Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Một bài văn gây xúc động

- - - - -

  • Please log in to reply
8 replies to this topic

#1
lenguyenhuyk03402a

lenguyenhuyk03402a

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 41 Bài Viết:
Thêm một bài văn gây xôn xao dư luận
08/11/2006 16:18

Bài văn đạt 9,5 điểm của cô học trò chuyên toán Nguyễn Thị Hậu
Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần vào sáng thứ hai vừa qua (6/11), thầy giáo Lê Trần Bân, phó hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (TP Vinh, Nghệ An) đã đứng dưới cờ phát biểu cảm nghĩ và đọc bài văn của em Nguyễn Thị Hậu, cả sân trường xúc động lặng im...

“Thầy Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh” - thầy Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết.



Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn TP Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...



Nguyễn Thị Hậu là học sinh chuyên Toán lớp 10A2 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An. Em chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này nhưng bài văn với gần 1.500 từ trên bốn trang giấy kiểm tra, trước khi đến tay cô giáo, đã ướt nhoè nước mắt em.



Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn.



Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai, nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi, khá xúc động.



Chúng tôi xin đăng tải toàn bộ bài văn của em Hậu, để bạn đọc cùng thưởng thức.



Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”



Bài làm:



Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.



Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.



Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.



Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.



Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.



Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.



Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?



Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.



Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.



Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…





Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.



Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.



Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.



Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.



Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.



Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.



Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.



Lời phê của cô giáo Phan Thị Thanh Vân:

“Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.

Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.

Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.



Nguyễn Thị Hậu

(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)

http://www.hanoimoi....n/vn/47/107575/

#2
phucool_remix

phucool_remix

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 491 Bài Viết:
Rất cảm động . :yes
Khi động bài này bỗng nhớ vế người cha quá cố của mình và tôi như cũng muốn khóc theo.
Tôi cũng có thể hiểu rõ tâm trạng cô bé khi viết bài này nên khi nộp bài tờ giấy ướt nhóe nước mắt cô cũng chẳng có gì ngạc nhiên . :lay
Cha ơi !! Giờ cha ở đâu !!! :yes


Ủng hộ nạn nhân chất độc màu da cam .

#3
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Bài văn rất cảm động, mình đã khóc thật sự :((
Ước gì mình cũng có được người cha như thế, ước gì mình cũng có thể yêu cha mình như vậy.

#4
ducasi

ducasi

    Asi đẹp zai

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 501 Bài Viết:
Hix...xúc động wá...:((
@ tidieu......nói thía là sao zị bạn mỗi người cha đều có 1 điều riêng biệt làm cho con cái tự hào mà :d sao lại so sánh cha mình với cha người khác thía :((
==> ^^! Ngày 10/12/2006 sẽ tổ chức lại Miss và Mr CuaSoTinHoc...ai có nhu cầu xin vô box Spam post ảnh .......và đề nghị các Mod thêm thông báo này vào phần chữ kí.....thông báo này thay cho giấy mời ^^! <==

CHÚA BAN PHƯỚC LÀNH ! CHO AI SPAM.......AMEN (*_^) !!!!!

chỉ tay lên zời......hận đời vô đối


#5
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:

Hix...xúc động wá...:((
@ tidieu......nói thía là sao zị bạn mỗi người cha đều có 1 điều riêng biệt làm cho con cái tự hào mà :d sao lại so sánh cha mình với cha người khác thía :((

Bởi vì mỗi gia đình là mỗi hòan cảnh khác nhau mà asi, tidieu kô có ý so sánh, chỉ là cảm xúc nhất thời nên nói vậy thôi

#6
Game VLTK

Game VLTK

    Thành viên mới

  • Advance Member
  • 13 Bài Viết:
Cha tôi là niềm tự hào của tôi.Ông ấy ko bao giờ la mắng tui cả ,những lúc dường như tôi muốn nghỉ học để phụ ông ấy kiếm tiền nuôi gia đình nhưng ông ấy bảo:"Cố gắng lên con đừng nản lòng" tôi nghe câu nói đó mà như khắc sâu torng trái tim tôi mỗi khi tôi nản chí.Ông ấy cũng gầy gầy gò má cao có lẽ do đi làm việc kiếm tiền quá sức .Hix muốn khóc rồi ko viết nữa

#7
gAkOnGnGhIeP

gAkOnGnGhIeP

    Thành viên mới

  • Advance Member
  • 13 Bài Viết:
hix, đúng là giỏi thật, không biết thật không hay chỉ là cảm nghĩ sinh ra ý văn?

#8
bemap

bemap

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 2 Bài Viết:
Khi đọc xong bài Văn , tôi không còn biết nói gì hơn nữa . Bài Văn rất tuyệt vời , nếu bạn vô tình vào trang Web này hay xem như đây là lờn động viên của tôi dành cho bạn . Hãy Sống như người Cha của bạn , biết hy sinh cho Gia Đình . Hãy vươn lên trông cuộc sống nha bạn....

#9
lookall

lookall

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 150 Bài Viết:
bài này đã rất lâu rồi nhưng giờ đọc lại vẫn thấy cảm động quá.
To my Dady :Mặc dù đôi lúc con với ba bất đồng quan điểm nhưng con vẫn tự hào nói rằng :Ba chính là niềm tự hào của con.
Đường trần ta lại rong chơi
Vui thêm bước nữa buồn thôi trở về






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]