Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Mỗi tuần 1 truyện ngắn

* * * * * 1 Bình chọn

  • Please log in to reply
21 replies to this topic

#21
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
CẢM ƠN MẸ

Khi bạn lên một, mẹ chăm sóc bú mớm cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quấy khóc suốt đêm.
Khi bạn lên hai, mẹ dạy bạn chập chững tập đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy thật xa khi mẹ gọi.
Bạn lên ba, mẹ sửa soạn cho bạn những bữa ăn ngon với tất cả lòng yêu thương. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hất tung thức ăn xuống sàn.
Bạn được bốn tuổi, mẹ cho bạn những mẩu bút chì. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên bàn ăn.
Bạn được năm tuổi, mẹ mặc cho bạn thật đẹp để đi nghỉ. Bạn cảm ơn bằng cách rơi tỏm vào vũng nước bẩn.
Khi bạn được sáu tuổi, mẹ dẫn bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào toáng lên: "Không đi! Không đi!"
Khi bạn được bảy tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cảm ơn bằng cách ném nó vào cửa kính nhà bên.
Khi bạn tám tuổi, mẹ cho bạn một que kem. Bạn cảm ơn bằng cách để kem dây bẩn đầy váy áo.
Khi bạn chín tuổi, mẹ cho bạn học đàn piano. Bạn cảm ơn bằng cách chẳng khi nào màng đến việc luyện tập.
Khi bạn tròn mười tuổi, mẹ luôn mang bạn theo cùng, từ sân chơi thể thao đến những bữa tiệc sinh nhật. Bạn cảm ơn bằng cách nhảy ra khỏi xe chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại bao giờ.
Khi bạn mười một tuổi, mẹ dẫn bạn và cả bạn bè đi xem phim. Bạn cảm ơn bằng cách đòi ngồi ở dãy ghế khác.
Khi bạn mười hai, mẹ khuyến cáo bạn không được xem một vài chương trình truyền hình. Bạn cảm ơn bằng cách chờ cho mẹ đi khỏi là xem cho thỏa thích.
Khi bạn mười ba, mẹ muốn tự cắt tóc cho bạn. Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng mẹ không khéo tay gì cả.
Khi bạn mười bốn, mẹ cho bạn được đi cắm trại hè cả tháng dài. Bạn cảm ơn bằng cách quên không viết cho mẹ một dòng nào.
Khi bạn mười lăm, mẹ chỉ mong được ôm con khi từ sở làm trở về. Bạn cảm ơn bằng cách luôn khóa cửa phòng riêng im ỉm.
Khi bạn mười sáu, mẹ dạy bạn lái xe. Bạn cảm ơn bằng cách giành lấy xe mỗi khi có dịp.
Khi bạn mười bảy, mẹ đang chờ một cuộc gọi quan trọng. Bạn cảm ơn bằng cách gọi phone cho bạn bè suốt tối.
Khi bạn mười tám, mẹ sung sướng reo to ở lễ tốt nghiệp trung học của bạn. Bạn cảm ơn bằng cách mải vui chơi với bè bạn đến tận sáng hôm sau mới trở về.
Khi bạn mười chín, mẹ trả tiền học phí cho bạn, chở bạn đến tận trường đại học, mang vác giỏ xách cho bạn đến tận ký túc xá. Bạn cảm ơn bằng cách chào mẹ tít bên ngoài cổng để khỏi phải xấu hổ trước bạn bè.
Khi bạn đã hai mươi, mẹ dò hỏi bạn có để ý đến ai chưa. Bạn cảm ơn bằng cách trả lời: "Đó không phải là việc của mẹ".
Khi bạn hai mươi mốt, mẹ gợi ý một vài nghề nghiệp chuẩn bị cho tương lai. Bạn cảm ơn bằng cách đáp lại rằng: "Con không muốn làm nghề giống mẹ".
Khi bạn hai mươi hai tuổi, mẹ ôm chặt bạn trong lễ tốt nghiệp đại học. Bạn cảm ơn bằng cách hỏi xem mẹ có thể thưởng bạn một chuyến du lịch châu Âu.
Khi bạn hai mươi ba, mẹ sắm sanh vật dụng cho căn hộ riêng của bạn. Bạn cảm ơn bằng cách nói với bạn bè chúng thật xấu xí.
Khi bạn hai mươi bốn, mẹ gặp mặt người bạn đời tương lai của bạn và hỏi han bạn về kế hoạch mai sau. Bạn cảm ơn bằng cách nổi cáu rền rĩ: "Thôi mà, mẹ, xin mẹ...".
Khi bạn hai mươi lăm, mẹ giúp bạn trang trải chi phí tiệc cưới, và mẹ vừa khóc vừa nói rằng mẹ yêu bạn biết chừng nào. Bạn cảm ơn bằng cách đi hưởng tuần trăng mật một vòng đất nước.
Khi bạn đã ba mươi, mẹ gọi điện cho bạn để khuyên bảo về chuyện con cái. Bạn cảm ơn bằng cách trả lời: "Thời nay mọi việc đã khác xưa!"
Khi bạn bốn mươi, mẹ gọi điện cho bạn để nhắc nhở sinh nhật của một người họ hàng. Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng bạn đang bận rộn ghê lắm.
Khi bạn năm mươi, mẹ cảm thấy tuổi già cần được sự chăm nom của con cái. Bạn cảm ơn bằng cách đọc cho mẹ nghe về gánh nặng cha mẹ già đối với con cái như thế nào.Và rồi, một ngày, mẹ đi xa.
Và mọi điều bạn chưa kịp làm như một cái gì thật khủng khiếp dội vào tim bạn.
Nếu mẹ vẫn còn, đừng bao giờ quên yêu mẹ hơn bao giờ hết...
Nếu mẹ không còn nữa, hãy luôn nhớ đến tình yêu vô điều kiện của mẹ và hãy mãi khắc ghi...
Hãy luôn kính yêu mẹ, bởi vì chúng ta chỉ có duy nhất mẹ trong đời.

#22
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:

Xa Chồng


Trưa.

Một trưa mùa thu.

Hiu hiu.

Riu ríu.

Gió lao xao bỡn cợt những chiếc lá còn nguyên xanh trên cành cây ngoài cửa sổ phòng cô. Những quả trứng cá xanh xanh đỏ đỏ đung đưa trong gió, căng tròn như núm vú đàn bà được người tình nâng niu. Gió thu không hanh khô. Gió thu không tê buốt. Gió thu lành lạnh, mơn man. Gió thu ve vuốt khuôn mặt cô, sờ soạng tấm vai trần trắng nõn của cô, len vào từng mảnh da thớ thịt đang nhũn ra …Tấm thân cô khẽ run lên tê dại… Cô đang trần trụi say bên một người đàn ông không phải chồng cô.

Sầm!

Chồng cô mở cửa…

Chồng cô không đánh cô. Cũng chẳng chửi cô. Anh chỉ nhìn cô. Một ánh nhìn trách móc. Một ánh nhìn giận hờn. Một ánh nhìn khinh khỉnh. Một ánh nhìn như lưỡi dao đang ngoáy sâu trong tim can cô.

Cô quỵ xuống.

Gục ngã.

Miệng cô lắp bắp.

Không thể van xin.

Anh vẫn đang nhìn cô. Một ánh mắt thương hại. Anh nhắm mắt, như một ân huệ cuối cùng dành cho cô. Anh ngoảnh mặt, ngẩng đầu lên trời và bước đi. Cô muốn đứng dậy, chạy theo anh, xin anh tha thứ, cô sẽ không bao giờ tái phạm, cô thề cô sẽ không bao giờ làm anh đau nữa. Cô cố gượng dậy. Cô muốn chạy. Chạy thật nhanh về phía anh. Nhưng sao thế này? Sao thế này? Đôi chân nặng trịch. Thân hình nặng trịch. Không cử động được. Cô như con chó điên bị nhốt vào cũi. Lồng lộn. Cắn xé. Quay cuồng. Cố chui đầu qua khe hỡ của mấy thanh sắt. Nhưng không thể. Miệng cô sùi bọt mép. Mắt cô trợn ngược trong đau đớn tuyệt vọng. Bóng hình anh dần lùi về xa. Cô cố thét lên. Dữ dội. Nhưng có cái gì đó chặn ngang họng cô, bịt kín miệng cô. Cô vẫn cố giãy giụa, để bứt phá, để gào lên xin anh quay lại. Không được. Mồ hôi túa ra nhễ nhại, nhờn nhợt.



Có cái gì đó đập vào đầu cô. Đau như một đống sách đổ sụp xuống. Bừng tỉnh. Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ. Một cơn ác mộng giống như thật. Cô đã mở mắt rồi mà đầu vẫn choáng váng. Đầu cô đau như có mấy con đỉa chui vào cắn rứt từng dây thần kinh, hút từng giọt máu của cô. Bên cạnh cô đang là một chiếc áo còn đượm mùi mồ hôi của chồng. Cô thở phào, nhẹ nhõm.



Chiều.

Xe đón cô đi dạy.

Có tay tài xế mới, vẻ ma mãnh:

- Em xa chồng thế có hay “đi đánh du kích” không?

Câu hỏi kiểu nửa đùa nửa thật ấy như một thứ rác rưởi của một kẻ rác rưởi ném nhầm vào người cô. Cô chẳng thèm phải khạc nhổ vào mặt hắn. Cô điềm nhiên đáp:

- Chồng tôi đâu như những kẻ tầm thường chỉ biết nghĩ đến những điều tầm thường. Chồng tôi là đại tướng biết cài mật thám, điệp viên ở ngay trong lương tâm của vợ đấy!

...

Tối. Anh hàng xóm trêu ghẹo. Cô châm chọc:

- Chà chà, may mà có chị L yêu anh!

Dường như cô đã chọc phải bọc máu “yêng hùng” của anh. Anh cười cay cú:

- Anh chưa thèm chứ anh mà đã ra vài chiêu là em đổ ngay.

Cô chủ nhà chêm vào:

- Này, hai phòng gần nhau đêm chỉ cần cạch cửa một cái thì…chỉ có trời biết, đất biết.

Đùa! Chao ôi đùa! Những kiểu đùa như đao phủ đe chém kẻ vô tội. Lòng kiêu hãnh của cô bị xúc phạm.

Đắng.

Tổn thương.

Mà không, chẳng có cớ gì mà phải tổn thương bởi những kẻ chỉ biết nhét vào đầu những suy nghĩ đen tối, bẩn thỉu ấy.

Cô tự an ủi.

Cô nhếch mép.

Nhớ chồng…

Cô nghĩ ngợi.


Cô nhớ tới cơn ác mộng trong giấc nghỉ trưa. Và cô hiểu. Nếu một ngày nào đó cô phản bội chồng, miệng lưỡi thế gian cũng chẳng là gì so với nỗi đau bị anh ghê tởm rồi tha thứ, một nỗi đau quặn xé trong chính tâm can cô

Đêm.

Lướt qua dòng tin tức. Cô bật cười không hiểu tại sao hơn 30% đứa con được thử nghiệm ADN ở Trung Quốc lại không phải là con ruột của ông chồng (*). Chắc chắn trong số đó cũng có những cặp sống gần bên nhau. Vậy thì, sống gần xa có liên quan gì đến lòng thủy chung? Vì ham muốn bị bỏ đói lâu ngày ư? Cô cũng không hiểu ham muốn thể xác có sức mạnh kỳ quái gì. Bao năm nay cô bận bịu với công việc, với những lo toan, với sức hút của sách vở báo chí lành mạnh, nhiều lúc cô không thấy thèm khát gì. Thậm chí có lần, anh ra thăm cô sau một thời gian dài xa cách. Cô biết cô đang rất yêu anh, rất cần hơi ấm của anh nhưng cô không hề muốn ân ái. Anh vẫn yêu cô lắm, thương cô lắm. Nhưng anh buồn. Cô muốn làm anh vui. Cô tạm gác một số thứ, tìm sự rảnh rỗi, tìm sự bình yên, tìm sự lãng mạn và tìm được khao khát ái ân cùng chồng. Thế thì, khoảng cách và ham muốn cũng có là gì khi người chồng biết yêu thương, tôn trọng vợ và vợ cũng biết thương yêu, tôn trọng chồng.



Mấy tuần sau.

Tinh mơ. Chồng cô ra thăm cô. Vượt qua hàng ngàn cây số, mắt anh lèm nhèm ken, bụi dính đầy người. Cô lau mặt cho anh. Cô ngắm nhìn ánh lung linh hiền dịu và bình an trong đôi mắt anh. Cô hôn lên đôi môi rạng rỡ nụ cười đầy chân tình, tin cậy của anh. Cô sà vào lòng anh, hít sâu mùi thơm hăng hắc mà ấm áp quyến rũ đến lạ thường của anh.

Trái tim cô rưng rưng hạnh phúc.

Lòng cô sáng trưng một niềm kiêu hãnh: Thủy chung.

---VNN---






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]