Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Mỗi tuần 1 truyện ngắn

* * * * * 1 Bình chọn

  • Please log in to reply
21 replies to this topic

#1
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Mình thấy trong forum chúng ta các bạn hay post những mẩu chuyện ngắn rất hay do ta sưu tầm đc hay là chính sáng tác của mấy bạn luôn, vậy sao chúng ta ko chia sẻ ha, và cùng nhau bàn luận những mẩu chuyện đó :) để nhận ra đc thêm nhiều điều thú vị và thật đẹp của cs này ? :) :d

48 giờ yêu nhau
T/g: Hà Thanh Phúc - www.svduhoc.org

Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...

Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cơn mưa cuối mùa...

Thói quen cà phê một mình của tôi đã được bao lâu rồi? À, lẩm nhẩm, lẩm nhẩm, một năm ba tháng mười ngày, kể từ cái hôm chia tay anh. Nhanh quá, mới đây mà đã chừng ấy rồi sao? Lắm lúc tôi giật mình lo sợ mình mất đi ý niệm về thời gian. Anh đã có người yêu mới. Anh vẫn vui cười đi ngoài đường và không hề gọi cho tôi một cú điện thoại nào. Vậy mà, tôi vẫn chờ, vẫn đợi. Một sự đợi chờ rất kỳ lạ và mơ hồ. Mong mỏi nhận được một cú điện thoại từ anh vào mỗi ngày thứ bảy... Đợi rồi thất vọng. Nhiều khi tôi tự hỏi mình đang đợi chờ cái gì?

Mỗi ngày tôi đều đọc đi đọc lại những bức thư anh từng viết cho tôi. Tất cả chỉ là một cái gì xa xôi của quá vãng. Đọc xong rồi cười, rồi lại bật khóc...

Đã nhiều ngày tháng, tôi rơi vào tâm trạng trống rỗng. Không rõ buồn hay vui, trong lòng cứ rỗng tuếch, tôi đi và về như một chiếc bóng. Tôi tự thu mình trong một cái vỏ và vĩnh viễn không bao giờ muốn ai phá vỡ nó. Lắm lúc, khi một mình trong căn phòng hẹp, tôi sợ hãi mơ hồ. Tôi đã quá yếu đuối, đã quá tệ hại khi trở nên thế này phải không? Nước mắt tôi trào ra... Không rõ mình có phải đang khóc không? Cảm xúc cũng trở nên mơ hồ...

Lát sau thì trời tạnh. Đứa bạn thân rủ: “Đi cà phê! Tao buồn quá!”. Lát sau nữa thì hai đứa có mặt ở một quán cà phê quen. Ít ra thì hôm nay, tôi không hoàn toàn là một kẻ cô đơn.

Tôi lấy muỗng khuấy nhẹ ly cà phê đen sánh. Hớp một ngụm, đắng nghét đầu lưỡi. “Cà phê đắng quá mày ạ!”. Tôi nhăn mặt bảo.

“Ừ, sao mày lại uống?”. Tôi bật cười: “Cũng giống như tao chấp nhận việc đợi anh...”. Nó ngán ngẩm lắc đầu: “Tao không có ý kiến nhiều chuyện tình yêu của mày, vì dù gì, tao cũng chỉ là bạn thân của mày. Tao chỉ cho mày biết cảm nhận của tao, thế thôi. Tao không muốn đứa bạn thân của tao khổ”. Nó lặng đi ít phút rồi tiếp: “Vì bản thân tao đã quá khổ vì tình”. Tôi mới giật mình nhớ ra, bạn mình đã trải qua mấy lần dang dở. Nó yêu hết mình, tôi vẫn nhớ cái lần tôi khuyên nó: “Mày yêu gì yêu cũng nên giữ lại chút gì cho mình”. Thế rồi nó phớt lờ, nó bảo: “Mỗi người có cách sống khác nhau. Đối với tao, yêu là trọn vẹn”. Rồi khi nó điện thoại cho tôi và nức nở. Tôi chỉ thấy thương nó hơn bao giờ hết. Vội chạy sang chở nó đi cà phê, đi vòng vòng. Lúc ấy, nó luôn nói: “Chỉ có mày, một đứa không có bồ mới sẵn sàng chở tao đi khi tao đau khổ nhất!”. Rồi một hôm, nó bảo: “Tao sẽ không yêu nữa mày ạ”. Tôi thở nhẹ, ừ, thà như thế tốt hơn. Tình yêu? Ừ, tình yêu là gì mà sao mọi người ai cũng phải đau khổ, cũng đớn đau?

Nhưng đó cũng chỉ là một công bố nhất thời khi người ta đã mất mát quá nhiều vì yêu. Bản thân con người, tận sâu trong tiềm thức, yêu vẫn là một nhu cầu, một khao khát lớn lao. Rồi nó lại có người yêu. Nó nói với tôi: “Tao không thể nào thực hiện được lời đã nói, tao cần một tình yêu. Tao không biết sẽ ra sao, nhưng tao đã đón chờ sẵn cuộc chia tay!”. Tôi lắc đầu, tại sao dẫu biết là đau khổ nhưng người ta vẫn lao vào. Con thiêu thân cũng thế, lao vào ánh sáng để rồi chết đi...

***

Trong một lần tha thẩn trên mạng, tình cờ tôi vào blog của một người con trai có khuôn mặt góc cạnh. Đọc hết những dòng nhật ký của một người dưng, vậy mà khi không lại bật khóc. Ừ thì, cái chuyện chia tay có phải là của riêng ai? Người nào cũng có một góc cô đơn trong tâm hồn. Tôi để lại dòng comment: “Xin cám ơn anh”.

Tôi quen biết anh từ dạo đó.

Kể từ đó, tôi thường xuyên vào blog của anh như một thói quen, chỉ để lại dòng comment “Cám ơn” sau mỗi bài viết.

Có lần, anh viết: “Tình yêu khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng khiến người ta đau khổ. Có lẽ, ta sẽ cô đơn, sẽ thấy tan nát nếu mất đi tình yêu, đừng né tránh nỗi đau, hãy đối đầu và làm bạn cùng nỗi đau và đơn côi. Rồi có lúc, ta sẽ bước qua được cái ranh giới nhỏ nhoi”.

Tôi không biết mình có bước qua được cái ranh giới mà anh nói hay không. Lòng vẫn băng giá lạnh căm.

Một hôm, anh viết e-mail cho tôi hỏi: “Vì sao lại cám ơn anh?”. Tôi trả lời: “Vì những gì anh viết!”. Tôi trở thành một người bạn của anh. Chúng tôi nói với nhau nhiều. Về quá khứ của mỗi người, về tình yêu...

Đối với tôi, anh là một người bạn ảo. Người ta có thể dễ dàng nói ra tất cả những gì bình thường người ta không thể nói khi bước vào thế giới diệu kỳ này. Hơn nữa, anh ở tận nước Nhật xa xôi...


Posted Image

#2
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Bẫy tình


Em quen anh, tình cờ nhưng lại cố tình. Chị kế toán ở cơ quan ngưỡng mộ thầy giáo trẻ trong lớp học kế toán trưởng. Dưới mắt chị ấy, anh giỏi giang, lịch lãm.

Trưa nào dùng cơm, chị cũng đều kể về anh với vẻ mặt mơ màng, ngưỡng mộ dù chị đã có người yêu. Một lần, chị mượn cớ vờ hỏi bài, năn nỉ anh cho qua môn thi. Chị lên mạng chat cùng anh. Mấy chị em trong công ty biết được, hùa vào mỗi người gõ một câu ra sức chọc ghẹo anh, họ cố nghĩ ra những câu đùa ngả ngớn trêu anh, em cũng góp tay, góp ý.

Anh chẳng hiền lành, cũng đả đưa mời chị và cả bạn chị đi dùng cơm chỉ sau vài ngày trò chuyện. Tự dưng em thấy ghét gã đàn ông này, đã có vợ lại chẳng "chính chuyên" chút nào. Em lẳng lặng cố nhớ nickname của anh để add vào, quyết cho gã một bài học về sự coi trọng phụ nữ. Đàn ông không phải cứ lịch lãm, đẹp trai, có học thức, địa vị là có thể quyến rũ được tất cả mọi cô gái ngay khi mình đã có gia đình.

Những ngày đầu quen nhau, anh bảo em: “Chúng mình cứ làm bạn qua mạng như thế này, đừng gặp nhau em nhé. Và nhất là cả hai, anh và em đừng làm cho nhau hiểu lầm về tình cảm của nhau em à” nhưng rồi cũng chính anh lại là người muốn phá vỡ quy ước ấy trước. Anh bảo: “Pháp luật muốn hoàn thiện cũng phải thay đổi thường xuyên, huống gì là anh”. Em phì cười im lặng trước những lý sự đó của anh và thầm đắc thắng trong lòng, anh đã mắc vào chiếc bẫy của em.

Từ những cuộc tranh luận về lý tưởng sống, cách nhìn nhận đánh giá sự việc và cả sự sẻ chia nhau lúc khó khăn… anh gần em lúc nào không hay, luôn từ tốn, nhẹ nhàng đối xử với em bằng tình cảm chân thành và trân trọng trước một cô gái hiểu biết, dí dỏm, thông minh mà không biết rằng tất cả là do em cố tình tỏ ra để chinh phục anh. Em luôn từ chối những cuộc hẹn gặp mặt, những lời mời đi cafe cùng anh, dù anh năn nỉ rất nhiều, dù mối quan hệ của em và anh cũng đã dài hơn, gần hơn theo năm tháng.

Nhưng con người ta luôn phải trả giá cho những trò đùa tình cảm, em cũng vậy. Thắng anh, em cũng chợt nhận ra mình đã vô tình mắc vào chiếc bẫy do chính mình giăng ra. Qua những lần trò chuyện cùng nhau, anh lại là người thấy được đằng sâu vẻ bề ngoài cứng rắn, mạnh mẽ, tự lập dễ dàng xù lên những chiếc gai nhọn bảo vệ lòng tự trọng, cái tôi, là tâm hồn nhạy cảm đến dễ vỡ của em.

Em muốn nhận ở anh sự chăm sóc, sự nương tựa của một người em gái đối với anh trai. Em có người yêu, em yêu anh ấy rất nhiều, cũng như anh yêu vợ mình vậy. Vậy mà, ở em vẫn có những khoảng trống mà khi trò chuyện cùng anh, nó lại được lấp đầy bằng sự ấm áp, những lời khuyên chân thành để em lấy lại tinh thần khi em gặp chuyện không hay: “Anh muốn bạn bè của mình phải là những người can trường và thật mạnh mẽ. Em cũng hãy như vậy, em nhé”. Em hoảng sợ, muốn dừng cuộc chơi của mình.

Một thời gian, chẳng liên lạc nhau, anh - em, mỗi người bận rộn theo đuổi những tham vọng của riêng mình. Em vẫn vui vẻ, tự tin sống bên gia đình, bạn bè và người bạn trai của mình. Nhưng sáng sáng, lên mạng, em lại nhớ tới anh. Nhớ tới những buổi thưởng thức ẩm thực online cùng nhau khi cuối giờ làm em than đói bụng, cách anh làm hòa, dỗ dành em khi em giận dỗi vì một điều vô cớ nào đó: “Anh đang nghe đĩa nhạc em tặng nè, hay lắm em à”…

Một góc tâm hồn của em vẫn trân trọng dành chỗ cho anh. Em đã quen anh vô tình và cố tình như thế đấy. Anh không giận em chứ, anh trai?

Sưu tầm HHT


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#3
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Oxford thương yêu

Cô gái Việt Nam vô cùng rụt rè xuất hiện trước cửa văn phòng giáo sư Baddley sau tiếng gõ rất khẽ. Anh chàng trợ lý có gương mặt rất sáng, mũi thanh và đôi mắt đặc biệt thông minh niềm nở mời cô vào:

“Tôi tin chắc em là Trần Vũ Thiên Kim - Anh phát âm tên cô một cách vụng về nhưng hoàn toàn duyên dáng - Em học hệ Cao học phải không? Giáo sư Baddley dặn tôi đưa em lịch học và cuốn giáo trình này”.



Kim vụt trở thành một con người khác, cô vui vẻ và dạn dĩ trò chuyện cùng người trợ lý, đôi mắt sáng long lanh nhìn cuốn giáo trình dày cộp đã được photo sẵn:

- Thật không ngờ giáo sư quan tâm đến tôi như thế - Kim siết cuốn giáo trình vào ngực như thể đấy là quyển thánh kinh làm người trợ lý bật cười - Tôi phải gửi lại anh bao nhiêu tiền photo? À mà anh tên gì? Anh có thể cho tôi địa chỉ e-mail không? Tôi xin học bổng ở một tổ chức phi chính phủ, họ chỉ cho học bổng trong một năm nhưng vì sang đây trễ do thủ tục giấy tờ phức tạp, thầy trưởng khoa nói chắc tôi đành phải kéo dài chuyện học trong hai năm. Anh không tưởng tượng được đâu, tôi khổ sở mấy ngày nay...

- Ồ! Tôi tưởng tượng được chứ! Tôi là Fernando Carvalho - Người trợ lý mỉm cười - Tôi cũng là người nước ngoài mà. Tôi đến từ Bồ Đào Nha. Tôi đã hoàn thành chương trình Thạc Sĩ cũng bằng học bổng của chính phủ nước này cách nay vài năm. Rồi giáo sư Baddley nhận tôi vào làm trợ lý chính, giờ tôi đang trong giai đoạn nghiên cứu sinh. Đây là danh thiếp của tôi, em cần hỏi gì cứ tự nhiên nhé.

Dù Kim còn muốn trò chuyện thêm tí nữa nhưng Fernando đã lịch sự mỉm cười tiễn cô ra cửa. Anh nói thêm như vừa chợt nhớ ra: “Em không phải trả lại tôi tiền photo sách đâu, coi như tôi tặng em một món quà nhỏ để chúc em can đảm lên!”. Kim thật sự cảm động, cô lắp bắp cảm ơn rồi bước giật lùi cho đến khi cánh cửa khép hẳn lại và Fernando cùng với nụ cười tươi rói của anh biến mất.

Quả là những phút giây được an ủi sau bao nhiêu sự kiện làm Kim cực kỳ bối rối, đến nỗi gặp ai cô cũng lặp lại điệp khúc: “Tôi chỉ có học bổng trong một năm mà sang đây mới biết chắc phải học những hai năm. Bạn không tưởng tượng được đâu, tôi khổ sở mấy ngày nay...”. Cô thuộc týp người sống cần có người quan tâm và đã đắm mình trong sự yêu thương của gia đình từ bấy lâu nay đến mức gần như không trưởng thành nổi. Hôm qua khi trình diện giáo sư trưởng khoa, Kim bị ông ta phán cho một câu xanh rờn: “Cô sẽ không thể hoàn thành khóa Cao học này chỉ với một năm ngắn ngủi. Thật ra điều này cũng có thể xẩy ra nếu cô đến từ một nước nào đó ở Châu Á có nền giáo dục phát triển như Singapore hay Malaysia. Đằng này cô lại... Đã vậy còn nhập học trễ nữa chứ!”. Rồi khi Kim há hốc mồm ra một cách ngu xuẩn “Vậy... vậy thầy khuyên em phải làm sao?”, ông ta nhấn mạnh “Chuẩn bị tinh thần và tài chính để nếu phải kéo dài sang hai năm thì cũng không bị hụt hẩng!”.

Thấy Kim ngơ ngẩn không buồn trả lời, ông trưởng khoa chép miệng:

- Ở những trường Đại học danh tiếng trên thế giới, đôi khi người ta cũng buộc phải cấp bằng cho những nhân vật đến từ nước ngoài vì lý do ngoại giao hay chính trị. Tuy nhiên tôi không nghĩ cô thích bằng cấp kiểu đó. Cô đã đích thân tìm học bổng sang đây, cô được trường chấp nhận cho nhập học, nên tôi đoán cô muốn có kiến thức thật sự! Thôi cố gắng xoay sở. Tôi thấy không có vấn đề gì!

Kim định nói “Dĩ nhiên, vì đó đâu phải là vấn đề của thầy!”, nhưng ông đã ra dấu tiễn cô với nụ cười nhếch môi vừa lạnh lùng vừa giễu cợt.

Kim từ văn phòng khoa Kinh Tế trên phố Manor buồn bã không muốn quay về khu học xá, cô lang thang vào trung tâm thành phố nơi qui tụ những ngôi trường trực thuộc Đại học Oxford. Sang đây Kim mới ngỡ ngàng nhận ra Đại học thuộc loại lâu đời nhất châu Âu này có đến ba mươi chín ngôi trường độc lập khác nhau gọi là “college”. Mỗi college trông cổ kính và đẹp kiêu hãnh như những tòa lâu đài với những cánh cổng bằng gỗ được chạm khắc công phu và những ngọn tháp vươn cao quyền quí. Sinh viên và cả giáo sư chạy xe đạp luồn lách vào những con đường hẹp hay những con hẻm nhỏ lót đá di chuyển từ college này sang college kia. Kim biết rồi mình cũng sẽ được vào trong những ngôi trường cổ kính này dùi mài kinh sử, cô sẽ không học cố định ở một nơi mà tùy theo từng môn sẽ đến các trường khác nhau. Kim tưởng tượng mình như Harry Potter buổi đầu ngơ ngác nhập học ở trường Phù Thủy, ngôi trường cổ kính với những lớp học bé tí, những cầu thang đá nhỏ hẹp và những hành lang dài vô định. Và quả thật, bộ phim Harry Potter được quay tại những college ở Oxford. Ở ngoài phố, Kim thấy có rất nhiều khách du lịch và những đoàn học sinh được giáo viên dẫn đi tham quan Đại học Oxford. Hẳn họ muốn gieo vào lòng những học trò nhỏ niềm hy vọng được vào học trong ngôi trường danh tiếng này. Cô thở dài, nghĩ dù mình đã được nhận vào học nhưng áp lực lớn nhất là phải đi ra với mảnh bằng tốt nghiệp. Sau này về Việt Nam với cái danh học ở Oxford mà không chìa ra được giấy tờ chứng minh chắc Kim chỉ còn nước bỏ xứ đi luôn.

Buổi tối trong khu học xá, gió gào hú không ngừng, mưa quất từng hạt nặng nề vào kính như thể muốn tìm đủ mọi cách chui vào phòng. Kim bất an chốc chốc lại đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời đêm. Ánh đèn vàng cao áp đủ cho cô nhìn thấy cây cỏ oằn mình trong gió rét. Suốt đêm Kim cứ trằn trọc với câu hỏi “Làm sao có tiền để ở lại Oxford thêm một năm nữa?”. Cô đã đổ bao công sức để xin được học bổng của một tổ chức phi chính phủ và song song đó phải đáp ứng đủ yêu cầu của Đại học Oxford mới được nhận vào ngôi trường danh tiếng này. Vậy mà không lẽ phải quay về Việt Nam khi chưa hoàn thành chương trình. Bao nhiêu cố gắng lại bỏ phí đi sao? Mộng du học ở Anh đã được Kim ôm ấp hồi còn là học sinh Trung học. Cô luôn cố gắng trao dồi tiếng Anh từ những ngày đó, rồi trong suốt bốn năm Đại học, cô vẫn không ngừng truy tìm học bổng và duy trì điểm số luôn ở mức xuất sắc. Tốt nghiệp ra trường Kim vẫn chưa có cơ hội nên cô lại tiếp tục xoay xở tìm nơi cấp học bổng và xin các trường Đại học chấp nhận. Mãi đến ba năm sau khi tốt nghiệp Đại học, khi đã có một công việc thú vị trong một công ty uy tín, Kim mới hạnh phúc có được niềm vui biến giấc mơ từ thời học sinh thành hiện thực. Đó là cả một quá trình dài phấn đấu và kiên nhẫn không ngừng. Nhưng giờ giấc mơ đó chỉ mới thực hiện được một phần, quan trọng nhất là phải hoàn thành khóa học rất nặng bên đây theo đúng thời hạn một năm.

Gia đình Kim tuy rất quan trọng chuyện học nhưng không đủ khả năng để nuôi cô trong một năm sinh hoạt ở Anh, nơi có mức sống thuộc hàng đắt đỏ nhất thế giới. Lương đi làm của Kim dành dụm được sau ngày ra trường cũng chỉ đủ cho cô mua sắm đồ đạc trước khi sang đây. Gần sáng, Kim tìm ra câu trả lời: “Chỉ có một con đường: bất cứ giá nào cũng phải học xong trong một năm như người ta! Cố gắng hết sức đuổi kịp ba tuần nhập học trễ. Phải làm cho ông trưởng khoa thấy người Việt Nam cũng học hành đàng hoàng không kém ai!” rồi mệt nhoài đi vào giấc ngủ nhiều mộng mị đến mức ngã lăn xuống nền gạch lạnh như băng. Khu học xá đã tắt lò sưởi trung tâm để tiết kiệm nhiên liệu.

xxx


Oái ăm, buổi học đầu tiên của Kim rơi vào sáng thứ bảy, vào cái ngày mà ai cũng cuộn tròn trong chăn ngủ vùi lười biếng. Ông giáo sư bận quá nhiều việc nên chỉ dạy vào giờ này. Cô khoác áo lạnh dày cộp, ôm cặp, xách dù mò mẫm bước ra đường. Trời hãy còn tối, không một bóng người dù đã bảy giờ ba mươi sáng. Các cửa hàng đóng cửa im lìm chìm khuất trong màn đêm. Kim bước lên xe bus và là người khách duy nhất trên tuyến đường chạy vào trường. Môn này cô học ở một cơ sở hiện đại nằm gần ga, không nằm trong trung tâm thành phố cổ kính. Khi bus dừng thả người khách cô đơn xuống trước khuôn viên khoa, mặt trời cũng vừa hé bức màn dày màu xám ló ra e thẹn. Kim đột nhiên thấy phấn chấn hơn, cô ngước nhìn cảnh bình minh lên với ánh hồng pha cam đẹp lạ lùng rồi mạnh dạn lần đầu bước chân vào giảng đường Oxford, nơi được biết bao người trẻ ao ước. Môn này đã bắt đầu được hai buổi và thu hút khá đông sinh viên nước ngoài. Tụi Ý ăn mặc diêm dúa, một cặp người Nga tóc hung ngồi đầu bàn, ba người nói tiếng Tây Ban Nha, vài đứa sinh viên Anh mặt đầy tàn nhang đang ngáp to như trực thăng kêu. Tất cả đều có vẻ không hài lòng thậm chí là phẫn nộ vì phải đi học vào ngày cuối tuần.

Đúng tám giờ trợ lý Fernando đến phát tài liệu và vào lúc Kim hồi hộp nhất, giáo sư Baddley xuất hiện. Sẽ chẳng bao giờ cô có thể quên giây phút ấn tượng đó, một người đàn ông mập mạp, tóc húi cua, mặc chiếc áo len màu xanh thủy thủ có nụ cười hiền như bụt đang ngồi trên một chiếc xe lăn bằng điện dần dần tiến vào lớp. Giáo sư Baddley trứ danh đây sao? Kim ngỡ ngàng. Ông là người khuyết tật, chiếc xe của ông phát ra tiếng “rè rè” làm cô bối rối. Xe chạy ngang qua chỗ Kim, theo phản xạ tự nhiên cô đứng dậy cúi đầu chào giáo sư kính cẩn. Hành động lễ phép này làm sinh viên trong lớp hơi ngạc nhiên vì bọn chúng vẫn đang vô tư nhai kẹo cao su. Nhưng giáo sư không lấy đó làm lạ. Ông gật đầu chào lại và tiếp tục lái xe tiến đến bàn giáo viên. Sau vài phút hướng dẫn, giáo sư điều khiển xe lui xuống, nhường bục giảng lại cho một sinh viên người Tây Ban Nha. Mỗi người trong lớp phải soạn bài và giảng lại cho các bạn đồng môn. Vai trò của giáo sư chỉ hướng dẫn chung và chấm bài tiểu luận.

Cuối buổi học giáo sư Baddley lái xe lăn đến bên Kim cười đôn hậu: “Em là người Việt Nam phải không? Tôi có nghe thầy trưởng khoa nói về trường hợp nhập học trễ của em. Hiếm khi có sinh viên từ Việt Nam. Cố gắng nhé. Cần gì cứ đến văn phòng của tôi, nếu tôi không có ở đó thì cứ nhờ trợ lý Fernando”. Kim xúc động lí nhí cảm ơn rồi nép người nhường đường cho ông lái xe ra thang máy.

Trời đang mưa. Lại mưa. Những cơn mưa trứ danh của Anh, mạnh mẽ, dai dẳng, rơi mãi không ngừng. Gió thổi những cơn gió rét quất vào mặt Kim thật thô bạo. Cô quấn khăn vào cổ chặt đến mức gần nghẹt thở phải ho khan lên. Tụi sinh viên Oxford thích đi xe đạp và khóa xe đầy đường nhưng Kim biết mình chỉ ở đây không lâu nên chẳng cần mua xe đạp làm gì. Gặp lúc xe hư còn khổ thêm vì làm sao tìm được những chỗ sửa xe ngoài góc đường như bên Việt Nam. Ở trạm xe bus chỉ có vài người đứng chờ, miệng nhai nhóp nhép chút gì đó. Bụng Kim cũng cồn cào, cô mở cặp tìm mấy viên kẹo nhai cầm hơi. Đã một giờ trưa. Lúc xe bus chở Kim chạy ngang bãi đậu xe cô thấy giáo sư Baddley điều khiển xe lăn của mình chạy đến một chiếc xe hơi rồi loay hoay tìm cách chui vào đó. Thì ra ông tự lái xe đi dạy.

Sau buổi học đầu tiên với người thầy dễ mến dù không có khả năng tự đi trên đôi chân của mình, Kim thất vọng nhận thấy những giáo sư còn lại tuy lịch sự nhưng khá lạnh lùng và gần như vô cảm với những khó khăn của người khác. Đa phần họ đều trông rất sang trọng với những bộ complet cắt may vừa khéo. Khoa Kinh Tế, giáo sư ngoài những giờ lên lớp còn hợp tác làm tư vấn cho các công ty và tham gia nhiều dự án đầu tư với các nước giàu. Kim hay nhòm ngó sang những khoa “hiền lành” như Nông Nghiệp, Lịch Sử hay Sinh Vật để ao ước học với những vị giáo sư mộc mạc, giản dị và nhiệt tình. Fernando bảo cô đừng trông đợi sự tử tế của bất kỳ ai. Cứ cố gắng hết sức rồi thì sẽ có một “quới nhân” phù hộ. Giáo sư Baddley là một người như thế. Fernando nói ngay trong cộng đồng Châu Âu, những nước giàu cũng hay xem thường những nước kém phát triển hơn. Bồ Đào Nha là một nước tụt hậu nhiều so với Châu Âu, nên bản thân anh trước kia cũng gặp khá nhiều khó khăn. Nhưng giáo sư Baddley vẫn đối xử với Fernando một cách hoàn toàn công bằng. Ông đánh giá anh qua thái độ cần mẫn, nghiêm túc trong công việc và qua tinh thần cầu tiến của một thanh niên đến từ một đất nước còn nhiều rào cản. Khi Fernando kể lại với Kim điều này, anh hơi ngượng. Cô cười, làm bộ trêu nhưng thực lòng thấy tự hào được anh chia sẻ: “Chà! Em thấy giáo sư biết nhìn người ghê!”. Fernando hơi đỏ mặt, đôi mắt thông minh ánh những tia lém lỉnh: “Đến từ những nước nhỏ thì chỉ có một con đường là nỗ lực để đừng bị người ta xem thường!”

Nhiều đêm, khi gió không chịu ngủ cứ thang lang luồn lách vào những cành cây khẳng khiu làm chúng phải kêu lên răng rắc, Kim trằn trọc. Những người trẻ đến từ một nước nhỏ xíu gần như không tên tuổi như cô không phải chỉ muốn “đừng bị người ta xem thường” mà còn làm sao để được người ta tôn trọng. Nhưng quả thật “vươn lên” là điều ai cũng muốn nhưng không phải cứ muốn là được như câu tục ngữ tự phỉnh mình “Vouloir c’est pouvoir” (*) của dân Pháp. Học ở Oxford dù có cố gắng “lấy cần cù bù thông minh” hay “năng động - sáng tạo” kiểu gì thì so với sinh viên Anh, Mỹ hay các nước Châu Âu khác, Kim cũng chỉ là người đến từ một nước có nền giáo dục không được phát triển như ông trưởng khoa đã lo ngại. Những lúc phải nộp bài theo nhóm, bị chúng bạn tìm cách né tránh không cho cùng gia nhập, Kim vừa chán nản vừa phẫn nộ. Mấy đứa sinh viên nước ngoài - mà đa phần là dân châu Mỹ La Tinh và châu Á - đành tụ lại thành một nhóm “hợp chủng quốc”. Và với vốn kiến thức rất “ô hợp”, thường nhóm không bao giờ có được điểm cao và luôn nhận được những nhận xét rất khắc nghiệt của giáo sư. Một lần Kim ao ước: “Giá mà tụi sinh viên bản địa chịu “gánh” dùm mỗi nhóm một vài đứa nước ngoài thì điểm số mình không đến nỗi lẹt đẹt như vậy!”. Fernando đã nổi giận phản đối: “Với ý nghĩ đó, tự em đã xếp mình vào hạng làm gánh nặng cho người khác. Nếu muốn được nhìn nhận, phải có lòng tự trọng chứ!”. Lần đó cảm thấy bị “xúc phạm ghê gớm” Kim thề sẽ không bao giờ nhìn mặt Fernando nữa. Nhưng rồi cô chột dạ nhớ lại, ngày trước học Đại học ở Việt Nam, cô vẫn có thái độ xem thường những bạn từ các tỉnh xa. Cô nghĩ họ làm sao giỏi tiếng Anh bằng mình, làm sao năng động được trong điều kiện nghèo nàn sách vở, làm sao tiếp cận nổi giới doanh nghiệp vì có quen biết ai. Những người bạn đó cũng không được giới thành phố như Kim đón nhận, họ tự chơi với nhau, tự giúp nhau học rồi đi tìm việc để trang trải cho cuộc sống xa nhà. Chẳng bao giờ cô bận tâm khi nghĩ về những khó khăn của họ. Giờ đây sang Oxford, thấy khoảng cách giữa “người ta” và “mình” xa vời vợi, như thể người Sài Gòn tự nhận văn minh nhìn vào một cô nàng nào đó từ núi rừng mọi rợ bước ra đòi hội nhập.

(*): Muốn là được

Trong khu học xá gồm nhiều căn nhà cổ theo lối kiến trúc Victoria trên phố Woodstock, Kim ngụ trong một căn nhà có mười hai nhân khẩu. Sang Oxford cô mới kinh ngạc nhận ra những hình ảnh các ký túc xá to lớn, rộng rãi thường thấy trên phim hoàn toàn chỉ thích hợp cho những trường Đại học ở Mỹ hay các thành phố hiện đại khác ở Anh. Oxford trung thành với lối kiến trúc cổ và tự hào vì điều đó. Những dãy nhà cổ bé tí dễ thương với những căn phòng cũng nhỏ xíu nằm trên những con phố xinh đẹp như Woodstock, Walton, St John... chính là những khu học xá dành cho sinh viên. Trong căn nhà chung của Kim, ngoài cô còn có Yutaka người Nhật và Lệ Chi người Trung Quốc là sinh viên nữ đến từ châu Á. Thời gian đầu có vẻ hút nhau vì cùng màu da vàng, ba người hay ăn cơm chung trong nhà bếp dưới tầng một, nhưng vài tuần sau Lệ Chi tự động lảng tránh nhóm các cô gái châu Á để hòa mình nhanh chóng vào thế giới châu Âu.

Lệ Chi xinh xắn nhất, trẻ nhất, mới là sinh viên dự bị Đại học gọi là “A level”, nhưng cực kỳ chịu chơi. Lắm hôm khi đi xuống bếp pha trà, Kim giật mình đụng mặt cô bé từ phòng tụi Tây Ban Nha đi ra lúc đêm khuya. Kim đã thử khuyên Lệ Chi nhưng cô bé khó chịu ra mặt nên Kim quyết định “mạnh ai nấy sống”. Nghe đâu Lệ Chi là con một, cha là thương gia, mẹ trước kia là diễn viên, gia đình giàu có nhưng không hạnh phúc. Yutaka trái ngược hoàn toàn với Lệ Chi, cô trạc tuổi Kim, tính chững chạc và không nhan sắc nên sống khép kín. Yutaka học ngành khảo cổ, một ngành luôn tìm về với quá khứ nên trông cô cũng rất lạ. Bọn Tây ngại tính giữ kẽ của Yutaka nên thường cũng chỉ giao thiệp với Kim và Lệ Chi. Xem chừng họ quí Kim hơn vì cô thân thiện nhưng biết dừng đúng lúc, không quá đà và “dễ dụ” như cô bé Trung Quốc. Nhiều lúc Kim lắc đầu cười cho những ngộ nhận, trước kia cô cứ tưởng phụ nữ Nhật rất quậy còn con gái Trung Quốc đoan trang hơn.

Sang đến cuối tháng mười, Kim vui mừng đón một đồng hương mới từ Việt Nam sang, chị là giáo viên một trường Đại học, sang tu nghiệp theo chương trình hợp tác với khoa Hàng Hải, sẽ chỉ ở Oxford bốn tháng. Mấy ngày đầu Thúy Hà phải nhờ Kim dẫn đi giới thiệu trường


và giúp làm một số giấy tờ. Kim ngỡ ngàng nhận ra Thúy Hà hoàn toàn không hợp với mình. Chị nói tiếng Anh chưa rành nhưng hay ra vẻ ta đây, thích lên giọng đàn chị dù chỉ hơn Kim một tuổi. Kim thường nhìn cái cách “dốt mà làm như hay chữ” của Thúy Hà mà ngẫm đến lời giáo sư trưởng khoa: “Ở những trường Đại học danh tiếng, đôi khi người ta cũng buộc phải cấp bằng cho những nhân vật đặc biệt vì lý do ngoại giao hay chính trị”.

Chán thực lực của Thúy Hà đã đành, Kim còn bất mãn với tính nết của cô bạn đồng hương. Có tí nhan sắc và dù đã có chồng với một con trai hai tuổi, Thúy Hà vẫn lúng liếng đưa tình với tất thảy bọn con trai ở đây, dù da đen hay da trắng, miễn vạm vỡ và đẹp trai là được. Cái vẻ lẳng lơ lộ liễu như Thị Mầu của Thúy Hà làm Kim xấu hổ khi có ai đó hỏi “Bạn và Thúy Hà cùng là người Việt Nam hả?”.

Kim thất vọng nghĩ mình tìm không ra một người bạn tâm giao ở đây, trong lớp bị lạc lõng đã đành, về khu học xá cũng chỉ là những mối quan hệ xã giao. Có thể bọn Tây không lạnh lùng, thậm chí còn sẵn sàng giúp đỡ, nhưng bản thân họ cũng luôn bận rộn, mà Kim thì thấy thật tự ti. Vài anh chàng người Anh đẹp trai như hoàng tử William, chắc xuất thân từ gia đình quyền thế, đôi khi làm Kim rụng tim nhưng cô biết họ không dành cho mình. Cũng có chàng xấu trai và mặt đầy tàn nhang, nhiều lúc Kim muốn kết thân nhưng họ lại có vẻ mặc cảm. Những anh chàng nước ngoài khác đến từ khắp nơi trên thế giới, đủ mọi màu da, sang hèn các loại, đẹp trai cỡ Brad Pitt không thiếu mà ngáo ộp như một chàng Ivan nông dân cũng rất nhiều. Ai cũng “thủ”, tự tôn, tự ti rộn cả lên. Rốt cuộc, Kim kết luận: “Đừng mơ mộng gì nữa!”

Từ ngày bị Fernando nói thẳng đến mức tự ái không thèm nhìn mặt anh, Kim tìm ra nguồn khác để trút những than thở của mình. Cô hay viết email về kể khổ và nhận được những lời động viên của bạn bè bên nhà. Tuy nhiên họ thường làm cô khó chịu. Có người vô tư hô khẩu hiệu: “Người Việt Nam mình ở đâu cũng giỏi!”. Người thì tin tưởng cô tuyệt đối: “Kim phải đứng nhất lớp đó nhé!”. Kẻ khác thuộc hạng “ếch ngồi đáy giếng”, chúc cô một câu xanh lè: “Học giỏi cho tụi Tây lé mắt luôn!”. Kim bực mình nghĩ lỗi này do các phương tiện truyền thông chỉ đua nhau ca ngợi những gương mặt Việt Nam thành công ở nước ngoài, rồi báo chí hè nhau hoan hô các học sinh - sinh viên đoạt giải thưởng và các huy chương quốc tế. Nhưng những trường hợp đặc biệt này chiếm bao nhiêu phần trăm? Còn bao nhiêu du học sinh học hành lẹt đẹt, ngoại ngữ lõm bõm, cày ngày cày đêm cũng chỉ mong vượt qua được ngưỡng không bị điểm liệt sao họ không đưa tin? Rồi chịu khó lên mạng Internet mà xem, ở khắp nơi trên thế giới còn bao nhiêu sinh viên Việt Nam bế tắc đến nỗi phải vào bệnh viện tâm thần hay thương tâm nhất là tự hủy mình, sao báo chí không lên tiếng? Kim căm ghét cái thói sĩ diện và hay ca ngợi của dân mình. Hay là càng tự ti nên mới càng tự tôn, dạng như Thúy Hà, giáo viên Đại học đó?


---Dương Thủy---

#4
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Giá mà được chết đi một lúc...

Không ngờ nhỏ Linh lại có ý nghĩ trùng khớp tôi: giá mà được chết...

Bốn ký đầu mực cắt hai mắt, rửa sạch đủ để hai bác cháu tôi ngồi kháo chuyện một lúc. Đầu tiên là bàn chọn phương cách để có thể chết được nhẹ nhàng, gọn ghẽ nhất: thuốc sâu. Bị gạt ngay vì mình là người chứ có phải con sâu đâu! Cũng còn ngon khi nhớ được mình là người. Không có bọn người khổ cực từ khuya tới giờ này, trưa nay trăm khách ăn của quán có mà đói.

Con Linh cười: không đói mới lạ đá. Nó vội nên đã lẹo lưỡi: Bác làm chỗ này, con mần cá... Nó hỏi tôi giá mua mớ cá, rồi phán: giá năm ký cá bằng nửa ký sầu riêng, mấy ông nhà bè có mà nhảy sông tự vẫn (nó vẫn hay có lối nói tắt mà nếu ta không xét ngữ cảnh thì hiểu trật lất. Nhà bè đây ý nói những người nuôi cá trong bè trên cất thành nhà ngoài sông chứ không phải ở cái huyện Nhà Bè của TP.HCM).

Tôi vẫn theo đuổi đề tài cũ: mấy chả có nhảy lầu chứ dân sông nước làm sao chết chìm cho được. Bác nói chứ lầu đâu mà nhảy (quán có mỗi cái bancông chắn tạm làm nơi ngủ cho nhân viên nữ, lên xuống bằng cái thang tre cao ba mét). Tôi phì cười. Báo sáng nay có đăng tin hai cha con nhảy lầu chung cư chết tại chỗ. Thằng con mới bốn tuổi. Linh hỏi: sao họ phải chết? Báo đăng vừa ly dị vợ. Linh hỏi dồn: nhảy từ lầu mấy bác. Khoản này tin trên báo không thấy, tôi nói chắc họ sợ những người muốn chết như bọn mình bắt chước. Tôi nghĩ đến mấy cái chúng cư dưới đường siêu tốc trên đường đi chợ đầu mối mỗi ngày: phải lầu bảy. Chết vậy ngon chứ lỡ làng không chết được, một thân một mình nằm viện tốn kém, mệt mỏi lắm.

Im lặng một lúc. Rồi tôi kể về cảm giác hồi hộp khi nhảy từ độ cao chỉ khoảng bảy mét xuống biển ngoài Hòn Tằm, Nha Trang. Ra đứng nhìn xuống đã thấy sợ. Tim đập thình thịch. Chừng nhảy thì nhắm tịt hai mắt, đâu có thấy được gì... Lầu bảy phải trên hai mươi mét sâu, thấy người đi bên dưới chắc còn nhỏ như mấy con mực này.

Tôi nghĩ nguyên cớ đưa đẩy Linh đến ý tưởng muốn chết chắc là do túng quẫn mà nên. Thấy thua kém không bằng Hiền, đang nghỉ vì có mẹ và chị từ Đài Loan về. Lương tháng không đủ cho cái miệng hay ăn quà vặt. Thêm cái di động không biết dùng gọi những đâu mà quay đi quay lại mất tháng cũng trăm ngàn. Mặt trái của kinh tế tiêu dùng là đây. Không phải ai cũng có thể hiểu biết và làm chủ được đồng tiền. Họ luôn bị thiếu... Nói như Linh vẫn nói khi gấp gáp: không thiếu mới lạ đá. Linh nghĩ về tôi, như sau này nó thú nhận: ông bác mình làm quán không hiệu quả, nợ đòi. Thêm vợ bỏ nên thèm được chết. Tính ổng hay cà rỡn, thực hư không biết như thế nào?...

Câu chuyện trên rốt lại chỉ còn của riêng tôi. Cả chốn thiên đường hoa lá và đám tiên nữ đẹp xinh ngang bằng vợ tôi. Tất nhiên thôi, tốt người như tôi, cao trên một mét bảy mươi lăm, không mập không ốm quá độ, một khi mà chết được... dù chỉ một lúc thôi, tất nhiên hồn phách cứ là xách vé qua cửa thiên đường. Còn Linh thì tuyệt nhiên không chủ động nhắc tới cũng như không theo chuyện mỗi khi tôi khơi gợi ra nữa. Nhà nghèo, cha mẹ không đủ sức lo chuyện ăn học cũng như dạy dỗ, nó không đủ tầm để hiểu, mà có lẽ nó cũng không cần hiểu. Cũng là người mà sao lại có thể cực như trâu mà nhục quá chó. Lặng lẽ nó thông báo: chắc tháng sau con nghỉ làm với bác. Tôi đoán chắc bồ nó kiếm việc làm khác ở quán bia...

Tất nhiên, không có ai nhảy lầu cũng như cột tay đằm sông mà chết hàng đám. Bằng chứng là báo không có đưa tin chỗ quán 5+1 ở đầu cầu Chán Hôn vừa có người chết vì tự tử. Và tôi, rõ ràng là người viết những câu những dòng truyện này. Nhưng sáng rồi, khi tôi giao hai lượt bia, khách là ông chú Bảy bảo mày bán bia mà không uống phụ chú miếng nào, chừng uống ông lại bảo phải cạn ly tụi tao mới trả tiền thì nhỏ Linh phát giác: bác Sáu vừa chết được một lúc đó. Tôi đã nằm ngay chừ một lúc giữa giờ quán đông nghẹt người đến ăn cơm trưa. Một chuyện không bao giờ tôi muốn nhắc tới.

Truyện ngắn của LÊ ANH THU


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#5
PhươngĐiệp2410

PhươngĐiệp2410

    Thạc sĩ CSTH

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1917 Bài Viết:

2 đô la và 1 giờ




Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?

- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?
<!--coloro:#008080--><!--/coloro--><!--sizeo:5--><!--/sizeo-->http://winsocks.net/

<!--sizec-->
<!--/sizec-->
<!--colorc-->
<!--/colorc--><!--sizeo:3--><!--/sizeo--><!--coloro:#0000ff--><!--/coloro-->Are You looking for a good socks 5 service? But you don't know where to buy?
Welcome to WinSocks.Net - Crazy Socks Service
Here we provide Fresh Socks 5 with fast speed , less blacklist, especially price is cheaper than others service.
<!--colorc-->
<!--/colorc--><!--sizec-->
<!--/sizec--> <!--sizeo:3--><!--/sizeo--><!--coloro:#0000ff--><!--/coloro-->More over, if you want to test our socks 5 before buying, don't be hesitate to contact our supporter through yahoo to receive Free Socks 5<!--colorc--><!--/colorc--><!--sizec--><!--/sizec-->

#6
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Cái lông nhím



Trên báo chiều hôm nay đọc thấy mẩu tin vụn: “Con chó giữ nhà tròn nhiệm vụ, suýt chết vì bị hơn trăm cái lông nhím cắm vào, phải phẫu thuật mấy tiếng đồng hồ, may mắn qua khỏi, đang hồi phục, tĩnh dưỡng…” kèm theo tấm hình con chó, chẳng thấy mặt mũi ở đâu, vì bị lông nhím ghim vào, lởm chởm nom như trái chôm chôm.

Thì ra, ở một trang trại gần bìa rừng, một con nhím không hiểu đi kiếm ăn vì sao lạc vào sân sau nhà nọ, bị chó tấn công, nó cố chạy để thoát, mà con chó quyết không tha. Nhím cố gắng chạy đến được một bụi cây dày ken thì ép xuôi lông, chui lọt vào, vậy mà con chó cố len vào theo cho bằng được. Chó ngoạm được đuôi, rồi chân sau của nhím, ngoạm đến đâu thì lông lại ghim thêm đến đó, chó nhịn đau không bỏ, những cái lông nhím cứng, cái thì gãy lìa, cái thì ghim sâu vào hàm dưới, bốn năm cái chọc bên mép tai, mấy chiếc đâm xuyên qua mũi, sát tận mí mắt, vậy mà may không bị mù.

Nhím ta thường chỉ nhờ bộ lông, xù ra thành như trái cầu gai cứng tua tủa, mà tự vệ thụ động (chờ con kia chán, bỏ đi) chẳng có cách nào khác, mà nếu khi quyết định bỏ chạy, thì cũng không chạy được nhanh, không thể cắn lại, cũng không hề có khả năng “bắn” lông ra như người ta bắn tên (phải chi bắn được như thế!).

Thường thường khi nhím xù lông cứng ra, nhiều con thú khác đã bỏ qua, đi tìm mồi khác dễ tấn công hơn. Ai dè đâu hôm nay, kỳ phùng địch thủ, con chó nhất định chịu đau để bắt cho được nhím, cho nên nhím ta bị không biết bao nhiêu là vết răng chó cắn, đau đớn tận cùng, mớ lông cứng thì gãy hết, kẹt ở đầu, mõm con chó.

Thấy thương cho con chó và cả con nhím. Phần con chó, tuy đau đớn, nhưng đã được săn sóc tận tình và chắc rồi sẽ được chủ cưng chiều hết mực. Tôi tự hỏi ông Trời sao cắc cớ tạo chi ra con nhím chậm chạp và lại bắt nó phải hy sinh nhiều đến thế. Như con mực hay con chồn hôi có phải tiện hơn không, chỉ mất một chút nước đen, hay hơi thối, chắc cơ thể bào chế lại mau chóng, cũng thoát được thân.

Lại tự hỏi không biết con nhím đã bị mất hết mớ lông cứng, bị chó cắn thương tích khắp mình, chắc đau đớn lắm, có thể sống sót chăng, nếu có, chừng nào mới phục hồi, mọc lại được một mớ lông khác, cứng đủ để tự vệ cho lần sau? Nhớ năm xưa trong giờ học vạn vật, phải vẽ hình con nhím, mình vẽ một con xù lông tứ phía tròn xoe như một trái cầu, mà không vẽ cái đuôi, hồi đó đâu biết nó có đuôi, nay mới biết nhím cũng loài gặm nhấm, có bà con với họ nhà chuột.

Và, không phải nhím chỉ có tua tủa một thứ lông cứng như ta thường nghĩ, nhím cũng có lông thường như những con thú khác, ngoài ra có thêm một số lông đặc biệt cứng, thường cũng xếp xuôi về phía sau, khi bị tấn công hoặc cần tự vệ thì xù ra tua tủa, là cách thụ động hữu hiệu duy nhất. Có nhím ở rừng, làm hang, lại có nhím ở cả trên cây. Nhím ăn gì nhỉ, chỉ rễ cây, có khi vỏ cây, trái cây... ơ... chỉ ăn chay thôi, tẩm bổ thế nào cho mau mọc lại được ngần ấy lông, rất cần chất đạm?

Lại lan man nghĩ, không biết ở chỗ thú y, họ rút hết lông nhím ra, chắc đem bỏ thùng rác hết rồi. Nhớ năm xưa, mình thèm có được một cái lông nhím, mà đến nay, năm mươi năm sau, vẫn chưa có được.

Tưởng nay già rồi mới lẩm cẩm, chứ ai ngờ năm xưa cũng đã lẩm cẩm, đứa con gái mới mười hai tuổi, muốn cái lông nhím để làm việc gì?

Ờ, một cái lông nhím, dùng được vào việc gì? Tại sao sách nói lông cứng đó chỉ dài chừng bảy tám centimét thôi? Mình nhớ cái lông nhím đặc biệt (dùng để cài búi tóc) của cô dài thật dài, hơn cả gang tay mình hồi đó...

Năm xưa ấy…

Mẹ nói, nghỉ hè không lo đi học thêm môn gì đi, ở nhà cả ngày chỉ ôm mấy cuốn tiểu thuyết, đọc cho nhiều rồi sẽ bị cận thị…

May mắn thay, lớp hè ngay cạnh nhà cô tôi.

Là chị chồng, nhưng cô đối với mẹ tôi chẳng khác với em gái ruột, nên hai nhà thân thiết với nhau lắm. Cô nổi tiếng khéo đủ thứ nữ công nữ nghệ, cho nên mẹ tôi rất vui lòng thấy sáng sáng tôi cắp sách đi học chữ, ghé ăn trưa ở nhà cô, rồi buổi chiều được ở lại phụ giúp cô, may ra học lóm được món bánh mứt nào chăng.

Riêng tôi, đi thì đi, nhưng không thấy hào hứng, vì cô trước nay vẫn có tiếng là rất khó tính. Tôi làu bàu, chắc mẹ mượn tay cô để “trị” mình chăng?

Tới trước cửa ngoài, nhìn vào thấy cô, chào cô xong là tôi nhảy ngay qua ngạch cửa, để vào nhà.

Cô ngồi ở sập, bảo tôi đi trở ra, làm lại.

“Cháu làm như mới vừa tới, giở nón ra trước (cho người ta thấy mặt là ai), chào lần nữa, rồi hãy cầm nón cùng với tay ôm cặp sách, tay kia vịn hờ vào khung cửa, thong thả bước qua ngạch cửa, mà vào nhà, không nhảy”.

Tôi “Dạ!”, nghĩ bụng, khóa hè, lớp “công dung ngôn hạnh”, bài thứ nhất, bắt đầu!

Dù cho cô bắt ne bắt nẹt tới đâu tôi cũng không thể giận cô được, vì cô luôn để dành bao nhiêu của ngon vật lạ cho tôi ăn thử, mà, món nào cũng thế, nếm thử xong, thì sẽ có bài học thực tập sau đó.

Nhưng chưa đâu, chẳng khác nhập môn Thiếu Lâm, trước khi học võ, phải quét sân chùa, hay bước chân vào làm nhà hàng ăn, trước tiên phải học rửa chén đã, học nghề ở nhà cô, bước đầu tiên phải học là rửa tay. Tôi vừa rửa theo cách cô chỉ, thầm nghĩ sao cô khinh nhà mình vậy, nhà ai mà không rửa tay?

A, có khác, trước khi rửa tay phải rửa cái thau đã, lại phải rửa vành thau, trong và ngoài. Vì sao? Sau khi rửa, tay đã sạch, bưng thau đi cất, mà bên ngoài vành thau dơ… à, ra thế. Nghĩ bụng, tại thau nhà cô dơ mới phải rửa, chứ ở nhà mình bao giờ nó cũng tự nhiên sạch rồi, cần gì rửa. Mà quên! Cái chậu thau nó có tự nhiên sạch được đâu, ở nhà mình có người rửa thau trước, cho nước vào rồi mới đem lên cho mình rửa, hèn gì. Thôi kệ, “giả dại qua ải”, học làm mứt bánh về ăn cũng sướng.

Cô dạy rửa chén, rửa ly tách, kỳ cọ bộ bình trà... Ở nhà là tôi không bao giờ được phép đụng tới những chén hay đồ trà quý, rất có khả năng đập bể hay làm sứt mẻ, vì tính lanh chanh (“như dưa hành không muối”, lời cô. Hè này tôi học được bao nhiêu là văn thơ, ca dao tục ngữ từ cô. Cô là cả kho văn chương bình dân cũng như bác học, chưa thấy ai “xuất khẩu thành chương” như cô).

Cô nói: “Cầm lấy cái bàn chải, thế này… không cho luôn cả bàn tay vào, lỡ kẹt dính luôn ở trong, phải đập bình trà lấy tay ra…”.

Miệng lại “Dạ!”, nhưng cãi thầm trong bụng, nếu miệng bình quá nhỏ thì tay có lọt vào được đâu mà kẹt... mà nếu đã lỡ kẹt thì đập để lấy tay ra, chứ bộ tay kẹt trong bình thì cái tay không dùng được, cái bình cũng đâu dùng được... rồi, cô sẽ đau lòng… tiếc cái bình… nhưng, hơi đâu lo tào lao, nếu đủ lớn để tay lọt vào, thì tự nhiên cũng sẽ lấy tay ra được…

Rồi, qua môn làm bánh. Trước tiên, phải, dùng kéo, dao, cắt rọc giấy bóng kiếng, cho vào ngăn, hộp sạch sẽ. Sau đó tập gói những bánh cô đã làm sẵn. Cô nói: “Không gấp gáp đi đâu cả, “dục tốc bất đạt”... không ai thúc hối, gói cho nhanh cho nhiều, bẻ góc không đều…”. Tôi ngắm những bánh cô gói, đều tăm tắp, như chạy trong máy ra… Bánh in, bánh bó… gói, gói nữa. “Bẻ góc, ngón tay út đẩy thế này, là giấy gập ngay lại…”. Lấy cây tăm dựng sẵn trong cốc nhỏ có nước, chấm lên góc mép giấy, là “dán” lại. Xong!

Cô hỏi: “Cháu gấp đi đâu?”.

“Thưa cô, cháu không gấp đi đâu cả”.

“Sao ngồi không yên?”.

Thì ra hai chân chán, ngọ ngoạy dưới gầm bàn, tưởng cô không nhìn thấy.

Hôm nay được chính thức thò tay vào bột bánh! Cũng đồng nghĩa với “đã qua được đợt nhập môn”. Dĩ nhiên, trước hết phải rửa tay đã!

“Tóc cháu bím lại, tốt. Nhớ, không khi nào làm bếp mà xõa tóc”.

“Thưa cô, cháu không có chí (chấy)”. Bụng nghĩ, chí rớt vào, ai vô phước ăn lỡ cái bánh đó… ghê! Bật cười.

“Không phải, con gái tóc xõa đẹp lắm, không sao, nhưng khi làm việc, thì tốt hơn phải gọn ghẽ, không phải bận tâm tới việc sợi tóc vướng ở lá rau, tưởng tượng, tô canh rau muống nhìn xanh mướt đẹp đẽ mà gắp lên có thêm sợi tóc thì còn gì ngon miệng nữa? Những trường hợp nghiêm trọng hơn, như thổi lửa, tóc bén lửa thì sao?”.

Tôi nhìn cô, bộ tóc cô thật đen, mượt, lúc nào cũng vuốt ra sau, búi gọn, cài một que ngang, màu đen và trắng. Tôi hỏi, cô nói đó là cái lông nhím. Chiều hôm đó, xong bài tập, cô tháo búi tóc, tôi mới được tận mắt nhìn thấy cái lông nhím. Mượt, bóng. “Lông con nhím thật sao thưa cô?”. Chắc chẳng ai tới gần con nhím để vặt được của nó một chiếc lông. Vậy cũng có một lúc nào đó, ai tấn công nó, túm nó, hay chụp lưới bắt được nó, rồi nhổ được cái lông này đây, hay vài chiếc, hay cả chùm? Nó có thoát thân chăng? Người, hay con thú nào, tấn công con nhím? Người có bắt nhím không, có ăn thịt nhím không? Chưa được nghe ai nói thịt nhím ngon hay không…

Đẹp quá. Nó nhỏ thanh hơn chiếc đũa, dài chừng hai tấc, một đầu nhọn hoắt, a cái đầu để ghim vào đối thủ đây. Một đoạn đen, một đoạn trắng. Thích quá. Bóng ngời, sờ mát tay như những đồ sừng hay ngà. Hình như không ai ăn thịt chồn (chắc thịt nó không ngon), nhưng người ta giết nó để lấy bộ lông, làm áo lông. Bên Nga người ta còn dựng những trại nuôi kỹ nghệ để sản xuất chồn lấy lông nữa. Nhím thì không. Thú hoang, năm thì mười họa ai đó mới gặp một con. Mình chẳng bước chân vào đến rừng, đừng hòng hy vọng trông thấy một con nhím, đừng mơ tới chuyện bắt được nó, để “xin” nhổ một cái lông. Mà e khi gặp rồi, nó đứng lại đó xù lông ra tứ phía thì... có lẽ hai bên cũng chỉ biết đứng nhìn nhau thôi, mình cũng chẳng làm gì được. Thôi, khỏe nhất, dễ nhất, là xin cô.

- Nhưng cô cần giữ nó để cài búi tóc.

- Cô chuốt chiếc đũa cũng cài búi tóc được mà.

- Cháu cần lông nhím để làm gì?

Tôi chịu, không có lý do để nêu ra cái “cần thiết” của mình nặng hơn, quan trọng hơn việc giữ cho búi tóc rất lớn rất nặng của cô khỏi xõa xuống.

- Thôi được rồi, mai mốt cô gặp người cho cô cái lông nhím này, hỏi họ có nữa sẽ xin cho cháu một cái.

Tôi tạm yên lòng chờ tới phiên mình cũng sẽ được một cái lông nhím đen trắng trơn bóng sờ mát tay như cái này. Ờ, nhưng rồi khi có nó mình đâu có thể cài lên đầu được, mình có búi tóc đâu.

Trong khi chờ đợi, lại vẫn ngày ngày thực tập.

Hôm nay học bẻ khuôn bánh su sê (phu thê). Đâu cái tăm của cháu đâu? Lại cái tăm, cô phát cho một cái tăm, bảo đánh dấu ở một chỗ, rồi dùng đó làm “ni”, cứ đo đến đó thì bẻ lá dừa, bẻ bốn lần khoảng cách bằng nhau, thì thành khuôn, còn gọi là “hộc” đựng bánh... Tôi cãi, bẻ ba lần thì đã có bốn phía rồi, cần chi bẻ bốn lần. Cô nói, đâu cháu thử mà coi? Nhăn mặt nhăn mũi, nhíu mắt nhíu mày, bẻ, bẻ…

À, thì ra bẻ ba lần có bốn phía thật, chỉ giáp mí nhưng không kín, phải bẻ bốn lần, ra năm mặt, rồi mới ép hai mặt vào một, cài cái que nhỏ xíu giữ lại, mới thành khuôn được. Mà cái tăm mình tưởng không cần, vứt đi đâu, cứ nhắm chừng bẻ đại, làm xong... ra cạnh ngắn cạnh dài, đóng lại thành cái khuôn hình chữ nhật, làm cô cũng không nhịn được cười, nói, đây là lần đầu tiên cô thấy cái bánh su sê hình lạ mắt, biết đâu rồi đây cháu sẽ khởi phát kiểu mới, làm khuôn bánh su sê hình tam giác, lục giác, bát giác không chừng…

Cô giải thích tên bánh, gọi thế nào, su sê, xu xê, cũng đều được, nhưng phải biết nguyên gốc, và nghĩa, là “phu thê” mới đúng. Nhân chuyện phu thê, thấy cô thở dài nhè nhẹ, tôi tò mò hỏi, cô nói, thân làm đàn bà thật khổ có chồng cũng khổ không có cũng khổ cách khác. Tôi nói chắc không khổ đâu vì nếu khổ sao hầu hết ai cũng lấy chồng, ít nhất một lần, cô cũng có dượng đó? Bên Tây phương một người lần lượt lấy người này đến người khác, chắc hẳn có “vui”, hay “lợi”, mới lấy chứ?

Cô hỏi, cháu có biết thơ TTKh. hay Nguyễn Bính không? Dạ cháu có biết lõm bõm, những bài nổi tiếng như Hai sắc hoa Ti-gôn (một mùa thu trước mỗi hoàng hôn…). Lỡ bước sang ngang (em ơi em ở lại nhà…) thì thuộc làu… vì nghe mạ cháu hay đọc… khi ru em…

Cô hỏi, vậy cháu có thấy thương cảm khi đọc thơ không, hay thuộc như cháo, đọc như vẹt, rồi thôi? Cháu có thấy, như chuyện tình hoa ti-gôn đó, ai khổ nhất?

- Dạ, cô gái. Cái anh kia thì đi mất, không chừng đã có nhiều mối tình khác nữa.

- Đúng, thương cô gái, đã đành, nhưng cháu có thấy thương cho người chồng không?

- Dạ không. Ai bảo ông ta lấy cô gái, ông ta là người gây ra những buồn sầu cho cô ấy.

- Cũng chưa chắc. Ông ta là người thiệt thòi nhất. Những tưởng sẽ có một bạn đời, nhưng rốt lại ông ta chỉ có một hình bóng, người vợ suốt đời mong nhớ một bóng hình khác, chắc trong nhà không mấy khi có được tiếng cười. Nếu cô là ông ấy, chắc chịu không nổi.

- Cháu là ông ấy, thì hỏi cho ra chuyện, rồi cho cô ta đi tìm anh chàng nọ.

Nghĩ bụng, mình không thích làm ông chồng trong tình huống này, nhưng làm đàn ông thì khỏi phải học làm bánh...

Cô lẩm nhẩm: “Thân này ví đổi làm trai được…”.

Tôi la lên: A, trời, cô có chí lớn, muốn làm đàn ông để “xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài an”, hay sao? (Dạo này tôi bắt chước theo cô, nói câu nào có tích có tuồng, cũng chêm vào, nhiều khi không đúng chỗ)

- Sao cháu nói thế?

Dạ vì câu kế là: “Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu?”.

- “Sự nghiệp anh hùng” theo người ta thường nghĩ, phải là “an bang định quốc”, rồi mới “kinh bang tế thế”, cô cháu mình không làm được đâu. Còn nhỏ, lo việc nhỏ trước, việc lớn, để sau... Đang học làm bánh, thì cứ lo bánh đã, coi cái khuôn cho vuông vức, cũng còn chưa xong kia kìa... Việc nhỏ mình làm, mà làm hoàn hảo, thì vẫn hơn việc lớn, làm không xong, hay làm lạo thảo cho qua.

Bụng thầm nghĩ: Cháu thì chắc chắn không tính tới “việc lớn”, vừa nhát gan lại vừa mít ướt, không thể làm việc lớn nổi. Việc nhỏ, như làm bánh, cũng còn không muốn.

Đóng bánh đậu xanh ướt vào khuôn (quá khó, bột bánh mịn, hơi dẻo), lơ đãng một chút là bánh không vuông góc, khi thì nghiêng nghiêng, khi thì các góc cạnh không được “sắc sảo”. Lại cãi cô, gói giấy bóng kiếng rồi, thì ai thấy? Hơi nghiêng một chút, cũng cùng thứ bột ăn cũng sẽ ngon như nhau… Cô không nói nữa, đến khi xong tất cả, sắp lên khay, mới thấy, cái bánh ép vụng không chịu sắp đều hàng như các bạn nó, mà “đứng” riêng rẽ, nghiêng thành một góc độ lệch hẳn những chiếc bên cạnh, lấy nó ra, cả khay bánh mới đồng đều. Nghiệm ra, có khi độc đáo hay, nhưng khi cần vào khuôn phép, phải giống nhau lại mới hay. Tôi giải quyết vấn đề mau chóng, thanh toán cái bánh lỗi lầm, nhai nuốt, phi tang nó ngay.

Làm bánh măng, phải thái sợi măng nhỏ như sợi tóc… thôi thì cố gắng, cũng tạm qua.

Tới bánh phục linh (bẻ một chút, cho vào miệng, nó tan ra như một giấc mơ,… mát thơm... nhắm mắt lại, a, hạnh phúc tuổi thơ đâu xa, đây, được ngồi gần cô, nhấm nháp bánh phục linh… rồi thêm ngụm trà nóng, nghe cô nói chuyện xưa, nay) trước đây vẫn là món tráng miệng ưa thích, thì tôi đầu hàng, vì nhiều công đoạn lôi thôi quá, lại phải cân đo chi li, là chuyện tôi rất ghét. (Thêm một chút, ngọt hơn, hay bớt chút đường, ăn nhạt bớt, có sao đâu, tôi lý sự. Nhưng, theo lời cô, không được, phải chính xác). Tôi làm bộ giở tập vở ra ghi chép, nhưng ý thì chờ cô làm xong, chực ăn, khỏe hơn nhiều.

Cô nói, thôi, muốn làm biếng thì làm bánh sen chấy. Đây dễ ợt à, hạt sen, bóc ra hấp chín, tán nhỏ, thêm đường, phết lên khuôn nướng sơ, chưa khô hẳn lấy chiếc đũa cuộn lại thành hình ống, cỡ bằng điếu xì gà, là xong.

(Lại thêm một món “tủ” khác)

- Món này cháu biết rồi, ở nhà vẫn hay làm luôn. Mẹ cháu nói cũng do cô truyền cho.

- Ờ, cháu cố gắng học cho kỹ về làm coi có ngon hơn mẹ cháu làm không.

Hạt sen tươi, vừa bóc, vừa nhai, ăn hạt sen sống ngon, ngọt, mát thơm, lại ăn bớt cho nên còn ít đỡ phải làm, lợi cả đôi đường: nhiều bánh thì phải nướng nhiều, cuộn nhiều.

Cô nói, may không phải có khách đặt món này, chứ cháu ăn từ trưa tới giờ cô đã lỗ hết vốn rồi.

Hơn hai tháng hè qua mau chóng.

Tôi vui vẻ chào cô, “bãi khóa công dung ngôn hạnh”, lớp hè, để trở lại tựu trường.

Những gì cô dạy, đến nay tôi đã quên gần hết.

Thỉnh thoảng, vui vui, mang bột, đường ra làm một thứ bánh cô đã dạy, như hôm nay, nhớ cô, nhớ bánh sen chấy... đã lâu tôi không làm tới món bánh này, bây giờ muốn làm, thì tìm không ra cái khuôn, thôi khỏi làm bánh, đem hạt sen ra nấu chè, coi bộ mau hơn, cũng ngon vậy.

Một câu nói năm xưa của cô, nay tự nhiên trở lại trong trí, tôi lẩm nhẩm:

“Thân này ví đổi làm trai được/ Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu?”

Không hiểu cô định làm gì? Cô mình, người đàn bà gương mẫu, khéo nữ công có tiếng, chẳng lẽ lại mang trong lòng hoài bão nam nhi lấp bể vá trời to lớn nào? Hôm đó, bất chợt một chút riêng tư của cô, một chút ngỡ ngàng của mình, phút giây hiếm hoi đó chưa bao giờ trở lại. Riêng tôi, thấy hai tay cô đã từng tạo ra bao nhiêu thứ bánh, kiểu, loại bánh (và làm thật thành công, cô gây dựng cơ đồ, tạo dựng một gia cảnh sung túc, cũng là tay phụ nữ xuất sắc, đâu cần hay muốn phải đổi làm đàn ông, để làm gì? Ví đổi được, có thể hơn hay không?).

Lại nhớ cái lông nhím cô hứa, nhưng chắc cô không gặp người đã tặng cô chiếc lông nhím lần đầu, cho nên tôi chưa bao giờ có được. Và, đến bây giờ vẫn không có búi tóc, nếu có cái lông nhím thì cũng không biết cài ở đâu.

Tôi nhớ lời cô hỏi: cháu cần cái lông nhím để làm gì?

Vẻ đẹp của cái lông nhím, trong mắt đứa nhỏ mười hai tuổi, vẫn ghi lại dấu ấn mượt mà, cùng hồi ức những giây phút gần gũi người cô thân yêu.

Mới đây, tôi đi thăm một người chị họ, nhắc tới cô, kể lại những kỷ niệm với cô, chị tỏ vẻ ngạc nhiên, gần như không tin hẳn: “Cô dữ, khó tính, cả họ đều biết. Bầy cháu sợ cô như sợ cọp, lỡ gặp chào xong là tìm cớ chạy ngay. Mỗi khi bị mẹ sai mang món gì sang cho cô, hay phải đi ăn giỗ ở nhà cô thì bọn bên này gọi đó là “đi quân dịch”. Mi nói ngồi bàn văn thơ với cô, lại còn dám đòi cả cái lông nhím cài búi tóc của cô nữa?”.

Vì sao tôi không thấy khía cạnh “cọp” của cô? Ngay cả trước những biểu hiện vụng về, ẩu tả thuở đó của tôi… Sao tôi không cùng cảm nghĩ như mọi người? Tôi thấy cô mặt ngoài thì sắc sảo, hiểu biết, riêng tư lại có chiều sâu, cũng có tâm hồn thơ mộng. Chứng cớ: người con độc nhất của cô, quy tụ cả những tinh anh của mẹ: anh là một nhà giáo xuất sắc, được học trò và đồng nghiệp kính nể, đồng thời cũng là một nhạc sĩ tài hoa, lại thêm có hoa tay: vẽ rất đẹp.

Vẫn không quên cái lông nhím, tôi tìm hỏi một anh bạn, là người đã từng đi nhiều, từng trải nghiệm nhiều cảnh đời, thịt nhím ăn được không, có ai ăn nó không?

- Sao không? Thịt nhím ăn rất ngon.

- Đó là tại lúc đang thiếu ăn, hiếm thịt, gặp con gì cũng ăn, vì thiếu, nên thấy ngon, có lẽ vì lý do tâm cảnh, chứ chưa chắc ngon thật.

- Có thể, nhưng là thịt rừng, xào lăn, hay nướng, ướp gia vị đúng mức, thêm một chút đưa cay, ở một chốn hoang sơ, gặp khi đang xa nhớ gia đình, bù lại, có vài người bạn đồng cảnh ngộ, tư tưởng tâm đắc… phải ngon thôi.

Nghĩ bụng, mình thua thiệt quá, không có được một người bạn có thể gọi là tâm đắc, lại cũng không biết uống rượu, phòng khi may mắn gặp được món nhím xào lăn, hay nướng, như thường thấy tả: rừng khuya tối đen, ánh lửa bập bùng, gác ngang bên trên là một cây xuyên con thú rừng mới săn được, quay quay, vàng lườm, thơm phưng phức… những phiêu lưu kỳ thú, thơ mộng… đều chỉ là “hàm thụ”, được “hưởng nhờ” khi đọc tiểu thuyết hay xem phim…

Lại tiếp tục mơ thôi: mơ giấc mơ không bao giờ đạt đến, tưởng tượng đến món thịt nhím ngon chắc sẽ chẳng có cơ hội ăn… và... sẽ tiếp tục chờ gặp kiếm được một cái lông nhím trắng đen, mượt, bóng…

Theo LÊ TẠ BÍCH ĐÀO


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#7
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Tâm thần




Mới chiều hôm kia, em vào trung tâm thương mại sắm quà cho bà nội. Khi ngang qua cửa hàng kim hoàn, em nhìn thấy một đôi trai gái đang chọn nhẫn đính hôn. Đôi nhẫn cưới của chúng mình không hiểu bằng cách nào lại nằm ở vị trí trang trọng nhất trong chiếc tủ kính. Đôi trai gái chọn nó. Họ âu yếm đeo thử cho nhau. Em đã lao tới và khẩn nài. Chàng trai có vẻ mủi lòng. Nhưng cô gái nhẫn tâm tặng em một cái tát mạnh tay vì tội phá đám. Em khuỵu xuống giữa đám đông đang xúm lại. Họ nhìn em như một kẻ tâm thần...

Em không thể! Anh biết không! Em không thể. Dù có cố gắng, cố bằng cách mấy cũng không thể quên đi những điều tồi tệ đã xảy ra. Đôi nhẫn cưới và sợi dây chuyền mẹ tặng cứ ám ảnh trong đầu em. Anh quay về nhà và bảo rằng: “Giữa sự sống còn, người ta có thể ăn thịt nhau để tồn tại”. Mọi thứ trong em sụp đổ hoàn toàn, sụp đổ một cách thảm hại. Em nhìn anh, im lặng. Nhưng ý nghĩ: “Nếu chúng mình rơi vào hoàn cảnh sống còn nào đó, anh có ăn thịt em không” cứ quay cuồng trong đầu. Nhiều lúc em tự nhủ, giá như anh cho em... dù chỉ một lời hứa để hy vọng, để chờ đợi, thì biết đâu chúng mình không trở nên xa lạ trong ngôi nhà này.




Năm năm trôi qua, em ôm nỗi âm ỉ ấy.




Có một lúc, em không nghĩ về nó. Đó là lần em ngất xỉu và được đưa đến bệnh viện. Dòng suy nghĩ mơ hồ và hỗn độn, em lịm dần đi, cho đến khi cơ thể không còn cảm giác thì đôi nhẫn cưới và sợi dây chuyền lại xuất hiện. Bác sĩ bảo không thể giải thích vì sao tim ngừng đập, vòi thở ôxy đã rút ra mà em sống lại được. Nhưng em hiểu, sợi dây chuyền và đôi nhẫn cưới đã đánh thức em.




* * *




Cũng từ đó, em quyết tâm phải tìm ra nó. Càng tìm càng dằn vặt, đau đớn. Có lần, trong giấc mơ em vừa tìm được đôi nhẫn cưới của tụi mình, nó lạc vào địa ngục. Lũ quỷ đã vồ lấy đôi bàn tay bé nhỏ của em. Chúng bẻ gãy từng ngón tay em. Cuối cùng chúng moi được đôi nhẫn cưới rồi bán ngay cho một con quỷ cái bên cạnh. Con quỷ cái đeo đôi nhẫn cưới vào những ngón tay gớm ghiếc. Cuộc trao đổi diễn ra chóng vánh đến độ em không kịp phản ứng gì. Trong bóng tối, chỉ còn những tràng cười man rợ của lũ quỷ vọng lại. Em quờ quạng với đôi bàn tay không còn ngón dầm dề máu để tìm đường về nhà...




Rồi có lần, em mơ thấy đôi nhẫn cưới có cánh bay chấp chới giữa bầu trời. Em đã bay theo, khi đến nơi, gần tóm được thì nó thoắt gần rồi lại thoắt xa và bỗng dưng đôi cánh biến mất, thay vào đó là những chiếc răng nhọn hoắt. Nó rơi đánh phịch vào lồng ngực em. Những chiếc răng cắm phập vào tim em ngấu nghiến. Máu trào ra, máu từ tim, đỏ tươi, nóng hổi. Chiếc răng lại mọc vòi và hút cho đến lúc tim em khô khốc. Nhưng kỳ lạ, trái tim khô vẫn đập, vẫn đập và rên rỉ. Em run rẩy, tự mình khâu lại vết thương rồi tìm đường về nhà...




Mới chiều hôm kia, em vào trung tâm thương mại sắm quà cho bà nội. Khi ngang qua cửa hàng kim hoàn, em nhìn thấy một đôi trai gái đang chọn nhẫn đính hôn. Đôi nhẫn cưới của chúng mình không hiểu bằng cách nào lại nằm ở vị trí trang trọng nhất trong chiếc tủ kính. Đôi trai gái chọn nó. Họ âu yếm đeo thử cho nhau. Em đã lao tới và khẩn nài. Chàng trai có vẻ mủi lòng. Nhưng cô gái nhẫn tâm tặng em một cái tát mạnh tay vì tội phá đám. Em khuỵu xuống giữa đám đông đang xúm lại. Họ nhìn em như một kẻ tâm thần...




Đêm đó về em lại mơ. Một giấc mơ khủng khiếp. Em thấy mình đi lạc trong cửa hàng kim hoàn ở trung tâm thương mại. Bên cạnh những bàn nhậu, cá cược, bia và thức ăn vãi tứ tung, em quanh quẩn ở đấy rất lâu, dường như bị lạc đường. Mọi người xung quanh nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ nào đó rất lạ. Em kiếm bảng hướng dẫn để tìm đường ra nhưng tất cả chữ viết trên đó đều là những ký tự khác thường. Em ngồi ở cầu thang, hy vọng nghe được một ai đó nói cùng ngôn ngữ. Chờ mãi, chờ mãi, chờ cho đến khi nước uống và thức ăn thừa ở bàn nhậu hất xuống ướt sũng cả người em... Cuối cùng anh xuất hiện. Em gọi nhưng anh nhìn em lạ lẫm. Anh tiến về phía cô nhân viên cửa hàng kim hoàn và lấy từ trong túi ra sợi dây chuyền của mẹ. Hai người trao đổi bằng một thứ ngôn ngữ mà em không hiểu được. Anh để sợi dây chuyền trên mặt tủ, quày quả nhận tiền và đi rất vội. Khi em đứng lên, bước đến thì sợi dây chuyền đã được đặt vào vị trí trang trọng mà hôm qua đặt đôi nhẫn cưới. Không hiểu sao, tay em xuyên được vào khung kính mà không thể cầm lấy sợi dây chuyền. Nhưng em nghe rất rõ âm thanh từ nó phát ra, càng nghe càng giống giọng nói của mẹ: “Hãy đi nhanh khỏi đây trước khi lũ quỷ phát hiện ra con có mặt”. Em chưa kịp định thần thì dàn đồng xướng nỉ non từ các đồ trang sức cùng vang lên. Tiếng khóc thật thảm thiết, xen lẫn giọng kể lể rằng họ bị cầm cố vào đây. Em rụt tay ra, lùi lại và bỏ chạy. Em lao về hướng lúc nãy anh vừa đi ra.




Cuối cùng, em nhìn thấy cửa chính trung tâm thương mại. Cùng lúc đó, anh bị lũ người kia ném ra ngoài, tả tơi. Mọi người xúm lại, họ nói bằng ngôn ngữ của em. Anh thanh minh rằng, bị bọn người trong đó lừa và đã sạch túi. Họ gom những đồng tiền lẻ đặt vào túi áo và khuyên anh nên trở về nhà. Em lẫn trong đám đông, quan sát anh từng cử chỉ nhưng dường như anh không nhìn thấy...




* * *




Dọc đường về, lồng ngực em trĩu nặng. Nhất là lúc ý nghĩ ai đi đường nấy xuất hiện, nó khiến tai em ù đi. Nhưng khi ngang qua trường học đón con, cục cưng ào ra hôn “chụt” lên má mẹ thì em quên mất mọi thứ, lòng nhẹ nhàng đến lạ.




Hai mẹ con trò chuyện rôm rả suốt cả đoạn đường. Ngang qua quầy tạp hóa, em dừng lại định mua chú rô-bốt cho con như đã hứa hôm trước nhưng cục cưng lém lỉnh: “Mẹ kiếm tiền vất vả, để dành mua sữa. Bin không chơi rô-bốt đâu”. Miệng cu cậu nói vậy mà ánh mắt không rời khỏi gian hàng. Em ước sao lúc này có anh. Ánh mắt con sẽ dạy anh biết làm bố.




Và khi ý nghĩ ấy xuất hiện, em thấy tim mình nhói lên. Vô lý! Thật vô lý! Ánh mắt một đứa trẻ! Chắc chắn anh sẽ nói vậy. Nhưng anh biết không, ánh mắt con đã dạy em làm mẹ, làm vợ. Dạy em biết bao dung và quý trọng sự sống của bản thân ngay từ lúc con mới chỉ là một hài nhi...




* * *




Đến con hẻm rẽ vào nhà, em tấp xe sát bên lề, hít thật sâu và tự nhủ không được nghĩ vẩn vơ. Cu Bin cần bữa tối thật ngon và một giấc ngủ yên bình.




Anh mở cửa và cười rất tươi. Mùi dầu gội phảng phất đâu đó. Gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc tiêu cực nào. Dường như chẳng có chuyện gì đã xảy ra. Em nhíu mày, xác nhận lại những thông tin hồi chiều và chợt tỏ ra nghi ngờ.




Em mệt hả...?




Em nhìn anh rồi thấy mình nhẹ bổng, bắt đầu bồng bềnh bay và hỏi rất nhiều thứ nhưng không thấy anh trả lời. Em thắc mắc vì điều đó, còn anh tròn mắt nhìn em. Và cuối cùng, em bay sát vào gương mặt anh, da thịt em chạm vào da thịt anh. Em hốt hoảng khi nhận ra, sự va chạm đó không để lại tín hiệu cảm xúc. Ngay cả việc giao tiếp cũng không thực hiện được dù cả hai đang cùng phát ngôn.




Anh đặt tay lên trán em và nói điều gì đó nhưng em không cảm nhận được. Em cố ngước lên và hoảng sợ khi nhìn thấy bàn tay anh đầy lông lá, đen ngòm. Đôi mắt anh đỏ lòm như đôi mắt của lũ quỷ ở địa ngục mà em từng gặp.




Bác sĩ bảo thần kinh em có vấn đề, nhiễu loạn và ảo giác. Em phải cách ly để điều trị.




Và giờ đây em đang ngồi trong thế giới của riêng mình để viết cho anh. Em hiện có những giây phút hiếm hoi cực kỳ tỉnh táo. Và em tự hỏi: Em đã điên ư? Điên là gì? Căn bệnh ấy có nguy hiểm lắm không, phải mất bao lâu thời gian? Liệu nó có đáng sợ như nỗi cô độc khi em phải đối diện với bóng mình in trên bức tường trắng xóa này...

Truyện ngắn của Sông Biếc
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#8
minhthcvb

minhthcvb

    …Rëƒrësh™Mïñh

  • Advance Member
  • PipPip
  • 179 Bài Viết:
Lục Trà Chanh!

Tôi bưng ly trà đến chỗ bàn sát cạnh cửa kiếng, nơi con người ta có thể vừa uống trà, vừa nhìn ra ngoài ngắm mọi vật.

- Lục Trà Chanh của em đây!
Tôi dặt ly trà xuống trước mặt một cô bé chừng 17 hay 18 tuổi gì đó. Cô bé mỉm cười :

- Cám ơn chị!

Tôi quay về quầy tiếp tân, từ chỗ ấy, tôi có thể quan sát cô bé rõ nhất. Một cô bé khá xinh nhưng sao tôi có cảm giác đôi mắt xoe tròn kia có vẻ buồn quá. Thật không hợp với khuôn mặt trài xoan ngây thơ kia tí nào. Cô bé cứ ngồi im và lặng lẽ nhìn ra ngoài, như thể là đang chờ đọi ai vậy, Có lẽ cô bé có hẹn trước.

Nhưng rồi hình như người mà cô bé chờ đã không tới, vì đã tới lúc quán đóng cửa, cô bé ra về với một nỗi buồn câm lặng.

Không, đó không đơn thuần là một cái hẹn tầm thường, tôi biết như thế vì suốt tuần lễ đó, cô bè cừ đến, cứ chờ, cứ buồn bã ra về và đặc biệt là vẫn cứ uồng mãi món Lục Trà Chanh, thứ trà mang vị đắng, chát, chua và có cả ngọt nữa. Cô bé luôn luôn ngồi ở góc bàn đó, khiến cho tôi có cảm giác hình như chỗ đó thiết kế là để dành riêng cho cô bé....

Một ngày như mọi ngày, cô bé lại ghé quán khi đồng hồ vừa diểm 2h trưa. Như thường lệ, tôi mang trà ra cô bé, và khà quen với món trà mà khách hay uống nên tôi không cần hỏi, cứ bưng trà ra cho cô bé.

- Lục Trà Chanh đây! Chà...sao em cứ uống mãi món này mà không đỏi món khác? Còn nhiều thứ mà. Hay em bị nghiện Lục Trà Chanh rồi?

Câu hỏi vô tình của tôi dường như đã tác động mạnh đến tâm trạng hiện thòi của cô bé. Cô bé cười nhạt :

- Ừa, có lẽ chị nói đúng! Em đã bị nghiện Lục Trà Chanh thật rồi. Nghiện cái cái vị chua của Chanh, vị đắng và chát của Lục Trà. Chua-Chát-Đắng, giống như hương vị của tíng yêu vậy.

Cô bé làm tôi tò mò quá. Tôi thật muốn biết việc gì đã xãy ra mà cô bé lại trở nên như thế. Đáng lí cái lứa tuổi của cô bé phải hồn nhiên, ngây thơ lắm chứ, tại sao...

- Chị tên gì?

Câu hỏi của cô bé đã đưa tôi khỏi một chuỗi những câu hỏi không lời đáp ấy. Tôi trà lời :

- Chị tên Nguyệt Thiên!

Cô bé cười :

- Tên em là Trúc Tiên. Hình như chị đến làm ở đây chưa lâu nhỉ?!

- Ừa, chị mới nhận việc được một tuần nay. Nhưng câu chuyện của em...à, chị xin lỗi, chị hơi vô duyên nhỉ!

- Không sao. Nếu như chị muốnn biết như thế thì cứ ngồi xuóng đây. Dù sao thì em cũng cầnn có người tâm sự

Tôi ngồi xuống chỗ đối diện cô bé, cô bé phóng tầm mắt vế một nơi xa xôi qua lớp kính rồi bắt đầu kể :

- Câu chuyện xãy ra cách đây 1 năm, tại quán trà này, em đã......

Câu chuyện bắt đầu lúc mà Trúc Tiên còn là một cô nữ sinh hồn nhiên, chưa biết nghĩ hay mong nhớ bất cứ một ai cả. Vào một ngày nọ, tại quán trà này, cô bé đã gặp được người đó...

Nó đặt mạnh ly trà lên bàn để cố ý gây sự chú ý của một anh chàng khá bảnh bao đang ngồi ấy, nhìn ra ngoài đường. Anh chàng đã quay lại nhìn nó như nó mong đợi. Anh ta hỏi :

- Gì đó cô phục vụ?

Anh làm nó bối rối quá trời. Gì chứ ? Nó dâu phải phục vụ. Nhưng đám bạn nó từ bàn bên kia đang ôm bụng cười, nó không muốn mất mặt như thế, nó cố tình nói to lên để át khí thế của anh :

- Ai...Ai bảo anh tôi là phục vụ?

- Cô không là phục vụ cứ là gì?

- Là khách!

- Khách?

- Ừa, bộ hông được sao?

Anh chớp mắt nhìn nó :

- Được...nhưng sao cô không về chỗ mấy cô bạn của cô nhỉ? - vừa nói, anh vừa liếc mắt sang bàn bên kia.Nó trả lời tỉnh bơ :

- Tại tui thích ngồi đây.

- Nhưng đây có người ngồi rồi.

- Tui biết chứ, nhưng mình anh ngồi thì hơi rộng, tui ngồi nữa được không?

Anh mỉm cười :

- Được! Nhưng cô cứ ngồi một mình nhé! Chào cô!

Nói rồi, anh đứng lên đi một mạch ra cửa làm nó ngẩn ngơ. Mấy đứa bạn của nó bắt đầu cười nhạo, nhưng với nó thì chuyện đó giờ đã không nghĩa lí gì nữa, nó chỉ cảm thấy có lỗi vì đã vô cớ chọc giận anh. Nó bắt đầu nghĩ phải gặp lại và xin lỗi anh mói được...

- Ôi, tới giờ em phải đi rồi, hôm khác em sẽ ghé kể chị nghe tiếp. Chào chị!

Cô bé hối hả ra về. Tôi nhìn theo sau, cứ luôn xao xuyến mãi. Tôi thật sự muốn biết chuyện gì đã cướp đi vẻ vui tươi của cô bé, nhưng phải chờ tới ngày mai, khi cô bé quay lại quán trà......

Part 2

Ngày hôm sau, như thường lệ, khi đồng hồ vừa điểm 2h trưa là cô bé xuất hiện. Tôi nhanh nhảu bưng trà ra và ngồi xuống chỗ ghế đối diện cô bé. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên, cô bé hỏi :

- Hôm qua em kể tới đâu rồi chị?

- Tới đoạn anh chàng ấy đứng lên bỏ ra về.

Cô bé lại phóng tầm mắt ra xa và bắt đầu hồi tưởng lại :

- À phải, lúc đó thì em.....

Lúc đó thì nó đã nhận ra lỗi lầm của chính bản thân nó. Đúng là nó hơi bị vô duyên thật. Tại nó mà anh giận dỗi bỏ về. Mà xưa nay, tính của nó rất sòng phẳng, nghĩa là đã vay ai cái gì thì phải trả cái đó, đã làm sai cái gì thì phải xin lỗi và khi nào được sự tha thứ của người khác, nó mới thôi. Cho nên nó đã chủ động chờ anh suốt ngày hôm sau. Lạ thật! 3h rồi mà sao anh chưa tới nhỉ?! Nó nghe ông chủ quán Trà bảo anh là khách quen ở đây, thường ghé dộ khoảng 3h trưa, nó đã đề phòng trường hợp anh tới sớm hơn nên đã đóng đô ở đây từ lúc 12h trưa. Thế mà giờ này anh còn chưa tới. Hay là anh đến muộn? Nhưng rồi nó biết anh không phải đến muộn mà là thật sự không đến. Vì đã 8h tối rồi. Nhưng nó vẫn kiên trì ngồi đợi. 9h, quán đóng cửa, nó đành ra về với một ngày chờ vô vọng. Nó không bỏ cuộc! Nhiều khi suy nghĩ, nó cảm thấy nó ngốc. Sao lại có thể bỏ thời gian ra chờ một kẻ không quen biết để nói một lời xin lỗi mà có lẽ cũng chả cần thiết đối với người ấy. Nhưng nó không muốn phá vỡ quy tắc của bản thân. Nó sẽ chờ anh dù rằng có lẽ anh sẽ không quay lại đây nữa. Nhưng nếu thật anh không quay lai nữa thì sao? Chả lẽ nó phải ngồi đây đợi tới hết đời sao? Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Và nó bắt đầu cầu nguyện cho anh quay lại thật nhanh.

Tính đến hôm nay thì đã là ngày thứ tư nó chờ anh kiều đó rồi. Anh vẫn chưa quay lại. Thế là từ một người mong muốn nói lời xin lỗi, nó biến thành một kẻ xấu xa, lúc nào cũng lầm bầm nguyền rủa anh. Sao anh lai có thể đi luôn như thế chứ? Nó ghét anh. Nhưng hông biết ghét như thế nào nữa. Nó cúi mặt xuống bàn, chán nản và tiếp tục suy nghĩ về cái sự ngốc nghếch của mình. Hay là nó thôi không chờ nữa? Ừa, nó có thành ý rồi, cái này là tại anh không quay lại chứ khônt phải tại nó. Thế là nó đứng dậy và định ra về nhưng.....

- Cho cháu như cũ nhé!

Ơ...giọng ai nghe bức rức quen tai thế nhỉ?! Hình như là......

Nó vội vàng quay lại chỗ ngồi, cái chỗ mà ông chủ quán bảo anh hay ngồi, cũng là cái nơi mà nó trêu anh để rồi anh bỏ đi. Vậy ra cái sự chờ đợi của nó hông hẳn là vô ích, anh đã quay lai.

Anh vừa váo đến chỗ ngồi cũ là đã trông thấy nó. Anh ngạc nhiên, tròn mắt nhìn nó như thế nhìn một sinh vật lạ :

- Cô...ơ....sao lại là cô?

- Chào anh! Rất vui được gặp lại anh!

Nó làm ra vẻ như hông có gì, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quý. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :

- Anh khoan đi đã. Tôi có chuyện muốn nói mà....

- Nè, cô làm gì thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.

- Anh phải nghe tôi đã chứ!

Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ý định. Anh nói :

- Thôi được, cô buông áo tôi ra đã. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói gì nào?

- Ơ...tôi....tôi......- Kì lạ! Rõ ràng nó đã chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những gì nên nói.

Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :

- Cô uống gì thì kêu luôn đi.

Nó nhìn anh, rồi mỉm cười hỏi :

- Thế anh uống gì?

- Lục Trà Chanh!

Nó quay sang ông chủ :

- Cho cháu Lục Trà Chanh.

Anh ngây ngô nhìn nó :

- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của mình từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?

Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :

- Gì gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! Còn nữa, hông phải Lục Trà chỉ mình anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà....

Anh nhìn nó thao thao bất tuyệt nãy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức bình thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng......

Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt thì nhăn nhó :

- Trà gì mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua

- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra thì lúc nãy những gì cô nói hình như hông đáng tin.

- Anh....tại tôi...ờ...lâu quá hông uống nên....

Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra thì anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :

- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi....cho cháu Trà Sữa Mật Ong!

Nó nhìn anh :

- Anh kêu thứ đó chi vậy?

- Thì cho cô uống.

- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?

- Thì tôi đoán!

- Xạo! Anh không đoán.

- À ....thì tôi hay nghe cô gọi lúc vào đây. Phải rồi, cô chờ tôi chi vậy?

- Ai nói với anh là tôi chớ anh?

- Ông chủ!

Nó lúng túng :

- Vì...tôi muốn xin lỗi anh vì vụ hôm bữa. Tôi....

- Tôi quên vụ đó rồi, cô cũng không cần nhớ đâu.

Thì ra anh là một con người khá rộng lượng, không quá hẹp hói như nó tưởng tượng. Nó hỏi :

- Ngày nào anh cũng ra ngồi đây chi vậy? Chờ người yêu à?

- Tôi đâu có người yêu nào đâu mà chờ. Chỉ có chờ nghe thôi.

- Chờ nghe? Nghe cái gì vậy? Tin tức Khủng Bố hở?

Anh lại cười :

- Cô đùa vui ghê! Tui chờ nghe giọng một cô bé, cứ mỗi lần ghé quán trà, cô ấy luôn cười đùa, nụ cười y như thiên thần.

Nó sững sờ :

- Wa.....anh cũng si tình ghê ta! Nói tôi nghe xem cô ấy tên gì?

- Tên cô ấy, cô cũng biết đó.

- Thế sao? Nhưng tên gì cơ? - Vừa nói, nó vừa bưng ly trà mới kêu lên. Anh nhìn nó

- Cô ấy tên...Trúc Tiên!

Lập tức, ly trà trên tay nó rơi xuống liền. Nó hoảng hồn :

- Sao?! Tên nghe giống tôi nhỉ?!

- Chẳng những tên mà người cũng thế, tôi đang nói cô đó.

Tim nó đập mạnh. Cái gì? Anh nói vậy có nghĩa là.....Nó vụt chạy khỏi quán trà trong lúc đầu óc còn rối ren......

Tôi nhòm đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi đúng không?

- Ừa. Thôi em phải đi đây, chào chị.

Thế là cô bé ra vè. Tôi bồi hồi nhìn theo, mong ngày mai tới thật nhanh để tôi còn được nghe cô bé kể tiếp câu chuyện....


Part 3

Ngày hôm sau, cũng giờ đó, tôi và cô bé lại ngồi với nhau trong quán trà. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên và đặt ly xuống, cô bé bắt đầu kể tiếp :

- Đó là lần đầu tiên.......

Đó là lần đầu tiên có người nói thế với nó. Sao chứ? Một con nhỏ tinh nghịch, ngổ ngáo như nó mà có người thích sao? Nhưng anh làm nó bất ngờ quá sức! Ví trông anh trầm tĩnh, lạnh lùng thế mà lại bạo gan tỏ tình với nó. Nhưng anh co bạo gan hay không, với nó giờ không quan trọng nữa, mà cái chính là nó phải giải quyết việc này như thế nào. Ừm, nghĩ kĩ thì nó với anh đấu có gì là quá thân mật hay quen biết. Nó gặp anh mới 2 lần, nói chuyện với anh mới 1 lần, không kể lần đầu nó trêu anh. Thế mà tại sao anh lại nói thích nó chứ. Nó không tài nào hiều được anh đang nghĩ gì. Nhưng giờ thì nó phải đối phó với lời tỏ tình này như thế nào đây? Nhận lời hả? Đâu có được. Nó với anh....nhưng phải làm sao đây? Nó thấy bối rối quá. Cho nên suốt tuần lễ ấy, nó không đến quán trà nữa....

Sau mấy ngày nằm nhà suy nghĩ và tham khảo ý kiến của mấy nhỏ bạn mà nó cho là chuyên gia trong lĩnh vực này, nó đã quyết định sẽ nói rõ với anh. Nó không thể nào để cái chuyện này làm rối trí nó mãi. Cho nên hôm nay, nó lại ghé quán trà....

Hôm nay anh không ghé quán. Lạ thật, hình như anh chỉ ghé đây khi nào nó đã chờ mòn mắt hay sao ấy. Hay tại số nó là số leo cây? Chuyên gia bị cho leo. A, nhưng mà nói anh cho nó leo cây cũng không đúng, vì anh có hẹn nó đâu. Này là tại nó chủ động chờ anh chớ bộ. Mà phải công nhận, nó là một con người có lòng kiên nhẫn rất tốt. Bằng chứng là suốt 3 hôm nay, nó vẫn lần mò ra quán ngồi chờ anh. Nó cũng lầy làm thắc mắc là sao nó lại rãnh rỗi để làm việc đó.

Hôm nay, nó chờ anh từ lúc 1h trưa, đến 3h, anh mới xuất hiện và cũng như lần trước, anh ngạc nhiên khi trong thấy nó :

- Sao lại là cô?

- Anh tới hơi muộn đó.- Thay vì trả lời anh, nó nhìn đồng hồ đeo tay và nói như thế. Anh chớp mắt nhìn nó :

- Thế ai bảo cô chờ tôi mà cô lại hạch sách tôi về giờ giấc.

- Ai bảo tôi chờ anh? Tôi mà chờ anh á? Anh đang mơ giữa ban ngày à?

Khác với lần trước, anh không bỏ vế mà ngồi xuống ghế đối diện nó. Anh bảo :

- Thôi được, cô không chờ tôi. Thua cô luôn! Ông chủ quán xuất hiện. Anh nói :

- Cho cháu như cũ!

- Cháu cũng thế.

Đợi ông chủ đi rồi, nó mới bắt đầu vô vấn đề chính :

- Ơ....hôm bữa...tôi....chuyện ấy....

Vấn đề bây giờ là nó không biết phải nó từ đâu và nói ra sao. Anh xen ngang lời nó :

- À, cô nhắc chuyện hôm bữa tôi mới nhớ. Hôm đó ý tôi là tôi rất thích vẻ hồn nhiên của cô cũng như mấy cô hơc trò khác, vì nó làm tôi nhớ lại thời còn đi học. Lúc ấy, tôi cũng tinh nghịch như thế. Nhưng hôm đó sao cô bỏ chạy vậy? Nè, đừng nói với tôi là cô nghĩ tôi.....

- Đương nhiên không rồi. Tôi dư sức hiểu ý anh nói gì chứ. Chẳng qua là tại hôm đó tôi chợt nhớ ra mình có việc bận đột xuất nên mới bỏ về. Chứ anh tưởng.....làm gì có chuyện đó chứ!

- Thế à? Vậy mà tôi cứ ngỡ cô hiểu lầm chứ.

Cả hai im lặng. Nó nghe tim mình đập mạnh. Trời ạ, làm sao nó có thể nói cho anh biết là nó thật sự đã hiểu lầm ý anh chứ. Ôi, thế là...mọi chuyện đều là do nó tự suy diễn ra ư? Trời ơi....nó cảm thấy xấu hổ quá đi. Giá như lúc này trong quán mà xuất hiện cái lỗ, nó sẽ chẳng ngại ngần gì mà chui xuống ngay.

- Nhưng tôi không tin là cô lại bận ngay lúc đó. Tôi nghĩ cô ỏ về là vì lí do khác.

Anh đột ngột quay lại đề tài ấy làm nó đâm ra lúng túng :

- Ơ...thì tôi....

Thật may là ông chủ xuất hiện kịp lúc và giải thoát cho nó bằng cách mang đến hai ly trà :

- Lục Trà Chanh của cô cậu đây!

Anh ngạc nhiên nhìn nó :

- Ủa?! Chú có lầm không ạ? Cô này đâu có uống Lục Trà.

- Không đâu. Ông chủ mang đúng rồi đó, tôi uống Lục Trà.

Anh sửng sốt :

- Cô bắt đầu uống Lục Trà trong lúc chờ tôi à?

- Ai....ai bảo tôi chờ anh chứ?

- Ông chủ.

Nó đỏ mặt :

- Ừa thì chờ anh, nhưng sao mấy hôm nay, anh không tới?

- Tôi bận. À mà mấy hôm nay cô rãnh lắm sao mà chờ tôi?

- Thì rãnh nên tôi mới chờ.

- Không bận học à?

- Xong rồi....

Anh gật đầu :
Thế thì tốt!

Đoạn đứng lên và bảo nó :

- Vậy thì tui sẽ đưa cô đi chơi, coi như bù lại mấy bữa cô chờ tôi.

- Ơ...hôm nay tôi....

- Nè, đừng nói với tôi là cô bận nhé. Vì rõ ràng cô vừa bảo không bận mà.

Nó nhìn đi chỗ khác :

- Thì không bận là lúc nói thôi, còn bi giờ thì...tui bận rồi.

Anh há hốc mồm sửng sốt :

- Cô....có ai nói cô ngang như cua chưa vậy?

- Phải đó! Tui thuộc họ cua mà. Bây giờ anh mới biết à?

Nhận ra chất giọng ngang phè pha chút dỗi của nó, anh chớp mắt :

- A, thì ra cô còn giận. Thôi được, tôi xin lỗi đó.

- Anh xin lỗi con gái như thế sao?

- Chậc! Cô khó khăn ghê...nói xem tôi phải làm sao nào?

Nó thấy anh cũng tội nên cho qua. Nó đứng lên :

- Thôi được, ta đi đâu đây?

Tới phiên anh ngồi xuống :

- Đi đâu?

Lần này, đến phiên mồm nó ngoác ra :

- Anh vừa bảo là đưa tui đi chơi mà.

- À, tui chợt nhớ ra là mình bận. - Anh tỉnh bơ như không.

Nó tức tối :

- Anh......

Anh bật cười :

- Tôi đùa thôi mà. Được rồi, mình tới khu vui chơi.

- Không! Tui lớn rồi, đâu còn bé.

- Thế cô bao nhiêu tuổi rồi?

- 16!

- 16? Còn bé chán. Đi thôi!

Tôi nhìn đồng hồ :

- Đã tới giờ rồi. Ôi...tiếc thật.

Cô bé cười :

- Không sao, mai em lại ghé mà.

Thế là cô bé ra về, Tôi nhìn theo bằng đôi mắt luyến tiếc. Ừm...mai cô bé lại sẽ đến và kể cho tôi nghe tiếp câu chuyện về Lục Trà Chanh..........


Part 4

Trúc Tiên ngồi vào ghế và bắt đầu kể tiếp câu chuyện :

- Hôm đó, em và anh ấy........

Đã lâu lắm rồi, phải nói là từ khi Trúc Tiên được 10 tuổi, mẹ đã không còn đưa đến đây nữa. Vui thật! Thì ra mặc dù lớn rồi, con người ta vẫn cảm thấy rất vui khi chơi ở đây. Sau một hồi rong ruổi với mớ trò chơi, nó và anh dừng chân trong một quán kem trong khu vui chơi.

- Nè, anh không ăn sao? Kem ngon lắm mà.

Anh vừa quay mặt lại đã phải đối diện với muỗng kem to tướng nó chìa ra trước mũi anh. Anh trả lời :

- Thôi, cô ăn đi. Tôi không đói.

Nó nguýt một hơi dài :

- Xạo! Anh chơi nãy giờ mà không đói à?

- Chơi nãy giờ là cô chứ có phải tôi đâu. Với lại, tôi ăn lúc nãy rồi.

- Nhưng bây giờ phải đói chứ. Tôi thấy đói mà.

- À, cái đó là do......bao tử cô thuộc dạng không đáy mà.

Nó nổi giận cấu vào người anh bằng cả hai tay :

- A, anh dám nói tôi như thế hả????

Anh phản ứng lại với trò đùa của nó bằng cách nắm tay nó lại. Anh bật cười :

- Thôi.....tôi chịu thua rồi.......

Nó mỉm cười :

- Tốt lắm! Cuối cùng rồi anh cũng chịu cười. Từ nãy tới giờ, mặt anh đơ như đá vậy.

Anh nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến :

- Thì ra cô làm mọi cái chỉ để cho tôi cười thôi à?

Nó quay mặt đi chỗ khác để khỏi ngượng vì cái nhìn đó :

- Ờ.....thì tui ghét đi chung với mấy người mặt hình sự lắm. Mà anh đang nghĩ gì vậy? Trông có vẻ nghiêm trọng à nghen.

Anh không trả lời. Nó cũng không muốn hỏi gì thêm nữa.

- Vì sao vậy? Vì sao lại lo lắng cho tôi?

Nó bị anh bất ngờ lôi về chủ đề cũ :

- Ah.....cái này......

Trời ơi! Sao anh lại nhìn nó như thế? Ánh mắt mang ý nghĩa "Tôi chờ nghe cô nói đây" của anh làm nó trở nên lúng túng. Bất chợt, nó nhớ ra cái câu tiếng anh của ông nào đó mà nó quên mất tiêu cái tên, nó đọc bừa :

- I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!

Anh cúi mặt :

- Cám ơn nhiều lắm, Trúc Tiên......

Đây là lần thứ hai anh gọi tên nó trong một cuộc nói chuyện. Nó với anh đi chung với nhau, nó từng chờ anh, anh từng chờ nó . Nhưng chưa ai trong hai người gọi thẳng tên đối phương, chỉ trừ cái lần........

Nó nhìn lên, anh lại như lúc đầu. Anh đang nghĩ gì nhỉ? Nó khao khát muốn đột nhập vào suy nghĩ của anh ghê. Nó được ông chủ quán trà cho biết là anh vẫn thường như thế khi ngồi ở quán trà

Part 5

Tôi chống tay lên bàn :

- Vậy là em quyết định đào bới suy nghĩ của anh ta?

- Vâng! - Trúc Tiên gật đầu - Theo thời gian, quan hệ của em và anh ta.....

Anh hối hả chạy vào quán :

- Xin lỗi! Tôi hơi muộn một chút.

Nó nguýt anh :

- "Một chút" á? "Một chút" của anh là hơn nửa tiếng đó. Hông biết quá muộn là bao lâu ta?

Anh xịu mặt :

- Thì tôi xin lỗi rồi mà. Cô thích làm khó tôi thế?

Nó đứng lên :

- Lần này tôi bỏ qua. Nhưng sau này anh không được tới muộn nữa nhé!

Nó bỗng giật mình về câu nói vừa rồi. "Sau này" à? Liệu giữa anh và nó có "sau này" không? Ôi, sao hai chữ ấy lại mang nhiều nghĩa thế nhỉ? Cứ như cả hai có quan hệ bồ bịch. Hình như nó đang nghĩ sai rồi thì phải. Ừa, nó với anh đâu có thân với nhau, mà thật ra nó cũng không có quyền gì trách anh đến muộn, cũng như anh không cần phải xuống nước năn nỉ nó. Hẹn hò à? Không phải. Anh chưa bao giờ nói với nó là "Trưa mai 2h chờ tôi ở đây" cả. Thế thì sao anh và nó gặp nhau? Cũng chẳng hiểu nữa. Tự nhiên nó có cảm giác là phải có mặt ở đây vào giờ đó một cách thường xuyên; và có lẽ anh cũng thế. Anh và nó đang đến gần nhau, một cách lặng lẽ mà không một ai nhận ra.

- Hôm nay cô muốn đi đâu?

- Siêu thị mới mở. - Thật may là anh không để vào tai câu vừa rồi của nó. Hoặc giả anh có nghe nhưng cố ý làm như không. Chắc anh không muốn làm nó ngượng.

Khi cả hai đang dạo trong siêu thị

- Anh An!

Anh quay lưng lại, nó cũng thế. Thì ra đó là một cô gái khá xinh xắn, và còn trông rất người lớn nữa chứ. Cô ta chạy lại gần :

- Anh đi đâu vậy?

- Không liên quan tới cô.

Giọng điệu của anh, ngay đến nó còn cảm thấy khó chịu. Sao anh lại có thể ăn nói như thế với một cô gái nhỉ? Mà cũng lạ thật. Anh từng tỏ ra lạnh lùng với nó, nhưng cũng không đến nỗi như thế. Anh ghét cô ta à? Nhưng cô ta là ai?

Cô gái vôi lảng sang chủ đề khác :

- Anh đưa em gái đi mua sắm hở? Dễ thương quá! Bé ơi, bé tên gì vậy? Chị mua áo mới cho bé nha!

Nó phát bực :

- Tôi hông phải con nít! Cũng không phải em của anh ta.

Anh mím môi cố gắng đừng bật cười :

- Tôi là con một.

- Thế cô ta là ai?

Phải rồi, nó là ai trong mắt anh chứ? Một con nhóc lăn xăn để anh trêu đùa à? Nó với anh đã khá thân thiết với nhau so với trước kia, nhưng mà.....nó phải trả lời làm sao đây? Nó là em của anh? Là bạn, hay là......

- Đây là bạn gái tôi!

Anh đưa tay khoát vai nó. Cô gái sững sờ nhìn cả hai, mà chắc cô ta không ngờ rằng nó, người trong cuộc còn sững sờ hơn cả cô ta.

- Anh bắt đầu thích chơi với con nít từ khi nào vậy?

"Con nít"?!? Hơi bị sỉ nhục rồi đó. Nó 16 tuổi rồi, đâu phải con nít. Nhìn kĩ thì cô ta cũng đâu lớn hơn nó bao nhiêu.

- Anh cứ từ từ mà chơi trò chơi ấy đi. Sớm muộn gì thì anh cũng phải trở về bên tôi thôi.

- Tôi sẽ không bao giờ làm như thế đâu. Tôi chưa bao giờ và cũng không khi nào công nhận hôn ước giữa chúng ta cả.

- Anh.....hừ, cứ chờ xem.....

Cô gái bỏ đi khá xa rồi, nó mới lên tiếng :

- Anh buông tay ra được rồi đó. Và thôi mang tôi ra làm bia đỡ đạn đi.

Anh cười gượng gạo :

- Ồ, thật xin lỗi.

Nó quay mặt đi :

- Anh bảo với tôi là chưa có bạn gái, xạo thật!

Anh tỉnh bơ :

- Thì cô gái ấy có phải bạn gái tôi đâu. Cô cũng nghe cả rồi đấy. Ah, cô mua xong rồi à? Đưa đây tôi tính tiền cho.

Nó đưa cái giỏ đựng các thứ ra xa tầm tay anh :

- Tôi tự thanh toán!

Rồi vượt lện trước. Anh đủ thông minh để hiểu raq nó đang nghĩ gì. Anh chạy lên và giật lại cái giỏ từ tay nó :

- Cô giận à? Nếu muốn, cô có thể làm bạn gái tôi mà. Tôi đâu có hẹp hòi, sẵn sàng thu nhận cô ngay.

Nó tức đến nghẹn họng. Gì chứ? "Sẵn sàng thu nhận ngay"? Anh xem nó là gì?

10 phút trôi qua ở quầy thu ngân. Anh chau mày :

- Lạ thiệt! Tôi nhớ cô ta mua ít lắm mà, sao tính mãi mà không hết vậy ta?

Cô nhân viên của quầy che miệng cười :

- Anh làm cô bé nổi giận à?

- Cũng gần như thế. Nhưng sao nào?

- Tôi nghĩ.....anh nên nhìn ra sau đi.

Anh làm theo và suýt té xỉu. Gì thế này? Nó đang hùng hồ huơ hết tất cả các thứ mà nó thấy và cho vào giỏ. Anh vội vàng kéo tay nó lại :

- Cô làm ơn thôi đi mà. Nếu cứ như thế này thì tôi trở thành kẻ mắc nợ mất. Ôi trời ơi......hai tháng lương của tôi......

Thấy anh than dữ quá, nó mới bỏ lại hết những thứ vừa lấy.......

Tôi không sao ngăn được tiếng cười khi nghe qua chuyện. Nó nhìn đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi.

Tôi nhìn lên :

- Thế à? Ừa, tạm biệt em. Hy vọng mai em lại ghé.

- Chắc chắn rồi, em không thể nào không tới quán trà được. Chị cứ yên tâm....



Part 6

Cũng vào đêm hôm đó, ang đã gọi nó ra.......

Nó có vẻ bực bội :

- Có chuyện gì mà anh gọi tôi ra giờ này? 10h tối rồi.

Anh không trả lời nó mà chỉ cúi mặt nhìn xuống đất. Anh chưa bao giờ có thái độ đó cả. Anh làm sao thế nhỉ? Mặt đất có gì đó cuốn hút anh đến độ anh mãi ngắm nhìn, không còn để ý tới sự có mặt của nó?

Nó cũng không rõ nữa. Nó tiến tới sát cạnh anh :

- Gì vậy?

Thay vì trả lời nó, anh đã làm một chuyện mà nó hoàn toàn bị bất ngờ. Anh ôm nó. Thật chặt. Nó hoảng hồn định gỡ tay anh ra thì anh đã lên tiếng :

- Làm ơn......cứ như thế này đi. 3 phút thôi cũng được.

Lời lẽ của anh chẳng có sức thuyết phục chút nào. Nhưng không hiểu sao chúng lại có thể làm cho nó buông tay xuống nhỉ? Ấm thật! Nó cảm nhận được hơi ấm từ người anh dây sang nó. Nó chợt nhận ra rằng, thì ra đã từ rất lâu, nó luôn mong mỏi điều đó, mong được ngã vào vòng tay của anh. Tại sao? Để làm gì? Nó hoàn toàn không biết. Và tự dưng lúc này, nó mong anh đừng bảo là 3 phút, mà cứ bảo là cả buổi tối, nó cũng không từ chối.

Anh đã buông nó ra. Quả thật là nó có hơi thất vọng một chút. Nhưng cái đó không làm nó cảm thấy băn khoăn bằng hành động không bình thường này của anh. Nó hỏi :

- Có......có chuyện gì vậy?

Anh chưa vội trả lời nó ngay :

- Xin lỗi......

Cả hai tự dưng im lặng. Phải một lúc sau, nó mới hỏi tiếp một câu nữa :

- Tôi.....bộ tôi dùng đúng nhãn hiệu sữa dưỡng da mà anh thích hả? Hay dầu gội? Ah, tôi xài Clear đó nha!

Anh cũng phải bật cười, mặc dù tình hình này không nên cười :

- Cô thật là......sao lại như thế chứ. tôi có chuyện quan trọng muốn nói nên mới gọi cô ra đây.

- Quan trọng? Anh nói đi. - Nó cố ý hạ thấp giọng, như thể không muốn ai nghe thấy cả hai đang nói về cái gì

Anh nhìn nó, cái nhìn khiến nó phải đảo mắt đi chỗ khác để khỏi đụng phải mắt anh. Anh nói :

- Mai tôi sang Mỹ rồi.

Nó giật mình :

- Sao cơ? Mia à? Nhanh vậy? Anh....ơ.....không báo trước cho tôi?

Nó nghe tim mình thắt lại, giọng nói pha chút đắng cay. Nó phát hiện mình hoang mang một cách bất thường. Nhưng mà....thật sự nó không kìm được cảm xúc của mình. Anh nhìn đi chỗ khác.

- Tôi cũng vừa hay tin này. Ngay khi chấm dứt cuộc nói chuyện qua điện thoại với giám đốc, tôi đã gọi cho cô. Cô không cần ra tiễn đâu, vì cô còn phải đi học mà.

Lại im lặng. Nó không biết phải nói gì với anh lúc này nữa. Vui vẻ chào tạm biệt anh? Tỏ ra lưu luyến để anh đừng đi?

- Tôi....thật ra tôi muốn nói điều này với cô từ lâu lắm rồi. Cô biết không? Ngày đầu tiên tới quán trà, trong tâm trạng buồn chán truyệt vọng, tôi đã bị tiếng cười của cô thức tỉnh. Từ đó trở đi, tôi thường xuyên ghé quán để mong gặp cô, nghe được giọng nói của cô. Lúc cô làm quen tôi, tôi rất vui. Nhưng mà.....lòng tự trọng của một người con trai, không cho phép một cô nhóc trêu mình đã đẩy tôi tới hành động đó. Rời khỏi quán trà, tôi cứ lo từ nay cô sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi định sẽ thôi khônh nghĩ tới. Và....thượng đế thật độc ác. Sao cô lại đến quán trà? Lại chờ tôi, lại cho tôi có cơ hội được nghe thấy tiếng cười đó chứ?

Nó nghe tim mình đập mạnh trong lồng ngực. thì ra anh không hề vô tình như nó nghĩ. Anh cũng nghĩ rất nhiều về chuyện của hai người y như nó.

- Trúc Tiên....tôi cứ luôn tự hỏi, em là thiên thần hay ác quỷ, cứ ám ảnh mãi cuộc đời tôi. Tâm hồn em trong sáng quá. Tôi không muốn em vì tôi mà phải bận lòng. Với tôi, em....là một người mà tôi thương yêu. À, em vẫn chưa đủ tuổi để nói tới chuyện ấy nhỉ. Tôi không hy vọng gì cả, cũng không mong em chấp nhận tình cảm của tôi. Tôi nói ra chỉ vì mong em hiểu cho tôi. Tôi sẽ rời khỏi đây. Khi quay lại thì chắc mọi chuyện đã thay đổi, có thể lúc đó, em không còn là em nữa. Mong hãy cho phép tôi mang theo bên mình một kỉ niệm về em. Đó là câu nói "I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!". Cho phép tôi nhé! Tôi sẽ nhớ mãi câu nói ấy.....

Nó mím môi thật chặt :

- Sao anh không nói sớm chứ?

- Nói ra sớm hay muộn cũng đâu có gì khác nhau.

Nó ngước mặt lên nhìn anh, qua làn nước mắt đã trào ra không biết lúc nào :

- Nếu anh nói ra sớm thì......em đã không ngang bướng như thế. Em.....vì hình như tâm hồn em lỡ nghĩ tới anh rồi.

Một lần nữa, anh choàng tay ôm nó vào lòng. Giọng anh nghe thật lạ, cứ như đó là giọng của một ái khác :

- Hãy chờ anh! Anh hứa, sau một năm sẽ quay về tìm em.

Người nó nóng lên vì nước mắt. Nó gật đầu :

- Vâng! Em sẽ chờ anh. Ở.....quán trà!

Tôi khẽ nhích người lên ghế :

- Vậy là suốt một năm nay, em đã chờ anh ấy? Em tính cứ như thế mãi sao?

Cô bé nhìn ra ngoài cửa :

- Không. Một tuần lễ nữa, em phải theo gia đình sang Canada. Nếu trong một tuần này mà anh ấy không về thì....chị nhắn với anh ấy là :"Hãy chờ em"

Suốt một tuần lễ đó, cô bé vẫn ghé quán. Nhưng quá một ngày sau một tuần, tôi không còn thấy cô bé nữa.

Hai ngày sau, một vị khách lạ đến quán. Anh ta ngồi ngay chỗ mà cô bé thường ngời, uốnd đúng thứ trà mà cô bé hay uống - Lục trà chanh. Trùng hợp à? Có lẽ thế. Ch nên, tôi cũng không để mắt tới anh ta.

Mấy ngày liên tiếp như thế rồi. Anh ta đang đợi ai? Có phải là.....

- Xin lỗi. Tôi hỏi anh đôi câu được chứ?

- Ồ, cô cứ ngồi.

Tôi ngồi đối diện với anh ta :

- Anh có quen cô bé nào tên Trúc Tiên không?

Anh có vẻ khẩn trương :

- Vâng. Cô ấy thế nào rồi?

Vậy anh đúng là người trong câu chuyện mà cô bé kể. Tôi nói :

- Trúc Tiên đã sang Canada, nhờ tôi nhắn lại với anh là...hãy chờ cô ấy. Cô ấy đã đợi anh trong một năm qua. Tôi có vinh dự được nghe chuyện của hai người. Anh....anh có cần thêm gì không?

Anh ta cúi mặt buồn bã. Tôi biết là lúc này nên để cho anh ta một mình nên rời đó.

- Xin lỗi anh! Quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi.

Anh nhìn lên :

- À.....bao nhiêu tiền vậy cô?

Thanh toán xong, anh ta rảo bước ra khỏi quán. anh cho hai tay vào túi quần, mơ màng ngắm bóng mình in trên đường. Gì thế này? Đó không phải là nó. người mà anh mong nhớ bao lâu nay sao? Nó chạy đến, sà vào lòng anh. Anh rút cả hai tay ra để chào đón nó. Nó đang khóc. Anh biết như thế :

- Anh về rồi. Cuối cùng thì anh cũng đã trở về.

Anh vùi mặt vào mái tóc dài thơm lừng của nó :

- Phải. Anh đã về. Nhưng không phải em sang Canada rồi à?

- Em có sang đó. Tuy nhiên, em đã trở lại. Vì em đã hứa sẽ chờ anh.

Anh phì cười :

- Em ngốc quá! Thế em không nghĩ tới là....anh sẽ chờ em sao?!?


Tôi nhìn cả hai qua lớp cửa kính, trong lòng chợt rộn lên một niềm vui. Tôi tin là cả hai, không ai con phải ra đây ngồi chờ nữa. Tự nhiên tôi nhớ tới múi vị của Lục Trà Chanh : Đắng như nỗi đau khổ của hai kẻ yêu nhau, chát như chông gai trong cuộc sống, chua như sự thổn thúc của con tim, và bên cạnh đó còn có vị ngọt sau bao giông bão. Có thể coi đó là hương vị của tình yêu không nhỉ? Nhưng có lẽ phải công nhận một điều rằng "Quán trà là nơi bắt đầu và kết thúc mọi chuyện"


THE END


What you see is what you get !!!

#9
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Đây là một truyện ngắn mà tôi đã đọc trên báo HHT cách đây khá lâu. Cũng như nhân vật chính của câu chuyện, tôi cũng từng cho rằng học hành chỉ là chuyện nhỏ. Phải nói hồi đó còn non quá, suy nghĩ rất ấu trĩ. Mấy hôm trước dọn nhà, tình cờ tìm thấy bài báo mình đã cắt ra hồi đó, đọc lại mà nhớ ngày còn đi học. Câu chuyện tuy không có những câu văn bóng bẩy, chau chuốt, lời văn cũng rất bình dị, học trò, nhưng nó mang trong mình cả một thông điệp về giới trẻ.
Người viết truyện ngắn này hồi đó (năm 1999) cũng là một cô học trò, lấy bút danh Đ.H.N.A (Đỗ Hoàng Ngọc Ánh - 12C PTTH Thăng Long Hà Nội). Tôi rất thích đọc những truyện ngắn mà cô ấy viết, bởi nó không chỉ là một câu chuyện kể hay, mà còn mang trong mình một thông điệp gì đó. Mỗi lần đọc tác phẩm của cô ấy, tôi như học được một điều mới, hay có thêm một thứ để mà suy ngẫm...
Các bạn hãy dành ít phút để đọc truyện ngắn này... biết đâu nó có thể mang lại cho bạn 1 cái gì đó... như tôi đã từng có khi đọc tác phẩm này.


NHỮNG CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC

Dũng là một tín đồ trung thành của chủ nghĩa "tuổi 20", mặc dầu Dũng mới học lớp 12. Tuổi 20 của Dũng là lý do cho mọi cuộc chơi triền miên. Hễ cứ ai hỏi Dũng về tỉ lệ thời gian học và chơi đều nhận được câu trả lời: "Cô (cậu, chú, bác...) không biết thế nào là tuổi 20 rồi! Học ít nhưng chất lượng, thế mới giỏi".

Phần lớn thời gian Dũng để vào việc chơi điện tử. Nhờ đó mà Dũng đã trở thành một cao thủ trong lĩnh vực này. Starcraft là môn tủ của Dũng, Dũng đã được mệnh danh là Super UFO Zerg. Chính Dũng là người đã mò ra không biết bao nhiêu chiêu thức quái dị của đạo quân Zerg, khiến cho các đối thủ trên mạng nhiều lần phải lắc đầu lè lưỡi. Đó là một thành quả sau bao thời gian mày mò trên máy tính.

Không chỉ chơi điện tử, ở Hà Nội có phong trào gì Dũng đều tích cực tham gia. Từ hồi còn rầm rộ trò bi lắc, bóng bàn, patin, bơi, bida,... những tay chơi, những bà chủ hàng đều đã nhẵn mặt Dũng. Tiền nong sòng phẳng cũng là một lý do khiến Dũng nổi tiếng.

Chơi như vậy, Dũng học rất tài tử. Lúc có hứng, tức là khi chưa tìm ra được trò chơi mới, Dũng học rất nổi. Lúc mải mê chơi với các hoạt động giải trí, Dũng thụt lùi rất nhanh. Có đứa coi sức học của Dũng là một đồ thị hàm số Sin, tập giá trị từ nhất lớp đến bét lớp, tuần hoàn chu kỳ 2 tháng. Phải cái đến lúc kiểm tra hay thi, Dũng đều đạt cực đại, do đó bố mẹ Dũng cũng không mấy phàn nàn về những cuộc chơi thâu đêm. "Học là một quá trình nhận thức". Dũng đang cố chứng minh với mọi người triết lý đó của nhà bác học cũng có thể sai. Dũng tuyên bố, nếu muốn Dũng có thể đứng đầu lớp ngay lập tức. Trên thực tế, phần nào Dũng cũng đạt được điều này.

Ngày nối ngày, Dũng chơi, lúc có hứng lại học như điên. Mắt thâm quầng do thiếu ngủ, tóc bù xù, dài thượt để từ mấy tháng, quần áo xộc xệch, mặt mũi lem nhem kèm với hai mắt kính to đùng là đặc trưng của Dũng. Người ngoài nhìn vào tưởng Dũng là một con mọt sách. Điều này thường làm các con mồi hăm hở sập bẫy khi Dũng mon men đến hỏi cách chơi, mà kết cục là tiền máy, tiền bàn họ lịch sự trả hộ cho người thắng cuộc. Sáng đi học, trưa chơi, chiều học một chút, tối chơi, đêm chơi. Cả ngày Dũng ngủ 6 tiếng, học 6 tiếng, kể cả thời gian học trên lớp. Còn lại là ăn chơi theo đúng nghĩa đen. Tiền kiếm được khi cá cược, Dũng đem nâng cấp cái máy tính lúc nào cũng trở nên lạc hậu trước trò chơi mới, khiến Dũng luôn có một cái máy tính có thể gọi là xịn nhất Hà Nội.

Dũng không để ý thời gian trôi nhanh hay chậm. Thời gian trôi thế nào có ảnh hưởng đến thời gian biểu đã rất kín và hấp dẫn kia. Chơi quên đời, chơi quên mình, Dũng cần phải chơi kẻo "tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại, còn trời đất nhưng chẳng còn ta mãi". Dĩ nhiên các ngày thi, lịch thi luôn được ưu tiên. Đó là những mốc thời gian duy nhất trong những cuộc chơi triền miên của Dũng. Dần dần, Dũng cũng không nhớ chính xác ngày đó là ngày gì, chỉ máy móc đánh những dấu đỏ vào tấm lịch, thế là không quên. Dũng lại yên tâm lao đầu vào các hoạt động giải trí. Cuộc sống của Dũng thật là dễ chịu.

Một hôm, như mọi ngày, Dũng nhìn tờ lịch, giật thót mình khi nhận ra ngày hôm sau là một ngày thi tốt nghiệp, trên tờ lịch vỏn vẹn chỉ có hai chữ "TS", nghĩa là thi sử. Hoảng hốt Dũng lôi quyển đề cương ra, đọc ngấu nghiến. Thực ra thì Dũng cũng học được nửa quyển rồi giờ chỉ cần đọc nốt, đồng thời ôn lại kiến thức Dũng đã học cách đây 4 ngày. Trong 4 ngày đó, Dũng còn bận với trò HEROES III, một kiệt tác trong những trò chơi điện tử. Vừa phóng đến trường Dũng vừa cay đắng vừa nghĩ vậy. Trường Dũng cũng là địa điểm thi của Dũng, Dũng đến trường vừa kịp trống.

Dũng vào phòng thi, hoang mang khi thấy mấy người quen bị xếp ngồi cách Dũng đến hơn ba bàn. Dũng làm bài theo kiểu những gì còn nhớ được sau khi đọc 172 trang sách trong vòng 15 phút. Nhưng không còn cách nào khác, quanh Dũng toàn những đứa lạ hoắc, giám thị thì trông như sát thủ. Dũng ngọ nguậy một cách tuyệt vọng.

45 phút trôi qua, Dũng mới viết được nửa trang. Nếu đây là môn toán hay văn thì cũng không đến nỗi, mà lại là môn sử quái ác. 45 phút, biết bao lần Dũng đã dùng 34 phút. Nhớ lại những 45 phút ở quán bida hay phòng máy ở Giảng Võ, Dũng thấy như có một cái thòng lọng đã thít chặt lấy cổ. Mác đã nói đúng, học là một quá trình nhận thức.

Sau khi tự sỉ vả mình chán, Dũng tự cho điểm. Với bài thế này, Dũng chắc mình không qua nổi điểm liệt.

Rồi trống báo hết giờ cũng điểm, Dũng nộp bài, thất thểu bước ra cửa, bao nhiêu công lao học hành 12 năm nay giờ tan thành mây khói. Dũng nhìn từ tầng ba xuống sân.

Một ý nghĩ đen tối lướt qua óc Dũng. Chỉ cần bước mấy bước nữa, Dũng sẽ không nằm trong danh sách những thí sinh thi trượt. Dũng nhìn xuống, hun hút, ớn lạnh. Những cái đầu như những chấm đen di động, tiếng cười nói ồn ào, tiếng gọi, hỏi trêu chọc, chửi bới... sau một buổi thi. Dũng đã từng nghe hàng trăm lần mà có lẽ đây là lần cuối... Cả tiếng lao chói tai của ban giám hiệu vang tên từ cái loa ngay chỗ Dũng đứng. Tiếng loa vang vang như đánh thức Dũng nhớ lại tình cảnh Dũng lúc này: "Các em ra về khẩn trương, ngày mai đến làm bài môn toán. Chú ý! Đợt thi thử lần này, em nào không tham dự sẽ bị đánh giá vào hạnh kiểm...".

Phải mất một lúc Dũng mới hiểu, hôm nay chỉ là thi thử.

Hôm sau, Dũng đến trường với tâm trạng như người vừa chết đi sống lại. Nhìn đâu cũng thấy tưng bừng như mới thấy lần đầu. Nhớ lại bài thi hôm qua, bất giác Dũng la to: "Thi thử ấy mà, chuyện nhỏ!"

20-06-1999
Đ.H.N.A





#10
vip92

vip92

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 8 Bài Viết:
Minh aø, ñaõ hôn 2h saùng nhöng tôù vaãn khoâng theå naøo chôïp maét. Caäu bieát ñaáy khi ai ñoù coù ñieàu gì traèn troïc baên khoaên thì ngöôøi ta laïi khoù nguû laï thöôøng. Ñeám cöøu, chaéc laø khoâng ñöôïc roài, coøn thöû laøm moät vieäc gì khaùc ö. Tôù ñang ôû nhaø moät mình vaø tôù mong raèng mình khoâng phaûi môû caùnh cöûa phoøng nôi ñaõ coù hai laàn choát. Roài ngay luùc naøy tôù bieát mình caàn laøm gì ….
Caäu bieát khoâng tôù töøng nghó vieát thö tình laø moät vieäc thaät ngoác ngheách, seán kinh khuûng. Vaø tôù cho raèng ngöôøi vieát cuõng laø moät ngöôøi nhaûm nhí noát. Theá maø giôø ñaây tôù ñang ngoài vieát vaø vieát… Ñôøi luoân thaùch thöùc con ngöôøi laøm nhöõng vieäc hoï cho laø khoâng theå ..Nhöng baây giôø tôù hieåu ra moät ñieàu: laø chính nhöõng ngöôøi daùm vieát vaø daùm göûi ñi môùi laø ngöôøi can ñaûm nhaát. Taát nhieân, ñoâi khi vì nhieàu lí do, nhöõng ñieàu giaáu kín aáy khoâng bao giôø ñeán vôùi nöûa kia cuoäc ñôøi hoaëc maõi maõi chæ laø noãi nieàm choân chaët trong tim. Nhöng tôù bieát raèng, baèng caùch naøo ñoù laù thö naøy seõ ñeán döôïc vôùi caäu ,vaø baèng caùch aáy ñaây seõ laø böùc thö tình ñaàu tieân _cuoái cuøng cuûa tôù daønh cho caäu, chæ mình caäu maø thoâi ,T.Minh
Giôø naøy chaéc caäu ñang ôû moät nôi raát xa tôù nhöng ñieàu ñoù cuõng ñaâu quan troïng. Tôù bieát mình caàn phaûi noùi ñieàu gì ñoù, noùi …nhöng tôù hieåu caàn phaûi ñöùng tröôùc caäu,vaø chaéc seõ khoâng laâu nöõa ñaâu. Ñoâi luùc tôù töï hoûi, khi ai ñoù töø giaõ cuoäc ñôøi, khoâng bieát hoï nghó gì nhæ: roài mình seõ veà ñaâu, moïi ngöôøi baûo khi caän keà caùi cheát ngöôøi ta trôû neân nheï boãng vaø bay leân cuøng vôùi nhöõng vì sao, tôù raát muoán ñöôïc bay vaø ñöôïc chaép theâm ñoâi caùnh ñeïp nhö trong phim Dò nhaân aáy, nhöng neáu phaûi ñaùnh ñoåi cuoäc ñôøi thì lieäu ñieàu ñoù coù xöùng ñaùng khoâng nhæ.Oâi! Thænh thoaûng tôù laïi laïc ñeà, caäu bieát ñaáy…Nhö nhöõng côn möa aøo xuoáng roài thoaùng choác vuït tan theo laøn gioù, nhöõng rung ñoäng trong traùi tim cuõng luoân baát chôït nhö vaäy, nhöng tôù tin raèng nhöõng dö aâm, höông vò ngoït ngaøo maø noù ñem laïi luoân töôi saùng môùi meû nhö hoa caùnh hoa lan yù traéng noõn naø vöôn leân khi tænh giaác,nhö maàm non heù môû treân maët ñaát sau khi ñöôïc tieáp theâm nhöõng gioït nöôùc maùt laønh. Ñoù thaät laø khoù hieåu, chaúng moät nhaø khoa hoïc naøo lyù giaûi noåi caâu ñoá cuûa traùi tim, vaø deã hieåu voâ cuøng vì tôù bieát raèng nhöõng caûm xuùc cuûa mình laø raát thaät, chöa coù moät ngöôøi con trai naøo laïi ñaëc bieät vôùi tôù nhö vaäy,chöa coù moät ngöôøi maø tôù nghó veà nhieàu ñeán theá…Trong nhöõng naêm hoïc Trung hoïc, Phoå thoâng, göông maët caäu luoân hieän leân trong tôù khi nhìn vaøo ai ñoù, coøn vì sao tôù laïi thích caäu ö, chaéc coù leõ laø caäu quaù gioûi toaùn trong khi tôù laïi ‘teøn teùn ten’ moân naøy, ñuû bieát ñeå laøm baøi taäp, ñuû hieåu ñeå kieåm tra; chaéc cuõng heät nhö caûm giaùc cuûa caäu veà moân Vaên aáy nhæ.Thöïc ra, vaên hoïc chaúng phaûi laø ñieàu khoù khaên laém, chæ caàm môû loøng mình ra vaø höôùng veà ñieàu mình nghó tôùi, nhöng ñoâi khi caûm xuùc daâng traøo quaù thì cuõng khoâng neân ngaäp traøn… vì ngöôøi vieát vaên luoân luoân phaûi bieát caùch laøm chuû caûm xuùc cuûa mình, vaø ñoù laø ñieàu quan troïng nhaát, nhö khi ngöôøi ta hoïc ñaùnh ñaøn, phaûi taäp luyeän laøm sao duø thôû nhanh, maët noùng gay gaét nhöng phaûi laøm chuû baûn thaân, nhö laø trong nhöõng tình huoáng cam go nhaø kinh doanh caàn phaûi giöõ bình tónh vaäy. Vaø caäu thaáy ñaáy, vieát moät baøi vaên thaät deã daøng, theo caùch naøo ñoù thì chuùng ta khoâng caàn phaûi vaét oùc nhieàu nhö baùn buoân lôøi loã, cuõng chaúng phaûi chaät vaät ñoân ñaùo töøng ñoàng moät nhöng moät taùc phaåm thaät söï thì … khoâng deã daøng nhö theá. Taát nhieân, khoâng phaûi taát caû nhöõng ngöôøi vieát vaên ñeàu ñöôïc mang danh laø nhaø vaên, ôû moät thôøi xa laém, con ngöôøi phaûi chaät vaät kieám soáng baèng ngoøi buùt, roài cheát ñi cuõng bôûi döôùi ngoøi buùt cuûa chính mình, roài ñaùnh maát baûn thaân vì vaên chöông cuõng coù… Bao giôø cuõng vaäy, maø cho duø laø thôøi nay hay ba nghìn naêm veà tröôùc hay ba nghìn naêm sau maõi cuõng vaäy. ÔÛ ñaâu coù vaên chöông ôû ñoù thaáy cuoäc soáng, böùc tranh veà cuoäc soáng, veà cuoäc ñôøi hoaøn haûo nhaát cuõng taùi hieän laïi chæ trong coù hai chöõ “vaên chöông” maø thoâi. Khi chìm ñaém trong vaên, ta laïi nhaän ra phaàn con ngöôøi tieàm taøng phaûn chieáu trong aùnh saùng göông soi, hoøa mình trong vaên ta laïi tìm thaáy moät con ngöôøi khaùc, moät theá giôùi khaùc tuyeät dieäu nhö chæ coù hai chuùng ta vaäy. Ñoù laø ñieàu ñeïp ñeõ nhaát maø tôù caûm nhaän ñöôïc.
Vaø coøn gì nöõa nhæ ,tôù thích caäu ñaâu haún ôû nhöõng laàn tranh luaän. Coù ai ñoù noùi raèng: Ngöôøi ngu noùi nhöõng gì mình bieát, ngöôøi khoân bieát nhöõng gì mình noùi. Chuùng ta thaät söï chöa bao giôø coù ñöôïc nhöõng buoåi tranh luaän troïn veïn, nhöng chæ caàn nhöõng ‘chöa bao giô ø’ aáy laø tôù laïi caûm thaáy ñieàu ñoù thaät tuyeät vôøi. Thay vì nhìn thaúng vaøo maét nhau vaø noùi nhöõng ñieàu mình thaät söï nghó tôùi, …AØ, caäu coù tin khoâng maáy tuaàn tröôùc tôù ñaõ gaëp caäu treân ñöôøng ñaáy, aø noùi gaëp laø khoâng ñuùng, noùi chính xaùc hôn laø tôù nhìn thaáy caäu, chæ coù tôù nhìn thaáy thoâi. Nhìn caäu, caäu khoâng heà thay ñoåi vôùi göông maët ñieån trai aáy, hay laø vì theá maø tôù thích caäu nhæ. Tôù cuõng chaû roõ nöõa, maø ñaùng leõ moïi ngöôøi phaûi coâng nhaän raèng caäu ñeïp trai aáy chöù nhæ, caäu ñeïp thaät maø… Caäu, vaãn laø nhöõng chieác aùo thun (gioáng tôù quaù, tôù cuõng chæ toaøn laø aùo thun, maø tôù thaáy caäu maëc aùo thun troâng ñöôïc hôn ),hoâm ñoù caäu maëc aùo thun xanh traéng, yù tôù laø soïc ngang xanh traéng aáy (nhieàu luùc tôù thaáy mình bò loaïn ngoân ngöõ kinh khuûng). Qua caùi khaåu trang vaø caùi muõ baûo hieåm tôù daùm chaéc ngöôøi ñoù phaûi laø caäu, chæ coù theå laø caäu maø thoâi.Caû ngaøy hoâm ñaáy tôù nhìn ñaâu cuõng thaáy maøu xanh da trôøi cuûa caäu, vaø tôù töï hoûi sao ngöôøi ta laïi maëc nhieàu aùo maøu xanh nhö vaäy. Vaø caäu laøm tôù haùo höùc caû tuaàn sau nöõa vì moãi khi ñi treân ñöôøng tôù laïi caàu mong ñöôïc gaëp laïi caäu.Oâi oâng trôøi thaät taøn nhaãn vôùi tôù laøm sao, chæ canh ñuùng caùi luùc tôù khoâng ngôø tôùi cho caäu xuaát hieän.Luùc ñoù, chæ taïi ñi xe oâ toâ neân khoâng nhìn caäu laâu ñöôïc, “Duïc toác baát ñaït” khoâng bieát coù ñuùng khoâng nöõa, theá laø tôù ngoaùi ñaàu laïi nhöng caäu bieát ñaáy ... Maø quaùi laï khoâng bieát coù phaûi laø vì caùi xe oâ toâ khoâng nhöng nhieàu ngöôøi laïi töôûng nhaø tôù giaøu coù. Baûo laø coù xe oâ toâ cô aø!!! Ñaày ngöôøi chaïy oâ toâ xòn saùng choang ngoaøi ñöôøng maø trong tuùi chaúng coù ñoàng xu naøo, thaäm chí coøn chöa coù nhaø ôû maø noùi gì ñeán giaøu sang phuù quyù ( Tôù khoâng noùi ñeán nhöõng ngöôøi laùi xe thueâ nheù, hoï laø nhöõng ngöôøi lao ñoäng theo moät nghóa tích cöïc khaùc, phaàn ñoâng laø theá ). Nghó maø caøng yeâu thöông, traân troïng quaù khöù haøo huøng cuûa daân toäc, xöông maùu cha anh ngaõ xuoáng cho caùc chaùu, caùc em hoâm nay ñöôïc töï do maø chuyeân taâm döïng nöôùc,khoâng phaûi soáng cuoäc ñôøi noâ leä, aùo raùch quaàn rôi. Coù ai trong maáy ngaøn hoïc sinh cuûa moät tröôøng THPT hieåu raèng : Chieán tranh laø theá naøo ñaâu? Thay vì hoïc, vì tìm hieåu caùc em laïi hoïc laøm theá naøo ñeå luyeän game thaønh cao thuû, baù chuû thieân haï roài thoáng lónh giang hoà. Caùc em ñaâu hieåu raèng duø coù laø ‘saønh ñieäu’trong game caùch maáy caùc em vaãn maõi chæ laø nhöõng coâng cuï kieám tieàn cuûa nhöõng coâng ty saûn xuaát, neáu hieåu theo nghóa tieâu cöïc, danh voïng maø caùc em tìm kieám trong game laø aûo, caùc game thuû vaãn laø nhöõng game thuû aûo, chæ coù traùch nhieäm caùc em vôùi coäng ñoàng, vôùi xaõ hoäi, vôùi toå tieân,vôùi ñaát nöôùc laø hoaøn toaøn coù thaät. Khi xem moät boä phim veà chieán tranh, caùc em thaáy ngöôøi cheát, thaáy nöôùc maét, thaáy thaát baïi, coù maùu chaûy ñaàu rôi, coù bom ñaïn aàm aàm, coù neàn trôøi u aùm, coù gioù maây gaøo theùt… Coù ai caûm thaät söï vôùi nhöõng nhaân vaät coù thaät, coù ai bieát caûm giaùc theá naøo khi haèng ngaøy ñoái maët vôùi ruûi ro, cheát choùc, coù ai bieát noãi nieàm ngöôøi ñaëc vuï hoaït ñoäng ngaàm trong loøng giaëc khi thaáy mình chöa laøm gì cho ñoàng ñoäi cho caùch maïng Vieät Nam, coù ai bieát moät ngöôøi phuï nöõ yeáu ñuoái bình thöôøng moät ngaøy chöùng kieán caùi cheát ñeán vôùi töøng ngöôøi trong ñaïi gia ñình,nhöng chieán tranh laø theá, ngöôøi naøy ngaõ xuoáng, laø ngöôøi khaùc laïi ñöùng leân caàm suùng ñaùnh giaëc.Loøng duõng caûm ta tìm kieám ôû ñaâu trong thôøi bình, khi maø quaù khöù lòch söû vaãn ngôïi ca, vì moät teân töôùng truøm Hitler, vaø caùi Chuû nghóa baøi Do Thaùi cheát tieät cuûa haén vaø luõ voâ laïi, haøng trieäu, haøng trieäu nhöõng con ngöôøi phaûi hi sinh. Oâi ta caêm thuø sao nhöõng con soá voâ caûm ñaâu bieát ñeán taøn khoác cuûa chiená tranh, haøng chuïc, haøng traêm , haøng nghìn ,haøng trieäu trieäu ngöôøi cheát ö, bò thöông taät vónh vieãn ö.Thoâi ta chaúng bao giôø coù ñuû thôøi gian thì giôø ñeå lieät keâ ra nhöõng con ngöôøi ñaõ coáng hieán vì “chieán tranh” ,cho caùi “söï nghieäp” cöùu roãi nhaân loaïi, thoáng nhaát theá giôùi ,môû roâng laõnh thoå ñieân khuøng ñaõ qua ñoù.Theá giôùi seõ kì dieäu, seõ töôi ñeïp bieát bao nhieâu neáu khoâng coù chieán tranh, nhöng noù aét phaûi xaûy ra ít nhaát laø trong quaù khöù, vaø neáu “chaúng may” chuùng ta laïi laøm ñieàu ñoù laàn nöõa vôùi nhöõng bom nguyeân töû ,vuõ khí haït nhaân roài haøng trieäu nhöõng phaùt minh sinh hoïc gheâ tôûm tinh vi thì sao???
Taïm bieät nhöõng sieâu game thuû gioûi giang,nhöõng ngöôøi gieát thôøi gian laøm voâ soá vieäc khoâng boå ích, nhöõng ngöôøi kieám soáng treân moà hoâi, chaø ñaïp leân noãi ñau nhaân loaïi… Ta laïi heïn gaëp laïi trong moät vuõ truï môùi, moät kieáp soáng môùi … maø bieát ñaâu laïi chaúng bao giôø.
Oâi ,thaèng em tôù noù yeâu game chöa bieát ñaõ nhieàu hôn yeâu chò chöa… Tôù khoâng nghó mình phaûi hình dung ra caäu laø ai nöõa, moät ngöôøi baïn, coøn hôn theá, moät ngöôøi tình, chaéc chöa ñeán luùc goïi vaäy, nhieàu luùc con ngöôøi mình ñaêm chieâu thaät khoù hieåu, oâi böùc thö daøi nhaát trong cuoäc ñôøi tôù, coù leõ vaäy, böùc thö tình ñaàu tieân vaø laø cuoái cuøng laïi khoâng chöùa nhieàu nhöõng lôøi coù caùnh bay boång, maø laïi noùi nhieàu ñeán chieán tranh. Tôù laïi thaáy thaät khoâng deã daøng ñeå noùi hai töø ñoù nöõa roài, “chieán tranh”, laøm sao moät coâ caäu hoïc troø laïi coù theå noùi hai töø goïn loûn, deã daøng nhö theá, oâi, nhaø nöôùc coù loãi ,boä giaùo duïc coù loãi laøm caùc em phaûi hoïc nhieàu, chôi ít, aùp löïc ñieåm soá thi cöû ñeå roài : hoïc tröôùc queân sau,hoïc nhieàu queân nhieàu, hoïc ít queân ít, khoâng hoïc khoûi queân.Hay chöông trình SGK naëng quaù laøm caùc em cöïc nhoïc,ñaønh quay baøi ñeå ñöôïc ñieåm toát. Hay loãi cha meï khoâng quan taâm, maûi lo kieám tieàn queân con caùi. Hay do xaõ hoäi thôøi kì hoäi nhaäp ñaày raãy caïm baõy, oå gaø oå vòt. Hay do taát caû nhöõng caùi treân coäng laïi maø taïp thaønh moät soá löùa hoïc sinh aên maëc loá laêng, loaïn xò maø caùc em goïi ñoù laø thôøi trang, kieåu toùc ñaày maøu saéc “ngheä thuaät” toân theâm giaù trò cuûa baûn thaân maø ai cuõng laéc ñaàu ngao ngaùn, oà vaâng hoï chaúng bieát gì veà moát xu höôùng thôøi ñaïi caû. Theá thì chò cuõng chòu thoâi, töông lai cuûa chính mình do caùc em quyeát ñònh, nhaø em giaøu, coù theå, nhöng ñoù laø boá meï hoï haøng em giaøu chöù chaúng phaûi em ñaâu,em aø. Chò queân maát mình vaãn laø moät hoïc sinh, ngoài treân gheá nhaø tröôøng, hay laø taát caû hay laø chaúng phaûi lí do naøo, hay laø vì chính chuùng ta ñi sai con ñöôøng,vì chuùng ta coù theå laøm ñöôïc taát caû chæ caàn suy nghó khoâng haïn cheá, chæ caàn ta choïn ñuùng con ñöôøng maø thoâi…
Thaät laø thoaûi maùi laøm sao trong moät buoåi tröa oi aû, giöõa caùi tieát trôøi khuûng boá naøy …
Moät böùc thö chaúng gioáng baát kì böùc thö naøo, maø tôù khoâng roõ ñaây coù phaûi laø moät böùc thö thaät söï khoâng. Khoâng tem, khoâng ñòa chæ vaø chæ coù hai caùi teân. Vaø tôù nhôù laïi raèng caùch ñaây raát laâu, maø vöøa nhö ngaøy hoâm qua vaäy, tôù bieát coù moät ngöôøi nhìn troäm mình, maø mình laïi lôø ñi nhö khoâng bieát, ñoù coù phaûi laø caùch moät coâ gaùi phaûn öùng laïi vôùi chaøng trai mình thích khoâng nhæ, vì tôù hieåu roõ raèng neáu laø moät ai khaùc, ôû moät thôøi ñieåm khaùc tôù ñaõ khoâng haønh ñoäng nhö vaäy.Tôù seõ quay sang nhìn laïi vaø … tôù khoâng bieát nöõa chaéc tôù seõ quay ñi nhö chöa coù chuyeän gì xaûy ra. Laøm caùch naøo maø hai ngöôøi coù theå nhìn nhau chaèm chaèm maø ngöôøi khaùc khoâng thaáy cô chöù, tröø phi… taát nhieân laø “tröø phi” chaúng bao giôø xaûy ra vôùi tôù vaø caäu. Nhôù laøm sao hoâm Festival bieån Vuõng Taøu: Saùng hoâm sau, tôùi lôùp caäu baûo ñaõ troâng thaáy tôù ñuùng khoâng,taát nhieân laø caùi aùo thun xanh (oâi tôù yeâu maøu xanh quaù ñi!!!) vaø xoõa toùc( caùi naøy laø do môùi goäi ñaàu, chöù giöõa bieån ngöôøi chaúng ai haâm ñeán noãi xoõa toùc ñeå bay bay trong gioù, tröø khi muoán… khoe toùc ñeïp! Deã laém chöù). Ñeå tôù tieát loä cho caäu bieát moät bí maät nheù, thaät ra tôù ñaõ coá nhìn quanh ñeå xem caäu coù ñi khoâng, vaø keát quaû laø caäu nhìn thaáy tôù…Neáu quaû thaät coù oâng trôøi thì oâng nhaát ñònh laø ngöôøi raát thích ñuøa, caäu coù ñoàng yù vôùi tôù khoâng?
Chaúng ai thích töø “neáu” caû, vì neáu xaûy ra roài, thì noù seõ khoâng coøn laø neáu nöõa. Vaø neáu nhö gaëp laïi caäu laàn nöõa, tôù mong laø chuùng ta seõ döøng laïi noùi chuyeän thaät laâu nhö nhöõng ngöôøi baïn laâu ngaøy khoâng lieân laïc, tôù seõ noùi, tôù seõ noùi tôù vui bieát bao khi gaëp laïi caäu,vaø… nhieàu ñieàu khaùc nöõa…
Ñaõ qua roài caùi thôøi traâu tìm coïc, baây giôø coïc seõ ñi tìm traâu vaø moät laàn nöõa trong ñôøi coïc seõ gaëp traâu, khoâng nhö saùng muøng moät Teát ñaõ qua, coïc ñaõ vôø ñi khoâng troâng thaáy, ñaùng leõ coïc phaûi laøm ñieàu naøy töø hoâm ñaáy, nhöng coïc seõ khoâng hoái tieác ñaâu, ít nhaát khi coïc ñaõ laáy heát can ñaûm ñeå vieát leân nhöõng doøng naøy.Coïc thaät söï raát nhôù traâu, nhôù traâu laém ñaáy. Heïn gaëp laïi traâu vaøo moät ngaøy naøo ñoù.

P/S: Nhöng coïc nghó laø coïc laïi sôï, coïc sôï laø traâu ñaõ coù coïc khaùc roài.
Theá thì sao, oâi, ñoù laïi laø moät chuyeän khaùc phaûi khoâng traâu, vì coïc luùc naøo cuõng yeâu vaên maø!!!







#11
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:

THẰNG MẤT GỐC

Truyện ngắn của Đỗ Hoàng Ngọc Ánh


Hắn đã là chủ nhân của một chiếc Rebel láng coóng. Niềm mơ ước của hắn đã được thực hiện. Giờ đây hắn có thể nghễu nghện điều khiển cái xe trên 7000 đô la trước ánh mắt ghen tị của mấy đứa cách đây mấy hôm còn cười mũi khi hắn lóc cóc trên chiếc xe đạp. Chiếc xe này được mua với mục đích chính là để làm phương tiện cho hắn có thể về quê. Về quê, chỉ nghĩ đến hai từ đó thôi cũng đủ để hắn phải ái ngại. Quê hắn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng, là một cực hình với một người sống ở thành phố từ thủa lọt lòng như hắn. Hồi bé, hắn đã bị khắc sâu vào tiềm thức hình ảnh đáng sợ đó. Hắn chẳng thấy có gì đẹp ở những luỹ tre xanh hay ở những mái đình cổ kính, hắn đâu phải sinh viên kiến trúc để mà thấy đẹp. Quê hắn, một vùng đầy ruồi muỗi rắn rết với ngồn nước ăn chủ yếu là nước mưa, tắm giặt với cái giếng đào chỉ cách khu nghĩa địa trên 300 mét theo đường chim bay và chỉ có nước vào mùa mưa. Quê hắn, với khu cầu tõm đáng nguyền rủa, nơi mà cách đây 13 năm hắn đã ngã thẳng xuống làn nước mưa đục ngầu với đàn cá đang tranh nhau những chất thải của hắn. Quê hắn, với quãng đường trên 140km trong chiếc xe khách bẩn thỉu, chật chội, lúc nào cũng ám ảnh một nỗi lo bị móc túi hay bị trấn lột. Quê hắn, với những con chó dữ tợn, chỉ chực xô vào khách để cắn ngập răng, với những bọn luôn lăm le bắt nạt những người từ xa tới. Quê hắn, với những con đường lầy lội, ngập trong những bãi phân trâu hôi thối, với những con mương nhờ nhờ, lều bều vài cọng rác mà hắn thấy có người làm nơi rửa trong khi cách đó vài mét là một thằng bé đang kì cọ cho một con trâu…

Còn bây giờ, khi hắn đã là sinh viên năm thứ hai của trường y, thì quê hắn vẫn là nơi hắn lẩn tránh. Năm ngoái, hắn bận thi đại học, thi xong lại ốm một trận nên không cùng bố mẹ về được. Năm nay, bố hắn bận một chuyến làm ăn dài bên Pháp, hắn phải đưa mẹ về cho kịp hội làng. Bố mẹ hắn là người cùng làng, sau lên Hà Nội làm ăn, gặp dịp phất lên như diều gặp gió. Nên năm nào bố mẹ hắn cũng đưa hắn về thăm lại làng quê ít nhất một lần. Hắn bận học nên chỉ có thể về vào dịp hè, ngày tết hắn còn bận đi thăm các thầy cô giáo cả cũ lẫn mới suốt ngày. Dù hắn đã vẽ ra hàng đống những lý do chính đáng nhưng vẫn phải chấp nhận chịu đựng vài ngày trong một năm sống ở cái thế giới đáng sợ ấy. Không phải là hắn không biết phải kính trọng nguồn gốc của mình, những người họ hàng lên chơi vẫn được hắn đối xử lễ phép. Nhưng hắn thấy cuộc sống dưới quê không phải là dành cho hắn. Người ta không thể nào chỉ vào con quạ mà nói rằng đấy là con công được. Hắn thấy quê hắn lạc hậu và nghèo nàn thì hắn bảo rằng lạc hậu và nghèo nàn, không một lời khen ngợi. Người ta phải biết nhìn thẳng vào sự thật chứ!

Hồi bé, sau những tai nạn kinh hoàng đã khiến hắn ốm mất mấy tháng, bố hắn phải dụ hắn về quê bằng bãi biển cách nhà hơn 13 cây số. Hồi đó hắn háo hức lắm, nhưng giờ nhớ lại hắn thấy nó chẳng giống bãi tắm chút nào. Bãi gì mà nông choèn, vắng hoe, chỉ thấy đàn vịt với một đứa trẻ cởi truồng đội mũ nan cùng vài người đi bắt tôm cá bằng những thứ dụng cụ thô sơ có từ thời thượng cổ. Bây giờ, không có gì có thể dụ hắn được, hắn ý thức được nghĩa vụ của mình, nhưng một thứ bản năng nào đó cứ khiến hắn phải tìm mọi lý lẽ để chiến đấu với chính mình. Dẫu sao, hắn vẫn là một người con tốt.

5 rưỡi sáng một ngày hè, hắn bắt đầu một chuyến hành trình hai ngày cùng với mẹ. Chiếc xe phân khối lớn rất hùng dũng đã mất đi phần nào sự oai nghiêm của mình khi một túi bùng nhùng những bánh kẹo hương hoa được buộc chặt phía sau. Không biết có xước tí sơn nào không, hắn vừa lầm bầm vừa khoái trá xiết tay ga cho chiếc xe gầm lên. Xe xịn, vừa qua thời chạy rôđa, giờ thả sức phóng trên quốc lộ mới sửa, thật không còn gì thú vị bằng.

Vào đến làng, hắn phải rất chăm chú mới có thể tránh hết được những đống chất thải bừa bãi cùng với những con trâu to lớn, chủ nhân của những bãi chất thải kia. Mẹ hắn luôn mồm chào hỏi mọi người, hắn chẳng nhận ra ai với ai, cũng phải luôn miệng chào theo. Mẹ hắn gọi là chú thì hắn gọi là ông, mẹ hắn gọi là anh thì thì hắn cứ xét độ tuổi và cách xưng hô của người đó mà chào rất lễ phép. Nhờ trời, bao nhiêu người trong làng cũng không thấy ai phản đối cách chào hỏi máy móc này, mặc dù có khi hắn còn chưa nhìn thấy mặt bác tiền bối kia.

Mẹ hắn phải chỉ đường chán hắn mới vào được nhà. Khi hắn về đến đầu làng thì người làng đã biết tin hết cả, mới dừng xe lại đã có một đám đông những nông dân chất phác (có lẽ còn hơn cả Quách Tĩnh trong truyện của Kim Dung) bu lấy chiếc xe như thể cách các nhà khoa học bắt được một sinh vật ngoài vũ trụ. Quả thật hắn đứng đó, so với những người xung quanh cũng đáng để nhận xét như vậy. Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần kaki túi hộp nhét trong chiếc giày đinh cao cổ, mắt đeo kính rayban, chiếc mũ bảo hiểm đã bỏ sang bên cạnh khiến bộ đầu đinh thể hiện sự dữ tợn hơn bao giờ hết. Còn lại, ngoài mẹ hắn ra, đều chỉ một màu nâu lam lũ. Bọn trẻ con chỉ trỏ, thì thào, cười rúc rích, sằng sặc… như thể hắn có một cái mũi đỏ của một anh hề trong rạp xiếc. Hắn lại lầm bầm, lầm này bằng mấy câu tiếng Mỹ hắn học được qua các phim bạo lực, lỡ có ai nghe thấy cũng không hiểu hắn nói gì. Mẹ hắn đem bánh kẹo ra chia cho đám trẻ, chờ bà nội hắn cho phép mới cùng mọi người vào nhà mới. Nhà mới có nghĩa là căn nhà do bố hắn xây hồi hè mấy năm trước. Lúc đó bố hắn định xây ba tầng, nhưng sau cuộc họp của các cụ bô lão, bố hắn nhận được một quyết định: “Không một ngôi nhà nào được cao hơn mái đình làng”. Bố hắn đành xây một cái nhà rộng nhưng chỉ cao có 5 mét, xây 2 tầng thì quá thấp, mà xây một tầng thì quá cao, thành ra nó là một ngôi nhà tầng có gác xép. Lạ nhất là mọi người đều không ai ở trong căn nhà này mà chỉ để khi nào khách đến mới tụ tập ăn uống ở đó. Còn lại vẫn sống trong ngôi nhà cũ, cái nhà bé bé bằng lỗ mũi, lại làm bằng gỗ, mối mọt gần hết mặc dù đã được lát lại sàn.

Hắn lấy cái cớ lái xe mệt, lăn ra ngủ, thực ra hắn chỉ cố giả vờ ngủ thôi, chứ ai có thể ngủ được khi ngay bên cạnh mình là một đám đông ồn ào cười nói rất tự nhiên, hỏi nhau bằng đủ thứ giọng đúng ngần ấy câu hỏi giống hệt nhau, rỗng tuếch, dù không có chút gì khách sáo và thì thào đủ thứ chuyện về đủ các loại bí mật của các gia đình trong làng ngoài xã. Thật là quan tâm nhau hết sức. Ngôn ngữ nhà quê, hắn lầm bầm.

Đến bữa cơm, hắn ăn một cách rất gượng ép. Bữa cơm tuy rất đầy đủ song những con ruồi ở đây quá bạo dạn, gió thổi mạnh như vậy cũng không làm cho chúng mảy may hoảng sợ.
Cơm nước xong xuôi, biết mình không thể ngủ được, hắn đi rửa mặt, nín thở khi nghĩ đến những ngôi mộ cách đấy mấy trăm mét, nhăn mặt khi nhìn những con cá quẫy nhẩy lung tung dưới ao, có lẽ con cá rán vàng rộp lúc nãy cũng từ những cái ao này mà lên, may mà hắn không ăn nhiều.

Buổi chiều đó hắn đưa mẹ hắn đi khắp họ. Hình như ai cũng có họ với nhau nên ngõ nào mẹ hắn cũng rẽ vào, nha nào mẹ hắn cũng chào hỏi. Hắn lại áp dụng công thức ban sáng, quả nhiên hiệu nghiệm. Chỉ xót cái xe mới, chưa được 5 chục mét đã phải tắt máy, rồi cũng chưa nóng chỗ đã phải khởi động. Những nhà tuy là gần nhau là vậy nhưng nhìn đồng hồ mới biết trong một buổi chiều hắn đã đi trên chục cây. Mãi đến tối mịt mới về đến làng. Có lúc suýt húc phải một con trâu to đùng ở một chỗ rẽ, hắn bóp côn, đạp lún cả phanh sau, chiếc xe đang tăng ga để lên dốc, sựng lại gầm lên, đèn pha sáng cả một vùng khiến thằng bé chăn trâu hoảng sợ nhường đường. Nếu hắn còn bé, chắc chắn hắn đã bị bọn này đánh cho một trận chứ chẳng hiểu khách đến như vậy. Nghĩ thế, hắn lại chửi rủa, dĩ nhiên là vẫn bằng tiếng Mỹ.

Buổi tối các vị bô lão đến chơi, nhắc lại những câu chuyện từ hồi xa xưa ra kể, có những sự tích có từ thời kháng Pháp, chuyện lính Tây trong đồn bắn súng bừa bãi vào làng làm cả làng phải trú ẩn… Hắn chỉ thấy phục trí nhớ của họ chứ không thấy gì khác.

Hôm sau hội làng, chỉ có mấy cái kiệu khiêng đi khiêng lại. Có khi còn ít náo động hơn cả những buổi ca nhạc của sinh viên trường hắn, thế mà vẫn có hơn nửa làng kéo nhau ra xem.
Chiều đó hắn về, thở dài khoan khoái khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, trong đầu là một kế hoạch tắm rửa giặt giũ quy mô lớn.

Mấy tuần sau, hắn hầu như quên hết chuyến đi này khi bố hắn về, đem theo một thằng Việt kiều. Tên nó là Sơn, sở dĩ nó có tên Việt là do bố mẹ nó đưa sang Pháp từ hồi 5 tuổi, tuy biết chút tiếng Việt song bọn hắn vẫn không thể nói chuyện dễ dàng được. Sơn sang đây là do bố Sơn muốn khảo sát cái thị trường béo bở này, nhân tiện đưa Sơn theo trong dịp nghỉ. Sơn ở lại nhà hắn.

Ngay từ khi mới gặp, hắn đã dấy lên một mối ác cảm với Sơn. Sơn đi rón rén trên vỉa hè, tựa như sắp có một chiếc xe nào chực lao tới đâm vào cậu ta vậy. Vừa đi cậu ta vừa nhìn những chiếc xe dựng bừa bãi cùng với những hàng quán và người lổn nhổn mà cười. Tuy cách biệt về ngôn ngữ, song những ý nghĩ của con người luôn được biểu hiện rất rõ ràng trên mặt. Kiểu cười của Sơn rất đặc trưng, mắt trái hơi nhíu lại ở đuôi mắt, mắt phải lạnh tanh, cơ má trái hơi cử động, mũi thở hắt ra một lượng khí rất nhỏ, chỉ có thể nhận ra khi chú ý nghe. Điệu cười của Sơn diễn ra trong một phần mười giây, tức là còn ít hơn cái nhíu trong một phần sáu giây của ông Xuân Diệu, nếu không phải là người tinh mắt như hắn thì không thể biết được
Sơn rất hay cười như vậy. Lần thứ nhất là Sơn đi từ cửa xe vào nhà hắn, lần thứ hai là vào nhà hắn. Nhà hắn xây lên giá 300 triệu, không kể tiền đất, cũng vào loại lịch sự ở thành phố này, phải cái hơi tối vì chỉ mở được cửa sổ ở hai đầu nhà. Chỉ hơi tối thôi, cũng là một cái nhếch mép.

Hắn đưa Sơn đi thăm các phòng, đến tầng thượng, nơi có một cái ghế tập thể hình cùng với nhiều dụng cụ tập đã từng khiến bọn bạn hắn phải bái phục. Hắn nhận được nụ cười thứ ba.
Sơn ở nhà hắn 2 ngày. Ngủ dậy, cả nhà đã đi làm hết, Sơn và hắn cùng ăn sáng. Thức ăn có bánh mì với pho mát. Sơn nhìn vào cái bánh mì vẻ tò mò nhưng không cười, chỉ khi nhìn thấy những đứa trẻ bán bánh mì dạo, hắn mới nhận được nụ cười thứ tư.

Hắn đưa Sơn đi lòng vòng quanh thành phố, nhìn cái xe máy mới mua, hắn nhận được nụ cười thứ năm. Hắn biết Sơn chỉ quen dùng ô tô chứ loại xe này chỉ để bọn trẻ con làm đồ chơi thôi. Hắn lái xe, cảm thấy hơi thở đặc trưng của nụ cười thứ sáu khi đi qua một con chuột chết và mấy túi rác nằm chình ình giữa đường. Không thấy Sơn cười các loại xe chạy trên đường hay các ngôi nhà mặt tiền nhấp nhô, có lẽ trên đường từ sân bay về Sơn đã biết và đã cười rồi. Nhưng trước dẫy phố được giới thiệu là phố cổ, Sơn rất ngạc nhiên và hắn lại nhận được nụ cười thứ bảy. Hắn cũng thấy đáng cười thật khi có những bức tường quét vôi lại thêm những dòng chữ xiên xẹo trên đó. Không biết Sơn có hiểu ý nghĩ của chúng không mà hắn lại nhận được nụ cười thứ tám. Những ngày còn lại Sơn không ra khỏi nhà, chỉ chúi mũi vào cái máy tính xách tay cậu ta mang theo, gõ lia gõ lịa.

Hôm Sơn về nước, hắn tiễn Sơn ra tận sân bay. Sơn cám ơn rất lễ phép nhưng không giấu được nụ cười thứ chín. Hắn hiểu khi thấy những người đang đứng ngồi lổn nhổn ở cửa sân bay. Nhưng làm gì có ghế đâu mà chả đứng. Làm sao có thể so sánh Hà Nội với Paris được. Nghĩ đến đấy hắn sôi lên một niềm tức giận, bật chửi khi máy bay vừa cất cánh, lần này thì bằng tiếng Việt:
- Thằng mất gốc!

19/6/1999





#12
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Gã làm thuê


Trọng Bảo



Gã ngồi tựa vào gốc cây xà cừ nhìn đường phố. Đang giờ người ta đi làm, đường phố đông nghẹt người. Mà sao bây giờ họ lắm tiền nhiều của thế, xe máy ô tô ken vào nhau nghẽn tắc cả đường. Toàn là loại xe sang trọng. Ô tô xịn, xe máy cũng toàn loại xịn và đắt tiền. Nghe nói những cái xe máy bọn choai choai đang cưỡi kia, có cái đến cả trăm triệu đồng, đời gã có nằm mơ cũng chả bao giờ dám mơ tới. Gã chỉ ước gì mua được một các xe đạp tốt cho con gái đi học. Gia tài đáng giá nhất nhà gã chính là chiếc xe đạp sét gỉ gã đang dựa ở gốc cây này. Cái xe mà khi còn ở quê, buổi sáng con gái dùng đi học, buổi chiều gã dùng đi thồ gạch. Bánh xe được gia cố thêm mấy thanh sắt làm nan hoa để khi chở nặng khỏi bị gãy vành. Khi lên thành phố làm thuê, gã đem theo cái xe đạp để chuyên chở đất thải, con gái gã phải đi bộ tới lớp. Từ nhà tới chỗ nó học cũng phải gần bốn cây số... Gã chợt thấy đói cồn cào. Từ hôm qua đến giờ gã chưa có gì cho vào cái bụng lép kẹp. Tối hôm qua lẽ ra thì gã đã có một bữa ngon lành. Bởi mấy ngày vừa rồi gã “may mắn” được một ông thuê phá dỡ hai gian nhà cấp bốn. Đây là mấy gian nhà ông này làm cho mẹ ở. Khi bà cụ mất, ông ta liền phá đi. Gã được ông ta thuê đến thuê phá dỡ, giải phóng mặt bằng lấy để làm nơi treo hoa phong lan và bày cây cảnh. Gã biết, ông này là một cán bộ cấp bự. Làm quan to nên ông đón mẹ từ quê lên phụng dưỡng. Bà mẹ già mắt mờ, chân chậm, lại vốn dĩ là nông dân tần tảo vất vả cả đời nên về già ốm yếu, bệnh tật. Bà cụ sinh hạ được mỗi ông ta là con duy nhất. Chồng chết, cụ ở vậy nuôi con, lần hồi sới đất lật cỏ kiếm từng xu từng hào cho ông ăn học nên người, lam quan chức to nhất vùng. Dân làng thấy ông đánh ôtô về đón mẹ lên thành phố, ai cũng trầm trồ khen ông có hiếu. Bà hàng xóm cứ nức nở mãi: “Thế mới đáng là con cái chứ! Đúng là đẻ con khôn mát... rười rượi, chả bù mấy thằng giặc nhà tôi phá gia chi tử...” Ông bán hết nhà cửa, ruộng vườn rồi đưa mẹ ra đi trong sự thán phục của cả làng.
Lên Hà Nội, bà cụ vẫn quen lối sống tùy tiện thoải mái như ở quê. Bà cụ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày. Nước cốt trầu vương vãi trên salon, và nền phòng khách được lát bằng gỗ quý khiến vợ ông rất khó chịu. Bà vợ ông càng bực bội mặt nặng, mày nhẹ mỗi khi ăn uống cụ làm rơi vung vãi cơm, đổ cả canh ra bàn ăn. Ông cán bộ nọ cũng nhiều phen phát bực vì bà cụ làm cho phát ngượng do mấy lần có khách hỏi thăm, cụ cứ rỉ rả kể lại mãi chuyện quê, chuyện ngày xửa ngày xưa nuôi con vất vả, chuyện ông bíếng học hay chơi bời lêu lổng. Có lần ông đã quát mẹ khi khách vừa mới ra khỏi cửa khiến bà cụ tủi thân cứ sụt sịt mãi. Còn bà con dâu và thằng cháu đích tôn thì thường xuyên trì triết, hạch sách mỗi khi cụ làm đổ nước hay rớt bã trầu ra sàn nhà. Bà cụ buồn lắm. Suốt ngày lầm lì như cái bóng trong căn biệt thự sang trọng. Khi con cháu đi vắng, cụ muốn mở tivi nghe dân ca cho đỡ buồn. Nhưng con dâu sợ làm hỏng tivi nên đã rút mất phích điện. Giá như còn ở quê, cụ sẽ sang nhà bà hàng xóm cùng nhau giã trầu hay tuốt rơm nếp để tết chổi. Còn ở đây giữa chốn nhà cao cửa rộng nhưng cổng khóa, then cài, cụ như bị giam lỏng. Bà cụ muốn trở về quê nhưng đâu còn nhà cửa mà về.
Một lần cụ bảo: “Hay cho mẹ về quê, ở đây mẹ thấy không hợp!” Ông con trai đã gạt đi: “Mẹ về quê thì ở vào đâu, nhà đã bán mất rồi!” Còn bà con dâu nói mát: “Sướng lại chả muốn!” Thằng cháu đích tôn thì lấc cấc: “Cụ về quê lấy ai khuya sớm phụng dưỡng tuổi già!” Mặc dù từ ngày đón mẹ ra ở cùng bao nhiêu phiền nhiễu nhưng con trai, con dâu chẳng bao giờ muốn cho mẹ về quê. Với họ không phải vì đã trót bán mất ngôi nhà của tổ tiên để lại. Chỉ cần vài ba chục triệu là họ thừa sức mua đất và làm cho mẹ căn nhà khác ở quê. Nhưng họ còn mặt mũi nào. Đã được tíếng là hiếu thuận thì phải giữ chứ với lại còn uy tín của ông, của bà trước cơ quan nữa. Thời buổi này cái ghế của ông không ít kẻ nhòm ngó, sơ sảy một tý, sụt giảm uy tín một chút là hỏng ngay. Hơn nữa để bà cụ ở Hà Nội cũng có thêm một nguồn thu đáng kể. ấy là khi tổ chức mừng thọ cho cụ, dịp tết nhất và cả những khi cụ trái gió trở trời ốm đau anh em trong cơ quan, những người được ông bà nâng đỡ sẽ đến chúc mừng, hay thăm hỏi và đều có quà cáp. Quà thì đâu chỉ có cân đường, hộp sữa, nải chuối hay chục trứng gà như ở quê mà là phong bì dày cộp trong để toàn tiền mệnh giá lớn hoặc đôla.
Khi thấy để mẹ ở nhà trên gây nhiều phiền phức, ông bàn với vợ làm hai gian nhà cấp bốn ra góc vườn đưa bà xuống đấy ở. Bà vợ ông sốt sắng đồng ý ngay. Thế là bà cụ chỉ còn được lên nhà trên mỗi khi mừng thọ hoặc ngày tết và lúc nào đau ốm để cho mọi người trong cơ quan con trai con dâu đến chúc mừng, hoặc thăm hỏi. Những người đến thăm hỏi, chúc mừng bà cụ chẳng qua chỉ là cái cớ. Họ đến để cống nộp là chính.
Bà cụ đã trút hơi thở cuối cùng vào một đêm mưa gió trong ngôi nhà cấp bốn ẩm thấp nơi góc vườn. Ngay trong đêm, thi hài cụ đã được di chuyển đến quàn trong phòng lạnh của một nhà tang lễ lớn nhất thành phố. Tại đây cụ được tổ chức tang lễ thật trọng thể. Có rất nhiều đoàn đến viếng. Người làng trong đoàn của địa phương lên dự lễ tang ai cũng nể phục. Vòng hoa nhiều vô kể, không thể đếm nổi. Chẳng có kèn trống như ở quê. Không có các vị sư sãi, các vãi già đến đọc kinh, chèo đò để người chết được siêu thoát được sang Tây Thiên với phật. Quan tài cụ được xe tang đưa thẳng ra đài hóa thân hoàn vũ. ấn nhẹ công tắc điện một cái là đã thành mây khói, chút tro cốt còn lại được cho vào lọ. Thế là xong. Việc này chắc khi con sống bà cụ đã từng nghĩ đến. Cụ sợ lắm. Cụ rất muốn về quê có chết thì về với ông bà ông vải gặp lại mấy bà bạn cùng tuổi đã đi trước nhưng ông con thì không chịu.
Sau đám tang, ông con trai nghĩ ngay đến số tiền phúng viếng, nhẩm tính sơ sơ cũng đủ mua một cái xe ôtô mới tương đối xịn. Và việc ông phải làm đầu tiên là cho phá ngay căn nhà cấp bốn góc vườn. Gã làm thuê được gọi đến. Biết sự tích của căn nhà, gã cũng thấy bùi ngùi.
*
Gã làm thuê bắt đầu phá dỡ dần từng phần căn nhà cấp bốn. Gã cố để lại một góc để ở tạm mấy hôm. Vì buổi tối gã mới có thể thu dọn đống vôi vữa, gạch vụn rồi dùng xe đạp thồ chở ra đổ trộm ngoài bờ đê. Ban ngày mà chuyên chở những thứ này thì sẽ bị công an tóm ngay, với lại muốn đổ trộm những thứ phế thải ra bất cứ chỗ nào cũng đều phải đợi khi đêm đến. Ông chủ nhà dặn gã làm ăn phải cẩn thận kẻo ảnh hưởng đến ông ta. Gã vâng vâng dạ dạ để ông ta yên tâm.
Sau khi phá nốt góc căn nhà cấp bốn, nơi mấy đêm vừa rồi gã chừa lại lấy chỗ ngả lưng sau những chuyến chở phế thải đi đổ ngoài bờ đê, gã rụt rè lên phòng khách ngôi căn biệt thự gặp ông chủ. Nhìn nền gạch hoa và gỗ bóng loáng gã cứ xoa mãi hai bàn chân mà không dám bước vào. Ông chủ nhà hất hàm hỏi:
- Đã xong xuôi cả chưa?
- Thưa bác chỉ còn một xe đất thải cuối cùng tối nay cháu sẽ chở đi và xin phép bác đi luôn ạ!
- Vậy thanh toán tiền công hả?
- Vâng! Nhưng cháu cũng có việc xin báo với bác...
Gã vừa nói vừa móc trong túi cái quần bộ đội cũ ra một gói ni lông được chằng buộc bằng những cái dây chun rất kỹ đưa cho ông chủ nhà.
- Cái gì đây?
- Dạ! Cháu tìm thấy nó khi phá chỗ góc nhà lúc chiều. Chắc là của bà cụ cất giấu. Là vàng và tiền ạ...
- V...à...n...g... h...ả...?
Ông ta gần như giật phắt cái gói từ tay gã nhanh như một con chim cắt chộp mồi. Chẳng nề hà cái gói ni lông đầy bụi bẩn và dính nước cốt trầu đen xỉn. Ông lập cập mở ra. Trong gói có một đôi hoa tai, một cái nhẫn vàng và một cuộn toàn tiền lẻ độ vài trăm nghìn đồng. Nhưng lại có hai tờ một trăm đôla cuộn bên ngoài. Đây chắc là của người nào đó mừng tuổi bà cụ hôm tết mà ông không biết để thu hồi. Ông hất hàm hỏi gã làm thuê:
- Chỉ có thế này thôi à?
- Vâng ạ!
- Có đúng thế không?
Gã làm thuê thấy mình bị xúc phạm. Gã khinh bỉ nhìn ông chủ nhà. Gã đã quá thật thà đem trả lại toàn bộ số tài sản tìm thấy thế mà không được một lời cảm ơn lại còn bị nghi ngờ. Gã định bỏ đi nhưng ông chủ nhà gọi giật lại:
- Thằng kia đứng lại, tại sao mày không trả lời tao?
Nghe tiếng ồn ào ngoài phòng khách bà chủ nhà và thằng con chạy ra. Biết chuyện bà chủ chu chéo:
- Thôi chết tôi rồi! Cho bà ấy ăn mặc đầy đủ thế mà bà ấy còn lén lút cất giấu tiền của. Mà thằng kia, mày còn giấu giếm cái gì ở đâu không hả... Mấy đêm vừa rồi mày chở bao nhiêu chuyến đi rồi. Nó đem cái gì ra ngoài ông có biết không... Ông phải gọi công an đến khám xét, tra hỏi thằng này ngay cho tôi...
-Bà im đi, để tôi hỏi nó, gọi công an có mà...
Thằng con cầm cái nhẫn vàng của bà nội giơ lên lật đi lật lại xem xét rồi nói nhỏ với bố:

-Thằng này để con xử lý mới được!
*
Lẽ ra gã đã đi khỏi cái nhà này ngay sau khi bị ông chủ nhà xúc phạm nghi ngờ gã bớt giấu tiền vàng tìm thấy khi phá dỡ căn nhà cấp bốn. Nhưng vì chưa được thanh toán tiền công nên gã chưa đi được. Khi gã đang đang chuẩn bị ăn cơm thì thằng con ông chủ dẫn theo một thằng nữa mặt mũi vẻ hung hãn ra chỗ góc vườn. Hai thằng đạp đổ nồi canh đầu cá đang nấu và dí dao vào cổ gã làm thuê. Giọng chúng sực mùi rượu: “Mày giấu tiền, vàng nhà tao ở đâu!!!” Gã nhìn hai thằng côn đồ với vẻ mặt coi thường. Chỉ cần một cái vung tay của gã thì hai thằng oắt con này chết sặc gạch, không kịp ngáp. Nhưng gã không thèm chấp lũ vô lương. Gã bảo:
- Không có tiền vàng nào hết! Có bao nhiêu đã đưa ông chủ cả rồi.
- Vẫn còn! Khôn hồn thì nôn ngay ra!
- Đưa hết rồi!
- Hết... rồi... à...?
Mũi dao trong tay thằng con ông chủ nhích thêm một tý. Máu từ cổ gã rơi xuống ngực áo. Đã thế thì... Bằng một động tác quét chân và vung tay của gã, hai thằng côn đồ đã văng ra xa mấy mét. Chúng lồm cồm bò dậy vung dao định xông vào. Mẹ kiếp! Bọn này muốn chết thật rồi. Gã chợt nhớ lại bữa hai tên lính ngụy cũng từng cầm dao găm lao vào gã như thế này trong một trận đánh khi gã còn là lính của một đơn vị đặc công. Bọn khốn này chắc cũng muốn số phận giống như hai tên lính ngụy ngày nào đây. Hai bàn tay gân guốc của gã vo lại thành hai nắm đấm. Giữa lúc ấy thì ông chủ nhà xuất hiện vội vã ngăn lại. Thực ra ông ta đã theo dõi vụ việc “xin tý tiết” của thằng con ngay từ đầu. Ông bảo: “Thôi để nó đi đi...” Gã làm thuê ném cái nhìn khinh miệt vào cái bản mặt phì phị của ông chủ nhà. Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, hất trả lại bao vôi vữa phế thải rồi dắt chiếc xe đạp ra khỏi ngôi biệt thự.
Trở về chỗ “chợ người” đầu đường Hoàng Quốc Việt, gã ngồi dựa gốc cây xà cừ ngủ gà ngủ gật bởi mấy ngày đêm mệt mỏi phá nhà, chuyển phế liệu.Khi gã đang mắt nhắm, mắt mở nhìn dòng người nườm mượp trên phố thì có tiếng gọi: “Ê! Phụ hồ có đi không?” Sao lại không! Gã nghĩ đã là kiếp làm thuê còn kén chọn gì nữa. Gã vội đạp xe theo mấy đứa cùng bọn chuyên đi bán sức ở thành phố. Cả bọn hì hục gánh cát, bê xi măng, trộn hồ, xách vữa leo lên giàn giáo. Lên lên xuống xuống, chân gã bủn rủn, bụng đói cồn cào. Đầu óc gã trống rỗng. Lúc vác bao xi măng leo lên tầng, gã cứ lâng lâng như đi trên mây. Đột nhiên, gã thấy mình chơi vơi như bay vào khoảng không vô định...
Gã tỉnh lại và giật mình thấy đang nằm trong bệnh viện. Một cánh tay gã cuốn băng, nẹp cứng treo lên cổ. Gã hốt hoảng nhỏm dậy ngơ ngác nhìn quanh. Cô y tá bảo gã bị ngã giàn giáo được mấy người cùng làm đưa vào viện. May gã chỉ bị gãy tay. Gã bị ngất là do đói quá. Gã chán nản nằm xuống giường. Thế là ky cóp được mấy trăm nghìn đồng cũng chả đủ nộp viện phí. Mấy ngày vừa rồi làm việc cật lực mà chẳng được đồng tiền công nào lại bị bố con ông cán bộ nọ vu cho là ăn cắp. Gã chợt nghĩ: “Biết trước bố con nó bất lương thế thì đừng trả lại số tiền vàng ấy còn hơn”. Nhưng rồi gã lại gạt ngay cái ý nghĩ ấy bởi vì những thứ của cải không phải của mình có chết gã cũng chẳng màng. Gã phải nhắn anh bạn cửu vạn cùng làng đến vay thêm để thanh toán viện phí. Tay gãy thế này có lẽ gã đành trở về quê ăn bám vợ thôi. Nghĩ đến vợ, gã lại thấy bồn chồn trong lòng. Vợ gã biết xoay xở thế nào đây. Vợ gã vốn là người ốm yếu chẳng làm được việc gì nặng. Tính gã gia trưởng, không vừa ý là quát tháo, bạt tai vợ con ngay. Gã làm hùng hục suốt ngày như trâu húc mả thế mà nghèo vẫn cứ nghèo. Đi làm thì thôi về đến nhà nhìn căn nhà trống huếch, trống hoác, mẹ ốm nằm một giường, vợ ốm nằm một góc là gã lại muốn phát điên lên. Vợ gã là một người đàn bà luôn hết lòng vì chồng con. Suốt đời thị cam chịu. Chưa bao giờ gã thấy thị kêu ca, phàn nàn dù có thiếu thốn, đói khổ, kể cả những khi biết chuyện gã kiếm được tiền, ngán cảnh vợ ốm yếu mò lên tận thị xã chơi gái. Đến bữa ăn, có miếng nào ngon thị cũng dành cả cho mẹ và chồng con. Có lễ cả đời gã sẽ chẳng bao giờ quên chuyện một lần sau bữa ăn ngon miệng, gã xuống bếp tìm cái bật lửa để châm điếu thuốc. Gã bất chợt bắt gặp cảnh vợ gã đang lén gặm lại cái xương gà của con bé gặm dở lúc nãy. Làm thịt một con gà giò, thị gắp miếng thì cho mẹ, miếng thì cho chồng, miếng cho con. Còn thị suốt bữa chỉ gắp toàn rau cho mình. Sau bận ấy, gã thấy thương vợ hơn, đỡ mắng chửi quát tháo mỗi khi bực dọc. Gã định ra Hà Nội làm thuê chuyến này cố ky cóp để mua cho con gái cái xe đạp đi học, mua cho vợ bộ quần áo. Mấy năm nay gã thấy thị chưa có một bộ quần áo nào cho ra hồn. Thế mà bây giờ mọi dự định của gã đều tan thành mây khói.
Gã tập tễnh dùng một tay dắt chiếc xe đạp lọc cọc ra ga để lấy vé về quê. Trời lất phất mưa. Đã cuối mùa thu. Một cơn gió lạnh bất ngờ thổi tràn trên phố.



Nguồn: Trọng Bảo

"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#13
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Tuyện "Gã Làm Thuê" của Kiều Vân đọc thấy có cái gì đó bức xúc. Vẫn biết sự luôn có những điều như thế trong cuộc sống và XH này... vẫn cảm thấy thật là khốn nạn. Nhưng cái kết có vẻ bế tắc quá... giống như truyện Tắt Đèn của Ngô Tất Tố ấy. Kết thúc có cái gì đó làm người đọc không thỏa mãn...



#14
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:

CUỘC ĐUA



Tác giả: Đỗ Hoàng Ngọc Ánh



Thằng Hoàng nghếch chân lên bàn, búng mẩu thuốc xuống đất, kêu đánh “xèo” một cái:
- Tùy mày đấy, có mấy tiếng đồng hồ mà ăn ngon ba triệu, không thích thì cứ việc ở nhà!
Gã ngồi im, hết nhìn chồng tiền, lại nhìn thằng bạn. đúng là gã đang thiếu tiền, mà lại thiếu nhiều là đằng khác. Ba triệu bạc đủ giải quyết hết mọi nợ nần, lại có thể xông xênh một thời gian dài. Ba triệu bạc chỉ sau một đêm phóng tẹt ga về Hải Phòng và quay về. Ba triệu bạc đổi bằng 8 lít xăng pha nhớt – quá lãi!
Thằng Hoàng lại tiếp:
- Tao biết, độ này mày đang tu, nhưng cứ thử “phá giới” một lần xem sao? Mày phải cho bọn Toàn trố biết thế nào là lễ độ chứ? Chẳng lẽ để nó coi khinh dân Hà Nội mình à?
Gã lưỡng lự:
- Thế sao mày không đua?
Thằng Hoàng nhún vai:
- Mẹ kiếp, Toàn trố là đỉnh nhất ở Hải Phòng, mày không biết à? Nó phải tầm cỡ nào thì bọn tao mới dám mời đến “Độc cô cầu bại” chứ! Nếu không thì giết gà lọ là đến dao mổ trâu.

“Độc cô cầu bại” là tên một nhân vật kiệt xuất trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung. Tương truyền rằng, cho đến tận cuối đời, Độc cô cầu bại vẫn chưa tìm được ai đánh lại mình lấy một chiêu. Còn gã, cho tới tận bây giờ, mỗi khi gã ngồi lên xe máy, và nổi máu yêng hùng, thì cũng khó tìm được một người vượt lên trước gã, dù chỉ là một bánh xe.

Năm lớp 10, gã biết đi xe máy. Nửa năm sau, gã đi một chiếc MAX 100, lượn nghiêng ở dốc Bà Triệu, nhặt tờ 50 đô do một thằng bạn đặt dưới lòng đường.
Năm lớp 11, gã bốc đầu một con Nova 110cc, bay vèo qua một đống lửa đang cháy rần rật, dài hàng mét.
Năm học lớp 12, Tết, gã đi một chiếc DreamII, lạng lách, đánh võng trên đường Trường Chinh. Cảnh sát ra hiệu dừng, gã chạy. cứ thế, một chiếc Bonus trắng và một chiếc Dream rượt nhau chạy hết đường Trường Chinh, Đại La. Đến phố Bạch Mai, gã rẽ vào ngõ Mai Hương, chạy ngoằn ngoèo trong đó, trốn thoát. Cùng năm đó, gã thắng triệu rưỡi trong một cuộc đua dọc theo đường Kim Mã.
Thi đại học xong, gã bốc đầu một chiếc TZM nặng chịch, bay qua dải phân cách đường cao 1m20, rơi xuống đất an toàn.
Chính vì những chiến tích kinh hoàng đó, bọn bạn gã đã gọi gã là “Độc cô cầu bại”. có đứa còn hoa mỹ hơn, gọi gã bằng cái tên “Hoàng tử của mặt đường”.
Những cái tên nghe loảng xoảng như xích sắt ấy, và những chiếc xe thể thao đeo bám gã suốt năm đầu đại học. Hết Quốc khánh, là đến Noel, hết Noel là đến Tết, hết Tết dương, lại đến Tết âm… Mỗi lần lễ hội là gã cùng lũ bạn lại dắt xe ra đường, phi như điên qua các phố vắng người lúc nửa đêm. Hết đi liên tỉnh, lại đi trong thành phố. Đôi lúc hứng lên, một thằng vặn ga bứt lên trước, những thằng còn lại cũng không chịu đi sau, thế là thành một cuộc đua.

Nhiều thằng đua cùng với gã đã bị công an bắt, giữ xe, có thằng “xòe”, bị thương nặng. thậm chí, có thằng còn chết. Nhưng những kẻ ấy, gã không thèm nhìn bằng nửa con mắt. Gã từng nói: “Đi xe, phải coi cái xe như đôi chân mình, biết điều khiển nhanh chậm, thì hẵng đi”. Đối với gã, mấy thằng mới nứt mắt mới tập xe mà cứ thích “trổ tài”, chết là đúng. Giọng Hoàng chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của gã.
- Thôi, tao về vậy. Tao cứ để đây triệu rưỡi cho mày, mày cứ tiêu tạm đi, bao giờ có tiền giả tao cũng được. còn đua hay không, tao không ép…

Cái lý do đến là chính đáng để bấy lâu nay gã ròi xa “côn tay, hai kỳ, phanh đĩa” là một cô gái. May mắn cho gã, hôm đầu tiên đến trung tâm tiếng Anh, gã lại đi xe đạp, và gặp nàng. Mỗi lúc cùng nàng đạp xe sóng đôi, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, gã mới cảm thấy cuộc đời này còn nhiều cái thi vị hơn là những phút tê người với vận tốc 100km/h. nàng xinh xắn, duyên dáng, con nhà gia giáo, và đã hơn một lần, nàng tỏ ý khinh bỉ nhìn những gã trai lướt qua trên những chiếc kích bốc. Gã đã giấu nhẹm quá khứ của mình, và còn vờ rằng, mình không biết đi xe máy. Khi nghe cái tin ấy, nàng tròn xoe mắt lên, và reo lên: “Thế á!” một cách đầy vui vẻ. Chưa bao giờ gã lại gặp một câu nói hồn nhiên đến thế, vô tư đến thế. Chợt thằng Hoàng lại hắng:
- Tao về…

Gã lục rục đứng lên tiễn bạn. Ra đến cửa, Hoàng lại nói:
- Tối nay tao đợi điện thoại của mày, ngày kia đua rồi!
Thằng Hoàng đạp cần khởi động, chiếc kích bốc nổ giòn. Trong đầu gã bỗng lóe lên một tia sáng. Hoàng bóp côn, vào số. Gã đưa tay ngắt chìa khóa điện, động cơ câm tịt.
- Tập trung ở đâu? Mấy giờ?
Thằng Hoàng tròn mắt ra nhìn gã.
- Sao mày đổi ý nhanh thế?
Gã cười:
- Mẹ kiếp, chắc gì em tao đã biết…
Hoàng vỗ vai gã bôm bốp:
- Khá, khá… thế mới là Độc cô cầu bại chứ! Độc cô cũng được, không sao, cần đếch gì con gái… tối ngày kia, quá “ngọ” một chút, ở chân bác Cừ… OK?
- OK! OK!
- Bye!
Thằng Hoàng nổ máy, phóng vụt đi, để lại một làn khói xanh lét. Gã đóng cửa, quay vào nhà. Bàn tay run run nhấc điện thoại lên, các ngón tay thoắt bỗng trở nên kiên quyết lạ thường…
- Alô! 113 đó hả?

Hà Nội, 01-03-1999
Đ.H.N.A





#15
cloudy233

cloudy233

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 3 Bài Viết:

Seventeen , chưa có couple thì đã sao ?


- Ê Duy , làm couple của tao nghen ?
Ku Duy suýt nữa sặc ra bàn một mớ Coca khi nghe con bạn cạ cứng thốt lên những lời '' kinh thiên động địa '' đó .
- Mày có bị gì không thế ? Tự dưng bảo tao đi làm couple của mày ! Tỉnh lại mà măm nốt cái hambeger đi kưng ạ !
Nhỏ Phương tiếp tục với giọng nài nỉ :
- Mày ráng giúp tao đi , mày hiểu hoàn cảnh của tao rồi đấy , sắp bước vào tuổi 18 rồi mà chưa có mảnh tình vắt ngang vai , mà tao lại bị thua trong đợt '' oẳn tù tì sai khiến '' với bọn cái Linh nữa mới đau , tụi nó bắt tao phải cho xem mặt couple trong đợt off cách đây 2 ngày nữa . Mà lúc trước tao lỡ khoa là tao có rồi nen không thể chối được . bạn tốt , đây là lúc mày thể hiện tấm lòng đấy !
Ku Duy vẫn tìm cách thoái thác '' nghĩa vụ cao cả '' :
- Èo , mày cứ nói là chia tay rồi . Thế là xong !
- Nói được tao đã nói rồi , do tao lỡ bảo là vẫn '' tiến triễn tốt đẹp '' .
- Ai mượn khoe khoang . Cho chết ! - Ku Duy cười hả hê .
Nhỏ Phương bực tức , đứng dậy bỏ đi về một mạch , để ku Duy ở lại một mình với cái hóa đơn chưa tính tiền .
Aaaaaaaaaaaaaa!!!!!!
***
Nhỏ Phương hí hửng đạp xe sang nhà ku Duy . Vì sao đang giận nhau mà nhỏ Phương lại cư xử lạ thể nhỉ ? Lý do đây :
- Alô , Phương à !
- ...Ừ ...tao đây .Có gì không ?
- Tao đồng ý làm couple của mày . Được chưa ?
- À há , thanks nhiều nhiều bạn yêu quý...
- Nhưng với 3 điều kiện...
- Sặc , biết ngay mà , mày làm gì tốt bụng như thế được ! Mà điều kiện gì , nói đi !
- Bây giờ mày phải qua nhà tao ngay lập tức rồi tao sẽ nói .
- Ok !
Chả biết lão Duy có ý đồ gì đây, mà cũng tại mình cả , chỉ vì cái tội khoe khoang khoác lác mà bây giờ phải cực thân như thế này . Chỉ cần xong buổi off thì lão sẽ chết đẹp dưới tay mình .
***
Trong phòng của Duy .
- Tao tới rồi đây . Điều kiện đầu tiên là gì ? Mày nói đi ! - Nhỏ Phương vồn vã .
- Mày cứ từ từ ngồi xuống đây uống miếng nước ăn miếng bánh mà nghe tao nói .
Nhỏ Phương cũng ngồi xuống , uống miếng nước ăn miếng bánh nghe ku Duy tuyên bố điều kiện thứ nhất :
- Nghe đây , để trở thành couple của tao , mày phải thực hiện cho tao 3 điều kiện . Điều kiện thứ nhất , mày phải dọn dẹp căn phòng của tao không cần biết bằng cách gì nhưng đến khi tao đi tập cam về thì nó phải được sạch sẽ , tinh tươm , không một vết bụi . Ok ?
- Oh my god ! Mày có phải là con người không thế ? Sao mà ác độc , bắt tao làm công việc khổ cực vậy hả ?- Nhỏ Phương hét toáng .
- Ôi...Thế chắc vụ couple tao phải xem lại...Ku Duy nói , mặt gian chưa từng thấy .
Nhỏ Phương đành phải hi sinh vì sự nghiệp cao cả , bưng cái mặt nặng trịch đi dọn phòng cho thằng bạn chí cốt đểu cán .
Ôi cái phòng , thằng này hình như 1 năm mới dọn phòng một lần ý , bẩn kinh khủng ! Sách vở để lung tung , bừa bộn chưa từng thấy . Đúng là con trai...vô tích sự !
Sau hơn 1 tiếng đồng hồ dọn dẹp cật lực , phòng ku Dương đã sạch sẽ ,tinh tươm hơn bao giờ hết . Nhỏ Phương mệt phờ , nằm bệt xuống giường , chợt thấy góc bàn đầu giường có sẵn một ly nước cam tự bao giờ .
Chợt có một nụ cười...
***
Tám giờ sáng . Vẫn quán KFC quen thuộc , ku Duy và nhỏ Phương ngồi măm măm gà rán để chuẩn bị tuyên bố và thực hiện điều kiện thứ 2 . Miệng ku Duy nhồm nhoàm :
- Nghe này , mày đã đi tốt 1/3 chặng đường rồi đấy , chuẩn bị thực hiện điều kiện thứ 2 đi.
Nói trước , nghe xong coi chừng shock đấy nhá !
- Được , xong đợt off tao sẽ xử mày !
Ku Duy tiếp tục nở một nụ cười bí hiểm :
- Bây giờ mày phải hát to cho tao và cả tiệm fastfood này nghe một bài !
- Hả ??? - Nhỏ Phương hét toáng , cả tiệm đổ dồn con mắt về phía 2 chúng nó - Mày thừa biết là giọng tao '' vịt '' như thế nào rồi đấy , nghĩ sao mà bắt tao hát giữa biết bao nhiêu là người thế này , thà tao hát một mình cho mày nghe còn được , đằng này...
- Thế có hát không ?
- Ừa , thì hát - Nhỏ Phương giọng ỉu xìu đáp lại . Nói xong , nhỏ liên tù tì '' Bước xuống phố sáng tinh mơ , dạo qua góc công viên....".Ku Duy nghe một cách chăm chú say mê , mấy người cùng ngồi trong tiệm fastfood tủm tỉm cười khi nghe nhỏ Phương cất giọng '' oanh vàng " .
***
Mai off rồi !
Tối . Bóng 2 đứa lếch thếch ra khỏi trung tâm ngoại ngữ . Lòng nhỏ Phương vẫn như lửa đốt , mai off rồi mà nhìn ku Duy vẫn bình chân như vại , chưa hó hé gì đến điều kiện thứ 3 .Nhỏ Phương sốt ruột :
- Nốt điều kiện thứ 3 đi mày . Mai off rồi , đừng để tao làm công dã tràng chứ !
- Mày cứ từ từ , '' giục tốc bất đạt " .Nghe chưa ? - Ku Dương vẫn giọng thong thả .
- '' Bất đạt " cái đầy mày ! Mai off rồi mà tao chưa hoàn thành xong 3 điều kiện , lỡ mày đá đểu tao thì sao !
- Ừa thế lên xe mau , tao chở mày đi dạo phố rồi đãi mày măm kem Tràng Tiền . Ok chưa?
Nhỏ Phương ngạc nhiên hết sức , sao ku Duy lại không bắt nó '' lao động khổ sai '' như mọi khi nữa mà còn được măm kem bonus thế này .
Ăn kem xong . Trên đường hộ tống nhỏ Phương về nhà :
- Duy này !- Nhỏ Phương lên tiếng .
- Gì ?
- Tao nghĩ mày khỏi cần làm couple của tao nữa...
- Hơ , sao thế ? - Ku Duy ngạc nhiên - Mày đã bảo là không muốn làm công dã tràng là gì ?
- Đó là khi nãy , còn bây giờ khác rồi . Theo tao nghĩ , người làm couple của tao phải là người tao cảm thật sự , tao không muốn nói dối với bọn cái Linh , với ngay cả bản thân tao nữa . Mai mày vẫn cứ đi off với tao , nhưng trên danh nghĩa là thằng bạn chí cốt . Tao chấp nhận nói với tụi nó là tao chưa hề có couple , tao chấp nhận đãi tụi nó 1 chầu KFC ( èo , lại KFC ) hả hê . Mày thấy sao ?
Ku Duy khẽ '' Ừ '' . Trong lòng hai đứa cảm thấy vui vui .Ít nhất là tụi nó đã thật lòng với mọi người , với cả bản thân nó . Ở tuổi 17 , chưa có couple thì đã sao ?


Cloudy

Bài viết này được chỉnh sửa bởi cloudy233: 18 November 2008 - 03:40 PM

Tạnh mưa giùm con


#16
cloudy233

cloudy233

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 3 Bài Viết:

Người vô cảm

''Không yêu'' - đó luôn là suy nghĩ của tôi , đơn giản là tôi khong muốn dính líu vào những chuyện yêu đương nhăng nhít , nhất là vào cái thời điểm 11,5 này , nó nghĩ thế . Nhưng mấy ai hiểu được cái tình cảnh khốn cùng của tôi và đều nghĩ rằng tôi là ''Người vô cảm''

***
Mới vừa bước vào cửa lớp , nhỏ Yến đã chạy ù lại tíu tít khoe khoang :
- Ê mày ơi biết gì chưa ? Tao nghe thiên hạ đồn rằng lớp mình có học sinh mới ấy nhá , nam hẳn hoi , cao ráo mà lại cực kì cool nữa . Hì mà này , nếu có thế thì mày cưa đổ nó để thoát khỏi cái biệt danh '' người vô cảm'' ấy đi , tao thấy chả hay ho gì khi được gọi như thế cả .
Tôi chỉ cười lại với Yến và đi thẳng về bàn của mình , không chút bận tâm gì đến cậu bạn cực kì cool gì gì đấy như Yến đã PR với tôi .
- Thôi mày ơi , tao không yêu ai đâu , mày biết tính tao mà....
Yến ngạc nhiên và lắc đầu quầy quậy trước lời tuyên bố vẫn như thưở nào của tôi
- Thôi mặc mày đấy , tao đi ăn sáng đây !
Nhìn cải vẻ oán trách đáng yêu của Yến mà tôi lại buồn cười . Trong cái tập thể 42 nguời này , chỉ có Yến là chơi được với tôi , còn lại không ai có thể nói chuyện với tôi quá 5 phút vì cái tính '' băng tảng'' của tôi cả.

***
Y như lời Yến nói , lúc vào lớp , theo sau lưng cô là một cậu học sinh nam sở hữu chiều cao bóng rổ , da hơi ngăm nhưng được cái rất mainly và hay cười .
Hình như bắt gặp được ánh mắt nhìn trộm của tôi , cậu học sinh mới đó nhìn tôi''Hey'' và cười , để lộ chiếc răng khểnh . Tôi không đáp trả lại , quay sang chỗ khác , và ngay lúc đó tôi thấy lồng ngực của mình không được ổn .
***
Những ngày sau đó , Duy - cậu ý , hòa đồng với lớp nhanh đến mức khinh ngạc . Cậu đã biết và thuộc tên của tất cả 42 học sinh trong lớp , đã kết bạn được với hơn phân nữa lớp , và đương nhiên trong cái số ấy - không có tôi . Nói đúng hơn là mỗi làn Duy tiến lại bần bắt chuyện thì tôi lại tránh xa ra , như thể 2 cục nam châm có cùng cực vậy.

Sáng nay mới bước vào lớp xong , mưa liền ào đổ xuống . Ở cái góc bàn cuối dãy trong cùng ấy , tôi đã có quyền sỡ hữu một không gian- của riêng tôi , vì tôi không muốn bị ai làm phiền và cũng chẳng ai lại thèm bước tới cái góc bàn tẻ nhạt của tôi cả.
Nhìn những vệt nước bắn vào ô cửa sổ và kéo thành một đường daì , tự nhiên tôi thấy nhẹ lòng. Ít ra thì nó cũng biết yêu mưa như bao cô nàng lãng mạn khác , ít ra thì nó cũng không vô cảm như mọi người nghĩ....
- Này cô bé , thích ngắm mưa à ? Duy làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi . Lần này tôi cũng chẳng buồn tránh xa Duy như mọi khi .
- Không , chỉ là không có việc gì làm nên nhìn thế thôi - Tôi vẫn không quay mắt đi chỗ khác vì sợ bắt gặp nụ cười chứa nắng của Duy .
- Thế tôi có được làm bạn với cô bé không ? Duy hỏi tiếp .
Vẫn cái tư thế đó , không xoay đầu , tôi đáp Duy :
- Tôi là người vô cảm nên không thích kết bạn .
- Đừng khép lòng như thế , tớ muốn trở thành bạn của cô bé thật mà , rất thích đấy. Đồng ý nhá ?- Duy vẫn tiếp tục nhưng kèm giọng nài nỉ
- Ùhm cũng được . Nhưng sau này đừng ó hối hận với quyết định đấy .Nói trước đấy , và cũng thôi ngay 2 tiếng ''cô bé'' ấy đi .Tôi không thích !
- OK ! Cái đó dễ thôi mà .Duy cười , tôi nghe được tiếng cười tỏa nắng ấy, có lẽ thế
Hình như tôi vui.....
***
- Ê mày , làm tao ngạc nhiên ghê ấy nhá . hôm qua mày với Duy có nói chuyện phải không ? Biết ngay mà con quỷ , sao âm thầm lặng lẽ không nói cho chị em biết thế hả? Khai báo mau - Yến gặng hỏi tôi với giọng điều tra
Vẫn không buồn rời mắt khỏi quyển sách . tôi đáp trả Yến :
- Đâu có gì ! Chỉ là cậu ấy muốn kết bạn với tao nên hỏi thế thôi mà.
- Ái chà , thế là cuối cùng cũng đã có người phát hiện ra vẻ đẹp tìm ẩn trong con người mày ngoài tao rồi đấy , haha . Chuẩn bị tất cả mọi người sẽ nhìn mày bằng con mắt khác , mày sẽ thoát khỏi chức danh '' người vô cảm'' , mày sẽ....
- Thôi , thôi giùm cái ! Tao đâu có muợn mày PR giùm tao , mà tao sợ té đau lắm .Thôi mày đi học bài đi !-Tôi cắt ngang câu nói của Yến
-Ừh thì tao đi , thôi chúc mày thành công nhá ! -Yến cười
Công nhân nó cười đẹp thật , nó xinh mà , lũ con trai của khối này không ai là không thích nó , thế mà lại đi chơi với một đứa dở hơi như tôi .Đúng là chuyện đời , ngang trái !
***
Nhấc từng bước một từ cầu thang tầng 1 lên tầng 3 , trên tay với một chồng đầy sách , tài liệu , bản đồ của cô Dung dạy Địa , tôi tuyên bố hùng dũng với chính bản thân mình là từ năm sau trở đi sẽ không đảm nhận chức vụ lớp phó học tập nữa . Mệt quá. Bước vào cửa lớp , cứ tưởng sắp hoàn thành nhiệm vụ đuợc giao , ai dè '' Rầm'' một phát , tôi + chồng sách ngã lăn xuống sàn .Choáng người , nhưng tôi vẫn ngồi dậy ngay , giọng lạnh lùng nói với Quý và Hải - hai tên thủ phạm :
- Làm ơn lần sau đi đứng cẩn thận !
Rồi ngồi xuống nhặt sách , tôi thấy mắt mình mờ đi nhưng cũng đủ cẩn nhận để biết rằng có người đang nhặt sách cùng tôi - là Duy .
- Lần sau cẩn thận nhé cô bé ! - Duy nói đồng thời bê hộ sách lên giùm tôi , không quên bonus một nụ cười.
- CẢm ơn! Tôi nói và bước nhanh về góc bàn , cảm nhận 2 má đang dần đỏ lên .
Hình như tôi yêu 2 tiếng '' cô bé'' ấy , hình như tôi đã thích Duy...
***
Bây giờ tôi và Duy đang ngồi ở quán kem cuối phố , kem ở đây ngon + không gian ấm cúng , rất hợp cho những ngày mưa như thế này , tôi thích ăn kem ở đây , Duy cũng vậy . Tiết cuối ban sáng Duy có ngỏ lời mời tôi đi ăn kem , trong phút lưỡng lự , tôi đồng ý. Mặc một chiếc áo pull trắng có in dòng chữ '' I'm greenager'' + chiếc quần ngang gối , trông Duy còn xinh hơn khi trên lớp , cá tính mà hiện đại nữa , nói tóm lại là kool .
- Lam này......Duy khẽ nói......tớ có chuyện muốn nói với cậu......
Duy đã thôi gọi tôi là cô bé , hình như Duy định nói với tôi chuyện gì quan trọng lắm thì phải , hình như Duy cũng thích tôi.....
- Ừh Duy cứ hỏi đi - Tôi hi vọng là linh cảm của mình đúng .
- Tớ muốn hỏi là..........Yến.........có bạn trai chưa ?
Nghẹn .
- Ừh chưa có đâu .Thế ra Duy kết Yến à , đưọc rồi Duy cứ tiến tới đi , tớ sẽ giúp....
Tôi đang dối lòng mình . Đang thấy đau , đau lắm , nhưng bề ngoài tôi vẫn lạnh vậy , cố ngăn những dòng nước mắt chảy nguợc vào trong....
***
Đó là kết cục của tôi - Một người vô cảm . Ừh thì vô cảm mà , vô cảm có biết yêu là gì đâu , mày phải vui khi Yến có bạn trai tốt như thế chứ , không được ích kỉ như vậy .Mày quên mày đã nói gì à ? ''Mày không muốn dính líu đến chuyện yêu đương...''
Nó không biết nên vui hay buồn khi 2 người bạn thân duy nhất của nó đang hạnh phúc bên nhau . Nó không biết , vì nó là người vô cảm.....

Tạnh mưa giùm con


#17
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:

Đẳng cấp quý tộc



Là một người sinh ra và lớn lên tại Hóc Môn, gia đình nhiều đời làm nông nhưng T không bao giờ hãnh diện về điều đó. Lấy được cử nhân Anh, tìm được một chỗ dạy tại một trung tâm ngoại ngữ thường thường bậc trung nơi thành phố, thuê được một căn phòng nhỏ tại một quận trung tâm, T đương nhiên xem mình đã vào "đẳng cấp" sang trọng của xã hội.

Cô luôn muốn chứng tỏ mình bằng những ổ hamburger, bánh pizza, lui tới những nhà hàng sang trọng... dù ai cũng biết để làm được điều đó, cô đã phải nhiều ngày âm thầm ăn bánh mì không, uống nước lã... nơi phòng trọ.

Thấy một đồng nghiệp lâu lâu thèm khoai, T nhún vai: "Em không hề biết ăn món này". Thấy ai điểm tâm bằng xôi, T vờ trố mắt như ngạc nhiên lắm! Có người đi du lịch mua đặc sản bánh tráng, bánh phồng tôm vào đãi bạn bè, T lắc đầu: "Anh chị ăn ngon quá, nhìn thấy thèm. Tiếc rằng em chẳng biết ăn, em thích khoai tây chiên hơn...".

Thầy hiệu trưởng phân công T về dạy một chi nhánh của trung tâm tại quận 7, cô lắc đầu: "Trời ơi, em sợ về các quận ven đô lắm, xài nước giếng em không dám, thậm chí em còn không dám rửa mặt bằng nước giếng nữa". Đến nước này, thầy hiệu trưởng nạt ngang: "Hồi xưa cô ăn đâu ở đâu, cô cũng là dân ngoại thành, từ đồng ruộng mà ra chứ có phải gốc là dân quận 1, quận 3. Thế từ nhỏ ở Hóc Môn cô xài nước gì, cô ăn gì để lớn lên? Có phải từ những củ khoai, từ những ca nước mưa, nước giếng không?". T tái mặt. Thầy hiệu trưởng bỏ đi ra ngoài.

Hôm sau cô không vào dạy nữa. Chúng tôi biết tính T, xem T như em út, con cháu, chỉ cười khi cô lên mặt quý tộc với chúng tôi. Thế nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, T ra đi không một lời. Cô đã nhận ra vấn đề và xấu hổ hay trách cứ chúng tôi không chịu hiểu cô. Chỉ một điều tôi muốn nhắn cùng T: "Nguồn cội là cái để mình hãnh diện và tự hào chứ không phải là cái để ta xấu hổ và chối bỏ. Một người quên nguồn cội sẽ như con én nhỏ không biết đường bay mỗi mùa xuân về


---ST---


Posted Image

#18
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:

Happy End


Trong túi, chiếc áo lạnh, cuốn sách đang đọc, máy tính và vài thứ linh tinh... Lên chuyến xe tốc hành, cô ngả lưng ghế, quay mặt ra cửa sổ lơ đãng nhìn những hàng cây vun vút chạy ngược, lơ đãng nhìn đêm như một bình mực tím đang loang dần ngoài kia, tự hỏi, mình đến X làm gì...?

Để làm gì ư? Có những việc ta không thể nói mục đích, lý do, vì chẳng có một lý do mục đích nào rõ ràng cả. Thật ra, cũng có lúc cô đã tự mắng mình: sao lại có thể mất thì giờ (và tiền bạc nữa, híc!) chẳng để làm gì như vậy?!

Gắn tai nghe, cô bật điện thoại. Bài hát thì thầm những lời thật buồn: Lên xe tiễn em đi... chưa bao giờ buồn thế... Những bài hát chia ly bao giờ cũng làm cô thấy xao xuyến và day dứt, cảm giác như mình là người có lỗi trong sự chia ly. Chia tay nhau, đôi khi chẳng vì ai cả, chỉ vì thế thôi, để chấm dứt một sự lưỡng lự có thời hạn và có khi bước vào một cuộc lưỡng lự khác, kéo dài suốt cả cuộc đời.

Cổ tích có câu chuyện, đại khái một nàng công chúa xinh đẹp dịu hiền, được làm vợ chàng hoàng tử đẹp trai, giàu có, tài giỏi. Nàng luôn được chồng yêu thương chiều chuộng..., nói chung là nàng có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Chàng hoàng tử còn đưa nàng giữ chùm chìa khóa của tất cả các căn phòng trong lâu đài tráng lệ họ đang sống. Và chàng dặn rằng nàng có thể mở cửa mọi căn phòng, những căn phòng chứa toàn vàng bạc châu báu, hoa thơm cỏ lạ, là niềm vui, là sự hài lòng, là những điều tốt đẹp.

Duy chỉ có một căn phòng ở cuối lâu đài là nàng không được phép mở, nhưng chàng không bao giờ nói với nàng trong căn phòng đó có gì. Rồi một lần, tình cờ đứng trước căn phòng đó, lại có chìa khóa trong tay, lại không bao giờ nghĩ rằng chồng mình có điều gì bí mật, lại không thắng được sự tò mò rất đỗi đàn bà, nàng công chúa bèn mở cửa căn phòng bí mật... Kết thúc câu chuyện như thế nào tất nhiên mọi người đã biết.

Có lần ngồi “tám”, đám U40 các cô bảo nhau: đã may mắn là công chúa thì đừng tò mò làm gì, nếu lỡ biết về “căn phòng đầu lâu” của chồng thì tốt nhất hãy coi như không biết. Vậy mới hạnh phúc. Rồi sau những buổi chiều thật đẹp ngồi triết lý vụn bên ly cà phê và ngắm chiều tím loang vỉa hè, mà mơ màng chiều nay em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe... những “công chúa” lại về nhà để tiếp tục cái cuộc lưỡng lự đã bắt đầu từ nhiều năm qua... Lưỡng lự vì mỗi người có một lựa chọn mà chẳng phương án nào giống cái “phương án tốt nhất” kể trên...

Cuộc sống của cô cũng như nàng công chúa nọ. Nhưng cô luôn nghĩ và tin rằng câu chuyện trên có một “happy end” (*): Sau khi bí mật bị bật mí, chàng hoàng tử ăn năn hối lỗi, thề sẽ không bao giờ tái phạm lỗi lầm. Nàng công chúa lòng đầy bao dung, tha thứ cho chồng. Từ đó họ sống yên ổn bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long... Còn căn phòng chứa đầy di tích của “lỗi lầm” được khóa cửa vĩnh viễn, chìa khóa bị bẻ ra, nghiền nát vụn thành bột, gửi gió cho mây ngàn bay...

Cô đã không ngờ rằng một kết thúc như vậy thì không thể coi là hết chuyện, bởi sự đời cứ hay rắc rối thế. Cái thứ bột nghiền từ chiếc chìa khóa ấy bay khắp bốn phương trời, chị em phụ nữ - cả cô nữa - đã hít phải bột “tò mò”, và từ đó câu chuyện cổ tích xuất hiện thêm nhiều cái kết khác nhưng chẳng “có hậu” chút nào. Trong đó có cả cái kết câu chuyện cổ tích của chính cô. Cô đã lựa chọn “phương án tốt nhất” để không biết gì ngoài những điều sung sướng, nhưng cô hiểu mình không thể quên, không thể tha thứ, không thể coi như chưa từng biết. Cô còn hiểu rằng nếu cứ ở lại trong tòa lâu đài ấy thì đến một lúc nào đó chính nàng công chúa là cô cũng sẽ có một “căn phòng bí mật”...

Câu hỏi vì sao mình lại lựa chọn cái “happy end” như thế đã bào mòn cuộc sống của cô.Vào những lúc thấy mình bức bối, cùn mòn, cô sẽ đi đâu đấy, một mình, đến nơi xa lạ, tự nghiền ngẫm tra tấn mình đến tận cùng của sự bức bối cùn mòn... Ở đấy, lúc đó, cô mong mỏi vô cùng, hi vọng vô cùng, thèm khát vô cùng một ai đó có thể chia sẻ, có thể an ủi, hay đơn giản hơn có thể ngồi yên lặng hàng giờ bên cô, chăm chú nghe tiếng lanh canh chiếc muỗng khuấy trong ly cà phê dường như còn nguyên vẹn, để hiểu được cô đang nghĩ gì, đang muốn nói gì, hay chỉ là cô đang trống rỗng như thế nào... Để đến khi trong đôi mắt to buồn bã của cô long lanh những giọt nước mắt, sẽ có một bàn tay dịu dàng ôm nhẹ vai cô, nắm nhẹ bàn tay cô, thấu hiểu...

Hiển nhiên, chẳng có một ai như vậy.

Và cô sẽ nghiến răng chịu đựng, vì biết rõ nơi này mình không thể trông đợi vào ai, ngoài mình. Nhưng ngay cả lúc cô độc như thế, cô vẫn thấy mình nhẹ nhõm hơn những lúc cô độc giữa nhiều người, cô độc bên cạnh một người...

Như lúc này đây cô đang một mình đi đến X. Bởi vì X. là nơi đầu tiên cô đã gặp anh, chàng hoàng tử của cô!

Bởi vì, chuyện cổ tích của riêng cô vẫn chưa kết thúc...


Truyện 1.070 chữ của NGUYỄN THỊ HẬU

#19
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Sự kiên nhẫn

Một chàng trai trẻ đến gặp một chuyên gia về đá quý và nói về ước mong được trở thành một nhà nghiên cứu về đá quý. Chuyên gia nọ từ chối vì ông sợ rằng chàng trai không đủ kiên nhẫn để theo học. Chàng trai cầu xin một cơ hội. Cuối cùng, vị chuyên gia đồng ý và bảo chàng trai: “Ngày mai hãy đến đây”.

Sáng hôm sau, vị chuyên gia đặt một hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng hãy cầm nó. Rồi ông tiếp tục công việc của mình: mài đá, cân và phân loại đá quý. Chàng trai ngồi yên lặng và chờ đợi.

Buổi sáng tiếp theo, vị chuyên gia lại đặt hòn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng cầm nó. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm sau đó vị chuyên gia vẫn lặp lại hành động trên.

Đến ngày thứ sáu, chàng trai vẫn cầm hòn ngọc bích nhưng chàng không thể im lặng được nữa.

- Thưa thầy - chàng trai hỏi - khi nào thì em sẽ bắt đầu học ạ?

- Con sẽ được học - vị chuyên gia trả lời và tiếp tục công việc của mình.

Vài ngày nữa lại trôi qua và sự thất vọng của chàng trai càng tăng. Một ngày kia, khi vị chuyên gia bảo chàng trai đưa tay ra, chàng định nói với ông ta rằng chàng chẳng muốn tiếp tục việc này nữa. Nhưng khi vị chuyên gia đặt hòn ngọc bích lên tay chàng trai, chàng nói mà không cần nhìn viên đá:

- Đây không phải là hòn đá con vẫn cầm!

- Con đã bắt đầu học rồi đấy - vị chuyên gia nói.


#20
Phù Dung

Phù Dung

    Mưa nắng thất thường

  • Advance Member
  • PipPip
  • 165 Bài Viết:
NẠN NHÂN!

Truyện ngắn mi ni

Tôi và hắn là anh em con dì con già. hắn cao ráo, bảnh choẹ. Làm viên chức quèn ở một cơ quan. Thi thoảng anh em rủ nhau đi uống bia. Tôi hỏi:
- Dạo này thế nào?
- Vẫn nhì nhằng .
- Có gì thay đổi không?
- Có…
- Cái gì?
- Em vừa kiếm được con “bồ”.
- Lại còn chuyện ấy nữa.
- “Văn nghệ” cho đỡ buồn anh.
Hắn móc máy điện thoại, bấm bấm cho tôi xem hình con bồ hắn. Ảnh chụp nghiêng, tóc ngắn, toét miệng cười duyên. Tôi hỏi:
- Thị làm gì?
- Uốn tóc thời trang.
- Chồng con?
- Thằng chồng lái xe, vắng nhà thường xuyên. Có một con gái 10 tuổi.
- Trông ảnh xấu bỏ mẹ. Chỉ đáng xách dép cho vợ mày!
- Con vợ em,“Hữu sắc vô hương” nói làm gì.
Vợ hắn mỏng mày hay hạt. Xinh xắn, nhưng phải cái đanh đá. Trước, ả xuất khẩu lao động sang Liên Xô. Nay về hùn vốn với cô bạn mở cửa hàng bán quần áo trẻ con.
Hắn chê vợ “hữu sắc vô hương”! Như thế ngang bằng bảo vợ là đồ hoa giấy, hoa nhựa rồi còn gì.
Hắn chép miệng:
- Đi làm về đến nhà cứ như tra tấn. Mồm nó cứ choang choác. Điếc tai hàng xóm.
- Cô ấy mệnh “hoả”, chú mày cứ cho gáo nước tắt ngóm!
- Cho cả thùng nước cũng chả tắt!
- Xử theo AQ vậy.
- Chậc! Em bỏ ra quán ngồi. Mày nói mày nghe!
Chiếc Nokia của hắn tít tít báo có tin nhắn. Hắn lúi húi đọc. Xong lại lúi húi nhắn tin trả lời. Tôi bảo:
- Rách việc! Gọi thẳng mẹ nó vào máy cho xong!
Hắn nhìn tôi như nhìn một người lạ. Xong thủng thẳng:
- “Gọi thẳng mẹ nó vào máy” là lời của gió. Còn nhắn tin là dành cho chuyện tình tang! Anh chả hiểu gì cả!

*

Bẵng đi nửa năm tôi không gặp hắn. Một lần, bốc mộ ông cậu ở quê, gặp hắn tôi hỏi:
- Dạo này thế nào?
- Vẫn nhì nhằng.
- Có thay đổi gì không?
- Không!
- Ả uốn tóc ra sao?
- Vẫn thế!
- Vợ không biết à?
- “Ăn vụng phải chùi mép” chứ anh.
Đêm đó, hai anh em nằm chung giường. Nửa đêm thức giấc, tôi vẫn thấy hắn tí toáy với cái máy di động, rồi hồn nhiên tủm tỉm cười một mình. Tôi bảo:
- Mày thôi cái trò ú tim này đi. Tao thấy mệt lắm!
- Em thấy khoẻ ra!
- Nếu thằng chồng nó biết!? Cái kim trong bọc mãi cũng lòi ra!
- Lòi ra thì ấn vào. Hề..hề..!
- Liệu có “ấn” mãi được không?
- Khi nào “ấn” nó không chịu vào thì em “bai”!
- “Bai” chạy vãi cả cứt ra quần chứ gì?
- Hề...hề! Nói chuyện với anh chán bỏ mẹ!

*

Một buổi, tôi gặp vợ hắn ở phố Bà Triệu. Thị níu lấy tôi, liến thoắng:
- Này! Anh biết gì không? Thằng chồng em ăn lắm rửng mỡ! Nó cặp bồ anh ạ! Em không thèm cho nó “mọc sừng” thì thôi! Đằng này trêu ngươi. Anh bảo như thế có tệ không? Lành làm gáo, vỡ làm môi! Em phải làm cho ra ngô ra khoai. Không thể chấp nhận được! Em mà điên tiết lên thì em phá tanh bành hết!
- Cô bắt được quả tang à?
- Em mà bắt được trai trên gái dưới thì nói làm gì? Em xé chúng ra làm nộm ngay! Con bạn em nó bảo: Nhìn thấy hai đứa đèo nhau vào café vườn. Em còn lạ gì café vườn nữa. Dấp vào đấy toàn đồ “mèo mả gà đồng”! Em hỏi, nó cãi leo lẻo. có thằng chồng nào đi với gái lại nhận đâu! Em đi guốc trong bụng chúng nó! Em đi guốc trong bụng chúng nó…

*
3 tháng sau.
Hắn gọi điện cho tôi, gặp nhau ở quán Hải “xồm”.
Hắn lồng lên:
- Thế có điên không!
- Vì sao?
- Con vợ em nó cặp bồ!
Tôi nhớ lại câu nói của vợ hắn “ Em không thèm cho nó “mọc sừng” thì thôi...!”
- Ông ăn chả, bà ăn nem à?
- Hừm! Thằng đàn ông “văn nghệ” tí chút thì còn chấp nhận được. Con đàn bà như thế thì hỏng! Hỏng nặng!
Tôi nói kháy hắn:
- Rình. Đập bỏ mẹ thằng bồ nó đi!
- Em mà bắt được, cho chúng ra bã luôn!
- Thằng chồng của em “uốn tóc” cũng nói như thế!
- À... à! Chậc..!- Hắn tặc lưỡi- Nói chuyện với anh chán bỏ mẹ!

*
Một buổi tối, tôi tạt vào nhà hắn. Hai vợ chồng đều đi vắng, chỉ có hai đứa con ngồi ăn cơm. Mâm cơm chẳng có gì, trần đĩa đậu phụ rán và bát canh rau cải. Hai đứa trẻ lặng lẽ ngồi ăn, nét mặt chúng buồn thiu.

Kim Lê






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]