Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Những bức ảnh làm thay đổi thế giới

- - - - -

  • Please log in to reply
18 replies to this topic

#1
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
1. sông rắn - Ansel Adams, 1942

Posted Image

Đây là bức ảnh mà gần 70 năm sau, gần 300 người với những máy ảnh chuyên nghiệp nhất cùng với những máy đo sáng tốt nhất, đứng cùng ở vị trí ấy, cùng thời điểm ấy mà... không chụp lại được.

Ansel Adams chụp bức ảnh này vào năm 1942 với một độ sáng của ngọn núi phía xa cùng sự uốn lượn của dòng sông trước mặt mà hậu thế phải lắc đầu lè lưỡi. Đó là một "Bài thơ tuyệt phẩm của thiên nhiên", là vinh dự mà không ai có thể có được một lần thứ hai.

2. Einstein - Arthur Sasse, 1951

Posted Image

Bạn nghĩ trở thành một thiên tài có nghĩa tất cả mọi thứ sẽ không giống người thường? Nhầm đấy, hãy ngắm Einstein với cái lưỡi ló rạng ngay khóe môi, trông ông có khác nào một em bé?




3. Căn phòng ko trọng lực - Philippe Halsman, 1948

Posted Image

Cái siêu thực ở đây được lồng ghép trong cái vô thực, trong cả một mớ hỗn độn được bày xếp, mọi thứ đều chuyển động.



4. sinh vật hồ Loch_Ness - Ian Wetherell, 1934

Posted Image

Huyền thoại về hồ Loch Ness ở Scotland có con thủy quái từng làm bao người sợ hãi và mức độ kinh hoàng càng tăng cao khi Ian Wetherell tung bức ảnh của mình ra trước công chúng. Nhờ bức hình ấy mà cả một ngành du lịch thu lợi nhuận khổng lồ bởi sự tò mò của người dân.

Đến bây giờ vẫn chưa chứng thực được bức ảnh là ghép hay thật nhưng người ta chứng minh được chẳng có thủy quái nào ở cái hồ nổi tiếng ấy. Song một khi đã trở thành huyền thoại thì nó chẳng bao giờ sợ mất khách.



11Le Violon d’Ingres - Man Ray, 1924

Posted Image

Trước khi có photoshop thì việc xử lý hình ảnh đã có... May Ray. Tất nhiên không phải ông dùng kỹ xảo nhưng ông là bậc thầy của môn tạo thị giác. Những bức ảnh của ông luôn trung thực nhưng bố cục, màu sắc, chủ thể luôn mang một thông điệp bổ sung nhau.

"Cây đàn violin" là một trong những tác phẩm để đời của ông, dựa trên sự mềm mại, thanh nhã, gợi cảm và quyến rũ của eo lưng người phụ nữ, gây một cảm giác hút mắt mỗi khi nhìn vào.

#2
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
5. Gandhi at his Spinning Wheel - Margaret Bourke-White

là biểu tượng cho sự đấu tranh giành lại độc lập của người Ấn Độ. Tác giả của bức ảnh là một phụ nữ tên là Margaret Bourke-White, chụp vào năm 1946.

Mahatma Gandhi là một anh hùng dân tộc châu Á, một nhà lãnh đạo kiệt xuất của phong trào giành độc lập cho các nước thuộc địa đầu tiên trên thế giới mà không cần đến bạo lực cách mạng. Ông đã tạo ra một khái niệm gọi là satyagraha, nghĩa là “giữ vững niềm tin”. Bất chấp chiến tranh và bạo lực trong thế kỷ 20, Gandhi đã dạy cho loài người về giá trị của lòng tin, phi bao lực và hoà bình.

Để có thể chụp được bức ảnh này, trước hết cô Margaret Bourke-White phải học cách tự sử dụng vòng quay sợi.

Không chỉ có thế, Gandhi là người rất ghét ánh đèn sáng chói của máy ảnh nên cô chỉ được phép chụp 3 kiểu. Tuy nhiên, thời tiết ẩm ướt ở Ấn Độ đã làm ảnh hưởng xấu đến máy ảnh của cô. Bức ảnh đầu tiên đèn Flash bị lỗi, cô chụp lại lần nữa thì quên chưa kéo slide của máy ảnh nên bức ảnh trống không. Lúc đấy Gandhi không nói gì vì ông là 1 nhà khổ hạnh, hôm nay là ngày im lặng của ông.

Phần 3 đây

6.Bức ảnh này của phóng viên George Strock chụp 3 người lính Mỹ nằm chết trên bãi biển Papua New Guinea năm 1943. Khi được công bố trên Tạp chí Life vào ngày 20/9/1943, bức ảnh đã làm rúng động dư luận nước Mỹ bởi câu hỏi : "Vì sao lại có thể đưa lên mặt báo cái chết của những đứa trẻ Mỹ ở một bờ biển xa lạ như thế này?"

Posted Image

7.Tướng Douglas MacArthur, người đã phải miễn cưỡng rời Philippine năm 1941 để tránh bị quân Nhật bắt giữ - đang bước chân trở lại quần đảo Luzon vào tháng 10/1944. Năm 1941, ngay sau khi tấn công Trân châu cảng, phát xít Nhật cũng xâm chiếm Philipine, nơi tướng Douglas MacArthur đóng quân. Trước khi rời Philipine, ông tuyên bố: "Tôi sẽ trở lại" và đây là bức ảnh chứng minh cho lời tuyên bố ấy. Ảnh do phóng viên Mỹ Carl Mydans chụp.

Posted Image

8.Bức ảnh này do nhà nhiếp ảnh George Silk chụp thành phố Hiroshima (Nhật Bản) 3 tuần sau khi nó bị san bằng bởi quả bom nguyên tử của Mỹ năm 1945, một tội ác mà nhân loại không thể nào quên.

Posted Image


9.Đây là bức ảnh do Leonard McCombe chụp C.H.Long, một đốc công 39 tuổi của trang trại JA ở Texas. Năm 1949, khi bức ảnh của Long được đăng tải trên tạp chí LIFE, hãng quảng cáo Leo Burnett đã nhận ra một ý tưởng quảng cáo độc đáo, và thế là danh xưng "Người đàn ông Marlboro" (Marlboro Man) dựa trên bức ảnh của Long đã trở thành hình ảnh quảng cáo cực kỳ thành công, giúp Marlboro trở thành nhãn hiệu thuốc lá hàng đầu thế giới.

Posted Image

10.Năm 1968, tại Olimpics thế giới tổ chức tại Mexico City, hai vận động viên Tommie Smith và John Carlos của đoàn thể thao Hoa Kỳ khi bước lên bục nhận huy chương đã giơ cao cánh tay có đeo găng để phản đối tình trạng kỳ thị chủng tộc ở đất nước mình. Mặc dù bị tước quyền thi đấu, nhưng hành động của họ đã trở nên nổi tiếng

Posted Image

11.Bức ảnh của phóng viên chiến trường Larry Burrows chụp cảnh lính Mỹ ở chiến trường Nam Việt Nam năm 1966 - được đăng ngay sau đó trên tạp chí LIFE - đã củng cố thêm sự khẳng định của dư luận tiến bộ Mỹ rằng, người Mỹ lẽ ra không bao giờ nên tham chiến tại Việt Nam.

Posted Image

12.Năm 1969, mỗi tuần, có đến hàng trăm lính Mỹ chết trận tại Việt Nam. Đây là những bức ảnh đã được đăng trên LIFE ngày ghi đầy đủ tên tuổi, quê quán của những lính Mỹ chết trận được Lầu năm góc thông báo trong Tuần lễ tưởng niệm tổ chức từ ngày 28/5 đến 3/6/1969. Đây là cơn ác mộng đối với nước Mỹ trong những ngày hè năm 1969.

Posted Image

#3
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
13.Bức ảnh thay đổi cái nhìn về chiến tranh

Bức ảnh chụp cô bé Kim Phúc trần truồng chạy trốn bom napalm Mỹ - một trong những bức ảnh báo chí xuất sắc nhất thế giới qua mọi thời đại của tạp chí LIFE - là tác phẩm ảnh báo chí thời sự tiêu biểu nhất trong đời cầm máy của phóng viên ảnh Nick Út.

Nick Ut chụp Phan Thị Kim Phúc lên 9 tuổi vào tháng 6 năm 1972, lúc đó một máy bay của quân đội Nam Việt Nam đã ném nhầm bom cháy napalm vào chính binh lính của mình và dân thường.

Bức ảnh do Nick Ut phóng viên của AP chụp được “đã cảnh tỉnh nước Mỹ về sự khủng khiếp của chiến tranh Việt Nam” theo lời của chủ biên tạp chí Sống. AP file photos

Posted Image

Thật ra những sự kiện xảy ra vào buổi trưa 8-6-1972 ở chiến trường Trảng Bàng, Tây Ninh để đưa ra công luận bức ảnh chấn động thế giới về cô bé Kim Phúc trần trụi bị phỏng bom napalm, được chứng kiến không chỉ có mình Nick Út. Những tấm ảnh chụp khác của anh cho thấy có hàng chục phóng viên và cameraman đang lia ống kính chỉ vài giây trước đó.

Trong chuyến trở về VN nhân dịp đại lễ 30-4 năm nay, chúng tôi đã nghe Nick Út kể lại khoảnh khắc đó: “Điều quan trọng nhất trong bức ảnh này là khi tôi giơ máy ảnh lên thì tất cả mọi người đang chạy vội về phía bà ngoại Kim Phúc với đứa trẻ hấp hối, ngáp lần cuối cùng trên tay bà. Phía sau cũng có một người đàn ông ôm xác một đứa trẻ giống như thế…

Posted Image

Có lẽ tất cả phim của nhiều phóng viên chiến trường đã “nướng” hết vào đó rồi. Còn tôi, khi ấy chạy vào phía trong, nghe tiếng Kim Phúc hét lên với người anh mình, tiếng thét như xé lòng: “Nóng, nóng quá anh ơi! Em khát nước, em chết!”. Sau tiếng thét khủng khiếp của cô bé nhỏ xíu ấy, tôi đã đưa máy lên và bấm”.

Sau khi chụp xong bức ảnh này, Nick Út bỏ máy ảnh xuống lộ,
lấy nước dội vết bỏng, lấy áo mưa trùm người Kim Phúc lại
và đưa em vào bệnh viện cấp cứu

Nick Út kể tiếp: “Sau khi chụp bức ảnh, tôi đưa Kim Phúc về Bệnh viện Củ Chi, gửi Kim Phúc với lời nhắc đi nhắc lại cùng bác sĩ: “Tôi là ký giả, bằng mọi giá các anh phải cứu sống cháu bé này”. Lên xe, hành động đầu tiên của tôi là chắp tay lại và khấn người anh ruột của mình - phóng viên chiến trường Huỳnh Thành Mỹ - rằng: Em đã chụp được bức ảnh tàn khốc về chiến tranh. Hãy cho em cơ hội để cả thế giới biết đến nó!”.

Tại trụ sở văn phòng Hãng AP tại Sài Gòn, nhận tám cuộn phim từ tay Nick Út là một nhân viên phòng tối người Nhật. Anh chờ đợi trong sự hồi hộp bồn chồn. Út nghe anh chàng người Nhật thảng thốt kêu lên khi đem hình ra: “Ô, cô bé này ở truồng!”. Một đồng nghiệp người Mỹ bước lại coi rồi phán: “Hình cô bé trần truồng này phải bỏ ngay, không xài được đâu!”.

Anh rất bức xúc và gân cổ giải thích với đồng nghiệp người Mỹ rằng đó là nạn nhân bom napalm, là nạn nhân của chiến tranh... Chốc sau Horst Faas - trưởng văn phòng đại diện AP - về tới, ông gọi Nick Út vào, hỏi cặn kẽ, coi từng tấm phim rồi ra lệnh cho anh chàng thuộc cấp: “Mày phải gửi ngay tấm ảnh này về tổng hành dinh trong vòng năm phút!”.

Horst mắt vẫn không rời bức ảnh và lầm bầm: “Gửi ngay, gửi ngay, đây là chiến tranh chứ không phải khiêu dâm!”. Chỉ một tiếng đồng hồ sau, từ New York - tổng hành dinh của Hãng tin AP - đã điện thoại sang Sài Gòn, cú điện thoại làm thay đổi cuộc đời của một phóng viên chiến trường mới toanh: “Út ơi, mày nổi tiếng trên toàn thế giới rồi!”, “Út ơi, mày là “number one” (số 1) rồi!”.

Bức ảnh được phát đi, nước Mỹ xuống đường, báo chí Nhật Bản và nhiều nước khác phóng to bằng hình thật ngay trước tòa soạn báo của họ. Vào ngày hôm sau tại Washington, hàng mấy ngàn người xuống đường biểu tình. Chiến tranh VN do Mỹ khởi xướng đã phô bày những tội ác khủng khiếp của nó chỉ qua một tấm ảnh của Nick Út!

-----------------------

Hơn 20 năm sau, Kevin Carter cũng giành Pulitzer 1994 với bức ảnh về một em bé Sudan đang lả đi vì đói dưới con mắt chầu chực của một con chim kền kền cách đó vài bước chân. Tuy nhiên, k0 giống như Nick Út được vinh danh với tác phẩm của mình, Pulitzer 94 chính là nguyên nhân khiến Kevin tự sát 3 tháng sau khi nhận giải thưởng. Cả hai đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một phóng viên, nhưng Nick Út trọn vẹn hơn với bổn phận một con người bình thường.

Hãy cứu tôi

Đây là một trong những tác phẩm xuất sắc của nhiếp ảnh gia Eugene Smit (1918 - 1978). Bức ảnh được chụp trong thời kỳ 1942-1945 khi ông đưa tin về cuộc chiến ở khu vực Đại Tây Dương. Tác phẩm chụp một thương binh bị bỏ lại trên chiến trường Okinawa, xen lẫn giữa những tiếng rên xiết vì đau đớn là những lời nguyện cầu mong được sống: Hãy cứu tôi !! !! !!

Posted Image

"Baby in the box" - Nhịp cầu nối những bờ vui?

Ngày 21 tháng 05 năm 2005, "Baby in the box" trao giải “Thành Tựu Trọn Đời" cho chính tác giả bức ảnh "Baby in the box" tại Hoa Kỳ.

Nhiếp ảnh gia Chick Harrity kể:

"Chuyện là như thế này, khi tấm hình đó được gửi về New York, mọi người đều rất thích, bởi vì nó không giống những hình ảnh khác và nó được đăng trên tất cả các báo chí ở Hoa Kỳ và rất nhiều người đã liên lạc tới AP của chúng tôi để hỏi xem có cách nào nhận hai em bé đó làm con nuôi…

Các báo chí thì viết thư cho AP chúng tôi ở Sài gòn đề giúp xin địa chỉ của em bé đó. Họ cho biết rằng, có rất nhiều, rất nhiều gia đình muốn giúp đỡ và nhận hai em bé đó làm con nuôi. Chính vì thế mà tôi phải làm sao tìm lại được hai em bé đó…

Lúc bấy giờ, có vài người Việt Nam làm việc trong phòng tối, tội đưa cho họ bức hình và thuật lại moị chuyện. Chỉ hai ngày sau, họ đã dễ dàng tìm ra gia đình của em bé này vì có nhiều người ăn xin ở gần chúng tôi làm việc lắm.

Khi gặp **** của em bé, bà cho biết chồng bà là một người lính đang đi chiến đấu. Bà có Đưá con trai và em bé trong chiếc hộp giấy là con gái út. Vì hoàn cảnh vô cùng nghèo khổ, lương chồng không đủ nuôi 7 miệng ăn, nên các con bà phải đi ăn xin trên đường phố. Tên của em là Trần thị Hết…

Tôi đã thuật lại mọi chuyện và cho bà biết rằng có những gia đình ở bên Mỹ rất muốn nhận hai em bé trong bức hình làm con nuôi. Nhưng bà từ chối ngay lập tức, bà nói rằng cho dù hoàn cảnh khó khăn đến thế nào như chăng nữa, bà phải giữ cho bằng được tất cả các con bà dưới một mái nhà. Và bà đã làm như thế..."

Ông kể tiếp

"Khi tôi rời Việt Nam, tôi không bao giờ ngờ rằng sau này em lại được một gia đình người Mỹ nuôi…Mười năm sau, tôi không còn làm việc cho Association Press nữa và trở thành phóng viên cho Nhà trắng thì một hôm, người bạn của tôi trong AP cùng làm việc ở Sài gòn, gọi điện thoại báo rằng cô bé trong chiếc hộp giấy mà tôi chụp hình năm xưa sẽ có mặt tại Nhà trắng để gặp tổng thống Reagan và mọi người sẽ sắp xếp cho tôi để gặp lại cô bé đó...

Đó là buổi đầu tiên tôi gặp lại cô bé ấy và biết được rằng cô được gia đình bà Evelyn Heil nhận làm con nuôi từ năm 1974, khi em đến Houston chữa bệnh tim do một tổ chức từ thiện đem em sang từ Việt Nam…"

Trong buổi lễ trao giải này (05.2005). Ban tổ chức đã dành cho ông một sự bất ngờ… Ông kể lại giây phút ấy:

"Khi tôi đứng ở trên sân khấu cùng với tổng thống George W. Bush, tôi nghe vị chủ tịch của Hội Phóng Viên Nhiếp Ảnh Nhà trắng nói với tổng thống Bush rằng. “Đừng di chuyển, hãy đứng yên!” Thông thường thì ai mà nói như thế với vị tổng thống kiểu đó…

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra đây..và bỗng nhiên tôi nghe tiếng của người điều khiển chương trình xướng danh tên tôi cùng với bức hình, và người đại diện trao giải là Nhanny Heil, cô bé trong bức hình năm xưa..

Tôi vô cùng bàng hoàng và xúc động…nước mắt dàn dụa trên mặt tôi... Cuộc hội ngộ diễn ra vô cùng bất ngờ…Tất cả mọi người có mặt hôm đó đều rơi lệ, ngay cả tổng thống Bush cũng vậy…"

Còn "Baby in the box", cô đã nói gì, chúng ta hãy cùng nghe:

Tôi nghĩ tôi là người may mắn nhất. Tôi không biết nói gì hơn. Tôi chỉ nghĩ là tôi rất may mắn đã được **** nuôi tôi cho tôi một cuộc đời mới. Tôi biết rằng, tôi còn có cha và các anh trai của tôi và nhiều khi , tôi tự hỏi, không biết giờ này họ ra sao ?
Ông Chick Harrity nói về xuất sứ của tấm ảnh thương tâm

"Khi tôi làm việc cho Association Press, và được giao nhiệm vụ chụp hình trao trả tù binh, khi tốp người lính Mỹ cuối cùng được trao trả, năm đó là 1973, hình như tháng hai thì phải. Tôi còn nhớ ngày tôi chụp tấm hình đó là ngày tôi được lệnh đến Dinh Độc Lập để chụp buổi họp báo của tổng thống Thiệu vào buổi sáng. Người tài xế chở tôi tới Dinh Độc Lập, khi xong việc, tôi trở về thì đường phố kẹt xe quá, tôi quyết định đi bộ về văn phòng của AP nằm ngay đường Nguyễn Huệ và Lê Lợi trong một toà nhà lớn cùng với NBC…gần đó là nhà hàng, các cửa tiệm…Vì văn phòng của tôi nằm cuối cùng của toà nhà nên tôi đi vòng phiá sau cho tiện…

Tôi bắt gặp một hình ảnh vô cùng thương tâm trên đường: một em bé gái nhỏ bé đang ngủ, nằm bên trong chiếc hộp giấy bằng carton, bên cạnh chiếc hộp là đưá bé trai, lớn hơn một tí, nắm lấy tay của em gái mình thò ra, nằm co quắp, và chiếc tô dùng để ăn xin bên cạnh...

Và trước khi tới cái góc nhà, đối diện vối toà nhà, là khách sạn Continental, có rất nhiều trẻ con xin ăn, có quá nhiều trẻ em mồ côi…

Tôi bắt gặp một hình ảnh vô cùng thương tâm trên đường: một em bé gái nhỏ bé đang ngủ, nằm bên trong chiếc hộp giấy bằng carton, bên cạnh chiếc hộp là đưá bé trai, lớn hơn một tí, nắm lấy tay của em gái mình thò ra, nằm co quắp, và chiếc tô dùng để ăn xin bên cạnh ... Ánh sáng hoàng hôn hắt xuống thật tuyệt vời ..

Tôi vô cùng xúc động và lấy ngay chiếc máy ảnh Leica của mình với ống kính 50 li, chụp chừng 6 hay 8 tấm gì đó, rồi vào văn phòng ngay vì tôi rất vội phải đi công tác ở Đà Nẵng. Tôi giao cho họ và nói đây là phim chụp họp báo và đây là cuốn phim chụp trẻ em xin ăn đường phố… 10 ngay sau, khi tôi từ Đà Nẵng trở về, một tấm biển có gắn hàng chữ đuà nghịch “No More Orphan Pictures”.

Bởi vì tấm hình đó khi AP phổ biến thì trở thành “tin nóng hổi”- Breaking News Story cho các báo chí và các đài phát thanh ở Mỹ, đặc biệt là ở New York…"

Posted Image

#4
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Nụ hôn kinh điển:

Posted Image

Đây là bức hình Baiser de l'Hotel de Ville (Kiss at City Hall) của nhiếp ảnh gia người Pháp R.Doisneau (1912 - 1994) chụp đôi tình nhân hôn nhau thắm thiết giữa lòng thành phố Paris.

Bức hình được chụp vào năm 1950 và sau đó nhanh chóng trở nên nổi tiếng trên khắp thế giới. Những ai xem bức hình đều cho rằng tác giả thật cao tay khi "chộp" được khoảnh khắc tuyệt vời đến thế. Nhưng thật ra, để có được bức hình "để đời" như vậy, nhiếp ảnh gia Doisneau đã phải dàn cảnh.

Hồi trước, trong một lần đi tìm chụp một bức ảnh về các cặp tình nhân ở Paris cho tạp chí Life, ông nảy ra ý tưởng chụp đôi tình nhân hôn nhau khi bắt gặp cô F.Bornet cùng người yêu J.Carteaud tại một trường học gần tòa thị chính Paris và ông đã nhờ họ vào vai.

Thành công của bức hình đã làm dấy lên làn sóng tranh cãi ai là nhân vật trong bức ảnh. Nhiều cặp tuyên bố đôi tình nhân trong hình chính là họ. Và làn sóng trên chỉ lắng xuống khi bà Bornet - chính là cô Bornet ngày nào - sau hơn 40 năm im lặng đã lên tiếng. Bà đến gặp nhiếp ảnh gia Doisneau và đưa ông xem bức ảnh gốc - có tên và chữ ký của ông hẳn hoi - được ông ký tặng vài ngày sau khi chụp bức ảnh trên.

Ngày 25/04/2005, một nhà sưu tập Thụy Sĩ mua bức ảnh với giá kỷ lục: 155.000 euro (200.000 USD) - gấp 10 lần giá mời chào ban đầu. Chỉ có điều khác biệt tại buổi đấu giá là Bà Bornet đi cùng chồng - không phải người bạn trai J.Carteaud cùng chụp bức ảnh ngày nào.

Tuyệt thực

Posted Image

Bức ảnh do Paul Vreeker - phóng viên ảnh người Hà Lan làm cho Reuters chụp :

Vào những tháng cuối năm 04 , chính phủ Hà Lan trong một bước nỗ lực thắt chặt thủ tục nhập cư , đã có dự luật trục xuất 26000 người tị nạn thất nghiệp
Và bức ảnh bạn đang xem nói về 1 người Iran tị nạn ,anh Mehdy kavousi đã tự ... khâu mí mắt và miệng lại và tuyệt thực để phản đối việc bị trục xuất khỏi Hà Lan trong vòng 44 ngày .
Những nhà chức trách thì yêu cầu anh phải kí điền vào môt cái form ...ở IRAN ( ! ) . Bộ phận kiểm soát việc nhập cảnh thì kiên quyết từ chối yêu cầu được ở lại HàLan của anh chàng Iran lì lợm này .
Nhưng sau 1 tháng kể từ sau việc chống đối với quyết định của chính quyền , trường hợp của Kavousi đã được xem xét lại và đã được trở thành ngoại lệ !

Bước chân tới vườn địa đàng:

Posted Image

Đây là tác phẩm thứ hai của Eugene Smith mà tôi giới thiệu ở đây (bức thứ nhất: Hãy cứu tôi). Bức ảnh được đánh giá không chỉ hoàn hảo về mặt kỹ thuật mà cả sự ra đời của nó.

Bức ảnh chụp hai đứa trẻ, một gái, một trai đang dắt tay nhau vượt qua góc khuất tối, qua vòm lá tựa như một vòm cổng để đi về phía ánh sáng của khu vườn hạnh phúc, diễn tả ước mơ được sống cho tình yêu của con người trong trắng, tinh khiết.

Khoảnh khắc này được ông lưu lại tại khu vườn nhà ông, trong thời kỳ ông dưỡng bệnh sau một ca đại phẫu. Hai đứa trẻ chính là hai đứa con thân yêu của ông (một điều cũng ít gặp ở VN )

Che Guevara

Posted Image

Có những con người mà chính kẻ thù cũng phải khâm phục:
Đó là câu nói của ông Fidel Castro khi nói về Che Guevara - người anh hùng giải phóng dân tộc của châu Mỹ La Tinh - Bức ảnh do nhiếp ảnh gia Alberto Korda (1929-2001) chụp Che Guevara tháng 3 năm 1960, đúng vào dịp lễ tưởng niệm những người thuỷ thủ Bỉ trên con tàu định mệnh chuyên chở vũ khí vào CuBa đã bị những lực lượng phản cách mạng đánh đắm. Ông đứng trên lễ đài và trong "khoảnh khắc quyết định", hình ảnh này qua ống kính "lọt vào trái tim" của Korda, và ông đã bấm máy.

Hình ảnh của Che Guevara đã biểu tượng cho khí phách, sự hiện ngang, mạnh mẽ, sống có lý tưởng và chiến đấu vì chân lý của nhiều thế hệ trẻ cho đến ngày nay.

Đây cũng là hình ảnh được sao chụp, có nhiều biến thể nhất và được in trên nhiều chất liệu nhất trên thế giới này.

GIẢI THƯỞNG NĂM 1983 - Mustafa Bozdemir

Posted Image

Phóng viên ảnh Bozdemir đã chứng kiến cảnh "tóc bạc lại tiễn tóc đen" : tất cả 5 người con của cô Kezban Ozer đều bị chôn sống sau một trận động đất lớn ở phía đông của Thổ Nhĩ Kì tại Koyunoren , vào ngày 30 tháng 10 năm 1983
GIẢI THƯỞNG NĂM 1984 - Pablo Bartholomew

Posted Image

Bhopal, Ấn Độ, Tháng 12 năm 1984.
Rò rỉ khí ga độc hại là nguyên nhân dẫn đến cái chết của đứa bé. Bức tranh thể hiện mặt trái của công nghiệp hóa

Vụ thảm sát Nam Kinh

Tháng 7/1937, cuộc đụng độ giữa binh lính Nhật Bản và Trung Quốc leo thang thành một cuộc chiến tranh tổng lực. Nhật Bản và Trung Quốc ở trong thế giằng co. Người Nhật tiến vào Thượng Hải và nhanh chóng tới Nam Kinh (thủ phủ tỉnh Giang Tô, miền đông Trung Quốc).
Ngày 13/12/1937, quân Nhật chiếm đóng thành phố mà không gặp khó khăn nào. Cảm thấy bị sỉ nhục vì không chiếm được Trung Quốc trong vòng 3 tháng như đã hứa với Nhật hoàng, quân đội Nhật tiến hành chiến dịch giết người, hãm hiếp và cướp phá để trả thù cho tới tháng 3/1938.
Theo ước tính của các sử gia và những tổ chức nhân đạo ở Nam Kinh vào thời đó, 250.000-350.000 người đã bị giết, trong đó có nhiều phụ nữ, trẻ em. Theo những người nước ngoài có mặt tại đây trong thời gian này, 20.000 phụ nữ đã bị cưỡng hiếp. Người Trung Quốc bị đưa đi hành quyết bên bờ sông Trường Giang. Những đống thi thể người bị thiêu la liệt tại đây. Những bức ảnh chụp lại thời đó cho thấy binh lính Nhật đứng cười ngay bên cạnh đống xác nạn nhân.
Ở trong và ngoài thành phố, các thi thể phụ nữ nằm khắp nơi. Chẳng hạn, trong một ngôi nhà gần cổng ZinZhong, một phụ nữ ở độ tuổi 60 nằm đó, thi thể sưng húp lên; trên phố YangPi, một em gái đã chết, bụng bị mổ và ruột bị moi ra ngoài, hai mắt em mở trừng trừng, miệng vẫn còn dính máu. Trên phố GuYiDian, một em gái trạc 12 tuổi nằm đó, quần áo lót của em bị xé rách, mắt em nhắm, miệng mở. Thực tế này cho thấy những phụ nữ này không chỉ chết dưới bàn tay giết người của binh lính Nhật, mà họ còn bị đe doạ trước khi chết.
Bên ngoài cổng HongWu, binh lính Nhật hãm hiếp một phụ nữ đang mang thai rồi cắt bụng nạn nhân, lấy thai nhi ra ngoài. Trong một vụ khác, binh lính Nhật muốn cưỡng hiếp một phụ nữ đang bụng mang dạ chửa, mẹ chồng cô tìm mọi cách ngăn lại. Lập tức, bà bị đá, còn người con dâu bị đâm. Lính Nhật còn dùng dao lấy bào thai ra ngoài.
Phóng viên Tillman Durdin của tờ New York Times đưa tin về thời kỳ đầu cuộc thảm sát viết: "Tôi 29 tuổi và đó là câu chuyện lớn đầu tiên của tôi cho tờ New York Times. Vì vậy, tôi lái xe xuống sát mặt nước. Tôi phải vượt qua những đống xác người chất ở đó. Ôtô phải đi qua những xác chết đó. Ở sát bờ sông, tôi thấy một đám sĩ quan Nhật hút thuốc, nói chuyện giám sát việc thảm sát một tiểu đoàn lính Trung Quốc bị bắt. Lính Nhật đi thành nhóm khoảng 15 người, được trang bị súng máy. 200 người bị hành quyết trong vòng 10 phút trong sự cổ vũ, tán dương của các khán giả quân đội Nhật". Durdin kết luận vụ thảm sát Nam Kinh là "một trong những tội ác dã man nhất thời hiện đại".
Nhà truyền giáo Thiên chúa giáo John Magee mô tả binh lính Nhật giết không chỉ tất cả các tù nhân mà họ tìm thấy mà cả một số lượng lớn các công dân bình thường ở mọi lứa tuổi. Nhiều người trong số này bị bắn hạ giống như những con thỏ bị săn ngay giữa đường phố. Sau một tuần lính Nhật tiến hành "giết, hiếp", Magee cùng các nhà truyền giáo phương tây khác thiết lập một khu an toàn quốc tế.
Nhật ký của Minnie Vautrin, người phụ nữ Mỹ muốn giúp trong vụ thảm sát Nam Kinh, đề ngày 16/12 có đoạn: "Hôm nay, có lẽ không có tội ác nào xảy ra ở thành phố này. 30 em gái bị đưa khỏi trường ngôn ngữ (nơi tôi làm việc) đêm qua, và hôm nay tôi nghe thấy nhiều câu chuyện đau lòng của những em gái bị đưa ra khỏi nhà đêm qua - một trong những em đó mới 12 tuổi...".
Sau này, bà viết: "Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết mấy nghìn người đã bị tàn sát. Vì trong nhiều trường hợp, xác họ bị tẩm dầu rồi thiêu. Các thi thể cháy xém sẽ kể lại một vài bi kịch. Các sự kiện trong những ngày tiếp sau đó càng ngày càng mập mờ. Tuy nhiên, chắc chắn là có những câu chuyện để đời sẽ không xoá mờ khỏi tâm trí tôi cùng những người ở Nam Kinh trong thời kỳ này".
Minnie Vautrin bị suy nhược thần kinh năm 1940 và trở lại Mỹ. Bà tự sát năm 1941.
John Rabe, thủ lĩnh đảng Quốc xã tại Nam Kinh, cũng hoảng sợ trước tội ác của lính Nhật. Ông phụ trách khu vực an toàn quốc tế và đã kể lại những gì đã chứng kiến, ghi lại trên phim. Tuy nhiên, tất cả những điều này bị Đức Quốc xã cấm khi ông trở về Đức.
Sau khi Thế chiến II kết thúc, một trong những binh lính ở Nam Kinh đã kể lại những gì đã thấy tận mắt. Azuma Shiro thừa nhận: "Có khoảng 37 ông già, bà già và trẻ em. Chúng tôi bắt họ và tập trung họ tại quảng trường. Một phụ nữ ôm hai con ở hai cánh tay. Chúng tôi đâm và giết họ, cả ba - giống như những củ khoai tây trên xiên nướng. Khi đó tôi nghĩ, tôi mới xa quê được một tháng... và 30 ngày sau, tôi giết người mà chẳng thấy động lòng".
Shiro phải hứng chịu hậu quả vì những lời thú nhận: "Khi một triển lãm về chiến tranh mở ra ở Kyoto, tôi tới đó thú nhận. Người đầu tiên chỉ trích tôi là một phụ nữ ở Tokyo. Cô ấy nói tôi đã gây tổn hại đến những người quá cố. Cô ấy liên tục gọi điện cho tôi trong 3-4 ngày liền. Ngày một nhiều thư được gửi đến cho tôi. Tình hình nghiêm trọng tới mức cảnh sát phải bảo vệ tôi".
Tuy nhiên, lời thú nhận đó đã bị nhà chức trách cấp cao ở Nhật Bản coi thường. Cựu bộ trưởng Tư pháp Shigeto Nagano khẳng định không có chuyện thảm sát từng xảy ra và đó là sự thêu dệt của Trung Quốc. Bản thân người Nhật cũng có ý kiến trái ngược về vấn đề này. Bộ phim Đừng khóc Nam Kinh do Trung Quốc và Hong Kong sản xuất năm 1995 phải mất vài năm sau mới được trình chiếu tại Nhật Bản.
Nhiều quan chức và sử gia Nhật Bản thừa nhận giết người, cưỡng hiếp đã xảy ra, nhưng ở mức độ thấp hơn nhiều so với các bản tin cũng như bài phân tích. Giới chức và giới học giả nước này còn lập luận, dù thế nào chăng nữa thì những chuyện đó xảy ra trong thời kỳ chiến tranh

#5
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Tiếp nhé các bác :Vụ thảm sát tại Nam Kinh
Một số hình ảnh:

Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image



và quá nhiều các hình ảnh rùng rợn khác mà mình chưa từng thấy trên đời, không dám đưa lên đây! :pray: Không thể tượng tượng đấy là hành động của những con người!

#6
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Ất Dậu 1945: năm khủng khiếp!

Nạn đói năm Ất Dậu là một nạn đói xảy ra tại miền Bắc Việt Nam trong khoảng từ tháng 10 năm 1944 đến tháng 5 năm 1945 làm khoảng từ 400.000 đến 2 triệu người dân chết đói.
Không có số liệu chính xác về số người đã chết đói, nhưng một số nguồn khác nhau ước tính là từ khoảng 400.000 đến 2 triệu người đã bị chết đói tại miền bắc Việt Nam trong thời điểm này. Tháng 5 năm 1945, bảy tháng sau khi trận đói bùng nổ tại miền bắc, toà khâm sai tại Hà Nội ra lệnh cho các tỉnh miền Bắc phúc trình về tổn thất. Có 20 tỉnh báo cáo số người chết vì đói ở miền bắc là hơn 380.000, chết vì bệnh – không rõ nguyên nhân – là hơn 20.000, tổng cộng 400.000 cho riêng miền bắc. Tháng 10 năm 1945, theo báo cáo của một quan chức quân sự của Pháp tại Đông Dương khi đó là tướng Mordant thì khoảng nửa triệu người chết. Toàn quyền Pháp Jean Decoux thì viết trong hồi ký của ông về thời kỳ cầm quyền tại Đông Dương "À la barre de l’Indochine" – là có 1 triệu người miền Bắc chết đói. Các nhà sử học Việt Nam ước đoán là từ 1 đến 2 triệu. Nhiều nhà sử học sau này nêu con số 1 triệu trong khi những người sinh sống tại miền Bắc khi đó thì thiên về con số 2 triệu, là điều Hồ Chí Minh có nhắc đến trong bài Tuyên ngôn Độc lập ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Bức ảnh Hai em bé ở Thái Bình được coi là biểu tượng của nạn đói năm 1945:


Posted Image


Những người chết đói ở trại Giáp Bát được cải táng về nghĩa trang Hợp Thiện (Hà Nội) - Ảnh: Võ An Ninh


Posted Image



Vợ chết rồi, chồng nhìn con, chờ đến lượt mình rồi con mình ngã xuống - Ảnh: Võ An Ninh



Posted Image


Người chết đói bên đường


Posted Image


Posted Image



và một số hình ảnh khác:


Posted Image



Posted Image



Các bro tham khảo thêm bài viết này nữa cho nó dễ hình dung:
Hành trình của những “hồn ma”
Đoạn trường đày ải

Nghe chúng tôi nhắc tới hình ảnh những người đói kéo nhau lên Hà Nội, bà Chén (xã Tây Lương, Tiền Hải, Thái Bình) cố ngước đôi mắt mù lòa, lẩy bẩy đôi chân còm nhưng đã phù đỏ để đi ra ngõ. Bà nhớ từ cái ngõ này, 60 năm trước bà đã ôm con hòa cùng đoàn người lê theo sự dẫn dắt của cái đói.

Đi đâu, về đâu thì không ai biết nhưng cứ từng đoàn từng đoàn rách rưới, giơ xương, trũng mắt như quỉ đói âm thầm, dắt díu nhau đi. Họ không phân biệt được nam nữ, già trẻ. Chỉ có thể thấy những thân hình dài ngắn không đều mà đoán trẻ con hay người lớn mà thôi. Họ đi chậm. Không ồn ào, không cười nói. Thỉnh thoảng có người đổ gục xuống đường không giãy giụa. Nhiều thây người bất động, mắt mở trừng trừng không biết sống hay chết.

Tại các cổng chợ, ngã ba, đầu cầu, gốc cây họ nằm ngồi la liệt chìa tay ăn xin hay bới tìm lục lọi. Ngay đầu chợ, một người đàn bà có vẻ giàu có đi ngang qua, không hiểu bà ta kinh tởm hay ốm đau thế nào mà ôm bụng gập người nôn thốc nôn tháo. Hai ba đứa trẻ vội lao vào tranh nhau bốc bãi nôn, hối hả nhét vào mồm…

Bà Chén cũng gặp nhiều người ôm con nhỏ như mình. Những đứa trẻ còn sức thì khóc, không còn thì lả gục trên vai mẹ. Một người đàn bà xin được chút gì đó để ăn, bà ta kéo đầu con để chia cho nó. Gọi hồi lâu người mẹ ấy mới biết con mình đã chết tự khi nào. Trong góc chợ lại có một người đàn bà nhe răng, trợn mắt nằm co quắp chết bên hai đứa trẻ.

Thằng bé chắc chừng một tuổi không biết gì cứ hì hục nhay vú mẹ cho đến tận lúc tối trời. Bà Chén đi hai ngày một đêm như thế thì đến thị xã Thái Bình… Một số chết, một số ở lại, còn bà Chén và những đoàn người đói rách vô hồn đó cứ như thế tiếp tục đi lên Hà Nội…

Trong Viện Sử học VN có lưu một bức thư của một tác giả nước ngoài là Vespy viết tháng 4-1945 tả về thảm cảnh của những cuộc hành trình này: “Họ đi thành rặng dài bất tuyệt, người nào người ấy rúm người dưới sự nghèo khổ, toàn thân lõa lồ, gầy guộc giơ xương, ngay cả những thiếu nữ đến tuổi dậy thì đáng lẽ hết sức e thẹn cũng thế.

Thỉnh thoảng họ dừng lại vuốt mắt cho một người trong bọn đã ngã và không bao giờ dậy được nữa, hay để lột một miếng giẻ rách không biết gọi là gì cho đúng để che thân người đó. Nhìn những hình người xấu hơn con vật xấu nhất, nhìn thấy những xác chết nằm co quắp cạnh đường chỉ có vài nhành rơm vừa làm quần áo vừa làm vải liệm, người ta thật lấy làm xấu hổ cho cái kiếp con người”.

Nhân tính tiêu tan... vì đói

Lục tìm trong tâm khảm sâu thẳm, đau đớn nhưng chắc hẳn còn sáng rõ của mình, bà Chén nói: “Ánh mắt người đói lúc đó không có màu, không có thần. Nhiều lúc họ xử với nhau như thú đói, không nhân tính...”. Bà Chén lúc ấy bế một đứa con nhỏ trên tay. Dành dụm suốt từ đầu vụ đói, bà còn được mấy hào trong túi để dành cho chuyến đi này.

Chợ Bo (thị xã Thái Bình) lúc đó là một bãi đất được căng lên những mảnh nilông, đay hay lá khô trên những chiếc cọc tre xiêu vẹo. Cả một biển người nằm ngồi lê la bới rác, xin ăn chập chờn như những bóng ma. Vài người ngồi xổm ánh mắt láo liên đầy cảnh giác bên những cái thúng úp mẹt và thường là có thêm một, hai người đàn ông to khỏe dựng đòn gánh đứng bên.

Đó là những người bán hàng. Khoai, ngô, hay bánh cám, bánh đúc… trộn đầy trấu hoặc mùn cưa… Ai mua hàng phải chìa tiền. Đứng tới nửa ngày bà Chén mới cảm thấy có thể an toàn để lại gần người bán bánh hỏi mua. Thế nhưng đang định xé bánh cho con thì cả đám người đang nằm như thây ma vùng dậy vồ lấy mẹ con bà, tranh nhau chiếc bánh.

Những ngày sau, trên dặm hành trình địa ngục ấy, tất cả số tiền bà có đủ để mua ba chiếc bánh thì bà đều bị cướp hết. Cuối cùng bà cũng chỉ còn cách chờ nhặt rác rưởi, cọng rau, xin ăn và tham gia cướp của kẻ khác như họ đã cướp của bà để ăn. Bà không nhớ mình đi mấy ngày, mấy tuần hay mấy tháng thì tới Hà Nội.

Con trai bà Chén năm nay cũng đã ngoài 60 tuổi. Anh nói: “Những câu chuyện cướp bóc, thú tính trong nạn đói, 60 năm qua mẹ tôi không bao giờ muốn nhắc lại. Chỉ có một lần bà kể cho tôi nghe một câu chuyện kinh hoàng: khi bế con đi Hà Nội, qua sông Long Hầu bà thấy có hai bố con nhà nọ đói lả, phù thũng, chắc là sắp đến lúc chết. Người con chừng 7-10 tuổi.

Không hiểu lúc ấy họ kiếm được thứ gì, chắc là có thể ăn được nên hai người tranh nhau rất dữ. Đứa con co cả người nắm chặt tay bố. Hồi lâu đẩy con ra không được, người cha liền co chân đạp con xuống cầu. Đứa trẻ cố níu lấy thành cầu, hai mắt không rời miếng ăn trên tay bố. Người cha lúc ấy kiên quyết hơn và ông ta đã đạp được đứa con rơi xuống nước rồi ngấu nghiến nhét thứ đó vào mồm...”.

Theo điều tra của Viện Sử học tại xã Quảng Đại, Quảng Xương, Thanh Hóa: ông Viên Đình Hữu đói quá quẳng con trai 4 tuổi xuống sông Đơ. Ông Hoàng Bảo ở xóm Cháy (Đông Hưng, Thái Bình) thấy bố của ông Bắc (cùng xóm) thổi nồi cơm. Ông Bắc bóp cổ bố đến chết để ăn một mình...

Suốt chặng đường khổ ải từ quê nhà lên Hà Nội, bà Chén còn gặp rất nhiều cảnh mẹ bỏ rơi con, chồng chạy trốn vợ, rồi cướp bóc, giết chóc lẫn nhau vì miếng ăn một cách đau thương và rùng rợn như vậy. Nhưng Hà Nội lúc này cũng là địa ngục...

#7
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Hiroshima: Những bức ảnh kinh hoàng chưa từng tiết lộ


Đầu tháng 8/1945, hai quả bom nguyên tử ném xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki đã cướp đi sinh mạng của 250.000 người và trở thành cuộc thảm sát khốc liệt nhất trong lịch sử cận đại. Nhưng phải đến 60 năm sau, chính phủ Nhật Bản mới chính thức cho tiết lộ những bức ảnh tuyệt mật ghi lại sự kiện này.



1. Tàn tích

Posted Image


Không một chứng tích nào khác có thể minh họa sức nóng khủng khiếp phát ra từ vụ nổ hơn những hiện thực trần trụi được ghi lại dưới đây. Đó là những vết rạn chân chim hằn in trên mặt cầu Yorozuyo, nằm cách tâm bom chừng nửa km về phía tây nam.


Posted Image


Là khe nứt toạc trên bậc thềm tam cấp dẫn vào một ngân hàng ở Hiroshima - ngay tại nơi này, 1 nạn nhân xấu số đã bị thiêu rụi trong phút chốc.


Posted Image


Những gì còn lại của một cơ thể sống - mấy giây trước vẫn còn ngồi nhẩn nha ngay gần trung tâm vụ nổ - giờ chỉ là những đường nét dáng hình hằn in trên tường đá.


Posted Image


Tất cả đồng hồ được tìm thấy trong vùng bình địa nhất loạt dừng lại ở con số 8h15 phút sáng - thời điểm quả bom phát nổ.


Toàn cảnh cuộc thảm sát đẫm máu

Đúng 8h15 phút sáng ngày 6/8/1945, quả bom nguyên tử phát nổ ở độ cao 580 m trên bầu trời Hiroshima, tạo nên một khối cầu lửa khổng lồ và phát tán khắp bề mặt thành phố sức nóng 4.000 độ C. Bức xạ và sóng nén áp suất cao lan tỏa khắp bốn phương tám hướng, thiêu rụi hàng chục ngàn người và gia súc, làm tan chảy tất cả các tòa nhà và xe cộ. Trong nháy mắt, thành phố 400 năm tuổi tan thành tro bụi.


Posted Image


Trẻ em, phụ nữ tê liệt trong đúng các tư thế sinh hoạt thường ngày, lục phủ ngũ tạng bị luộc chín, xương cháy thành than bụi.


Posted Image


Ngay chính tâm vụ nổ, nhiệt độ đủ sức làm nóng chảy cả thép và bê tông. Chưa đầy vài phút, 75.000 người thiệt mạng và bị thương nặng, 65% trong số đó là trẻ em dưới 10 tuổi.

Số nạn nhân bỏ mạng bởi tàn dư của sóng bức xạ tiếp tục gia tăng với số lượng lớn vào nhiều ngày sau. “Sức khỏe của họ suy sụp bất ngờ. Chán ăn, rụng tóc, khắp người nổi vết lở loét màu xanh, và máu thì cứ vô cớ ồng ộc tuôn ra từ tai, mũi, họng”.


Posted Image


Các bác sĩ đã cố gắng tiêm vào cơ thể vitamin A liều lượng cao, nhưng hậu quả còn kinh hoàng hơn: máu bắt đầu túa ra từ những vết kim châm. Gần như không bệnh nhân nào qua khỏi.


Posted Image



Posted Image

#8
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Thảm sát Katyn

Thảm sát Katyń, hay Thảm sát Rừng Katyń, là vụ Liên Xô hành quyết hàng loạt các công dân Ba Lan trong Đệ nhị thế chiến. Thoạt tiên cụm từ này chỉ vụ thảm sát các sĩ quan Ba Lan bị giam ở trại Kozelsk trong khu rừng Katyń gần làng Gnezdovo, cách không xa Smolensk. Về sau, nó bao hàm cả việc giết hại khoảng 22.000 công dân Ba Lan, tù binh ở các trại Kozelsk, Starobelsk và Ostashkov và tù nhân ở các nhà lao ở Tây Belarus, Tây Ukraina, bị bắn theo lệnh Stalin trong khu rừng Katyn và tù nhân ở Kalinin (Tver), Kharkov và các thành phố khác của Liên Xô.
Sau khi Đức Quốc Xã và Liên Xô tấn công và đánh bại Ba Lan vào tháng 9 năm 1939, nhiều người Ba Lan đã bị bắt làm tù binh. Họ bị giam trong nhiều trại tù như Ostashkov, Kozelsk và Starobelsk. Kozelsk và Starobelsk chủ yếu dành cho sĩ quan, còn Ostashkov thì dành cho thám tử, sen đầm, cảnh sát và giám ngục. Trái với một nhầm lẫn phổ biến, trong số 15.000 tù binh trong các trại này chỉ có chừng 8.000 sĩ quan.
Do chế độ quân dịch cưỡng bách của Ba Lan bắt buộc mọi sinh viên tốt nghiệp đại học phải làm sĩ quan dự bị, nên phe Xô Viết đã bắt phần lớn giới trí thức Ba Lan, người Do Thái và Belarus.
Ngày 5 tháng 3 năm 1940, theo một tờ trình do Dân uỷ Nội vụ (bộ trưởng nội vụ) Lavrenty Pavlovich Beria trình lên Stalin, các uỷ viên Bộ Chính trị Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản toàn liên bang – Stalin, Kliment Yefremovich Voroshilov, Vyacheslav Mikhailovich Molotov, Anastas Ivanovich Mikoyan, Mikhail Ivanovich Kalinin, Lazar Moiseyevich Kaganovich và Lavrenty Beria – ký lệnh hành quyết bọn "dân tộc chủ nghĩa và phản cách mạng" đang bị giam trong các trại và nhà lao ở các phần lãnh thổ bị chiếm đóng miền Tây Ukraina và Belarus. Kết quả là khoảng 22.000 công dân Ba Lan đã bị giết hại, trong đó có chừng 15.000 tù binh. Định nghĩa rộng rãi những kẻ tội đồ đã chụp lên một số đáng kể giới trí thức Ba Lan, thêm vào số cảnh sát, sĩ quan chính quy và dự bị.

Một số hình ảnh:


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image

#9
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Thảm hoạ Sóng thần Ấn Độ Dương năm 2004



Posted Image


Thảm hoạ Sóng thần Ấn Độ Dương năm 2004, được biết đến trong cộng đồng khoa học như là Cơn địa chấn Sumatra-Andaman, là một trận động đất xảy ra dưới đáy biển lúc 00:58:53 UTC (07:58:53 giờ địa phương) ngày 26 tháng 12 năm 2004. Trận động đất kích hoạt một chuỗi các đợt sóng thần chết người lan toả khắp Ấn Độ Dương, cướp sinh mạng một số lượng lớn cư dân và tàn phá các cộng đồng dân cư sinh sống ven biển ở Indonesia, Sri Lanka, Ấn Độ, Thái Lan và những nơi khác. Từ những ước tính ban đầu, người ta cho rằng hơn 283.100 người chết, nhưng những phân tích mới đây cho thấy con số tử vong chính xác là 186.983, với 42.883 trường hợp mất tích, trong tổng số 229.886 nạn nhân. Cho đến nay, thiên tai này là một trong những thảm hoạ gây nhiều tử vong nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. Các phương tiện truyền thông quốc tế và người dân châu Á gọi nó là Sóng thần Á châu, trong khi tại Úc, Tân Tây Lan, Canada và Anh người ta gọi nó là Sóng thần ngày lễ Từ thiện (Boxing Day) bởi vì nó xảy ra ngay vào ngày lễ này.
Cường độ của trận động đất lúc đầu đo được 9.0 (trên thang Richter), nhưng sau tăng lên ở khoảng giữa 9.1 và 9.3. Với cường độ này, đây là trận động đất lớn thứ hai từng được ghi nhận bởi địa chấn kế, chỉ đứng sau trận động đất lớn ở Chile ngày 22 tháng 5 năm 1960 có cường độ 9.5. Cơn địa chấn Ấn Độ Dương làm rung chuyển mặt đất với cường độ 100 lần mạnh hơn trận động đất Loma Prieta xảy ra năm 1989. Nó có thời gian kéo dài lâu nhất mà người ta có thể ghi nhận được, từ 500 đến 600 giây. Độ lan toả của nó đủ lớn để có thể khiến tinh cầu của chúng ta dịch chuyển ít nhất là nửa inch, tức là hơn một centimeter. Nó cũng kích hoạt các trận động đất ở những khu vực khác, đến tận Alaska.
Cơn địa chấn khủng khiếp này khởi phát ở Ấn Độ Dương ngay phía bắc đảo Simeulue, ngoài khơi bờ biển phía tây của miền bắc Sumatra, Indonesia. Những đợt sóng thần sản sinh từ nó đã tàn phá vùng duyên hải Indonesia, Sri Lanka, Nam Phi, Thái Lan và những quốc gia khác với những con sóng cao đến 30 m (100 ft), gây thiệt hại nghiêm trọng và mang chết chóc đến tận bờ biển phía đông châu Phi, nơi xa nhất có ghi nhận tử vong do sóng thần là ở Cảng Elizabeth, Nam Phi, 8000 km (5.000 ml) cách xa tâm chấn.


Posted Image

Chủ nghĩa Phát xít - kẻ sát nhân kinh tởm nhất của mọi thời đại

Vào cuối năm 1944, quân đội Xô Viết tiến vào lãnh thổ Đức qua ngã Ba Lan, họ đã gặp trại tử thần Majdanck bên trong có trang bị nhiều phòng hơi ngạt và nhiều lò hỏa thiêu để tận diệt các người Do Thái. Nhiều phóng viên báo chí đã đi vào trong trại này và đã phổ biến những điều mắt thấy tai nghe. Ký giả H. W. Lawrence đã viết cho tờ báo New York Times: “Tôi đã nhìn thấy một nơi khủng khiếp nhất trên trái đất”.

Tới mùa xuân năm 1945, địa danh của các trại tập trung người Do Thái như Ohrdruf, Buchenwald, Dachau, Nordhausen, Auschwitz... vẫn chỉ là những tên gọi tầm thường trên các bản đồ quân sự nhưng khi đoàn quân Hoa Kỳ đã tiến vào Ohrdruf ngày 6/4/1945, các quân nhân Mỹ đã nhìn thấy nhiều bãi đất chứa thây người chết, đa số thối rữa giữa ánh nắng tháng 4, một số khác là các đống xác người rất lớn, hỏa thiêu giữa trời và cháy dở dang, còn các tù nhân sống sót trông giống như các bộ xương biết đi. Mùi tử khí xông lên nồng nặc. Các cảnh tàn sát các tù nhân, các cảnh giết người dã man tàn ác này đã ra ngoài sức tưởng tượng của các người lính Hoa Kỳ.



Posted Image



Holocaust là hệ thống lò hỏa thiêu 6 triệu người Do Thái do bọn Quốc Xã Đức (the Nazis) và các kẻ cộng tác gây nên trong thời kỳ Thế Chiến Thứ Hai. Bọn Quốc Xã đã gọi công việc tàn sát tập thể này bằng danh từ “Giải pháp cuối cùng của vấn đề Do Thái” (the Final Solution to the Jewish Problem).


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image

#10
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Posted Image


Posted Image


Răng của người Do thái sau các vụ tàn sát::pray:


Posted Image


Còn đây là kính! Posted Image


Posted Image

Trại tập trung Auschwitz


Auschwitz là cái tên Đức hóa cho thị trấn Owiêcim (Ba Lan, cách Krakow 60km về phía tây nam). Trại tập trung Auschwitz lập ngày 14.6.1940, ban đầu để giam giữ tù chính trị Ba Lan. Chỉ huy trại là Rudolph Hess.

Năm 1942, Himmler nhận ra đây là nơi lý tưởng để Đức quốc xã thực hiện học thuyết "giải pháp chung thẩm" về người Do Thái ở châu Âu. Auschwitz là nơi tù nhân phải chịu những hình thức tra tấn dã man nhất. Dưới sự giám sát "Tiến sĩ" Josef Mengele, các "bác sĩ" SS thực hiện những thử nghiệm bẩn thỉu nhất trên cơ thể tù nhân, chẳng hạn thử nghiệm gene trên những cặp sinh đôi, trong khi "giáo sư" phụ khoa Carl Clauberg dùng các loại thuốc chích để buộc phụ nữ Do Thái tắt đường sinh đẻ, với mục tiêu kiểm soát chặt số trẻ con gốc Slave và diệt trừ thế hệ Do Thái.

Một hình thức tra tấn khác là "phiên trực", tù nhân bị gọi bất kể đêm ngày, thời tiết lạnh, để "đứng gác" ngoài trời lạnh giá nhiều giờ. Ai đứng không nổi đều bị quản giáo bắn chết. Bị bỏ đói đến chết cũng là một hình thức trừng phạt.

Ban đầu tù nhân chỉ bị xử tử bằng súng. Sau này trại bị quá tải, ban quản giáo lập hình thức "xử lý" hiệu quả hơn. Cuộc thử nghiệm đầu tiên tổ chức tháng 9.1941: bơm khí hydrogen cyanide (có tên Zyclon B hay Cyclone :P thử nghiệm với 250 và 600 tù binh Ba Lan và Nga. Hiệu quả tức thì nên Himmler "duyệt" áp dụng đại trà.

Về sau trại "gốc" quá tải, quốc xã lập trại thứ hai lớn hơn ở Brzezinka (tên Đức hóa là Birkenau, cách Auschwitz 3km) và gọi là Auschwitz II. Ở đây có thể giam cùng lúc 100.000 tù nhân và liên tục tống người Do Thái vào phòng hơi ngạt. Khi nghe lệnh "đi tắm", tù nhân buộc phải cởi quần áo, rồi cứ từng đợt 2.500 người trần truồng vào "phòng tắm" Zyclon B phun từ các vòi sen. Trước khi bị thiêu, tù nhân đều bị cạo trọc đầu để lấy tóc dệt thành quần áo tù và làm vải lọc vàng. Đồ trang sức của họ cũng bị lột để bán lấy "kinh phí hỗ trợ nỗ lực chiến tranh".

Tháng 11.1944, trước sức tấn công của Hồng quân LX, quân Đức tháo chạy khỏi Auschwitz và đến ngày 27.1. 1945 Auschwitz được giải phóng, chỉ còn 7.500 tù nhân sống thoi thóp rời trại.

Theo nhà sử học Teresa Wiebocka (Ba Lan, hiện là quản thủ bảo tàng Auschwitz – Birkenau), quốc xã giam ít nhất 1.100.000 Do Thái, gần 150.000 người Ba Lan, 23.000 người du mục Gypsies, 15.000 tù binh LX và hàng chục ngàn tù nhân các nước khác tại Auschwitz.

Năm 1947, Chính phủ Ba Lan lập Bảo tàng Auschwitz nay Bảo tàng là di sản thế giới UNESCO.

Cho đến đầu năm nay, đã có 25 triệu người đến tham quan Auschwitz, nơi trở thành nghĩa trang lớn nhất thế giới dù không có một nấm mộ nào.

Một số hình ảnh:
Những đường ray tử thần đưa các con tà u chở đầy nạn nhân từ khu vực châu Âu bị chiếm đóng tới Auschwitz gần như hằng ngày từ năm 1942 đến mùa hè năm 1944.


Lính gác kiểm tra người mới đến để xác định họ có đủ điều kiện "được" lao động cưỡng bức hay không. Hầu hết là không và bị chuyển ngay tới các phòng khí độc. Các phòng khí độc ngày một rộng lớn trong chiến tranh. Cuối cùng, một khu liên hợp gồm 4 toà nhà lớn, trong đó có khu lột quần áo, phòng khí độc và lò hoả thiêu, được thiết lập. Tư trang của các nạn nhân bị tịch thu và gửi trở lại Đức.


Điều kiện sống trong trại vô cùng khắc nghiệt. Nhiều tù nhân cùng ngủ trên một chiếc giường. Giường thì chỉ là phản gỗ cứng. Tù nhân phải nằm rúc vào nhau để giữ ấm trong mùa đông và cùng nhau chịu đựng cái nóng của mùa hè.


Sau khi thực thi một số biện pháp giết người hàng loạt, Đức Quốc xã quyết định sử dụng Zyklon B, loại khí trước đó được dùng để tẩy uế, tại Auschwitz. Các nạn nhân bị tổng cùng một lúc vào phòng được nguỵ trang dưới hình thức nhà tắm rồi bị thiêu sống trong các lò được thiết kế riêng cho mục đích này. Xe đẩy chạy ra vào lò để các nạn nhân bị thiêu nhanh hơn. Khoảng một triệu người Do Thái bị giết hại trong trại. Đây chính là các lò thiêu làm nên "tên tuổi" của con thú Phát xít!



Trẻ em, vì còn quá nhỏ nên không thể trở thành lao động cưỡng bức, bị giết ngay sau khi tới Auschwitz.


Posted Image

#11
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Tuy nhiên, Hồng quân Liên Xô tìm thấy một số em mặc đồng phục trại khi giải phóng nơi này. Các bác sĩ của Phát xít Đức đã tiến hành các xét nghiệm, tiêm những loại thuốc bí hiểm và nhỏ loại thuốc mắt gây mù. Một số em bị hoạn, một số chết trong cuộc thử tội.


Giẻ lau và thảm làm bắng tóc của nạn nhân


Auschwitz Museum Sculpture

Những cánh đồng chết ở Campuchia (Chế độ diệt chủng Polpot)

Ngày 17/4/1975, Polpot chiếm được Phnôm Pênh. Nhân dân Phnôm Pênh đổ ra đường, chưa kịp reo hò, chưa kịp nhận xét thì ngay phút đầu tiên bắt gặp gương mặt của những người lính Polpot, họ bàng hoàng nghe lệnh: Tất cả ra khỏi thành phố ! Đàn ông, đàn bà, già trẻ, sư sãi, nhà giáo, nhà buôn, sinh viên ko kịp mang theo quần áo,tụ tập con cái, gọi vợ, gọi chồng thì bị lùa đi như những bầy nô lệ.

Xã hội CPC từ 1 ốc đảo hoà bình trong thập kỷ 60 đã bị Polpot biến thành 1 trại khổ sai khổng lồ đầy rẫy những hố chôn người, ko còn thành phố, trường học, chợ búa, tiền tệ; ko còn nhảy múa, đi chùa, tụng kinh niệm Phật, ko có sự giao lưu với bên ngoài; con người ko được nói, ko được vui, ko được buồn, ko đuợc khóc, ko được suy nghĩ, chỉ được cúi đầu tuân lệnh, sống câm lặng và hồi hộp chờ đợi nghe bọn Polpot kêu đến tên mình đưa đi hành quyết.
Sau 3 năm 8 tháng 20 ngày dưới chế độ Polpot, như nhân dân CPC vẫn thường nói, và theo thống kê của Mặt trận đoàn kết dtộc cứu nước CPC, bọn diệt chủng Polpot đã giết hại hơn 2.700.000người, trong đó có gần 200 nhà văn, nhà báo; 600 bác sĩ, dược sĩ; 18.000 thầy cô giáo, giáo sư, hơn 10.000 sinh viên, hơn 1.000 văn nghệ sĩ. Hơn 1000 trí thức ở nước ngoài về chỉ sống sót lại 85 người. Gần 6.000 trưưòng học, hơn 700 bệnh viện và cơ sở y tế, gần 2000 ngôi chùa, hơn 100 nhà thờ đạo thiên chúa và đạo Hồi bị phá huỷ hoặc biến thành nhà kho, thành trại giam.


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image




Posted Image


Posted Image

#12
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Tham khảo: Chính sách của Pônpôt đối với Việt Nam
Ngày 20/5/1975 thường vụ TƯ Đảng Polpot họp quyết định 3 chủ trương lớn:
- Làm sạch nội bộ nhân dân
- Xác định VN là kẻ thù số 1, kẻ thù truyền kiếp
- Xây dựng xã hội mới của CPC, ko chợ, ko tiền, ko trường học, ko trí thức, ko tôn giáo, ko đô thị
Báo hiệu cho chính sách ấy,cũng trong tháng 5/1975 một khối thuốc nổ phá sập toà nhà Ngân hàng quốc gia CPC. Pol pot hãnh diện nói: “Đây là tiếng súng đại bác tiến công vào dinh luỹ đồng tiền”. Cùng với tiếng nổ báo hiệu công khai đó, thường vụ TƯ đảng Polpot ra chỉ thị tuyệt mật tiến hành 1 cuộc thanh trừng nội bộ, “dù có phải hao tốn 1 triệu người. Đảng ta cung ko tiếc, đảng ta cần phải mạnh. Nếu chỉ còn lại 2 triệu người CPC thì chúng ta vẫn xây dựng lại được đất nước”. Ngày 15/10, hội nghị thường vụ TƯ đảng Polpot lại ra nghị quyết khẳng định: “Đường lối di dân của chúng ta là quan trọng nhất sau ngày 17/4/1975. Làm việc này chúng ta thủ tiêu được mọi lực lượng chống đối, làm chủ đất nước 100 % ”. Ngày 9/9/1975 nhà vua Xi ha núc từ Bắc Kinh trở về CPC. Trong hồi ký Chiến tranh và hi vọng (Nhà xuất bản Hachette-Paris, 1979) nhà vua kể lại lời Xon Xen - bộ trưởng quốc phòng của chính phủ Polpot hồi đó nói với nhà vua: “Muốn cho đất nước và giống nòi CPC khỏi bị hoạ diệt vong, phải vĩnh viễn cắt khỏi thân thể CPC 3 phẫu thuật:
1. Kiên quyết ko để cho bất kỳ 1 người VN nào có quyền sống ở CPC. Nhằm mục đích ấy, biện pháp do Khme đỏ thi hành là 1 năm giết chết 1 số lượng lớn Việt kiều bị tình nghi làm tay sai cho VN hoặc Việt cộng. Mặt khác dùng vũ lực trục xuất toàn thể Việt kiều, việc này được thi hành từ năm 1973
2. Ra lệnh cho mọi người dân CPC, cả nam lẫn nữ phải làm việc gian khổ hơn nhân dân VN gấp 2 lần, 10 lần và làm như thế để CPC mạnh hơn VN rất nhiều …
3. “Chấp nhận” 1 cuộc chạm trán vũ trang trên quy mô lớn với VN…
Tám triệu người CPC phải tiêu diệt 60 triệu người VN, Với thái độ hết sức nghiêm túc, các nhà lãnh đạo Khmer đỏ đã ra lệnh cho binh sĩ và nhân dân : “ 01 người CPC phải giết chết 30 người VN”.
Mọi người bình thường ko thể ko đặt câu hỏi: Polpot chủ trương thanh lọc nhân dân CPC chỉ cần để lai 2 triệu người. Rồi lại hi sinh 2 triệu người CPC để tiêu diệt 60 tr người VN. Vậy Polpot tính đưa dân tộc CPC đi tới đâu ?
Nguồn http://www8.ttvnol.com

Thêm vài hình ảnh:

Bản đồ Campuchia dưới thời Polpot???


Posted Image

Nơi trưng bày "sản phẩm" của Polpot!!!


Và sát thủ lừng danh Polpot:
Thời hoàng kim:


và khi về già:

Posted Image

Thảm sát Mĩ Lai
Trung uý Lieutenant William Calley, kẻ chỉ huy cuộc thảm sát.

Posted Image

Xét xử Lieutenant William Calley
Toà án quân sự xét xử William Calley tại Fort Benning, bang Georgia, bắt đầu ngày 17/11/1970. Công tố viên là đại tá Aubrey M. Daniel III, 28 tuổi, người còn ít kinh nghiệm. Luật sư biện hộ của Calley là George Latimer, một cựu quan toà quân sự. Theo cáo trạng bên quân đội, Calley đã “giết 109 người châu Á”. Chỉ một vài lính thuộc trung đội của Calley đồng ý ra làm chứng, còn lại từ chối. Các bức ảnh sống động của phóng viên chiến trường Haerberle cũng là bằng chứng sắc cạnh.

Trong suốt quá trình xét xử, Calley tỏ ra là một người lính tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Hắn được sống trong một căn hộ riêng biệt tại doanh trại ở Fort Benning.

Trong quá trình xét xử, ngày 11/1/1971, Paul Meadlo, 23 tuổi, một binh sĩ dưới quyền Calley thú nhận anh ta cùng Calley đã đẩy chừng gần 100 người xuống mương, chĩa súng máy nhả đạn liên tiếp vào phụ nữ, trẻ em, người già. “Tôi đứng bên cạnh Calley. Anh ta ra lệnh bắn. Anh ta đã xả hết 4 hay 5 băng đạn gì đó”, Meadlo kể lại. Dennis Conti, một nhân chứng khác cho biết, trong ngày khủng khiếp đó, Meadlo cuối cùng đã gần như bật khóc và không thể tiếp tục được nữa, nhưng Calley ép anh ta không được ngừng tay súng. Tất cả bằng chứng gộp lại cho thấy, Calley đã nạp 10-15 băng đạn, trong khi các nạn nhân rên siết dưới lòng mương, các bà mẹ ra sức che đạn cho con nhỏ...

Khi Calley đứng lên tự biện hộ, hắn ngạo mạn cho rằng “giết người” là một phần công việc phá huỷ mọi thứ tại Việt Nam. Hắn nói: “Tôi không thể dừng lại cân nhắc xem chúng là nam, là nữ hay là trẻ con... Tôi thực hiện mệnh lệnh được giao và tôi không thấy có gì sai trái”. Luận điệu ấy lặp lại nhiều lần đã buộc đại uý Ernest Medina, thượng cấp của Calley, phải hầu toà. Ông ta phủ nhận mọi cáo buộc của Calley: “Không, anh (Calley) không được giết phụ nữ và trẻ con... Nếu họ có vũ khí và định bắt giữ anh thì anh mới có quyền bắn trả”.

Bản án giữa đôi dòng dư luận
Ngày 29/3/1971, toà án kết tội Calley giết chết ít nhất 22 người Việt. Sau khi nghe tội danh, hắn đã đứng thẳng dậy, hướng về chủ tịch bồi thẩm đoàn, nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh. Ngày hôm sau, toà tuyên án tù chung thân và lao động khổ sai.

Bản án khiến nhiều người không tâm phục khẩu phục. Một số cho rằng Calley chỉ là bia đỡ đạn cho các quan chức quân sự cấp cao, những người đáng lẽ phải chịu trách nhiệm trực tiếp về vụ thảm sát này. Tuy nhiên, dư luận Mỹ lại đòi chính quyền tha bổng cho Calley. Chỉ hai ngày sau, 1/4/1971, tổng thống Nixon đặc cách cho Calley chỉ phải chịu quản thúc tại gia trong khi tiến hành thủ tục phúc thẩm. Phản ứng lại ân chuẩn này, công tố viên Daniel đã gửi thư công khai chỉ trích tổng thống: “Quyết định của ngài thật sai lầm, vì như vậy sẽ khiến nhiều người Mỹ không nhận thức được khía cạnh đạo đức của vấn đề... Đó là, việc lính Mỹ bắn vào những người tay không và thiếu khả năng kháng cự là bất hợp pháp”.

Vài năm tiếp theo, Calley vẫn tiếp tục được sống dưới mái nhà của mình. Hắn từng nói với phóng viên: “Tôi rất tự hào vì đã phục vụ quân đội Mỹ và tham gia trận Mỹ Lai”. Năm 1973, mức án của hắn được bộ trưởng Quân đội giảm xuống 10 năm. Ngày 9/9/1974, Calley được ân xá. Như vậy, hắn ta chỉ thụ án tại gia 3,5 năm và khoảng 1 tháng cho mỗi 10 người dân Mỹ Lai bị giết.

Hiện nay, Calley sống ẩn dật tại Columbus, bang Georgia và làm việc cho cửa hàng trang sức của gia đình. Hắn từ chối các cuộc tiếp xúc với báo giới và tránh nhắc về Việt Nam. Ngược với Calley, Thompson đã trở về thăm lại mảnh đất Mỹ Lai và được dân làng nơi đây đón tiếp nồng hậu. Ông không ngại gặp gỡ báo chí với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Có lẽ hình phạt thích đáng nhất Calley và những tên tội phạm khác dấu mặt trước toà là nỗi ám ảnh Mỹ Lai dai dẳng suốt cuộc đời. Riêng với Calley, tên của hắn được lưu giữ trong lịch sử thế giới với cái mác của một kẻ giết người hàng loạt.

Thêm một xêri ảnh về vụ thảm sát Mĩ Lai do Ronald Haeberle chụp.
Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image

#13
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Thược dược đen
Elizabeth Short
Posted Image



Ngày 15/1/1947, thành phố Los Angeles cũng như toàn nước Mỹ chấn động khi nghe tin nữ diễn viên mới nổi Elizabeth Short bị sát hại dã man.
Đến hiện trường, các nhân viên cảnh sát đầu tiên thấy xác chết được đặt gần đường, chắc chắn để người ta mau nhận ra nó. Dấu hiệu lạ: xác bị cưa đôi ngang lưng, hai phần hơi lệch chút đỉnh.


Posted Image


Posted Image

Nạn nhân chỉ còn là một vết thương khổng lồ: tứ chi, thân mình, mặt đều đã phù lên với rất nhiều mảng thịt bị xẻo ở mọi chỗ. Tên sát nhân đã rạch hai bên mép tới tận mang tai, khiến cô gái như cười gượng gạo. Hai cổ tay và mắt cá chân có vết bị trói. Ngực bị rạch nát và lẩy đi nhiều mảnh. Hai tay gập lại như ôm lấy đầu, làm tăng vẻ rùng rợn.


Posted Image

Việc giải phẫu xác chết cho thấy nạn nhân đã bị hãm hiếp, bị đánh đập nhiều lần bằng gậy bóng chày. Cô đồng thời phải chịu những ngược đãi kinh khủng nhất, phải nuốt rác rưởi và nhiều thứ nhơ bẩn.

Bác sỹ giám định kết luận rằng cô chết vì ngạt thở và xuất huyết sau khi bị rạch mép và chấn thương mạnh ở sọ não. Lạ lùng hơn là xác cô được lau rửa rất cẩn thận.

Tóc cô vẫn còn ướt, khi cảnh sát tới...Sửng sốt hơn là trên xác nạn nhân có mấy chữ viết bằng son đỏ tô môi: “BD AVENGER” (Người trả thù Black dahlia - Thược dược đen).

Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, nhưng hung thủ vẫn không lộ mặt, dù việc điều tra vẫn được tiếp tục tiến hành.

Kẻ bệnh hoạn ăn thịt người


Posted Image


Tên tội phạm bệnh hoạn Jeffrey Dahmer


Trong khoảng thời gian từ 1978-1991, Dahmer đã giết tất cả 17 người. Tuy nhiên giai đoạn cao trào là mùa hè năm 1991, Dahmer giết xấp xỉ 1 mỗi người một tuần. Tất cả các nạn nhân, sau khi đánh đập cho tới chết, hắn đều chặt thành từng khúc, ăn thịt và vứt những phần xác không sử dụng được vào các thùng lớn.

Hành động bệnh hoạn của Dahmer có thể sẽ không được phát hiện nếu không có sự khai báo kịp thời của Tracy Edwards. Ngày 22/7/1991, Dahmer đã dụ dỗ Tracy về nhà. Theo lời khai của người suýt trở thành nạn nhân này, Dahmer đã cố gắng còng tay Tracy. May mắn, Tracy trốn thoát và hộc tốc chạy tới đồn cảnh sát gần nhất với chiếc còng số 8 vẫn còn lủng lẳng ở một bên tay.

Khi cảnh sát lục soát nhà của Dahmer tại thành phố Milwaukee (bang Wisconsin, Mỹ), họ tìm thấy nhiều sọ người và các bộ phận cơ thể để trong tủ lạnh và các bồn nhựa.


Posted Image

Cảnh sát đang chuyển các thùng chứa thi thể người ra khỏi nhà Jeffrey Dahmer.


Dahmer bị kết án tổng cộng 937 năm tù giam do nước Mỹ đã xoá bỏ án tử hình. Cũng kể từ khi đó, tên họ của Dahmer gắn liền với từ "ác qủi". Ngày 28/11/1994, Jeffrey Dahmer bị giết trong một trận đánh lộn giữa các phạm nhân.


Posted Image

#14
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Tên sát nhân kinh hoàng nhất của mọi thời đại
John Wayne Gacy


Trong con mắt của người dân vùng Norwood, thành phố Chicago, John Wayne Gacy là một người hàng xóm thân thiện. Gacy rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người và đặc biệt là thích chơi với trẻ con. Anh ta thường mặc những bộ quần áo của những chú hề để vui chơi với chúng.

Tuy nhiên, sự thật về con người John Wayne Gacy chỉ được hé lộ khi cảnh sát tới khám xét nhà riêng của Gacy, phát hiện thi thể của 28 đàn ông, hầu hết họ đều rất trẻ và ở độ tuổi vị thành niên. Đến lúc này, người dân Norwood mới hiểu rằng, hoá ra cái vẻ bề ngoài thân thiện và tính cách thích chơi đùa với trẻ con chỉ nhằm phục vụ mục đích cuối cùng của hắn là dụ dỗ và bắt cóc chúng càng nhiều càng tốt.

Ghê rợn hơn, nạn nhân của kẻ giết người máu lạnh lại chỉ là những bé trai. Hắn bắt cóc, hãm hiếp và cuối cùng là giết chết rồi quăng xác bên dưới nhà và ga-ra. Ngoài 28 thi thể được tìm thấy ở nhà riêng, Gacy còn khai hắn đã vứt 5 xác nữa xuống sông Chicago.



Posted Image




Phiên toà xét xử John Wayne Gacy bắt đầu vào ngày 6/2/1980 trước sự căm phẫn của người thân các nạn nhân và toàn thể nhân dân Mỹ nói chung. Họ đua nhau tới toà án để theo dõi phiên xét xử tên giết người bệnh hoạn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Ngày 10/5/1994, Gacy đã nhận án tử hình bằng thuốc độc.


Posted Image


Posted Image


Phiên toà xét xử John Wayne Gacy bắt đầu vào ngày 6/2/1980 trước sự căm phẫn của người thân các nạn nhân và toàn thể nhân dân Mỹ nói chung. Họ đua nhau tới toà án để theo dõi phiên xét xử tên giết người bệnh hoạn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Ngày 10/5/1994, Gacy đã nhận án tử hình bằng thuốc độc.
Nhân quả?

Người Mỹ hành hạ người Iraq!


Posted Image


và xác một người Mỹ bị kéo lê trên đương phố ở Xômali!


Posted Image

Người tị nạn Afghanistan ở Pakistan

Vì cuộc chiến trong nước giữa Taliban cầm quyền và các phe phái chống đối, khoảng 2,2 triệu người tị nạn Afghanistan đã phải chạy sang sinh sống ở nước láng giềng Pakistan trong những điều kiện vô cùng tồi tệ.


Thi thể một bé trai Afghanistan đang được tẩm liệm trong trại tị nạn Jalozai, Pakistan (tháng 6-2001). Tác giả: ERIK REFNER (Đan Mạch), phóng viên Berlingske Tidende.


Posted Image

Bức hình nổi tiếng có lẽ chính ở sự tương phản đau xót giữa sự tàn nhẫn của chiến tranh và khuôn mặt ngây thơ, thánh thiện của em bé. Có lẽ ở nơi ấy, em không còn thấy chiến tranh ???







Trong buổi lễ kỷ niệm 10 năm vụ thảm sát người Hồi giáo Bosnia tại Srebrenica (Bosnia-Herzegovina) - được coi là , 7610 quan tài chứa thi thể của những nạn nhân vừa được tìm thấy cũng đã được chôn cất trong tiếng cầu nguyện rền vang thung lũng nghĩa trang Potocari. Tổng thống Serbia B.Tadic đã đến dự lễ để "nghiêng mình trước các nạn nhân vô tội" dù không được những người Hồi giáo hoan nghênh. Hành động này mang rất nhiều ý nghĩa vì đây là lần đầu tiên một tổng thống Serbia đến dự lễ và phát biểu ý kiến, bất chấp bị những người Serbia theo đường lối quốc gia chỉ trích.

#15
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Vụ thảm sát người Hồi giáo Bosnia tại Srebrenica (Bosnia-Herzegovina)

Diễn biến vụ thảm sát được coi là khủng khiếp nhất ở châu Âu kể từ sau Thế chiến thứ II này có thể được tóm tắt như sau: Ngay trước khi cuộc chiến tranh Bosnia (1992-1995) kết thúc, dân chúng Srebrenica chạy trốn vào khu vực của LHQ sau khi lực lượng người Serbia tại Bosnia chiếm được thị trấn này - vốn do LHQ bảo vệ. Tuy nhiên, binh lính Serbia vẫn tràn vào và bắt đầu một cuộc bắn giết từ ngày 11.7-18.7 khiến khoảng 8.000 người Hồi giáo thiệt mạng, trong đó đa số là trẻ em và đàn ông. Thi thể của họ bị ném xuống những hố chôn tập thể khắp miền Đông Bosnia. Dù có mặt vào thời điểm đó nhưng các binh sĩ Hà Lan thuộc lực lượng gìn giữ hòa bình LHQ đã không làm gì để ngăn chặn vụ thảm sát. Lãnh đạo người Serbia tại Bosnia R.Karadzic và chỉ huy quân đội của ông này T.Mladic - bị cáo buộc là chủ mưu vụ thảm sát - đã bị Tòa án LHQ tại La-Haye (Hà Lan) kết tội diệt chủng và phạm tội ác chống lại con người. Tuy nhiên, bất chấp việc bị truy nã gắt gao, hai người này hiện vẫn đang lẩn trốn(!!!???)
Cho đến nay các chuyên gia xét nghiệm tử thi mới thiêu được hơn 5 ngàn thi thể, trong đó 2.032 người đã được xác định danh tính bằng DNA và các kỹ thuật khác.


Posted Image



Posted Image



Posted Image



Posted Image







Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image


Posted Image

#16
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Những bức ảnh làm thay đổi cái nhìn về chiến tranh (tiếp)

Posted Image

Tân Bình, Việt Nam, 22 tháng 4 năm 1966: Xe thiết giáp của quân đội Mĩ đang kéo lê thi thể một chiến sĩ giải phóng (Ảnh của Kyoichi Sawada, Nhật Bản)

Posted Image

Bình Định, Việt Nam, tháng 9 năm 1965: Người mẹ và những đứa trẻ đang cố gắng lội ngang qua sông để tránh bom Mĩ (Ảnh của Kyoichi Sawada, Nhật Bản)
Lịch sử chiến tranh Israel và Libăng

Hơn bốn năm, một cuộc chiến
Năm 1978: Israel phát động chiến dịch quân sự tấn công Libăng chống lại Tổ chức giải phóng Palestine để trả đũa việc các tay súng Palestine giết hại 37 thường dân Israel. Sau đó vài tuần, hầu hết lực lượng Israel đã rút về nước và Israel trao lại quyền kiểm soát dải đất biên giới giữa 2 nước cho các lực lượng đồng minh Cơ đốc giáo Libăng.

Năm 1982: Một lần nữa, quân đội Israel lại mở chiến dịch quân sự chống Libăng và tiến vào tận thủ đô Beirut. Trong thời gian chiến tranh đó, hàng trăm dân thường trong các trại tị nạn Palestine là Sabra và Shatila đã bị thảm sát. Đến năm 1985, Israel rút phần lớn lực lượng về nước, chỉ để lại khoảng 1.000 quân tuần tra canh gác ''vùng an ninh'' ở khu vực biên giới giữa 2 nước do Israel
tự đặt ra để ngăn chặn các cuộc tấn công du kích qua biên giới.

Posted Image

Thảm sát Sabra và Shatila

Năm 1993: Trả đũa cho các cuộc tấn công bằng rocket của lực lượng Hezbollah, Israel đã phát động ''Chiến dịch trách nhiệm giải trình'' không kích và pháo kích Libăng, khiến 130 người nước này thiệt mạng, chủ yếu là thường dân.


Posted Image


Posted Image


Posted Image



Năm 1996: Israel mở chiến dịch quân sự tấn công Libăng trong 17 ngày, giết hại hơn 200 người Libăng cũng nhằm trả đũa cho các cuộc pháo kích của Hezbollah vào các thị trấn miền Bắc của Israel.


Posted Image


Tháng 7/2000: Israel hoàn thành rút quân khỏi miền Nam Libăng. Tuy nhiên, trong tháng 10, lực lượng Hezbollah đã đột kích và sát hại 3 binh sĩ Israel tại biên giới rồi đem xác về Libăng. Sau đó, Israel đã phải đổi một số tù nhân Ảrập lấy xác của những binh lính kể trên cùng với một doanh nhân bị bắt cóc trước đó.

Và gần đây nhất, ngày 12/7/2006, Tổ chức vũ trang Hezbollah đã bắt giữ hai binh sĩ Israel trong các vụ đụng độ dọc biên giới Israel - Libăng và làm 7 binh sĩ Do Thái bị thiệt mạng. Các chiến binh Hezbollah yêu cầu Tel Aviv đổi hai binh sĩ này lấy những tù nhân người Libăng đang bị giam giữ trong các nhà tù Israel. Israel gọi đó là ''hành động chiến tranh'' và lập tức mở chiến dịch quân sự tấn công Libăng.


Posted Image

#17
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
Iraq 1991


Người lính Mĩ Sergeant Ken Kozakiewicz đang khóc trước cái chết của một đồng đội thân thiết - Andy Alaniz, nạn nhân trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh giữa Mĩ - Iraq. (Tác giả: David Turnley, Mĩ)


Posted Image

Rwanda 1994: 100 ngày, 800.000 người bị sát hại

Posted Image

Năm 1994, tại Rwanda (miền trung châu Phi) đã xảy ra một trong những cuộc diệt chủng tàn khốc bậc nhất trong lịch sử nhân loại. Chỉ trong vòng 100 ngày, có tới 800.000 người bị sát hại.

Phần lớn nạn nhân là người Tutsi và kẻ diệt chủng là người Hutu. Cho dù một đất nước có lịch sử sóng gió và nhiều biến động như Rwanda, quy mô và tốc độ của cuộc tàn sát vẫn khiến cho người dân nước này hoảng loạn.

Lịch sử bạo lực
Căng thẳng sắc tộc tại Rwanda là điều không có gì mới. Giữa cộng đồng người Hutu chiếm đa số và người thiểu số Tutsi, hiếm khi có chung tiếng nói. Sự hận thù giữa hai bộ tộc cơ bản bắt đầu từ thời kỳ thực dân.

Trước đây, hai bộ tộc nói trên về cơ bản tương đồng với nhau. Họ nói cùng ngôn ngữ, sinh sống cùng khu vực và đặc biệt có cùng truyền thống, phong tục. Song, khi thực dân Bỉ xâm chiếm Rwanda năm 1916, họ coi hai bộ tộc này là hai thực thể hoàn toàn khác biệt và thậm chí còn ban hành chứng minh thư phân biệt nguồn gốc bộ tộc của mỗi người.

Thực dân Bỉ đánh giá người Tutsi cao hơn người Hutu. Chẳng có gì ngạc nhiên, người Tutsi vui mừng với cái ý tưởng đó, và trong suốt 20 năm sau, người Tutsi được hưởng công việc tốt hơn, có cơ hội giáo dục hơn rất nhiều người hàng xóm Hutu. Điều đó dẫn đến mâu thuẫn, dần dần trở thành lòng thù hận của người Hutu đối với người Tutsi. Phong trào phản kháng bắt đầu, đỉnh điểm là hàng loạt các cuộc nổi dậy năm 1959. Kết quả, hơn 20.000 người Tutsi bị sát hại và nhiều người khác phải bỏ quê hương tị nạn tại Burundi, Tanzania và Uganda.

Khi Bỉ thất thế và trao độc lập cho Rwanda năm 1962, người Hutu đã chiếm lại được vị thế của mình. Trong hàng thập niên kế tiếp, người thiểu số Tutsi được khắc hoạ như những kẻ gây ra mọi cuộc khủng hoảng tại quốc gia châu Phi này.

Thảm hoạ
Nạn diệt chủng được châm ngòi bởi cái chết của Tổng thống Rwanda Juvenal Habyarimana, một người Hutu. Chiếc máy bay của ông này bị bắn hạ trên bầu trời sân bay Kigali vào ngày 6/4/1994. Chỉ trong vòng vài giờ, bạo lực lan rộng từ thủ đô ra khắp đất nước và kéo dài ngày càng ác liệt trong vòng 3 tháng trời.

Tại Kigali, lực lượng bảo vệ tổng thống đã phát động một chiến dịch trừng phạt. Hàng loạt thủ lĩnh của các đảng phái chính trị đối lập bị sát hại và hầu như ngay lập tức cuộc thảm sát người Tutsi và những người Hutu theo đường lối trung hoà bắt đầu. Chỉ trong vòng vài giờ, lực lượng vũ trang Hutu được triển khai nhanh trên khắp đất nước để châm ngòi cho một làn sóng tàn sát.

Posted Image


Posted Image


Nhà thờ Ntaramata, 5000 người đã bị thảm sát tại đây, ngày nay trở thành bảo tàng tội ác diệt chủng.

Thành phần tham gia ban đầu có các quan chức quân sự, chính khách, doanh nhân và sau đó là thường dân. Được kích động bởi lực lượng bảo vệ tổng thống cùng với chiến dịch tuyên truyền trên đài phát thanh, một nhóm vũ trang không chính thức có tên Interahamwe được huy động. Vào lúc cao điểm, nhóm này có tới 30.000 tay súng.

Binh sĩ và cảnh sát đã thuyết phục thường dân tham gia vào cuộc diệt chủng. Trong nhiều trường hợp, dân thường Hutu bị cảnh sát và binh sĩ ép phải giết người hàng xóm Tutsi của mình.

Posted Image


Những người tham gia cuộc thảm sát đều được trợ cấp tiền, lương thực và thậm chí cả đất đai của những nạn nhân Tutsi mà họ đã giết. Trong khi đó, hầu như Rwanda bị cộng đồng quốc tế bỏ mặc. Lực lượng LHQ đã rút khỏi quốc gia châu Phi này sau khi 10 binh sĩ của họ bị sát hại.

Hậu quả
Cuối cùng vào tháng 7/1994, RPF chiếm cứ Kigali, chính phủ sụp đổ và RPF tuyên bố ngừng bắn. Ngay sau khi có nhiều dấu hiệu rõ ràng cho thấy RPF giành chiến thắng, ước tính có tới 2 triệu người Hutu trốn sang Zaire (nay là Cộng hoà dân chủ Congo). Trong số những người tị nạn có không ít những kẻ đã tham gia vào cuộc diệt chủng.

Cho đến nay, khoảng 500 người đã bị kết án tử hình và 100.000 người khác vẫn đang bị giam. Tuy nhiên, những kẻ cầm đầu vẫn đang lẩn trốn và rất nhiều người mất thân nhân trong thảm hoạ diệt chủng vẫn đang mòn mỏi đợi chờ công lý.
(VIETNAMNET)
Bức này là một bức đương đại, một phụ nữ bản địa trong cuộc biểu tình khi cảnh sát tìm cách đuổi những người thuộc phong trào Landless khỏi một khu đất tư ở trung tâm vùng Amazon, Brazil. Có thể, nó sẽ là một trong những bức ảnh khiến thay đổi được một điều gì đó :

Posted Image

#18
Niệm Phật

Niệm Phật

    Tiền trảm hậu tấu

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2605 Bài Viết:
1. Uganda - 1980

Posted Image

1 bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, Uganda năm 1980. Bức ảnh miêu tả đôi bàn tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương lai

2. Kền kền chờ đợi - 1993
Posted Image


Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát.

3. Hành hình nô lệ - 1930

Posted Image

Tấm ảnh được chụp bởi Lawrence Beitler miêu tả cảnh 2 nô lệ da đen bị hành hình trước 10,000 người da trắng. Mặc dù tấm ảnh được thể hiện như việc hành hình, nhưng cách tra tấn dã man và sự hả hê của đám đông bên dưới cũng để lại một sự ghê rợn cho người xem.

4. Nagasaki - 1945

Posted Image

Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho hòa bình nhân loại.

5. Bữa trưa trên đỉnh New York - 1932


Posted Image
Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư trong thời kỳ phát triển bùng phát của chủ nghĩa tư bản.

6. Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu - 1963


Posted Image
Một trong những sự kiện chấn động thế giới: hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Đạo Phật của chính quyền Ngô Đình Diệm trong cuộc biểu tình ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại góc đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là CMT8 – Nguyễn Đình Chiểu). Ngay lập tức, nó đã gây một ảnh hưởng rất lớn đến chính trị và truyền thông. Bức ảnh do Malcolm Browne chụp.

7. Người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ - 2001


Posted Image
Bức ảnh chụp người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ sau khi tòa nhà này bị 2 máy bay đâm vào trong sự kiện “11 tháng 9” này đã gây một cảm xúc rất mạnh đến người dân Mỹ. Nhiều người cho đó là sự xúc phạm đến người đã chết. Nhưng Richard Drew, tác giả bức ảnh thì biện hộ rằng, bức ảnh đã diễn tả một quyết định giữa sống và chết của con người khi bị dồn vào đường cùng.

8. Thảm sát Sơn Mỹ - 1968


Posted Image
Ngày 16 tháng 3 năm 1968 một nhóm quân nhân Mỹ (đại đội Charlie thuộc lữ đoàn bộ binh 11) dưới sự chỉ huy của người thiếu úy 24 tuổi William Calley nhận nhiệm vụ chiếm đóng làng Sơn Mỹ và tìm du kích Việt Cộng. Các binh lính đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết gần như tất cả dân cư của làng: 503 thường dân, trong đó là 182 phụ nữ, 172 trẻ em, 89 đàn ông dưới 60 tuổi và 60 người già

9. Trại tập trung Buchenwald- 1945


Posted Image
Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm 1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới.


10. Anne Frank - 1941


Posted Image

Chân dung của cô gái 14 tuổi Anne Frank, một trong 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc xã hành hình trong sự kiện Holocaust. Cả gia đình, bao gồm cô vài chị gái đã bị giết chỉ 1 tháng trước khi trại tập trung nơi cô bị giam được giải phóng. Cuốn nhật ký cùng bức chân dung một cô bé 14 tuổi, với đôi mắt to đang nhìn xa xăm về một tương lai mà ai cũng biết là không bao giờ đến được với cô, đã làm xúc động cả thế giới.

#19
Bá Thương

Bá Thương

    Mr Tôn Ngộ Không

  • VIP
  • PipPipPipPipPip
  • 1361 Bài Viết:
Tưởng như con người đạt đến đỉnh cao văn minh vậy mà vẫn còn những cảnh dã man như vậy
Nhiều hình ảnh kinh dị quá, xem xong bị ám ảnh ko ăn được cơm

P/S: ảnh đầu tiên ánh sáng thật đẹp

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Bá Thương: 26 June 2009 - 07:51 PM







Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]