Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Tập hợp các bài dự thi "Cuộc thi truyện ngắn nhân ngày 8/3"

- - - - -

  • Please log in to reply
12 replies to this topic

#1
GiaVinh

GiaVinh

    Group Leader

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 3128 Bài Viết:
Chào mừng các bạn tham gia "Cuộc thi truyện ngắn ngày 8/3"

Thể lệ nộp bài dự thi:

Bài dự thi phải post vào box "Tủ sách tâm hồn" ( [ Cửa Sổ Tin Học ] » Thư Giãn - Giải Trí » Tủ sách tâm hồn ) với tiêu đề như sau:


Tên chủ đề: Bài viết dự thi <tên tác phẩm>
Chú thích (Miêu tả chủ đề): Cuộc thi truyện ngắn nhân ngày 8/3


Nếu các bạn post bài sai nguyên tắc trên xem như bài dự thi đó không hợp lệ!

Chúc các bạn thành công!
Thân chào,

TM BTC!
[ Cửa Sổ Tin Học ] Webmaster
  • Nhà đăng ký domain - tên miền Việt Nam và tên miền Quốc tế
  • Thiết kế website (Website design), Thương mại điện tử (eCommerce), Cổng thông tin điện tử (Portal)
  • Tối ưu hóa (SEO) website trên các công cụ tìm kiếm Google, Yahoo, Bing...
  • Liên hệ quảng cáo trên www.cuasotinhoc.vn
Liên hệ: giavinh[at]gmail.com

#2
13d3™

13d3™

    Cao đẳng CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 745 Bài Viết:
Bài viết dự thi: Mẹ tôi

Mẹ tôi ư ? Một người mẹ tuyệt vời .
Tôi có thể khẳng định là trên thế gian này người mà tôi kính trọng và yêu quý hơn tất cả đó chính là mẹ tôi (có cả bố ah nghen ^^!) . Mẹ là người dìu dắt tôi bước từng bước vào đời , và cũng là người nâng tôi dậy khi tôi vấp ngã trên đường đời . Những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống tôi thường nghĩ đến người mẹ của tôi , và tự nhủ rằng mẹ luôn ở bên cạnh mình để lấy lại can đảm và đứng dậy sau 1 lần vấp ngã.
Có thể nói ra thì mọi người coi tôi là một kẻ yếu đuối , nhưng đó chính là cuộc sống nội tâm của tôi và tôi nghĩ ai cũng kính trọng và yêu quý người mẹ của mình như tôi và có thể là hơn tôi .
Nhớ lại từ những ngày đi mẫu giáo ,tôi không chịu ở nhà trẻ cứ khóc suốt ngày ,và mẹ là người đã đến dỗ dành và an ủi mặc dù vẫn càng dỗ càng khóc to (làm nũng tý ý mà :yes ) . Và rồi đến ngày nhập học cấp 1 cũng chính mẹ là người dắt bàn tay bé nhỏ của tôi vào ngưỡng cổng trườngm dặn dò mọi điều khi tôi đang còn bỡ ngỡ với một môi trường hoàn toàn mới lạ, cũng có hơi chút sợ sệt khi rời khỏi vòng tay của mẹ .
Năm tháng dần trôi , và một lần tôi thoáng nhìn thấy tóc mẹ đã có sợi điểm bạc .Tôi sợ ... Tôi sợ một ngày mẹ sẽ không còn bên tôi nữa , không còn bên tôi trong những lúc tôi vấp ngã trên dòng đời đầy trái ngang . Tôi sợ sẽ không còn được mẹ quan tâm và nhắc nhở . Tôi sợ sẽ không còn được mẹ mắng những lúc nghịch ngợm , những lúc trốn học đi chơi với mấy đứa bạn . Tôi sợ sẽ không được mẹ chăm sóc những
lúc sốt cao......Tôi sợ ... #-o
Mẹ ơi ! Con sẽ cố giắng học hành và chăm chỉ làm việc ,để mai sau con sẽ trở thành một phần tử tốt của xã hội .Con hứa sẽ không làm mẹ phiền lòng nữa ,mẹ hãy tha thữ những lỗi lầm trước đây cho con mẹ nhé .
Mẹ ơi con yêu mẹ lắm .

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 05:46 PM

I Wanna Love You

#3
myhang

myhang

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 1 Bài Viết:
Bài viết dự thi: Còn một đứa bé nữa

- Nhanh lên! Còn một đứa bé nữa. Nó nằm khuất bên trong nên bác sĩ siêu âm không thấy. Mọi người khẩn trương lên đi, chậm chân thì đứa bé sẽ chết đấy.
- Nào nào... gắng thở nào, từ từ, cố lên, cố lên...
...

Căn phòng sinh nhốn nháo người ra kẻ vào, không ít những lời réo gọi nhau, thúc giục nhau, tất cả các y bác sĩ đều làm việc với một tinh thần thép, mồ hôi lã chã tuôn trên gương mặt của họ. Người mẹ trên bàn sinh rên la rợn cả người, tưởng chừng như những ai không phận sự nếu lỡ vô tình có mặt ở đấy, chắc hẳn sau này có lấy chồng thì cũng ngán cảnh sinh con. Hôm nay là một ngày tồi tệ bởi dù khám thai rất kỹ nhưng chiếc máy siêu âm vẫn không thể phát hiện được đứa con thứ hai nằm chéo bên trong và bị khuất hoàn toàn. Đây là một ca sinh đôi đầy khó khăn! Đứa trẻ sẽ có nguy cơ tử vong do phát hiện muộn.

Và... đứa trẻ đã mất!...

...

Người mẹ trẻ lơ đãng nhìn qua khung cửa, nơi có những ánh sáng mỏng manh xuyên khẽ qua tàu lá non. Thở dài. Ngần ấy năm trôi qua trong lặng lẽ, ly hôn chồng, không tài sản, lại đánh mất đi đứa con thân yêu của mình, bà có đau, có xót xa đấy, nhưng số phận vẫn còn đoái hoài đến bà, thương xót bà khi ban cho bà đứa con đầu may mắn sống sót với cân đo chưa đầy hai ký. Bà thương con lắm, có gì cũng dành cho con, những đêm trái gió trở trời không yên giấc, bà tỉnh dậy đắp cho con từng tấm vải mỏng. Dù nghèo khó, bà vẫn không để cho đứa con mình thất học. Bà làm đủ việc để kiếm tiền, mong sao cho con mình sau này bằng chị bằng em! Ngày con bé - cái con bé chị may mắn sống sót của năm nào - mừng rỡ báo tin mình đã đậu đại học, người phụ nữ đó rơm rớm nước mắt, hạnh phúc nhưng lại phập phồng nỗi lo: "Liệu mình có còn đủ sức để nuôi nó thành danh?" Gánh nặng tiền bạc quằn gánh trên vai. Nhưng dường như ông trời vẫn không quá tàn nhẫn với bà, sự cố gắng của bà cũng được đền đáp, vì bà có một đứa con ngoan, vâng lời, rất thương yêu mẹ nó. Con bé trông yếu ớt và lầm lũi ấy vậy mà lại có một sức chịu đựng hơn hẳn cả khối người, bởi nó biết rằng: "Vì mẹ, nó cần phải vui vẻ và không đầu hàng số phận!"

Con bé mỉm cười... nó tin rằng cuộc đời này sẽ không thể nào đẹp hơn nữa nếu như không có mẹ...

Và tôi cũng mỉm cười... như nó...


Trần Mỹ Hằng
(ĐHKHXH&NV TPHCM)


Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:01 PM


#4
Truyhoncoco

Truyhoncoco

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 2 Bài Viết:
Bài viết dự thi: Tình thương của Mẹ

Trong mỗi chúng ta, mẹ mình luôn luôn là người tuyệt vời nhất, đối với tôi mẹ tôi hơn hẳn các người mẹ khác.
Mẹ tôi, không như những người mẹ trong câu truyện khác, buôn gánh bán bưng giữa trưa nắng để nuôi con, càng không phải là một người mẹ dịu dàng chỉ biết thương chồng cưng con.
Nhưng mẹ tôi, người phụ nữ mạnh mẽ có thể chấp nhận một mình tần tảo nuôi con chứ không để con mình sống trong một gia đình không có tiếng cười. Mẹ không chỉ là người mẹ dịu hiền an ủi tôi mỗi khi tôi buồn mà còn là người cha nghiêm khắc dạy dỗ tôi cách sống, cách làm người. Mẹ đã cho tôi tình thương gấp đôi so với những người mẹ khác. Và cũng như bao người phụ nữ khác cần tình yêu, sự an ủi, cần một chổ dựa nhưng vì tôi mà suốt 20 năm không hề nghĩ tới hạnh phúc cho riêng mình.
Đôi khi mẹ tôi mắng tôi vô cớ, tôi là chổ mẹ trút nỗi bực tức trong người. Đôi khi tôi bướng bỉnh làm cho mẹ phải buồn phải khóc vì tôi. Nhưng cuối cùng, tôi biết tôi yêu mẹ.
Mẹ ơi, hôm nay con viết những dòng này để nói với mẹ rằng "con rất yêu mẹ".

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:04 PM


#5
Zennitruong

Zennitruong

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 1 Bài Viết:
Bài viết dự thi: "Người mẹ thứ hai"

Trời đã về chiều....

Hoàng hôn buông xuống......

Lá rơi xào xạc, ngơ ngát....

Dần dần như ngừng chảy.....

Dòng sông, con suối và thời gian......

Khép lại khoảng trống của buổi ban mai.....

Ngồi đấy....lặng nhìn......và tiếc nuối.......đã qua........

* . . *
*

"Con người đôi lúc phải suy tư, phải cảm nhận, ở bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Tại sao? đơn giản chỉ vì chúng ta là con người..." _câu nói mà "Người ấy" vẫn hay nói khi chở tôi đi học về, băng ngang qua những cánh đồng hoang sơ, gió thổi mát rượi, đưa hương gạo bay khắp chốn...Và có lẽ cho đến bây giờ, tôi vẫn phải ngồi đây, trong khung cảnh này, suy nghĩ, cảm nhận mọi vật chung quanh, từ yêu thích, cho đến mệt mỏi, và dần dần nó choáng ngợp hết cả người tôi, len lỏi vào trong hơi thở của tôi, đến nỗi, tôi cảm thấy "phải chi, mình chỉ là con cá bé nhỏ dưới nước, hay là một con chim trên trời, tha hồ tự do thoải mái, nhưng đặt vấn đề, liệu con cá hay con chim ....chúng có cần phải suy nghĩ, hiểu rõ mọi vật đang diễn ra xung quanh nó hay không.......??" Nếu đúng là như vậy, tôi rất mong muốn mình được hoá thân vào chúng, không phải vì tôi"lười" thấu hiểu sự đời, mà bởi vì trong con mắt tôi lúc này, sự đời nó chỉ đen ngòm như "cái lỗ đen" mà cô địa lý hay dạy, việc gì phải thấu hiểu "cái lỗ đen" vô tích sự, chỉ biết đứng bên ngoài không trung, chả một ai biết về nó, thông hiểu về hình dạng của nó, nó là thứ vật lạ lẫm đối với mọi người.....mà mọi người chỉ biết nó qua tên "cái lỗ đen vũ trụ....". Đối với tôi, có lẽ từ lúc "Người ấy"ra đi, cũng là lúc "cái lỗ đen" trong người tôi ngày càng to ra, và đến bây giờ nó đã bao trùm cả linh hồn lẫn thể xác của tôi, tất cả chỉ vì từ lúc "Người ấy" không còn nữa, đi vào khoảng thế giới xa xăm, vô định........"Cái chết"...

Tôi là một người vốn dĩ được an bày sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bất hạnh, ở miền quê Tokyo, cha tôi là một "bợm nhậu" thực thụ, và ông rất lấy làm hãnh diện với điều đó nhất là mỗi khi ông cầm chiếc roi da , hành hạ mẹ tôi, chị tôi, còn tôi chỉ biết núp ở xó nhà, nín thin, ngẹn ngào trong từng tiếng nấc của kẻ hết hơi, bất lực.......
Mẹ tôi là một người phụ nữ đẹp và dĩ nhiên là rất yêu cha tôi, tiếc thay cho bà, hạnh phúc đến quá ít và sầu muộn dồn dập quá lâu.Tuy vậy, bà vẫn sinh cho cha tôi hai đứa con ngoan hiền, chị Namashu và tôi.Cái cảm giác hành hạ của cha mỗi khi cha uống rượu vào và cầm chiếc roi da đã làm cho mẹ và chị tôi tan nát, không còn được một gia đình hạnh phúc đầy ấp tiếng cười.Còn đối với tôi có lẽ nó đã đi sâu vào trong tiềm thức của một cậu bé 6 tuổi một cách "vô thức"...
Cho đến một ngày, gia đình tôi hoàn toàn sụp đổ khi biết tin ông đã mất trong một tai nạn , chiếc xe đó vốn là chiếc xe do quỷ vương phái đến để đưa ông xuống âm tàu, ông đã đánh mất mình khi chìm ngập trong men rượu, và chiếc xe hơi đó đã đâm lấy ông, khắp dân làng ai cũng cười vào bộ mặt đáng thương đó của ông, còn mẹ tôi và chị tôi thì lặng thin, suy nghĩ tìm cách trả nợ hàng xóm, trong khi đó, tôi lại bênh cha tôi khi thấy ai cũng cười phỉ vào ông, tôi vẫn là một đứa con nít, luôn tha thứ cho ông vì những gì đã làm.....Nhưng rồi có tiếng nói....."Mày không cần buồn thế đâu, quên hắn đi, hắn là con quỷ xa tăng, con người hắn đã bị quỷ rượu lấy mất rồi, hắn ra đi là một cách tốt nhất cho gia đình, tao ghét hắn, tao thương mẹ lắm Shamashu, tao không biết làm ra tiền.....hiz hiz!!!!" đoán được ai đã nói không?!, chị tôi đấy, chị Namashu, ban đầu tôi giận chị lắm, tôi không ngờ chị có thể nói như thế, song , có lẽ chính những trận đòn roi của cha, mà bây giờ chị không còn là đứa con ngoan của ông ấy nữa.......Tôi và chị cãi nhau......làm hoà......cãi nhau và lại làm hoà.Tôi thực sự cảm phục vì những ý nghĩ đen tối về cha chị đã dạy cho tôi, nhưng rồi đến một đêm, khi hai chị em đang cãi nhau, mỗi người một bức tường, viết lên đó những suy nghĩ sau "cuộc chiến tranh", đọc lại của nhau, và tôi đã đọc được "Cha ơi, con nhớ cha lắm, con biết cha sẽ không tha thứ cho những gì con đã nói trước bia mộ của cha, con vẫn không hiểu tại sao cha lại làm như vậy??? sao cha có thể đánh mẹ con con??? sao cha lại bỏ mẹ con con ra đi mà không hề để lại một chút gì cho gia đình, để bây giờ mẹ phải làm việc nặng đổ bệnh, con phải nghĩ học để lo việc nhà, shamashu thì còn quá nhỏ????, cha ơi, Namashu của cha vẫn chờ cha về, cha sẽ về nhá cha, hãy làm lại từ đầu nha cha!!!" Bất ngờ, chị khụy xuống, bật khóc, chị bảo "mày hiểu rồi đấy, tao không ghét cha như mày nghĩ đâu, hiz!!! tao ......." Tôi liền quỳ xuống bên chị và nói "okê, em hiểu, em cũng không giận chị như chị nghĩ đâu..."

Thời gian trôi qua, mẹ tôi cũng ra đi theo cha, bà không hề oán trách những việc cha làm và đêm nào cũng thắp nhan cho ông, chị tôi đã làm cho mẹ được bên cạnh ông, hai ngôi mộ hoà quyện từng nắm đất, chị tôi trồng thêm trước hai ngôi mộ dàn hoa "tiên nữ", chị mong rằng, cha và mẹ đều được lên thiên đàng, cha sẽ không đánh mẹ nữa, hai người sẽ lại hạnh phúc như thưở ban đầu mới cưới, hai người sẽ làm ăn thật tốt, sinh ra Namashu và shamashu thứ hai, chị cười mãn nguyện.......

Một năm, hai năm rồi ba năm, chị tôi đi bán trái cây ở chợ, ba cọc ba đồng, chị mua được một chiếc xe đạp, chở tôi đi học, ngày ăn ba bữa, toàn là rau ...... Lúc này tôi đã học lớp 4 ở trường KuIkachi, ngôi trường nghèo khổ, không có phương tiện dạy học và đa số giáo viên là những "thừa cặn" của Thành phố gửi xuống...

Chị càng lớn càng xinh đẹp và đảm đang việc nhà, chị không trắng, không tóc dài, không son phấn những như người con gái khác trong làng, chị da rám, tóc ngắn cụt như con trai, và mơ ước luôn muốn có đủ tiền để mua hộp phấn trang điểm đánh cho trắng một chút......Nhưng đối với tôi, chị luôn xinh đẹp, hai chị em tôi rất hiểu nhau, tôi luôn an ủi chị bằng những câu đùa cợt, và chị cũng vậy. Có lần chị hỏi tôi:

- Shamashu!!! mày là con trai, mày thích tao chứ???

-Bà ấy à!!! xấu như ma lem, có quỷ xứng đấy!

-Ừa! thì xấu! Thế ngày mai đừng bắt ma lem chở đi học, từng đi một mình nhá, tự giải bài tập toán nhá, tự ăn cơm mình nấu nhá.........hihi....khè khè.....

-Ối!!! Ối!!!! xin chị tha cho em, chị tuy xấu, nhưng miễn, có khối anh chết vì chị là được rồi

-Thôi đi nhỏ!!! thằng nào chiụ hy sinh vì tao, tao hy sinh vì nó liền. Vừa nói chị vừa vuốt mái tóc tém, thử kẹp chiếc kẹp màu hồng tôi mới mua cho, rẽ rề

-Ack! Chưa gì đã thấy có khối đứa chết vì bà oì đó

-Ai???? kể nghe chơi coai

-Thì thằng nào thấy bà xong chả đòi chết, "khủng khiếp " quá mà HAHAHAAH

-Was???. Chị ném gối vào người tôi, quýnh lộn tùng xèo........, xong rồi, đâu lại vào đấy, chị giúp tôi giải bài tập toán, nấu cơm tôi ăn, và hằng ngày vẫn đèo tôi đi học bằng chiếc xe đạp cũ rích, băng ngang qua những cánh đồng thơm mùi hoa gạo, chị dạy tôi từng điều triết lý...... Và có một ngày, trời nắng khang, dường như không có một chút gió nào thổi qua, chị lại còng lưng chở tôi đi về trên con đường quen thuộc, chị bảo "Cái gì cũng phải có điểm đầu và điểm kết thúc, mày thấy đúng chứ?"
-Sai bét, hình tròn trong hình học không bao giờ có điểm dừng, nó xoay vô định. Tôi trả lời , tỏ vẻ hiểu biết, mặc dù tôi ghét toán nhất
- Vớ Vẩn!!! Mày thôi lôi vào mấy cái hình học lượng giác gì gì đó được không
-Nhưng sao bà lại nói thế?
-Ngốc quá!! Từ từ rồi mày sẽ hiểu tao nói gì!?....
Chỉ có lần đó là tôi khó chịu nhất, chị không nói rõ như mọi hôm, chị chỉ im lặng , mà tôi cũng chả cần hiểu vì thế tôi bàng quang và để ý đến mấy bông hoa gạo và thầm mong có một cơn gió............

Thời gan trôi nhanh, tôi và chị đều thấy rõ, rõ đến mức tôi và chị có lẽ đã cảm thức đơợc thời gian, tôi vừa đi học vừa bán trái cây giúp chị. Hết lớp 5 ở Kuikachi, mấy đứa bạn tôi phải nghĩ học về hết cấp, chúng lại trở về công việc đồng áng như cha mẹ chúng nó,còn tôi thì nhận được tin báo lên TP học, tất nhiên vì tôi là học sinh ưu tú nhất của trường.Tuy nhiên tôi không hề vui, phải nói là không hề, tôi nghĩ đến Namashu.Tối hôm ấy,chị ngồi ở góc bàn, nghịch hộp phấn trắng tôi vừa mua, chị thích thú và bảo

-Nuôi mày cũng ngon cơm đấy chứ, đền đáp cho bà chị mày có mỗi hộp phấn, hay đấy!

Tôi im lặng, đưa cho bà ấy tờ giấy báo, bà liếc nhìn:
-Mày đọc đi, tao không thấy rõ.
Tôi càng buồn hơn khi nghe câu ấy, cố gắng nuốt hết nước bọt trong cổ họng:
-Em sắp lên thành phố học

Chị im lặng, dừng mọi hoạt động, rồi chị lại tiếp tục đánh phấn....

-Shamashu, mày lớn rồi, chẵng lẽ muốn bắt chị mày chở mày đi học từ đây lên TP à??? khùng thế! hehe

-Không phải chuyện đó, em đi rồi, chị ở với ai?. Nỗi lòng tôi lo lắng cho chị như một người con đối với mẹ

-Chị yếu lắm, không có em phụ bán cùng, không có em chở chị về, không có em đắp chăn cho chị, chị làm sao?

-Mày làm tao tức cười quá, đi đâu đi đại đi, vứơn chân, tao đến tuổi lấy chồng rồi, tao tự lo, mày còn nhờ tao lo, chả lã tao sợ tao không có người lo?! Hay mày sợ tao ế?

Tôi im lặng không nói nhiều,kéo cửa ra ngoài, hút điếu thuốc, nhắm nghiền đôi mắt, lặng nghe tiếng nấc của chị

Hôm lên đường, tôi nói :

-Bà này! tôi biết bà quá rõ, biết còn hơn chính bản thân tôi hiểu mình, tôi đi rồi tôi về, quy luật đấy bà đã dạy tôi còn gì, "cái gì cũng có điểm đầu và điểm kết thúc", ở nhà, cố giữ gìn sức khỏe, ăn cho nhiều vào, ăn phần của tôi luôn, bán ít thôi, bán nhiều mệt, chả được lời đâu, đi lại cẩn thận, mùa đông cứ mặc mát mẻ vào, cho bọn con trai chúng thèm thuồn. Mà này, lúc nào cũng viết thư cho tôi đấy nha!!! Chăm lo mộ mẹ và cha nữa đấy......

-sút úp!!!(chị cố gắng vươn cổ, rặn đọc chữ Shut up mà tôi dạy cho).Tao cần mày chỉ dạy à?! Grừ...

-Ừa! làm gì tuỳ bà, tôi đi á, mắc công cãi nhau quá, xui lắm

Lên xe lửa, xe chuyển bánh, dần dần , bóng chị xa dần, tôi với tay nắm lấy tay chị. Tôi đã cố gắng kiềm nén nhưng không thể:

-Chị Namashu, chờ em về rồi chị đi lấy chồng nha

-Ưa! học cho tốt nha em Shamashu. Chắc chị cũng cố kiềm nén lắm

-Nghe lời em nha, sống tốt!!!!

-okê!!!, sến quá, bái bai. Chị chớp mắt

-Em yêu chị nhiều lắm

Xe chạy đi, bàn tay tôi lạnh ngắt, bóng chị đâu rồi, chị đi rồi?!...........

Vài năm sau tôi đang học đại học, tôi được tin chị mất, buôn bút, tôi im lăng, cảm xúc dồn nén, tôi về lại quê nhà

Không một cái gì thay đổi, Not thing, nhưng chị không còn nữa, chị đã nằm đấy, nằm dưới cái lỗ sâu đen ngòm, tôi lại trồng cho chị một dàn hoa tiên nữ trước mộ, chị sẽ được lên thiên đàng đúng không và có lẽ lúc này chị đang cười mãn nguyện, chị là người mẹ thứ hai của tôi

8/3 đã đến rồi, tôi muốn nhắc lại đề nhớ về chị, vài dòng ngắn gọn không đủ viết về người chị tuyệt vời của tôi, nhưng tôi tin rằng, chắc giờ này chị lại đang ở bên cạnh mẹ và cha tôi, nở nụ cười mãn nguyện...........

Ngồi đấy.....lặng nhìn....và tiếc nuối.....đã qua

Nhớ về chị.....người mẹ trong suốt quãng đường dài

Chỉ biết mua kẹp hồng, hộp phấn cho chị.........

Giận bản thân.......

Nhưng chị ơi, em yêu chị nhiều nhất......

Chị mãi là "Người ấy" của em

Người mẹ thứ hai

Chúc mẹ 8/3 hạnh phúc, chúc các bạn nữ ngày càng dễ thương. Zen viết bài này quả thật không mong là sẽ đậu (vì nó quá dài), nhưng mong rằng các bạn sẽ cảm thấy yêu chị mình nhiều hơn, đừng quên chị mình trong khi chỉ tặng hoa cho mẹ nhá
Thankz!!!

Refered by I&C Blog,
.:: Zennitruong ::.

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:06 PM


#6
ngoc yen

ngoc yen

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 1 Bài Viết:
Bài viết dự thi: Bà kính yêu !

Chiều qua cháu đã tới một nơi rất đẹp : bãi đá sông Hồng . Đã có xiết bao kỷ niệm đã ùa về trong tâm trí cháu , kỷ niệm của những ngày đã qua , kỷ niệm về một người ... là bà kính yêu .
Bà sinh ra trong những năm khó khăn của đất nước . Lưng bà còng rạp như đường lượn của chân trời .Đôi vai bà nặng trĩu những khó nhọc của một đời tần tảo nuôi các con khôn lớn. Bà không sống trong một gia đình vương giả hay nhung lụa giàu sang . Nhưng bà đã trao tặng cháu thứ tuyệt vời nhất mà giàu sang không thể mang lại ... là tình yêu thương bao la của bà cùng một cái tên đã theo cháu trong suốt những năm tháng qua cũng như sau này .
Cháu nhớ những ngày , có đôi bàn tay nhỏ chìa ra trước mắt bà rồi chạy vụt đi khi đã có trong tay những đồng tiền nhỏ bà cho ...khi mà cháu còn chưa biết tiêu tiền hay giá trị của đồng tiền . Cháu nhớ những chiều , có cái bóng nhỏ đợi bà trước cổng , đợi những món quà của bà . Cháu nhớ hàng cau cao vút của bà những chiều đứng bóng .Nhớ nét mặt của bà , nét mặt ẩn chứa biết bao điều .
Những năm cuối đời bà , cháu thấy nhà mình bỗng đông hơn , nét mặt ai cũng như buồn hơn .Bà không còn ngồi bên mâm cơm cùng cả nhà , bà không ăn cơm bằng đũa hay thìa nữa mà thay vào đó là cái ống tiêm to . Mộy không khí ảm đạm man mát buồn vây quanh ngôi nhà mình .
Rồi đến một ngày , bà ra đi trong sự tiếc nuối của bao người . Ngày ấy cháu thấy những dòng nước mắt trên má mẹ , cháu cũng đã khóc theo dẫu không hiểu điều gì ...khi mà cháu còn quá nhỏ để hiểu ý nghĩa thực sự của giấc ngủ ngàn thu ....
Trong suốt một năm sau đó , mỗi chiều cháu lại kéo tay áo gọi mẹ đi đón bà cho đến một chiều không thấy bà về cháu mới thực sự cảm nhận được khoảng trống trong tâm hồn mình . Cháu òa lên khóc ...
Khi những thơ dại đi qua , cháu không còn khóc đòi bà nữa. NHững giọt nước mắt cũng không rơi khi vắng bà bởi hình bóng bà vẫn mãi trong trái tim cháu .
Thế giới vật chất không cho phép cháu gửi bức thư này đến bà nhưng cháu biết ở một nơi nào đó bên kia thế giới bã vẫn đang dõi theo và lắng nghe những lời trái tim cháu ...!


Chủ đề là về mẹ mà bạn

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:08 PM


#7
doc*co*kiem*ma

doc*co*kiem*ma

    Oshirisu no Tenkūryū

  • Super Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 3343 Bài Viết:
Bài viết dự thi:Mẹ! Cuộc đời thầm lặng

Mẹ- Đứa trẻ lọt lòng bập bẹ đều phát ra từ đầu tiên ấy...Nhưng để cảm nhận sâu sắc thì do mỗi bản thân từng người về người sinh ra và dạy dỗ ta khôn lớn...Đó chính là Mẹ-hy sinh tuổi thanh xuân để ta trưỡng thành khôn lớn và vững bước trên đường đời...

Có lẽ cuộc đời tôi gắn bó nhất là Mẹ vì Cha tôi vốn mất sớm từ khi tôi còn là một thằng nhóc chưa biết gì cho đến hôm nay cũng thấm thoát đã 7 năm rồi ...Thời gian trôi qua thật nhanh nhưng những gì Mẹ đã làm hy sinh thì không bao giờ lụi tàn theo thời gian ... Một đời vừa làm mẹ vừa làm cha cặm cụi vất vả nuôi anh em chúng tôi khôn lớn thành người...Mẹ chúng con không bao giờ quên được tấm lòng của mẹ :Lòng mẹ bao la như biễn Thái Bình...

Ấy thế có lần tôi đã giận có lẽ dùng từ hận đúng hơn... Đó cũng chỉ là suy nghĩ ích kỷ của tôi...Vì chuyện gia đình, mẹ đã mất ăn mất ngủ mấy tháng ròng lo chạy đôn chạy đáo để lo cứu vãn gia đình...Mà tôi lại không nhớ rằng, nhờ có mẹ an ủi tôi khi bệnh có suy nghĩ phải bỏ học giữa chừng để lo chữa bệnh ...Mẹ phải chạy khắp Đông Tây Nam Bắc lo thuốc men khuyên nhủ tôi ráng học.Nếu không có ngày đó mẹ khuyên tôi, sao tôi có ngày hôm nay ???..Chỉ vì lo gia đình tôi buộc nghĩ học trường mình yêu thích nhất do hoàn cảnh gia đình và theo học ngành khác mà tôi lại có suy nghĩ xấu đến thế...May sao đó cũng là suy nghĩ nếu thành hiện thực thì có lẽ tôi ân hận biết bao...

Hay ngoài xã hội,tôi sử dụng số tiền mình làm ra 1 cách phung phí trong khi đó Mẹ chắt chiu từng đồng để lo cho cái tổ ấm gia đình...Những lần muốn mua tặng Mẹ cái gì đó làm quà thì tôi không dám nói là tiền mình làm ra...Vì Mẹ không yêu cầu tôi phải kiếm tiền làm thêm mà phải lo học...Nghĩ đến chiếc áo đã cũ ngắn và sờn rách mẹ đang mặc mà lòng tôi quặn lại bao suy nghĩ ...

Ở cái lứa tuổi 2x của thế hệ 8x cũng đũ khả năng cho tôi suy nghĩ được thấu đáo hơn cái gọi là Tình cảm người Mẹ dành cho con. Cũng nhờ có cuộc thi này tôi cũng có dịp viết ra nỗi lòng của mình...Và hy vọng đây sẽ là món quà đầy ý nghĩa dành tặng Mẹ nhân ngày 8/3.... Một người đã bỏ cả cuộc đời để chăm lo cho hạt giống tươi tốt của ngày mai....




Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:10 PM

------------------

#8
heo_con

heo_con

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 1 Bài Viết:
Em muốn tham gia cuộc thi này , em không biết nên gởi bài ở đâu nên em gởi ở đây:
MẸ KẾ
" Tôi còn nhớ rất rõ cái lần đầu tiên tôi nhận được món quà 8/3 từ tay"mẹ". Là con , tôi chưa bao giờ tặng mẹ cái gì cả , không phải là tôi không muốn tặng nhưng mà thật sự tôi không thể chấp nhận người mẹ kế này . Khi mẹ ruột của tôi còn sống , gia đình tôi luôn được mọi người ngưỡng mộ vì sự hạnh phúc của gia đình tôi , nhưng rồi một hôm tôi nghe được một tin từ cha " mẹ con mất rồi " , cái tin ấy làm cho tôi suy sụp hoàn toàn , tôi không khóc nhưng cũng không thể chấp nhận được sự thật ấy , lần ấy lại là lúc tôi sắp thi tốt nghiệp và kết quả là tôi phải học lại một năm . Sau khi mẹ mất khoảng nửa năm thì cha đưa một người phụ nữ khác về nhà và bảo tôi gọi người ấy là mẹ , không biết có ai làm được điều đó không nhưng đối với tôi thì không thể nào . Lúc đó , tôi ghét "mẹ " lắm , tôi luôn tìm mọi cách để cha và" mẹ " gây gỗ với nhau , tôi những tưởng "mẹ " sẽ mau chóng chán nản và li hôn với cha vì tôi đã mất mẹ rồi tôi không muốn chia sẻ cha với ai nữa , tôi muốn cha dành trọn thời gian để chăm sóc cho tôi . Nhưng mọi việc không diễn ra như tôi nghĩ , mẹ không những không trách tôi mà càng ngày càng tỏ ra quan tâm tôi hơn , chính sự quan tâm ấy đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều , nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi " tại sao "mẹ" lại tốt với tôi như vậy ", " tại sao không nói với cha những việc tôi quấy " , tôi suy nghĩ mãi cũng không thể nào tìm ra câu trả lời , như hiểu được suy nghĩ của tôi , vào ngày 8/3 năm tôi 18 tuổi mẹ đã tặng cho tôi một món quà - món quà ấy luôn ở bên cạnh tôi từ đó đến giờ - và kèm theo một câu nói " con là tất cả của cha và mẹ , con gái à !".
Họ và tên : Khưu Thị Hoài Thu
Địa chỉ : Khưu Thị Hoài Thu - lớp 11A4 - trường THPT Nguyễn Đình Chiểu - thành phố Mỹ Tho - tỉnh Tiền Giang
Email : [email protected]

#9
bluke

bluke

    Nhà Thông Thái CSTH

  • Mod Tin Học
  • PipPipPipPipPip
  • 1690 Bài Viết:
Bài viết dự thi: Mẹ Thuỷ

Xoảng ……….
Thiên thần bằng sứ bể tan nằm trên sàn nhà. Nó vừa khóc vừa chạy vào phòng. Bên ngoài, người phụ nữ lặng lẽ dọn những mãnh vỡ, một bé gái 8 tuổi đang dỗ một đứa bé trai khoảng 5 tuổi, một giọt nước mắt lăn trên khoé mắt.
……
- Bé Bi còn nhỏ, nó không biết gì, con là chị nên nhường nhịn em chứ.
- Tôi không có em, nó không phải em tôi. Đồ của tôi, sao tôi phải cho nó chứ!
Nó tức tối quăng bể con búp bê bằng sứ rồi chạy vào phòng. Con búp bê thiên thần ấy nó đã lấy hết tiền của mình để mua, nó tin là thiên thần sẽ cho nó điều ước và nó đang thiết tha cần 1 điều ước ấy vậy mà………. Nó khóc không biết bao lâu rồi thiếp đi lúc nào không biết.
……….
Hình như là nữa đêm, nó mở mắt và cảm thấy cả người nóng ran và rất mệt, môi nó khô queo, cổ họng đắng chát. Nó thấy người phụ nữ ấy, người mà mọi người bắt nó gọi là mẹ - mẹ Thuỷ - đang ngồi bên giường nó. Còn giận chuyện lúc sáng, nó giả vờ ngủ lại. Trong cái không khí yên tĩnh của đêm khuya, nó nghe hình như “mẹ Thuỷ” đang nói với nó:
- Bé Ngọc, mẹ xin lỗi con, mẹ là người mẹ không tốt, mẹ đã không cho con được cái cảm giác ấm cúng của gia đình. Mẹ biết con là đứa con gái thông minh, chính vì vậy mà con nhận biết sự bất hạnh của mình quá sớm mà trở nên bướng bỉnh như vậy. Mẹ hiểu nỗi buồn của con nhưng dù cố gắng thế nào mẹ cũng không thể bù đắp được cho con. Hãy tha lỗi cho mẹ.
Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ, nó len lén nhìn, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tiều tuỵ của mẹ Thuỷ. Bất giác nó thấy thương người phụ nữ đang ngồi trước mặt nó, nó thấy mẹ Thuỷ hôm nay gần gũi biết chừng nào và nó nhớ lại nó ngày đầu tiên gặp mẹ Thuỷ.
…………
Năm đó nó vừa thi đậu vào lớp 6, nó biết thế nào ba mẹ nó cũng có quà cho nó, nó là đứa con cưng của ba mẹ mà. Nhưng món quà nó mong đợi không bao giờ có được. Người ta nói ba nó vào tù vì tội tham ô còn mẹ nó thì bỏ nó đi với người đàn ông khác. Nó không tin, nhưng nó chờ hoài không thấy ba mẹ nó về. Người ta đưa nó đi dù nó có khóc lóc van xin cho nó ở lại chờ ba mẹ nó. Người ta đưa nó đến đây, một căn nhà đơn sơ khác xa căn biệt thự nhà nó. Họ giao nó cho “me Thuỷ” - một người phụ nữ tình nguyện nuôi dạy trẻ em mồ côi. Vậy là nó sống nơi đây, tại một ngôi nhà xa lạ với 2 đứa nhỏ xa lạ khác đang ở đây, nó phải coi đây là gia đình của nó, coi họ là mẹ là em nó.
Nó giận lắm, nó không tin ba mẹ nó sẽ bỏ mặc nó, nó cho rằng mọi người cố tình không cho nó gặp ba mẹ nó, nó ghét tất cả mọi người, nó ghét tiếng khóc ồn ào của mấy đứa nhỏ và nó ghét người không phải mẹ nó mà tối ngày xưng là mẹ nó. Mẹ Thuỷ bắt nó làm những việc mà nó chưa bao giờ nghĩ nó phải làm. Nào là:
- Bé Ngọc, con lớn nhất nhà, từ nay con là chị cả, con phải biết thương yêu nhường nhịn 2 em nhé!
- Ngọc ơi, con lớn rồi, nên học cách tụ chăm sóc bản than, chăm sóc các em phụ mẹ chứ!
Nó trở nên trầm lặng hơn, bướng bỉnh hơn và dường như nó luôn cố tình chống đối những gì mẹ Thuỷ nói. Nó luôn mong ba mẹ nó sẽ xuất hiện, sẽ đưa nó trở về nhà, sẽ trở lại cuộc sống hạnh phúc ngày xưa và xa rời ngôi nhà này.
………….
Hôm nay nó đã dốc hết tiền nó có được để mua con búp bê thiên thần bằng sứ này, nó tin rằng thiên thần sứ sẽ nghe được ước nguyện của nó và giúp ước mơ đó hiện thực. Vậy mà khi vừa mua về, thằng nhóc Bi đã giành lấy đòi chơi, mẹ Thuỷ lại la nó, nó cảm thấy những ước mơ của nó đã tan tành theo thien thần sứ. Vậy là nó khóc, khóc đến sốt mà nó không hay biết.
Đây là lần đầu tiên nó nhìn rõ khuôn mặt mẹ Thuỷ, một người phụ nữ với nét đẹp dịu hiền dường như đã già hơn nhiều so với lúc nó mới gặp. Nó nhận ra rằng không phải nó không cảm nhận được tình cảm mẹ Thuỷ đã giành cho nó mà là nó đang trốn tránh. Nó chợt hiểu rằng nó đã coi căn nhà này là gia đình, là một phần của nó, dù nó vẫn luôn mong ba mẹ ruột đến đón nó. Nó đã khóc, nó thấy ân hận vì những gì nó đã làm.

-----------
Trong cuộc sống, còn có biết bao nhiêu người mẹ như “mẹ Thuỷ”, họ hi sinh hạnh phúc của mình để yêu thương, hi sinh vì những đứa con mà họ không sinh ra. Hãy đến những làng trẻ Hoà Bình hay làng SOS, bạn sẽ thấy những những đứa trẻ bị bệnh, bị di tật mà chính ba mẹ chúng cũng không thể chấp nhận hay những đứa trẻ mồ côi, những bé bị chính goa đình chúng ruồng bỏ thì ở đây, những người “mẹ” ấy đã không bỏ rơi chúng.
Nhân ngày 8/3, tôi viết câu truyện này để nói lên long tri ân những người “mẹ” đã không bỏ rơi những mầm non của đất nước. Cám ơn người, những người phụ nữ vĩ đại

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:23 PM

<!--coloro:#FF0000--><!--/coloro-->Một chương trình khuyến mãi hấp dẫn chưa từng có đang diễn ra với giá tri giải thường vô cùng lớn và không giới hạn người trúng thưởng. Đó là gì...........!:<!--colorc--><!--/colorc-->

[*] Được đi nghĩ miễn phí tại 1 khu nghĩ dưỡng có kiến trúc cổ kính và có giá trị lịch sử với an ninh tuyệt đối, có hàng rào điện, có bảo vệ và chó nghiệp vụ bảo vệ 24/7.
[*] Được cấp phương tiện đi lại ưu tiên có xe dẫn đường và mở đường.
[*] Được bao ăn ngày 3 bữa.
[*] Được phát 1 bộ đồng phục pijama kẻ sọc phong cách xì tin.
[*] Được tham gia các hoạt động ngoài trời bổ ích như trồng rau, gánh nước .v.v.
[*] Ngoài ra còn được khuyến mãi thêm 1 bộ còng tay bằng thép hợp kim không gỉ đẹp long lanh.

Mọi chi tiết xin gọi đến số 113 để họ tên địa chỉ sau đó nhập mật khẩu chương trình như sau :" ......" bằng giọng nói. Chúng tôi sẽ liên hệ với bạn với thời gian nhanh nhất. Nếu gọi bằng số điện thoại cố định thì cơ hội trúng thưởng của bạn sẽ cao hơn.
Ngoài ra bạn có thể tham gia chương trình bằng cách bận áo thun in dòng chữ " ... ... ..." sau đó ra đường đi tới ... ... và đứng đó các cộng tác viên của chúng tôi sẽ đến liên hệ với bạn. Nếu bạn hô thêm khẩu hiệu "... ..." của chương trình thì được cộng thêm điểm.
Cảm ơn đã đọc tin và xin chúc bạn may mằn.

#10
phucool_remix

phucool_remix

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 491 Bài Viết:

Mẹ tôi và ...



Một cái Tết trầm buồn , lặng lẽ trôi qua . Mồng một ,mồng hai rồi đến mồng ba cứ nằm thẳng hai giò trên chiếc võng đó mà đưa cọt kẹt , tiếng những con gà của các ông cậu gáy ó ó o ...,tiếng chó giữ nhà sủa , tiếng của các bà dì xì xào to nhõ như có một chuyện bí mật gì đó , tiếng của các ông lão hàng xóm dô hò , nâng ly ... Tất cả đếu rất giống , chỉ vắng tiếng ru của người mà tôi luôn thầm tôn kính , người mà luôn yêu thương tôi , chăm lo cho tôi từng giấc ngũ. Tôi đang nghĩ đến đâu thế này ? Thời ấu thơ chăng ?!?

Gần cuối năm mà còn phải công tác tận Thành phố . Thật là chán ! Giờ này mà ở nhà là được tâm sự cùng vợ con rồi . Tính gọi cho vợ 1 cái nói vài lời thân mật cho bả khỏi lo mấy ngày nay đi xa , nhưng giật mình đã 3h khuya rồi . Hú hồn , suýt nữa là làm phiền giấc ngũ người ta . Nhét cái Nokia đời cùn của tôi vào túi lại . Vừa vào , bỗng dưng nó dỡ chứng reo lên tiếng nhạc thô . Tưởng là thằng nào rảnh dữ , giờ này gọi phá làng phà xóm , tính bắt lên chửi cho 1 trận . “Alô” . Ai nhè lại là tiếng bà xã thân yêu , nhưng hôm nay giọng khác nhiều so với mọi bữa . Vừa run run , vừa khô khan lại vừa hốt hoảng . Sau vài ba câu hỏi chuyện thì tôi mới biết là mẹ tôi đang hấp hối trong phòng cấp cứu, khó qua khỏi đêm nay . Tôi biết bệnh của bà đã diễn biến rất nặng , chẳng sống được bao lâu nhưng không ngờ ngày ấy lại đến với tôi sớm thế này . Suốt đêm nào có ngũ được đâu , cứ đi qua đi lại chờ tin . Cuối cùng , một lần nữa nó lại reo lên .6h30 sáng 20 tết . Giờ phút định mệnh đã đến . “Alô” lần này đến lượt giọng tui run như cầy sấy . Người tôi rã rời , hồn vía lên mây , chiếc Đt từ trên tay tôi rớt xuống đất , thật y như là sét đánh ngang tai . Vậy là ngày 20 này tôi sẽ phải nhớ mãi vì đó chính là ... ngày giỗ mẹ tôi !!!

Mẹ ư ??? Một từ thật là thân quen mà chắc rằng trong đời ai cũng gọi hàng tỹ lần . Đối với tôi thì từ này thật là cao cả , không còn từ nào cao cả hơn kể cả từ ba bởi vì từ ngày ba tôi mất mẹ đã là cả 2 , nuôi nấng tôi suốt bao năm qua . Có thể câu chuyện tôi kể đây sẽ khiến nhiều người không tin , nhưng ác thay nó lại là sự thật .

Tôi nhớ nhất là cái lân cuối năm , cái lần mà mẹ tôi dùng chiếc xe đạp là di vật mấy đời của gia đình . Tống 3 anh em tôi và thêm bà nữa là 4 đi về quê ở tận Kim Sơn từ lúc sáng sớm . Trong suốt một đoạn đường dài , bà không hề than thân trách phận dù chỉ một tiếng . 3 Anh em tôi ngồi đó vả chỉ biết nhìn mồ hôi bà từng giọt từng giọt chảy từ những nếp nhăn vầng trán đến đôi gò má cao không một tý phấn son rồi chảy dài xuống cổ. Muốn giúp bà nhưng lại chẳng có cách gì , tốt nhất là ngồi im .Tôi rất mệt , dù không quá 5 tuổi nhưng tôi cũng biết là nếu nói lên tôi mệt hay là tôi khóc thì bà sẽ càng lo và càng mệt thêm thôi . Cuối cùng thì mấy mẹ con tôi cũng đã đến bến đò Kim Sơn . Đây cũng là ải cuối cùng phải vượt qua . Ngừơi thì đông như kiến , chen lấn nhau , ai cũng mong được qua sớm . Mà tết thì nước sông lúc nào cũng ròng , đò đậu gần giữa sông , bà phải khiêng chiếc xe đạp lên , lết ra từ từ với ba đứa nhõ . Ống quần phần thì dính sình ở đáy sông , phần thì bị nước dập vào . Thật là khó chịu . Càng ra xa sình lại càng nhiều , chân lại càng lún . 3 má con tôi phải kẹp dép lên nách . Ban đầu còn bắt chước người ta bon chen . Đa số là thanh niên trai tráng , một mình một ngựa chỉ có mà tôi là đàn bà , lại phải đèo bòng thêm 3 đứa con và 1 chiếc xe đạp . Trời càng lúc càng trưa , nắng càng lúc càng gắt , mồ hôi mẹ tôi chảy càng lúc càng nhiều . Từ đằng sau , người không thấy thưa đi mà chỉ thấy đông thêm . Chen , chen , chen nữa , chen mãi ... đúng 12h trưa ,người nhễ nhạy , chẳng giống 1 người đi đò mà giống như là 1 kẻ đi dẫn lũ con mình đi tắm sông . Và rồi bà cũng bỏ cuộc , thất vọng quay mặt lại với đám người kia mà chẳng hề một ai hay biết. Ba tôi đâu mà không đi cùng mẹ con tôi ư ? Phải làm thêm những ngày cuối năm mới mong nhận được tiền thưởng , còn nghĩ thì bị gạch tên khỏi danh sách nhân viên với lý do vắng mặt cuối năm .Bao cấp là vậy , đánh phải làm thôi chứ biết sao giờ ? Nghiệt ngã thay , số tiền mà ông lãnh được không thấm vào đâu , chẳng đủ để ông uống cafe hay mua sách huống chi là nuôi mẹ con tôi . Lương hàng tháng của ông chỉ là vài thước vải , vài bao thuốc là , vài ký gạo ...Gạo lãnh được giống như giờ cũng đỡ , nấu 1 nồi cơm ở đầu xóm , cuối xóm biết .Cái mùi quá đặc trưng mà , nhưng do nghèo có thứ gạo nào ăn thứ gạo đó thôi.Đồ ăn thì chẳng có, 1 tô cơm chỉ có 2,3 miếng thịt mà 3, 4 anh em phải ăn . Bà sợ chúng tôi chê cơm dở không ăn nên bà để miếng thịt ở cuối muỗng , nói là muỗng cũng không đúng mà phải nói là thìa . Cơm thì đầy thìa , táp 1 cái chưa được nữa thìa lấy gì ăn được miềng thịt . Cứ thể cho đến hết cơm và muỗng cuối cùng mỗi người được 1 miềng . Trông nhờ vào ba tôi không thì có đi ăn mày giữa chợ nên mẹ tôi bài thêm vài thứ linh tinh khác để bán kiếm sống qua ngày . Nhà thì có cái tủ lạnh của ông nội để lại , mẹ tôi đông nước đá ra bán lẽ . Để nghẹt nguyên ngăn đá cũng chỉ 12 cục và cứ 6 tiếng đá đông một lần . Bà phải canh từ phút một để cho đủ số nước đá . Chuyện bà thức đêm để lấy nước đá đối với chúng tôi đã không còn mấy là lạ . Thương bà lắm , nhiều khi chỉ biết khóc thâm . Luôn tự nhũ là phải học hành thật giỏi , bởi vì chỉ có học vấn là con đường tiến thân đối với lũ con nhà nghéo chúng tôi . Tuy bà chưa già nhưng có lẽ do suy nghĩ quá nhiều nên tóc bà mỗi ngày càng bạc , da bà mỗi ngày càng nhăn và trổ đồi mồi càng nhiều , môi bà càng khô , giọng bà càng khàn . Đối với mọi người có lẽ bà không đẹp , nhưng trong tôi bà như một hoa hậu ở tuổi trung niên . Suốt cuộc đời , bà chỉ biết chăm lo cho bọn tôi và làm hết mình để nuôi bọn tôi khôn lớn từng ngày . Đừng tưởng nhà nghèo mà bỏ bê tôi , ngược lại bà lo từng li từng tí , kể cả bữa ăn giấc ngũ buổi học . Cho đến trước lúc nhắm mắt xuôi tay về nơi suối vàng , câu cuối cùng mà bà thì thầm là chúc chúng tôi thành công trong cuộc sống , thành đạt trong sự nghiệp và là những người cha người mẹ gương mẫu của những đứa con ngoan .

Ôi !!! Mẹ hiền của tôi ơi !!!


P.C


Bài viết này được chỉnh sửa bởi phucool_remix: 09 March 2007 - 07:54 AM



Ủng hộ nạn nhân chất độc màu da cam .

#11
Trương Văn Khánh

Trương Văn Khánh

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 2 Bài Viết:
Bài viết dự thi<Má ơi, con thương má lắm.>

Má ơi!
Hai chữ thân thương ấy, nó thật đơn sơ và mộc mạc, ấy vậy mà khi tôi lớn lên mình mới hiểu được rằng tình thương của má thì không đơn sơ và giản dị như vậy.

Bà sinh ra trong một gia đình đông anh em lại còn thêm các em con của má nhỏ nữa (anh em ruột của má và anh em cùng cha khác mẹ với má tổng cộng gần 20 người). Má là chị cả, hằng ngày má phải phụ ngoại chăm các em lại vừa quáng xuyến việc nhà, tay nách đứa này tay kia còn lau mũi cho đứa khác. Má vất vã từ nhỏ cho đến lúc lấy chồng, cứ tưởng khi lập gia đình thì cuộc sống của má sẽ khác đi, sẽ bớt vất vã vì có Ba. Ấy vậy mà khi má về làm dâu bên nhà chồng, không những vất vã mà còn dậy sớm thức khuya phục vụ gia đình nhà chồng ấy vậy mà vẫn không được lòng bà nội nữa, vì má phải làm dâu cho nhà giàu có rất nhiều ruộng đất. 3h sáng má phải dậy sớm để giã gạo, nấu cơm cho người làm họ mang đi ruộng cày cấy... Cuộc sống của má vất vã như thế, đến khi Ba Má được ra ở riêng thì cũng là lúc Ba Má đã có với nhau mấy mục con. Thế là lúc này má phải một nách hai bưng lo cho đàn con thơ dại, tưởng rằng có Ba thì Ba sẽ đỡ đần cho má nào ngờ có được vậy đâu. Khi tôi lớn lên, khi mình bắt đầu biết cảm nhận thì hình ảnh mình bắt gặp đầu tiên đó là má chèo xuồng đi bán dưa mới về, nhìn mặt má với những giọt mồ hôi trên tráng mà lòng mình nặng trĩu và thằm hỏi rằng:" Ba ơi, ba có thương má không? ". Tôi là con út, đêm đêm ngủ với má, má kể cho tôi nghe những chuyện vất vã của má ngày xưa, một tay cho con bú tay kia còn láy máy KOHLE đi bán dưa, bán từng chiêc chiếu chính tay má dệt kiếm từng đồng để nuôi con. Má nói rằng:" Cuộc đời của má quá vất vã, má không được học, má không biết chữ, nhưng các con của má phải biết chữ". Thật vậy, cho đến bây giờ các anh chị em của tôi ai cũng nên người cả. Mỗi khi nghĩ đến má thì tôi lại liên tưởng đến hình ảnh của má ngày xưa và thầm trách Ba rằng: Ba ơi, chẳng lẽ ba sinh ra chỉ để làm chồng của má và làm ba của chúng con thôi sao? ba có thương má một đời khổ cực hay không? có khi nào ba cảm thấy thương má không ba? ba có chia sẻ với má không? Còn phần má thì vất vã, lam lũ một đời chỉ biết lo cho chồng cho con mà không hề oán trách ba một lời.
Má ơi, lòng má bao la lắm, tình thương của má vô bờ bến. Ngày 8/3 tới rồi con biết phải nói gì đây? chỉ biết nói rằng cám ơn má đã cho con cuộc đời này và sống mãi với chúng con, má nhé.
Má ơi, con nhớ mãi câu nói này để làm hành trang cho con vào đời:
"Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Để chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi".

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:28 PM


#12
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
Bài viết dự thi: 8.3 muộn

Mẹ thân yêu,

Có những lúc con ước gì mẹ ở bên cạnh con, ôm con vào lòng và an ủi con. Ở nơi xa xôi, dù không được gặp mặt mẹ hàng ngày, nhưng những cuộc gọi điện thoại của mẹ đã động viên con rất nhiều. Con của mẹ đã lớn, đang đi du học xa nhà. Có những lúc con nản lắm và mệt mỏi lắm, nhưng chỉ cần nghe mẹ nói thôi, con bỗng cảm thấy có sức mạnh vô hình tiếp sức cho con đi tiếp con đường mà con chọn. Những giải thưởng, những thành công hôm nay con đạt được đều có bóng hình của mẹ. Con sẽ cố gắng hết sức mình.

Cám ơn mẹ vì đã luôn ở bên con, dõi theo bước con đi. Mẹ là người con yêu nhất trên đời. Con chúc mẹ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Con thương mẹ nhiều.



Con trai của Mẹ !

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 10 March 2007 - 06:35 PM


#13
phamcong-pct

phamcong-pct

    Mõi Người Một Giấc Mơ

  • Trial Moderator
  • PipPipPipPip
  • 806 Bài Viết:
chuyên '' đào mộ '' moi từ năm 2007 lên .
những ai có bài dự thi thì gửi luôn nhé .

một bài viết được copy
Bạn là boy và đang muốn chiếm trái tim người ấy trong ngày 8.3 tới. Hãy thử nghiệm 5 ý tưởng cho ngày quan trọng này nhé!


Kế hoạch A: Fan bí mật

Con gái là chúa hay mơ mộng và cô nàng nào cũng luôn tơ tưởng trong đầu là ở một nơ nào đó, có thể là ai đó thân thiết bên cạnh, cũng có thể là kẻ gặp gỡ vài lần đã chết đứ đừ vì mình mà...không nói ra. Ngày 8.3, hãy thử "chiều" ý nghĩ rất ư thiếu thực tế này của con gái bằng cách hoá thân thành fan bí mật của nàng. Nhận được một món quà từ kẻ không biết mặt với tấm thiệp cùng lời ngợi khen sẽ khiến con gái cảm thấy như mình là một báu vật...chưa được khai thác hết và sẽ hạnh phúc vô cùng đấy.

Kế hoạch B: Một cho tất cả

Trên thực tế thì không phải bạn gái nào cũng được cả đống con trai theo đuổi hay thậm chí là chỉ một anh chàng để ý. Do đó, ngày 8.3, hãy gạt qua những tính toán ích kỷ của bản thân (như là tìm mọi cách để lấy lòng cô gái mình thích) thì tại sao các chàng không hợp nhau lại, chuyên tâm làm một bữa tiệc thật tuyệt vời cho tất cả những người bạn gái chung của mình. Có thể người mà bạn yêu quý lại cảm thấy mên mến bạn hơn vì đã luôn hết lòng vì mọi người đấy.

Kế hoạch C: Khéo tay hay không

Bạn là con trai, tất nhiên là chẳng dễ dàng khi bắt bạn phải lăn vào bếp nấu nướng hay ngồi tỉ mẩn làm một thứ đồ thủ công nào đó. Nhưng ngày 8.3 là ngoại lệ nhé. Đừng sợ người ta chê bạn là...nữ tính. Hãy cho nàng thấy ý chí và sự quyết tâm của bạn: dành hết tình cảm cho người con gái bạn thích. Chắc chắn người ta sẽ cảm động lắm cho xem. Lưu ý nhé: Xấu hay đẹp cũng là công sức của bạn. Nhiều khi một chút thương tích trong quá trình "tác nghiệp" lại khiến nàng cảm động đấy.

Kế hoạch D: "Tớ là người biết quan tâm"

Hầu hết các bạn trai chỉ thưởng chăm chăm lấy lòng cô gái mình thích trong ngày này. Nhưng hãy thử ngồi ngẫm nghĩ lại mà xem. Xung quang bạn còn có nhiều người phụ nữ đáng được tôn vinh vào ngày này mà. Bởi vì là con gái nên chắc chắn nàng là người tinh tế và biết quan tâm đến mọi người. Hãy thử tặng quà cho cả mẹ nàng hay em gái nàng mà xem, dù chỉ la món quà nho nhỏ, tượng trưng thôi, thậm chí là một cú điện thoại hay câu nói: "Cho tui gửi lời chúc mẹ bồ nhé". chắc chắn nàng sẽ cảm nhận được bạn là chàng trai rất biết quan tâm đấy.

Kế hoạch E: Kỷ niệm sớm

Sao không thử gây bất ngờ với người ta bằng cách tổ chức ngày 8.3 sớm hơn nhỉ? Thứ nhất là dễ dàng tạo sự bất ngờ, bởi nhiều khi bạn muốn hành động gì độc đáo thì biết hôm đó là ngày 8.3, người ta sẽ đoán ra ngay. Ngoài ra, tổ chức ngày 8.3 sớm sẽ giúp các bạn có những không gian riêng, lại còn tiết kiệm nữa chứ (mua hoa rõ ràng là rẻ hơn nhiều mà).







Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]