầu lại bằng một trái tim đầy tự tin.
Nếu một ngày nào đó tôi trở thành mẹ như mẹ tôi, tôi cũng sẽ tặng cho con tôi một con mèo, một con mèo rất nhỏ thôi nhưng cũng rất dễ thương, để làm một "người thầy của tuổi thơ" như mẹ đã cho tôi hồi ấy...


I'm Come Back!!!

#5
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Những hòn đá cuội


Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: "Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "Cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi.

"Đầy rồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầy chưa?".
Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa".

"Tốt!" - ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: "Cái lọ đầy chưa ?".

"Chưa" - mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: "Minh họa này nói lên điều gì?".

Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!"

"Có thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được".

Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn ... Nhưng nhớ đặt những "hòn đá cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa.

Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.

I'm Come Back!!!

#6
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

Cho ngày hôm nay


Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng:
Một là ngày hôm qua, với những sai lầm, nhưng âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đợi này không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào hủy bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúgn ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rồi!
Có một ngày nữa mà chúng ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gáng nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hy vọng và biệc thực hiện thì tội tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó chưa được sinh ra mà.
Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay. Bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.

I'm Come Back!!!

#7
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

TÔI SẼ NGỪNG THAN VÃN




Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.

Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.

Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy khoẻ hơn hôm qua thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.

Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.

Nếu bố mẹ bạn còn sống và hạnh phúc bên nhau thì trường hợp của bạn không nhiều đâu.

Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.

Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy.

I'm Come Back!!!

#8
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

CÁI KÉN BƯỚM



Một chàng trai nọ tìm thấy một cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé một lỗ nhỏ. Anh ta ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa. Vì thế, anh ta quyết định giúp chú bướm nhỏ. Anh ta lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm.

Chú bướm thoát ra khỏi cái kén dễ dàng. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn chàng trai cứ ngồi quan sát cái kén với hy vọng một lúc nào đó thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xoè rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình chú.

Nhưng chẳng có gì thay đổi cả! Sự thật là chú bướm đã phải bò loanh quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng. Nó chẳng bao giờ có thể bay được.

Có một điều mà người thanh niên không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài tổ kén.

Sự phấn đấu để vươn lên là điều rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống với một cuộc đời phẳng lặng, và ỷ lại vào mọi thứ tiện nghi ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta có thể thăng tiến được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành hơn.

I'm Come Back!!!

#9
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

CÁI TÁCH KỲ DIỆU




Khi sống ở New York, văn hoà Anh Somerset MAugham thường xuống khu Ritz Carlton. Một hôm , tôi thổ lộ với ông là tôi rất tò mò về món đồ trông có vẻ hoàn toàn xa lạ, không phù hợp với khung cảnh bài trí trong phòng làm việc của ông, một cái tách cũ kỹ, có nứt một đường.

MAugham mỉm cười đáp:Chính nó giúp cho tôi nhớ lại rằng những lợi ích, những tiẹn nghi lớn nhất trên đời lại là những cái gì đơn giản nhất và cũng lại bị xem thường, đánh giá thấp nhất chỉ vì chúng ta cho đó là điều quá tự nhiên.Và ông kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện về cái tách nứt ấy.

Vào năm 1940, khi nước Pháp bị quân Dức quốc xã chiếm đóng, vài trăm công dân Anh Quốc sống ở miền Côte d'Azur được gửi trả về quê hương trên hai chiếc tàu chở hàng loại nhỏ. TÀu phải chạy quanh co , ngoằn ngoèo để khỏi bị tàu ngầm địch phát hiện

Hai chiếc tàu nhỏ chở quá nhiều người nhưng không dem theo đủ lương thực, vì vậy phải phân phối cho mỗi người một ít. MẮt mọi người đều đỏ ngầu, áo quần bẩn thỉu, nhất là ai cũng cảm thấy khát nước, phải xếp hàng nối đuôi lĩnh phần lương thực nghèo nàn của mình.

Chính cái tách nứt đó- MAugham vừa trỏ ngón tay vừa nói_ tôi đã dùng nó để đựng khẩu phần nước vô cùng ít ỏi của mình....Bây gời, mỗi lần mơ đến những món ăn cao lương mỹ vị, mỗi khi ước được trầm mình trong một khung cảnh tràn ngập tiện nghi hoặc những lúc thèm khát được đóng vai một nhân vật tối quan trọng, tôi liền đem cái tách nứt cũ kỹ đó đặt nó dưới vòi nước. VÀ từng hớp từng hớp một, tôi uống một cách chậm rãi. Bỗng chốc các mộng ước viễn vông biến mất, tôi liền trở về với thực tại.

Qua câu chuyện trên các bạn có thấy rằng nhưng gì tưởng như không có giá trị lại mang đầy những ý nghĩa sâu sắc không ? vì vậy ta nên chân trọng những gì mình có dù chỉ là những vật tầm thường, chúng có thể đã giúp ta hoặc sẽ giúp ta nhiều điều đó bạn.

I'm Come Back!!!

#10
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

TẠI SAO PHỤ NỮ KHÓC?



Một cậu bé hỏi mẹ :
- Tại sao mẹ lại khóc ?
Người mẹ đáp :
- Vì mẹ là một phụ nữ .
- Con không hiểu – cậu bé thốt lên .
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm :
- Con không bao giờ hiểu được , nhưng nó là như thế đấy …
Thời gian trôi đi , cậu bé lại hỏi cha :
- Sao mẹ lại khóc hở cha ?
- Tất cả phụ nữ đều như thế , con yêu ạ – người cha mỉm cười đáp .
Cậu bé lón dần lên và khi trở thành một người đàn ông , anh vẫn thường tự hỏi : “Tại sao phụ nữ lại khóc ?”.
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết . Nghe anh hỏi , nhà hiền triết ôn tồn nói: ” Khi Thượng đế tạo ra phụ nữ , người phải làm cho họ thật đặc sắc . Người làm cho đôi vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới , đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương , và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau .
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân , bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông xuôi , và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nưã , họ không bao giờ than thở…. Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời , ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ .
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ , tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta ….Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình , hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ấy luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng .
Để làm được những việc nhọc nhằn đó , người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi , để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đây là điểm yếu duy nhất của họ . Khi con thấy họ khóc , hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc , con hãy làm trái tim họ được bình yên “.

I'm Come Back!!!

#11
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

KHI THƯỢNG ĐẾ TẠO RA NGƯỜI CHA



Khi thượng đế tạo ra các ông bố, ngài bắt đầu tạo một thân hình cao to. Nữ thần đứng cạnh hỏi: "Đó là kiểu bố gì vậy? Nếu ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé thì sao lại làm những ông bố cao lớn như vậy? Hắn sẽ phải quỳ gối khi chơi bi, gập người khi đặt bọn trẻ vào giường và cúi mình khi hôn chúng".
Thượng đế mỉm cười, nói: " Vâng, nhưng nếu ta cho hắn 1 thân hình cỡ trẻ con, ai sẽ khiến lũ trẻ phải nhìn lên?".

Và khi thượng đế tạo ra bàn tay bố, đó là những bàn tay to và gân guốc.
Nữ thần lắc đầu nói: " Những bàn tay lớn sẽ ko thể xoay xở với kim băng gài tả, với những hột nút nhỏ xíu và những chiếc ruybăng mềm mại cột tóc đuôi gà".
Thượng đế mỉm cười và nói: " Ta biết, nhưng những bàn tay như vậy sẽ đủ lớn để giữ cho bé trai những món nó đánh rơi khỏi túi và cũng đủ nhỏ để nâng niu khuôn mặt các con".

Sau đó, Thượng đế nặn đôi chân dài, ốm và đôi vai rộng.
Nữ thần làu bàu: "Ngài ko thấy rằng ngài đang tạo ra 1 ông bố ko thể ôm con trong lòng sao?".
Thượng đế nói: " Một người mẹ cần ôm con trong lòng, còn một người cha cần có đôi vai rộng để kéo xe trượt tuyết, để giữ thăng bằng cho bọn trẻ tập xe đạp, để bọn trẻ tựa đầu ngủ trên đường về nhà từ rạp xiếc".

Lúc Thượng đế đang làm dở dang những bàn chân to chưa từng thấy, nữ thần buột miệng hỏi: " Thật là sai lầm! Ngài có thật nghĩ rằng những cái xuồng to bè kia sẽ bật khỏi giường khi đứa trẻ khóc hay có thể đi qua bữa tiệc sinh nhật nhỏ mà ko giẫm phải chân ít nhất 3 vị khách tí hon?".
Thượng đế mỉm cười trả lời: " Chúng sẽ ổn thôi. Rồi ngươi sẽ thấy, chúng sẽ đỡ đứa trẻ khi nó cưỡi ngựa hay khi nó hoảng sợ vì lũ chuột trong nhà kho, và chúng sẽ mang những đôi giày to khiến bọn trẻ trầm trồ khi ướm chân vào".

Thượng đế làm việc suốt đêm, ngài cho bố lời nói với giọng nói đầy cương quyết và quyền uy; cho bố đôi mắt nhìn thấu mọi sự nhưng bình tĩnh và kiên nhẫn. Cuối cùng, gần như sau khi suy nghĩ lại, ngài cho bố thêm những giọt nc mắt. Khi đó, Thượng đế quay qua hỏi nữ thần: : " Bây h, các ông bố cũng đầy tình thương như các bà mẹ, ngươi có thích ko?".

Và nữ thần đã ko nói thêm gì.

I'm Come Back!!!

#12
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG



Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu.

Năm ngoái, cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.”

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thật rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm.

Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống trong gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”.

Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những gói quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hoá. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp.

Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất một vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt ít nước hoa trong chai lên cổ.

Hôm đó Teddy đã nén lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng 3 trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa, cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra?

Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em.”

I'm Come Back!!!

#13
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

ÔNG NOEL KHÔNG MẶC ĐỒ ĐỎ




Hai bố con lái xe xuống khu thị tứ để mua sắm. Cô bé học lớp 4 hỏi bố:

- Nhiều bạn trong trường nói không có ông Noel. Các bạn nói con là ngốc khi tin rằng ông có thật, nhưng con tin vào những gì bố bảo với con, phải không bố?

Xe ghé vào bên đường tắt máy. Cô con gái bé bỏng vẫn đang ngổn ngang bao suy nghĩ.

- Các bạn ở trường đã sai, con yêu ạ! Ông Noel là có thật. Nhưng bố cần kể cho con nghe thêm về ông Noel. Bố nghĩ con đã đủ lớn để hiểu những gì bố sẽ chia sẻ với con - Người cha nhìn con trìu mến và tiếp - Ngày xưa có một người đàn ông đi đây đó khắp thế giới thưởng quà cho những đứa trẻ trên đường ông qua. Ông được biết đến ở nhiều nơi với nhiều tên gọi khác nhau, nhưng tình thương trong tim ông đều như nhau dù ở bất cứ đâu. Ông là tâm hồn yêu thương tuyệt đối và mong muốn chia sẻ tình thương đó bằng cách tặng quà với cả con tim mình. Khi con đến độ tuổi nào đó, con sẽ nhận ra ông Noel thật sự không hẳn phải là người vào nhà bằng ống khói trong đêm trước ngày lễ Giáng sinh. Tinh thần và cuộc sống thật sự của ông già thần thoại đáng yêu này mãi mãi nằm trong tim con, tim của bố, tim của mẹ cũng như trong tim của tất cả những người tin vào việc mang lại niềm vui cho người khác. Tinh thần thật sự của ông Noel là những gì con mang tặng thay vì những gì con nhận được. Khi con nhận thức được điều này và khi nó trở thành một phần trong con, Giáng sinh sẽ trở nên thú vị hơn và huyền ảo hơn vì con đã lĩnh hội được điều kỳ ảo về ông Noel khi ông tồn tại trong con. Con có hiểu những gì bố nói không?

Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ vào hàng cây phía trước. Cô sợ nhìn vào bố, người từng bảo cô rằng ông Noel có thật. Cô muốn tin như cô đã tin hồi năm ngoái rằng ông Noel là một ông già vui tính, to béo, mặc đồ đỏ. Cô không muốn phải trưởng thành và nhận thức bất kỳ điều gì khác.

- Nhìn bố này - người bố chờ và cô bé quay sang nhìn ông.

Người bố đang khóc, những giọt nước mắt sung sướng. Khuôn mặt ông ngời sáng bằng ánh sáng của cả dải Ngân hà và cô bé như thấy trong mắt ông đôi mắt của ông Noel. Ông Noel thật sự, người đã bỏ thời gian chọn lựa những món quà đặc biệt mà cô mong ước trong những mùa Giáng sinh đã qua kể từ khi có mặt trên đời này. Ông Noel đã dùng món bánh mà cô bỏ công trang trí cũng như uống sữa nóng cô pha. Cô đã nhận ra niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, tình thương. Người bố ôm ghì con trong vòng tay ấm áp của mình và cứ ôm như thế rất lâu. Cả hai đều khóc.

- Giờ thì con đã thuộc về một nhóm người đặc biệt. Kể từ bây giờ con sẽ được chia sẻ niềm vui Giáng sinh mỗi ngày của năm chứ không còn chỉ trong một ngày đặc biệt nữa. Từ giờ, ông Noel sống trong tâm hồn con cũng như ông sống trong tâm hồn bố. Trách nhiệm của con là tuân theo tinh thần mang đến niềm vui cho người khác như con là một phần của ông Noel đang sống trong con. Đây là điều quan trọng nhất xảy ra với con trong cuộc đời mình, vì bây giờ con đã hiểu rằng ông Noel không thể nào tồn tại nếu không có những người như con và bố - những người khiến ông được sống mãi. Con có thể chu toàn việc này không?

Tim cô bé như vỡ ra vì hãnh diện và cô tin mắt mình đang tỏa ra niềm hạnh phúc. Cô đáp:

- Thưa bố, con muốn ông mãi trong tim con như ông đã từng sống trong tim bố. Con yêu bố. Bố là ông Noel tuyệt vời nhất trên thế giới này. Ông Noel không mặc đồ đỏ của con.

I'm Come Back!!!

#14
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG?



một câu chuyện nữa về lòng mẹ. cũng không hiểu sao tôi lại rất yêu mẹ, chắc vì tôi đã hiểu được tình mẹ như thế nào qua trải nghiệm của bản thân. đăng truyện ko hàm ý là than thân trách phận, ko hàm ý là muốn thể hiện cho mọi người hiểu là tôi yêu mẹ. chỉ vì tôi thấy những câu chuyện ảnh hưởng tới tôi rất nhiều. tôi muốn mọi người đọc, xem như là một cách tôi chia sẻ tâm hồn cho các bạn

Vào một đem Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.

Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đưa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12,cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: " mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc

Bài viết này được chỉnh sửa bởi anhthattinh: 10 November 2007 - 01:34 PM

I'm Come Back!!!

#15
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

HOA HỒNG TẶNG MẸ



Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

- Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

Anh mỉm cười và nói với nó:

- Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:

- Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

- Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.

Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.

I'm Come Back!!!

#16
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

THƯ VIẾT CHO BA



Ai cũng viết thư cho người đang sống, còn con thì…

Con trở lại trường sau năm ngày nghỉ học chịu tang cha. Buổi trở lại trường đầu tiên nghe tiếng trống bãi, con vội xếp tập vô cặp rồi như thường lệ đứng trước cổng trường để đợi… Tuổi thơ làm cho con mong vào những điều kỳ diệu, mong nỗi bất hạnh đó không phải là sự thật, nhưng đến quá trưa nhìn lại sân trường vắng lặng và trước cổng trường chỉ còn mình con đứng đợi, con bàng hoàng nhận ra rằng ba đã mất thật rồi và từ đây không còn đến trường để đón con nữa. Hai hàng nước mắt chảy dài, nắng ban trưa rọi xuống đường hình cô gái nhỏ lủi thủi đi về mà lòng hụt hẫng xót xa.

Ba chỉ đau trong một thời gian ngắn mà bất ngờ bỏ chúng con mà đi. Lúc đó con chỉ mới 13 tuổi. Nỗi mất mát đó đối với con là quá lớn và quá sớm. Một trăm ngày ba mất, má bảo thôi từ nay đừng cúng cơm ba nữa mà luôn thắp nhang cho ba, đừng để “hương tàn bình lạnh”. Má cũng muốn nỗi đau lắng xuống để chúng con tập trung học hành. Nhưng rồi mỗi bữa cơm chúng con lại đặt một cái chén, một đũa nơi ba vẫn ngồi trong bàn ăn, xới một liễn cơm nóng, dọn những đĩa thức ăn ba ưa thích. Nhiều năm sau này con vẫn còn ngậm ngùi nhớ lại hình ảnh những đứa con nhỏ của ba lên mâm cơm vẫn muốn lưu giữ kỷ niệm về người cha đã khuất. Biến cố ấy đã đem lại bao mất mát và càng khôn lớn con càng thấm thía đó là những thiếu thốn không gì bù đắp nổi.

Cuộc sống mỗi lúc một bấp bênh. Đôi vai mỏng mảnh của má như oằn xuống trước gánh nặng gia đình quá lớn. Giữa “ngày còn ba” và “ngày mất ba” dường như là hai thế giới. Miền Trung vào những ngày mùa đông trời lạnh như cắt thịt, những đứa con nhỏ của ba đi học về càng se thắt nhớ những ngày ba đội mưa đợi các con trước cổng trường. Một ngày mới của con được bắt đầu từ những hình ảnh, những âm thanh mà ba mang lại – một ngày tuổi thơ sung sướng. Những gì thuộc về ba trong hoài niệm của con đều đưa con quay về với những quãng đời thơ ấu, ấm áp tình phụ tử, nhưng con cũng không quên có buổi chiều đi đâu về con bước vào phòng ba, ba không bật đèn, phòng mờ tối và ba ngồi đó, câm lặng… Con nhìn thấy rón rén quay ra và như bắt chước ba con cũng ngồi ngoài hiên, một mình trong bóng tối… con thấy thương ba quá!… Tuổi thơ con cũng có những nỗi buồn của riêng mình nhưng tất cả nỗi niềm ấy đều được ba chia sẻ. Còn bây giờ, ba đang buồn và không thổ lộ nhưng con không biết làm sao an ủi. Ba đang nhớ các anh chị của con phải không ba? Con gái lớn lấy chồng xa, hai người con trai bi bắt vào tù khi hoạt động phong trào tranh đấu của sinh viên. Con nhớ đến ngày theo ba má đến trại giam để thăm anh. Thấy anh con trong hình dáng ốm yếu, da dẻ xanh xao, má khóc ròng bước tới, còn ba thì lùi lại lén chùi nhanh những giọt nước mắt. Cơn bạo bệnh nhanh chóng cướp ba đi hẳn, cũng có một phần của những nỗi nhớ thương bị dồn nén đó.

Các anh, các chị con nhớ lại trong khoảng thời gian gia đình trải qua những thử thách nghiệt ngã, chưa bao giờ ba khuyên các con hãy chọn lựa cho riêng mình một cuộc sống bình yên. Nhưng ba vẫn nói đã chọn con đường cách mạng để đi thì phải đủ tâm, đủ lực đi cho trọn con đường, đừng để dang dở đời mình và luỵ cả cho người.

Năm 1976 con đúng 20 tuổi, cũng là năm thành lập thanh niên xung phong thành phố, con đã bước chân vào đội ngũ. Ngày lên đường con đã thắp nhang thưa với ba về chuyến đi xa nhà, chuyến đi thật xa, thật lâu với những khó khăn, thử thách mà lúc đó con không thể nào lường hết được. Bây giở nhìn lại những quãng đời đi chung đồng đội, một nỗi mừng càng lúc càng thắm sâu, càng lan toả trong con. Vâng, con đã đi, đã được hỗ trợ bởi nhiều nguồn sức mạnh để gắn bó với sự chọn lựa của mình. Có ba luôn ở trong con dù ở Đắc Nông, Bù Đốp, hay những cánh rừng xa thẳm ở Tây Nam. Những gì ba dạy chúng con đâu chỉ bằng lời mà bằng cả cuộc sống gay go khắc nghiệt. Thời thơ ấu vất vả ba phải vượt lên nỗi đau mồ côi để vừa làm, vừa học, sống có nhân cách, có lòng nhân ái.

Ba vẫn ao ước các con của ba đều được vào đại học. Khi gia nhập lực lượng TNXP con mới tốt nghiệp trung học. Chính đội ngũ ấy đã tạo điều kiện cho con được đến giảng đường đại học. Ngày nhận tấm bằng đại học, con thẩm cảm ơn đơn vị, cảm ơn đồng đội đã giúp con thực hiện được niềm mơ ước của ba hướng về con mà con đã canh cánh mang theo, ấp ủ trong lòng mình những năm dài.

Ba đã xa chúng con ba mươi năm rồi mà chúng con cứ mãi ngậm ngùi tiếc thương khi nhớ về ba. Và vì thế khi thấy những trẻ thơ mất cha là lòng con đau xót, day dứt. Có những đứa trẻ mất cha là mất đi hình ảnh thiêng liêng, mất đi một người cha bằng da, bằng thịt. Nhưng cũng có những đứa trẻ mất dần cha do những đổ vỡ trong hạnh phúc gia đình.

Mỗi khi chồng con đau, con đã chăm sóc tận tình, sợ bệnh tật sẽ cướp đi của con mình tình phụ tử. Khi giận hờn, căng thẳng với anh ấy, con thường nhớ về cái buổi trưa đợi ba trước cổng trường mà ba không còn đến đón để thông cảm, bỏ qua những chuyện không bằng lòng trong cuộc sống lứa đôi. Con biết rằng ngày mai lúc tan học, con của con đứng đợi ở cổng trường sẽ có cha đến đón. Buổi cơm chiều trong một gia đình nhỏ sẽ ấm cúng đầy đủ cả ba người. Những đứa con có ba thật là một hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng sao viết ngang đây con nhớ đến một lần lại thăm nhà dưỡng lão . Nhiều ông cụ, cụ bà ngồi thầm lặng, buồn bã và khi có người hỏi: Cụ ơi! Cụ còn con cái gì không? Thì các cụ run run không trả lời, những giọt lệ như sương mờ trên khoé mắt. Hình ảnh đó như nhắc nhớ con phải thường xuyên về thăm má, không phải chỉ con trẻ cần đến cha mẹ mà ngay cả cha mẹ lúc tuổi già cũng rất cần đến tình thương của con cái.

Bạn bè thường dặn con hãy nhớ về những điều vui để cho lòng mình thanh thản. Nhưng cũng chính trong nỗi bất hạnh nếu biết nhận ra một điều quan trọng cần nghĩ suy thì cũng không nên quên phải không ba?

Thế giới vật chất không cho con chuyển bức thư này đến với ba ở một cõi mênh mông, nhưng con nghĩ rằng trong tình phụ tử ba vẫn đọc được lòng con.

I'm Come Back!!!

#17
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

BÀN TAY YÊU THƯƠNG



Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp 1 vẽ về điều gì làm cho các em thích nhất trong đời. Cô thầm nghĩ: “ Chắc rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem hoặc những món đồ chơi, quyển truyện tranh.” Thế nhưng cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức tranh lạ của em học sinh tên Douglas: bức tranh vẽ một bàn tay.

Nhưng đây là bàn tay của ai? Cả lớp bị lôi cuốn bởi hình ảnh đầy biểu tượng này. Một em đóan: “Đó là bàn tay bác nông dân đấy”, Một em khác cự lại: “Bàn tay thon thả thế này phải là bàn tay của một bác sĩ phẫu thuật...”. Cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần rồi mới hỏi tác giả. Douglas cười ngượng nghịu: “Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ!”.

Cô giáo ngẩn ngơ. Cô nhớ lại những giây phút ra chơi thường dùng bàn tay để dắt Douglas bước ra sân, bởi em là một cô bé khuyết tật, khuôn mặt không được xinh xắn như các trẻ khác, gia cảnh từ lâu lâm cảnh ngặt nghèo. Cô chợt hiểu ra tuy cô vẫn làm điều tương tự với các em khác nhưng hóa ra đối với Douglas bàn tay cô lại mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của tình yêu thương

I'm Come Back!!!

#18
anhthattinh

anhthattinh

    Tiến sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4047 Bài Viết:

ĐÔI HOA TAI HÌNH GIỌT NƯỚC



Hôm đó,tôi và cô bạn Laura đưa bọn trẻ đến công viên chơi nhân dịp sinh nhật lần thứ 35 của tôi.Nhìn lũ trẻ nô đùa vui vẻ,tôi nhận ra đôi hoa tai mới của Laura.14 năm quen Laura,tôi biết cô ấy rất thích hoa tai hình giọt nước.Hết đôi màu xanh rồi tới đôi màu hồng. “Không phải ngẫu nhiên mà mình thích hoa tai hình giọt nước đâu”-Laura bắt đầu kể câu chuyện thời niên thiếu,đã làm thay đổi cô mãi mãi.

Đó là một ngày xuân.Laura đang học lớp 6.Nhân dịp kết thúc năm học,lớp của cô được trang hoàng rực rỡ.Cô giáo Lake bước vào lớp.Mái tóc nâu và đôi mắt xanh long lanh tuyệt đẹp.Nhưng khiến Laura chú ý nhất là đôi hoa tai hình giọt nước của cô.Đó là đôi hoa tai màu vàng với 2 hạt ngà.Cô Lake nhắc cả lớp về việc họp phụ huynh cuối năm học.Trên bảng 1 thời gian biểu theo thứ tự ABC tên từng gia đình,nêu rõ thời gian báo cáo với mỗi gia đình là 20 phút.Tên gia đình Laura đứng cuối bảng.Nhưng với Laura điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.Vì tuy cô giáo đã gửi thư và thậm trí đã gọi điện gặp phụ huynh thì Laura biết bố mẹ mình sẽ chẳng đến.

Bố Laura nghiện rượu nặng.Nhiều đêm Laura phải nghe tiếng la hét khi say xỉn của ông bố và tiếng khóc than của mẹ.Mùa Giáng sinh năm ngoái,Laura và chị dành dụm tiền giữ trẻ để mua cho bố chiếc giày sứ.Món quà được gói rất đẹp,đình them cả nơ lụa vàng.Đêm Giáng sinh,2 chị em đưa món quà cho bố và tất cả những gì họ nhận được là khuôn mặt cau có và hành động quảng món quà khiến chiếc giày vỡ thành 3 mảnh…

Hôm họp phụ huynh,Laura thấy các bạn cùng lớp trong tay bố mẹ hãnh diện đi vào trường.Cuối cùng khi nghe cô Lake đọc tới tên mình,Laura lủi thủi lên sảnh đường và ngồi xuống.Lo lắng vì bố mẹ không có mặt,Laura chắp tay và cúi đầu nhìn tấm thảm.Bỗng Laura nhận thấy cô Lake bước đến bên mình.Nâng cằm Laura,cô nói: “Trước hết,cô muốn em biết rằng cô rất quý em”.Laura ngước nhìn lên và nhận ra những điều mà hiếm khi mình được thấy: tình yêu,sự cảm thông và tấm lòng trìu mến. “Em nên hiểu rằng việc bố mẹ em không đến chẳng phải là lỗi của em”.Chưa ai nói chuyện với Laura như thế bao giờ.Chưa ai. “Điều thứ ba,em xứng đáng được nghe những thành tích học tập của mình,cho dù cha mẹ em có mặt ở đây hay không…”. Trong những phút sau đó,cô Lake đọc kết quả học tập của Laura,khen ngợi cố gắng và nghị lực của cô học trò.Không nhớ chính xác lúc nào nhưng vào giây phút nào đó trong buổi báo cáo kết quả học tập của mình mà cô Lake đang trình bày,Laura bỗng nghe tiếng nói của hy vọng trong trái tim…Nước mắt làm nhòe mọi vật khi Laura ngước nhìn lên.Khuôn mặt cô Lake cũng mờ đi,chỉ có đôi hoa tai vẫn lấp lánh…

I'm Come Back!!!






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]