Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Hợp đồng yêu


  • Please log in to reply
77 replies to this topic

#61
nvt

nvt

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 209 Bài Viết:
:jeje: hàng đã về chưa vậy bào con :bong . Hay quá đi :dede

#62
thanhlegas

thanhlegas

    Nhà Thông Thái CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 922 Bài Viết:
Chuyện hay, hy vọng kết thúc có hậu!
NTL TL Bang Bách Khoa - Hoàng Hải

#63
Ms Xjnh

Ms Xjnh

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 5 Bài Viết:
lau the, ui dai` co roi
Em là ai?
Tôi là ai?.....

#64
Đằng Chương

Đằng Chương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:

Cho đến giờ này Pé §hëllëy cũng chưa chịu viết nữa.
Hé hé, pà kon ráng chờ thôi.


Hôm nay rảnh rang vào google gõ tên fic mình thử, ai dè có nhiều 4rum post truyện mình quá *sướng rơn*
Lượn qua lượn lại thấy cái fic này là iu bác chủ fic nhất *cười* nên bay ngay vào chứng minh . Vì bác chủ fic ghi chú đầy đủ cho các mem. Rất chi là tôn trọng đọc giả lẫn tác giả *cười*
Cám ơn bác chủ fic nhiều vì đã up truyện em ở đây nhe. Mong bác update đầy đủ truyện của em, ủng hộ bác hết mình :dede
P/S: Quên !! tự giới thiệu em là §hëllëy bên Hoahoctro 8-> , người các bác vẫn đòi chặt chém khi ko ra fic mới =]]

Một lần nữa CÁM ƠN BÁC ĐẰNG CHƯƠNG

Thân

~Shell~

Hi hi, cuối cùng tác giả cũng phải bay qua đây :(
Bên này với bên HHT là hảo hữu mà.
Nếu lần sau có truyện mới, đăng song song 2 bên luôn nhé "Pé" .

Hehe gặp được tác giả mừng quá, câu chuyện rất hay, cảm động và cuốn hút người đọc, hôm nay rảnh rang vậy bạn có thể viết thêm 1 chương nữa cho anh em đọc đi, mọi người chờ dài cả cổ rồi nè. Cám ơn tác giả rất nhiều. I love you :oa:


Em ra chap mới rồi Bro ơi, chỉ tại bác đằng chương chưa update cho các Bro xem mà thôi :oa:

Sorry vì đã chậm trễ.

èo bấm thử thui tự nhiên nó gửi được,híc.sr Đằng Chương

Thanks bạn nhiều. Nếu mình không update kịp, nhờ bạn nhé. Nhưng nhớ chuyển về kiểu RichText để Paste vào thì sẽ đẹp hơn :oa: (Cái nút màu xanh lá cây bên góc phải khung bài viết trả lời đấy)

Bạn phải đợi 180 giây giữa hai bài viết gửi liên tiếp
<<<-/ Chán quá




#65
Shelley

Shelley

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 6 Bài Viết:

chưa có chap mới hả bạn ơi:(:yes đợi lâu quá rùi:(


Tuần nài em mới thi xong các bro ạ. Còn môn Tiếng Pháp nữa mới xong. Thứ 2 hay 3 gì đấy em up. Bảo bác ĐC sang nhà em mà vác hàng về :yes

#66
Đằng Chương

Đằng Chương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
Chương 23 : Tỏ tình

Part 1 :

- Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao sẽ hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày yêu My Y or N ?”

- No

- Mày nói dối ! Mày yêu My

- Đó là sự thật ! Tin hay ko tùy mày. Còn bây giờ thì mày về nhà đi! Lan đang lo cho mày lắm đấy

- Tao ko muốn về!

- Đừng có trẻ con như thế ! Tao mong mày hiểu và đừng xử lí mọi thứ bằng tình cảm.

Thằng Trí thật tồi, nó dám chơi khăm tôi. Một câu hỏi lưỡng đao, trả lời thế nào cũng chết. “No” Thật sự đó ko phải là câu trả lời mà tôi muốn, điều tôi muốn hòan tòan trái ngược nhưng trong sâu thẩm trái tim mình tôi biết tôi ko có cái quyền được làm điều đó. Tôi khác thằng Trí, tôi đã hiểu

My yêu Trí

Rất nhiều. Nhiều đến nỗi nó đã làm cho tôi tin rằng mình đã thua. Đôi mắt cô ấy khi trông chờ bóng dáng Trí ở sân bay đã nói lên tất cả. Và tôi đã quyết định khi gọi cho thằng Trí

Kết thúc
Kết thúc mọi chuyện ở đây thôi
Đã đến lúc “Người dự bị” phải ra đi

Nhắm mắt lặng im
Và dòng lệ tuôn rơi

Xin hãy để một lần cuối cùng tôi được khóc VÌ EM

Dù ko hề say nhưng tôi vẫn vờ về nhà với bộ dạng lảo đảo. Lan nhẹ nhàng dìu tôi lên phòng. Ôi sao nhớ thế! Bộ dạng bực bội pha lẫn lo lắng của em khi cùng bà hai đưa tôi lên phòng. Cả những trò kì quái em giở ra để hành hạ tôi. Nhưng giờ chỉ là quá khứ thôi phải ko ?
Sao em tàn nhẫn thế ? Bỏ đi khi tình yêu vừa đến, em đã ko cho tôi một cơ hội để được nói những đều em và tôi đều muốn. Tại sao cứ làm khổ nhau mãi thế này ? Ngày mai nữa thôi tôi và em sẽ mãi mãi xa nhau. Có phải chúng ta thực sự không thuộc về nhau ?
Còn thằng Phong nữa, tại sao nó phải nói dối ? Tôi biết nó yêu My mà. Chả lẽ cảm nhận của tôi sai ? Tôi đã định nếu như nó nói nó yêu My thì tôi sẽ để nó đến với My và nó cũng sẽ là thứ cản trở tôi mơ tưởng đến My để sống yên ổn cùng Lan. Nhưng đằng này nó lại nói không. Nó khiến tôi thật khó xử, khi tôi nghe nó nói “No” thì trong lòng tôi......thật sự trong lòng tôi dậy lên ham muốn là được đến bên My. Nhưng Lan và cái đám cưới ép buộc kia như tảng đá đè nặng lên ham muốn cháy rực đó

Gác tay lên trán cố dỗ yên giấc ngủ.
My, Lan, Phong, cả tôi nữa dường như chúng tôi đang chạy vòng tròn với tình cảm của mình thì phải ? Có nên một lần đối mặt và giải quyết tất cả ?

***
“ – Anh Trí, bên đây nè, hahaha

- Ba ơi ! Bên đây nè, lêu lêu lêu

- Đợi ba với !

- Hahahaha

Tôi, My và những đứa con của chúng tôi đang nô đùa trên một ngọn đồi xanh đầy nắng. Những đứa trẻ và My cứ chạy, chạy mãi tôi đuổi the họ. Rất nhanh và cuối cùng tôi đã bắt được. Nhưng..........My và con tôi.....Họ tan biến vào ko khí, dần dần biến mất trước mắt tôi. Tôi cố dùng đôi bàn tay của mình để giữ lại nhưng tất cả mọi cố gắng đều vô dụng. Tôi gọi họ, chạy khắp ngọn đồi tìm kiếm nhưng chỉ còn mình tôi. Chỉ còn mình tôi thôi”

Bật dậy với khuôn mặt đầy mồ hôi, tôi giật mình khi thấy Lan đang đứng trước gương với chiếc áo cưới

- Em làm gì ở đây ?

- Hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà, em chưa kịp gọi mà anh đã dậy rồi. Thôi chồng của em đi tắm đi nhé. Lát chúng ta cử hành hôn lễ

- Anh biết rồi !

- Nhanh lên đấy

Hôm nay đã là ngày cưới của tôi rồi sao ?

Mệt mỏi tôi ngồi phịt xuống cạnh cửa nhà tắm. Liệu tôi cưới Lan rồi thì có hạnh phúc ? Còn con của tôi, nó có hạnh phúc với một gia đình như thế ? Tôi rồi sẽ phải sống súôt đời với một cuộc sống nhàm chán thế ư ?

Đứng dậy, nhìn mình trong gương tôi cảm thấy mình đã thay đổi. Trái tim ở ngực tôi giờ nó đã biết đau, biết nhớ. Tôi biết ai đã làm nó như vậy.
Đó chính là em, đó là tình yêu chúng ta luôn dành cho nhau. Chính em, em đã làm tôi thay đổi, em đã thắp một ngọn lửa trong tim tôi nhưng nó sắp tàn lụi rồi. Tôi phải làm sao đây ? Cứ bỏ mặc hay sẽ chạy theo những ảo ảnh xa xăm kia ?

- Sao anh chưa thay đồ nữa, cha xứ bảo trễ giờ làm lễ là ko tốt đâu đấy. Hay anh muốn em thay giúp hihihi

- Lan, anh có chuyện muốn nói với em

- Chuyện gì vậy ông xã yêu ?

- Anh muốn đi Canada, chỉ một lần. Anh muốn gặp My, anh cần nói một chuyện rất quan trọng với cô ấy. Chỉ một lần thôi và anh sẽ trở về, sẽ ko suy nghĩ về My nữa và sẽ sống trọn đời với em.

- Anh....anh đừng đùa nữa, anh đi thay đồ đi chúng ta sẽ cử hành hôn lễ. Sẽ nhanh thôi mà.

- Em đừng lảng sang chuyện khác. Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy

- Em ko nghe, và cũng ko muốn nghe bất cứ chuyện gì có liên quan đến con nhỏ đó. Anh tỉnh lại đi, đến ngày hôm nay rồi mà anh còn nghĩ đến nó nữa sao ? Hôm nay, hôm nay là ngày cưới của chúng ta đấy. Anh biết ko ? Ngày cưới của chúng ta đấy

Nước mắt Lan rơi đầy trên tay tôi.

- Anh xin em, một lần cuối cùng thôi.

Hình như tôi sắp khóc

- Đừng mà!. Em ko muốn, em ko muốn thế này đâu

- Nhưng anh sẽ ko thể sống yên ổn nếu anh ko gặp được My. Một lần cuối cùng thôi, anh xin em đấy

Tôi nói như van nài và tôi khóc. Một giọt nước mắt mặn lăn trên má

- Không, em không muốn, em không muốn mất anh đâu. Anh có biết em phải mất biết bao thứ mới có được ngày hôm nay không ? Em yêu anh nhiều hơn cả My yêu anh . Anh ko biết hay sao ?

Lan cố dùng những ngón tay nhỏ bé để giữ chặt tôi trong vòng tay mình

- Em biết anh không thể mà Lan. Xin cho anh mọôt lần thôi, một lần thôi cũng đủ rồi. Nếu ko anh sẽ phát điên lên mất.

Tôi khóc, nhiều hơn. Cái gì đó ở tim bị dồn nén cứ trào ra.


- Được! nếu anh đã muốn thế thì anh chứng minh cho em thấy đi. Hãy quỳ xuống và van xin em đi.

- Em......

- Sao anh ko dám àh ? Thế thì chứng tỏ anh có thể sống yên ổn cùng em.

Lan nhìn tôi bằng đôi mắt thách thức, tôi có thể hiểu nếu mình đánh mất cơ hội này thì mãi mãi sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp My một lần nữa

- ....Anh... Được.. anh làm

.......Bịch.....

- Xin em, hãy để anh đi, chỉ một lần thôi

Nhẫn nhục, bây giờ tôi cảm thấy mình thật yếu hèn nhưng vì em tôi có thể làm tất cả, cứ coi như đây là hình phạt dành cho tôi vì đã làm em đau khổ, đã ngu ngốc với tình cảm của mình. Một hình phạt quá nhẹ nhàng !

- Anh....Vì con nhỏ đó anh dám làm cả thế này ư ? Đứng lên ! Đồ hèn nhát ! Minh Trí của tôi ko bao giờ quỳ trước bất kì người đàn bà nào. Đứng lên ! Đứng lên !

- Anh xin em ! Xin hãy để anh đi, chỉ một lần thôi.

- Hết rồi ! Minh Trí ơi là Minh Trí, anh bây giờ chẳng khác nào con chó. Minh Trí đầy kiêu hãnh, Minh Trí đào hoa ngày xưa đâu rồi. Bây giờ chỉ còn một con chó đang quỳ trước mặt siêu mẫu Ngọc Lan này thôi. Hahahaha...... Anh thay đổi rồi, anh ko còn là Minh Trí ngày xưa mà tôi yêu nữa. Tôi không yêu một Minh Trí hèn kém thế này. Anh đi đi, coi như tôi đã lầm. Đi đến với cái tình yêu thấp hèn đã làm lụn bại anh thế này đi. Đi đi !

Lan nói trong nước mắt và đầy mỉa mai. Tôi biết thật ra Lan không hề độc ác thủ đọan, cô ấy như bây giờ cũng là vì quá yêu tôi nhưng tình yêu không thể gượng ép được. Nếu không gặp My thì chắc rằng tôi đã ngoan ngõan cưới Lan. Có lẽ trục quay số phận đã đảo lộn !

Tôi đứng dậy, nhìn Lan và quay bước. Lòng tôi đau nhói nhưng không phải vì yêu Lan mà vì thương hại Lan, một cô gái tội nghiệp bị chính tay tôi đầy đến đường cùng.

Xin lỗi em ! Anh sẽ chịu tất cả trách nhiệm, chỉ xin một lần được sống thật với bản thân mình.

Khóc.........
Nước mắt rơi đầy ướt đẫm cả khuôn mặt
Một cô gái, trong chiếc váy cưới lộng lẫy đang ngồi vật vã trong tiếng nấc và nước mắt

Hết, hết thật rồi
Thua rồi ! Một siêu mẫu kiêu hãnh đã thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch
Em sai rồi phải ko anh ?
Tình yêu có thể thay đồi tất cả
Tình yêu đã cảm hóa được anh rồi phải ko ?
Dù có được anh nhưng trái tim anh sẽ mãi ko là của em thì em còn cần có anh để làm gì nữa chứ !



- Con đi đâu vậy ?

Vừa bước ra khỏi cửa tôi gặp ngay bố mình trịnh trọng trong bộ vest cài hoa

- Con.........

- Con đã quyết định ?

- Bố......? Sao bố....?

- Ta có thể thấy được tình yêu đang cháy trong mắt con. Nếu con đã quyết định thì hãy hành động theo quyết định của mình đi con trai. Dù bất cứ trường hợp nào bố vẫn ủng hộ quyết định của con.

Tôi xúc động đến suýt khóc. Chưa bao giờ tôi thấy bố mình tuyệt vời như thế này. Bất chợt tôi muốn ôm ông

- Con ôm bố một cái nhé ?

- Ôh, con trai ta. Con lớn thật rồi

Ôm bố tôi, tôi mới thấy ông đã già thật rồi.

“Bố! con sẽ ko làm bố thất vọng. Tin con nhé !”

- Thôi con trai, hãy đến với tình yêu của mình đi. Bố mong là con sẽ thành công

- Vâng ạ


Hăm hở, tôi quyết đến Canada dù chỉ để gặp em và nói “ANH YÊU EM”

Bạn phải đợi 180 giây giữa hai bài viết gửi liên tiếp
<<<-/ Chán quá




#67
Shelley

Shelley

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 6 Bài Viết:

dù dòng cảm xúc ko được liền mạch, nhưng mình thực sự thích câu chuyện này. Một cái gì đó rất fa fim!:B

Pảt mới kìa bác ĐC :jeje:, em sản xuất rồi đấy :d

#68
Đằng Chương

Đằng Chương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:

dù dòng cảm xúc ko được liền mạch, nhưng mình thực sự thích câu chuyện này. Một cái gì đó rất fa fim!:B

Pảt mới kìa bác ĐC :-& , em sản xuất rồi đấy :-&


Oh, thanks

Lấy về ngay. :-&

Part 2 :





The days we've had
The songs we've sang together
And oh my love
I'm holding on forever
Reaching for a love that seems so far

So i say a little prayer
And hope my dreams will take me there
Where the skies are blue to see you once again
My love

Overseas from coast to coast
To find the place I love the most
Where the fields are green to see you once again
My love.
(Trích My Love – Westlife)



Những ngày chúng ta đã có nhau
Những bài hát chúng ta đã hát với nhau
Em yêu ơi
Anh đang giữ chặt những điều đó mãi mãi
Với tới một tình yêu quá xa vời



Vì vậy anh chỉ cầu nguyện thầm
Và hy vọng giấc mơ của anh sẽ đưa anh đến đó
Nơi có những bầu trời xanh để gặp lại em lần nữa
Em yêu ơi

Vượt đại dương từ bờ biển này sang bờ biển kia
Để tìm nơi mà anh yêu nhất
Nơi có những cánh đồng xanh để gặp lại em lần nữa
Em yêu ơi.


Nó dạo này rất bận rộn, nó và Ryan vừa bàn bạc xong một dự án mở rộng thêm chi nhánh công ty ở Arizona. Giờ nó đã là chủ tịch tập đòan ôtô STN, bố mẹ nó đã giao tòan bộ công ty cho nó. Hai ông bà đang vi vu tận Nhật Bản Hàn Quốc gì đấy.
Trong đầu nó bây giờ chỉ có công việc công việc và công việc. Nó muốn sự nghiệp nhà mình thật phát triển, để không phụ lòng bố mẹ. Nó nghĩ vậy nên khi Ryan đề nghị được đến công ty làm thì nó đã đồng ý. Nó biết Ryan vẫn còn tình cảm với nó, cảm giác cho nó biết thế. Mỗi khi anh nhìn nó, ánh mắt anh vẫn còn da diết lắm. Và nó cũng thấy thật có lỗi khi đã trách anh trong khi anh đang có nỗi khổ rất lớn. Biết anh vần còn yêu mình nhưng sao nó ko cảm thấy hạnh phúc chút nào thế này ? Nó đã cố gắng tạo điều kiện cho cả hai được bên nhau để tình cảm sẽ trở lại nhưng sao trái tim nó vẫn âm ỉ đau ? Nó ko còn c ảm giác lâng lâng mỗi lần anh quan tâm nó, mỗi lần anh cười với nó nữa. Đầu nó và cả trái tim nó vẫn còn vương vấn hình bóng người con trai ấy. Chẳng lẽ nó ko còn yêu Ryan ?

Vừa bước ra khỏi thang máy công ty cùng Ryan, nó chợt thấy một chiếc ôt ô sang trọng đậu ngay trước cửa công ty, một người đàn ông bước xuống, dáng vẻ rất quen thuộc.
Chính là.....là Trí, ko thể lầm được đó là Trí.
Hình như Trí đã thấy nó, anh tiến nhanh đến chỗ nó. Tim nó đập lọan nhịp, chân run đến độ ko đứng vững. Người con trai mà cả tuần nay trong mỗi giấc mơ nó đều mơ thấy, giờ đang trước mặt nó. Anh ấy đang tiến đến, ngày càng gần nó hơn. Nó hồi hộp đến gần như nín thở

- Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko ?

Nó như ko nghe thấy Trí nói, chỉ đứng trân trân nhìn Trí. Như cố gắng nhìn thật nhiều cho thỏa bao ngày mong nhớ

- Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko My ?

Lần này nó mới sực tỉnh

- Có chuyện gì nói ở đây ko được ư ?

- Ừmh......thật ra....nhưng anh nghĩ nói riêng có vẻ tốt hơn

Nó nhìn điệu bộ Trí, có chuyện gì mà anh phải sang đến tận đây ? Hôm nay chẳng phải là ngày cưới của anh và chị Lan sao ?

Hay .......?

Ko thể nào, ko thể nào có chuyện đó được.

- Nếu anh ko nói thì em đi đây, em đang bận lắm

Nó phải chạy trốn, nó sợ Trí sẽ lại nói điều mà nó ko muốn nghe. Nó đau như thế là quá đủ rồi. Có cả Ryan ở đây nữa, nó đang cố gắng hàn gắn tình cảm của mình dành cho Ryan mà, nếu cứ đứng ở đây nghe Trí nói, lỡ Trí nói điều gì đó ko hay thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nó và Ryan.
Nó bước vụt qua Trí, cố đi thật nhanh nhưng Trí nắm tay nó lại, tuy ko mặt đối mặt nhưng nó vẫn nghe rõ được từng chữ, từng chữ một

- Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật ra là......ANH
YÊU EM, anh rất yêu em.

- Xin lỗi ! Nhưng tôi ko hề yêu anh. Mong anh hãy quay về Việt Nam và làm tròn bổn phận người chồng của mình đi

Nó giằng tay mình ra khỏi Trí và bước đi cùng Ryan, những tưởng Trí sẽ bỏ cuộc nhưng.....Trí đang chạy theo nó. Đứng trước mặt nó, giữ chặt vai nó Trí gằn lên từng tiếng

- Anh ko tin, trong thư em đã nói em yêu anh, ko thể thay đồi nhanh như thế được

- Đó chỉ là những rung động nhất thời của tôi khi bị bỏ rơi và bị Ryan chia tay, nhưng bây giờ tôi đã hiểu được nỗi khổ của Ryan và tôi quyết định trở lại với anh ấy. Anh hiểu rồi chứ ? Anh chỉ là vật thay thế tạm thời thôi. Ok ?

Trí nhìn nó, ngỡ ngàng, thất vọng, suy sụp.... Đó là những thứ nó có thể nhìn trong mắt Trí lúc này. Buông tay khỏi vai nó, Trí nhìn sâu vào mắt nó

- Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt anh và nói “ EM KO HỀ YÊU ANH “đi, nếu em nói được thì anh sẽ ko bao giờ làm phiến em nữa

- TÔI KO HỀ YÊU ANH

@ all: Vừa nhận được điểm thi, đang sung sướng nên viết tiếp chap mợi Chắc nó lại đơ Posted Image

Bạn phải đợi 180 giây giữa hai bài viết gửi liên tiếp
<<<-/ Chán quá




#69
kuken2305

kuken2305

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
lâu wá pác ơi
Posted Image

#70
kuken2305

kuken2305

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
Default
Chương 25 : Dằn vặt




“- Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật ra là ......ANH YÊU EM, anh rất yêu em”

Nó lăn người qua lại trên giường. Chuyện sáng nay làm nó ko tài nào ngủ nổi. Từng lời từng hành động của Trí làm nó ray rức qúa . Tại sao bây giờ anh lại đến và nói những lời đó với nó cơ chứ ?
Nếu là trước đây thì chắc nó đã vui mừng đến độ chết ngất nhưng bây giờ thì ko thể nữa rồi. Đơn giản vì anh đã ko còn là của nó.
Chị Lan cần anh, con anh cần anh. Và anh đã là của họ.

Lúc anh nói hãy nhìn thẳng vào mắt anh thì nó đã cố gắng dùng tất cả sức lực còn lại của mình để nhìn vào mắt anh, nhưng nó đã ko chịu nổi, cho đến khi nó nói “ TÔI KO HỀ YÊU ANH”, nó đã quay mặt đi và bước vội. Nó mong anh hãy quay về, hãy từ bỏ nó. Nhưng anh cứ đứng đấy, đôi mắt anh vô hồn, người anh chết lặng. Nó nhìn dáng anh bất động từ cánh cửa kính mà lòng quặng đau, nó rất muốn..... rất muốn quay người lại, chạy đến ôm anh vào lòng. Lau những giọt nước mắt trên khóe mi anh.

Nhưng nó ko thể !

Nó sợ mình đến bên anh rồi thì sẽ ko bao giờ rời xa anh được nữa, như thế thì nó sẽ trực tiếp là người phá họai gia đình anh. Nó sợ mình là người phá họai, sợ là người thứ ba.
Con anh, nó có quyền được có đầy đủ bố mẹ, nó có quyền được hạnh phúc. Nó ko có tội !

Đã có lúc nó nghĩ tại sao mình ko làm điều mình muốn ? Sao ko làm theo những điều con tim mách bảo ? Những lúc như thế hình ảnh chị Lan lại hiện lên, tuy ko ưa gì chị ta nhưng nó cũng ko nỡ, chị ta sẽ ra sao nếu bị Trí bỏ rơi ? Chị ta làm sao có thể tiếp tục sự nghiệp của mình với cái thai hoang ?
Nó thì lại khác, nó còn có bạn bè, có Ryan che chở, có một sự nghiêp to lớn và một số tiền đủ cho nó ăn đến chết. Vậy tại sao nó lại cố giành giật anh ?
Có đôi lúc tình yêu ko phải là tất cả. Cũng giống như cái chân lí mà Ryan đã hy sinh vì nó. Tình yêu đâu phải là tất cả đâu phải ko anh ?
Chỉ cần nơi xa ấy anh sống bình yên với người phụ nữ yêu anh như em đã yêu anh. Như thế là đủ rồi.

Dù em đã quyết định làm cho chúng ta đau khổ nhưng em vẫn hy vọng anh hãy hiểu cho em. Hãy luôn nhớ rằng có em luôn luôn yêu anh. Chắc chắn là thế !
Em mong chờ như vậy, có phải em quá ích kỉ ko anh ?

******

Cuối cùng anh cũng đã nhận ra
Anh chẳng là gì với em

Anh đã quá sai lầm
Trái tim anh tan vỡ như con sóng
Tình yêu ta tan biến như làn khói
Nỗi đau ko thể nào xóa nhòa


Anh thở dài như tất cả đổ vỡ
Chỉ còn tro bụi phủ kín tâm hồn anh.

" – Cuối cùng em cũng đã chờ được anh về !

- Em còn ở đây thì tốt quá, chúng ta cưới nhau đi. Anh sẽ cưới em, sẽ chịu tất cả trách nhiêm như em mong muốn, ok ?

- Không ! Cám ơn ý tốt của anh nhưng em còn ở lại đây chỉ vì em muốn nói với anh một điều EM SẼ KO LẤY ANH.

- Sao ?

- Thật ra em ko có thai gì cả, tất cả đều là một vở kịch, em đã nói dối anh.

- Tại sao ?

- Xin lỗi, em làm tất cả cũng vì quá yêu anh, một tình yêu mù quáng. Nhờ quyết định ra đi của anh mà em đã hiểu. Anh đã đúng, tình yêu ko thể gượng ép. Anh giờ đã tìm được một tình yêu đích thực và nó đã cảm hóa được anh. Em ko làm được điều này, có lẽ đã đến lúc em phải ra đi.

- Em đi đâu ?

- Em sẽ tiếp tục ước mơ của mình, em sẽ đi Anh du học. Và em sẽ tìm được một tình yêu như anh, tình yêu có thể cảm hóa được em. Nhân tiện nói lời cảm ơn với bố anh giúp em. Tam biệt !”

Chầm chậm rót rượu ra một dãy những chiếc cốc đã được xếp thành hàng dài. Nhẹ nhàng đưa từng cốc lên miệng, tôi muốn uống, uống thật nhiều cho quên tất cả, cho say để thôi ko nhớ đến em. Nhưng uống càng nhiều thì tôi lại càng nhớ em.

Làm sao đây ? Làm sao cho tôi đừng nhớ đến em nữa đây ?

Tại sao thế ? Tại sao em nỡ làm vậy với tôi ?

Em có biết tôi đã đánh cược mọi thứ chỉ để có được em thôi hay ko ?

Nhưng giờ đây thì sao ?
Em ko cần tôi, em chỉ coi tôi như một vật thế thân tạm thời. Thật sự tôi chỉ là một vật thế thân tạm thời thôi ư ? Tôi thật sự ko có giá trị gì với em sao ?
Em có biết đã bao nhiêu đêm tôi ngồi một mình trong đêm tối, nhìn bóng đêm bao trùm, tôi cố gắng xóa đi hình bóng em trong tim mình, trong não mình và cả trong tưởng tượng của mình. Cố gắng xóa đi, đã hàng trăm hàng nghìn lần cố gắng nhưng tôi đã ko làm được, tôi ko làm được.

Và tôi khóc.

Vì nhớ em, vì yêu em.
Một thằng đàn ông chưa bao giờ hối hận thì nay sắp phải hối hận vì em. Hối hận vì em có người thứ ba. Một người khác ko phải là TÔI

Tôi đã từng nuôi ảo tưởng về một căn nhà nhỏ, những đứa con tràn ngập hạnh phúc. Nhưng càng mơ mộng tôi lại càng cảm thấy vô vọng. Bởi vì giờ đây bên cạnh em đã có người đàn ông khác.
Hắn ta có làm em khóc ko như tôi đã làm với em ? Có yêu em như tôi đã yêu em ? Nếu hắn ta tốt hơn tôi thì cứ sống hạnh phúc với hắn ta đi em nhé. Tôi ko có gì tiếc nuối vì đã yêu em.

Hãy sống hạnh phúc ! Và đừng bao giờ nhớ đến tôi. Mặc dù tôi biết rằng tôi sẽ ko sống nổi dù chỉ một ngày ko có em. Nhưng tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ cầu nguyện cho em.

Tình yêu của tôi !
Posted Image

#71
kuken2305

kuken2305

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
hình như hết khán giả theo dõi truyện này rùi nhỉ:jeje:
Posted Image

#72
kuken2305

kuken2305

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
Chương 26 : Nỗi lòng

Sân bay hôm nay khá vắng, cô gái kéo chiếc valy màu đỏ nhẹ nhàng ngồi xuống băng ghế. Đôi mắt buồn của cô nhìn xa xăm vô định, cô nhớ lại lần đầu tiên cô gặp được anh.

***
Sáng nay tôi đã có một buổi trình diễn thời trang lớn tại Hà Nội. Show diễn rất thành công và hiện giờ cả đòan chúng tôi đang ăn mừng tại một họp đêm. Đối với một người mẫu mới nổi như tôi thì có lẽ đây là một thắng lợi rất hòanh tráng.
Lắc lư theo điệu nhạc mãi cũng chán, tôi bắt đầu ngắm mọi người nhảy. Tôi cứ vô tư vừa nhấp rượu vừa đung đưa mà ko biết rằng có một chàng trai đang nhìn mình.

“ - Hi, chào em, anh ngồi đây được ko ?

- Vâng, anh cứ tự nhiên !

- Em là người miền Nam àh ?

- Vâng ạ, em ở Sài Gòn

- Ôi ! Trùng hợp ghê, anh cũng ở Sài Gòn đây. “

Một chàng trai tuấn tú, bắt tín hiệu khá nhanh tôi biết anh chàng này đang vờ làm quen. Anh ta chính là Trí, con trai tập đòan ô tô Minh Trí nổi tiếng ở Sài Gòn.
Trò chuyện được một lúc, tôi phát hiện ra anh ta rất cuốn hút và rất duyên. Chúng tôi khá là hợp gu. Tôi có vẻ đã được lọt vào mắt xanh của Trí. Ngay đêm đó, chúng tôi đã trao đổi số điện thọai cho nhau.

Ban đầu, tôi đến với anh ta thực sự chỉ vì tên tuổi của tôi cần được đánh bóng bởi các đại gia, nhưng dần dần tôi đã bị vẻ sành đời, tính cách dễ thương chiều chuộng của anh ta thu phục. Lúc nào anh ta cũng quan tâm tôi, một cách rất chân thành ko hề giả tạo.
Tôi bắt đầu yêu Trí, rất thật lòng. Tôi trao tất cả mình có cho Trí mà ko hề e ngại.
Nhưng rồi cuối cùng tôi nhận ra một sự thật phũ phàng. Tôi cũng như bao cô gái khác, như bao cô gái mà anh đã từng yêu. Như một con ốc cho anh bắt, ăn thịt và cuối cùng là đổ đi như một đống phế thải.
Tôi đã tìm mọi cách để níu kéo anh trở lại nhưng tất cả đều dường như vô dụng. Và rồi anh biến mất, rất nhanh như khi anh đến. Một thời gian rất lâu tôi đã ko thể liên lạc được với anh. Tôi cứ tưởng chúng tôi chỉ có thế, chỉ dừng lại ở thứ tình yêu trao đổi qua lại, rồi sẽ đường ai nấy đi, ko ràng buột cuộc đời của nhau.

Nhưng đúng là ông trời có mắt. Sau bao nhiêu tháng ngày mong nhớ, cuối cùng tôi cũng đã gặp được anh. Tình yêu bao ngày tưởng chừng như đã mất lại bùng lên, dữ dội hơn trước. Tôi yêu anh đắm say, dù tôi biết trái tim anh đang hướng về người con gái khác. Tôi luôn mong với tình yêu cháy bỏng và sự quan tâm chân thành của mình sẽ mang anh quay về với tôi.
Nhưng hình như tôi đã lầm, anh đã quá yêu con bé đó. Anh yêu nó đến nỗi anh nhẫn tâm hắt hủi tôi, một lần nữa. Đau đớn, tuyệt vọng, tôi đã van xin anh, chỉ cần anh đến bên tôi, chỉ cần mỗi ngày được thấy anh, được nghe anh nói cười, dù là miễn cưỡng tôi cũng hài lòng. Nhưng anh đã ko động lòng, anh vẫn quay lưng bước đi. Anh đâu biết rằng tôi đau đớn đến mức nào. Anh đâu nghe được tiếng trái tim tôi vỡ vụng thành từng mảnh.

Và tôi đã bất chấp tất cả, với tờ giấy xét nghiệm giả mình có thai tôi đã hạ gục được anh, một cách dễ dàng ! Nhờ nó mà anh vẫn hằng ngày ở bên tôi, chăm sóc cho tôi. Tuy ko còn tha thiết như xưa nhưng bao nhiêu đó cũng khiến tôi vui lòng. Tôi như đứa trẻ đang cố giữ món đồ chơi qúy báu vốn ko thuộc về mình. Và thật sự nó chưa bao giờ thuộc về tôi, trong ngày hạnh phúc nhất của tôi, anh đã bỏ đi.

Anh đã chạy theo tiếng gọi của con tim, anh khiến tôi bàng hòang tột độ. Như ko tin vào mắt mình, tôi đã cố gắng thuyết phục van nài anh, cố gắng cho anh hiểu tôi đã mong chờ được làm vợ anh như thế nào. Nhưng lại một lần nữa anh ko hiểu. Anh có thể vì đứa con gái đó mà quỳ xuống xin tôi thì tôi cũng có thể chết vì anh cơ mà ?

Tại sao anh ko chọn tôi ?

Tôi như gục ngã, khi anh đi tôi đã biết mình phải làm gì. Tôi phải trả thù ! Tôi sẽ cho họ ko được hạnh phúc, sẽ mãi mãi đau khổ như tôi.
Đáng lẽ ý nghĩ đó đã được hình thành trong đầu tôi nếu tôi ko gặp người đó.

“ - Có vẻ con ko hài lòng với thực tại này nhỉ ?..........Đừng nhìn ta bằng đôi mắt chứa đầy hận thù như thế.

Người đàn ông cúi xuống nhìn cô gái đang ướt đẫm trong nước mắt

- Tôi sẽ ko để yên cho mọi chuyện như thế này đâu

- Thế con sẽ định làm gì nào ?

- Tôi sẽ làm gia đình ông bại họai thanh danh

- Ta ko nghĩ con làm nổi

- Đừng thách thức tôi, tôi sẽ bắt con trai ông trở về với tôi và tôi sẽ thâu tóm tòan bộ các người

- Hahaha, con đúng là có óc tưởng tượng thật. Vở tuồng này kéo màn ở đây được rồi con gái ạ

- Ông nói vở tuồng gì ?.....Tôi...ko ...hiểu

- Ta nghĩ con hiểu nhiều hơn những gì ta đang nói chứ, đừng đem cái thai ra dọa ta. Nếu ko con nghĩ một vụ tử tự của một cô người mẫu ta có thu xếp nổi ko ?

- Ông...........

- Thật ra ta cũng chả thích gì mấy trò đánh lén như thế, nhưng biết làm sao bây giờ ? Tốt nhất là con nên biết điều một chút.

- Đã ko muốn chuyện như thế này thì tại sao ông ko can thiệp sớm ?

- Ta muốn như vậy là để xem xét xem con trai ta đã thực sự trưởng thành hay chưa ? Và nó đã lựa chọn con đường như ta mong muốn

- Thì ra ...các người chỉ xem tôi như một trò chơi

- Ta ko hề xem con như một trò chơi, xét cho cùng con vẫn là một cô gái tội nghiệp hiền lành. Ta làm thế chỉ để con hiểu, tình yêu ko thể gượng ép, nó rất kì diệu. Hãy để nó tự nhiên, đừng dùng bất kì thủ đọan nào với tình yêu vì như thế chỉ khiến cho người yêu trở thành một kẻ trách nhiệm nửa vời, và người được yêu sẽ là một kẻ bất hạnh. Hy vọng ta nói ít nhưng con sẽ hiểu nhiều. Hãy tìm lấy tình yêu có thể cảm hóa được con, con gái ạ.”

“ Chuyến bay mang mã hiệu FF 219392AK từ Thành phố Hồ Chí Minh - Việt Nam đến London – Anh sẽ khởi hành vào lúc 11giờ 25 phút. Yếu cầu quý khách...............”

Tiếng loa thông báo đưa cô gái về thực tại. Cô gái nhanh chóng kéo valy bước vào cửa phòng check in

- Lan

Ngỡ ngàng, người con trai cô yêu tha thiết đang đứng trước mặt cô.

- Sao em đi vội thế ?

- Anh......?

- Đến để tiễn em

Khẽ mỉm cười, cô gái nói nhỏ

- Cho em ôm anh, một lần cuối cùng nhé

Giữa sân bay đông đúc, vội vã. Một đôi trai gái, họ ôm nhau mặc kệ thời gian trôi và những đôi mắt đang nhìn mình.

Một cách chậm chạp, cô gái mắt đỏ hoe từ từ buông tay khỏi chàng trai.

- Em đi đây, tạm biệt anh

Cô nói vội rồi quay lưng bước nhanh, sau lưng cô một chàng trai mắt cũng đỏ hoe vẫy tay thì thầm

- Tạm biệt, chúc em hạnh phúc.
Posted Image

#73
1 nửa ơi-tại sao ?

1 nửa ơi-tại sao ?

    Căn bản tin học tốt

  • Newbies
  • Pip
  • 44 Bài Viết:
up

#74
phucnhu999

phucnhu999

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 204 Bài Viết:
sao tác giả sáng tác lâu vậy nhỉ? hi vọng sớm được đọc phần tiếp theo trong thời gian sớm nhất :oa:
  • Môn Phái:Đường Môn
Tên:Nhóc Super Điệu
[/list]Sever:Kế Nghiệp
[/list]Bang:Thiên

#75
Tinh Anh

Tinh Anh

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 204 Bài Viết:
Truyện hay quá. Cảm ơn Shelly nhiều.Shelly nhanh nhanh viết tiếp đi nhé.Mình đọc một mạch từ 8h tối hôm qua đến giờ mới hét nè.Vẫn còn thèm đọc quá shelly a.
-=Happy New Year - Happy Tiger Year=-

#76
thanhlegas

thanhlegas

    Nhà Thông Thái CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPip
  • 922 Bài Viết:
Cảm giác chờ đợi truyện cũng rất là hồi hộp :d
NTL TL Bang Bách Khoa - Hoàng Hải

#77
kuken2305

kuken2305

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 77 Bài Viết:
------------------------------------------------------------




Một chút cổ tích
Để người ta tin vào điều kì diệu


Chương 26: Cái Bẫy


Dinh dong dinh dong.......................

- Bà hai, có thằng Trí ở nhà ko ạ ?



- Dạ có



- Gọi nó xuống nói chuyện với chúng tôi



- Dạ thôi, cậu đang ngủ, tôi ko dám



- Cái gì? Gìơ này mà ngủ ư ? Mới 6h chiều mà ngủ cái gì



- Dạ, 5h cậu Trí về nhà là ăn cơm rồi lên phòng ngủ ngay ạ. Cậu cứ im lặng ko nói cười với ai cả.



- Thằng này!.....................Không được, thế này mãi cũng ko phải là cách, phải giúp nó mới được, ko thôi chắc tụi mình có cháo khuya ăn sớm quá. Suy nghĩ tiếp tao đi



Tuấn ú nhăn trán đăm chiêu. Được chừng một lúc đột nhiên thằng Minh lạnh đập tay vỗ trán mặt hớn hở:



- Có rồi, ta đã có cách rồi anh em ơi



- Cách gi ?



- Khoan, đợi tao một lát. Bà hai ơi, pha giúp 4 ly nước cam lạnh nhé.... .....Vào nhà đi rồi tao nói cho mà nghe



- Rõ vẽ chuyện, nói ở đây luôn cho gọn



- Vớ vẩn, bàn bạc chuyện lớn mà đứng ngông ngông ngòai đường thế à, vào đi rồi tao nói cho mà nghe.



Thằng Minh lạnh nháy mắt đầy bí ẩn



- Thế này................thằng Phong thì làm thế này..............còn Tuấn Ú mày phải ..............như vậy mới được. Tụi bây hiểu chưa ?



- Mày hay quá, tụi nó lớn cả rồi chả lẽ ko nhận ra cái mưu kế rởm của mày.



- Ôi! Sao mày ngốc thế Phong. Phải cần viện binh nữa mới đủ “đô” chứ. hiểu chưa ?............. Ôi giời, xem cái mặt tụi bây kìa, để tao nói cụ thể hơn cho nghe. Là thế này...................Hiểu chưa ?



- Ừmh Ừmh.........nghe cũng được đấy. Trông mày thế mà cũng có lúc thông minh ra phết nhỉ



Thằng Việt gật gù cái đầu như triết gia vừa thấu hiểu cái chân lí viễn vông nào đó



- Được ko mày ? Tao nghi quá, vụ này mà bể là tụi mình”mệt trong người” đấy



- Khỏi lo, tao đã dự trù trừong hợp bể mánh rồi, cứ yên tâm. Gìơ thì lo thực hiện kế họach A đi.

*****



Đã hai tháng sau khi trái tim tan vỡ, tôi vẫn cứ sống cứ làm việc. Làm thật nhiều cho đến khi kiệt sức thì lại ăn, ăn xong thì ngủ, ngủ xong lại làm việc. Cuộc sống cứ diễn ra như thế, buồn chán, tẻ nhạt, ko có mục đích sống. Tôi cũng ko biết mình còn sống trên đời này là vì cái gì ?

Đôi lúc tôi muốn buông thả cuộc đời, muốn ăn chơi cho quên sầu nhưng rồi lại tự nhủ “Mình phải đứng lên, cô ấy ko là gì cả, ko có cô ấy mình vẫn sống được”. Và sự thật là tôi vẫn sống , nhưng sống theo một kiểu khác, sống với cái xác ko hồn.





***

9h tối rồi nhưng nó vẫn chưa muốn về nhà, công việc ở công ty đã hết từ đời nào và giờ nó đang chúi mũi vào việc đua môtô trên vi tính. Nó suốt ngày chỉ muốn làm việc làm việc và làm việc, nếu ko thì làm bất cứ cái gì tốn thât nhiều thời gian, thật căng thẳng để nó ko còn thời gian nhớ đến người đó. Nhưng dường như công việc của một tổng giám đốc công ty quá ít so với yêu cầu của nó. Nó vẫn còn thời gian, 8 tiếng để ngủ thì đầu óc nó đã dành 3 tiếng đồng hồ để nhớ đến anh. Nó ghét cảm giác đó, nó ghét cái gì vô vọng và ko bao giờ có được dù chỉ trong mơ. Nhưng đầu óc nó ko nghe lời nó, trong tim nó vẫn còn một khỏang trống dành cho anh, nó ko biết phải làm gì để lấp đi khỏang trống ấy. Làm gì để như ngày xưa đây ? Làm sao để trái tim nó hướng về Ryan và yêu Ryan như ngày xưa đây ?. Nó bất lực ! Những kí ức về anh và tình yêu dành cho anh cứ đày đọa nó. Phải làm sao đây ?



****

- Để cái này vào cốp xe nghe bà Hai



- Vâng ạ!



Hôm nay tôi phải về nhà bà, bà gọi bảo nhớ tôi mong tôi về gấp. Tôi cũng đã có ý về mấy hôm nay, giờ thế này thì thôi về luôn một thể.



- Xong chưa bà hai ?.



- Dạ, xong cả rồi thưa cậu



****



- Bà ơi bà, con về rồi nè



- Trí, sao về trễ thế cháu, bà đợi cháu từ chiều đến giờ



- Dạ, tại cháu kẹt xe mà bà. Thông cảm cho cháu đi, bù lại cháu ở đây một tuần luôn bà nhá



- Được, ở đây luôn bà cũng chịu........Nào vào nhà, rửa mặt, rửa tay rồi ăn cơm với bà



- Vâng ạ







[ - Alô alô, xin thông báo, con mồi sắp tiến tới bàn ăn



- Ok, nghe rõ. Tiếp tục kế họach A ]







- Đây vào đây ngồi, hôm nay bà chuẩn bị những món mà cháu thích nhất đấy, ăn cho nhiều vào. Dạo này bà thấy cháu ốm quá. Có chuyện gì sao cháu ?



Chẳng biết trả lời bà thế nào, tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện



- Chuyện gì đâu bà, tại dạo này cháu kén ăn thôi, hôm nay cháu ăn thật nhiều cho bà khỏi lo nữa nhé



- Ừh ngoan, ăn nhiều mới khỏe được chứ





[ - Oh yeah, xin thông báo với đại ca Minh lạnh, con mồi vừa ăn. Dự báo khòang 30 phút nữa sẽ kết thúc kế họach A.



- Ok, các anh em chuẩn bị kế họach B, tấn công con mồi bên kia bờ đại dương đi ]





- Ngon ko con?



- Dạ ngon bà ạ, bà lúc nào mà chả nấu ngon nhất



- Thằng này, chỉ giỏi cái miệng



Đó chỉ là nói dối thôi, thật sự là trong miệng tôi chẳng thấy mùi vị gì cả. Dù có ngon đến mấy, đối với tôi giờ cũng bằng không.



Ăn được vài miếng, đột nhiên tôi thấy buồn ngủ khủng khiếp, hai mắt diếp cả lại, thật sự là ko mở lên nổi nữa



- Bà ơi, cháu nghỉ ăn rồi, cháu buồn ngủ quá.



- Buồn ngủ àh ? Sao ko ăn thêm vài miếng nữa



- Thôi, cháu buồn ngủ quá, ko chịu nổi nữa rồi.............. Ôi! Sao buồn ngủ thế này.



Lấy tay đập đập trán, tôi cố tìm lại một chút minh mẫn để còn mò lên giường



- Àh chắc cháu đi đường xa mệt đấy, thôi vậy lên phòng ngủ đi cháu



- Vâng, cháu đi đây



***



Nó đang lúi húi dưới bếp với món bánh gatô mà nó vừa học được từ chương trình nấu ăn gia đình. Đang tập trung nặn kem trang trí thì chuông cửa reo inh ỏi, tối rồi mà còn ai gõ cửa nhà nó thế nhỉ ? À, nó quên mất, lúc nãy nó gọi phone mời Ryan sang ăn bánh nó làm. Bởi vậy vừa bảo ko dám ăn vì sợ tào tháo rượt thế mà giờ đã bấm chuông inh ỏi. Rõ đáng ghét, thích đến chết mà cứ giả vờ





- Ra ngay ra ngay....Lúc nãy anh bảo sẽ ko thèm ăn mấy.......c...á.i..........[cạch]..... Ơhhhhh, bác trai........anh Phong........anh Việt....



- Bất ngờ ko My?



- Sao anh Phong và mọi người ở đây ? Có cả bác trai nữa ? Có chuyện gì sao ạ ?



- Ừm thật ra bọn anh sang đây là có việc thật, việc rất quan trọng dành cho em



- Cho em ? Việc gì ạ ?



- À trước khi nói chuyện cụ thể thì bác và các anh có thể vào nhà ngồi được ko nhỉ ?



- Vâng ạ, xin lỗi ngạc nhiên quá nên cháu quên mất. Mời mọi người vào

..........................



- Mời mọi người dùng nước, bây giờ mọi người có thể nói cho em biết có chuyện gì mà mọi người sang đến đây vậy ?



- Thật ra thì.............. đó là chuyện của thằng Trí, nó vừa bị tai nạn và giờ đang nằm hôn mê, ko biết bao giờ mới tỉnh lại



Xỏang..........





Cái tách trên tay nó rơi xuống đất vỡ vụng, cái gì thế này ?



- Từ ngày cháu bỏ đi, thằng Trí như người mất hồn, nó chả thiết ăn uống gì cả. Suốt ngày nó chỉ nhớ đến cháu, hôm trước vì quá nhớ cháu, nó đã đi uống rượu, trên đường về nó vì tránh một đứa bé nên đã ko kiểm sóat đâm thẳng vào một chiếc xe tải lớn........... Bác sĩ nói nó chỉ có khỏang 25% cơ hội tỉnh lại nhưng trong đó 10% là sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời.



“ Sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời”





Nó bần thần ngồi phịch xuống sofa, đầu óc nó hỗn lọan,



- Chị... Lan.......tại sao chị ấy ko khuyên anh ấy ? Sao ko cản anh ấy? Cháu đã trao Trí lại cho chị ấy chăm sóc rồi mà.



- Lan đã đi từ lâu rồi My ạ. Sau khi em đi, Trí đã bỏ cả đám cưới để sang đây tìm em nhưng nó đã bị em từ chối. Rồi Lan cũng từ chối nó, vì cô ấy nhận ra cô ấy ko có được trái tim của Trí. Trí mất tất cả, nó bắt đầu sống như một người ko hồn, suốt ngày nó chỉ làm việc làm việc, ko đi đâu cả. Và cuối cùng, tối hôm trước, ko chịu được nữa nó đã đi uống rượu và ...nó........ đã bị tai nạn.



Nước mắt rơi lã chã, tim nó đau thắt



- Anh .....ấy có...... chết ko anh ?



Tiếng nó đứt quảng, tay nó lạnh ngắt



- Anh ấy .....ko thể bỏ....em lại



- Nó ko chết nhưng có thể sẽ ko bao giờ tỉnh lại nữa, sẽ ko nói, ko cười như xưa nữa



Căn phòng lặng căm, chỉ nghe tiếng nấc của cô gái và giọt nước mắt của những người đàn ông.



- Mọi chuyện là như thế và hôm nay bác đến đây vì bác muốn thực hiện ước nguyện cuối cùng của nó, trong lúc đưa nó vào bệnh viện nó đã luôn miệng gọi tên con................ nên bác xin con, xin con hãy trở về Việt Nam gặp nó. Gặp nó một lần cuối thôi, bác xin con đấy.



- Vâng, cháu sẽ trở về



Nó vừa nói, vừa chạy ngay vào phòng, quơ bừa vài bộ quần áo nhét vào vali nó chạy vội ra cửa



- My ! Em đi đâu thế ?



- Anh........Ryan........



- Em mang vali, em định đi đâu àh ? Còn những người này, họ là ai vậy ? Sao em khóc thế ?



- Em..........em...... định về Việt Nam



- Tại sao lại về ?



- Anh Trí............anh ấy sắp chết rồi, anh ấy vì em mà hôn mê ko biết bao giờ mới tỉnh. Anh ấy sắp chết rồi.



Buông hai tay mình ra khỏi người My, tôi chết lặng.



- Em quyết định sẽ về đó thật sao ?



- Anh ấy cần em Ryan à, anh ấy sắp...........



- Sắp chết rồi chứ gì ? Vậy nếu anh sắp chết như thế em có lo lắng cho anh như vậy ko ?



- Em.........



- Được, nếu em nghĩ hắn ta sẽ đem lại cho em hạnh phúc thì em cứ đi, anh sẽ ko cản em đâu



Ngước mặt lên cho nước mắt chảy vào trong, tôi chờ đợi một câu trả lời mà tôi đã biết trước



- Bây giờ em đã hiểu tình yêu thật sự là gì, bấy lâu nay em đã cố gắng yêu anh, nhưng em ko thể, ko thể yêu anh như ngày xưa nữa. Em xin lỗi anh, mong anh sẽ tìm được tình yêu thực sự của mình, người có thể yêu anh hơn em



Cô ấy vụt qua, biến mất và mãi mãi ko bao giờ trở lại.



Bây giờ nước mắt rơi thật sự, ko thể kìm lại được nữa. Anh đang khóc, đang khóc vì em đây. Lần này sẽ là lần cuối cùng phải ko em ?

Chương 27 : Sập bẫy ngọt ngào


“ - Đừng đi ! My........My “



- My...........



- Anh Trí, anh tỉnh lại rồi



Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là khụôn mặt, ko biết gọi là khóc hay cười của My nữa. Ơh....Mà tôi vừa nghĩ gì thế nhỉ ? My ?



- Em......em là My thật sao ?



- Anh bị sao thế ? Bác sĩ........bác sĩ ơi, bà ơi anh Trí tỉnh rồi, anh Trí tỉnh rồi mọi người ơi



- Khoan đã, cái gì mà có bác sĩ ở đây ?



- Anh bị tai nạn, hôn mê sâu mấy hôm nay rồi. Anh ko nhớ gì sao ?



- Tai nạn ? Làm gì có............. Ôi đầu tôi ? Chân tôi ? Ai quấn đầy băng thế này ?



- Vậy có nghĩa là.............?



- Đúng vậy, thằng Trí ko bị gì cả. Tất cả đều do bác sắp đặt ?



- Sắp đặt ? Tất cả đều là giả sao ? Vậy là anh Trí ko bị gì cả ? Anh ấy sẽ ko chết ? Sẽ ko sống thực vật như lời bác nói ư ?



- Đúng vậy. Nó vẫn bình thường. Bác đã cho nó uống thuốc ngủ, đưa nó vào bệnh viện quen với bác, sau đó thì sang canada và đưa cháu về đây



- Thì ra .....thì ra mọi người gạt cháu, bác có biết cháu lo thế nào ko ? Mọi người thật quá đáng.



- Người gạt cháu chính là cháu đấy ?



- Bà !



- Cháu thật sự rất yêu thằng Trí, vậy tại sao cứ làm khổ nhau. Bây giờ cháu rất bực tức phải ko ? Cháu muốn quay về Canada để đền đáp lại tình yêu của Ryan phải ko ? Nhưng liệu cháu trở về đó và yêu Ryan thì cháu có làm cho Ryan hạnh phúc được ko ? Hay sẽ chỉ đau khổ thêm ?. Bà chỉ nói thế còn quyền quyết định vẫn là ở cháu. Nếu bây giờ cháu đi chắc sẽ còn kịp chuyến bay cuối.



Căn phòng chìm ngập trong im lặng, mọi người nhìn nhau. Chàng trai vẫn ngồi trên giường, anh nín thở chờ đợi sự lựa chọn của cô gái. Cô gái vẫn đứng im, có vẻ như đang suy nghĩ.

..................



Đột nhiên My quay người về phía tôi, rồi cô ấy xoay người và bước đi. Tôi sợ hãi, vội vàng nắm lấy tay cô ấy



- Nhưng nếu em lựa chọn Ryan, anh vẫn sẽ ko để em đi. Mất em một lần đã là quá đủ đối với anh.



Ấm ! My đang ôm tôi, cảm giác kì diệu nhất mà tôi từng có được.



- Em giả vờ đấy, đồ ngốc. Cám ơn anh đã giữ em lại. Em yêu anh!



- Anh cũng yêu em.

***



[ - Mời cô dâu và chú rể trao nhẫn cưới cho nhau và hẹn ước với nhau



- Điều khỏan cuối cùng của em, em vẫn chưa nói đúng ko



- Ừmh



- Điều khỏan thứ 5 : Bên A phải hứa suốt đời bên cạnh bên B. Ko bao giờ lìa xa


- Bên A xin hứa, suốt đời bên cạnh bên B ]



- Đừng có chen



- Dang ra một tí coi, tao ko thấy gì cả



- Tụi bây thằng nào cũng hú hí với gái cả rồi mà làm như giặc trước cửa phòng tân hôn người ta thế àh. Về phòng ngủ hết.......... Để một mình tao coi được rồi hehehe



- Bà mẹ mày Tuấn Ú ơi, dang ra cho các đại ca coi



- Trời ơi đừng có chen



- Aaaaa....



Rầm...........



- I i i i .....trời ơi thằng Trí bị bất lực kìa tụi bây ơi.



- Chết rồi, tân hôn mà thằng Trí bị lép vế kìa



- Làm hại tao tưởng hấp dẫn lắm, tội nghiệp My quá mày nhỉ.



- Phải đi kiếm thuốc trị cho thằng Trí mới được.Hay mình lên chùa thiếu lâm bên Trung Quốc xin ? Nghe nói thuốc tàu trị mấy cái này hay lắm



- Mày ngu, Chùa tòan là sư sao trị bệnh này được



- Ừh nhỉ, hay mình đi....................



Cảnh tượng lúc này hết sức kinh khủng và dễ dẫn đến hiểu lầm tai hại, ông Trí đang nằm phía dưới tiếp đó là một lớp chăn dày và nó đang ngồi trên người Trí.

Chuyện, nó thắng trong trò oẳn tù tì nên nó được quyền hành hạ tên Trí với tiết mục “Lấy thịt đè người” mà lị. Ai dè tụi ông Việt vào và nghĩ là..........



- Hahahaha, chắc chết quá hahaha. Mắc cười quá hahaha.



- Làm gì mà cười ghê thế



- Mấy ông đó.....nói anh bị bất lực kìa.....hahahha



- Hahahaha...



- Ơh ? Em cười thôi, anh bị thế mà cũng cười àh ?



- Anh cười vì tụi nó dễ bị dụ quá



- Dụ gì ?



- Anh giả vờ chơi trò đó với em vì anh biết thế nào tụi nó cũng rình mò trước phòng mình, nên anh phải có kế sách đuổi ruồi thì mới ăn cơm ngon được chứ



- Ăn cái gì cơ chứ, em ngủ rồi



- Êh thức dậy, vờ ngủ để quên nhiệm vụ àh. Thức dậy “Yêu” đi



- Ko, em ngủ rồi



- Àh, nhẹ nhàng ko nghe, anh dùng bạo lực đấy. Chết em này



- Aaaaa, hahaha đừng cù lét nữa..... Thức dậy nè, chịu chưa





Nó nín thở mở mắt trân trân nhìn Trí, hắn ta cũng trân trân mắt nhìn nó. Rồi hắn nhẹ nhàng áp sát mặt hắn vào mặt nó, từ từ nhẹ nhàng môi chạm môi, má chạm má, một bắt đầu nhẹ nhàng cho một trận chiến mãnh liệt.





**********

.....Năm năm sau.....



- Chị hai ơi, ba Trí đang làm gì mẹ My thế ?



Hai đứa trẻ mũm mĩm với bộ pyjama rộng thùng thình chi chít hình đôrêmon đang lấp ló ở cửa nhà bếp



- Cái đó người ta gọi là hôn má đấy



- Hôn má nghĩa là hôn mẹ mình hả chị ?



- Ngốc, hôn má nghĩa là hôn vào cái má ấy, còn được gọi là thơm má, mi má, kiss má đấy. biết chưa ?



- Sao chị hai biết ?



- Ba Việt dạy chị đấy.



- Hai đứa này, làm gì vậy hả ?



- Á á á.... Ba Tuấn nhéo con mẹ ơi



- Anh Tuấn, anh Phong, anh Việt, cả ba và bà nữa. Sao hôm nay đầy đủ thế ạ ?



- Ừmh, hôm nay tụi nó mời các con đi ăn tiệc mừng vợ thằng Tuấn và vợ thằng Phong có thai đứa thứ ba đấy



- Ồh hai em trai làm gì mà mạnh thế, tới đứa thứ ba rồi cơ àh, chúc mừng nhé.



- Cám ơn lời chúc mừng đểu của mày nhé



- Mẹ ơi, có cả ba Ryan và mẹ Lan nữa này. Đi ăn thôi, vui quá !



Nhìn hai cục vàng của tôi nhảy loi choi giữa sân mà tôi vẫn chưa tin tất cả đều là sự thật. Từ một hợp đồng tạm thời giữa hai kẻ chẳng biết mặt nhau mà giờ đây đã là vợ chồng thì thật sự đến cả những người trong cuộc như tôi vẫn ko tin nổi.



Lan giờ đã có chồng và sinh sống ở Luân Đôn, thằng Phong thì đã có vợ cùng ba đứa con, còn Ryan đã được bố mẹ My nhận làm con nuôi và đang quản lí công ty của nhà My. Anh ta vẫn ở vậy nghe đâu là chờ đợi khi nào tôi và My chia li sẽ nhảy vào. Đừng mơ chứ! Nhưng dù gì tôi cũng đều muốn cảm ơn những người đã hy sinh vì tình yêu của chúng tôi. Trải qua biết bao sóng gió, thử thách cuối cùng chúng tôi cũng đến được với nhau, một phần nhờ bạn bè và người thân nhưng phần chính vẫn là tình yêu của chúng tôi. Và cả niềm tin, khao khát được có nhau. Tất cả đã làm nên tình yêu của chúng tôi. Cám ơn mọi người, cám ơn ông trời đã cho chúng tôi được gặp nhau



Một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại.



Chắc có lẽ là câu chuyện của tôi.





THE END
Posted Image

#78
NgọcLan

NgọcLan

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 233 Bài Viết:
một câu chuyện hay, nhưng mình thấy trong đó có điều gì đó hơi gượng gạo theo kiểu hay có ở nhưng câu chuyện tình cảm cô gái trong câu chuyện có vẻ hơi bị ép phải yêu chàng Trí thì phải. Kết thúc của nghững nhân vật xung quanh nhân vật chính cũng mang tính chất ăn theo kiểu nhân vật chính HP thì mấy ông kia cũng phải HP một tí chỉ là chút cảm nhận nho nhỏ của mình.
Cảm ơn tác giả đã sáng tác một câu chuyện hay!
Đừng Tự Hào Vì Mình Nghèo Mà Giỏi
Hãy Tự Hỏi Tại Sao Giỏi Mà Vẫn Nghèo






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]