Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Truyện ngắn"Thần thoại, cổ tích" Việt Nam

* * - - - 1 Bình chọn

  • Please log in to reply
62 replies to this topic

#61
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

HỒN MA NUÔI CON



QUỲNH CHI




Ngày xưa có một hiệu bán kẹo ở gần một ngôi chùa nọ.
Một đêm khuya, sau nhiều ngày mưa rả rích, có một người đàn bà đến gõ cửa hiệu bán kẹo.
Cạch ! Cạch ! Cạch !
-Đêm hôm khuya khoắt mà ai gõ cửa thế ?
Chủ hiệu kẹo vừa giụi mắt vừa trả lời.
-Cho tôi một cái kẹo. Làm ơn cho tôi một cái kẹo.
Đó là một giọng nói yếu ớt và nhẹ như gió thoảng, đến nỗi có thể không nghe được
Chủ hiệu đưa mắt nhìn thì thấy một người đàn bà nhỏ bé xanh xao đang đứng trước cửa hiệu với một đồng xu trên lòng bàn tay. Cô ta không phải là người trong vùng.
Người đàn bà biến vào bóng tối sau khi chủ hiệu đã đưa cho cô ta một cái kẹo.

Đêm hôm sau, người đàn bà lại đến. Lần này cô ta cũng lại cầm theo một đồng xu và mua một cái kẹo.
Đêm tới, rồi đêm tới..Người đàn bà đã tới mua kẹo liên tục mỗi đêm, cho đến đêm thứ sáu.
Đến đêm thứ sáu, chủ hiệu rất đỗi tò mò nên sau khi người đàn bà vừa quay đi, ông đã lén đi theo. Ông thấy người đàn bà lướt nhanh như bay vào trong sân một ngôi chùa. Cô tiến vào sân sau chùa và vào một khu mộ địa, len lỏi giữa những bia mộ. Và rồi bóng cô mất hút, ngưòi chủ hiệu kẹo không còn trông thấy cô đâu nữa.
Và đêm hôm sau người đàn bà không còn tới mua kẹo nữa.
Người chủ hiệu bán kẹo hết sức tò mò, bèn tìm đến hỏi thăm vị hoà thượng trụ trì ở ngôi chùa nọ, thì được nghe hoà thượng kể rằng, khoảng một tuần trước có một người đàn bà đã chết gục trước cổng chùa, nên các nhà sư bèn tụng kinh và khâm liệm cho thật tử tế, và mới biết hình như cô đã mang thai. Hoà thưọng cũng cho biết ngài đã chôn theo người đàn bà ấy sáu đồng xu, để cô ta không bị túng thiếu khi đi sang thế giới bên kia.




Người chủ hiệu và vị hoà thượng như chợt nghĩ ra điều gi, vội tới ngôi mộ của người đàn bà, cho đào mộ lên, thì thấy có một đứa bé trai mới sinh, đang say ngủ. Đứa bé trông bụ bẫm khoẻ mạnh, khó có ai ngờ rằng nó đã bị chôn ở dưới đất suốt mấy ngày nay. Có lẽ ngưòi đàn bà đã dùng những đồng xu mà nhà sư đã cho chôn theo mình để đi mua kẹo về nuôi con.
Hoà thượng bèn đem đứa bé về nuôi, và ngài hết mực thương yêu cậu bé. Về sau cậu lớn lên, đã trở thành một nhà sư nổi tiếng.
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#62
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

CÁI SỌT TRE





Ngày xửa ngày xưa ở một làng kia có một gia đình nghèo khó. Nhà có bốn người: hai vợ chồng, đứa con trai nhỏ tuổi và ông bố chồng đã già. Năm tháng ròng rã, ông bố phải làm lụng vất vả, giờ đây đã quá già yếu không còn cất nhắc được việc gì. Vì vậy ông phải hoàn toàn sống dựa vào con trai và nàng dâu. Họ coi ông là một gánh nặng.
Ngày tháng trôi qua, ông già càng ngày càng trở thành mối lo ngại cho họ. Ông cụ cần được chăm sóc nhiều. Nhưng cả nàng dâu lẫn con trai đều không đỡ đần ông gì cả. Ông phải ăn những thức ăn thừa và mặt bất cứ thứ quần áo cũ nào. Ông luôn luôn bị đói và rét. Lắm khi đứa cháu trai quá xót xa ông nội, đã sẻ phần thức ăn riêng của nó cho ông. Nhưng mỗi khi trông thấy thế bố mẹ nó lại rầy la và cấm nó không được phung phí thức ăn ngon.
Ông già rất đau khổ về cách cư xử của hai vợ chồng đứa con, ông thường than phiền oán thán. Nhưng đáng lẽ phải tìm cách an ủi ông, hai vợ chồng nhà ấy vẫn thường lập lại cho nhau nghe câu phương ngôn cổ "Bò già sa vó, ông bọ sẩy mồm".
Sự việc này ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Ông già càng làm om sòm bao nhiêu thì nàng dâu với con trai ông càng khó chịu bấy nhiêu. Cuối cùng, họ không thể chịu đựng nổi ông già nữa. Chúng bí mật bàn mưu tính kế tống khứ ông già đi. Chúng định mang ông đến một nơi thật xa, và bỏ ông ở đó. Người chồng cho biết hắn sẽ ra chợ mua một cái sọt bằng tre cứng cáp đơn sơ để bỏ ông vào đó mang đi.
- Ta sẽ mang ông lão đến một nơi thật xa, khiến ông lão không còn lần ra đường về. Ta sẽ bỏ ông lão dưới gốc cây sát lề đường đi. Thế rồi có thể có người cảm thấy xót thương mà đưa ông lão về nuôi. - Người chồng bàn tính.

- Nhưng còn đối với bà con hàng xóm thì sao?
- Người vợ nói.
- Chẳng bao lâu họ sẽ biết ông cụ không còn ở đây nữa. Chúng ta phải ăn nói với họ như thế nào khi họ hỏi?
- Thì cứ nói rằng ông cụ đòi đến vùng đất thánh, ở đấy ông cụ có thể sống yên ổn cho đến lúc chết.
- Người chồng trả lời.
Thế là họ sắp định âm mưu. Nhưng họ không biết rằng đứa con nghe lỏm được câu chuyện họ bàn tính với nhau. N_ khi cha nó vứa đi chợ mua sọt nó hỏi mẹ:
- Mẹ ơi! Tại sao bố lại vứt bỏ ông đi?
- Không! không!
- Mẹ nó vội vàng trả lời.
- Chúng ta không định vứt bỏ ông đâu! Dĩ nhiên là chúng ta không làm thế. Con xem, ở đây chẳng có ai chăm sóc ông được chu đáo, bởi vì cả cha con và mẹ đều tất bật làm lụng suốt ngày. Do đó cha con định đưa ông nội đến một nơi ông được chăm nom tử tế hơn thôi.
- Chỗ ấy là ở đâu vậy mẹ? Đứa con hỏi.
- Ồ, xa lắm, xa lắm. Đó là một nơi con chẳng thể nào biết được.
- Thế ai sẽ đến chăm sóc ông?
- Con không phải lo. Có rất nhiều người hảo tâm sẽ chăm sóc ông. Người mẹ nói để đứa con yên tâm.
Chiều tà, người chồng về mang theo một chiếc sọt lớn. Không muốn cho hàng xóm biết chuyện mình làm, anh ta đợi đến tận đêm, khi trời tối mịt mới đặt ông bố vào cái sọt.

- Con định làm gì thế này? Ông già hoảng hốt hỏi con. Con đặt ta vào trong cái sọt này mang đi đâu?
- Thưa bố, bố biết đấy, hai vợ chồng nhà con chẳng thể chăm nom bố đượcnữa. Vì vậy con định đưa bố lên miền đất thánh, ở đấy bố sẽ được mọi người đối xử tốt hơn. Người con đáp.
Nhưng ông già không bị mắc lừa. Ông hiểu n_ vợ chồng nhà ấy định làm gì ông.
- Đồ bất hiếu!
- Ông quát: Thử nhẩm xem, bao nhiêu năm qua tao nuôi màcho đến ngày khôn lớn. Và bây giờ thì mày trả nghĩa cho bố mày như thế đấy!
Ông bắt đầu hét to, chửi mắng con trai và nàng dâu.
Con trai nổi giận. Anh ta giật một cái, nâng phốc cái sọt lên lưng, xăm xăm đi ra khỏ nhà.
Đứa cháu nhỏ im lặng theo dõi tất cả mọi việc xảy ra. Vừa hay khi cha nó sắp khuất dạng trong đêm tối, nó gọi to bảo cha nó:
- Bố ơi! Bố ơi! Khi nào bố đem vứt ông xong, bố nhớ giữ cái sọt cẩn thận và mang nó về cẩn thận nhé!
Bối rối trước câu nói của con, anh ta dừng bước, ngoảnh lại hỏi:
- Để làm gì hả con?
Đứa bé ngây thơ trả lời:
- Nhà ta còn cần đến cái sọt to ấy để khi nào bố già con mang vứt bố đi!
Nghe đứa bé nói, chân anh ta đâm loạng choạng. Không biết làm sao, anh ta chẳng thể bước thêm một bước nào nữa. Thế là anh ta quay lại và đưa người bố già trở về nhà.

P/S:
Đi khắp thế gian không ai tốt hơn mẹ
Gian khổ cuộc đời không nặng ghánh bằng cha
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không

"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#63
mua ban 222

mua ban 222

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 5 Bài Viết:
lâu lắm mới đọc lại mấy chuyện này. Thấy ngốc xít. Nhưng vẫn thích :dede






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]