Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

câu chuyện làm cho hơn 1tỷ người rơi lệ.

* * * * - 1 Bình chọn

  • Please log in to reply
26 replies to this topic

#1
tigerwhite

tigerwhite

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 325 Bài Viết:
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì".Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o O o
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
Vì ngày xưa núi hiền nên níu chân mây lại đây,
Nay mây muốn phiêu du cùng cơn gió kia.
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi kia đau buồn hơn,
Mây đi rồi cỏ cây chẳng còn hồn nhiên.

#2
doc*co*kiem*ma

doc*co*kiem*ma

    Oshirisu no Tenkūryū

  • Super Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 3343 Bài Viết:
cái này ở 4r mình có lâu rồi!
Hình như là Sis tí điêu nhà mình up lên thì phải...
Thanks đã up nha^^
p/s: bồ hay post truyện thì post trong box tủ sách đi Ủng hộ
------------------

#3
tetua

tetua

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 104 Bài Viết:
dc day- Minh cung roi le
del acc DM CS2

#4
kimtoan

kimtoan

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 234 Bài Viết:
Một câu chuyện rất cảm động và nhiều ý nghĩa.
Cảm ơn chủ tp đã chia sẻ cung mọi người.
Thiên Hạ Vô Nan Sự
Tựu Phá Hữu Nhân Tâm!

#5
hellgirl118

hellgirl118

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 273 Bài Viết:
truyện rất hay và nhiều ý nghĩa. Thanks chủ topic đã chia sẽ

#6
Thích Spam

Thích Spam

    Đệ Nhất Bốc Phép

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 856 Bài Viết:
Thank cho 1 câu chuyện có ý nghĩa





#7
sungdaibac

sungdaibac

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 324 Bài Viết:
cảm động quá

#8
tieuquyphuongnam

tieuquyphuongnam

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 553 Bài Viết:
Thanks rất nhiều chủ 2pic.Đây là lần đầu tiên mình đọc được câu chuyện này và mình thực sự đã rơi lệ.Một câu chuyện đầy tính nhân văn.Thanks! =V=

___________________________________________________________________


Thanh Lý điểm CỐNG HIẾN server Thương Lan, Phong Lăng Độ, Nhiên Khôn .



Thanh Lý Tiền Đồng 17K/20 Tiền Đồng SLL ALL sever.

DD tại HÀ NỘI - Nghệ An - Cần Thơ - TP.Hồ Chí Minh

Ở xa có thể chuyển khoản qua ngân hàng.

Liên hệ: 0966.09.12.86 or 0914.09.12.86

YH :nguyenminhhuy_tk
__________________________________________________


UY TÍN-CHẤT LƯỢNG HÀNG ĐẦU.


#9
phucnhu999

phucnhu999

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 204 Bài Viết:
đang khóc nè :(( :(( cảm động quá huhu thank chủ topic nha ;)
  • Môn Phái:Đường Môn
Tên:Nhóc Super Điệu
[/list]Sever:Kế Nghiệp
[/list]Bang:Thiên

#10
ncsp

ncsp

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 135 Bài Viết:
Thanks chủ topic. Một câu chuyện hay, đầy tính nhân văn, giao dục con người.

#11
Van Trieu Duong

Van Trieu Duong

    o0oVTDo0o

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 559 Bài Viết:
đọc xong câu chuyện thấy rất ý nghĩa, nhưng trường hợp đó xảy ra là không nhiều đặc biệt là với xã hội chúng ta hiện nay quanh đi quẩn lại vẫn chỉ thấy có chữ TỜ YÊN TIÊN HUYỀN
Yahoo: vantrieuduong
Mail: [email protected]
FaceBook: www.facebook.com/vantrieuduong

#12
Lavie82

Lavie82

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 28 Bài Viết:
Ko hiểu sao đọc xong mắt ngân ngấn nước mắt. Câu chuyện hay quá.Cám ơn tigerwhite đã post lên đây cho mọi người đọc
GameOnline
Y!M: kinhdoanh09_gol
Hotline: 0989787175

#13
Lôi Đồng

Lôi Đồng

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 276 Bài Viết:
Truyện ngắn mà đọc cứ y như đọc cả cuộc đời cả một kiếp người.Lòng nhân ái,tính nhân đạo,sự nỗ lực,ý chí vươn lên thậ sâu sắc và hàm xúc.Tác phẩm này chuyển thành phim ngắn không chừng đoạt giải noben.Thanks chủ topic.Phải đem tác phẩm này vào tủ sách tâm hồn của mình mới được.

#14
Tinh Anh

Tinh Anh

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 204 Bài Viết:
Cảm ơn! Chúc Noel và năm mới vui vẻ và hạnh phúc #-o
-=Happy New Year - Happy Tiger Year=-

#15
thanhlegas

thanhlegas

    Nhà Thông Thái CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 922 Bài Viết:
Đọc nhiều lần vẫn thấy hay vì những suy nghĩ liên miên xuất phát từ truyện này !
NTL TL Bang Bách Khoa - Hoàng Hải

#16
LionelRichie

LionelRichie

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 147 Bài Viết:
.............................................................


Cảm xúc là cái gì đó ko thể dùng ngôn từ để diễn tả hết phải ko các bạn!!

Cảm ơn người mẹ !! Cảm ơn 2 chú bé ! Cảm ơn ông bà chủ Bắc Hải Đình. Cảm ơn tất cả .....

#17
Liễu Như Sương

Liễu Như Sương

    Cao đẳng CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 614 Bài Viết:
:d một câu chuyện rất hay và cảm động . Cảm ơn chủ 2pic nhiều .
Mãi Mãi Một Tình Yêu

#18
Tào Tháo Mari

Tào Tháo Mari

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 8 Bài Viết:
Câu chuyện xúc động nhưng nghĩ lại mình thấy không hay.
Cốt truyện quá suôn sẻ,thực đúng như bạn ở trên nói trong xã hội bây giờ trường hợp trên xảy ra không nhiều.

#19
Kerrykid

Kerrykid

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 313 Bài Viết:
Một bài văn hay nhưng đọc xong nhìn vào thực tại xã hội bây giờ thì thật là buồn wa'.:jeje:
Tuy chỉ là những con người không wen biết nhưng họ vẫn sẵn sàng chia sẽ,cảm thông , động viên trong khi có 1 bộ phận nhỏ những người sống trong gia đình còn thua xa những con người này...

#20
Nhox_K0j

Nhox_K0j

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 34 Bài Viết:
Mọi người đọc xong có suy nghĩ j hok tại sao nhân vật trong truyện là người Nhật Bản mà không phải là người nước nào khác ( vd : như Việt Nam chẳng hạn :dede ). Điều đó chứng tỏ mặc dù Nhật Bản là 1 nước nhỏ, ít điều kiện để phát triển nhưng là 1 cường quốc trên thế giới, đó là do những con người Nhật Bản luôn luôn có nghị lức sống và giúp đỡ nhau dù cho đó có là 1 câu nói. Còn nghĩ về nước Việt Nam ta thì .................. Mình nói j sai thì sr mọi người nha. Cũng thanks chủ topic nhìu lắm 1 truyện đầy ý nghĩa :mad:
CẦN MUA SIM CÓ SỐ XXX1491990. AI CO LIÊN HỆ GIÚP EM VỚI NHA. SDT 985274945. THANKS MẤY PÁC NHIỀU






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]