Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Truyện ngắn 1.200

* * * * - 1 Bình chọn

  • Please log in to reply
8 replies to this topic

#1
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Tin ở hoa hồng

Quán nhỏ lọt thỏm giữa không gian ồn ã của những tòa cao ốc đang xây dựng dang dở. Chủ quán là đôi vợ chồng trẻ, dân nghệ thuật “chính hãng”, vun vén một không gian khá kén khách, giấu những ý nghĩ lạ lẫm đằng sau mảng tường màu loang lổ...

Ngay cả cái cách chọn khăn ren gam màu tối để trải bàn, chút hoa khô chật vật chen chúc trong bát cắm và thứ thức uống tê ran đầu lưỡi được quảng cáo là “đến từ Alaska” (không biết thiệt hay “dỏm”) kích thích mạnh mẽ đối với những tâm hồn hoang dã phóng khoáng.

Chiều ý đôi bạn trẻ hình như đang trong thời gian... tìm hiểu, chủ quán play đĩa nhạc Quang Dũng, mến tặng khách quen bản Còn ta với nồng nàn.

Chị và cậu thường không hẹn mà gặp nhau ở đây. Quán nhỏ. Đầy ngẫu hứng. Khỏi chen chúc. Thích hợp với những câu chuyện tình dang dở. Chị đùa thế. Cậu cười lạc quan, tránh ánh nhìn của chị. Những câu chuyện không đầu không cuối. Gặp gỡ phù phiếm và chia tay.

Cậu xưng tôi - An, dù kém chị 2 tuổi. Chị đáp lễ bằng cặp đại từ kiêu hãnh: chị - cậu. Thế còn đỡ. Trong những câu chuyện với mấy đứa bạn thân chị thường gọi cậu là... “thằng bé”. Chuyện về “thằng bé” tự bao giờ choán hết tâm trí, tràn vào những mẩu - dưa - lê buôn bán qua điện thoại hằng ngày. Bạn bè xì xồ khi thấy cặp đôi hình như không - cân - xứng “dan díu” với nhau. Đứa “lương thiện” bảo gái hơn hai, trai hơn một. Miễn thiệt bụng là “ok”. Đứa “độc mồm” thì hằn học. Gớm, trâu già lại thích cỏ non. Hay định cưa sừng làm nghé. Chị nhăn nhó đến khổ sở. Được rồi, bà cô. Xin tiếp thu. Với lại, đã đâu vào đâu...

Cậu học sau chị hai khóa. Đen nhẻm, duyên kinh khủng. “Thần tượng” nhau từ hồi tập văn nghệ ở trường. Dân nghệ thuật nó thế. Đụng đâu ưa đó. Chả trách đứa nào đứa nấy sở hữu danh sách “đống” bồ cũ dài dằng dặc. Những cuộc tình chóng vánh, lăng nhăng đúng kiểu xứ Hàn, nhưng chưa từng kết thúc có hậu. Có lẽ cũng do họ là dân nghệ thuật. Mà nghệ thuật là sáng tạo. Trung thành với những ý tưởng cũ thì chỉ có tự đào thải mình ra khỏi cộng đồng những cái đầu “thiên hô vạn biến”.

Lâu thật lâu ở quán nhỏ. Chị giấu hai tay lui cui dưới gầm bàn. Ngón cái run run bấm, chọn rồi lại xóa. Lâu thật lâu nữa, tin nhắn đến tay người nhận. “Chi dien mat rui. Cang ngay chi cang nho cau nhieu hon”. Tin nhắn hồi âm ngay tắp lự. “An dung dua vay. Tinh cam ko phai thu jon choi”. Chị bật cười vì cái cách “giao lưu” ngồ ngộ và trẻ con của hai đứa. Rồi tỏ vẻ rộng lượng. “U. Tinh cam ko phai thu jon choi”...

Tan giờ, cậu nhắn tin cụt lủn: “Pagoda” - tên quán nhỏ. Chị đùa: “Ban lam nhoc a!” rồi phóng xe đến lối quen ấy, còn kịp nhận một tin nhắn “kiện tụng”: “Khong - phai - nhoc!”. Chị cười khoái chí một mình. Nước mưa tạt long tong vào mặt. Cơn mưa phùn tinh khôi chẳng biết âm thầm kéo đến tự bao giờ...

Cậu giúi vào tay chị chiếc khăn mùi xoa. Nhận ra mưa ướt nhòe mắt kính, trán bết tóc. Chị vừa thấm nước vừa trêu. Chỉ có trẻ con mới lúc nào cũng gập khăn mùi xoa trong túi. Chưa kịp nhìn vẻ mặt “trẻ con” xù lên vì tức, chị ngẩn người nhìn bông hồng nhung ướt sương trên tay cậu. Tặng An này. Vì cái gì. Kỷ niệm bảy tháng quen nhau. Gì nữa? Chị thở gấp, thấy bối rối. Cậu nháy mắt nhí nhảnh. Bí mật. Chị nhún vai, trẻ con hết cỡ.

Con bạn động viên: không cần phải lúc nào cũng đóng - vai - già như thế. Nhìn khách quan thì cũng “đôi lứa xứng đôi” lắm mà. Chị nhìn xa xăm. Trò chơi sắp kết thúc rồi. Hôm nọ thấy “thằng bé” đèo con bé nào xinh lắm. Nhỏ như cái kẹo. Trông cũng đã muốn che chở. Bạn nhăn mặt. Bà cụ non. Mới thế mà ghen à. Mày bao giờ mới khá được hả An.

Lại tin nhắn “Pagoda”. Chị nhét vội máy vào balô. Quyết tâm. Dù gì thì cũng chỉ một trò chơi. Những câu chuyện tình lãng xẹt, kết thúc dang dở, để lại mớ kỷ niệm khi nhớ lại chỉ khiến thân chủ cười khô khan và gây tức ngực. Anh gọi. “Mở mail em nhé. Giận à. Sao không thấy gọi cho anh?”. Chị đột ngột thấy tức ngực. “Sắp được nghỉ chưa anh? Lễ này anh về được mấy hôm”. Kết thúc bằng một câu sách vở. “Em nhớ anh lắm”.

23h. Ghé tiệm mì mua mấy cái bánh lót dạ bữa tối muộn. May quá, quán chưa kịp đóng cửa. Vừa rú ga, tóc bị gió thổi tung. Hình như sắp mưa. Công việc lại ngập đầu. Quên béng những mối quan hệ vương vãi. Cậu đợi trước cổng từ bao giờ. Ngằn ngặt câu hỏi trừu tượng: “Sao lại thế?”. Chị lịch sự. “Lâu ngày ghê, vô nhà chơi đi”. Cậu nhận ra sự kiểu cách và giả lả trong mắt chị. Đuôi mắt cậu nhíu lại khổ sở, cố gắng hiểu những điều khó hiểu vừa qua. Những điều thuộc về thế - giới - “người - lớn”.

Chị gặm cái bánh khô rang trong vô thức trước khi rót cho mình một ly nước to ồng ộc giải “xì - trét”. Mưa rồi. Chị hốt hoảng chạy ra cửa. Cậu vừa lao xe đi. Chắc lại dầm mưa về cho mà xem. Tội nghiệp thằng bé. Vẫn ghét nhất mặc áo mưa. Chị ào ra phố, không kịp mang thêm áo ấm. Phố vắng tênh. Thênh thang bụi mưa. Chị nép mình vào trạm xe buýt, thu dù lại, đứng nghĩ ngẩn ngơ tới lúc khô người. Một cô bé con đi tìm ai, chạy vào trạm chờ tránh mưa. Ánh mắt ngây thơ.

Quen quá. Chị bí mật à lên một tiếng. Người này đi tìm người kia. Người kia lại đi tìm người kia nữa. Là cô bé nhỏ nhắn hôm nọ đi chung xe cậu. Tóc cắt ngắn, ướt sũng, lem nhem như mèo hoang. Chị tần ngần hồi lâu, rồi rút chiếc khăn tay của cậu trong quán nhỏ hôm nào. Lau mặt đi cưng. Người đối diện nhìn chị dò hỏi. Đôi mắt mở to ngơ ngác. Như hàng ngàn vì sao đang long lanh. Chị buột miệng. “Giữ giùm chị luôn!” rồi vụt chạy đi. Chiếc dù theo đà bị gió thổi bạt ngược trở lại, rơi tõm vào vũng nước mưa lề đường. Ướt sũng. Xoay lơ.



---Truyện ngắn 1.180 chữ của VIỆT AN---

#2
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Bạn ơi, mình vẫn đang chờ...

Mỗi khi nhớ lại buổi chiều mưa ấy tim mình lại rộn lên, bồi hồi, xúc động. Không biết Sơn còn nhớ hay đã quên chứ riêng mình sẽ nhớ mãi...

Hôm đó, lớp mình tổ chức đi chơi xa đến chiều tối mới về. Đang đạp xe trên đường thì trời mưa tầm tã. Các bạn ai cũng cố sức đạp nhanh, mình cũng vậy. Nhưng mà cái xe của mình bị trục trặc nên mình cứ bị tụt lại sau. Khoảng cách giữa mình với các bạn ngày càng xa. Ai cũng ra sức đạp xe hối hả mà dường như quên mất mình…

Đến khi cái xe không còn có thể đi được nữa thì mình phải dắt bộ. Trời đã sầm sập tối và mưa thì không chịu ngớt… Thực sự mình cảm thấy hoang mang, lo sợ vô cùng. Đường dài, vắng vẻ, thân gái dặm trường…

Nỗi lo trong mình mỗi lúc mỗi tăng, giá gặp được một cái tiệm sửa xe thì tốt biết mấy. Lúc đó trên đường vẫn còn lác đác vài cái xe máy, xe đạp. Nhưng họ đều phóng nhanh vun vút, như không nhìn thấy có một cô gái đang vô cùng hoảng hốt trên đường. Trong lúc hoảng loạn tưởng như không thể bấu víu vào đâu được thì bất chợt một giọng con trai cất lên ngay sau lưng:

- Bạn ơi, xe của bạn bị làm sao thế?

Mình quay lại, nhìn vào mắt người con trai không quen biết:

- Xe của mình bị hỏng, không đi được.

- Để mình coi xe của bạn bị sao nhé!

Mình luống cuống, không biết phản ứng lại như thế nào. Và rồi sau một lúc bạn loay hoay, xe của mình đã có thể đi được. Mình lí nhí cảm ơn rồi vội vã trèo lên xe mà không kịp hỏi tên. Mình hì hục đạp được một đoạn thì lại nghe tiếng bạn đằng sau:

- Bạn ơi! Để mình đưa bạn về nhé, vì trời thì tối lại mưa nữa, mà mình cũng không yên tâm lắm với cái xe của bạn.

Mình rất ngạc nhiên và hơi bối rối. Thật lòng mình thấy sờ sợ…

Mình ít hỏi chuyện bạn, còn bạn thì cứ líu lo nói đủ thứ. Bạn chủ động giới thiệu tên, quê quán, trường học… mình vừa nghe lại phải vừa canh chừng!

Quãng đường về nhà ngày càng ngắn lại, nỗi lo trong mình cũng dần được cởi bỏ. Lúc này mình mới nhìn sang bạn, người bạn ướt như chuột lột từ trên xuống dưới. Đột nhiên mình thấy thương…

Về đến nhà, mình vui mừng khôn xiết. Mình mời bạn vào nhà chơi mà bạn từ chối:

- Để khi khác Sơn ghé nha. Bây giờ muộn rồi nên Sơn phải về đây!

Đã năm tháng trôi qua, mình chờ Sơn ghé nhà mà vẫn chưa thấy. Sơn ơi! Mình vẫn chờ Sơn đấy. Nếu Sơn không ghé thì mình biết tìm Sơn ở đâu?


---NGUYỄN CHIÊN---

#3
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Rối loạn tiền đình

Diệp nằm mẹp trên xalông phòng khách. Hai chân hơi co vừa lọt lòng ghế. Tay trái buông xuôi dọc theo mình. Tay phải vươn dài, vắt qua mặt bàn kiếng. Đầu gối cao lên tay ghế. Nằm lắt lẻo co ro như vậy hơi bị cấn ở sau ót, nhưng thấy dễ chịu hơn so với kiểu nằm sải tay thẳng cẳng trên tấm nệm êm dày ba tấc, kê trong phòng ngủ.

Diệp nghĩ như vậy rồi tự cười nhạo chính mình. Xạo quá!

Mình rất đang yếu mệt trong người. Lảo đảo lần vách, bám tường miết mới vô tới được trong nhà. Chân tay quần áo còn dính đất, âm ẩm nước tưới cây lạnh ngắt, lấm tấm cả vụn lá mục và phấn hoa nữa, nên không dám nằm vật lên tấm ra trải giường mới giặt hôm kia, đành ráng lết thêm chín mười bước nữa ra đây. Buông mình nằm ịch xuống rồi, nghỉ ngơi một lát mới thấy đỡ chóng mặt quay mòng mòng, chớ có phải nghe dễ chịu liền ngay lập tức đâu mà dám nói bảnh như vậy.

Hình như Diệp đang nói ra thành tiếng hay sao ấy. Như đang có Khương ngồi trước mặt. Như Khương đang nghênh ngang, chế giễu Diệp mỗi lần hai đứa lôi nhau vào chỗ lời qua tiếng lại.

- Người gì mà mở miệng là tiếng nào tiếng nấy nghe như đẩy cái nút tiếng treble lên tới đụng nóc, the thé chói lói xói tai, bén lạnh cả người như rờ qua lưỡi dao mới mài.

- Ờ. Vậy đó. Không ưa thì thôi.

- Có ai ưa đâu.

Diệp thu cánh tay đang vắt qua bàn về để gác ngang trán, thở dài một tiếng lê thê hận oán người và cam chịu cho mình.

Lại tưởng tượng nữa rồi.

Khương làm gì được phép ở đây. Gã đang ở đâu đó, Ban Mê, Long Hải, Cần Thơ… chỗ người quen, bà con nào ấy, mà Diệp từng vênh mặt nói “chả cần biết!”.

Nhà này sổ đỏ giấy hồng đều đứng tên Diệp, là của cải riêng Diệp. Trong hộ khẩu không có tên Khương. Khương chỉ là kẻ tạm trú trong đời Diệp. Diệp là cái nhà trọ, cái khách sạn mà Khương là khách vãng lai đã biết tên quen mặt.

Khương nhếch mép bất cần mỗi lần Diệp chua chát ví von như thế.

- Gì cũng được. Muốn nói sao thì nói. Tự nói ra tự chịu lấy.

Diệp nổi khùng lên:

- Vậy thì đi chỗ khác. Ở đây hết phòng rồi.

Hôm qua cũng nói như vậy. Thế là Khương đi.

Diệp cũng đi. Diệp leo lên chuyến xe đò tốc hành chạy suốt đêm. Hai giờ sáng, xe thả Diệp xuống ngay đầu hẻm, cuối một con dốc mà xe đạp muốn lên đó phải dắt bộ. Diệp lom khom leo dốc đi về nhà. Trời lạnh nhức nhối mấy đầu ngón tay ngón chân. Lạnh đến nỗi mấy con chó nằm co trước hiên nhà cũng không buồn sủa.

Tiếng là có nhà nghỉ mát ở Đà Lạt, nhưng chỉ là căn nhà cấp bốn trong xóm lao động. Sàn gỗ, vách bằng gì không biết mà vợ chồng nhà kế bên rù rì âu yếm, bên này cũng nghe rõ từng tiếng bổng trầm, ngắt quãng.

Bức vách còn lại nhìn ra bãi cỏ hoang, chơ vơ một cây thông cao to. Sân trước là đường hẻm cụt. Sân sau có mảnh đất trống. Lần trước lên, Diệp trồng hai cây ớt, một cây cà chua. Lần này lên lúc khuya, sáng ra mở cửa vươn vai nửa chừng đã ngừng lại kinh ngạc. Một vạt sao nhái màu hồng phấn, màu đỏ cánh sen, màu tím hoa sim, màu trắng sữa đang vươn cao qua đầu Diệp. Vô số chùm lá hoa uốn éo trong gió lạnh. Hoa vùng cao nở to hơn miệng chén chè, chứ không nhỏ nhít như đồng xu khi mọc ở vùng thấp. Diệp kêu: Đẹp quá! Thanh bình!

Diệp ở tới nay là ba ngày. Sáng hôm qua, dậy sớm, mang găng tay xỏ giày ra ga xe lửa. Đứng nhìn vẩn vơ những hàng bắp cải xanh xám thẳng tắp, về ghé chợ nhỏ, mua xà lách xoong xanh rượt, ngắt giòn tanh tách vừa gánh lên từ đám rẫy ngay bên dưới con đường có chợ. Sáng hôm nay xuống dốc, dọc theo bờ hồ vào chợ đi lơ ngơ trong dòng du khách nô nức ướm thử áo len, nhấm nháp mứt dâu ngọt gắt, khoai lang sấy dai nhẳng…

Trưa ra sân sau, tìm mãi mới thấy còn một cây ớt lẫn trong đám cỏ hoang. Diệp hái trái chín đỏ. Mình sẽ hưởng cái thú được ăn cây trái tự tay mình trồng. Còn trái chín rục để lại, cho nó tự gieo hạt lên cây khác. Cây cà chua cũng có hai trái, non xèo. Không chừng bên trong ruột, hột còn chưa tượng hình.

Diệp vặn rôbinê, hắt lên đám bông hoa rực rỡ ẻo lả ba bốn xô nước lạnh như đá tan trong ly.

Đang hăng hái trong vai người làm vườn thì Diệp thấy người mình khẽ chao đi một cái. Chân đứng không vững, xô nước tuột khỏi tay rơi bịch xuống rồi văng lên cùng với bụi đất. Mặt ướt, vớ cũng ướt.

Điện thoại treo trên vách phòng ngủ khẽ rên lên. Diệp đã gài volume mức thấp nhất, rút kinh nghiệm từng bị giật nẩy mình vì chung quanh triền miên vắng lặng.

Diệp chậm chạp nắm lưng ghế nhổm dậy, rón rén thả hai chân xuống. Nhưng vẫn ngồi tại chỗ, nghe ngóng xem có chao đảo gì không.

Chuông chưa chịu ngừng.

Biết chắc đứng lên không bị chúi nhủi, Diệp lò dò vịn lưng ghế, cạnh tủ, màn gió tới chỗ điện thoại. Diệp nói alô yếu ớt.

Tiếng Khương mạnh khỏe, vui vẻ:

- Sao rồi? Ngủ chưa dậy hay là đi chơi mới về?

Diệp đổi giọng lạnh như trời khuya Đà Lạt:

- Chóng mặt.

- À. Hội chứng tiền mãn kinh ấy mà. Uống thuốc đi.

Diệp cười một tiếng qua lỗ mũi, nhạt nhẽo, khinh bạc:

- Ừ.

Rồi gác máy, lần mò ra nằm lại trên cái ghế dài hồi nãy.

Chuông điện thoại lại reo. Lần này chưa alô đã nghe Khương nói léo nhéo gì đó, không rõ, Diệp gắt:

- Nhắc lại!

- Bị rối loạn tiền đình mà nằm một mình cô độc lắm. Gọi cho nhà có tiếng người. Đỡ lo bị xì trét.

- Thôi đi. Biết người ta bước như con nít mới tập đi không? Biết từ ghế xalông tới trong này bao xa không? Muốn xỉu mà cứ đi tới đi lui, thế nào cũng té xuống, nhập thổ ngay tại chỗ.

Khương nói hồn nhiên:

- Vậy thì cứ để chuông reng đâu có sao. Biết có người quan tâm tới mình là được rồi.



---Truyện ngắn 1.179 chữ của DIỆP BÁ HƯƠNG---

#4
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Mảng xanh

Khe nước nhỏ, nước óng ánh sắc xanh, trong vắt, nhìn rõ từng cọng rêu, vạt cỏ xanh dập dờn dưới đáy. Lội qua khe nước là tới một khoảng đất khoác kín trên mình lớp áo cỏ xanh rì.

Những gò đất thấp cũng xanh màu cỏ. Trên các gò đất, trên cả khoảng đất, những cây thông non vươn những ngọn xanh biêng biếc lên trời. Tất cả là một màu xanh, là một khoảng xanh. Một khoảng xanh, một khoảng xanh, thật xanh...

“Chú à, nắng quá, vô đây làm ly nước cho mát đã rồi đi tiếp nhé?”. Câu hỏi của Thành, đứa cháu họ, kéo anh ra khỏi dòng ký ức. Anh ậm ờ đồng tình. Thành liền giảm ga, về số, bẻ tay lái chiếc xe máy sang bên phải, rẽ ngay vào một quán nước bên đường. Quán giải khát không tên, tuềnh toàng, gọn lỏn trong gian ngoài của một ngôi nhà cũ, nằm sát gốc một cây xà cừ cao lớn. Trước nhà, đang để nhiều gạch, cát... chắc chủ nhân chuẩn bị xây nhà mới. Thành gọi một cốc nước chanh đá, ngồi gật gù lẩm nhẩm hát theo lời một bài hát đang được phát ra khá to từ một ngôi nhà bên kia đường. Anh gọi một trái dừa tươi, nhấp vài ngụm nhỏ, trầm ngâm.

Khe nước ấy, trong xanh thật, thấy được cả sỏi, cả cỏ dưới đáy mà. Mình lội qua, nước chưa tới đầu gối, mát lắm. Có hai hay mấy gò đất xanh màu cỏ? Có một gò rất lớn như một triền đồi nhỏ? Hình như thế. Toàn là thông non. Đúng rồi, chỉ có thông xanh mọc lên cao và cỏ xanh phủ kín mặt đất thôi. Mà khe nước ấy, những gò xanh ấy, ở đâu nhỉ? Ở đâu trong cái thành phố nhỏ bé này? Có thật là ở đây, hồi còn nhỏ mình đã một lần tình cờ đặt chân lên cái khoảng xanh ấy? Hay đó chỉ là một giấc mơ tràn ngập màu xanh? Là mơ hay thực? Là thực hay mơ?

Là mơ hay thực? Câu hỏi ấy luôn trở đi trở lại trong anh, mỗi khi cái khoảng không gian xanh ấy hiện về trong ký ức. Bởi có những hình ảnh thực anh đã từng gặp trong đời vào một ngày thơ bé, xa xăm nào đó, sau này đôi khi chợt nhớ tới, lại ngỡ đó là một giấc mơ. Ngược lại, có những hình ảnh trong những giấc mơ thuở thiếu thời, được lưu giữ và thỉnh thoảng tái hiện trong ký ức của anh, mà anh lại ngỡ đó là hình ảnh đã gặp ngoài đời. Nhưng những sự lầm lẫn nói trên chỉ là trong thoáng chốc, bởi trí nhớ vẫn giúp anh phân định được ngay đâu là mơ, đâu là thực.

Chỉ có cái khoảng xanh này, đến giờ, anh vẫn không rõ đó là thực hay mơ. Trí nhớ của anh vẫn ghi lại rằng một buổi nọ, không rõ sáng hay chiều, trong một lần dắt díu nhau đi chơi ở một nơi nào đó trong thành phố nhỏ quê hương, anh và mấy đứa bạn, cả bọn lúc ấy đều còn nhỏ lắm, đã tình cờ tìm thấy khoảng không gian vắng vẻ, thơ mộng và tinh khiết ấy. Cả bọn cứ ngẩn ngơ, thơ thẩn chơi, từ khe nước tới những gò đất mọc đầy thông non, rồi cùng nằm lăn ra trên cỏ nhìn ngắm trời xanh qua những kẽ lá thông và thiêm thiếp dần vào giấc ngủ xanh màu cây cỏ.

Không rõ anh đã bắt đầu nhớ về khoảng không gian xanh ấy tự khi nào? Chỉ biết rằng tuổi càng lớn, anh càng thấy nhớ nhiều hơn. Những khi mỏi mệt giữa phố phường thiếu vắng màu xanh, thừa thãi bêtông, xe cộ, bụi bặm và tiếng ồn, khoảng xanh ấy lại hiện về, mờ mờ ảo ảo trong ký ức, để anh thả hồn mình vào đấy, nghỉ ngơi.

Cả những khi chẳng mỏi mệt, chẳng vui buồn, khoảng xanh cũng cứ chập chờn ẩn hiện trong anh, gần gũi và thân thiện. Mà thật lạ, anh đã đi nhiều, đã từng đến với những không gian còn xanh hơn, đẹp hơn, mênh mông hơn gấp bội, nhưng sao chỉ thấy nhớ hoài không gian xanh bé bỏng ấy. Càng nhớ, càng thấy băn khoăn, day dứt, muốn tìm lại để xem nó là thực hay mơ. Lần này, anh trở về quê nhà, đem chuyện đó hỏi người lớn, không ai trả lời được. Anh kể cho Thành nghe và rủ nó đi tìm. Nhưng suốt cả buổi hai chú cháu đã vòng đi, đảo lại khắp mọi ngõ ngách, mọi chốn hoang vắng trong cái thành phố nhỏ bé này mà chưa thấy chút dấu tích nào của khoảng xanh ấy.

Nó đã bị phá mất rồi, hay thật sự là nó chưa hề tồn tại? Nước xanh, gò xanh, thông cũng xanh lắm, chỗ nào cũng xanh. Chẳng lẽ lại chỉ là một giấc mơ?...

“Dừng tay lại!” - tiếng quát đột ngột vút ra khỏi miệng anh khi chợt thấy gã chủ quán đang lén lút đổ cả bình nước sôi vào gốc xà cừ. Gã chủ quán giật mình, ngừng tay, quay lại, rồi trợn mắt chửi: “Thằng ranh, mày vừa quát tao đấy à?”. “Tại sao ông đổ nước sôi vào gốc cây, nó chết thì sao? Cây này là của công, đâu phải của nhà ông?”. “Không phải. Nhưng tao cứ đổ đấy. Mẹ mày chứ! Muốn tắm nước sôi thay cho cây hả?”.

Vừa nói, gã vừa dứ dứ bình nước về phía anh và Thành. Cả hai chú cháu cùng giật mình. Anh thấy Thành khẽ giật tay áo mình, ý chừng muốn bảo hãy thôi đi. Anh cũng thấy rờn rợn, nhưng không thể thoái lui được. Giọng anh mềm đi đôi chút, nhưng vẫn kiên quyết: “Ông không nên làm thế. Ông định làm cây chết để xây nhà lấn ra, phải không?”. Thấy anh vẫn kiên quyết bảo vệ cây xà cừ, Thành cũng mạnh dạn đứng lên, bộ mặt làm ra vẻ khá ngầu. Chẳng biết vì nước sôi còn quá ít hay thấy anh có đồng minh, hay đã bị anh “điểm” trúng tim đen, nên sau một lát gườm gườm nhìn hai chú cháu anh, gã chủ quán lầu bầu vài tiếng chửi thề, quay vào quán, rồi gắt: “Trả tiền nước rồi biến đi. Cốc nước chanh và quả dừa... 30 ngàn”.

Rời khỏi quán nước, Thành bảo: “Lúc nãy chú gan thật đó. Thằng cha ấy mà liều lên một chút thì chưa biết sẽ thế nào”. Anh ậm ừ, cũng không ngờ, lúc ấy mình bỗng gan thật. “Về thôi!” - anh chợt bảo Thành. “Chú không đi tìm nữa à?”. “Ừ, thôi!”. Thành hơi hồ nghi, nó liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu, thấy trên gương mặt anh dường như đang phảng phất một nụ cười nhẹ nhõm như không.



Truyện ngắn 1.196 chữ của TRẦN THANH SƠN

#5
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Từ độ cao tầng 18


Đó hoàn toàn là một sự cố. Chỉ trong tích tắc. Cái cửa kính vặn vẹo, rên xiết rồi từ từ long khỏi rãnh trượt, chao ra ngoài không trung. Nhẹ bỗng như một chiếc lá. Trong tích tắc ấy, đầu óc anh mụ đi. Gió thông thốc táp vào mặt. Gió của tầng 18. Không hiểu nó sẽ mạnh hơn bao nhiêu lần nếu thổi dưới mặt đất?

Như người trong cơn mê sảng, anh nhoài người ra ngoài cửa sổ, nhìn cánh cửa kính chao liệng vô ưu. Và rồi nó nhẹ nhàng hạ cánh xuống mặt đất. Nhưng trước khi chịu nằm yên vị, nó khẽ nẩy lên, kiểu như người ta rùng mình. Chẳng có một tí âm thanh nào vọng đến tai anh. Gió vẫn thông thốc thổi vào mặt. Anh kịp nhìn thấy vô vàn những mảnh kính nhỏ bắn tóe lên trong nắng, ánh lên như những tia nhìn sắc lạnh. Cái khung nhôm bao quanh tấm kính mềm lả như một sợi bún, giẫy giẫy lên yếu ớt rồi gục xuống im lìm.

Rất nhanh, sự tỉnh táo hồi lai. Anh nhào ra thang máy. Phải chờ mất một lúc cái thang mới dễu dện lượn từ tầng năm lên, ra điều “chẳng có gì mà phải vội”. Cũng với tốc độ ấy, nó uể oải tụt xuống tầng một, kẽo kẹt mở cánh, nhả cho anh bước ra.

Tay bảo vệ trợn ngược mắt nhìn anh. Giọng run bắn:
“Cái cửa… cửa… rơi…”.
Chắc tay ấy vẫn nghĩ mình là người đầu tiên được chứng kiến chuyện vừa xảy ra. Một cái cửa sổ rơi tự do từ trên cao xuống. Những mảnh kính bắn tóe khắp sân. Chỉ cần có một ai xuất hiện trên sân vào đúng lúc ấy! Tay bảo vệ hình như cũng vừa định chạy đi kiếm bao thuốc lá hút cho đỡ buồn ngủ. Chỉ nhanh chậm một tích tắc. Những mảnh kính vỡ trên sân sẽ vương thêm chút máu tươi!

Thật ra từ trước đến nay, trừ lúc đêm khuya, cái sân này có khi nào tuyệt đối vắng người đâu. Ông già bà cả, con nít khó ăn, mấy cô tranh thủ giờ trưa về cho con bú, mấy bà đồng nát tiện thể ghé dưới bóng cây trứng cá chợp mắt tí ti… Tóm lại là người đi lên đi xuống, đi ra đi vào, và cả những thành phần phát vãng chả lúc nào thiếu trên mảnh sân ấy.

Tay bảo vệ của chung cư bên cạnh sấn sổ chạy sang, tuôn ra cả tràng những thông tin mà cả anh và tay bảo vệ đang tím ngắt mặt kia đều biết cả.

+

Biên bản của tổ bảo vệ ghi rõ: khi đó là 13 giờ 23 phút 00 giây.
Nội dung tường trình của anh: cửa sổ bị trượt khỏi rãnh kéo trong khi mở và đã rơi xuống đất.
Thiệt hại: không có thiệt hại về người.
Sẽ là một thảm họa - nếu có người lảng vảng dưới sân vào đúng 13 giờ 23 phút 00 giây - đã không xảy ra.

Và vì chẳng có hậu quả gì ghê gớm xảy ra nên bản báo cáo nhanh chóng được tổ bảo vệ xếp chung vào mớ giấy tờ xác nhận mất vé xe tháng nào cũng dày cả mớ. Chuyện được rỉ tai nhau ba bữa là hết. Có ai bị làm sao đâu mà. May thật đấy. Và chấm hết.
+

Nhưng anh thì rơi vào ma trận của những cơn mơ hãi hùng. Anh biến thành một con nhái bén lay lắt bám vào tấm kính, liệng xuống đất. Gió và gió. Hun hút thổi qua tai. Mặt đất không thấy đâu, chỉ thấy một vực thẳm vô cùng vô tận.

Nếu không là con nhái bén, anh lại biến thành mẩu giấy vụn, gió bốc đi từ tầng 18 ném thẳng ra giữa không trung, rồi đột ngột vo tròn lại và ném toẹt xuống đất khi cảm thấy đã chán với trò chơi đầy ngẫu hứng của mình.

Thần kinh anh căng ra trong những “trò chơi” bất đắc dĩ ấy. Một sự đày ải lẽ ra anh có đáng phải chịu không?

+

Về cái cửa xộc xệch, anh đã báo với viên tổ trưởng phụ trách khu chung cư.
“Nó quá lỏng lẻo và rệu rã”.
Viên tổ trưởng ngồi trước tờ báo đăng chi chít các vụ án, ngáp ngắn ngáp dài:
“Tại sao không ai kêu, có mỗi nhà anh là kêu ca?”.
“Anh có thể lên kiểm tra”.
“Nhưng mà tiền tu sửa phải có đợt”.
Hóa ra tay này sợ mất tiền sửa cửa cho nhà anh.
“Không, tôi sẽ tự làm lấy, không phiền đến các anh”.
“Nhà là do chúng tôi quản lý”.
“Nhưng…?” - Quả thật anh chẳng biết phải nói gì khi gặp tình huống oái oăm này.
Tờ báo chi chít các vụ án. Có vụ án nào liên quan đến cửa kính hỏng không nhỉ? Tự nhiên anh
bần thần nghĩ.“Đừng mở nó ra nữa”.
“Sao kia?”.
“Cái cửa hỏng ấy, tốt nhất là để nguyên thế”.
Nhưng cái phòng chật tí, không mở cửa cho thoáng thì… Anh đứng đực mặt ra.

“Thôi được rồi, anh về làm đơn đi - sau vài phút ngáp ngắn ngáp dài, viên tổ trưởng thở dài có vẻ như muốn thỏa hiệp - Tôi sẽ xin ý kiến cấp trên”.

Đơn thì anh có thể làm ngay. Nhưng việc xin ý kiến trên thì phải đợi. Trưởng phòng đi họp. Rồi con ốm. Mà trưởng phòng cũng không quyết được. Còn phải có ý kiến của giám đốc. Giám đốc còn bận họp hơn. Rồi đi công tác nước trong, nước ngoài.

Chuyện cái cửa không chỉ đơn giản là cái cửa. Nhỡ đâu cả khu rộ lên kêu hỏng, rồi mạnh ai nấy lắp, mỗi nhà một phách thì chết à. Vấn đề nghiêm trọng thế, phải cân nhắc thật cẩn thận. Tay tổ trưởng nhăn nhó như người bị đau bụng kinh niên mỗi khi anh hỏi đến.

Tóm lại là chờ đấy.

+

Chờ…

+

Vẫn chờ...

+

Và cái cửa thành cánh diều bất đắc dĩ bị xé vụn trên đất.
Một cánh diều bất đắc dĩ thì có mơ ước gì không nhỉ?

+

Đêm anh nơm nớp ngủ ở độ cao tầng18 không cửa rả…

Truyện ngắn 1.069 chữ của PHONG ĐIỆP


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#6
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Touch

- Hắn sống ở Mỹ đã hai mươi năm, làm nhân viên bảo vệ của một nhà chọc trời trong thành phố New York suốt từng đó thời gian.

Hắn thay đổi, lầm lì sau khi theo gia đình đến xứ người. Gia đình bỏ hắn sang Cali vì dễ kiếm sống hơn. Đen đúa, dữ dằn, lại là dân đầu đen mũi tẹt, hắn chẳng nổi trội hay hấp dẫn được ai khác trên đất Mỹ.

Đi làm về chỉ coi tivi, thuê phim võ hiệp và nốc bia, không bạn bè, người thân để gặp gỡ, cũng không trai gái, cứ như vậy mà đã qua hai mươi năm, tới mức hắn chẳng biết mình cần gì, và có còn nhu cầu âu yếm thể xác với con người hay không. Hắn thích cô bé hàng xóm trước khi đi, nhưng thời buổi đó một cái nắm tay còn bị cho là sàm sỡ, nói gì đến chuyện ăn ngủ với nhau.

Hắn trằn trọc sau cái đêm xem mẩu phóng sự đó trên đài Real TV. Bản năng thèm được âu yếm, vuốt ve bỗng trỗi dậy, cào cấu tâm gan hắn. Nhưng hắn sợ, hay đúng hơn xấu hổ cho chính hắn. Gần năm mươi tuổi, nửa đời người mà còn có những ý tưởng điên khùng. Suy đi tính lại, hắn vẫn cúi đầu trước bản năng, lê bước đến bấm chuông căn hộ nhỏ trong cái chung cư không cách xa chỗ hắn làm là mấy.

Hắn được chào đón nhiệt tình. Ở đó không ai hỏi hắn làm gì, bao nhiêu tuổi, người nước nào, ở Mỹ lâu chưa. Họ chỉ cần nơi hắn một cái tên, và yêu cầu tuân theo nội qui của câu lạc bộ. Hắn ngượng ngùng khi trên người chỉ còn chiếc quần đùi, tay không dám chạm vào bất cứ ai khác trong phòng. Rồi khi người ta ôm lấy hắn, hắn giật bắn người run bần bật như động kinh. Cảm giác đó quá xa lạ đối với hắn - gần như trần truồng trước bao nhiêu người, chưa bao giờ ôm ấp vuốt ve với một người quen thân, mà bây giờ lại toàn với người lạ. Chủ nhân và những người xung quanh tỏ vẻ thông cảm vì không phải lần đầu tiên chủ nhân nhìn thấy điều này, còn những người khác có lẽ cũng như vậy khi đến đó lần đầu.

Đường phố New York hiếm khi vắng người. Với trên dưới tám triệu dân thay phiên nhau lên xe buýt, xuống xe điện, bước vội vàng trên đường phố bất kể giờ nào, touch phần lớn là những cú va chạm khi chen nhau nơi công cộng. Lịch sự thì phát ra một tiếng sorry, còn không thì chỉ là những ánh mắt giận dữ, lạnh lùng, khinh miệt nhau.

Một cặp vợ chồng trẻ Mỹ trắng nảy ra ý nghĩ mở câu lạc bộ Touch, tuần một lần thu dọn căn phòng khách nhỏ của mình trong một chung cư ngay trung tâm phố, trải khăn nệm dày lên khắp sàn để cho những ai thiếu thốn âu yếm có thể đến để mua.

Luật chơi rất đơn giản, mười tám tuổi trở lên, không phân biệt giới tính, tuổi tác, sắc tộc, tôn giáo, hình thể, chỉ cần trả cho chủ nhà một khoản lệ phí nhỏ, giữ lại duy nhất đồ lót trên người rồi nằm, ngồi ôm ấp, vỗ về nhau theo hướng dẫn của người tổ chức sao cho âu yếm nhau như thế nào để có hiệu quả nhất.

Bất cứ ai lợi dụng sự va chạm thể xác để làm bậy đều bị đuổi ra khỏi club. Cái câu lạc bộ nhỏ bé đó bỗng chốc trở thành thiên đường của mọi người mọi giới, nhưng tất cả đều mang chung một mẫu số: khao khát và đáp trả những âu yếm vuốt ve.

Hắn quay lại câu lạc bộ không phải chỉ một lần. Hắn cảm thấy dễ chịu hơn khi da thịt mình được chạm vào da thịt người khác. Nhiều lần hắn tự hỏi làm sao một ông già có thể rơi nước mắt khi đang ôm một phụ nữ tóc bạc phơ không quen biết.

Nhưng dần dà, hắn phát hiện những tình cảm khác nhau qua những vuốt ve của người khác dành cho hắn và của hắn trên cơ thể họ. Dường như đó là nỗi vui mừng của người chị gặp lại em trai, của một người cha xa con lâu ngày, và của một phụ nữ đang khao khát yêu đương. Bản năng thúc đẩy hắn đáp trả lại.

Hắn muốn hôn người phụ nữ kia như đang hôn cô bé hàng xóm ngày xưa. Hắn thấy thương cha mình vì có lẽ giờ này ông cũng lụm cụm như ông già trong tay hắn, cô đơn đếm số thời gian ngắn ngủi còn lại.

Rồi một lần kia, hắn cảm nhận được cái tình mẫu tử mà hắn chưa hề có. Hắn ngả đầu êm ả trên ngực người phụ nữ gốc Latin to lớn. Tất cả lặng im xung quanh hắn. Ru mình trong cảm giác êm đềm, hắn nhớ những ngày trẻ thơ lăng quăng trong xóm, nhớ những bữa cơm đạm bạc gia đình quây quần bên nhau. Hắn nhớ và nhớ. Người phụ nữ đó có lẽ cũng nhớ và đang tìm những kỷ niệm xưa. Cả hai cùng khóc.

Hắn không quay lại câu lạc bộ nữa. Cuộc sống của hắn đã khác đi. Bớt lầm lì, hắn tìm về gia đình và những người quen biết cũ. Hắn mơ về một gia đình nhỏ của riêng mình. Nơi đó, dù cho cuộc sống có khó khăn đến mức nào, hắn sẽ đem đến những thương yêu, âu yếm cho vợ và con hắn, để những người hắn thương yêu hiểu được thế nào là hạnh phúc và yên bình trong vòng tay của một người chồng và một người cha.


Truyện ngắn 1.012 chữ của N.T.T.


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#7
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Hai người trẻ lan man cuộc đời

Tưởng gì chứ lắng nghe là một công việc không khó. Tao sẵn sàng đây! Mày có gì thì cứ rút ra mà nhét hết vào tao, tao chứa tiếp cho. Giữ nhiều nặng đầu lắm.

- Mày lúc nào cũng tốt với tao... Sáng nay tao lại gặp nó.

- Thùy à? Hữu duyên thiên lý...

- Vô duyên thì có! Tao không muốn như thế này chút nào. Tao không thể cảm thấy an tâm khi tao chưa thể dứt bỏ được tất cả. Mà làm sao có thể dứt bỏ được phải không Thuận? Quá khứ đâu phải là món hàng cứ trả lại là xong.

- Mày có vẻ nghiêm túc!

- Ừ. Tao mệt lắm rồi, không còn sức để đùa nữa đâu. Lắm lúc tao còn thấy hoảng loạn. Có lẽ tao bị ám ảnh. Nhưng ám ảnh cái gì hay cái gì ám ảnh thì... tao không biết! Tao đâu có làm gì sai phải không Thuận? Bây giờ tao phải làm gì cho Thùy để mọi chuyện trở về như xưa, trở về cái lúc mà bản thân tao chưa biết, chưa cảm và chưa nhìn thấy một cái gì đẹp đẽ. Cái sự chán chường vì không biết gì xem ra lại dễ chịu hơn là dằn vặt vì phải biết quá nhiều thứ.

- Đừng trầm trọng hóa vấn đề như thế. Thật ra tao cũng không biết khuyên mày gì bây giờ. Đã nhiều lần tao nói rồi, mày cứ để mọi thứ như lúc trước, bình thường thôi. Rồi đâu sẽ vào đấy. Đừng suy nghĩ nhiều. Khi cố quên là khi lòng càng nhớ thêm.

- Nhưng tụi tao cứ giáp mặt nhau hoài thế này. Không muốn cũng không được. Thùy chẳng thèm nhìn tao, chẳng thèm buông một lời chào hỏi. Có dửng dưng, có tàn nhẫn và lạnh nhạt với tao quá không? Tới giờ tao vẫn chẳng thể hiểu tao đã gây ra chuyện gì. Một cuộc yêu đương thôi mà nặng nề tới vậy ư? Giá như tao biết chuyện sẽ tồi tệ như vầy.

- Mày biết thì có thay đổi được gì chăng? Một đứa con gái chia tay mà thanh thản như vậy thì không hợp với mày đâu. Mày cái gì cũng phải day dứt. Đúng mày không làm gì cả, nhưng giá mày làm một cái gì đó thật to tát thì chuyện bây giờ chắc là đã thú vị hơn nhiều rồi!

- Mày đừng nói vậy, biết đâu có chuyện gì thì sao! Khoan vội trách...

- Mày mê muội rồi Hữu à. Mày đâu phải là một đứa tệ. Đẹp trai, thông minh! Sao lại bi lụy vì một con nhỏ như thế? Tình yêu... ôi trời, tao thấy nó giống như một thứ thuốc nhuộm, làm con người ta thay đổi về mặt hình thức! Mày không còn là mày khi mày rồ dại vì yêu nữa Hữu à! Mày đang nghĩ gì, tao biết chứ. Mày tiếc phải không? Có thể mày gấp gáp quá. Mày ngộ nhận tình cảm của nó qua cái thái độ mà nó dành cho mày. Chắc là...
Ừ, có thể, Thùy đối xử với ai cũng vậy. Và tao là một thằng hay tưởng tượng, bệnh mất rồi, tưởng tượng đã di căn thành ảo tưởng rồi! Nhưng bây giờ tao chỉ muốn làm bạn thôi, không được sao? Không là gì của nhau thì cũng đừng hờ hững với nhau như vậy chứ? Dù gì tụi tao cũng đã từng có một khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau. Tao vẫn tin đó là tình yêu mày ạ...

- Đúng! Tao thừa nhận, khi đó tình yêu phủ lên mày một lớp màu sáng sủa nhất. Nhưng mày cũng đã từng bỏ rơi Thùy sau những hạnh phúc đó, mày không nhớ sao?

- Không phải là bỏ rơi, tao chỉ muốn kiểm tra lại tình cảm thật sự của mình, với lại năm đó tụi tao còn phải dành thời gian cho chuyện học!

- Mày nhìn lại cuộc sống này đi Hữu, có nhiều thời gian để mày làm những cuộc thử sai lắm sao? Mày đang đi mua quần áo hay đang sống một cuộc sống của chính mày? Hữu à, Thùy đã từng bị bỏ rơi, và tao nghĩ cái mặc cảm đó trong nó lớn lắm, càng lớn hơn nữa khi mày quay lại... Mày đã vứt bỏ rồi nhặt lên như thế, chẳng phải cũng nhẹ nhàng lắm sao?

- Tao có lỗi. Nhưng thà khi tao ngỏ lời lại, Thùy cứ chửi mắng tao, hay cứ khóc lên nức nở để tao biết mình sẽ phải ôm lấy Thùy hay an ủi, hay biện minh, hay khóc cùng Thùy, còn đằng này... Thùy đã miễn cưỡng nhận lời để rồi không chịu nổi và quay đi, Thùy không tát vào mặt tao mà giội một gáo nước lạnh vào tao đấy Thuận à. Một cách cư xử hơi bị thông minh nhỉ?

- Mày đi mà hỏi nó. Nhưng tao nghĩ bấy nhiêu là quá đủ, mày bình tâm lại đi. Cuộc đời này còn biết bao điều đáng tận hưởng. Ngừng tưởng tượng mà thực tế lại chút nữa xem. Theo tao, thực tế nào có gì là xấu, đôi lúc nó mang đến lạc quan cho người ta. Chứ còn sống một cuộc đời lãng mạn và nhìn thấy cái gì cũng lý tưởng như mày thì... mày sẽ trở thành kẻ điên của thời đại mất thôi. Hình như mày sống là để yêu hở Hữu? Điều này nghe thật đẹp nhưng cũng thật giả tạo. Có thể tình yêu sẽ mang đến cho con người ta một sức mạnh gì đó về mặt tinh thần, nhưng cũng chính nó sẽ dìm con người trong một đại dương bi lụy.

- Giá mà tao được như mày! Mày lúc nào cũng nhìn cuộc đời bằng một cặp mắt giản đơn, tỉnh táo và vì vậy mà mày luôn tìm ra được con đường đi ít chông gai nhất!

- Như tao? Như tao thì có gì hay ho mà mày muốn? Rỗng tuếch thì mới lạc quan được như vầy đấy mày ạ. Mục ruỗng... Cuộc sống phải lấp đầy bằng cả niềm vui và đau khổ thì mới có nghĩa là cuộc sống, hiểu không? Còn tao, chỉ có niềm vui thôi - niềm vui nhiều quá, lạc quan nhiều quá đến mức bão hòa và làm cho tao cảm thấy no nê, chán ngán. Có một cảm giác giả tạo cứ dâng lên tới tận cổ mỗi lần tao muốn nhìn đời khác đi...

- Lẽ nào hạnh phúc quá cũng là một bất hạnh ư?

- Biết đâu đấy. Nhưng thôi, đó là một câu chuyện khác. Khuya rồi...

Truyện ngắn 1.166 chữ của LÊ PHAN


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#8
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Không phải là mưa mà là lá



TT - Mưa rồi cô ơi! Em thốt lên và nhìn Huyên với đôi mắt thoáng buồn. Ba tháng dạy ở mái ấm này, không biết đã bao nhiêu lần Huyên bảo em rằng:“Đó là tiếng lá rơi chứ không phải là mưa đâu em ạ”.

Lúc ấy em gật gật như có vẻ tin nhưng những lần sau, mỗi khi những chiếc lá đung đưa cố níu kéo sự sống trên những cành khẳng khiu, gầy guộc chao đảo rơi xuống khoảnh sân nghe xào xạc, em lại bảo đó là mưa. Những ngày đầu tới đây, nhìn những mảnh đời con con nhưng đã gánh chịu biết bao cái chát chúa của kiếp người, Huyên đã không khỏi chạnh lòng..., nhất là đối với em. Một đứa trẻ ít nói với một sự nhầm lẫn thật kỳ lạ và một sở thích cũng chẳng giống bất kỳ đứa trẻ lên tám nào mà cô từng gặp.

Mái ấm có cả một tủ sách truyện và đồ chơi đủ loại do các nhà hảo tâm góp tặng. Những đứa trẻ cứ nhao lên, tranh từng món đồ chơi ngộ nghĩnh xanh xanh đỏ đỏ mỗi khi cửa tủ được mở. Nhưng em thì khác, em chạy thật xa khỏi đống đồ chơi, ngồi thẫn thờ ngoài sân và dõi mắt nhìn qua cái nơi ưa thích của mình - đó chính là trại đóng hòm cạnh bên mái ấm. Huyên chẳng hiểu lý do tại sao em lại có niềm đam mê quái gở như thế và cả những thầy cô ở mái ấm này cũng chẳng ai có thể giải thích giùm cô.

Những buổi chiều, lũ trẻ nhễ nhại mồ hôi với những trò chơi đá banh, bắn bi, nhảy gù... thì em lại ngồi ngắm nhìn những chiếc hòm gỗ mang theo sự chết chóc được đưa ra, đưa vào. Huyên cũng đã hỏi em tại sao nhưng em chỉ đáp lại cô bằng một sự im lặng, với ánh mắt dường như đang mãi lang thang trong cái khoảng không bí mật của tâm hồn em. Có một lần dẫn các em đi tham quan, cả đoàn đã phát hoảng lên vì chẳng thấy em đâu cả. Cuối cùng thì Huyên cũng tìm ra em đang chạy đuổi theo một đoàn xe tang với đôi mắt sâu thẳm ngân ngấn nước. Rồi từ hôm đó, cái khoảng không trong em như đang thách thức Huyên, và cô biết rằng cô phải làm một cái gì đó để lấp dần cái khoảng không ấy.

Huyên kiên nhẫn ngồi lặng im bên cạnh em ngắm nhìn trại hòm, dù rằng chẳng hiểu sao những lúc nhìn những chiếc hòm cô lại cảm thấy ớn lạnh và rờn rợn trong người. Em cũng im lặng, và có lẽ em cũng chẳng thèm để ý đến sự hiện diện của cô. Rồi chiều nào cũng thế... Và bỗng một ngày em quay sang Huyên thầm thì như đang thầm thì với chính em: “Người ta bỏ ba trong cái hộp gỗ to tướng rồi người ta chôn cái hộp dưới đất, ba biến mất tiêu”.

Lời thầm thì của em như một chiếc chìa khóa giúp Huyên mở dần cánh cửa nặng nề không chịu nghe lời bấy lâu này. Sự ra đi của người cha đã trở thành nỗi ám ảnh trong cuộc đời của đứa trẻ, khoét sâu vào tuổi thơ ấy một lỗ hổng khó có thể lấp đầy. Cô chỉ biết bảo em rằng ba em nằm trong cái hộp gỗ ấy sẽ thật buồn và sẽ khóc nếu biết em không chịu chơi đùa cùng các bạn. Em thường nhìn Huyên dò xét mỗi lần cô nói như thế. Cho đến một hôm Huyên muốn hét toáng lên khi thấy em chạy đuổi theo quả bóng trong sân, dẫu thỉnh thoảng cặp mắt vẫn lơ đãng nhìn trại đóng hòm...

Và những ngày mưa, không phải cơn mưa của em mà là mưa thật với những hạt nước nặng trĩu, oằn mình rơi lộp độp trên mái tôn của mái ấm. Em run rẩy, co ro trong một góc của chiếc giường tầng, cặp mắt lại tìm về quanh quẩn trong khoảng không xa xôi. Mọi người bảo con nít sợ mưa và sấm sét là chuyện không có gì, hết mưa thì lại bình thường thôi mà. Nhưng Huyên biết rằng sự nhầm lẫn giữa lá rơi và mưa rơi, cùng nỗi sợ hãi về mưa dường như cũng là một nỗi ám ảnh đáng sợ nào đấy của thân xác nhỏ bé này.

Huyên xoa đầu, rồi ôm chặt lấy em mỗi khi trời lại mưa. “Con trai thì phải dũng cảm lên chứ”, Huyên thường thầm thì với em như thế. Có lần em khóc nấc lên, tiếng nấc như cứa vào trái tim của cô giáo sinh 22 tuổi. Đôi bàn tay nhỏ xíu lò dò dưới gầm giường một chú cún bông đã cũ rách. Cô vẫn tưởng rằng đó giờ em ghét đồ chơi lắm chứ. Em cầm món đồ chơi ghì mạnh xuống mặt giường rồi lại thầm thì: “Mưa nhiều lắm, mẹ dắt con tới đây, mẹ bảo con chơi với con cún bông này rồi mai mẹ đón con về, mai mà sao lâu quá mẹ ơi”.

Mỗi người lớn trong mái ấm này đều biết rằng những đứa trẻ ở đây hiếm có cơ may được người thân đón về. Những bậc cha mẹ sinh con ra và vì những lý do này hay lý do nọ khiến họ đã bỏ rơi núm ruột của mình. Nhưng những đứa trẻ thì vẫn mãi chờ đợi và hi vọng vào một phép mầu nào đó sẽ mang cha mẹ chúng đến vào một ngày không xa. Và em cũng đã chờ cái ngày mai ấy suốt hai năm...

... Lại một buổi chiều với những giọt mưa lộp độp trên mái tôn, Huyên đi ngang phòng chủ nhiệm và bất chợt nghe được câu chuyện giữa thầy quản lý và người phụ nữ có mái tóc ngắn củn, xơ xác cháy nắng. Huyên chạy như bay lên phòng em. Em vẫn ngồi co ro, cô ôm chầm lấy em và khóc nức nở như một đứa trẻ: “Mẹ em đến rồi, ngày mai ấy đã đến rồi”. Em chưa kịp hiểu lời cô thì thầy quản lý cùng người phụ nữ đã xuất hiện... Một tuần sau, em chia tay mái ấm, chia tay trại đóng hòm và chia tay Huyên. Em gửi tặng Huyên chú cún bông như gửi tặng một cái gì đó rất quí báu của cuộc đời em.

Những cơn gió vô tình cuốn theo những chiếc lá khiến chúng tiu nghỉu rơi xào xạc trong khoảnh sân mà lũ trẻ vẫn đang mải chơi. Không biết rồi những câu chuyện cổ tích có lại đến với chúng nữa không. Và không biết lúc này mẹ em có phải nhìn em giải thích rằng: “Không phải là mưa mà là lá đấy con ạ”...

Truyện ngắn 1.187 chữ của
NGUYỄN THỊ NGỌC UYÊN


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#9
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Bộ não bất tử

1. Cánh cửa bọc da ập lại không ngăn được tiếng gào khóc của mẹ tôi: "Xin hãy cứu lấy con trai tôi, các bác sĩ ơi!...". Cơ thể tôi đang lịm dần - tất cả đang dần tan biến cùng với cảm giác lạnh buốt như băng
Có người quay trở lại báo tin: "Thân nhân đã ký vào bản cam kết. Chuẩn bị mổ". Nhưng bác sĩ trưởng bắt mạch cho tôi, lắc đầu: "Đừng mổ, vô ích". Chị hộ lý nói lí nhí như van lơn thay cho mẹ tôi: "Gia đình xin mổ. Còn nước còn tát mà. Nhà họ chỉ có một đứa con trai...". Một ông bác sĩ khác thì thầm thành tiếng: "Lạy Chúa! Bây giờ chỉ mong có phép lạ mà thôi...".

Vậy là mẹ tôi đã ký vào giấy cam kết. Chiều nay, trước khi tôi chạy ra khỏi nhà, bà khóc và lớn tiếng đòi từ tôi. Không, mẹ tôi vẫn rất thương tôi và cần có tôi. Tôi là con ngươi trong mắt bà, tôi biết. Dù tôi không học hành đến nơi đến chốn, dù tôi đã trót nghiện rượu, nghiện ma túy, dù tôi ăn cắp hết tiền bạc của bà và xô ngã bà lúc chiều nay...

2.

Khi bác sĩ đưa bộ não ra khỏi sọ, tôi mới thấy rõ cơ thể tôi thảm thương như thế nào: mũi gãy, cổ gãy, vai gãy, đôi chân dập nát. Chưa hết, lồng ngực tôi bị mở banh ra và nối với máy tim phổi nhân tạo.

- Đã tắt thở rồi, chẳng còn hi vọng nữa đâu. Cái thằng đua xe chung với nó chết rồi, đã đưa vào nhà xác...

Một bác sĩ nhẹ nhàng bước vào như một cái bóng. Tin báo khiến bộ não của tôi run bắn. Thằng Lý đã chết rồi ư? Chiều tối nay, hai đứa cùng đi hát karaoke và ra sức gào rú trên đường mưa trơn trượt.

- Sao hả anh? Tắt máy nhé! Đưa thằng này xuống với thằng kia luôn nhé!

Không! Không! Không! Đừng đưa tôi xuống nhà xác. Tôi chưa thể chết được. Não tôi vẫn còn tỉnh táo đây, tôi vẫn hoàn toàn nhận biết được thế giới xung quanh. Mẹ ơi! Đừng để họ đẩy con xuống nhà xác. Con phải sống. Con phải sống! Mẹ ơi!

Bác sĩ trưởng gật đầu. Nhưng mắt ông chăm chăm nhìn lên màn hình đang lóe sáng, kinh ngạc:

- Khoan đã. Não bộ vẫn còn sống, hệ thần kinh vẫn phản ứng tốt. Kỳ lạ thật.

Các bác sĩ lập tức hội chẩn. Và kết luận: "Có thể tiếp tục can thiệp y học vào bộ não trong môi trường đặc biệt...".

Các bác sĩ đặt bộ não của tôi vào một chiếc máy, đậy cơ thể đầy máu của tôi lại và bàn tán:

- Tiền nuôi bộ não mỗi ngày hơn năm triệu đồng. Chẳng hiểu mẹ nó lấy đâu ra tiền!

- Tôi thấy tội bà ấy quá. Chẳng thấy có tí vàng nào trên người cả. Phen này chắc phải bán nhà để cứu thằng con trời đánh này rồi...

- Nhưng mà có cứu được không cơ chứ? Tôi chưa thấy bộ não nào bị chấn thương đến mức này mà phục hồi được cả.

- Lạy Chúa! Chỉ có thể là phép lạ...

Họ đưa tôi đi trong đêm. Tôi thấy mẹ vật vã ngoài hành lang, bên cạnh là chị và em tôi. Tôi muốn gọi: "Mẹ ơi! Con ở đây!" nhưng chỉ có những nơron thần kinh rung động. Tôi nhớ ngày trước mẹ tôi cũng có vòng xuyến, nhẫn vàng. Nhưng cha tôi đã gỡ dần đem đi bán để uống rượu. Tôi đã thầm nguyền rủa cha mình và thề rằng không bao giờ, không bao giờ... Vậy mà tôi cũng uống như điên. Còn chích nữa. Mẹ đã bao lần hi vọng rồi tuyệt vọng vì những lời hứa của tôi.

Tôi muốn nguyền rủa con người tôi quá đỗi. Nhưng cái lưỡi đã ở cách xa bộ não mấy chục kilômet, làm sao mà thốt thành lời.

Mẹ ơi! Ước gì bây giờ con khỏe mạnh, lành lặn. Con sẽ đến nắm bàn tay xanh gầy của mẹ, để làm một phép lạ trong cuộc đời mẹ. Nhưng con đang mong chờ một phép lạ thật sự dành cho con. Con thấy mình đi trên con đường dài hun hút và tiếng khóc của mẹ đuổi theo: "Hãy cứu lấy con trai tôi. Hãy lấy những thứ lành lặn trên người tôi cho nó...".

3.

Tám ngày. Tôi trơ trọi trong căn phòng trắng lạnh, giữa những máy móc tối tân, để thấy rằng mình đang yếu dần, yếu dần như chiếc lá bị bứt khỏi cành. Các bác sĩ nuôi tôi bằng thuốc chống phân hủy và những hợp chất bổ dưỡng, nhưng họ không hứa hẹn một điều gì cả. Bác sĩ cứ ba giờ lại vào kiểm tra tình trạng của tôi một lần. Vào cuối ngày, tôi thấy ông gọi nữ trợ lý vào, ra cái lệnh sét đánh:

- Tắt máy cấp oxy và ngâm não vào formol cho tôi.

Tôi run bắn lên đến độ tràn dịch ra màng não. Nữ trợ lý hỏi lại:

- Vì sao thế ạ? Tôi thấy nó vẫn có phản ứng tốt. Đây là một trường hợp kỳ lạ, cần phân tích thêm...

- Thôi - Bác sĩ lắc đầu ngán ngẩm - Tim đã ngừng đập từ lâu rồi, cơ thể đã bắt đầu phân hủy, không còn cứu chữa nổi nữa...

- Nhưng bà mẹ anh ta...

- Bán nhà rồi. Bà ấy hết sạch tiền nên đành đưa xác nó về nhà... A không, nó đâu còn nhà nữa...

Gương mặt bác sĩ lạnh lùng không thay đổi. Và tôi, không còn cổ họng để gào thét, không còn thân thể để vật vã, tức giận nữa.

- Nhưng mẹ ơi! Bộ não con vẫn còn thoi thóp sống, vẫn chờ đợi được trở về với một cơ thể sống. Con có thể sống và sinh cho mẹ một đứa cháu nối dòng...

- Dạ thưa bác sĩ, gia đình không yêu cầu trả bộ não này à?

- Họ có xin, nhưng tôi thuyết phục họ hiến cho khoa học.

- Thế ạ? - Nữ trợ lý nở một nụ cười hiếm hoi - Ta có thể ghép nó cho một người bị liệt não chứ ạ?

Bác sĩ lại lắc đầu, mặt ông buồn tênh:

- Để làm gì? Rượu và ma túy đã ăn đen hết cả rồi.

Rồi họ bỏ đi, sau khi ngâm tôi vào một lọ thủy tinh và ghi mã số...

Và trong môi trường chống phân rã, giữa hàng ngàn chai lọ khác, tôi vẫn sống le lói trong đau khổ và tiếc nuối. Mẹ ơi! Sao mẹ không nhớ đến con? Thân thể của tôi ở đâu? Giữa một buổi chiều như buổi chiều choáng hơi men ấy, tôi lặng Iẽ, quằn quại khóc, nhưng chẳng còn nước mắt.

Truyện ngắn 1.189 chữ củaTRẦN THU HẰNG
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."








Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]