Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Chuyện tình ở New York

- - - - -

  • Please log in to reply
52 replies to this topic

#21
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 19



Vác một bộ mặt nghiêm trọng, Gar đứng ở ngay lối rẽ xuống để đảm bảo sẽ không để lọt tôi, chiếc mũi đỏ ửng vì gió rét, dường như Gar đã đứng ở chờ ở đây khá lâu và phải biết chắc chắn rằng tôi chưa về nên mới kiên nhẫn như vậy. Chợt nghĩ, Ryan quả có sức hấp dẫn, anh chàng đã để bao nhiêu cô gái phải chịu giá rét như thế này đây nhỉ?

Garbriel nhìn thấy tôi và tiến tới rất nhanh:

Can we talk? Can we talk? (Chúng ta có thể nói chuyện không?)

Tôi chưa kịp phản ứng.

- Can we talk ? Can we talk?

Garbriel nói liên tục câu nói đó đến nỗi tôi phải thốt lên:

- OK OK, but talk about what? Ryan? i don’t like talking about him! (Được rồi, nhưng nói về cái gì mới được chứ? Ryan ư? Tôi không thích nói chuyện về anh ấy!)

Và Gar lại tiếp tục như bắn súng liên thanh:

- Can we talk, can we talk, can we talk?

Thật là khó chịu, tiến thoãi lưỡng nan. Tôi thấy khó xử!

- Come on, speak your words (Được rồi, nói đi)

Garbriel nắm lấy tay tôi lôi đi xềch xệch, khiếp quá. Dù sao cô ta cũng cao hơn tôi một tí và khỏe hơn tôi nhiều nên lúc kéo tôi đi tôi không thể nào kịp cưỡng lại. Và thay vì giật tay lại tôi cũng…nắm tay lại luôn, thể hiện như…hai người bạn vậy. Hành động này hình như lại khiến Garbriel rùng mình thì phải. Có lẽ tôi không “chicken sh*t” như cô ta nghĩ, và quả thật, tôi cũng chưa bao giờ là người dễ bị bắt nạt cả. Ở đây, những cô gái châu Á hay bị coi là nhút nhát không mạnh bạo, một phần là do truyền thống Á Đông, một phần là do…tiếng Anh kém. Có lẽ Gar nghĩ tôi là một người như vậy. Thật tiếc, cô ta không biết tôi là một cô gái Việt Nam, và cũng không phải là người quá tầm thường.

Gar kéo tôi ra…Central Park. Đứng lại một lúc, cô ta nói:

- OK, listen. i don’t know where the hell you come from, what the hell you are doing, you guys Chinese are everywhere spoiling this country. And there’s one thing, Ryan’s been my boyfriend for two years, do you know why he’s working there? its because he wants to be with me. i’m tired of asking people to leave us alone this way. To tell you i am not a bad person at all but once you get involved with my boy friend, i’d do anything to cut you up. (Nghe này, tôi không cần biết cô đến từ chỗ quái quỷ nào, cô đang làm gì cái quái gì... Chỉ có một điều thôi, Ryan đã là bạn trai của tôi 2 năm nay, cô có biết tại sao anh ấy lại làm việc ở đấy không? Bởi vì anh ấy muốn gần gũi tôi. Tôi đã mệt mỏi với việc làm sao cho người khác không quấy rầy chúng tôi. Nói cho cô biết tôi không phải là người ghê gớm nhưng nếu cô vẫn dính dáng đến bạn trai tôi thì cô sẽ biết tay!)

Gar nói tuôn ra một tràng và nói rất nhanh. Tôi cứ đứng nhìn, ý chừng đợi cho cô ta nói cho hết đi, chứ tôi nói cô ta lại cắt thật là mệt. Gar dừng lại vì sự lặng im của tôi, và cô ta nghi rằng tôi đã không hiểu…tiếng Anh:

- You understand me? You speak English? (Cô có hiểu tôi nói gì không hả? Cô có nói được tiếng Anh không đấy?)

- Yes i do unless you speak Chinese! Because i don’t! (Tất nhiên là tôi hiểu trừ khi cô nói tiếng Hoa)

- Whatever you are, screw it. You kissed him? (Liệu đấy! Cô đã hôn anh ấy chưa hả?)

- Its not your business! And i don’t know why i have to be here just to stink my ears with your words. Your words are useless to me, they only work when come from Ryan. i don’t know you, it’s you to leave me alone. (Đó không phải là việc của cô! Và tôi cũng chả hiểu tại sao tôi lại ở đây để cho lỗ tai tôi phải khó chịu bởi những lời cô nói nhỉ? Những lời nói đó thật là vô ích với tôi, nó chỉ có ý nghĩa nếu là lời Ryan nói thôi. Còn tôi không biết cô, vì thế để tôi yên!)

Tôi thoáng thấy sự bất ngờ từ phía Garbriel. Có lẽ tôi là đối thủ nặng ký hơn cô ta nghĩ, tôi không phải dọa dăm ba câu là sợ và vì…đúng là tôi nói được tiếng Anh, đủ sức cãi lý tốt là khác. Có một đặc điểm, dù tiếng Anh hay tiếng Việt, tôi hầu như không bao giờ chửi bậy, cho dù "đối thủ" của tôi có đầu đường xó chợ đến mấy, nhưng mà rồi họ vẫn phải im hết! Tôi chỉ chửi bậy…một mình những lúc bị hỏng hóc hay đãng trí mà thôi.

Nói xong tôi không để cô ta nói tiếp tôi quay ngoắt đầu đi, rất nhanh, tôi nghĩ rằng lúc đó mặt tôi rất đỏ, cả người nóng ran. Tiếng Gar chạy theo, kéo tay tôi từ phía sau:

- Hey, listen, @love, come back here (Này, nghe đây, quay lại đây)

Gar vừa kéo tay tôi, tôi hét lên một cái làm những người trong Central Park giật mình quay lại. Gar hơi ngượng ngùng, cô ta lại kéo tay tôi, tôi lại hét lên. (Tôi hét lên theo kiểu…trêu tức đó, chứ không phải là kiểu sợ đâu). Mỗi lần hét tôi lại cười lên một cái khiến Gar có vẻ…hoảng thực sự, giờ thì biết ai là “chicken sh*t” rồi.

- Are you f’cking crazy, @love. What’s wrong with you? (Cô điên rồi, có chuyện điên rồ gì với cô thế hả)

Gar thốt lên, mặt mày nhìn…không thể mê đuợc.

Nhưng cô ta cứ chạy theo tôi. Và thật may mắn, đang đi như ma đuổi thì tôi nhìn thấy Billy đang đứng ngay chỗ rẽ từ cổng Central Park sang phố. Hình như anh đã đi theo tôi. Có thể anh đã biết tôi vừa gặp Garbriel. Tôi vừa đi tới nơi Billy nắm tay tôi và kéo vào trong xe của anh ngay gần đó. Garbriel đứng lại, khoanh tay nhìn đầy bất lực.

- Trời trời, biết rồi, đụng phải mấy con nhỏ này mệt lắm nha. Cẩn thận nó làm hại đó, chốn này không có phải chỗ đùa mà nhỏ. Anh bảo rồi, em phải cẩn thận chứ. Có chuyện gì vậy, nói được không?

Tôi vẫn còn run và ngồi thần ra một lúc. Rồi tôi nở một nụ cười:

- Không có gì, nó không làm gì được em đâu. Hì hì, cảm ơn anh. Mà anh đi theo em đó hả?

- Thì đó, đóng tiệm xong lái xe qua đây thấy em đi vô trong đó với con nhỏ nên anh dừng xe đi theo mà.

- Oái, nhỡ đâu đó là bạn em thì sao, sao anh phải lo thế?

- Không có đâu, anh nhìn thấy cái mặt em không có được vui.

- Thế em phải làm sao bây giờ?

- Thế con nhỏ đó là ai? Em có chuyện gì với nó? Có gì phải gọi cảnh sát đó, không có đùa.

Và tự nhiên tôi cứ thấy rờn rợn.

Tôi xin Billy thả tôi xuống bến xe gần nhà vì không muốn Billy biết tôi ở đảo. Billy năn nỉ tôi một hồi rồi cũng cho tôi xuống, anh nhìn theo tôi đầy dò hỏi xem tôi c ó chuyện gì nữa không, tất nhiên không quên lời dặn phải thật cẩn thận và có gì gọi điện cho anh.

Chưa bao giờ tôi thấy yêu mến Billy như ngày hôm đó.

Trở về nhà, tôi vẫn chưa được bình thường. Việc đầu tiên tôi muốn làm là gọi điện cho Ryan, tôi muốn nói rõ ràng chuyện này với Ryan. Tôi không muốn bị bám đuổi lẵng nhẵng như vậy, rất mệt mỏi!

Ryan nhấc máy:

- Hey, i met your girl friend today Ryan? (Này, em vừa gặp bạn gái anh Ryan à)

- What? my girl friend? who? (Gì cơ? Bạn gái anh? Ai cơ?)

- You know who (Anh biết là ai mà)

- Don’t tell me Garbriel bothered you again (Đừng nói là Garbriel lại làm phiền em nữa chứ).

- Yes she did. She came to the nail salon and asked me to stop the relationship with you. I’m tired Ryan (Đúng thế đấy, cô ấy đến tiệm nail và yêu cầu em phải dừng mối quan hệ với anh. Em mệt mỏi quá Ryan à).

- Oh my god, sh*t. Ryan kêu lên rồi khẽ…chửi bậy.”@love, how can she know your place?” (Sao cô ta biết chỗ làm của em nhỉ)

- She has the note i wrote to you, i wrote my address there (Cô ta có tờ giất nhắn em đã viết cho anh, em đã ghi lại địa chỉ trên đó).

- Did she do anything to you? (Cô ta có làm gì em không?)

- She pulled me to the Central Park and shouted at me (Cô ta kéo em ra Central Park và quát tháo em một trận).

- That’s terrible. @love (Thật kinh khủng). Ryan gần như hét lên - OK, listen, i’ll handle it, calm down, OK, i’m sorry, i’m sorry, oh my God. (Nghe này cưng, anh sẽ xử lý vụ này, bình tĩnh nhé, anh xin lỗi, trời ạ, anh xin lỗi)

Dường như Ryan rất buồn và áy náy vì những gì tôi vừa nói. Đến lượt tôi lại:

- Oh no not so serious, i just don’t like being bothered. i’m OK, nothing happened! (Ồ không có gì nghiêm trọng đâu, em không bận tâm đâu, em ổn mà, không có gì xảy ra đâu)

- I’m upstate now, i will see you tomorrow. Now i will call Garbriel. Would you forgive me? (Anh sẽ gặp em vào ngày mai. Bây giờ anh sẽ gọi cho Garbriel, em tha lỗi cho anh nhé)

- i can’t (Em không thể)

- i’m sorry (Anh xin lỗi). Giọng Ryan đã hoảng hốt thực sự

- Because it’s not your fault! (Bởi vì đó không phải lỗi của anh)

Và tôi nghe thấy tiếng Ryan thở phào nhẹ nhõm.

- All right, i’ll see you tomorrow (Anh sẽ gặp em ngày mai nhé).

Và thế là qua một đêm mất ngủ. Tôi không tức mà vì cảm thấy rất khó chịu.

Hôm sau là ngày tôi xuống spa. Cô gái Việt Nam vẫn nhí nhảnh như mọi hôm. Tôi quyết định nói cho cô ta biết chuyện bạn trai của cô ta xin làm quen với tôi. Tất nhiên tôi nói rằng chúng tôi tình cờ gặp nhau mà thôi:

- Ủa, anh ấy làm gì ở đó giờ đấy nhỉ?

Tôi nhún vai.

- Anh ấy nhìn bạn thấy hay đó, trông bạn cũng dễ thương mà.

- Hai người yêu nhau lâu chưa?

- Cũng năm rồi

- Chắc sẽ cưới chứ?

- Haha, chắc đợi tôi học xong đã.

- Cưới sớm nhỉ

- Anh ấy hơn tôi 9 tuổi đó, không có trẻ nữa đâu.

Tôi há hốc mồm. Tôi không thể tin nổi anh chàng này trông trẻ măng như vậy mà cũng phải cỡ tuổi Billy rồi. Nhìn Billy già dặn hơn hẳn.

- Chiều đến đón chứ?

- Có, chiều nay lại tới đón mà.

Buổi trưa, tôi ra cửa hàng Chinese food mua cánh gà ăn như mọi hôm. Ronie và Helen cũng tới, nhìn tôi Ronie cuời ngượng nghịu.

- Gặp bữa hôm nọ rồi, chào Ronie.

Tôi chủ động nói chuyện cho anh chàng đỡ ngượng. Trong lúc hai người đứng xếp hàng mua cánh gà, Ronie ngoái lại nhìn tôi nháy mắt. Ôi đúng là đàn ông!

Buổi chiều trở về. Tự nhiên bà chủ chạy ra hỏi tôi có ai về cùng không? Tôi ngạc nhiên và nói sao phải thế. Bà ấy nói rằng, nghe rằng có chuyện và bảo tôi: "Be careful". Tôi lờ mờ đoán Billy bảo bà chủ trông chừng tôi!

Buổi tối, Ryan gọi điện cho tôi. Anh vẫn ở trên upstate chưa về được, hẹn tôi ngày hôm sau, về sẽ gặp tôi luôn.

3h sáng

Chuông điện thoại réo. Tôi bật dậy. Cả nhà tôi cùng ngóng tai lên nghe. Chắc chỉ có thể là điện thoại của tôi. Và đúng vậy, Garbriel.

- HEY, SCREW YOU. i TOLD YOU TO LEAVE MY BOYFRIEND ALONE (Này tôi đã bảo cô để cho bạn trai tôi yên cơ mà).

Gar hét lên trong điện thoại to đến nỗi thằng em tôi đang ngủ cũng ngẩng đầu dậy hỏi chuyện gì thế. Tôi đưa tay lên miệng suỵt và nói rằng ngủ tiếp đi. Tôi đi vào nhà vệ sinh nghe điện.

- YOU ARE SO CRAZY GARBRIEL. DON’T LET ME CALL THE POLICE (Cô điên quá rồi Gar, đừng để tôi gọi cảnh sát).

-YOU AIN’T NOTHING TO SCARE ME (Cô đừng hòng dọa tôi) . Và tôi nghe thấy như Gar…khóc thì phải.

- Go to hell, f’ck yourself! Gar lại rú lên

- Go to sleep! Thanks for your advice. But i can’t do it by my self. Ryan is going to do it! Good bye! (Ngủ đi! Cảm ơn lời gợi ý của cô! Nhưng tôi không làm việc đó một mình được! Ryan sẽ làm việc đó! Chào!)

Tôi to tiếng trở lại, nhưng vẫn giữ phần lịch sự, và dập máy. Tắt hết tiếng điện thoại ở trong nhà.

Và đó chỉ là những sự rắc rối đầu tiên của tôi mà thôi. Lên giường, không ngủ được. Tôi ngồi dậy, bật đèn, tìm cuốn sổ và viết nhật ký, là viết ra cảm xúc và suy nghĩ thì đúng hơn.

Và những gì tôi đang kể lại cho các bạn, là modify từ quyển nhật ký bắt đầu từ ngày hôm đấy!


(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#22
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 20





Tôi quyết định nghỉ ngơi ngày hôm sau. Không đi đâu hết, một phần vì thiếu ngủ mấy hôm rất mệt mỏi, một phần vì tôi muốn lang thang một mình đôi chút cho thảnh thơi đầu óc. Thú thực rằng từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có bạn trai, và tới mức bị khủng bố tinh thần thế này thì lại càng bao giờ chưa, nên dù có tỏ ra ghê gớm đến mấy thì tôi cũng không tránh khỏi nhiều lo lắng và suy nghĩ. Tôi chợt nghĩ tới ông già hay ngồi ven sông. Đã mấy hôm quên mất ông già này. Có một cảm giác rất yên bình khi ngồi nói chuyện và tâm sự với ông ấy, tôi muốn gặp ông già để nói chuyện, hỏi ông xem, tôi phải làm gì bây giờ?

Buổi sáng, tôi đi bộ ra ven sông chứ chưa ăn uống gì. Trời càng ngày càng đẹp hơn. Đã sang tháng ba nên hoa bắt đầu nở và cây bắt đầu lấm chấm xanh. Sau một mùa đông khô cằn băng giá, những mầm non lại lóc ngóc bò dậy phủ lên mặt đất một luồng sinh khí mới. Nó tạo cảm giác của sự hy vọng. Giống như tâm trạng con người, có những lúc tuyệt vọng và u ám, nhưng sau mỗi lần đau đớn và khổ sở, lòng người lại hồi sinh. Tựa như tất yếu của thời tiết, của bốn mùa, của cuộc sống.

Hôm nay ông già của tôi có thêm một người bạn mới đang đứng nói chuyện. Đó là một người phụ nữ đứng tuổi có phong thái vừa cổ điển vừa hiện đại, rất khó tả, nhưng toát lên một vẻ thông minh và cá tính lạ kỳ. Nhìn là tôi cũng muốn bắt chuyện ngay được rồi. Vừa nhìn thấy tôi, ông Ồ lên và nhanh chóng giới thiệu : "This is the girl i’ve told you, Kin, right?" (nháy mắt một cái). "And this is Michelle, a cinema director" (Đây là Michelle, đạo diễn điện ảnh). "OH , wow, really? that’s cool" (Ôi thật sao, tuyệt quá). Tôi thốt lên. "Are you discussing about making his novel into a movie?" (Có phải bà đang thao luận về việc đưa tiểu thuyết của ông ấy lên màn ảnh không?). "Oh, well, probably, why not?" (Có thể lắm, tại sao không chứ?).

Người phụ nữ tên Michelle quả thật rất cá tính và thông minh, mặc dù mang chức danh là đạo diễn điện ảnh đó nhưng ở bà toát ra điều gì đó khắc khổ và bình dân, chứ không lung linh như những đạo diễn Mỹ tôi vẫn thường hay tưởng tượng. Michelle tham gia chỉ đạo sản xuất mấy chương trình thời sự của đài NY1, đài tin nổi tiếng nhất của New York. Dự định "tâm sự" với ông già này hôm nay đổ bể vì có thêm nhân vật thứ ba, nhưng cũng thú vị chán. Michelle cũng sống trên đảo và bà nói rằng có dăm ba lần nhìn thấy tôi, rằng tôi là cô gái châu Á ấn tượng nhất ở trên đảo. Tôi cảm thấy rất hãnh diện.

- So what are you doing now Kin? (Cô đang làm gì vậy Kin?)

- Just fooling around, earning little money and will back to Vietnam for college. (Một vài thứ lung tung, kiếm một ít tiền và về Việt Nam học đại học)

- Oh, that’s cool that’s you were able to come to America for fun, haha. (Thật thú vị khi cô đến nước Mỹ chỉ để vui chơi)

- Your job is so exciting, i mean, the cinema director. (Công việc của bà thật hấp dẫn, ý tôi là đạo diễn điện ảnh đó mà)

- Well, i’m a news director now but my dream is to be a female cinema director. I know it is late to be dreaming, but you can only stop dreaming and working when you are dead! (Tôi mới làm đạo diễn tin tức thôi nhưng ước mơ của tôi là trở thành nữ đạo diễn điện ảnh. Tôi biết bây giờ muộn để mơ ước nhưng bạn hãy cứ mơ ước và làm việc cho đến khi nào trút hơi thở cuối cùng)

Oh, lại một quan điểm tuyệt vời. Có bao giờ chúng ta quá già để thực hiện ước mơ của mình nhỉ? Có lúc con người thật là nhiều hoài bão nhưng họ lo rằng mình không còn thời gian để thực hiện. Đúng rồi, còn sống ngày nào thì còn có thể làm được việc ta muốn ngày đó, nếu cứ ngồi mà lo thì sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì. Không thử không thể biết. Có những câu nói lúc đó tôi chưa hiểu hết ngay lúc đó nhưng về lâu dài nó là nguồn động lực và là quan điểm sống lúc nào mà không biết. Và bạn biết không, bây giờ Michelle đã là một đạo diễn phim ảnh thực sự, chuyên sản xuất các show cho trẻ con ở Walt Disney Chanel, chứ không còn đứng chỉ đạo đọc tin tẻ nhạt trong trường quay nữa. Michelle đã ước được như vậy hơn 20 năm rồi và 3 năm kể từ ngày gặp tôi lần ấy, ước mơ của bà đã thành sự thật! Một bài học đáng giá. Chẳng bao giờ là quá già để ước mơ, nếu thực sự cố gắng.

Cả buổi chiều, tôi nằm ngủ. Tôi mệt nhưng ngủ lại không được ngon lắm, giấc mơ của tôi tràn ngập hình ảnh của Ryan. Đặc biệt là nụ cười và bộ râu quai nón mờ mờ rất quyến rũ của anh. Chỉ vì Ryan có râu quai nón mà sau này bất kỳ khi nào tôi gặp một chàng trai tóc dài và có râu quai nón là tôi giật mình và mang theo một sự cảm tình kỳ lạ. Tới mức, sau này, về Việt Nam, có một lần, đi trên phố, đang phóng lơ đãng thì tôi tình cờ phát hiện ra một người đàn ông. Anh ta còn trẻ, có khi chỉ bằng tôi, có râu quai nón và mái tóc dài rất đẹp, và thực sự nếu để ý thì nét nào cũng đẹp, đẹp đến giật mình, đẹp đến xót xa, vì sao, vì đó là một người đàn ông bị… tâm thần, đứng ngẩn ngơ lang thang trên hè phố. Nhưng tôi cược rằng ai để ý sẽ phát hiện ra đó là một người đàn ông đẹp. Và đêm đó tôi cũng đã mơ về người đàn ông này, tôi mơ rằng, tôi sẽ …đem anh ta về nhà, tắm rửa sạch sẽ, "trang trí" cho thật đẹp trai, rồi dẫn ra phố chơi, đầy tự hào như ngày nào tôi đi với Ryan. Nhưng thật tiếc, giấc mơ lãng mạn của tôi bị cắt đứt bởi một chi tiết, đó là người đàn ông trong mộng của tôi theo đúng nghĩa này, cứ đi một phát chàng lại dừng lại…lục thùng rác. Khổ thế đấy!

Sau cơn mộng mị buổi chiều, tôi tỉnh giấc. Hôm nay tôi ở nhà nên sẽ nấu cơm. Cả ngày hôm nay không có điện thoại, lạ thật. Thế rồi tôi phát hiện ra tôi đã tắt hết cả tiếng chuông mà quên không bật lại. Nhưng tôi thấy lo, bật lại Garbriel lại gọi thật là phiền phức, tôi không muốn bố mẹ tôi biết chuyện. Vẫn thấy có cả một quả nặng ức chế đè nghẹt, tôi chợt nghĩ tới Hạnh, bạn thân của tôi đang học bên St Johns ở bên Queens, có thể tối nay tôi sẽ sang nhà bạn ấy để buôn chuyện cho giải tỏa tâm lý, Hạnh là bạn người Việt hiếm hoi của tôi ở đây, chúng tôi đã ở cùng với nhau bên New York ngày bé, và giờ Hạnh đang ở bên này để học cao học.

Tôi định nấu cơm xong rồi đi luôn vì nhà Hạnh khá xa, lại phải đi bộ một đoạn. Gọi điện cho Hạnh thấy nàng OK, tôi nhanh chóng nấu cơm. Định bụng thứ hai phải mua ngay một cái cell, có gì phiền phức đổ hết vào đó tôi tự giải quyết.

Tối, tôi đến nhà Hạnh. Bắt đầu tuôn ra một tràng để trút cho bõ. Hạnh lo lắng và bảo tôi cẩn thận. Rồi tôi mượn cái cell của Hạnh để gọi cho Ryan, mách một phần thôi, phần vì tôi…nhớ anh lắm. Ryan nói rằng sẽ trở về vào thứ ba tới và sẽ gọi điện ngay cho tôi. Tôi nói về vụ Garbriel quấy rối lúc nửa đêm và điều này có lẽ khiến Ryan hơi hoảng sợ. Rồi anh nói: "i’ll be back tonight, i mean, now" (Anh sẽ về vào tối nay). Tôi hỏi anh không cần làm thế, anh đang làm gì cứ làm nốt, nhưng Ryan không nói gì nữa.

Trên đường trở về nhà, mặc dù thấy thoải mái hơn sau khi trút với Hạnh và vì Ryan đòi về ngay vì lo cho tôi, nhưng tôi thấy vẫn không được vui. Tôi quyết định, sẽ ra ven sông và hét lên một cái. Và tôi hét thật, hét đến rũ cả đầu tóc và vang hết cả một khu đảo, hét xong tôi lại cười một mình. Dù sao cũng đâu có ai, hình như trên cánh cửa một căn phòng của một building chỗ tôi hét có người mở cửa sổ ngó xem đang có kẻ điên nào quấy phá bên dưới. Hét xong, tôi lắc lắc đầu và thấy thoải mái thật. Cảm ơn ông già viết truyện đã chỉ cho tôi cách xả cảm xúc này.

Về được 15 phút, 11h đêm. Điện thoại lại réo, tôi lại nhấc vội. Và, bạn biết đó là ai không? Ronie đấy!

- Làm sao anh biết được số điện thoại này vậy?

- À, thì Helen cho.

- Ủa, cô ấy sao lại cho số điện thoại của em.

- À, thì anh nói muốn làm quen với em nên cô ấy cho.< em style="">

Thực ra tôi đủ thông minh để biết anh ta nói dối, anh ta đã lấy số điện thoại này từ cell của Helen. Và tôi vốn không thoải mái cho lắm. Rồi tôi ngồi vào bàn máy tính đòi check mail, vừa nghe điện thoại qua cái giọng khó nghe của Ronie, chả ra Tây chả ra Việt, chả ra Bắc chả ra Nam. Tôi cứ ầm ừ và ngáp liên tục, chả để ý xem Ronie đang nói gì nữa vì mải xem thư. Ronie kể lể và tôi cứ "thế à", "ah", "oh", trước những dự định, ước vọng tương lai, nào gia đình….của chàng đang tuôn ra ào ạt, thú thực tôi cũng chỉ hiểu lõm bõm. Thế rồi tôi đã hoàn toàn đứng tim và tỉnh hẳn khi nghe thấy câu "tâm sự", nguyên văn sau đây:

- Em coi thường anh đúng không? Anh không phải là loại người như em nghĩ đâu. Có vẻ em chả quan tâm, em biết anh vẫn làm gì không? Anh vẫn làm ra tiền để CHO DZAI và đi DZIẾT NGƯỜI đó!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#23
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 21





Đầu tiên, đó là tôi thót hết cả tim, vì giọng của Ronie rất quả quyết và tự hào khi nói ra những lời nói đó, tôi cảm tưởng như đó là một lời "dọa nạt" thì đúng hơn. Tôi nghĩ dễ chừng anh này là một tay hifi, tham gia băng đảng, xã hội đen gì đó rồi. Tôi lắp bắp hỏi lại:

- Là… à sao? Anh làm cái gì?

- Thì đó, anh đâu có save được mấy tiền đâu. Anh tòan cho bạn bè DZAI hết, rùi gửi về Việt Nam DZÚP người nhà đó mà. Anh không ăn chơi lăng nhăng như em nghĩ đâu.

Cuối cùng thì, tôi đã hiểu ra vấn đề. Câu nói của Ronie chính là: "Anh cho VAY và đi GIÚP người!". Lúc đấy tôi nhẹ cả người và tôi tin rằng giờ cũng có bạn đọc đến đây nhẹ cả người.

Vừa kịp tôi lại ngáp một cái và tỏ ý mệt mỏi và phải đến tiệm ngày hôm sau. Ronie nhắc lại đề nghị về chỗ anh ta làm, nếu tôi muốn có đủ tiền mà mua một cái cell.

Và tôi lăn ra ngủ cái rầm!

Buổi sáng, chưa kịp ra khỏi nhà đã có tiếng điện thoại. Bố tôi nhấc rồi gọi tôi là có người cần gặp. Tôi thoáng chút rờn rợn, thì ra là Billy, anh ta lo lắng vì hôm qua tự nhiên tôi xin nghỉ, không biết có chuyện gì không và hỏi hôm nay tôi có đến tiệm được không. Tôi trả lời là tôi đến ngay bây giờ đây, Billy vui mừng ra mặt.

Billy cố gặng hỏi tôi sao tôi xin nghỉ, phải chăng tôi gặp vấn đề gì. Tôi bảo tôi thiếu ngủ nên ở nhà ngủ mà thôi. Đồng thời tôi rất muốn gọi điện cho Ryan xem anh đã về tới thành phố chưa, nhưng mà ngại quá, vì tôi không muốn Billy để ý, ước có cái cell kinh khủng. Và thế là tôi quyết định mượn điện thoại gọi điện cho Hạnh xin vay Hạnh tiền để giúp tôi mua một cái, đồng thời tôi cũng nghĩ tới việc tận dụng khả năng wax lông mày và sơn vẽ của mình để đi kiếm tiền thật sự. Rồi Ryan gọi điện vào số của tiệm, lần này, Billy đã biết ý đưa phone cho tôi, vì anh ta biết không thì thể nào tôi cũng biết. Ryan nói đã về tới Manhattan và muốn gặp tôi luôn. Tôi hẹn buổi trưa sẽ gặp nhau.

Buổi trưa, dường như khi gặp tôi Ryan rất vội. Anh quàng tay ôm chầm lấy và hôn tôi một cái lên má ra điều tạ lỗi. Anh rủ tôi đi ăn món Mexico. Và giờ tôi mới biết khẩu vị của Ryan, anh rất thích ăn cái món salad của Mexico, chỉ toàn rau sống có trộn ít bánh mì vụn, anh ăn tới hai suất liền, làm tôi tò mò cũng ăn thử một suất. Được cái tôi dễ ăn nên thấy gì cũng…ngon. Anh bảo lúc đói là anh thèm món này nhất, thật kỳ lạ, lúc đói người ta lại thèm rau nhất!

Ryan nói rằng Garbriel bây giờ đang hơi "out of control" (không kiểm soát được), rằng khi có thời gian anh sẽ kể cho tôi nghe về chuyện của cô ta, đồng thời "thề" rằng họ không hề có mối quan hệ gì hết. Thì cứ coi như vậy đi, nhưng tôi nói với Ryan rằng, thế nào thì gặp tôi giải quyết riêng, đừng để cô ta gọi điện đến nhà, rất rắc rối. Ryan nhíu mày rồi…cười: "I’ll promise!" (Anh hứa). "But you are not gonna trade anything to make her to do so, are you?" (Nhưng anh sẽ không phải thỏa thuận gì để cô ta làm thế, phải không?). Tôi bất ngờ hỏi. Ryan nhìn ra ngoài cửa quán ăn về hướng Central Park, ngừng 5 giây rồi bật ra: "NO, OF COURSE NO!". Nhưng anh làm tôi thấy nghi ngờ.

Ryan rất vội nên anh gặp tôi xong là đi ngay. Anh nhắc nhở tôi phải cẩn thận và nói rằng, anh muốn được nhìn thấy ông chủ tiệm nail của tôi, tôi vui vì hình như anh ghen!

Tôi nói với Billy rằng tôi rất muốn gặp lại Lavender vì tôi thấy nhớ cô gái ấy, nói rất nhiều và xinh ơi là xinh. Billy nói rằng, có thể tôi sẽ làm bạn được với Lavender và làm cô ấy vui hơn. "Nhưng sẽ là khó khăn đấy, Mei không thích Lavender giao du nhiều đâu". "Không biết bà Mei có thích em không nhỉ? Nhưng bà ấy tốt đấy, vì đã cho em học make up free, không biết lấy gì cảm ơn nhỉ?" "Ah, em học giỏi đi, rồi quay lại giúp bà ấy, thế là nhất đấy!". "Nhưng tiếc quá, em còn phải đi học, chưa được đi làm", "Thì bây giờ cứ học giỏi đi". Tôi gật gù và cảm ơn Billy. Thực ra tôi rất tò mò về quan hệ của Billy và gia đình bà Mei, tôi muốn hỏi nhiều hơn nhưng e rằng Billy không thích.

- "Thế Sheryl thế nào? Lavender xinh hơn hẳn Sheryl nhỉ? Nhưng Sheryl ít nói và trông dịu dàng hơn".

- "Ừ, thì Sheryl người lớn hơn mà. Mà nè, hôm nay em có rỗi không?". Dường như Billy không thích nói chuyện về Sheryl.

Và Billy lại hỏi câu đó, tôi lại…ngại. Tôi bảo không bận nhưng tôi hơi mệt.

-"Thế ngày mai đi ăn nhé, có chỗ này rất ngon"

- "Anh rủ Lavender đi nhé? Được không?"

- "Ủa, anh không chắc cô ấy có đi được không?". Billy ngần ngừ

- "Anh gọi điện đi, hỏi xem nào"

Và hình như Billy không muốn nhưng vẫn phải nhấc máy gọi, thật không may mắn cho Billy, hình như Lavender… đồng ý. Tôi sướng rơn, vì, nói ra mọi người đừng cười nhé, tôi nhớ cô gái ấy thật đấy, không biết vì nói chuyện dễ thương hay là xinh quá nữa, tóm lại là rất ấn tượng! Và tất nhiên cũng để khỏi phải đi với Billy một mình, cho dù dạo này tôi đã có cảm tình hơn với Billy!

- Bọn mình đi ăn gì? Em thích ăn salad Mexcio!

- Hả, trời sao thích mấy đồ đó, nhưng nếu em thích!

Buồn cười thật!

Trước khi về, tôi nhận được điện thoại của Hạnh báo rằng tôi đến nhà Hạnh mà lấy cái cell của Hạnh đang dùng, vì tôi cấp bách hơn, Hạnh sẽ mua cái khác, vì bạn ấy lo lắng rằng Garbriel sẽ tiếp tục gọi điện đến nhà tôi khủng bố, cách tốt nhất là tôi có cell sớm để…tự khủng bố lại cô ta!

Tôi gọi điện về nhà báo rằng tôi sang nhà Hạnh không ăn cơm. Tôi rất vui vì có ngay cái cell của Hạnh, đúng là bạn tốt có khác. Cầm máy lên, tôi gọi ngay cho Ryan để thông báo rằng tôi đã có số và cũng để hỏi số của Garbriel, nhưng mà gọi liên tục cả tối không thấy Ryan nhấc. Tôi đã rất sốt ruột.

Ở nhà Hạnh buôn chuyện khá lâu, ngẩng đầu lên đã 11h hơn khiến tôi cuống quýt, vì đi cũng phải gần tiếng mới về đến nhà, từ nhà Hạnh phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới bến. Đường trơn và lạnh, nguy hiểm nữa!

Ra khỏi nhà Hạnh, tôi gọi lại cho Ryan lần nữa. Và lần này, Ryan nhấc máy khiến tôi tỉnh cả người.

- I called you so many times, you didn’t pick up (Em gọi anh rất nhiều lần mà anh không nhấc máy)

- I’m sorry, i was driving on the highway, whose number is it, yours? Where are you now? (Anh xin lỗi, anh đang lái xe trên đường cao tốc, số này của ai vậy, của em à? Em đang ở đâu thế?)

- Driving? Where are you driving? (Anh lái xe đi đâu vậy?)

- To upstate, i must finish my work here (Xuống upstate, anh phải kết thúc công việc ở đây).

- Oh my god, you came back to the city just to see me and now you are back again? (Ôi trời, anh quay lại thành phố chỉ để gặp em thôi ư và bây giờ phải quay lại ngay à?)

- Yes, i’m so worry, i just wanted to make sure you are OK. (Uh, anh rất lo lắng anh chỉ muốn biết chắc em ổn)

Anh đã làm tôi suýt khóc khi nghe như vậy. Đi lên upsate cũng phải 6,7 tiếng lái xe. Anh ở đó về chỉ gặp tôi buổi trưa, rồi lại quay trở lại vì công việc chưa xong. Chắc là anh mệt lắm.

- You must be so tired now, right, don’t worry, i can take care of myself, don’t waste your time and your health this way, OK?, promise? (Anh chắc là mệt lắm, đừng lo lắng mà, em sẽ ổn thôi, đừng phí phạm thời gian và sức khỏe như thế nữa được không? Hứa với em đi)

- i’m OK, and i promise. But where are you now?(Được rồi anh hứa mà, nhưng em đang ở đâu đấy?)

- Just walking along the river, take some rest, Ryan ( Chỉ đi dạo dọc bờ sông thôi mà, nghỉ ngơi nhé Ryan)

- OK i will, don’t worry ok? be careful and be pretty for me, ok? (Được rồi, đừng lo lắng mà, cẩn thận cho cả phần anh nữa nhé, được không?)

- OK.

Tôi không muốn nói với Ryan rằng tôi đang đêm khuya thanh vắng đi bộ một mình trên một con dốc trơn tuột, trời đen xì và cực kỳ vắng vẻ bên quận Queens. Kể thì cũng rờn rợn người và cảm thấy nguy hiểm!

Và có nguy hiểm thật, khi tôi bắt đầu phát hiện ra có bóng người lẵng nhẵng theo tôi đằng sau!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#24
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 22



Đó là một người đàn ông da đen. Sở dĩ tôi biết anh ta đi theo tôi chứ không phải là một người đi bộ bình thường trên đường, vì lúc tôi ngoái đầu lại, thấy anh ta nhe răng ra cười, nhìn tôi chằm chằm. Tôi quay đầu và bước nhanh anh ta cũng gần như chạy theo đằng sau. Nếu ai đã đến khu nhà bạn Hạnh thời kỳ đó đều biết rằng đó là một khu vực vô cùng vắng vẻ và tối đen. Thường thì tôi không sợ, nhưng lần này thì sợ thật, vì thấy thực sự có nguy cơ.

Tôi đi được ra tới nơi có mấy cửa hàng nhỏ, đã có ánh sáng và tôi thấy yên tâm hơn. Nghĩ bụng anh ta cũng chỉ theo tới đây. Lúc đó đã gần tới bến. Nghĩ tới việc cả một cái bến dài không có ai ở dưới đó cùng và một toa tầu điện ngầm vắng tanh lại sợ trở lại. Anh ta không dừng lại thật, anh ta theo tôi xuống bến. Và bến cũng…không có ai thật. Đen thật là thật!

Dưới bến tàu điện ngầm có mấy hàng ghế để ngồi chờ tàu. Tôi ngồi ở một chỗ phía giữa của ga, anh ta ra và ngồi ngay sát đằng sau làm tôi lạnh cả lưng. Chả lẽ tôi đứng dậy đi ra chỗ khác. Mà tầu buổi đêm thì chờ rất lâu. Tôi cho chân lên ghế, ngồi chống tay nghĩ ngợi ra vẻ chả sợ và chả quan tâm. Và tôi phát hiện ra, anh ta cũng…làm y như thế. Tôi ngoái đầu lại nhìn, anh ta cũng ngoái đầu nhìn tôi làm tôi giật mình, lại quay ngoắt giả vờ nhìn…cái bảng tàu. Thế rồi, anh ta đứng dậy, đi hẳn ra cái cột ngay trước hàng ghế tôi ngồi, đứng dựa và…nhìn tôi chằm chằm. Vô duyên nhất trần gian luôn. Tôi cũng lại vờ như không quan tâm, bắt chuyện hay chửi lúc này là tối kỵ!

Cuối cùng tàu cũng đến. Tôi háo hức muốn lên cho mau để thoát khỏi cảnh bị "mật thám"…công khai thế này. Ai dè, vị trí tàu dừng của tôi lại ở đúng cái toa chắc phải vắng người nhất. Trên toa, chỉ có hai thằng choai choai Hispanic đang ngủ gật, tôi không kịp chạy sang toa khác, đành lên. Và hắn cũng lên!

Tôi cũng lại ngồi ở vị trí giữa toa, tránh xa hai thằng Hispanic đang bắt đầu tỉnh tỉnh nhìn tôi. Hắn ngồi đối diện với tôi luôn. Thế là tôi nhắm mắt giả vờ ngủ để khỏi phải nhìn nó. Tôi thấy hơi tức vì không mang theo cái minidisc, có nhạc vào chắc sẽ đỡ…sợ hơn. Nhưng mà, nhắm mắt lại thấy…bất an, nhỡ nó lại gần làm gì mà mình không biết thì càng sợ. Cuối cùng, mở mắt, hít một hơi dài, tôi mở mắt…nhìn lại hắn. Tôi nghe thấy 2 chú Hispanic bắt đầu xì xồ gì đó, nhìn về phía tôi. Tức mình, tôi cũng quay ra nhìn bọn nó luôn, bọn nó cười lên rồi…quay đi chỗ khác, chắc do tôi tia kinh quá. Tôi lại quay lại…nhìn tiếp chú da đen này. Thế rồi tôi đứng dậy, mở toa để đi sang toa khác mặc dù tôi chưa bao giờ thử mở cái cánh cửa chuyển toa đó bao giờ. Cái cửa còn bị tắc nữa chứ, tức điên lên được, quê nữa. Mãi tôi cũng mở được. Tôi đứng dậy, hắn cũng đứng dậy, tôi mở cửa, hắn theo sau. Tôi sang toa mới, có thêm vài người lác đác. Tôi không ngồi nữa, tôi đứng ôm cột. Hắn ngồi ngay gần tôi. Thế là tôi đứng…nhìn hắn tiếp. Nhìn mãi thì hắn cũng bắt đầu bối rối và nhìn đi chỗ khác. Tôi đứng nhìn không chớp mắt. Hình như chân tay bồn chồn, hắn ngọ nguậy rồi…đi ra một chỗ khác xa hơn ngồi. Thế là tôi đi theo, ngắm tiếp. Hắn lại bắt đầu vò đầu bứt tai, lúc này thì tôi bắt đầu thấy…hay hay, không còn sợ nữa, có lẽ kẻ đang bắt đầu sợ là hắn.

Được một lúc, thấy tôi không buông tha hắn, hắn thét lên: “WHAT?” (Gì thế?). Tôi nghẹo đầu và hỏi lại, thẽ thọt: “what?”. Thế là cái bến đó, hắn xuống ngay lập tức. Đêm đó về đến nhà mà tôi cứ phải vừa đi vừa cười một mình! Có lẽ hắn nghĩ tôi…bệnh hơn hắn! Dù sao đó tôi đã may mắn vì đó không phải là một người bệnh hoạn thật sự! Ở Mỹ không thiếu những kẻ như thế!

Lavender hẹn chúng tôi đi ăn buổi trưa. Billy đóng cửa tiệm và chở chúng tôi tới một quán ăn…Mexico, cho dù anh định giới thiệu một quán ăn nào đó của một người bạn Việt mới mở, nhưng chỗ đó có lẽ hơi xa, chỉ thích hợp đi ăn tối. Lavender vừa nhìn thấy tôi là tíu tít. Chúng tôi trao đổi số điện thoại ngay. Lavender nói rằng sắp có một show thời trang của trường cô ấy học, cô ấy sẽ mời tôi đến xem, nhân tiện giới thiệu bạn trai luôn. Tôi gọi món salad ăn ngon lành. Lavender và Billy tưởng tôi ăn kiêng nên thích rau. Họ bảo tôi đủ gầy lắm rồi.

Lavender công nhận thật là xinh. Anh phục vụ đi ra bê đồ cho chúng tôi mà còn mải nhìn suýt vấp. Mấy anh chàng đầu bếp ngó ra nhìn chúng tôi trầm trồ,tôi vừa thấy vinh dự vừa thấy mình như đi làm nền cho cô gái xinh đẹp ấy. Tôi nói với Lavender ngày mai tôi sẽ xuống làm ở spa. Bất ngờ, Lavender nghiêm mặt:

- Do you get along with my mother? (Chị có hợp với mẹ em không?)

- Just OK, we don’t talk much, but she’s nice (Không vấn đề gì, chúng tôi không nói chuyện nhiều nhưng bà ấy tốt mà).

- Don’t tell her that you meet me, OK? (Đừng nói với mẹ em là chị đã gặp em nhé)

- Why? (Tại sao cơ?)

- And don’t tell her that i’m meeting with my boyfriend? OK? Don’t even tell my sister about it. (Và đừng nói với bà ấy là em vẫn đang gặp gỡ bạn trai em được không, cả chị em nữa, đừng nói cho chị ấy biết)

- Oh, that sounds serious. Your mother doesn’t know you have a boyfriend? Its because you’re pretty. (Nghe có vẻ nghiêm trọng đấy. Mẹ cô không biết cô có bạn trai sao? Có lẽ tại cô quá xinh đẹp)

Tôi cười nhưng Lavender chẳng cuời tí nào cả.

- I like you, Kin, but there are stupid things happen. Hope you can keep silence. i’ve been tired with my mother and my sister lately. Hate them. (Em thích chị, Kin. nhưng có một số việc ngớ ngẫn đang diễn ra. Hi vọng là chị có thể giữ im lặng. Em đã quá mệt mỏi với mẹ em và chị em rồi, em ghét họ)

Lavender nói mà như muốn khóc. Tôi nghĩ rằng một cô gái xinh đẹp như vậy hay nhận được sự quan tâm thái quá của gia đình, và cho dù có là ở Mỹ thì vẫn là nguời Trung Quốc thôi.

Nhưng chả hiểu sao từ lúc đấy mặt của Lavender buồn lắm. Cô ngồi nguẩy nguẩy chán chường, như vừa bị rơi hẳn vào một tâm trạng hoàn toàn khác, không còn nhí nhảnh nói nhiều nữa. Và tôi nghe thấy Billy nói vài câu tiếng Quảng, ý chừng không muốn tôi hiểu. Lavender chỉ luôn mồm nói: "sh*t, sh*t". Thôi, tôi ăn xong suất của tôi đã. Lúc này tôi lại cười nói để hai người vui hơn.

Hạnh gọi điện, nói rằng buổi chiều nay sang tiệm tôi chơi, xem vẽ móng chân móng tay và wax thì nó như thế nào. Tôi nói rằng sang đây tôi sẽ giới thiệu anh chủ Billy cho.

3h chiều. Billy có điện thoại, anh ta vội vã đi ra ngoài. Một lúc sau thì tôi cũng ra ngoài để đón Hạnh ở bến tàu điện ngầm. Billy quay lại, tôi giới thiệu Hạnh cho Billy. Tự nhiên Hạnh kêu À lên khiến Billy nhíu mày, tôi chưa hiểu vì sao. Nhưng rồi họ vẫn bắt tay làm quen.

Hạnh ngồi chơi với tôi đến 5h, tôi xin phép Billy về sớm để dắt Hạnh đi chơi một chút ở Manhattan. Vừa ra ngòai, tôi hỏi sao khi nhìn thấy Billy lại à lên. Hạnh bảo, lúc đến đây bạn ấy có đi chạy đi mua kẹo cao su. Nhìn thấy anh này đang đứng ở góc với một cô gái rất xinh xắn trắng trẻo, hai người cãi nhau gì đó, cô ấy cứ giật lấy tay của anh này khóc rồi ôm chầm lấy anh ấy. Hạnh bảo chắc là cãi nhau với bồ. Nhìn đôi này ấn tượng, không ngờ anh ta là chủ tiệm của tôi. Tôi lại nghĩ ngợi, có khả năng là Sheryl. "Có phải cô gái tóc dài da trắng cũng cao cao không?" "Ừ, trông hay hay xinh xinh". Thế đúng là Sheryl rồi. Lắm chuyện thật!

Ra tới bến. Tôi chỉ thiếu nước suýt rú lên khi lại thấy Garbriel đứng lù lù ngay lối xuống. Tôi kéo tay Hạnh thì thầm: "Garbriel đấy, cái con mụ trợ lý gọi điện 3h đêm đấy". Hạnh nhìn và bảo: "Kệ nó". Thấy chúng tôi, Garbriel tiến tới ngay. "Oh, you’re having another Chinese company today,hah? doing your stupid nail?" (Ồ, cô lại đang làm mấy trò nail ngu ngốc đó hả?). Tôi và Hạnh tảng lờ và lách Gar đi xuống bến. Nhưng Gar kéo tay tôi lại rất mạnh, khiến tôi trượt ngã đập đầu vào thành cầu thang choáng váng (lúc này rất trơn vì mưa tuyết đọng). Hạnh rú lên một phát, và mọi người lao tới xem có chuyện gì. Gar thoáng ngỡ ngàng vì biết rằng mình đã thái quá. Cô ta buông một lời xin lỗi cộng một chữ "@love" rồi quay đầu bỏ đi vội vã (trước khi cảnh sát tới!)

Tôi thấy âm ấm, có vệt máu chảy xuống ven tóc mai!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#25
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 23



Có lẽ đầu tôi đập phải đúng góc nhọn nhất của cầu thang nên bị đâm vào da chảy máu, vết cứa cũng khá sâu nên máu mới chảy xuống nhanh như vậy. Thật may có Hạnh chạy rất nhanh ra cửa hàng tạp phẩm mua về cho tôi cái band – aid (băng dán cá nhân). Lúc đó có bà già đưa cho tôi mớ giấy tissue để tôi rịt máu. Theo lẽ thường, mà ở nước Mỹ này, tôi có khả năng làm rất to chuyện, tôi mà kiện Garbriel thì cả cái phòng nha sĩ của bố cô ta cũng không đủ tiền để trả cho tôi. Nhưng tất nhiên tôi chẳng làm thế, tôi biết cô ta cũng không phải hoàn toàn là cố tình! Và kiện cáo cũng chả phải đơn giản. Security ở bến đó còn nhảy ra hỏi han tôi và nói rằng tôi có cần gọi cảnh sát tới hay không!

Cũng may mắn, vết thương chỉ đến thế thôi. Tôi cũng phải mắt nhắm mắt mở và choáng váng gần nửa tiếng, ngồi dưới trạm cho tới khi quyết định lên tàu đi về. Tôi choàng mũ của áo khoác lên đầu để về nhà bố mẹ không nhìn thấy. Ý định đi Manhattan của tôi và Hạnh đành tạm hoãn, tôi rủ Hạnh về nhà tôi ăn cơm.

Hôm đấy check mail, được biết tin sẽ có mấy người bạn học cùng khóa K27 của Học viện sẽ sang đây thi Luật bằng tiếng Anh, nhưng họ sẽ lên D.C trước, rồi chỉ được xuống New York một ngày, thấy vui vui hơn.

Ngày mai Ryan sẽ trở về và tôi sẽ phải nói chuyện nghiêm túc với anh.

Ronie lại gọi điện thoại. Dường như Ronie là một người rất cô đơn, tôi có thể hiểu được qua những điều anh ta nói và cái cách anh ta tâm sự. Từ từ tôi cũng hiểu, thực ra đó là một con người rất đáng thương. Ba của Ronie là một kỹ sư Tây Ban Nha, sang Việt Nam từ hồi còn chiến tranh, và sau khi đất nước thống nhất ông ta đã về lại đất nước mình, bỏ lại mẹ của Ronie, Ronie mới có mấy tuổi và một cô em gái nữa. Rồi từ đấy họ không còn liên lạc với nhau. Ronie đã có một khoảng thời gian cực kỳ thiếu thốn và khó khăn vào thời kỳ đó. 13 tuổi anh ta được làm giả giấy tờ để đi xuất cảnh sang Mỹ. Và từ đấy lang thang nơi này nơi kia, không có gia đình, không biết tình cảm gia đình là gì. Thậm chí hai sợi dây liên lạc gần như duy nhất của Ronie ở Việt Nam là người mẹ và cô em gái cũng rất bi thảm. Cô em gái thì mất tích, còn mẹ mất được vài tháng rồi mới có người báo sang cho biết. Ronie rất muốn có một gia đình, nhưng anh ta lại là một người phóng khoáng, đầy mâu thuẫn.

Tôi hỏi gia đình của Helen rất đông đúc, anh ta sẽ được hòa nhập nếu vào đó. Anh ta nói rằng, anh ta chưa sẵn sàng, và rằng gia đình đó thật ghê gớm, mang tới cho anh ta một kiểu cảm giác ràng buộc rất đáng sợ. "Anh là một thợ giỏi, anh vào đó sẽ có tương lai làm chủ cửa hàng nail, và cả một gia đình". "Anh thích gia đình, nhưng anh không thích bị ràng buộc". Anh ta muốn có được thứ tình thương của gia đình, nhưng lại thích kiểu nay đây mai đó, làm từng nào tiêu từng đấy, không cần biết ngày mai sẽ phải ra sao. Tôi hỏi tại sao anh lại tâm sự với tôi? Anh ta nói tôi cho anh ta cảm giác kỳ lạ, vừa có nét gì đó gần gũi, lại vừa có nét gì hoang dại, và rằng có thể tôi sẽ hiểu những gì anh ta nói. Helen, cô ta chỉ biết yêu đơn thuần và đòi hỏi Ronie theo một khuôn phép. Và tôi nói: "Thế thì anh không biết tôi rồi!"

Nhưng thật sự tôi đã quý mến và nhìn Ronie bằng một con mắt khác. Và có lẽ trực quan của tôi cũng không sai.

Tới ngày tôi xuống tiệm spa. Đầu vẫn còn hơi nhức và phải cẩn thận vì sợ nó lại tóe máu lần nữa. Hôm nay tôi chờ điện thoại của Ryan, tôi rất muốn nói chuyện với anh và không muốn thông báo chuyện gì đã xảy ra kẻo anh sốt ruột. Cũng chưa chắc hôm nay tôi đã gặp được Ryan, vì có thể anh sẽ rất mệt mỏi.

Hôm nay cả Helen và Mei đều không thấy vui vẻ. Với Helen tôi có cảm giác như cô ta đã biết việc Ronie nói chuyện với tôi hay sao vậy, cái này gọi là "có tật giật mình" đây mà. Còn bà Mei thì nhìn cứ âu sầu và lạnh lùng sao vậy. Tôi không biết đấy là do tôi suy đoán vì "biết chuyện" hay là họ có vấn đề như thế thật.

Thế rồi, bà Mei tiến tới hỏi tôi:

- You met my daughters? Sheryl, and Lavender? (Cô đã gặp các con tôi rồi à? Sheryl và Lavender?)

Thật khó xử, với Sheryl thì không sao, nhưng Lavender có dặn rồi, nhưng chả biết sao, tôi đành phải nói thật.

- Yes i did, both of them. Billy introduced them to me. (Vâng, tôi đã gặp cả hai. Billy giới thiệu họ với tôi)

- When? (Khi nào?)

- Just several days ago (Vài ngày trước đây).

- You met both of them? (Cô gặp cả hai đứa?)

- No, separately (Không, từng người một).

- How? (Như thế nào)

- Just having dinner with Sheryl and a lunch with Lavender (tôi cắt đi một buổi ăn tối với Lavender) (Chỉ là một bữa tối với Sheryl và một bữa trưa với Lavender).

- It was all Billy to take them to see you? (Đều là Billy đưa chúng đến gặp cô à?)

- Yes, they are so lovely. Especially Lavender, she’s very very beautiful. (Vâng, họ rất dễ thương. Đặc biệt là Lavender, cô ấy thật xinh đẹp)

- Lavender was going alone? (Lavender đi một mình à?)

- She’s with Billy (Cô ấy đi cùng Billy).

- Thank you, but would you mind stop meeting them? (Cảm ơn, nhưng liệu cô có thể không gặp chúng nữa không?)

Ôi, một đề nghị hơi "choáng váng". Lúc đó tôi có cảm giác như mình vừa làm việc gì đó tội lỗi to lớn lắm (cho dù chưa biết đó là lỗi gì), và bắt đầu thấy Mei như có vẻ gì đó thật lập dị.

Helen xin số di động của tôi. Tôi thấy lo lo nếu cô ta cũng thấy số điện thoại này trong cell của…Ronie. Tôi cho Ronie để anh ta đỡ gọi về nhà làm phiền gia đình.

Ryan gọi điện, anh nói anh sẽ về tới New York lúc 6h và sẽ qua spa đón tôi. Thế thôi là tôi mừng rơn, quên cả sự phiền phức bà Mei vừa đem tới. Đành ở lại spa đến 6h vậy.

Tôi thấy Ronie không qua đón Helen nữa. Helen về một mình, Tôi hỏi Helen trả lời trống không là vì Ronie bận. Mọi người thật là u ám.

Ryan qua đón, khuôn mặt anh vô cùng mệt mỏi và hàng râu rất sậm màu. Tôi bảo Ryan đừng dừng xe trước cửa tiệm mà ra xa một chút vì không muốn bà Mei và mấy người trong đó bận tâm.

- Oh, you look so tired. You’ve been driving long? How’s everything? (Trông anh thật mệt mỏi! Anh phải lái xe rất xa phải không? Mọi chuyện thế nào rồi?). Nhìn Ryan của tôi thật đáng thương

- Everything is good, how are you? You missed me? (Ổn cả thôi, em thế nào rồi, em có nhớ anh không?)

- Yes, a lot, of course i did. Still missing you now, even when you are here (Tất nhiên là có. Và vẫn nhớ ngay cả khi anh đang ở ngay đây).

Và như thường lệ, Ryan kéo tôi lại gần và cắn vào tai, hít lên mái tóc. Ấm áp và dịu dàng. Nếu tôi ngồi bên kia, có thể anh sẽ nhìn thấy vết thương đang bị tóc che phủ!

Ryan nói rằng anh đã quyết định chuyển nơi làm việc rồi, mặc dù hơi xa nếu phải đi từ trường so với nơi cũ, nhưng thoải mái hơn nhiều và không dây dưa với Garbriel nữa. Oh, có lẽ lý do nàng ta phát điên là vì thế này đây.

Chúng tôi vào quán Mexico, lại ăn salad Mexico dù lúc đó tôi không thấy ngon lắm. Tôi thấy Ryan rất mệt mỏi và không được vui. Tôi gác lại chuyện về Garbriel, lúc này anh cần được nghỉ ngơi và thanh thản. Thế rồi, anh đề nghị, hai đứa sẽ đến ngọn hải đăng trên đảo nhé. Tôi gật đầu, và nói rằng, anh cũng nên nghỉ sớm vì quá mệt.

Hôm nay trên đảo vẫn đầy sương, không khí có ấm áp hơn đôi chút. Chúng tôi hầu như không nói chuyện gì với nhau suốt đường đi. Có thể vì Ryan mệt, vì anh đang có chuyện chưa được giải quyết, trực quan của tôi mách bảo như vậy. Tôi rất muốn hỏi: "What’s going on Ryan? what’s wrong?" (Có chuyện gì phiền phức vậy Ryan?). Nhưng nhiều lời sẽ là vô duyên.

Ryan lại dừng xe và ngắm ngọn hải đăng qua tấm kính. Rồi anh nói:

"Can i kiss you now? Can i?" (Anh có thể hôn em bây giờ được không?)

"Hey, i’ve never been kissed" (Ôi, em chưa bao giờ hôn cả)

Không có câu trả lời, chỉ có một cú xoay người bất ngờ. Anh kéo tôi về phía anh, đặt lên môi tôi một nụ hôn đầu tiên của cuộc đời. Những gì tôi còn nhớ lại, đó là một cảm giác rất…kỳ kỳ, như một cú sốc vậy, chưa kịp phản ứng, chưa kịp sẵn sàng. Cả người nóng ran, và nín thở. Một nụ hôn rất ấm nóng và nồng nàn.

Hey, thế đã là tình yêu chưa? Nếu tôi có nói với ai rằng tôi chưa hôn ai bao giờ, thì là tôi nói dối đấy!

Tựa đầu trên vai anh, tôi cũng ngắm ngọn hải đăng. Hey Ryan, tôi sẽ vẽ tặng anh ngọn hải đăng này. Và đó là bức tranh đẹp nhất mà tôi đã từng vẽ!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#26
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 24





Ryan cho tôi số điện thoại của Hugo, anh chàng đánh trống trong ban nhạc. Anh chàng tôi ấn tượng nhất và cũng là người gần gũi nhất với Ryan. Ryan muốn mỗi lần tôi gọi điện cho anh không được hoặc nếu tôi có vấn đề gì gấp mà không gặp được anh thì tôi sẽ gọi cho Hugo. Tôi cũng dự định gọi điện cho Garbriel để nói chuyện riêng với cô ta.

Ronie hầu như tối nào cũng gọi điện cho tôi. Tôi đã có cảm tình hơn và bắt đầu nói chuyện lại, dù sao tôi cảm nhận được sự thật lòng và cô đơn của Ronie, hơn cả, tôi có sự thương hại, và người ta dễ dàng đến với nhau hơn bởi tình thương.

Lúc này trời đang là mùa xuân, trên Washington DC đã bắt đầu có hoa đào. Mấy người bạn của tôi ở học viện cũng đã sang tới nơi và đang thi Luật trên đó. Họ gọi cho tôi và nói rằng thi xong sẽ xuống New York chơi và đề nghị tôi làm “tiếp viên du lịch”. Hoàng Anh, cô bạn cùng lớp của tôi có gọi điện cho tôi dăm ba lần, tôi bảo xuống NY chơi tôi sẽ dẫn mọi người đi chơi. Thật may đúng hôm cả đòan xuống New York thì cả nhà tôi lại lên Washington xem hoa đào, nên tha hồ cho cả hội bù khú, tôi gọi cả Hạnh xuống ngủ cùng cho vui.

Có lẽ cũng hơi ích kỷ nên tôi không muốn giới thiệu Ryan của tôi cho mọi người, vả lại, anh cũng rất bận chưa chắc đã đi được. Tôi chợt nghĩ tới Ronie, tôi hỏi Ronie xem anh ta có muốn đi chơi với mấy người bạn từ Việt Nam sang của tôi hay không? Và Ronie đã mừng quýnh, vì thứ nhất, lần đầu tiên tôi rủ anh ta đi chơi, vì thứ hai, tôi đã thể hiện sự quý mến và tin tưởng Ronie hơn. Cái này có lẽ cũng là một kiểu “mưa dầm lâu ngày cũng thấm”.

Hôm ấy, sau khi lôi các bạn đi trong vòng một ngày tất cả những nơi có thể, từ ra South Ferry ngắm tượng thần tự do, ra Central Park chụp ảnh, ra Wall Street, Times Square và cho tới shopping ở chợ Tàu. Tới giờ ăn tối, tôi gọi cho Ronie, anh ta hộc tốc bắt tàu từ trên Harlem xuống chợ Tàu (là 2 đầu của Manhattan). Ronie nói rằng hôm nay anh chàng sẽ khao tất cả bọn tôi bữa tối nhưng hiển nhiên là tôi không đồng ý, bởi vì anh ta khao xong rồi thì hôm sau thể nào cũng không một đồng dính túi. Chúng tôi vào ăn ở quán ăn nơi Billy và Sheryl đã dẫn tôi đến. Mọi người rất chú ý tới Ronie, vì anh chàng trông rất đặc biệt, ấn tượng và không phủ nhận là đẹp trai. Tôi nói rằng Ronie có thể thể hiện như anh ta là bạn trai của tôi với các bạn. Hôm đấy, trên tàu về, Ronie còn ngồi sửa lại cái khăn trên cổ tôi và nhìn tôi bằng đôi mắt “đắm đuối”, khiến các bạn cứ gật gù. Và thế là, khi về Việt Nam, tất cả chỉ biết rằng tôi có một anh bạn trai rất đẹp trai lai Tây Ban Nha, họ vẫn tưởng thế cho tới tận bây giờ, khi có người vẫn hỏi tôi: “Còn là bạn gái của Ronie hay không?”

Lavender vẫn hay gọi điện cho tôi, cô gái tỏ ra rất quý mến và lưu luyến tôi. Có hôm gọi điện hỏi tôi về kết hợp một chiếc váy màu vàng với một cái áo màu tím thì trông có hợp lý hay không, có hôm gọi điện chỉ để chúc tôi ngủ ngon, dịu dàng y như...Ryan vậy. Và nói rằng tôi chuẩn bị tinh thần để gặp mặt bạn trai Josh của cô đấy nhé. Tôi chợt nhớ tới lời bà Mei, chẳng việc gì tôi phải không chơi với một cô gái đáng yêu như thế chỉ vì bà ấy cả. Tôi rất muốn hỏi Billy thật nhiều về gia đình của Lavender, nhưng dường như đó là một việc quá tế nhị hay sao ấy.

“Lavender và mẹ không get along (hòa hợp) đúng không Billy?” “Rất tồi tệ”. “Em nói nhé, bà Mei không muốn em chơi với Lavender, em không biết là vì sao nữa, em ngại quá”. “Em cứ chơi, kệ bà ấy, em không nói thì ai biết đâu?”.

Billy nói rằng anh yêu quý Lavender như cô em gái nhỏ và rất muốn tôi chơi thân với cô ấy, rằng tôi sẽ là một cô bạn tuyệt vời cho Lavender. “Không rõ em có chịu nổi con nhỏ không? Nhưng nhỏ cũng đáng thương lắm đó”. Tôi nói rằng Lavender không có vấn đề gì mà tôi lại không chịu nổi cả và chưa biết vì sao cô ấy là “đáng thương”.“Thế em và bạn trai của em dạo này thế nào?” “Dạ, bình thường thôi, chưa có gì cả!”. Tôi hiểu, Billy vẫn rất quan tâm ngấm ngầm đến chuyện của tôi.

Tôi quyết định sẽ nói chuyện với Garbriel để chấm dứt tình trạng khó chịu này. Nhưng tôi không có số, tôi gọi cho Hugo nhưng anh ta cũng không có số, còn xin số của Ryan thì thật là khó, vì chắc chắn Ryan sẽ không cho. Ryan nói với tôi rằng tôi quên hẳn Garbriel đi, cô ta giờ sẽ không còn là trở ngại giữa tôi và anh nữa. Thực ra vì tôi cũng chưa nói cho anh biết vụ Garbriel đã tới tiệm nail gây tai nạn cho tôi, cũng không hẳn vì tôi có lòng “vị tha” gì, mà bởi vì tôi không muốn Ryan phải thêm lo lắng. Lúc này anh đi học, đi làm rất vất vả, và một tuần phải dành hầu hết các buổi tối để lên đảo gặp tôi, anh còn ban nhạc của mình nữa. Việc chuyển chỗ làm có lẽ khiến anh mất rất nhiều thời gian và sức lực. Tôi cảm thấy áy náy. Thật lạ khi kết thúc cú điện của tôi với Hugo, anh ta hỏi, giọng trầm trầm: “Does Ryan show you that he loves you? And you love him too? Yeah?” (Ryan đã nói cậu ấy yêu em rồi phải không? Em có yêu cậu ấy không?).“Sure, pretty much, why you ask me that?” (Vâng, tại sao anh hỏi em như thế?). “Oh, that’s good, I’m glad” (Ồ, thế thì hay quá, anh rất mừng). Tôi phì cười vì từ “glad”, tại sao anh ta phải glad vì chúng tôi yêu nhau?

Quả thật, Garbriel lại gọi điện tới tiệm nail, tôi dặn Billy cho cô ta số của tôi nhưng chẳng hiểu sao Billy không chịu, mà điện thoại thì tôi không được nghe để nói. Cuối cùng, tôi nghĩ, tôi sẽ tới phòng nha khoa của Garbriel, dù sao, giả sử như Ryan và họ đã từng yêu nhau, thì bây giờ cô ta đang hẳn vô cùng đau khổ, tôi muốn biết rõ ngọn ngành, tôi muốn biết có thực sự vì tôi mà Ryan “đá” cô ta hay không? Nếu vậy thì phải xem xét lại. Xin khỏi tiệm nail về sớm, tôi đi ngược lại tới phòng nha khoa trên cái đại lộ 3 ấy. Vừa lúc Garbriel mở cửa đi về, tôi đi đằng sau một đoạn, dự định sẽ gọi cô ta. Lúc đó, trên đường có một ông già ăn xin đang lê lết từng bước một, rồi bất ngờ ông ta ngã rầm xuống đất vì đường quá trơn, trông vô cùng đáng thương, nhưng điều tôi không ngờ tới, đó là cách cư xử của Garbriel. Cô ta lao tới đỡ người đàn ông dậy rất nhiệt tình không ngại bẩn thỉu và bốc mùi, rồi lôi ông ta vào bên trong vỉa hè, hỏi han xem ông ta có làm sao không, và rút một ít tiền ra cho ông già. Lúc quay đầu lại, Garbriel đã nhìn thấy tôi, cô ta thoáng bối rối, nhưng thật sự hành động ấy của Garbriel khiến rất nhiều định kiến và suy nghĩ của tôi về cô ấy trong đầu đã giảm đi gần hết, tôi đã nhìn Garbriel với con mắt khác, không hẳn là một cô gái xấu xa như tôi đã từng nghĩ. Tôi cũng tới bên cạnh Garbriel và tặng ông tờ 5$ ít ỏi tiền tips vẽ nail của tôi ngày hôm đó, ông già luôn miệng: “Oh god, God bless you girls, god bless you” (Chúa ban phước cho các cô!) Tôi chợt nhớ vì sao một người ghê gớm như Garbriel vẫn được ban nhạc và Ryan quan tâm và chơi với, “she’s nice sometimes” (Cô ấy thi thoảng cũng tốt), tôi nhớ ai đó trong ban nhạc đã nói như vậy.

“Oh, so you come to me today, are you begging me for forgivenesss or what?” (Ồ, cô đến gặp tôi hôm nay để xin được tha thứ hả?). Lại cái giọng đáng ghét khiến tôi lại thoáng gợn bực mình. “No, can we talk?” (Không, chúng ta có thể nói chuyện được không?). “Oh, so you want to talk today huh? Only one thing, Ryan IS MY BOYFRIEND, that’s it, he’s coming back here, and hey, you might saw what I did to that old man but lets make it clear, I’m not that type of kind-hearted!” (Cô muốn nói chuyện gì? Chỉ có một điều thôi, Ryan là bạn trai của tôi, anh ấy sẽ quay lại đây, và này, cô vừa nhìn thấy những gì tôi làm với ông già kia nhưng quên nó đi, tôi không phải loại người có lòng tốt đâu). Tôi thấy thái độ của Garbriel thật khó hiểu. Vừa phút trước tôi thấy cô ta thật tử tế nhưng khi mở mồm nói với tôi, cô ta có giọng nói và ánh mắt của quỷ dữ vậy. Garbriel bỏ đi ngay sau đó, tôi chưa kịp nói gì hết. Nói chung, trong lòng cũng rối bời!

Sáng chủ nhật, đang ở tiệmnail, Ronie gọi điện cho tôi:

- Hôm nay giỗ mẹ anh, anh chẳng có ai thân thuộc cả, em có thể giúp anh làm cái gì đó giúp anh giỗ mẹ không?

- Ủa, anh nói với gia đình Helen đi, họ sẽ giúp anh làm mâm giỗ mẹ mà?

- Không có đâu, họ bận lắm, anh không muốn họ cúng mẹ anh. Em giúp anh nhé.

- Trời, sao lại là em, hay là em hướng dẫn anh mua vài thứ ở chợ rồi anh cúng nhé.

- Không, anh không muốn cô đơn một mình cúng mẹ, nhưng anh cũng không muốn những người anh không thích tới c úng mẹ. Em là người tốt, anh chỉ tin tưởng mỗi em, em cùng cúng mẹ với anh nhé?

Tôi nói rằng để xem, tôi sẽ suy nghĩ. Tôi thấy ngại, vì nếu cúng, tôi lại phải xin nghỉ sớm, và đến nhà riêng của Ronie, ở tận bên Brooklyn, như thế thì thật là...nguy hiểm. Nhưng anh ta cũng thật là đáng thương quá đi. Gần chiều, Ronie lại gọi điện khẩn thiết, và khi anh ta nấc lên khóc trên điện thoại thì tôi thực sự mủi lòng, có thể dịp khác từ chối, nhưng từ chối khi một người khẩn khoản muốn cúng mẹ mình thì có lẽ hơi nhẫn tâm. Tôi đồng ý, nhưng tôi ra “điều kiện”: Tôi sẽ không vào phòng riêng của anh ta đâu, tôi sẽ giúp mua ít xôi và con gà ở chợ Tàu, tới thắp hương rồi về thôi. Ronie bảo đừng lo, vì anh ta ở trọ cùng một gia đình người Hoa, chứ không phải ở một mình. Ronie nói sẽ ra chờ tôi ở tiệm nail.

Lâu tôi mới để ý, đi tàu sang Brooklyn, sẽ có một đoạn qua cầu, rất đẹp, tôi say sưa ngắm khung cảnh hai bên đường lúc tàu qua và trước khi tàu chui lại vào trong lòng đất. Tôi ngắm khung cảnh hai bên thì Ronie cũng ngắm tôi cả buổi. Anh chàng lại kể lể về những ngày xa xưa, tôi thấy Ronie rất yêu mẹ.

Chúng tôi mua một con gà, một ít xôi và một ít hoa quả. Ronie nói rằng anh ta có bàn thờ ở nhà, tôi sẽ giúp bày mâm. Căn phòng trọ của Ronie là tầng hầm trong một ngôi nhà của một gia đình người Hoa. Quả thật cũng yên tâm vì bước vào trong tầng hầm đã thấy mấy ông già ngồi đánh cờ say sưa ầm ĩ ở đó. Tôi chào mấy ông già, chẳng lẽ không vào bên trong, để bày mâm cúng? Phòng Ronie nhỏ tí tẹo và rất bí, bừa bộn, vừa đủ một cái giường, một cái bàn thờ , một cái tivi và một bộ dàn. Tôi không biết mẹ của Ronie nhưng tôi cũng đứng chắp tay và chúc bà phù hộ cho đứa con trai cô đơn của bà được bình an. Tôi xin về, nhưng Ronie giữ tôi lại và nói rằng muốn cho tôi xem ảnh gia đình của Ronie ngày xưa. Khá nhiều ảnh, tôi ngồi xem một lúc.

Thế rồi, Ronie hỏi: “Em có bạn trai rồi đúng không?”. “Sao anh biết?”. “Anh đã thấy hai người đi với nhau rất nhiều lần!”. “Rất nhiều lần cơ á? Anh theo dõi bọn em à?”. “Anh không theo dõi bọn em, anh rất hay để ý em, anh biết vậy thôi, anh ta đẹp trai đấy”. “Vâng, cảm ơn anh, cũng chưa nói trước được điều gì”. “Em yêu anh đấy lắm đúng không, chắc không còn cơ hội cho kẻ khác nữa?”. “Cứ cho là như vậy đi, em rất yêu anh ấy!”. Tôi thấy Ronie mặt tối sầm lại và không vui chút nào. “Còn anh thì chưa bao giờ yêu Helen cả, chưa bao giờ hết, mặc dù đã rất cố gắng!!!” “Cũng đừng tự ép buộc mình nếu anh không thoải mái!”.

Ronie bất ngờ đứng dậy đóng cửa khiến tôi rùng mình. Và anh ta lao về phía tôi, đè nghiến tôi ra giường...!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#27
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 25





Ronie khiến tôi nghẹt thở vì anh ta quá bạo liệt, tìm đủ mọi cách để hôn được tôi. Tôi cũng tìm đủ mọi cách để anh ta không hôn được tôi, tôi thét lên: “Bỏ ra, mau lên”. Nhưng Ronie dường như đang lên cơn điên vậy. Ronie rất khỏe và tôi cũng phải cố gắng chống cự rất quyết liệt. Cuối cùng, tôi dùng chiêu cuối cùng, đó là đạp và...tát thật lực. Tôi đạp tung tóe tán loạn, và gần như Ronie đập đầu văng vào tường. Những gì sau đó tôi nhìn thấy, đó là Ronie gục mặt xuống, tay ôm lấy mặt, và những giọt máu đang ri rỉ từ khóe miệng, anh ta đã bị tôi đạp cho chảy cả máu mồm!

Mọi việc dừng lại, phát hiện ra những giọt máu có lẽ đã khiến Ronie “tỉnh cơn” thì phải. Anh ta với tay lấy cuộn giấy ngay đầu giường và lau miệng. Sau đó rồi lăn đùng ra...cười như điên. Lúc đó tôi vẫn chưa qua cơn thảng thốt, cả người run lên và nóng ran, anh ta vừa lăn ra tôi lại đá cho anh ta một phát cứ như thể Ronie có thể lại lao lại vào tôi một lần nữa. Ronie thốt lên: “Trời ơi, sao em dữ quá vậy, em dữ quá đấy, trời ơi, ghê sợ quá, anh thua em rồi!”. Không nói thêm câu nào, tôi đứng dậy mở cửa đi ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao cánh cửa tôi chưa biết cách mở nó cứ ì ra. Ronie đứng dậy, khoác áo, đứng vái trước ảnh mẹ ba cái rồi mở cửa cho tôi. Tôi sửa lại đầu tóc rồi vác một bộ mặt lạnh lùng ra khỏi phòng, đề phòng mấy ông già đánh cờ tò mò vì vừa nghe thấy “tiếng động lạ”. Nhưng cũng... lạ thật, vì họ vẫn say sưa ầm ĩ chả quan tâm gì cả, có một ông ngước lên nhìn tôi rất nhanh rồi cúi xuống chơi tiếp. Ronie chạy theo tôi.

“Này, em, này, em, anh xin lỗi nha, anh xin lỗi, anh xin em đấy, anh không kiềm chế được, anh chỉ muốn hôn em mà thôi”.

Tôi mặc kệ và đi rất nhanh về phía bên tàu (cũng phải đến gần chục con phố), trời khá lạnh và gió. Tôi cảm thấy như mình bị lừa vậy, vừa đi như ma đuổi vừa tự nhủ, may quá, chưa có chuyện gì xảy ra, có chuyện gì, tôi đến chết mất!

Tôi mở di động và gọi điện cho Ryan xem anh đang ở đâu, lúc này tôi cảm thấy mình cần một người để bảo vệ. Ronie chạy theo ngay sát, tôi đứng khựng lại ngăn Ronie và nói: “I’m calling my boyfriend, leave me alone, go home!” (Tôi đang gọi cho bạn trai tôi, để tôi yên, về đi).

“Where are you Ryan?” (Anh đang ở đâu thế Ryan?)

“I’m with my band, where are you calling? I’ll meet you later okie?” (Anh đang ở chỗ ban nhạc, em đang gọi ở đâu thế? Lát anh gặp em nhé!)

“OK”.

Tôi nghe thấy yên tâm hơn khi biết anh sẽ lên đảo gặp tôi.

Tôi gọi điện cho Lavender, không thấy cô ấy nhấc máy. Thực sự lúc này tôi mong có một người để nói chuyện điện thoại. Lúc này Hạnh có lẽ đi học cũng chưa về. Tôi quyết định mặc kệ, điều cần thiết là nhanh chóng lên tàu đi về. Ronie vẫn đi lẵng nhẵng đằng sau, tôi thấy phiền phức quá thể. Cảm giác thật khó chịu và tồi tệ, quả là một bài học lớn. Tôi thấm thía vô cùng vì sự cả tin của mình!

Tàu bên Brooklyn là trên mặt đất, phải một lúc sau nó mới xuống lòng đất, vậy nên vẫn có sóng di động. Trong lúc đứng ở bên tàu, tôi đứng cách xa Ronie và tay lăm lăm cái điện thoại. Và điện thoại kêu, Ryan gọi: “Hey, I’ll meet you at 10, that’s too late for you? Are you on the island now?” (Anh sẽ gặp em lúc 10h, có muộn quá không? Em vẫn đang ở trên đảo chứ?). “I’m on my way home, sure at 10” (Em đang trên đường về nhà, 10h nhé). “Everything is OK?” (Mọi chuyện ổn cả chứ?). “Totally” (Hầu như vậy).

Tôi gọi lại cho Lavender, chuông reo, và người nhấc máy không phải là Lavender, là bà Mei, tôi thót cả tim

“Yes, you are Kin?” (Cô là Kin?)

“Oh, I’m sorry, just call to ask something urgent” (Ô, tôi xin lỗi, tôi chỉ gọi để hỏi vài thứ cần thiết thôi)

“This is your number?” (Đây là số của cô à?)

“Yes, my number” (Vâng)

“Well, Lavender is very busy at the moment and she’s not willing to take the phone, I hope you understand? Thank you very much for calling but stop bothering her!” (Lavender rất bận và nó cũng không sẵn sàng để nghe điện thoại đâu, tôi hi vọng là cô hiểu? Cảm ơn vì đã gọi nhưng đừng làm phiền nó nữa!)

Bà ta dập máy rất nhanh, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.

Tôi cảm thấy thật nghiêm trọng, đột nhiên, mọi thứ trở nên thật tối tăm. Rồi tôi sẽ không hiểu sao để đến spa mà không bị “trù úm” đây, dù sao bà Mei đã rất tốt với tôi. Tôi mới chỉ học được một vài “ngón nghề” và cũng có những khách hàng đầu tiên của mình, hầu hết là các cô bé tuổi teen con nhà giàu hoặc những phụ nữ da màu trung lưu. Bây giờ bị bà ấy giận không cho học nữa thì sẽ là một điều đáng tiếc to lớn. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng!

Hôm đấy gặp Ryan, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, và tôi cũng tỉnh táo nhanh chóng, không để lộ cho anh biết tôi vừa gặp chuyện. Ryan cầm đến cho tôi một hình cô gái da đỏ bằng đất, nói rằng đó là món quà của một người bạn Chile vừa tặng, Ryan muốn tặng cho tôi, anh gọi tôi là Pocahontas. Tôi giật mình, ngày nhỏ, có một thằng bé người Mỹ gọi tôi là Pocahontas, và đó trở thành biệt danh ngộ nghĩnh của tôi một thời gian. Tôi rất vui và nói rằng anh gọi tôi là Pocahontas nhé? “Of course, she has the most beautiful eyes that I have ever seen” (Tất nhiên rồi, cô ấy có một đôi mắt tuyệt đẹp). “Beautiful and painful?” “So painful, so beautiful”. Ryan rất thích hôn lên đôi mắt của tôi, và sau đó cắn lên tai rồi hít hít mái tóc. Rất ngọt ngào, cảm giác bình yên!

“Hey, would you like to go to Long Island for a picnic this Sunday?” (À, em có muốn đi picnic ở Long Island vào Chủ nhật này không?)

“Picnic, in this weather?” (Pic nic, vào thời tiết này?)

“Why not?” (Tại sao không?)

“OK”

Vậy là tôi sẽ được đi picnic. Lại phải xin Billy nghỉ thôi. Hôm sau tôi đến tiệm và nói với anh về việc tôi bị bà Mei bắt gặp khi gọi điện cho Lavender, và rằng tôi rất lo lắng nếu bà ấy không cho tôi học nghề nữa. Billy thoáng nghĩ ngợi và nói: “Không sao đâu em, bà ấy không làm gì em đâu, em cứ đi làm đi, dù sao cũng cẩn thận nhé!” Tôi cảm thấy bớt u ám hơn và thầm cảm ơn Billy, tôi tin anh đủ khả năng để thuyết phục bà Mei giữ tôi ở lại.

Ronie liên tục gọi điện cho tôi nhưng dứt khoát tôi không nghe máy. Cuối cùng, anh ta để cho tôi một cái voice message: “Anh xin lỗi em, anh vô cùng hối hận, nếu không được gặp em nữa có lẽ anh sẽ đi biệt xứ khỏi chốn này, anh không có ý muốn hại em, anh chỉ muốn được hôn em mà thôi, xin em nhấc máy để nghe anh nói”. Tôi phì cười vì tin nhắn, tôi biết anh ta cũng không dám làm gì quá đáng cả, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương lòng tin. Đàn ông, sống một mình, cũng khó tránh khỏi thiếu kiềm chế!

Tôi xin Billy nghỉ ngày chủ nhật từ bây giờ, anh thở dài và đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải xuống tiệm spa. Nghĩ tới vậy đã thấy ớn vô cùng.

12h đêm, cell của tôi réo ầm ĩ, tôi đang xem tivi dở. Số của Lavender, tôi hơi chờn chợn, không hiểu có phải bà Mei gọi hay không nữa, nhưng tôi vẫn nhấc máy vì có thể là cô nàng thì sao. Tiếng của Lavender, hoảng hốt, và như đang khóc:

“Hey, where are you? @love, I hate this f’cking life, can you help me? Please? Hell life is sh*t, help me, only you can help me, please, god @love it, please please....STOP IT, LEAVE ME ALONE, OPEN THIS F’CKING DOOR.....F’CK YOU!” (Chị đang ở đâu? Em căm ghét cái cuộc sống này, chị có thể giúp em không? Làm ơn đi, cuộc sống địa ngục này, chỉ có chị giúp được em thôi... Dừng lại đi, để tôi yên, mở cánh cửa chó chết này ra...)

Lavender tuôn ra một tràng rồi thét lên như vậy, rồi cô gái khóc nức nở.

Tôi không thốt lên được gì, cô ấy đang chửi ai vậy? Bà Mei ư? Thật tồi tệ! Chuyện gì đây?

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#28
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 26



Nghe Lavender gào thét một hồi, lúc sau tôi mới thốt lên được: “What’s going on Lavender? Are you OK? How can I help you? Something is wrong? Calm down, calm down and tell me” (Có chuyện gì thế Lavender? Cô ổn không? Tôi có thể giúp gì được cô? Có chuyện gì tồi tệ vậy? Bình tĩnh nào, bình tĩnh nói cho tôi nghe nào!)

- “Mei, she’s killing me, can’t take it, can’t take it” (Mei định giết em, đừng để chuyện đó xảy ra) Theo sau là tiếng đập như tiếng đập cửa thình thình đầy thịnh nộ.

- “You want me to call Billy?” (Cô có muốn tôi gọi cho Billy không?)

- “He can’t help, nobody can’ help, I’m sorry I’m sorry” (Anh ấy không giúp được gì đâu, không ai giúp gì được, em xin lỗi)

Rồi Lavender dập máy. Tôi gọi lại nhưng máy đã tắt. Tôi rất lo lắng và gọi điện cho Billy, một hồi anh mới nhấc, chắc do đã ngủ. “Trời, dữ vậy sao, thôi được, em ngủ đi, đừng lo, anh sẽ nói chuyện với bà Mei, không có chuyện gì đâu.” Billy đã làm tôi yên tâm hơn, nhưng quả là đang có rất nhiều chuyện xảy đến, things all seem so restless!

Tôi cũng chả ngủ được. Tôi nghĩ rất nhiều, tôi nghĩ về Ronie, về Lavender, về Billy, về Gabriel, về bà Mei, về Ryan, cuộc đời tôi chưa bao giờ gặp phải nhiều con người kỳ lạ đến như vậy. Tự an ủi tôi đang sống trong một thế giới khác thế giới quen thuộc của mình, và có thể cái thế giới ấy với tôi là kỳ lạ, nhưng đó là cái cách bình thường mà thế giới ấy nó diễn ra như thế.

Rất mệt mỏi nhưng tôi không bao giờ dám xin nghỉ ở spa. Sáng đấy tôi đến với một vẻ mệt mỏi và cảm thấy trong lòng rất đen tối. Tôi cũng thấy ngại ngần nếu phải giáp mặt với bà Mei, không hiểu chuyện cãi nhau hôm qua có liên quan gì đến tôi không. Thật buồn cười, từ ngày tôi chơi với Lavender, lúc nào tôi cũng nghĩ mình đang gây ra một tội gì rất lớn với cô ấy, tội gì thì tôi không tài nào nắn nó thành một điều gì hữu hình được.

Có lẽ đúng có chuyện, vì bà Mei hôm nay xin nghỉ. Thay vào đó là Sheryl đứng giải quyết công việc của tiệm. Sheryl nhìn tôi đi vào tiệm mà không nói một câu nào, lạnh băng. Mấy người làm trong tiệm có mỉm cười nhìn tôi, Helen cũng nhìn tôi cười, tôi thấy tội nghiệp cho cô gái ấy. Chẳng đợi được đến trưa là tôi đã ra ngoài gọi điện cho Billy hỏi xem mọi chuyện thế nào. Billy nói rằng anh đang ở nhà bà Mei và sẽ gọi điện cho tôi sau. Lúc này điều sáng sủa duy nhất tôi đang tự cảm nhận được để an ủi mình, đó là buổi đi picnic với Ryan vào chủ nhật. Bây giờ Ryan đang ở khá xa, tận bên Brooklyn, đi làm, mặc dù mới chỉ là thực tập, thật vất vả, sao hôm đấy tôi thấy nhớ Ryan như thế chứ.

Helen hỏi tôi có chuyện gì, tại sao tôi trông tôi mệt mỏi và ít cười nói hơn mọi khi như vậy. Tôi rất muốn hỏi Helen rằng, cô ta có biết ngày giỗ của mẹ Ronie hôm nọ hay không? Chẳng lẽ yêu nhau mà không biết ngày giỗ của mẹ người yêu? Nhưng sau đó thì sao, cô ấy sẽ ngạc nhiên vì làm sao tôi lại biết. Chán thật, đến chết vì cái bệnh tò mò, tốt nhất là không nên hỏi.

Mỗi lần thấy u ám tôi lại nhớ tới ông già ven sông, một cảm giác rất thanh thản mỗi lần nhớ tới ông ấy. Tôi dự định nếu hôm nay có về thì sẽ đi ven sông như mọi khi, và nếu gặp được ông ấy thì sẽ là tuyệt vời! Tôi cũng mong trời ấm áp hơn để có thể lúc nào đó ra ngồi ngắm ngọn hải đăng để vẽ món quà bí mật tặng Ryan thật nhanh.

Hôm nay tôi đã nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trên những hàng cây ven đường. Tôi còn nhớ tuần trước chúng trơ trụi và chỉ lấm chấm xanh, hôm nay đã ra dáng những hàng cây thực sự có sức sống, lá mọc ở tất cả mọi cành, một vài cây ra những bông hoa rất lạ và đẹp. Tôi đang nghĩ tới việc sẽ rủ Ryan vào trong Central Park ngắm khoảnh khắc sang mùa tuyệt đẹp này. Bỗng nhiên Ryan gọi điện đúng những khoảng khắc mơ màng ấy: “Hi my beautiful girl? What are you doing? Do you know something? I happened to see a very beautiful flower blooming just in front of my office, it reminds me of your beautiful eyes, how I miss you, I miss you” (Chào cô gái xinh đẹp của anh, em đang làm gì vậy, anh vừa nhìn thấy một bông hoa rất đẹp nở phía trước sở làm, nó khiến anh nghĩ đến đôi mắt đẹp của em, anh nhớ em biết bao!) . Và thế là tôi chảy nước mắt, thật kỳ lạ, anh có biết rằng tôi cũng đang nhìn thấy hoa nở và tôi cũng đang nghĩ đến anh? Cái đấy gọi là gì? Đấy là tình yêu đúng không? Thật là kỳ diệu!

Trở về nhà, ven sông, tìm ông già. Trời đã tối, ông già của tôi không viết được nữa mà đang ngồi ngắm nhìn một Manhattan đang lên đèn trong sương mờ. Vừa nhìn thấy tôi, ông đã chạm tay lên ngực, ra chiều rất xúc động cứ như cả tháng mới được gặp tôi. “You look tired today my girl, everything is OK? How’s the thing going?” (Trông cô mệt mỏi quá cô gái, mọi chuyện ổn cả chứ?). “Not so good at all, weird things happen around, I’m stuck in a swamp” (Không ổn lắm, có những chuyện kỳ quái đang xảy ra và cháu bị mắc kẹt trong cái đầm lầy này rồi). “Haha, life ain’t sweet at all right? Life, fight, it ain’t easy!” (Haha, cuộc sống không phải lúc nào cũng ngọt ngào phải không? Sống là đấu tranh, điều đó là không dễ dàng gì). Tôi cười và nắm tay. “Yeah, fight”. “Things with your beautiful boy friend is all right?” (Chuyện với cậu bạn đẹp trai của cô vẫn ổn cả chứ?). “Perfectly, he’s the one pulling me out of the swamp at the moment” (Vâng, tốt ạ, anh ấy là người kéo cháu ra khỏi cái đầm lầy này đấy ạ). “Oh, I’m glad” (Ồ, tôi rất mừng). Tôi phì cười, lại từ “glad” của Hugo, tại sao mọi người cứ phải glad vì Ryan yêu tôi nhỉ?

Tôi tâm sự với ông già rằng, tôi chưa bao giờ gặp nhiều chuyện kỳ lạ như vậy, tôi thậm chí kể cả chuyện “dại dột” đã mò đến nhà Ronie ra sao và đã hoảng sợ thế nào. “Oh, Lord, don’t be silly that way next time OK? But you’re brave girl, yeah, yeah!” (Chúa ơi, đừng ngốc nghếch như vậy nữa nhé? Nhưng cô là một cô gái dũng cảm đó). Bất ngờ số điện thoại của Lavender nhấp nháy, tôi vội vã xin phép ông già để nghe máy. Lavender hỏi tôi đang ở đâu và muốn gặp tôi. Tôi nói rằng mình đang ở trên đảo Roosevelt, nếu cô ấy muốn cô ấy có thể đi tàu F lên đảo và tôi sẽ ra đón. Lavender hẹn tôi ra đón trong vòng nửa tiếng nữa. Tôi hỏi ông già, ông có muốn nhìn thấy một cô gái còn đẹp hơn cả tôi hay không? Một cô gái Trung Quốc có nguồn gốc hoàng tộc, ông cười ha hả: “I dont think there is a more beautiful girl, you know why? Because which standard you are comparing to? There is no more, and there is no less, lets make yourself special, I think of you as special, not just as beautiful” (Tôi không nghĩ có cô gái nào xinh đẹp hơn, cô biết vì sao không? Bởi vì tiêu chuẩn nào để so sánh chứ! Không có hơn cũng không có kém, bản thân mỗi người là một điều đặc biệt, tôi nhớ cô vì cô đặc biệt chứ không chỉ vì xinh đẹp đâu).

Tôi cảm ơn ông vì lời khen khéo léo này, đúng vậy, đôi khi chả cần phải ghen tị vì nghĩ rằng ai đó xinh đẹp hơn mình, vì vẻ đẹp so sánh ấy là dựa trên một cái chuẩn như thế nào?

“How’s your novel?” (Cuốn tiểu thuyết của bác thế nào rồi?). “Oh, just in part the boy discovered something different of himself, and he decided to fight for it, the World War is at its end” (Ồ, mới đến phần cậu bé nhận ra những biến đổi của chính mình, và cậu ta quyế định chiến đấu vì nó, và cuộc Đại chiến thế giới lúc đó đã kết thúc). “Great, I’m glad that the war is over! I hate war” (Tuyệt quá, cháu rất vui vì chiến tranh đã qua đi, cháu ghét chiến tranh).

Lavender đến muộn hơn dự định nên tôi bảo ông già nên về ăn trước, vì không biết khi nào cô ấy tới, cũng tối lắm rồi. Ông già nháy mắt và đẩy xe về. Tôi đã thấy khá hơn rất nhiều, mặc dù xe ông có máy nhưng tôi vẫn đẩy ông đi hẳn một đoạn dài, vừa đi vừa hát lung tung hết cả. Ông thật tài giỏi, ông có thể làm cho tôi vui được đến như thế đấy.

Lavender mặc một chiếc áo len trắng có cổ rất đẹp nhưng xem chừng hơi lạnh. Tôi để ý kiểu mẫu thời trang ưa thích của Lavender lúc nào áo cũng có cổ và nó thực sự hợp với cái dáng cao mảnh dễ thương của cô ấy. Vừa thấy tôi, cô ấy lao tới hôn chụt một cái lên má, trông Lavender có phần vẫn tươi tỉnh, không “tả tơi” như tôi suy đoán, có thể cô ấy đẹp nên có tả tơi thì trông vẫn cứ đẹp. Lavender rủ tôi vào quán pizza trên đảo ăn, cô hỏi có phải tôi sống ở đây hay không? Tôi đành thú nhận và xin đừng nói cho ai biết về chỗ ở của mình. “Sure, trust me, but why you have to hide anyway?” (Chắc chắn rồi, tin em đi, nhưng tại sao chị phải giấu chuyện đó?). Tôi nháy mắt. “Just for some reasons” (Một vài lý do).

“What was wrong with you the other day? Something bad between you and your mother?” (Mà có chuyện gì với cô hôm nọ vậy? Có việc gì tồi tệ giữa cô và mẹ cô à?)

“Oh, THAT, well, she locked me in my room, took my phone and did several stupid things, I was mad, just a bit out of control” (Ồ, mẹ em khóa cửa nhốt em trong phòng, thu điện thoại của em và làm vài thứ ngớ ngẩn, em đã phát điên)

“What, she locked you in your room? That’s weird, you’re over 20, I mean, you can sue her for doing so, hey you did something crazy too?” (Bà ấy nhốt cô lại u? Thật kỳ lạ, cô đã ngoài 20 tuổi rồi, cô có thể kiện bà ấy về việc đó nữa chứ, mà có phải cô đã làm gì đó điên rồ không?)

“Oh, me, sure, of course, that’s why I was locked, haha” (Em ư, tất nhiên rồi, thế nên em mới bị nhốt)

“What did you do?” (Cô đã làm gì vậy?)

“Oh, just something” (Ồ, một vài thứ)

Lại thấy Lavender khó hiểu y như mẹ và chị vậy, thậm chí tôi lại thấy giống cả Garbriel nữa. “You want to go to club?” (Chị có muốn đi club không?). “Now? We’ll be home late” (Bây giờ ư? Chúng ta sẽ về nhà muộn mất). “Don’t worry, I’ll take you home, wanna meet my boyfriend?” (Đừng lo em sẽ đưa chị về, chị có muốn gặp bạn trai em không?).

Tôi rất muốn đi xem club thế nào, và người yêu của Lavender ra sao, nhưng quả thực, hôm đó tôi rất mệt mỏi, rất mệt và nếu đi thì tôi không còn sức, tôi đành xin khất. Mặt Lavender xị xuống. “Hey, if someday, I’m dead, will you remember about me?” (Nếu có một ngày em chết đi liệu chị có nhớ em không?). “What, why you are saying so? Don’t say that” (Gì cơ? Sao cô lại nói thế? Đừng nói vậy nữa). “Because I am going to, and you know what, I’d go directly to hell” (Thật đó, chị biết đấy, em sẽ bị xuống địa ngục cho xem”. Giọng của Lavender nghe thật u ám, như một điềm không lành.

Tôi hỏi Lavender có muốn đi picnic cùng tôi chủ nhật này cùng bạn trai của tôi hay không? Mắt cô sáng lên và nói có, cô ấy rất muốn biết bạn trai của tôi trông thế nào. “He must be handsome right? Somebody deservable, haha” (Chắc hẳn anh ấy phải rất đẹp trai, một người xứng đáng). Có vẻ như Lavender rất muốn tâm sự với tôi thật nhiều chuyện. Buổi tối, ngắm nét măt của cô gái đẹp này trong ánh đèn vàng của tiệm pizza không biết chán, lông mi dài chớp chớp, da trắng mịn, cái mũi dọc dừa hênh hếch cứ như nửa cười nửa khóc và một cái miệng cười rất dịu dàng. Lại thầm ghen tị với anh chàng người yêu của cô, sẽ được ngắm cô cả ngày như thế, và được...làm nhiều việc hơn thế. Tôi không biết người yêu của Lavender trông như thế nào, nhưng tôi chợt giả sử, Lavender và Ryan sẽ là một đôi tình nhân hoàn hảo, đặc biệt nếu họ đi đóng phim. Sẽ ra sao nếu tôi rủ được cả hai người họ đi chơi nhỉ, chắc cả cái thiên hạ này phải ngoái nhìn.

Lavender rút ra một điếu thuốc và hút, tôi hơi sững sờ, tôi vốn không thích con gái hút thuốc, và cô gái đẹp như vậy mà hút thuốc thì khó coi quá. Nhưng Lavender hút thuốc rất sành điệu, thật chẳng thấy nó dung tục chút nào. Cô hỏi tôi, có muốn thử hút thuốc không? Nhìn Lavender hút thuốc đáng yêu đến nỗi, tôi cũng muốn thử, nhưng còn chần chừ.

Rít một hơi, thả khói, rồi cô cười. “OK, I will tell you my story, if you are not tired and if you are willing to listen? How’s that?” (Ok, em sẽ kể cho chị nghe chuyện của em nếu chị không quá mệt và chị muốn nghe?)

“I’m a bit tired but I am willing to listen” (Tôi hơi mệt chút nhưng tôi rất muốn nghe cô kể).

“OK”

Tôi bắt đầu nghe, và châm thử điếu thuốc đầu tiên của cuộc đời!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#29
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 27





Câu chuyện của Lavender lộn xộn lung tung và rất hay được nhắc đi nhắc lại một chi tiết nào đó. Nhưng có thể hiểu là như sau:

Lavender là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà rất có năng khiếu về nghệ thuật. Bà Mei thì chỉ thích hai cô con gái mình theo nghiệp kinh doanh và rất chú trọng trong việc chăm sóc hai cô gái này, vì bà rất tự hào về dòng máu Mãn Thanh danh tiếng của mình. Nhưng bất chấp mẹ và họ hàng tự hào đến đâu và quyết tâm gây dựng gia đình thành một tập đoàn có tiếng tăm, cô gái quyết tâm theo học ngành designer (thiết kế) ở một trường đại học rất bình thường ở New York thay vì sẽ đi theo học một ngôi trường Academic nào đó quý tộc hơn do mẹ lựa chọn. Mẹ con từ bé đã không hợp nhau nhưng cũng từ đấy bà Mei khó chịu ra mặt.

Đi học trong một môi trường về nghệ thuật và nơi cái đẹp được tôn vinh, cô gái nhận được rất nhiều lời mời để không chỉ biểu diễn thời trang, làm người mẫu mà còn đi đóng phim. Tôi không nhớ rõ năm nào, chỉ nhớ là hình như năm Lavender mới vào đại học có trở về Hong Kong và đã định xin đi hoa hậu TVB ở đây và đã có lời mời đóng phim. Nhưng bằng cách này hay cách khác, bà Mei hầu như phong tỏa mọi khả năng cô có thể tham gia được bất cứ thứ gì. Lavender nói có lúc cô vô cùng tuyệt vọng và còn quỳ xuống nói với mẹ rằng, cô đi học designer cũng giống như mẹ cô đang kinh doanh spa và vàng bạc đá quý, cô có thể giúp bà gây dựng thương hiệu và tất nhiên góp phần làm đẹp cho các cơ sở kinh doanh của bà ấy. Nhưng bà Mei là một người rất kỳ quái, không thể hiểu nổi rằng, Mei đang cố gắng bảo vệ cái danh dự gì của gia đình trong khi chính bản thân bà ta cũng chả ra gì.

"i see Mei is a very talented at doing business, i mean, i don’t see a lot of women, especially Chinese succeeded this way here in the US" (Tôi thấy Mei rất tài trong việc kinh doanh, không có nhiều phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ Trung Quốc thành công trên con đường đó ở Mỹ).

"Yeah, but then what, she left my father in Hong Kong just because he doesn’t like business, that sucks, she doesn’t even think of me and my sister, just think of herself" (Đúng nhưng mẹ tôi đã bỏ bố tôi ở lại Hong Kong chỉ bởi ông ấy không thích kinh doanh, mẹ cũng không bao giờ nghĩ cho tôi và chị gái, bà chỉ nghĩ đến bản thân mà thôi). Giọng của Lavender giận dữ.

"Where’s your father now?" (Thế bố cô giờ ở đâu?)

"He’s in Hong Kong, they never divorced, Mei doesn’t like that, but they would never live together" (Ông ấy ở Hong Kong, họ không bao giờ li dị vì Mei không muốn thế nhưng họ cũng không bao giờ sống cùng nhau).

"i’m sorry to hear" (Tôi rất tiếc)

Thế rồi, đánh bạo, tôi hỏi một câu:

"i have strange feeling about that relationship between your mother and Billy" (Tôi có cảm giác rất lạ về mối quan hệ giữa mẹ cô và Billy)

"What? Oh, i don’t know, you mean, having an affair? Billy is great, he’s like my brother, my mother would never throw away her pride for f** him." (Gì cơ, ôi em không biết, ý chị là có mối quan hệ gì ư? Biily rất tuyệt, anh ấy giống như anh trai em vậy, mẹ em sẽ không bao giờ vứt bỏ giá trị của mình để có quan hệ với Billy đâu)

Rồi Lavender ôm mặt, có thể Lavender cũng chả biết gì, có thể cũng chả có chuyện gì, mà cũng có thể Lavender không muốn nói cho tôi biết. Lavender ngày càng tỏ ra xúc động và gay gắt trong câu chuyện của mình.

"But you know one thing, even she does all these stupid things, she won’t hurt me this bad, she’s trying to destroy me just because i’m so much alike my father" (Chị biết không, mỗi khi bà ấy làm những việc ngớ ngẩn như thế em cảm thấy rất tổn thương, bà ấy đang cố gắng phá hoại cuộc đời em chỉ bởi vì em quá giống bố).

"Destroying you? what on earth she could do such a thing, she can not destroy such a beautiful daughter like you" (Phá hoại cuộc đời cô ư? Bà ấy không thể làm như thế được, không thể làm hại một cô con gái xinh đẹp như cô!)

"Beautiful? stop splling out that word, i hate that, f’ck that, that’s what my mother tries to tell me over and over, then i have to keep my pride, and then all bunches of madness out there, some even tries hard to have @ítítít with me just because i’m beautiful, i’m just a normal person and do my own things. People bother me so much, @love!" (Xinh đẹp ư? Đừng nói đến từ đó nữa, em căm ghét nó. Đó chính là lý do mà mẹ em suốt ngày nói đi nói lại, đại loại như em phải biết giữ giá của mình và một đống vấn đề điên rồ kéo theo đó, có nhiều kẻ cố gắng tìm mọi cách để quan hệ với em chỉ vì em xinh đẹp; em cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi. Mọi người làm phiền em quá nhiều!)

Giọng của Lavender đầy phẫn nộ và to tiếng khiến người đàn ông bán pizza cứ há hốc mồm vừa ngắm vừa nghe đầy ngạc nhiên. Mấy người trong quán đó ai cũng nhìn, thật may quán trên đảo rất ít người, nên cũng bớt ngại hơn với những câu chửi bậy của Lavender.

"The more she tries to stop me, the wilder i am, that’s how life goes, haha" (Bà ấy càng cố ngăn cản em thì em càng điên hơn, cuộc sống là thế mà)

"Why she doesn’t want me to be your friend? May be I’m too ordinary for you?” (Tại sao bà ấy không muốn tôi kết bạn với cô nhỉ? Hay tại tôi quá tầm thường với cô?)

“May be because she sees you wild, just like me, and because Billy likes you, haha” (Có thể bà thấy chị hoang dã giống em, và cũng vì Billy thích chị)

“What do you mean by “likes”? (Thích? Ý cô là gì?)

“Oh, I mean, jealous, she’s just jealous with you” (Ồ, ghen tị đó mà, bà ấy ghen tị với chị).

“Well, I just see it normal that people having problem with their parents, I have problems with my mother too, sometimes” (Ồ, tôi thấy người bình thường cũng có rắc rối với bố mẹ, tôi thi thoảng cũng có vấn đề với mẹ tôi mà)

“Oh, really, that she’s willing to kill you too?” (Ồ, thật sao? Thế mẹ chị đã bao giờ có ý định giết chị chưa?)

“What, kill, arent you exaggerating?” (Gì cơ? Giết? Cô không phóng đại đấy chứ?)

“No, she’s trying to do so now” (Không, bà ấy đang cố làm như vậy đó)

“How?” (Như thế nào cơ?)

“I’m going to marry my boyfriend, no matter what!” (Dù gì em cũng sẽ kết hôn với bạn trai em)

“Your mother doesn’t like your boyfriend?” (Mẹ cô không thích bạn trai của cô à?)

“She hates him more than any sh*t in this world” (Bà ghét anh ấy hơn bất cứ thứ gì trên đời này)

“Why?” (Tại sao?)

“Because he’s black, and he’s not Chinese, of course!” (Bởi vì anh ấy là người da đen, và tất nhiên là không phải người Trung Quốc)

Tôi giật cả mình và trợn ngược mắt vì từ “black”. Một người da đen ư? Lavender đang yêu một anh chàng da đen sao? Thật là khó tin, một cô gái xinh đẹp nhường kia mà lại yêu một anh da đen. Tôi không ghét người da đen nhưng nói thật lòng rằng, một cô gái như Lavender mà yêu một anh chàng đen kịt thì thấy....xót quá. Có gì thắc mắc đâu khi bà M ei lại dữ dội tới thế?

Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần 2 năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương. Lavender kể rằng cô đã từng bị nhốt ở trong nhà một tuần liền và cô cũng không ăn gì trong vòng một tuần đó, tới mức bà Mei đành phải nhượng bộ và đưa cô đi cấp cứu. Có lúc hai người đang trong một quán ăn mà bà Mei nhờ Sheryl tới lôi Lavender xềnh xệch về. Bà Mei tìm đủ mọi cách nói chuyện với anh chàng kia mà không ăn thua. Và có lúc: “I tried to kill myself two times, but then I thought of Josh, he’s going to kill him too without me” (Em đã muốn tự tử hai lần nhưng em còn nghĩ đến Josh, anh ấy sẽ tự tử theo em mất)

Bạn trai của Mei là một chàng trai trong đội ngũ người mẫu của công ty người mẫu gì đó ở New York nơi Lavender đang làm việc. Cô tham gia công ty này vừa với tư cách là designer, vừa là người mẫu. Lavender xinh đẹp đã hớp hồn từ ông giám đốc cho tới mấy anh chàng người mẫu, và hiển nhiên là chàng Josh này. Josh có mẹ là người da trắng và bố là người da đen, gốc Puerto Rico, có mái tóc và đôi mắt màu nâu. Lavender nói rằng lúc cô gặp tôi cô cũng rất muốn biết tôi thuộc chủng tộc gì, vì mắt và da tôi rất giống...Josh. Có phải vì thế mà Lavender thích tôi hay không?

“No, its because I see you are wild!” (Không, bởi vì em thấy chị rất hoang dã)

Thế ra tôi là một người “hoang dại” nên được yêu mến đấy.

Lavender và Josh đến với nhau vì tiếng sét ái tình. Cái lần chàng thử lên người bộ quần áo của Lavender thiết kế là hai người cũng không rời được nhau nữa. Josh là một người rất cao lớn và đẹp trai (theo như ánh mắt mơ màng của Lavender) và là một người tình tuyệt vời, rất nhiều người coi là một đôi đẹp. Nhưng ông giám đốc theo đuổi cô thì tỏ ra dèm pha ra mặt, và đã đuổi Josh khỏi công ty một thời gian sau đó. Lavender cũng xin thôi chỗ đó luôn. Và cứ mỗi buổi tới trường lại có cái xe Ford cáu cạnh đứng ám cô gái, mỗi lần như vậy Billy lại là người ra tay giúp đỡ khi tới đón cô mỗi lần cô cầu cứu. Billy vô tình cũng bị ông ta “hỏi han” đôi lần, thậm chí Josh cũng tỏ ra ghen tị. Thật tiếc Josh chưa có xe riêng để tới “giải cứu” cho cô. Một năm thì ông giám đốc kia đành phải từ bỏ và chuyển sang một cô người mẫu mới nổi ở New York. Lavender thoát nạn ông ta, nhưng bà Mei thì điên cuồng chống phá. Lavender và Josh đã trốn sang tận Cali chỉ được 1 tháng đã bị bà Mei kéo về vì lý do “mất tích”. Chẳng biết vì sao mà cảnh sát tới tận nhà của Josh để hỏi thăm và khiến anh chàng gặp rắc rối lớn một thời gian. Hiện giờ Josh có một “bản án” (được gọi là Restraining order), đó là không được lại gần Lavender ít nhất là 200 mét.

“The more she tries to stop me, the more we are in love, madly in love, NOTHING, NOTHING ever in this world she could ever do anything to stop me, she can not control me, this is what I am killing myself for her!” (Bà ấy càng cố ngăn cản em thì chúng em càng yêu nhau điên cuồng, không có gì trên thế giới này có thể ngăn cản được em, bà ấy càng không thể kiểm soát được em, đó là lý do mà em đã tự tử)

“You are killing yourself? What?” (Cô đã tự tử?)

“Yes, I am killing myself” (Đúng thế).

Mắt của Lavender ngầu đỏ, tôi thấy rùng hết cả mình, nổi gai ốc lấm chấm, tôi thấy sự hoang dại trong từng lời nói của Lavender, một cô gái không dịu dàng và mỏng manh yếu ớt như tôi vẫn đinh ninh. Một người dám sống và dám yêu. Bà Mei là một người mạnh mẽ, tôi thấy rõ ràng như vậy, nhưng bà ấy đã sai lầm vì đứa con gái của bà cũng được thừa hưởng cái gien đó, và họ đang chống đối nhau bằng sự mạnh mẽ điên cuồng của mình. Thực sự lúc đó tôi mới hiểu cái câu mà tôi vẫn hay nghe trong phim Hong Kong: “Hỏi thế gian tình là gì? Mà con người phải sống chết có nhau”. Lúc đấy thì tôi thấy câu này chả sến chút nào. Tôi chưa đủ kinh nghiệm để trải nghiệm như thế. Tôi mới nghĩ việc mình bất quản khó khăn lạnh lẽo để tìm được ra Ryan đã là một kỳ tích, nhưng cô gái trước mặt tôi, một cô gái vô cùng xinh đẹp, lại có thể biết yêu thương chung thủy và đấu tranh hết mình như thế. Tôi thực sự khâm phục.

Josh là một chàng trai như thế nào mà khiến Lavender có thể chết vì anh ta như vậy nhỉ? Tôi cũng không hiểu, vì sao Lavender lại “killing myself?”.

Đúng là một cô gái mạnh mẽ, cô nói như trút hết ruột gan như vậy mà không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi chỉ nghĩ tới lúc tôi về Việt Nam và sẽ phải chia tay Ryan, cho dù không ai ngăn cấm, có lẽ tôi cũng phải mất cả một tuần cho nước mắt. Tại sao Lavender lại thích tôi như thế? Tại sao cô ấy lại muốn tâm sự với tôi?

“Because I see you are wild, you will sympathy for what I tell you, I know, I know you Kin, I know” (Bởi vì em thấy chị hoang dã, chị có thể đồng cảm với những gì em kể, em hiểu chị mà Kin)

Tôi xúc động vì những gì Lavender đang nói, Billy và Lavender đều yêu quý tôi và có điểm chung khi nhìn về con người tôi, vậy nên, tôi hiểu Billy đang ngấm ngầm giúp đỡ cô, trong đó việc đưa tôi đến với Lavender cũng là một cách.

Tôi hiểu ý “wild” của Lavender, cô ấy nghĩ rằng tôi hiểu và cũng hoang dại như cô ấy. Và đúng thế, tôi cũng là một người rất hoang dại, nhưng theo một cái cách của riêng mình.

“Its so late now, I don’t think you can get home without trouble now” (Bây giờ cũng muộn rồi, tôi không nghĩ là giờ cô có thể về nhà mà không có rắc rối gì)

“Can I sleep with you?” (Em có thể ngủ lại chỗ chị được không?)

Tôi thấy thật khó xử, nhà tôi không thể nào đưa người nước ngòai về, hơn nữa, lại rất chật, sẽ không có chỗ cho cô ấy ngủ. Mà từ chối thì ngại ngần làm sao.

“You have no place to go?” (Cô không có chỗ nào để đến sao?)

“No, can’t go home” (Không, em không thể về nhà)

“Where is Josh?” (Josh đâu?)

“He’s out of town” (Anh ấy đang ở ngoại ô)

“It’s just, we’re having a very small apartment, and because my mother is a diplomat, it is forbidden to bring a foreigner home” (Bởi vì, chúng tôi ở trong một căn hộ rất nhỏ và mẹ tôi không cho phép đưa người nước ngoài về nhà). Tôi đành phải thú nhận.

“Oh, OK, let see” (Ok, Ok, em hiểu rồi).

“Come over to Billy’s house”. (Hay cô tới nhà Billy vậy)

“It’s too far away” (Quá xa)

“How about your sister?” (Thế còn chị gái cô?)

“F’ck her”

Không nói thêm câu nữa, tôi nhấc máy gọi điện cho Billy, bây giờ chỉ có Billy có thể giúp được Lavender. Tôi nói với Lavender đi dạo bờ sông nếu cô đi được trong lúc Billy tới đón, cửa hàng pizza cũng sắp đóng cửa. Tôi muốn dẫn Lavender đi dạo ra tới bến và đưa cô sang Manhattan, Billy sẽ đón ở bên đó.

Lavender đồng ý, lúc này trông cô lại trở nên yếu đuối vì đã chịu nghe lời tôi. Hôm nay cô đã trút rất nhiều, tôi hy vọng như thế sẽ làm cho cô thêm phần nhẹ nhõm, cho dù tôi thấy cô đang có một cuộc sống nhiều bất ổn, và ngày mai thì cô sẽ thế nào nhỉ?.

“You see me wild too, right?” (Chị cũng thấy em điên phải không?). Lavender hỏi

“Of course, beyond my imagination” (Tất nhiên, ngoài sự tưởng tượng của tôi)

“You want me to show you how wild I am?” (Chị có muốn thấy em điên như thế nào không?)

“I already did”.

Lavender cười ầm lên. Thế rồi, cô nhảy lên bờ lan can của dòng sông và trườn hẳn ra ngoài.

“Stop it Lave, the police will come, dont be that wild” (Dừng lại đi Lave, cảnh sát đến bây giờ đó, đừng điên như thế). Tôi hôt hoảng chạy theo và tìm cách ngăn lại.

Chẳng ăn thua, cô ấy đã trong tình trạng chuẩn bị nhảy xuống nước, và nếu nhảy thì chỉ trong 3 phút không có người cứu thì cô ấy sẽ chắc chắn chỉ có chết thôi, vì nước sông rất sâu và nước sông rất lạnh lùng!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#30
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 28





"Come down here Kin" (Xuống đây nào Kin), Lavender vừa thò chân xuống nước vừa vẫy gọi tôi, tay bám vào thành lan can theo kiểu như nửa như muốn buông người xuống. Lúc này trông cô đúng là điên chứ chẳng phải là hoang dại.

Tôi chạy tới và nói rằng, hoang dại thế cũng là hay, nhưng hoang dại tới mức dại dột như thế này thì chẳng có gì thú vị cả. “I don’t like this kind of wild though” (Tôi không thích suy nghĩ hoang dại kiểu này). Mặt Lavender ửng đỏ, không biết do lạnh hay bám quá lâu khiến cô mỏi, hay là cô ngạc nhiên trước sự thất vọng của tôi. “Hey Lavender, come back here, i’ll tell you how to release your stress” (Lavender, quay lại đây đi, tôi sẽ bảo cô cách để giảm stress). “I did try to kill myself you know, but then i couldn’t do that, now i just want to jump, but i can’t either” (Chị biết không, em đã thử tìm cách tự tử nhưng rồi lại em lại không làm được, bây giờ em chỉ muốn nhảy xuống nhưng em cũng không thể). Tôi vươn người ra và với tay bảo rằng lên đây, tôi sẽ cố kéo lên. “Everything will be allright, that’s how life goes, you are too young to be this wild” (Mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi, cuộc sống là như vậy mà, cô còn quá trẻ để hoang dại như vậy).

Cuối cùng cũng có một người phụ nữ đi về phía chúng tôi, bà ta hốt hoảng khi thấy cảnh tượng như vậy: “Oh my god, get up here girls, what are you doing?” (Ôi trời, lên đây đi các cô gái, các cô đang làm gì vậy?). Người phụ nữ kêu lên thất thanh. Lavender toét miệng cười như trêu ngươi. Tôi quay lại trấn tĩnh bà ta: “She’ll be up here, don’t worry” (Bà đừng lo, cô ấy sẽ lên ngay). Bà ta lao ra lan can chìa tay và gọi Lave trở lên. Cô gái cuối cùng cũng chịu lên, nhưng cô nắm tay tôi lên chứ không nắm tay của người phụ nữ kia. Bà ấy đứng mắng chúng tôi: “What on earth you are fooling around here at this time? Go home girls, there are things not for you to play” (Các cô làm trò ngu ngốc gì ở đây giờ này vậy? Về nhà đi, đây không phải chỗ để chơi đâu). Lavender cáu lên: “Just OK, but thank you” (Ok, cám ơn). Người phụ nữ tối sầm mặt, lắc đầu rồi bỏ đi, chắc hẳn bà ta đang nghĩ tới hai cô gái Trung Quốc bị điên ở đâu lạc về thích nghịch ngợm.

Tôi quay ra nói với Lavender: “Scream, that’s how i release my stress” (Hét lên thật to, đó là cách tôi làm để giải tỏa stress). “Scream, like this?” (Hét to lên, như thế này ư?). Vừa nói dứt lời Lavender hét lên rất to và mạnh khiến người phụ nữ lại giật mình ngoái đầu lại nhìn xem có phải lại ai đó bị làm sao hay không? Tôi thoáng sững sờ vì cái cách Lavender hét lên, giống y như tôi vậy!

Tôi nắm chặt tay Lavender và kéo đi khẩn trương trước khi cô ấy sẽ nghĩ ra trò gì “hoang dại” hơn thế. Tôi hỏi Lavender rằng cô ấy thấy thế nào sau khi đã hét xong? Cô ấy bảo “wilder than ever” (hoang dại hơn bao giờ hết). Tôi kể rằng tôi có một ông già rất đáng yêu, ông ấy là người tôi chia sẻ nỗi buồn và niềm vui, có thể khi nào tôi sẽ giới thiệu Lavender cho ông ấy. Nhưng Lavender hờ hững và có vẻ không quan tâm tới ông già viết tiểu thuyết của tôi. Cô ấy còn dường như hơi ghen tị vì tôi có người để chia sẻ niềm vui nỗi buồn.

Bến lúc này đã rất vắng vẻ, tôi đưa Lavender sang bến đầu tiên ở Manhattan. Dặn cô đừng nói chúng tôi đã ở trên đảo với Billy. Lavender rất hay bị đàn ông ở trên bến nhìn chằm chằm, cô phì cười đầy mỉa mai và nói: “All bitchy men!”

Đợi khoảng 10 phút thì Billy tới đón. Anh hỏi chúng tôi đi đâu và chúng tôi chỉ nói rằng ngồi ăn pizza ở một quán ở bên Queens. “Mei was calling me, what’s wrong with your phone?” (Mei vừa gọi anh, có vấn đề gì với điện thoại của em vậy?) “Oh, just ran out of battery” (Ồ, nó hết pin ấy mà). Lavender nói tỉnh bơ dù tôi biết thừa cô tắt máy. Billy và Lavender tỏ ra rất lo lắng nếu tôi phải về một mình, tôi nói rằng không sao, tôi vẫn về khuya như vậy. Billy đưa tôi xuống tận bến tàu, nhìn tôi lên tàu rồi mới quay trở lại.

Chia tay Lavender và lang thang một mình trở về nhà, tôi vẫn có một cái cảm giác gì đó rùng mình, như thể vừa xem xong một bộ phim hay đọc xong một cuốn truyện ấn tượng tới mức bị ám ảnh. Giá mà lúc này tôi gọi điện tâm sự được với Ryan, nhưng đã muộn quá, anh cần phải ngủ.

Lên đảo một lúc thì tôi nhận được một voice message của Ronie. Anh ta bảo rằng vừa gọi điện cho tôi mãi mà không được (là vì tôi ở dưới tàu điện ngầm không có sóng), anh ta rất muốn nói chuyện lại với tôi và hy vọng có thể gặp tôi vào buổi trưa ngày hôm sau. Thế là trong cái cảm giác muốn được nói chuyện với ai đó, tôi nhấc máy gọi điện cho Ronie.

Ronie nói chuyện với tôi rất tình cảm, thật là một cảm giác tội lỗi, nhưng lúc đó tôi lại thấy những lời nói ấy rất ấm áp, giọng tôi cũng nhẹ nhàng và dễ chịu hơn rất nhiều khi nói chuyện với anh ta. Tôi hỏi mối quan hệ của anh ta và Helen đến đâu, anh ta nói rằng khi chúng tôi nói chuyện với nhau thì đừng nhắc đến Helen. “Đàn ông thật là buồn cười, và tôi không đi ăn trưa với anh đâu”, tôi thốt lên như vậy trước khi tạm biệt Ronie và bước chân vào nhà.

11 rưỡi đêm, quá mệt và tôi lăn ra ngủ, quả thật dạo này có quá nhiều suy nghĩ.

Sáng thứ bảy, 8h Billy đã nói với tôi hôm nay anh đóng tiệm và tôi có thể ở nhà. Tôi hỏi Lavender ra sao rồi? Anh nói rằng cô ấy ổn thôi, hôm nay Billy có vấn đề gì đó cần giải quyết. Được hôm thứ bảy đông khách mà lại nghỉ, đúng là có…vấn đề!

Tôi chạy xuống dưới nhà tìm ông già, chả hiểu sao tôi muốn kể ngay cho ông ấy nghe câu chuyện về Lavender và muốn biết ý kiến của ông ấy ra sao.

Tôi bắt gặp người phụ nữ là news director (đạo diễn tin tức) – bạn ông dạo nọ đang nói chuyện rất vui vẻ. Họ nhìn thấy tôi đều cười và vẫy tay chào.

- “So you are off today girl? Nice Saturday hah?” (Cô được nghỉ hôm nay à cô gái, thứ 7 đẹp trời phải không?)

- “So glad to meet you again, M’am” (Rất vui gặp lại bà). Tôi cười và chào bà ấy - “You are off today too?” (Bà cũng nghỉ hôm nay à?)

- “Oh, now i have to go now, just in 15 minutes” (Ồ, tôi phải đi bây giờ đây, khoảng 15 phút nữa)

- “Are you going to NY1 station to make the news?, i’ve never been to a studio station, i just see it on TV that the presenter is speaking and behind her back is whole bunch of people working, that’s what you are doing?” (Bà đến đài NY1 để làm chương trình tin tức phải không? Tôi chưa bao giờ đến một trường quay nào, tôi chỉ thấy trên ti vi khi mà người dẫn chương trình nói và bên cạnh cô ấy là một đống người đang làm việc, có phải đó là công việc của bà không?)

Bà cười rồi bất ngờ tặng tôi một đề nghị: “Wanna come see?” (Cô có muốn tới xem không?)

- “What?” (Thật ư?) Mắt tôi sáng rực. Một đề nghị ngoài dự định của tôi.

- “They allow to let me in?” (Họ có để cho tôi vào không?)

- “Well, bring your ID with you, i try to let you in” (Ồ, mang giấy tờ cá nhân của cô đi, tôi sẽ đưa cô vào)

Tôi chợt nghĩ ra mình chẳng có cái ID gì cả ngoài chứng minh thư, có chăng là cái visa ngoại giao của tôi. Tôi hỏi bà có được không? Bà ấy nói rằng tôi cầm cả hai đi, và phải nhanh lên. Chúng tôi sẽ sang bên Manhattan bằng tàu điện ngầm.

Trụ sở mới của Đài NY1 mới được chuyền về tòa nhà Chelsea Market từ năm 2002. Sau khi qua một hàng security (bảo vệ), tôi phải ngồi ở duới sảnh trong của tòa nhà chờ một chút, rồi tôi sẽ được theo bà đi quay tin ở uptown (khu phố trên). Những gì tôi nhìn thấy nơi đây, đó là sự hối hả và năng động, tạo cho tôi cảm giác choáng ngợp và rất hồi hộp và tự nhiên thấy mình…thật vô tích sự. Đủ hiểu vì sao cái thế giới này lại phát triển như thế.

Tôi được đồng ý đi theo đoàn xe đi uptown quay phóng sự về một cuộc diễu hành của người Tây Ban Nha. Vui quá thể và oách quá thể. Cô phóng viên dễ thương đứng “biểu diễn” rất chuyên nghiệp, nhưng lát lại bị vướng tiếng ồn và nói vấp cho dù đang quay live. Anh quay phim và cô phóng viên sau quá tam ba bận bị nói vài câu khá nặng nề vì hôm nay không được như ý. Cô ấy cúi đầu xin lỗi và hứa sẽ làm lại thật tốt, rất kiên nhẫn và cam chịu.

Bà news director đã kết thúc buổi quay hình bằng lời nói ghé vào tai tôi: “i used to be her, embarrassing and patient, but it’s worth it!” (Tôi đã từng như cô ấy, lúng túng nhưng phải kiên nhẫn, nó rất đáng giá đấy).

Câu nói của bà làm tôi nhớ tới năm tôi học đại học năm thứ hai, được may mắn gặp gỡ và nói chuyện với một phóng viên Reuters kỳ cựu và cực kỳ tài năng. Chỉ sau một buổi nói chuyện mà tôi choáng ngợp bởi kiến thức và sự nhận thức thâm thúy của nhân vật này. Ông ta kể rằng, ông ta đã từng bị vùi dập thảm hại ở một tòa báo, sau đấy bị ganh tị và phá vì đối thủ kèn cựa. Có lúc thất vọng chán đời đi phục vụ trong quán ăn ở một khu phố toàn dân gangster và nghèo khổ. Chủ quán có lúc chửi bới không ra gì chỉ vì một việc rất nhỏ đó là đưa nhầm thực đơn sang một bàn mà đã gọi rồi hay có lúc rán khoai tây hơi bị cháy. Nhưng chính mỗi lời chửi bới ấy lại là một bài học rèn luyện sự kiên nhẫn và bản lĩnh. Và khi đã cảm thấy phải “quay trở lại”, ông đã trụ lại trên cái “chiến trường” ấy và cực kỳ thành công. Ông nói, ông đã thể hiện hết được cho các đối thủ cũ của mình rằng, bản chất của ông thì không ai có thể vùi dập được, và rằng nhờ mấy lời chửi bới của họ, và cả ông chủ quán ăn, đã giúp ông bỏ qua được sự tự ti và ngẩng đầu bước tiếp.

Hôm nay bà đạo diễn cũng nói với tôi những lời nói tương tự: “Someday you’ll get hurt by somebody just by making you stupid, but someday because of these people you are grown, without pain you’ll never be succeeded” (Sẽ có lúc cô bị tổn thương bởi những điều ngu ngốc người khác gây ra, nhưng rồi một ngày nhờ chính những người đó, cô sẽ trưởng thành hơn, không có vấp ngã thì không thể thành công).

Lúc đó tôi chưa thực sự đi làm, chưa va chạm cuộc sống nhiều, mới bị mẹ mắng đã cảm thấy rất đau lòng. Tôi hiểu mà chưa ngấm hết những gì họ nói, nhưng không ngờ chúng lại hữu hiệu giúp tôi trong những ngày tháng sau này, khi tôi hiểu thế nào là c’est la vie (Cuộc sống là thế đó). Người ta chửi tôi vài câu nhưng nếu là do tôi sai tôi tự nguyện cúi đầu nhận lỗi, người ta chửi tôi khi họ sai thì tôi sẽ chứng minh cho họ thấy họ sai thay vì điên cuồng thất vọng hay đau lòng. Và tôi đủ hiểu, kẻ sỉ nhục và làm cho tâm hồn mình đau đớn nhất và chính là bản thân, chứ không phải là người khác.

Tôi chia tay bà đạo diễn để về nhà, vì bà còn phải ở lại làm việc. Tôi đã có một ngày thứ bảy rất bổ ích, tinh thần đã bớt căng thẳng đi rất nhiều, hứng khởi là khác, có lúc còn quên mất câu chuyện về Lavender vừa mới hôm qua.

Nhấc máy cho Ryan, tôi thì thào: “Hey, i’ve done something very interesting today, and i’m ready for a picnic with you tomorrow, i miss you so!” (Em vừa làm một số việc rất thú vị, em đã sẵn sàng cho cuộc picnic với anh ngày mai, em nhớ anh!)

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#31
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 29



8h rưỡi sáng Ryan đánh xe sang đón tôi. Anh nói đi hơi sớm một chút vì phải quay lại Queens đón mấy anh chàng cùng ban nhạc nữa. Hôm nay, tôi sẽ được gặp cả em trai của anh nữa, cậu ấy mới đi học trên upstate về đây chơi. Chúng tôi sẽ sang Long Island, đi chắc chừng khoảng hơn một tiếng.

Tôi dậy rất sớm và trang điểm rất xinh, hôm nay lần đầu tiên kể từ khi sang đây tôi được đi picnic đâu đó xa xa, và lại được đi với Ryan nữa chứ. Lúc tôi dậy trời còn xám xịt làm tôi cảm thấy hơi chạnh lòng đôi chút, cứ cầu mong thế nào cũng được, nhưng đừng mưa, vì mưa thì còn đi picnic gì nữa chứ.

Ryan chờ tôi ở gần nhà, vừa tiến gần lại xe mà tim tôi đập thình thịch, một vì nhớ anh, hai là vì...tò mò, em trai của anh đang ở trong đó, tôi không hiểu một chàng trai Nhật Bản - Phillippines - Brazil - Cuban nữa thì sẽ trông thế nào nhỉ? Liệu có là một chàng Ryan thứ hai hay không?

Ryan mở cửa đón tôi, anh đi xe to. Chưa kịp lên xe tôi đã ngó nghiêng xem bên trong xe có ai ngồi không? Ryan cười và chỉ : “Jess is in there, its my brother!” (Jess ở trong này, nó là em trai anh). Ngồi hàng ghế dưới, tối tối, bóng dáng chàng trai đội một chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp, nhe răng trắng tinh ra mỉm cười với tôi. Tôi không nhìn rõ lắm vì ngoài trời đang tối tăm, anh chàng lại còn đội sùm sụp cái mũ nữa. Tôi cũng cười lại, tôi nhìn thấy mờ mờ, anh chàng này mang đậm nét Châu Á hơn Ryan thì phải, có nét gì đó chất Nhật hơn. Tối quá, tôi nhìn không rõ, nhưng có vẻ khá đẹp trai, thôi đợi trời sáng lên thì ngắm vậy, có cả ngày để ngắm cơ mà. Chả lẽ cứ ngồi hàng ghế trên cùng Ryan nhưng mắt hau háu quay lại nhìn? Thế là không được.

- “It’s Kin, you’ve heard about her, right Jess?” (Đây là Kin, em đã nghe nói về cô ấy rồi phải không Jess?)

- “Alot, m’am, nice meeting you” (Ồ, rất nhiều là đằng khác, rất vui được gặp cô)

- “Nice meeting you too” (Rất vui được gặp anh).

Chàng trai này có vẻ rất hay cười, hàm răng trắng bóng lấp lánh rất ấn tượng.

Ryan nói rằng chúng tôi sẽ qua bên Queens đón hai chàng trong ban nhạc và bạn gái của họ. Hôm nay tất cả sẽ sang Long Island nghỉ chơi ở nhà người họ hàng của Hugo, họ có party truyền thống gì ở đó ngày hôm nay. Làm tôi cứ tưởng đi picnic. Dù sao cũng lạnh, picnic cũng chưa chắc sức tôi chịu được.

Quả là trời có sáng dần khi sang đến Queens. Từ xa ở góc phố đã thấy mấy anh chàng đứng nhảy nhót rất vui, hai cô người yêu đứng vỗ tay cổ vũ. Có lẽ họ đang tập nhảy cho buổi party hôm nay.

Xe dừng một phát là tôi ngoái đầu lại ngay để có cớ....ngắm Jess. Anh chàng đang mải nhìn ra ngoài để vẫy chào hai người bạn. Hugo mở cửa và với tay bắt tay Jess như những người bạn lâu ngày không gặp: “Hi handsome man, what’s up?”

Ôi bây giờ mới nhìn ra được chàng Jess khi cánh cửa mở. Jess có một vẻ gì đó bụi bặm khác với Ryan, khuôn mặt mang nhiều nét Á Đông hơn, có tóc mai dài y hệt Ryan nhưng tóc lại cắt gần trụi thì phải, đôi mắt màu nâu đen rất sâu và một nụ cười rạng rỡ. Một vẻ nam tính và cuốn hút kỳ lạ. Trong phút giây ấy đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ hơi “tội lỗi”: Không chừng tôi gặp Jess trước tôi cũng bị cuốn hút như Ryan vậy ấy. Vẻ đẹp của Jess khiến cho tôi thấy rất phấn chấn, cái cảm giác đúng như ngày đầu tôi nhìn thấy Ryan. Hai anh em họ vừa giống mà lại vừa khác nhau. Tôi thấy vui vì Ryan có một người em trai như thế.

Mấy cô gái Tây Ban Nha nói như súng liên thanh và hát hò liên tục trên đường đi. Thỉnh thoảng tôi liếc anh chàng Jess qua kính, thấy vẫn đeo mũ sùm sụp dù chả mưa chả nắng. Có vẻ ít nói nhưng được cái rất hay cười. Hai anh em họ có nụ cười rất giống nhau, cực kỳ cuốn hút.

Mấy cô gái hỏi tôi dạo này thế nào, làm gì, thậm chí còn hỏi tôi và Ryan đã hôn nhau chưa, và hỏi cả Garbriel đâu nữa. Bất ngờ tôi nghe thấy Jess hỏi: “Oh yeah, where is she? How is she now Ryan, haven’t seen her for long?” (Ồ, Gar đâu nhỉ? Dạo này cô ấy thế nào hả Ryan, lâu lắm rồi không gặp). Tôi hơi khó chịu vì câu hỏi này, chẳng lẽ Jess không biết Garbriel rất thích Ryan và hiện giờ tôi đang là bạn gái của anh ấy hay sao? Và cũng có vẻ gì đó chứng tỏ Garbriel có mối quan hệ thân thiết với anh em họ. Ryan cũng mỉm cười xua tay, Jess liếc nhìn sang tôi, có thể anh ta hiểu ý nên không nói nữa. Tự nhiên thấy hơi gợn mất cảm tình, thế nghĩa là Jess cũng có cảm tình tốt với Garbriel. Thực sự Garbriel là người thế nào nhỉ? Cả đoạn đường tôi và Jess không nói chuyện trực tiếp câu nói nào với nhau. Chẳng hiểu sao anh chàng này kiệm lời thế, tôi cũng chẳng nói, nhưng trong đầu thì nghĩ đủ thứ.

Xe qua một dãy nhà gỗ rất đẹp, có rất nhiều cây sồi, nhìn rất hay, đường cứ xuống dốc dần xuống dần, trơn nhưng rất đẹp, cảm giác se lạnh chứ không buốt giá, tôi thấy cái cảm giác như của mùa thu vậy. Ở đây nhà nào cũng rộng và có hàng rào bằng gỗ. Hoa xung quanh nhà bắt đầu nở xanh đỏ tím vàng rực rỡ. Tôi cứ mải ngắm tới mức quên cả chàng Jess và những tiếng ồn ào trong xe. Ryan có hỏi tôi mấy lần thì phải, tôi cũng không chắc là anh nói chuyện với tôi hay với ai, vì cảnh vật nơi đây hay quá. Và Ryan cũng để yên cho tôi ngắm, anh mỉm cười thích thú.

Xe dừng trước một ngôi nhà gỗ to, có một hộp thư hình cái thuyền trước nhà, một bụi cây hoa màu đỏ nở rực rỡ, bên dưới cỏ xanh và hoa nhỏ xíu đang lên đủ sắc màu lấm tấm. Trời ở đây lạnh hơn trên Manhattan, nhưng không buốt, thấy se se kỳ lạ.

Nhưng tôi để ý ngôi nhà bên cạnh, còn đẹp hơn nhiều. Mái đỏ có vẻ như mái ngói ở Việt Nam. Có cây leo kín hàng rào và có mấy ngôi nhà trẻ con xinh ơi là xinh. Thế là tôi lởn vởn lại đó. Tôi thích cái đu quay đung đưa, cửa nhà họ mở như công cộng vậy. Ryan hỏi tôi đi đâu vậy, tôi nói lại gần xem ngôi nhà.

Không chỉ trông lạ mắt và đẹp, ngôi nhà còn có một loài hoa lạ màu xanh tím rất to, tôi định bụng lại gần xem loại hoa ấy. Và thế rồi, tôi nghe thấy tiếng Hugo: “Hey hey, come back here, don’t come there” (Này, quay lại đây đi, đừng đến đó). Tôi ngẩng mặt lên chưa hiểu chuyện gì thì, rầm rầm rầm rầm, hai con chó pitbull to đoành nhe răng đen xì ở trong nhà lao ra đứng ngay trước mặt tôi, tôi chỉ thiếu nước ngất nữa mà thôi. Kịp nghe được tiếng: “Oh, my God” và tiếng Hugo gọi chủ nhà của ngôi nhà đó thì phải. Một chú pit lao tới tôi khiến Ryan thét lên và tôi theo bản năng...chạy. Nhìn thấy hướng xuống dốc tôi lao bán sống bán chết, chạy đua với nó. Hình như có bóng người chạy theo tôi, có thể là chủ nhà. Dù sao việc thả chó lung tung như thế này ở Mỹ là phạm pháp, và nếu tôi bị cắn thì chắc chủ nhà sẽ nguy to, và hai con này không chóng thì chày cũng vào...sở thú.

Đường rất trơn và dốc, tôi chạy chỉ thiếu ngã khuỵu và dập mặt xuống đất, cuối cùng thì tôi cũng bắt đầu kiệt sức. Vừa chạy tôi vừa nghĩ nếu tôi dừng lại dọa lại nó thì nó có làm gì tôi không nhỉ. Thế rồi tôi dừng lại, nó cũng...dừng lại, đừng nhìn tôi grừ grừ grừ. Quả nhiên bà chủ nó đang ục ịch chạy đằng sau cầm theo cái xích. Thế rồi 1,2,3 lúc nhìn thấy chủ của nó, nó lại lao về phía tôi làm tôi sợ quá lại...chạy tiếp. Ai dè vấp chân ngã sóng xoài, con chó khựng lại nhìn rồi...chạy qua tôi, thì ra nó chạy...chủ nó. Tôi buồn cười quá, cười không đứng dậy nổi. Ryan đã chạy tới nơi, anh đỡ tôi dậy, vừa đỡ vừa vuốt tóc và hôn vào mặt tôi theo kiểu an ủi tôi có đau không, tôi thì không thể ngừng cười nổi vì chuyện vừa xảy ra. Anh nói một lúc đầy nghiêm trọng rồi thấy tôi cười cũng lăn ra cười. Ai được chứng kiến chuyện hôm đó cũng phải phì cười là cái chắc.

Đứng được dậy, tôi thấy bà chủ nhà đã dắt được con pit trở về. Nó nhìn tôi cứ grừ grừ grừ, tôi lại càng cười to. Và rồi, có lẽ do nhìn đểu nó và cười nhiều quá, con chó điên cuồng giật xích ra khỏi tay bà chủ và lao về phía tôi và Ryan. Và thế là, tôi lại...chạy, mà khổ, nó cứ đuổi theo tôi, nó mặc kệ Ryan. Báo hại bà chủ và Ryan lại hét lên...đuổi theo. Lần này nó đuổi còn điên hơn, tôi đã quá mệt. Cuối cùng....đường cụt, chỉ còn một ngôi nhà có hàng rào rất cao. Và thế là, có thể thật khó tin, nhưng mà có lẽ do bản năng...sinh tồn, tôi đã liều mình trèo qua, chỉ gặp một trở ngại lớn, đó là cái áo dài của tôi dính vào cọng gỗ của hàng rào khiến nó bị kẹp, tôi không tài nào nhảy xuống được, đành phải để nó dắt lại như thế và nhảy xuống, ai dè chưa hết, cái áo len bên trong của tôi lại bị vướng tiếp lúc tôi nhảy xuống, và...XOẸT, nó bị toác ra rách bươm. Nhảy xuống, tôi đứng khựng lại, nhìn cái áo, tóc rủ hết cả mặt, có lẽ lúc đó trông thảm hại lắm, người tôi nóng ran, rồi tôi lại ngước lên xem cái áo choàng dài bị dắt và hơi choáng váng vì mình có thể leo qua được một cái hàng rào cao như vậy. Nhìn qua hàng rào, bà chủ lại bắt được chú pit rồi. Ryan nhào tới, chứng kiến sự tả tơi của tôi rồi vừa cười vừa thốt lên: “Oh my god, unbelievable, are you OK?” (Ối trời ơi, không thể tin được, em ổn không). Tôi nghiêng đầu cười lại: “Yeah, totally”.

Bà chủ con chó đi tới và nói hớt hải: “Are you sure you are OK? DON’T EVER AND NEVER RUN BEFORE A DOG, OK?” (Cô có chắc là ổn không? Đừng bao giờ chạy trước một con chó, ok?). Tôi chả biết nói gì chỉ cười, chả lẽ nói với bà ấy rằng, thực ra tôi chạy vì trong sâu thẳm tôi...thích chạy thật, tôi thích chạy đua với nó, thích cái cảm giác gì đó mạo hiểm, thích điên điên và thích được mọi người quan tâm. Tôi chợt nhớ tới Lavender, nhận ra vì sao cô ấy thích tôi, tôi cũng hoang dại như cô ấy, chỉ là tôi điên theo một phong cách khác mà thôi. Thực sự là tôi thích cảm giác này, nhớ ngày nào, nhỏ xíu, tôi và một con chó cũng đuổi nhau, chỉ khác là tôi....đuổi nó, và nó là...chó dại!

Trở về cùng Ryan, trông tôi lếch thếch, cả một đám người lố nhố đứng trước cửa nhà người bà con của Hugo. Họ táo tác hỏi xem tôi có OK không. Đó là một gia đình lớn người Tây. Tôi cũng nhìn thấy Jess đã bỏ mũ đang nhìn tôi đầy tò mò. Cậu ấy trông thật là cool với một nhúm tóc ở trên đầu.

Lúc này thì khuôn mặt của tất cả mọi người đã được nhìn rõ, Jess cũng nhìn tôi rõ hơn và cậu ta cũng hay nhìn tôi hơn, không lạnh lùng như lúc ở trên xe ô tô.

Party của họ toàn thấy hát hò và các món ăn truyền thống Puperto Rico. Có lẽ là đồng hương nên Ryan và Hugo thân thiết nhau đến vậy. Gia đình của Hugo rất quý mến hai anh em Ryan và tất nhiên cả tôi nữa. Có một bà bác đứng tuổi béo ú, nói tiếng Anh không sõi nhưng cứ tấm tắc khen tôi xinh. Được cái tôi dễ ăn nên hôm đó tôi ăn được hết các món ăn, có vài món hơi ngai ngái và rất chua, đặc trưng của họ thì phải, nhưng tôi khen ngon hết. Họ vừa ăn vừa hát, Ryan và mấy người bạn ngồi đệm guitar hát các bản nhạc tiếng Tây Ban Nha, tôi ngồi cổ vũ.

Tới đầu giờ chiều là tôi đã ngáp ngắn dài vì buồn ngủ và chơi nhiều cũng khá mệt, nhưng được cái rất vui. Tôi ngồi cạnh Ryan suốt cả buổi nhưng chẳng nói chuyện được câu nào với em trai của anh. Dù sao tôi cũng thấy hơi khó gần cho dù Jess rất hay cười và khá ga lăng.

2h gì đó, Lavender gọi điện cho tôi hỏi tôi đang ở đâu. Tôi nói rằng tôi đang đi picnic, cô ấy thoáng hờn dỗi vì không đi được cùng tôi. Lavender nói rằng bạn trai cô ấy đã về và định rủ tôi chiều này đi gặp. Tôi hẹn cô ấy khi nào về sẽ gọi, họ sẽ lên đảo chờ tôi.

5h chúng tôi trở về. Tôi khá buồn ngủ. Tự nhủ chơi cũng vui nhưng hôm nay có sự kiện con chó đuổi sẽ là sự kiện làm tôi nhớ mãi buổi đi chơi ngày hôm nay, nghĩ lại mà tôi cứ phải phì cười. Tôi nằm ngủ một chút trên xe, về còn gặp Lavender và anh chàng Josh kia nữa chứ. Cũng muốn hỏi xem hôm nọ cô ấy về nhà Billy có rắc rối gì với Mei hay không?

Gần về đến nơi thì Lavender lại gọi điện, nói rằng họ đang chờ tôi ở ven sông gần nhà, tôi nói cũng sắp về. Tôi định bảo Ryan sẽ đi cùng chơi với họ và để ai đó trên xe, Jess chẳng hạn lái xe đưa mấy người kia về. Tôi bảo Lavender ra phố Main để đón tôi vì xe sẽ dừng ở đó.

Từ xa đã thấy một cô gái cao cao với một cái áo choàng có cổ màu hồng, bên cạnh là một anh chàng rất cao to, mái tóc dài xù buộc lại, hơi vàng vàng, đúng kiểu đặc trưng của người da màu. Nhìn đích thị là hai người mẫu. Ryan cúi xuống ngó nghiêng khi thấy họ rồi thốt lên: “They are your friends? That’s the girl you are talking about? That’s his girl friend?” (Họ là bạn em à? Kia có phải cô gái mà em đã kể không? Là bạn gái của anh chàng kia à?) Tôi “Yes, yes” liên tục. Tôi thấy Jess cũng nhổm người lên nhìn, và hình như trong xe ai cũng nhìn thì phải. Tôi nghĩ thầm, đôi này nổi bật quá. Cũng tự hào vì bạn mình đẹp nữa.

Xuống xe, tôi định bụng sẽ giới thiệu Ryan với Lavender ngay. Nhưng chưa kịp, tôi thấy anh chàng Josh kia đã trợn mắt rồi toét miệng cười, Lavender cũng vậy, và họ bắt tay Ryan đúng kiểu bạn bè lâu ngày mới gặp.

- Hi, Ryan - Josh nói!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#32
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 30





Thoáng một chút gì đó ngạc nhiên! Họ đúng là có biết nhau, còn vui cười xởi lởi là đằng khác. Không chỉ vậy, khi Jess bước xuống xe, Lavender còn kêu lên đầy sung sướng: “Oh, hi Jess, back to the city huh?” (Ồ, chào Jess, quay lại thành phố rồi à?). Jess cũng tươi tỉnh thấy rõ, họ cười nói với nhau, tay bắt mặt mừng. Lavender chạy sang bên tôi lay lay cánh tay: “Can’t believe it, you’re his girl friend, no way, you’re lucky girl” (Không thể tin được, chị là bạn gái của anh ấy hah, chị là một cô gái may mắn đó) rồi nàng ghé tai tôi thì thầm: “he’s pretty famous” (anh ấy khá nổi tiếng).

- You guys knew eachother? (Mọi người biết nhau hả?)

- We were in a same model club (Chúng em cùng chung một câu lạc bộ người mẫu)

- Ryan were in a model club? (Ryan từng tham gia câu lạc bộ người mẫu?). Tôi thốt lên ngạc nhiên, Ryan chưa bao giờ nói cho tôi biết điều này.

- And Jess, too. They ARE SO FAMOUS (Cả Jess nữa. Họ khá nổi tiếng). Lavender nhấn mạnh.

- How famous? He never told me that he’s used to be a model (Nổi tiếng như thế nào? Anh ấy chưa bao giờ nói cho tôi nghe anh ấy từng là người mẫu).

- Oh really? You didn’t tell me that your boyfriend is Ryan also, if you did then i would (Ồ thật sao? Chị không nói cho em biết bạn trai chị là Ryan, nếu không em đã nói cho chị biết rồi).

Thực ra tôi cũng chưa có nhiều thời gian để tâm sự với Lavender về Ryan của mình. Chúng tôi chỉ có duy nhất một buổi tâm sự ở quán pizza trên đảo và vài cuộc nói chuyện điện thoại. Đa phần Lavender nói hết phần của tôi, nàng luôn mơ màng về thời trang và chàng Josh.

- Ryan used to be on the cover of some magazines or stuff, he’s just so cute that we all love him. Jess is too (Ryan từng có hình trên bìa một số tạp chí, anh ấy rất dễ thương và tất cả chúng em đều thích anh ấy. Jess cũng vậy). Lavender nháy mắt sang Jess và cười, giọng đầy nịnh nọt. “Oh, my god, can’t believe it, you must be so special to be Ryan’s girl friend, Kin” (Ồ, không thể tin được, chị phải rất đặc biệt nên mới trở thành bạn gái của Ryan, Kin ạ).

Tôi thấy Jess lắng nghe những gì Lavender nói và nhìn tôi, như kiểu xem tôi “special” thế nào mà anh trai của cậu ta và cả Lavender lại thích tôi đến thế. Lavender nói như tía lia và tỏ ra rất sung sướng.

Tôi cũng thấy vui nhưng tự nhiên có một cảm giác hơi lạc lõng trong đám người này. Chúng tôi nghĩ rằng sẽ đi đâu đó ăn uống rồi tới club, Jess cũng xin đi theo và một anh chàng khác của ban nhạc sẽ lái xe về trước. Lại một tá thắc mắc trong đầu muốn hỏi Ryan về việc sao anh chả bao giờ kể cho tôi việc anh đã từng đi làm người mẫu, chả bao giờ thấy Ryan nói, và cũng chưa biết vì sao anh lại không tiếp tục? Hay là anh vẫn đang tiếp tục mà tôi không biết?

Chưa kịp hỏi câu hỏi này với Lavender thì nàng quay sang hỏi tôi: “He quits modeling now, i think, do you know?” (Anh ấy đã không làm người mẫu nữa, chị biết không?). “No, i don’t even know that he WAS a model” (Không, tôi không hề biết anh ấy đã từng là người mẫu). Tôi nghĩ rằng mình đang hơi hờn dỗi.

Chúng tôi đi tàu điện ngầm sang Manhattan để tìm một quán ăn Mexico theo như đề nghị của Ryan. Hôm nay Ryan không chỉ ăn salad mà cả hamburgers nữa, Jess cũng vậy. Còn tôi chỉ ăn hamburger. Để ý thấy Jess rất quan tâm và hay nhìn Lavender cười nói. Lúc này tôi nhìn Josh kỹ hơn. Nếu nói đây là một người da màu thì anh ta có một ngoại hình cực kỳ OK. Josh không có đôi môi dày và làn da xám xịt, da anh đúng chất da nâu, mái tóc màu vàng vàng xù và đôi mắt nâu đen hai tròng rất đẹp, kiểu màu hòa trộn xanh và đen. Dáng người rất rắn rỏi, anh ta ở bên cạnh Lavender trông rất đặc biệt và đẹp đôi. Cả đôi nói và cười rất nhiều, Josh rất hay hỏi chuyện tôi, rằng tôi ở đâu, đang làm gì, có thích New York không, quen Ryan ra sao, đã đi những đâu, luôn miệng khen tôi dễ thương khiến tôi thấy anh ta thật dễ mến. Ryan hay mỉm cười tự hào nhìn tôi mỗi lần tôi nhận được một lời khen, còn Jess, cũng chỉ cười và hầu như không nói lời nào, cậu ta thật khó hiểu.

Tôi thì thầm vào tai Ryan và hỏi “ Why you never told me about your modeling things?” (Sao anh chưa bao giờ nói với em về công việc người mẫu của anh?). “Oh, just long ago, i’d been there for just several months and just a stupid part time job, not a nice thing to talk about” (Ồ, chuyện đó lâu rồi, anh từng tham gia một vài tháng, nó chỉ là một việc làm thêm ngớ ngẩn, chẳng có gì hay để nói đến cả). Tôi thấy tưng tức, chả lẽ cứ phải là gì đó hay thì mới kể cho tôi nghe sao, nghe chừng công việc thú vị đấy chứ. Tôi chả kể cho anh nghe kể cả dăm ba chuyện vớ vẩn tôi làm cộng tác viên cho mấy tờ báo và truyền hình hồi ở Việt Nam đó thôi.

Một phần vì quá buồn ngủ và mệt mỏi, một phần vì hờn dỗi với Ryan. Mắt tôi cứ phải căng ra để “tiếp chuyện” nên khi họ đang quyết định đi club nào thì tôi đứng dậy xin phép ra về. “WHAT?” (Gì cơ?) Lavender kêu lên: “You are NOT going anywhere, you’re with us today, i won’t let you go, girl” (Chị không được đi, chị phải ở đây với bọn em hôm nay, em không để chị đi đâu). Ryan nắm tay tôi hỏi: “You’re tired? Are you OK? Are you sure you want to go home?” (Em mệt à? Em ổn chứ? Em muốn về nhà ư?). “Yes, i’m so sleepy, i have to go to the nail salon tomorrow” (Vâng, em buồn ngủ quá rồi, em còn phải tới tiệm nail ngày mai).

Ryan nói rằng nếu tôi mệt thì anh ấy sẽ đưa tôi về. Tôi thấy hơi ngại vì lâu ngày họ mới gặp nhau, giờ chẳng lẽ Ryan đưa tôi về thì anh cũng sẽ chẳng quay lại, Jess cũng đang có ánh nhìn khó chịu. Thế nên tôi đành đồng ý đi, nhưng mà chỉ một lúc thôi. Lavender nắm tay tôi rất chặt kéo đi như thể sợ tôi chạy thoát. Còn Ryan, anh có vẻ lo lắng vì nghĩ rằng chắc tôi đang mệt mỏi lắm. Anh hôn vào má tôi một cái như an ủi.

Gọi là club nhưng nó giống như pub, nhỏ bé và tối màu. Trong này hơi bí và nhiều mùi khó chịu. Vừa vào Ryan đã nhăn mặt là “unhealthy environment”, đúng là học y có khác, nhìn đâu cũng thấy bệnh tật. Lavender thì đã nhảy nhót theo tiếng nhạc và rú lên lúc lắc, hôm nay cô ấy vui thật, không giống như hôm nọ buồn chán, nhưng vẻ điên loạn đặc trưng thì vẫn thấy rõ. Lavender cứ định lao ra nhảy thì Josh lại lôi lại làm chúng tôi cứ buồn cười. Lavender còn kéo tôi ra làm tôi giật mình, vì thứ nhất là tôi không biết nhảy, thứ hai là tôi không quen nhảy nhót ở mấy chốn như thế này. Ryan phải “xin phép” mãi Lavender để cô ấy không lôi tôi ra nữa. Jess ngồi lắc lư theo tiếng nhạc và ngắm nhìn Lavender xinh đẹp. Cô ấy đã cởi phăng cái áo choàng ngoài, bên trong là chiếc áo trắng bó và quần bò, nhìn đẹp miễn chê. Josh đã thôi không “ngăn cản” và để cho Lavender tự do, một lúc sau thì anh ta cũng lao ra nhảy cùng.

Quán càng ngày càng đông mặc dù còn khá sớm. Ryan nói rằng anh chỉ đến quán này có một lần, từ cái hồi còn trong câu lạc bộ người mẫu gì gì đó. Tôi hỏi tại sao anh lại nghỉ, Ryan nói rằng anh không có thời gian và quá bận rộn. Anh còn phải lo cả một cửa hàng rượu của gia đình trên upstate, vừa đi học và thực tập, không còn thời gian cho công việc người mẫu ngoài giờ nữa. Ryan nói rằng thực ra nó không quan trọng nên anh cũng chẳng nhớ ra mà kể cho tôi nghe.

Tôi đã rất mệt, nói chuyện lại cứ phải hét, nhạc lại to, không khí bí bách nên bắt đầu thấy rất chóng mặt. Trước mắt tôi từng đôi từng đôi nhảy nhót, có rất nhiều cặp đồng tính ôm nhau lắc lư điên cuồng. Chàng Ryan của tôi bị họ soi cho tới bến, tôi nhận thấy cả sự ngại ngùng trong mắt của Ryan, có khi anh cũng đang rất mệt và chẳng muốn tới đây. Jess thì đã đi đâu mất. Còn hai chúng tôi, tôi chỉ muốn nói với Ryan rằng chúng ta về đi mà thôi.

Bất ngờ, một người đàn ông tiến tới, tôi vừa nhìn thấy ông ta ôm một chàng trai trẻ nhảy nhót ngay gần đấy. Thoáng rùng mình, ông ta nhìn Ryan cười nhăn nhở: “Hi boy, come on, come on” (Cậu bé, đến đây nào), cái giọng “come on, come on” nghe nhừa nhựa khiến tôi hoảng hốt thật sự. Ryan nhíu mày và lắc đầu cười lịch sự, ông ta vẫy vẫy cái tay rồi chỉ tôi: “This is your chick? What? Come on come on” (Đây là cô bồ nhỏ của cậu à? Ra đây nào). Tôi thấy mặt Ryan đỏ lên và pha vẻ tức giận. “Would you excuse us?” (Ông phải xin lỗi chúng tôi đấy). Tôi hiểu tình cảnh là, ông ta đang mời Ryan nhảy, thật là lỗ mãng, tôi ngồi lù lù đây mà ông ta dám làm như vậy. Tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, nhất là cái ánh mắt dâm ô trong mắt của người đàn ông tôi nghĩ là đồng tính này. Thường thì tôi rất được mấy người đồng tính yêu quý, đặc biệt là ở tiệm nail, nơi có rất nhiều người lui tới để sơn sửa móng tay, họ đa phần rất đáng yêu và đặc biệt yêu mến tôi. Nhưng mà đâu cũng thế, người nào cũng có dăm bảy loại. Tôi đang chuẩn bị lên cơn bực mình thì thấy Jess quay trở lại. Cậu ta hiểu ra vấn đề nhanh chóng và kéo gã đàn ông thô bỉ kia đi chỗ khác, như thể cứu nguy cho chúng tôi. Tôi thấy Ryan mặt vẫn đỏ gay gắt, cúi đầu rồi nhìn về phía ly rượu trên bàn lặng thinh một lúc, có lẽ anh đang tức giận hoặc xấu hổ trước mặt tôi.

Tôi nghĩ cũng đâu có gì trầm trọng đâu, đâu phải lỗi tại anh. Nhưng tôi bắt đầu thấy ngột ngạt lắm rồi. Jess quay trở lại, giờ mới thấy cậu ta nhìn tôi nói: “You should go home with Ryan, Ryan, take her home!” (Cô nên về nhà cùng Ryan. Ryan, đưa cô ấy về đi). Jess hất mặt như ra lệnh. “OK”. Ryan bảo tôi đứng dậy sửa soạn về thôi, anh nói anh cũng mệt lắm rồi. Ryan vẫy vẫy về phía cặp đôi Josh và Lavender, một lúc họ mới nhìn thấy chúng tôi. Lavender chạy lại ngay và hỏi han níu kéo, nhưng Jess bảo: “Let them go home Lave, we’ll have another time” (Để họ về đi Lave, còn dịp khác mà). Tôi thấy Jess còn kiên quyết hơn cả Ryan và tôi, thật đáng ngạc nhiên, nhưng cũng vì thế mà Lavender chịu cho chúng tôi về, cô ấy ra hiệu phone ý rằng sẽ gọi điện cho cô ấy sau nhé.

Ra khỏi club tôi thấy nhẹ cả người và trong lành hẳn, có lẽ tôi không thích sự ồn ào kiểu như vậy, cũng là lần đầu tiên tới mấy chỗ ăn chơi đó nên chưa quen. Lúc này để ý phone mới biết có mấy cái missed calls (cuộc gọi nhỡ) liền, mấy lần của Billy và mấy lần của…Ronie. Tôi gọi cho Billy xem có chuyện gì, anh hỏi tôi rằng có phải tôi và Lavender đang ở cùng nhau hay không? Tôi nói Lavender đang ở trong club, Billy hỏi club ở đâu và xin địa chỉ, tôi đọc cho anh địa chỉ. Billy nói rằng tôi đừng đi theo Lavender như thế nữa và nên về nhà đi. Tôi nói mình đang trên đường về nhà rồi.

Ryan hỏi tôi có sợ không lúc gã đàn ông kia định giở trò sàm sỡ anh ngay trước mặt tôi. Tôi nói cũng hơi chờn chợn nhưng tôi tin rằng hắn chẳng làm gì được chúng tôi. Rồi bất ngờ cả hai cùng phá lên cười vì sự việc cũng có gì đâu, và vì nó…buồn cười thật, tự nhiên thấy nhẹ nhõm cả người.

Ronie lại gọi điện. Tôi cảm thấy bị làm phiền và chợt nảy ra ý định, đưa máy cho Ryan nghe. Ryan ngạc nhiên khi tôi đưa máy. Tôi nói, anh nghe hộ đi, “he keeps chasing after me, I’m tired” (Anh ta cứ theo đuổi em, em mệt mỏi lắm). Ryan lại nhíu mày đầy vẻ khó chịu và anh nhấc máy nghe ngay. “Yes, who are you?” (Anh là ai?). Ryan hỏi qua điện thoại, giọng lạnh tanh!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#33
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 31



- “She doesn’t like you calling, would you mind stop bothering her?” (Cô ấy không thích anh gọi đến, anh có thể thôi không quấy rầy cô ấy được không?). Đấy là những gì cuối cùng tôi nghe thấy trước khi Ryan dập máy. Cuộc đối thoại diễn ra ngắn hơn so với tôi tưởng. Tôi có thể đoán ra phản ứng của Ronie, có thể là “Sorry, OK”. Tôi cũng thấy hơi buồn và tiếc một điều gì đó khi có hành động như vậy, nhưng mà tôi phải làm thế.

Ryan của tôi vẫn không được vui cho lắm, không hiểu vì sao anh lại phải xúc động đến vậy. “Who is it guy? How do you know him?” (Anh ta là ai vậy? Sao em biết anh ta?). “He’s boyfriend of the girl working with me at the spa” (Anh ấy là bạn trai của một cô làm cùng em tại tiệm spa). “HER BOYFRIEND? How come he has your number?” (Bạn trai của cô kia ư? Làm thế nào để anh ta có số điện thoại của em?). “He stole it from her cell, a bad man huh?” (Anh ta lấy trộm từ điện thoại của cô gái kia, tệ quá phải không?). “You talked with him a lot too?” (Em có nói chuyện với anh ta nhiều không?). “No, not a lot” (Không, không nhiều lắm). Tôi nói dối, vì tôi thấy Ryan không được vui. Có lẽ anh đang ghen đấy, nhưng như thế lại làm tôi vui. Chúng tôi đã quá ít cơ hội để được ghen tuông nhau, ngoại trừ tôi ghen Garbriel, còn anh chưa bao giờ ghen với tôi cả.

Thế rồi, bất ngờ, anh lại hỏi: “Billy, your boss, i mean, he’s OK?” (Billy, chủ tiệm nail của em ấy mà, anh ấy có vấn đề gì không?). Tôi ngạc nhiên, sao tự nhiên anh lại hỏi về Billy nữa nhỉ? Cũng có đôi lúc tôi kể cho Ryan nghe về những chuyện kỳ lạ tôi cảm nhận ở Billy, mối quan hệ của anh ta và gia đình Lavender, nhưng tự nhiên lại hỏi “he’s OK?” cứ thấy là lạ sao vậy. “Can i meet him?” (Anh có thể gặp anh ta không?). “Who, Billy?” (Billy ư?). “Yes, i want to meet him” (Ừ, anh muốn gặp anh ta). “Why?” (Tại sao?). Ryan vuốt mặt thở dài, rồi không trả lời, anh quay sang ôm tôi rồi khom người xuống ngả đầu lên vai tôi, không quên tặng tôi một nụ hôn lên má. Chúng tôi đã trên tàu điện ngầm để trở về đảo. Không thấy nói gì nữa, Ryan là vậy, tôi biết anh đang mệt mỏi và suy nghĩ, đôi lúc cũng thật là khó hiểu. Nhưng khi anh lặng yên tôi sẽ để cho anh lặng yên!

Trở về, chúng tôi quyết định đi dọc đảo để trở về nhà chứ không bắt xe bus đỏ. Tôi hơi lạnh, vì chiếc áo len rách không mặc được nữa đã bỏ lại. Ryan cởi chiếc quăn quàng cổ to của anh rồi quấn quanh tôi, ấm áp một cách lạ kỳ. Tôi cũng lo anh bị lạnh nhưng anh bảo sức khỏe của tôi quan trọng hơn.

Trở về nhà, check mail. Tôi nhận được một cái mail bất ngờ từ một người bạn cách đây đã khá lâu. Đó là một người bạn trai. Kể sơ qua cho mọi người về mối quan hệ của chúng tôi nhé.

Anh ấy tên là N (xin giấu tên nhé!). N là con một của một người bạn của bố tôi, học violon từ nhỏ, rất tài năng. Bố anh và bố tôi là hai người bạn khá thân nhau từ lâu rồi. Nhưng mãi đến năm học lớp 11 lần đầu tiên tôi mới được gặp N khi anh ấy chở bố đến chơi với bố tôi. N lúc này đã vào đại học (anh hơn tôi 3 tuổi). Tôi nhớ đó là một chàng trai khá mảnh khảnh, hay đỏ lựng mặt khi cười rất dễ thương, khuôn mặt dễ coi, nhưng nhìn anh cứ…mong manh sao vậy. Lúc đó tôi nhảy từ trên gác xuống nhà và chuẩn bị vác xe đi chơi, chào hỏi toe toét dù cũng chẳng cần biết đấy là ai. Tôi có liếc qua anh, thấy anh này cũng dễ thương, bố anh có nói vài câu gán ghép hai đứa khiến mặt N cứ đỏ lựng lên, rồi hình như anh ấy có nhìn theo tôi cho đến tận lúc tôi dắt xe ra khỏi cổng.

Thế rồi, chúng tôi gặp lần thứ hai khi tôi được đi xem buổi biểu diễn nhỏ từ thiện của anh, cho Hội chữ thập đỏ. Nhưng mà tôi rất ngạc nhiên vì một chàng trai trông hiền lành “mảnh khảnh” như vậy mà lại chơi đàn say mê và ngọt ngào tới như thế. Tôi thật sự xúc động, nhưng đó là tình cảm của sự ngưỡng mộ và không có gì xa hơn. Tự nhiên thấy anh năng đưa…bố anh ấy tới nhà chơi với bố tôi hơn, thỉnh thoảng lân la hỏi mấy bức tranh trong nhà có phải do tôi vẽ hay không? Tôi đang làm gì? Sao không xuống chơi? Một lần chúng tôi đã nói chuyện thực sự với nhau, tôi nói về hội họa, về âm nhạc, đủ thứ trên trời dưới biển mà tôi biết, không quên bày tỏ sự hâm mộ của mình tới tiếng đàn của anh. Tôi chỉ thấy anh ấy nhìn tôi suốt, thỉnh thoảng lại gật gù, hoặc mặt lại đỏ, mà tôi thì sợ không gian chết nên càng nói lắm, nói cho tới khi mệt rũ.

Có một lần, N sang nhà tôi và muốn nói chở tôi đi xem triển lãm của một họa sĩ mà tôi không nhớ tên gần trên Tràng Tiền thì phải. Tôi hơi bất ngờ, lần đầu tiên tôi được một anh chàng nào đó đèo, cũng pha chút hồi hộp. Tôi nhớ ngồi sau xe N mà cảm giác lạ lắm, cứ ngài ngại và sờ sợ. Thế rồi lúc về, lại rủ tôi đi ăn kem, trời thì xám xịt sắp mưa, nhưng mà tôi đồng ý, vì tôi…rất thích kem. Đang ăn thì trời đổ mưa thật, chúng tôi trú đại vào một cái chỗ cũng không được…kín cho lắm gần đó. Tôi bảo mưa thế này mà được nghe đàn thì tuyệt nhỉ. Anh ấy bảo “Chờ nhé, không đi đâu nhé”, rồi lao ra lấy xe đi đâu mất hút, đội đầu trần trong mưa luôn. Tôi vẫn còn đang thắc mắc anh này đi đâu thì anh ấy đã lại quay trở lại, thì ra N vừa về nhà…lấy đàn, không quên đã mặc theo áo mưa dù cái đầu ướt rượt. Và thế là anh ấy ngồi kéo đàn cho tôi nghe trong tiếng mưa, mặc kệ sự tò mò và lắng nghe của những người xung quanh. Vì thế mà tôi chả bao giờ quên được con người này.

Chúng tôi cứ nhẹ nhàng như thế thôi, tôi biết là anh ấy thích tôi lắm, nhưng chẳng hiểu sao, tôi cứ lẩn tránh dù anh anh rất đáng yêu và ấn tượng. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao, có lẽ do tôi…trẻ quá, chưa đủ bản lĩnh để yêu (đấy là tôi nhé!).

Năm tôi vào đại học năm thứ nhất thì N sang Nga học, anh học nâng cao về âm nhạc. Có lẽ đây là lúc khó khăn với anh, vì đó là quyết định của gia đình và suất học bổng rất nhiều tiền mà anh có được. Nhưng mà anh lưu luyến Hà Nội lắm, và anh có vẻ rất sợ phải xa tôi, cho dù tôi và anh chả đi đến đâu cả, một cái nắm tay chúng tôi cũng chưa bao giờ có.

Nếu có ai đó đã đọc bài viết của tôi có tên là “Hướng về mặt trời, những món quà của tình yêu” cũng trong blog này, sẽ biết câu chuyện của tôi về một họa sĩ già vẽ tặng chân dung tôi ngồi dưới ánh mắt trời, một bức tranh rất đẹp của một họa sĩ lịch sử. Tôi yêu quý bức tranh ấy vô cùng, và N cũng đặc biệt thích nó. Anh ngỏ ý muốn xin tôi bức tranh nhưng tôi kiên quyết không đồng ý, đối với tôi không chỉ bức tranh đó đẹp mà nó còn là một kỉ niệm rất đáng quý, không thể cho ai hết. Thế rồi, một ngày, tôi không có nhà, đó là ngày trước khi anh bay sang Nga. Anh ấy đến nhà tôi, chẳng hiểu nói gì với bà tôi mà bà đồng ý cho anh ấy tháo bức tranh cầm về. Lúc về nhà, tôi chết lặng khi biết nó đã bị “thủ” mất. Tức tốc, tôi mò sang nhà anh, đứng “biểu tình” đòi bằng được, bố mẹ kêu anh ấy không có nhà, tôi bảo các bác tìm cho cháu bức tranh nhưng họ bảo không tìm thấy. Thế là tôi cứ đứng khóc nức nở ở đó và tức giận anh tới tím tái. Và thế là anh ấy đã đi mang theo cả kỉ niệm yêu quý của tôi đi sang trời Tây. Tôi giận anh ấy từ đấy và không bao giờ thèm liên lạc lại. Anh ấy có viết cho tôi một lá thư rất dài, rất rất dài, và là lá thư duy nhất gửi cho tôi từ ngày ấy, có lẽ do mới sang và trong tâm trạng bất ổn nên mới dài như vậy. N nói rằng anh ấy đã quá tiếc nuối khi không dám gửi cho tôi một lời tỏ tình, tôi là một người đặc biệt trong trái tim anh ấy, và vì tôi vô tư và trẻ con quá, anh ấy không nỡ làm gì “vẩn đục” hết. Anh ấy có thể làm nhiều điều hơn nữa có được tôi nhưng mà rồi lại không dám, anh ấy thèm nghe tôi ngồi nói luyên thuyên. Và rằng lúc tôi đến đòi bức tranh, anh ấy đang trốn trong phòng, tôi khóc anh ấy cũng khóc…

14/2 và ngày sinh nhật, bao giờ tôi cũng nhận được hai cái thiệp của anh, chỉ vẻn vẹn duy nhất hai chữ “Miss you”! Thật tiếc, tôi chưa từng trả lời anh điều gì, và bây giờ tôi vẫn đều đều nhận được hai cái thiệp ấy mỗi năm.

Năm đó tôi sang New York nên không nhận được thiệp. Anh viết email cho tôi, nói rằng mình sẽ sang New York chơi, anh biết tôi ở bên này, và email là do anh hỏi dò bạn tôi mà ra. Anh sẽ sang đó khoảng một tuần. Đã lâu lắm rồi, anh muốn được gặp tôi một lần, “hy vọng em cho anh cơ hội chứ?”.

Lúc này tinh thần tôi cũng thoải mái, không còn bực tức hờn giận lâu nữa, và đã coi anh như một người bạn bình thường, thực sự trong thâm tâm tôi vẫn muốn liên lạc lại với anh. Tôi viết cho anh địa chỉ và số điện thoại của mình. Khoảng giữa tuần sau anh sẽ sang đây, tôi cũng hồi hộp muốn gặp lại giờ xem anh đã ra sao. Nhưng có lẽ đó cũng là một sai lầm của tôi…

Khuya, tôi mệt mà vẫn chưa ngủ được. Đã bắt đầu suy nghĩ cho tới cái ngày tôi sẽ phải quay trở lại Việt Nam và xa những con người tôi mới gắn bó nơi đây, đặc biệt là Ryan, có phải là sai lầm khi tìm ra anh hay không nhỉ? Lúc đó tôi sẽ buồn tới thế nào đây? Nhưng tôi vẫn tự nói với bản thân mình rằng, “hãy quan trọng hiện tại hơn tương lai” đó thôi. Let it be, cái gì đến sẽ đến, tận hưởng những gì mình có đi đã.

Hôm sau, đi làm, tôi gặp lại Billy. Ngạc nhiên vì hai ba ngày không gặp trông anh ấy khác quá, còn chả cạo râu nữa, phờ phạc. Tôi hỏi anh bằng tiếng Anh: “You look tired , Billy, what’s wrong?” (Trông anh mệt mỏi quá, Billy, có chuyện gì vậy?). Billy nhìn tôi đờ đẫn: “Anh sẽ giới thiệu em sang tiệm nail mới nhé, em vẽ được rồi, em nên chuyển đi chỗ khác nhiều khách hơn nhé?”. Ôi, anh ấy đang hờn dỗi gì tôi chăng? Tôi nhíu mày tỏ vẻ không hiểu. “Em nên đi đi, đừng ở đây”. Rồi anh ấy kêu lên: “Ôi mệt mỏi quá”.

Thoáng có khoảng lặng, tôi thấy sốc và ngạc nhiên. Nói đi Billy, có chuyện mà, chuyện gì vậy?

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#34
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 32



Nói là làm. Billy nhấc máy và gọi điện cho người bạn nào đó ở tiệm nail ở bên Queens, hỏi han xem cô ta có thể nhận được “một người bạn” của Billy xuống dưới đó làm việc hay không? “Con nhỏ nói giọng Hà Nội đấy, dễ thương lắm”. Tôi nghe thấy Billy chêm câu đó vào nên mỉm cười, anh ấy nhìn tôi và cũng cười theo. Nhưng tôi thấy hơi buồn buồn.

Dập máy, Billy nói rằng tôi có thể ở đây hết tuần này nếu muốn, rồi anh ta sẽ dẫn tôi xuống một tiệm nail rất đẹp và chuyên dành cho người da trắng bên Queens, sẽ dễ chịu hơn bên này rất nhiều. “Đáng nhẽ khi em lên tay rồi anh phải cho em đi sớm, nhưng anh cứ muốn giữ em lại ở đây”. Tôi nói chung chẳng biết nói gì, cảm giác lẫn lộn. Tôi đã rất muốn đi khỏi chỗ này vì nghĩ rằng nó ngột ngạt, nhưng khi chuyện đó sắp xảy ra thì tự nhiên tôi lại thấy buồn, Billy dù sao cũng là một người tốt.

“Hôm qua anh đưa Lavender về nhà đấy, anh đau đầu quá rồi, em đừng theo Lave đến những nơi như vậy nữa được không? Em có thể chơi với nhỏ, nói chuyện với nhỏ, nhưng đừng đi theo nhỏ? Được không?”

“Có sao đâu ạ, đi club thôi mà, em thấy thanh niên bên này vẫn đi mà, có sao đâu, sao như có chuyện gì nghiêm trọng vậy?”

“Trời, thôi, mà em gặp ban trai của Lave rồi chứ? Cậu ta thế nào?”

“À, dễ thương ra phết, chỉ là...” Tôi ngập ngừng, vì tôi nghĩ Billy phải biết chuyện bà Mei không chấp nhận chuyện tình yêu này, biết đâu Billy cũng giúp cho bà ấy quản lý Lavender và ghét Josh thì sao. Hơn nữa, hình như chuyện họ gặp nhau là phạm luật gì đó.

“Thằng nhỏ đó cũng tốt, nhưng mà vì nó mà Lavender bây giờ ra nông nỗi thế này đây”.

“Lavender bị mẹ cấm đoán ạ, anh nghĩ thế nào?”

“Bị cấm, đúng rồi, bị cấm, nhưng con nhỏ vì thế mà làm việc tồi tệ, anh không biết làm sao để giúp họ được nữa, bà ấy cũng thật là quá đáng, bà ấy đang hại cả con gái mình. À, anh xin lỗi em, xin lỗi vì giới thiệu nhỏ với em”.

Tôi thấy lạnh toát người vì lời xin lỗi này. Sao lại thế nhỉ? Tôi phải cảm ơn Billy đã giới thiệu cho tôi một cô bạn rất xinh đẹp và đáng yêu chứ? Mà chẳng phải anh ấy đã rất muốn chúng tôi làm bạn đó sao?

“Sao anh lại xin lỗi, em chẳng thích thế, em quý bạn ấy lắm, mà có chuyện gì trầm trọng đâu, em chẳng hiểu ra sao nữa, sao anh lạ thế?”

Tôi bắt đầu phản ứng thật sự, tôi mệt mỏi bởi những hành động kỳ lạ của cả Billy và nhà Mei, nhất là cái kiểu họ vừa khinh thường vừa dè dặt với tôi. Họ có thể có những bí mật riêng, sự kiêu hãnh riêng, nhưng tôi cũng có những tự ái riêng của mình.

Billy ngước mắt: “Thứ tư em đồng ý đi ăn với anh chứ?”

“Vâng”. Lần này thì tôi đồng ý, không từ chối nữa. Có cả tá chuyện để nói đây.

Gần trưa, tôi đi ra ngoài gọi điện cho Lavender hỏi thăm tình hình nhưng không liên lạc được. Tôi gọi điện cho Hạnh, hôm nay tôi lại muốn sang nhà Hạnh chơi, vì vừa có một đống chuyện xảy ra có thể “buôn” được, cũng thấy cần có chỗ giải tỏa nữa. Hạnh “thế à, thế à” liên tục, cô nàng thích buôn chuyện nên nghe tôi “quảng cáo” dăm ba câu là xem chừng sáng rực mắt. Tôi muốn kể cho bạn ấy nghe về chuyện tôi bị chó đuổi và ông em trai Jess đẹp trai của Ryan nữa. Chợt nhớ ra Hạnh chưa được gặp Ryan.

Billy hôm đấy có điện thoại liên tục, giọng căng thẳng, nói bằng tiếng Quảng, đích thị là với gia đình bà Mei. Tôi chẳng biết ngày mai có nên tiếp tục tới spa nữa hay không, ngại thật, có thể bà Mei biết chuyện chúng tôi tới club ngày hôm qua thì sao.

4h chiều, quá buồn ngủ, chả hiểu sao cả ngày tôi cứ chỉ nghĩ về Lavender như bị ám ảnh vậy, như kẻ...tương tư vậy. Lúc đó có một con bé rất dễ thương người Tây Ban Nha vào tiệm wax lông mày, lúc tôi wax cho nó lỡ tay làm tuột cái khuyên trên mũi nó ra, điều này lại càng làm tôi nhớ...Lavender. Rồi một ý nghĩ táo bạo nảy ra, tôi muốn được đi xỏ khuyên mũi giống cô bé này. Tôi hỏi con bé xỏ ở đâu? Nó bảo tới mấy phố downtown nơi bán đủ thứ hình xăm, họ có dịch vụ xăm và xỏ các loại khuyên, họ làm rất vệ sinh và đảm bảo. Thế là tôi nung nấu cái ý định đi xỏ ấy trong đầu, bất chấp không biết bố mẹ phản đối hay không và trông sẽ như thế nào. Lavender chắc sẽ rất ngạc nhiên khi tôi có một cái khuyên mũi.

5h tôi lên tàu sang nhà Hạnh, báo bố mẹ hôm nay tôi ăn cơm với Hạnh, và tự nhủ rút kinh nghiệm sẽ về sớm không như lần trước. Nhà Hạnh hôm nay còn có thêm vài người bạn nên chúng tôi chỉ nấu ăn cho nhau mà thôi, thi thoảng đi qua lại nhấm nháy câu chuyện với nhau chứ không buôn được thoải mái. Tôi có nói ý định sẽ đi xỏ khuyên mũi, Hạnh bảo muốn đi, tôi nói hôm sau tôi xuống spa ở China town, gần chỗ xỏ khuyên, bảo chiều Hạnh sang đi cùng tôi nhé, bạn ấy tít mắt đồng ý.

Tôi về trước 11h, gọi điện cho Ryan và buôn tới 12h, chợt nhớ ra cần phải hoàn thành bức tranh về ngọn hải đăng, vì anh lại nhắc tới ước mơ được đi biển giống bố. “Hopefully someday you would sail to Vietnam to meet me” (Hi vọng một ngày anh có thể sang Việt Nam gặp em). Tôi nói xong câu đó thì nước mắt ứa ra, vì tôi hiểu rằng, tôi sẽ phải xa anh một ngày không lâu nữa mà thôi. Tôi không muốn làm anh buồn, tôi biết anh có nhiều chuyện phải lo lắng rồi. “Wherever I sail, you are with me” (Anh có đi tới đâu thì em cũng sẽ ở đó với anh nhé). Câu nói ấy, đã làm cho tôi có một giấc mơ đêm mộng mị, bắt đầu biết buồn và lo lắng cho tình yêu của mình thật rồi...

Thứ ba...

Tôi vẫn xuống spa, tôi có cảm giác rằng tôi cũng sắp phải rời khỏi cả chốn này nữa. Chẳng có Mei, chẳng có Sheryl, hôm nay là một người đàn ông người Hoa đứng trông cửa hàng thay, ông ta có có ngó qua tôi một chút rồi làm công việc quản lý bình thường, cũng chẳng hỏi han xem tôi thế nào. Tôi cũng thấy thế là may. Helen hôm nay cũng nghỉ làm. Tự nhiên lại thấy nhẹ tênh, nghĩ thấy vui vui vì chiều nay sẽ hẹn Hạnh đi xỏ khuyên mũi, không hiểu rồi về sẽ ăn nói với bố mẹ thế nào. Thế nào thì thế nào, tính sau.

Chiều, bước chân ra khỏi cửa, Ronie xuất hiện lù lù ở gần đó làm tôi giật bắn cả người. Đích thị anh ta tới đây vì tôi, vì Helen nghỉ mà, anh ta biết thừa chứ. Tôi đành đứng tiếp chuyện trong lúc chờ Hạnh tới. Anh ta hỏi hôm nọ là bạn trai tôi sao, sao lại nghe máy của tôi, tôi bảo thì có làm sao, bạn trai tôi thì phải được quyền nghe máy của tôi. Cũng hơi bực mình nhưng hôm nay tôi gặp Ronie lại thấy anh này đáng thương và cô đơn sao vậy, tôi không to tiếng nữa.

Hạnh tới, bạn ấy ngạc nhiên khi thấy Ronie “Ryan đây à?” “À, không, đây là Ronie, nhớ không?” “À, à”. “Ronie, đây là Hạnh, bạn thân của em”. “Hai người đi đâu vậy?” Hạnh nhanh nhảu: “Đi xỏ khuyên mũi, anh biết chỗ nào không?” “À, ăn chơi dữ ha, biết biết, ngay ở China town này, đi cùng anh nhé?” Tôi thoáng lưỡng lự, nhưng thôi OK, có thể anh ta biết chỗ nào đó đảm bảo. Thế là ba chúng tôi đi xỏ khuyên mũi.

Đó là một chỗ ở chợ Tàu thật nhưng là trụ sở của Mỹ trắng. Chỗ này chuyên dành cho xăm trổ và xỏ các loại khuyên, trông cũng sạch sẽ và vệ sinh, khá chuyên nghiệp là khác. Đủ các hình xăm to nhỏ treo làm mẫu, có hình xăm lớn để xăm trên lưng đáng giá tới vài ngàn đô, tôi hơi chột, không biết xỏ cái khuyên mũi bao nhiêu tiền nữa.

Chờ một lúc, có một anh chàng với đủ thứ khuyên trên tai trên trán, mũi, lưỡi, người cũng xăm kín ra toe toét chào tôi khiến tôi cứ trợn ngược cả mắt như nhìn thấy hình nhân lạ. Anh ta mặc áo bác sĩ đàng hoàng, dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ sáng choang, bảo tôi ngồi lên ghế và lôi ra một đống dụng cụ loảng xoảng, tôi cũng hơi chột dạ nhưng khá thích thú. Lần lượt, sát thương, anh chàng dùng một đôi găng tay tổ bố. Rồi đến công đoạn hai, công đoạn xỏ, anh ta bảo sẽ không d ùng thuốc tê mà cắm trực tiếp vào mũi của tôi, lại một đôi găng tay khác. “OK, I’m going to do it, I’m not going to surprise you, OK OK?” (Nào, tôi chuẩn bị làm đây, tôi sẽ không làm cô giật mình đâu). Vừa nói anh ta vừa dùng một cái khoan nhỏ cắm thẳng vào mũi tôi không thuốc tê khiến tôi điếng cả người, nhưng rồi diễn ra rất nhanh, công đoạn sau, sát trùng, lại một đôi găng tay nữa. Quả thật vệ sinh và chuyên nghiệp. Tôi hài lòng khi đã nhìn thấy một cái khuyên mũi nhỏ ở trên mũi, không sưng và không chảy máu. Và tôi đeo khuyên mũi từ ngày hôm đấy, và cũng là đặc điểm đặc trưng của tôi từ ngày hôm đấy. Cái mặt tôi trông đã lạ nó lại càng lạ. Mọi người ở đó trầm trồ khen tôi có khuyên mũi hợp. Tôi thấy rất vui, và thấy mình dũng cảm nữa. Cắm xuyên qua mũi không thuốc tê, mà mũi thì đâu có giống lỗ tai.

Ronie đòi dẫn chúng tôi đi ăn ở chợ Tàu nhưng tôi từ chối, tôi cảm ơn vì đã dẫn tôi đi xỏ khuyên mũi nhưng tôi muốn đi riêng với Hạnh “có việc”. Ronie thoáng buồn bã rồi tạm biệt chúng tôi.

Ronie đi, thì Ryan gọi điện. Tôi hồi hộp thông báo cho anh biết tôi đã “nose piercing” (bấm khuyên mũi) khiến Ryan ngạc nhiên vô cùng, tôi chợt nhớ ra hôm qua đã không nói cho anh biết ý định này. Ryan hỏi tới tấp là tôi làm ở đâu, có an tòan không? Tại sao không nói cho anh biết để đi cùng? Tôi nói rằng đã OK rồi, anh nói tối anh sẽ đến gặp tôi ngay xem thế nào.

“Hey...” Rồi anh ngập ngừng. “Can I meet Billy?” (Liệu anh có thể gặp Billy không?)

Tôi thở dài, thôi được rồi, ngày mai, tôi sẽ để cho Billy và Ryan gặp nhau. Ngày mai!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

#35
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 33



Tôi và Hạnh đi ăn lung tung một tí rồi còn định đi xem phim. Nhưng vì lo rằng có thể Ryan sẽ tới đòi xem xét “vết thương” của tôi, nên hai đứa quyết định về. Tôi rất tự tin và thấy vui vì cái khuyên mũi mới của mình, mặc dù cũng thấy hơi đau đau một chút vì gió lạnh. Chắc phải kiếm một cái band aid để băng qua, kẻo về nhà bố mẹ nhìn thấy thì chưa nghĩ ra lý do...

Thế mà tối đấy Ryan của tôi không đến, buồn xo, dù sao tôi cũng biết anh rất bận và mệt.

Bố mẹ cũng chưa phát hiện ra cái khuyên mũi.

Tôi cũng suy nghĩ xem, liệu cho Billy và Ryan gặp nhau có hợp lý hay không? Tôi vừa muốn gặp riêng Billy để hỏi đủ thứ chuyện mà nếu có thêm Ryan sẽ bị hạn chế, vừa muốn chiều Ryan cho hai người được gặp nhau sớm, thật khó nghĩ. Tôi gác mọi suy nghĩ sang một bên, có lẽ phải nghỉ một ngày để vẽ bức tranh ngọn hải đăng mà thôi, tôi hy vọng Ryan sẽ thích và bất ngờ, dạo này anh mệt mỏi quá.

Đểu thật, Ronie lại gọi điện. Hỏi han xem cái khuyên mũi của tôi có làm tôi đau hay không, tôi đã về nhà chưa? Nửa tức nửa thấy tội nghiệp, có lẽ anh ta là một kẻ quá cô đơn cần người nói chuyện, vậy Helen đâu nhỉ? Ronie chẳng trả lời, “anh gọi điện hỏi han em thôi, thế thôi”. Tôi nói rằng chắc tôi sẽ rời tiệm nail hiện tại đi chỗ khác, Ronie lập tức sốt sắng đề xuất lại cái ý tưởng tới chỗ anh ta làm, anh ta nói chỗ đó rất đông khách, đặc biệt nếu wax lông mày và vẽ móng đẹp thì kiếm tiền tốt. Tôi lại suy nghĩ, nhưng tôi muốn xem cái chỗ Billy giới thiệu nó như thế nào đã, đang lên tay rồi, tôi muốn mình sẽ kiếm ra tiền để còn đi du lịch, thèm đi chơi kinh khủng, thậm chí có thể sailing chỗ nào cùng Ryan trước khi về Việt Nam thì sao...

Tôi dậy muộn quá, tới tiệm của Billy cũng gần trưa. Anh chủ ngó tôi mỉm cười, chợt nghĩ sau này tôi sang tiệm khác, chẳng biết có được người nào thông cảm cho cái tính thất thường và thích đi chơi như tôi hay không? Dù sao tôi cũng đã thấy Billy bắt đầu thân quen, anh ta rất tốt và quan tâm tới tôi, chắc gì đã là thích tôi, có thể mẫu người này là luôn quan tâm người khác như thế...

Tôi hỏi, bọn mình sẽ đi ăn tối nhé, bạn trai của em muốn được gặp anh. Tôi thấy sự ngạc nhiên rõ ràng trên khuôn mặt của Billy, anh ấy bất ngờ vì tôi tự nhiên muốn giới thiệu bạn trai? Muốn gặp riêng tôi cơ? Hay là vì nghĩ rằng tôi đang lo sợ anh ta sàm sỡ nên rủ bạn trai đi cùng? “OK, được thôi, anh cũng tò mò muốn biết cậu ta trông thế nào lắm rồi”. Cô làm nail cùng tiệm quay sang hỏi tôi: “Nghe đồn bồ của nhỏ kinkin này đẹp trai dữ ha?”. “Ủa, cô nghe hồi nào vậy?”. “Ui da, ai mà không biết chứ”. Cô ấy nở một nụ cười nham hiểm, tôi liếc nhìn Billy, đích thị là anh này buôn rồi, mà Billy gặp bạn trai của tôi bao giờ mà biết anh ấy đẹp trai nhỉ? Ah...Lavender....

Chiều nay thì tôi không phải đi tàu điện ngầm nữa, Billy sẽ chở tôi ra chợ Tàu ăn cái quán ăn quen thuộc, tôi hẹn Ryan về sớm sẽ đứng chờ ở đó.

Ngồi trên xe của Billy, tôi bắt đầu thấy cảm giác muốn hỏi và nói, chúng tôi vẫn có thể nói tiếng Việt với nhau trước mặt Ryan nhưng như thế thì quá bất lịch sự, lúc này vẫn là hay nhất.

- “Lavender hôm nọ ra sao ạ? Có chuyện gì vậy ạ?”

- “À, con nhỏ...” Billy ngập ngừng nói nhỏ, rồi quẹo tay lái, nghe chừng anh cứ buồn buồn.

- “Lavender đáng yêu lắm, dù là bà Mei không thích bọn em chơi với nhau, nhưng bọn em khá hợp nhau, gặp nhau không được nhiều nhưng cũng có kỷ niệm, một cô gái mạnh mẽ nhưng có phần hơi kém may mắn”

- “À, Mei là một chuyện thôi, nhưng có lẽ em không nên chơi với nhỏ thật, anh không nên cãi lời bà ấy chớ, bà Mei cũng có ý tốt thôi mà, dù sao dăm ba cái chuyện tình yêu, bà ấy cũng sai rồi, thời buổi này bên nước Mỹ hiện đại này còn bày trò cấm đoán, có lẽ giờ hối hận cũng muộn rồi đấy...”

- “Oai, sao thế?”

Billy khịt khịt mũi.

- “Cái gia đình này có quá nhiều nặng nợ với anh rồi, anh bỏ họ đi khó quá”.

- “Anh chơi thân với họ lắm đúng không?”. Tôi hỏi vờ ngây thơ và dò hỏi.

- “Em muốn biết một bí mật không?”

- “Có”

Mắt liếc nhìn đường phố, nín một hơi, Billy nói:

- “Mei là mối tình đầu của ba anh đó, nhưng hồi đó ông ấy lăng nhăng, bả cũng đẹp, nhưng dăm ba bữa bỏ nhau, giờ chắc bả vẫn nhớ ông ấy, sau này Mei có cưới người khác nhưng cũng chỉ nghĩ tới ba anh thôi”.

- “Ôi, vậy cơ à?” Tôi nghe như chuyện trên phim vậy.

- “Nhưng hai nhà vẫn giao du với nhau à?”

- “À, vẫn, sau này anh có sang Hong Kong một thời gian với ba, vẫn thấy bà ấy lui tới”.

- “Ba anh ở Hong Kong à? Em tưởng nhà anh ở Sài Gòn?”

- “Mẹ anh và anh ở Sài Gòn, ba anh làm ăn bên Hong Kong”.

- “Sao lại là mối tình đầu, trước cả khi cưới mẹ anh à?”

- “Thấy ba kể vậy, họ quen nhau thế nào sao biết”

- “Thảo nào bà ấy quý anh thế”. Tôi lại dò hỏi thêm câu nữa.

- “Bà ấy đang trút nhớ nhung ba anh lên anh đây”. Tôi không biết câu nói này có ý đùa hay thật nữa, nhưng không dám hỏi xa hơn. Nhưng quả là một khám phá thú vị, tôi đã hiểu ra được phần nào mối quan hệ thân thiết của họ. Cả Sheryl nữa, rõ ràng cô ấy cũng đang mê mệt Billy, đúng là “cha truyền con nối”.

- “Anh tò mò về bạn trai của em lắm đó nha, nghe Lavender nói lại, cậu đó cũng là người mẫu gì đó hả, đẹp trai có tiếng ở đất New York này nữa cơ”.

- “Ôi trời, gì tới mức thế, đẹp trai thì có nhưng gì tới mức thế đâu”. Tôi cười xua đi. “Lavender toàn nói quá, bạn ấy mới là đẹp có tiếng ấy”.

- “À, nhỏ có tiếng thật, xinh thật, nhưng mà mới nhỏ vậy mà khổ quá”. (Ghét cái kiểu than vãn của Billy, biết Lavender khổ, nhưng chắc còn vượt xa những gì tôi biết, sao chả nói thêm như vậy nhỉ?).

Xe dừng, tôi gọi Ryan, anh bảo 5 phút nữa tới. Billy đi gửi xe. Tôi hồi hộp cho tới khi hai người gặp nhau. Chờ một lúc, Ryan đang đi tới, tôi thấy Billy nhìn chằm chằm rồi “À” lên, gật gù: “Đúng rồi, đúng rồi, đẹp trai dữ ha, trời đúng là bồ của kinkin có khác”. Ryan đi tới, tôi giới thiệu hai người với nhau, Billy thấp hơn Ryan kha khá, anh nhíu mày mỉm cười. Thế là thỏa mãn nhé Ryan, được gặp Billy.

Vào quán ăn, qua màn chào hỏi. Tôi nhắc Billy đừng nói gì nhiều về chuyện rắc rối với bà Mei và chuyện có thể tôi sẽ chuyển tiệm nail theo yêu cầu của Billy. Anh ấy nói yên tâm. Ryan hôm nay hơi khác, anh ấy hay cười hơn, lúc lại đăm chiêu, mỗi lần cười làm tôi lại nhớ ra cái khuôn mặt của...Jess.

“Billy, what do you think of my girl friend?” (Billy, anh nghĩ thế nào về bạn gái tôi?). Ryan hỏi một câu...lãng xẹt, khiến tôi hơi khó xử.

“I think you match a perfect couple, she’s beautiful and intelligent, I just wish the best for you both” (Tôi nghĩ hai bạn là một cặp hòan hảo, cô ấy xinh đẹp và thông minh, chúc hai bạn hạnh phúc). Billy trả lời một cách đầy ngoại giao.

“Thank you, but give me an honest comment, I dont deserve her right?” . (Cám ơn anh, nhưng hay cho tôi một nhậ n xét thật lòng đi, tôi không xứng đáng với cô ấy chăng). Sao những câu hỏi hôm nay của Ryan lại kỳ lạ đến thế, không cả có ý đùa cợt và cũng không phải là kiểu nói chuyện thường ngày của Ryan. Tôi cứ nhíu mày rồi lay tay anh liên tục, theo kiểu “why you ask such a question?”

“I assume you really trust me right Ryan? Are you not confident of yourself beside this girl? Why not? Its you to give the answer”. (Chẳng lẽ anh không tự tin khi bên cạnh cô ấy sao? Tại sao vậy? Chính anh có thể có câu trả lời mà).

“I know Lavender, she talked with me about you, that’s why I want to meet you, she said you’re pretty clever, far beyond what you are showing now”. (Tôi biết Lavender, cô ấy nói với tôi về anh, và đó là lý do tôi muốn gặp anh, cô ấy nói anh rất thông minh, thông minh hơn nhiều những gì anh đang tỏ ra).

“Haha, thank you Ryan, but only you know whether you deserve your girl or not” (Haha, cám ơn Ryan, nhưng chỉ có anh biết liệu anh có xứng với cô ấy hay không thôi)

“You know what I mean” (Anh biết tôi muốn nói gì mà). Ryan nói.

Càng ngày càng khó hiểu những gì Ryan nói, tôi thấy Billy nhìn sang tôi, đôi mắt ngầu đỏ, một ánh nhìn thật khác. Và Ryan cũng thế.

“There’s also one thing I want to tell you both today, its about Lavender, may be you don’t know her as much as I do, she’s like sister to me. I want to avoid Kin from her but in another thought how I want you to help her, I think she needs you” (Có một điều tôi muốn nói với cả hai người hôm nay, đó là về Lavender, có thể mọi người không rõ cô ây bằng tôi, cô ấy gần như là em gái tôi. Tôi nửa Kin không tiếp xúc với cô ấy nửa muốn Kin giúp đỡ Lave, tôi nghĩ là cô ấy cần em đấy Kin à). Billy quay sang nhìn tôi và nói thế.

“OK, its time you tell me what’s wrong with Lavender” (Ok, anh hãy nói cho em nghe về những chuyện của Lavender đi)

“She’s addicted to drug, she needs treatment, Mei is crazy” (Cô ấy nghiện rồi, cô ấy cần phải đi điều trị, Mei đang điên lên). Billy nói như sắp khóc.

Tôi thực sự nổi gai ốc. “Oh my god”. Ryan nắm chặt tay tôi vì thấy người tôi run lên. “How come, Josh involved?” (Sao? Josh có dính líu không?)

“May be, mad girl” (Có thể, cô bé ngốc nghếch ấy).

Có lẽ Billy cũng muốn nói với tôi điều này, anh ấy muốn cho cả Ryan biết nữa, có lẽ vì cũng muốn để Ryan “bảo vệ” tôi. Giờ thì tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi không nghĩ một cô gái tài năng xinh đẹp như Lavender lại đi làm cái chuyện dại dột như thế, và tôi cũng không hề nhận ra một Lavender nghiện ngập. Chợt nhớ cái lần Lave gọi điện cho tôi kêu gào, có thể đang bị khóa cửa và lên cơn nghiện, tôi rùng mình mạnh tới mức Ryan còn quay hẳn ra xem tôi có bị làm sao không. Tôi hiểu vì sao Billy khuyên tôi không nên đi theo Lave. Có phải Josh đã hại cô ấy không? Nên bà Mei mới điên cuồng chống phá thế? Họ trông rất tử tế cơ mà nhỉ. Tôi thật sự rất sốc, và gần như muốn khóc đến nơi. Tôi quý Lavender lắm, thậm chí còn là tình cảm đặc biệt nữa cơ. Và xót, xót làm sao, một cô gái xinh đẹp nhường thế...

Tôi hỏi bây giờ Lavender ra sao, chắc cô ấy khổ sở lắm nhỉ. Billy nói rằng anh ấy phải quản lý Lave cùng cả nhà bà Mei, chắc họ sẽ cho vào “trại cai nghiện” một ngày càng sớm càng có thể. Bà Mei dạo này rất suy sụp và đau khổ, mà Lave thì trốn đi liên tục không thể kiểm soát. Cô gái đang phát điên lên rồi.

Tôi nhìn Billy đầy cảm thông, có lẽ đó như gia đình của anh ấy vậy, nên anh ta buồn là thế. Tôi nói rằng tôi muốn giúp Lave, đừng đẩy tôi ra khỏi cô ấy, cô ấy cũng cần môt người bạn chứ. Giờ tôi cũng hiểu và thông cảm với cả bà Mei nữa. Billy nói chính vì nghĩ vậy nên mới giới thiệu tôi với Lavender, thực ra “con bé đó cô đơn” lắm.

Ryan ngồi nhìn mông lung, anh hiểu tôi đang nghĩ gì. “We’ll help her” (Chúng ta sẽ giúp cô ấy). Anh nói.

Bữa tối diễn ra vừa lạ kỳ vừa nặng nề. Tôi thấy sốc vô cùng. Vì có quá nhiều lý do, một ngày mà có nhiều bức xúc và bí ẩn được giải tỏa. Lúc về, tôi chỉ muốn hỏi xem Ryan đã biết gì về Billy, tại sao hôm nay anh hỏi lạ thế. Nhưng Ryan cứ nói rằng có gì đâu, vì anh ấy nghĩ rằng Billy là một người tinh tế, anh ấy muốn hỏi ý kiến xem mình có xứng đáng với tôi hay không. Thế rồi, “That’s it? I don’ t think so?” (Chỉ thế thôi ư? Em không nghĩ thế). “Yeah, its not that simple, because I’m jealous” (Uhm, cũng tại anh ghen).

“What?” (Gì cơ?)

“You understand me, I’m jealous, he loves you” (Em hiểu ý anh mà, anh ghen, anh ta yêu em).

“How can you tell?”

“I know”

“So ?”

“I hate that”

Ôi...

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:24 AM


#36
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 34





Mặt Ryan đỏ và hơi gay gắt, thoáng có khoảng lặng vì tôi chẳng biết nói gì. Tôi không hiểu vì sao Ryan lại biết được rằng Billy có yêu tôi hay không, tôi nghĩ rằng tôi rất hạn chế kể chuyện Billy quan tâm tới tôi như thế nào cho Ryan, tôi chỉ nói đó là một người khá tốt bụng dù rằng anh ta có những mối quan hệ kỳ lạ với gia đình Lavender. Tôi đang rất muốn kể cho Ryan nghe những gì tôi vừa biết được về Billy và Mei, chuyện về Lavender và…cái khuyên mũi. Nhưng Ryan thậm chí còn chẳng nói gì tới cái khuyên mũi mới của tôi, anh căng thẳng tới mức không bình thường. Tự nhiên tôi thấy bực bội, cơ mà chúng tôi làm gì có lỗi chứ, còn hơn anh và Garbriel, tôi chưa cả “hỏi tội” cơ mà.

Chúng tôi cứ lặng lẽ đi ra bến tàu, tôi chả biết nói gì. Chợt nghĩ, tôi lấy lại khí thế và tỏ ra vui vẻ hơn: “Hey, you should be happy if he loves me, otherwise i don’t even know if he loves me or not, how can you tell, come on Ryan?” (Anh nên vui nếu anh ấy yêu em mới phải, mặt khác thậm chí em không biết là anh ta có yêu em hay không, sao anh có thể nói vậy Ryan?) “i cant be happy with anyone loving you, you know i cant” (Anh không thể vui khi người khác có tình cảm với em được). “But nothing happens, @love?” (Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả mà). Tôi lại cáu với Ryan, chữ “@love” khiến anh ngẩng mặt và hơi thoáng ngạc nhiên. “I know who Billy is in love with” (Em biết người Billy yêu là ai). “who?” (Ai cơ?). “Mrs Mei, Lave’s mother” (Bà Mei, mẹ của Lave). “He lies” (Anh ta nói dối). “No he doesn’t” (Không, anh ấy không nói dối). “Hey, you just meet him today, i don’t even understand some of your questions today” (Anh mới chỉ gặp anh ta ngày hôm nay, em thậm chí còn không hiểu mấy câu hỏi anh hỏi anh ta hôm nay). “Oh, yeah, which one? There’s something telling me that he loves you” (Câu nào cơ? Mọi thứ cho anh thấy anh ta yêu em). “OK, even that, i don’t love him, what bothers you?” (Thậm chí là như vậy, nhưng em không yêu anh ta, anh vẫn thấy phiền sao?). “Well, he’s right, you’ve gotta move to another place” (Anh ấy nói đúng đó, em nên chuyển đến nơi khác làm).

Tôi thấy hơi thất vọng, nhưng trong sâu thẳm tôi nghĩ rằng Ryan đang cố tình tỏ ra như vậy, như có ý đồ vậy, tự nhiên tôi thấy tức nữa, không phải là có ý gì “bắt bẻ” hay “xua đuổi” tôi đấy chứ, chẳng phải tôi đang bị hờn dỗi bởi một điều quá vô lý à? Thế là cái mặt tôi nó dài ra, xị xuống, từ lúc đó cho tới lúc về nhà, tôi im re! Ryan của tôi cũng không nói gì. Tức thế chứ. Chúng tôi chỉ bye nhau một tiếng rất nhẹ nhàng lúc chia tay.

Cảm xúc lẫn lộn, thương Lavender, tức và khó hiểu với Ryan. Có một sự an ủi nho nhỏ, đó là mãi tôi và Ryan cũng có lúc…giận nhau, chúng tôi chưa bao giờ giận nhau, mặc dù với Garbriel tôi cũng đủ làm vài trận cãi vã rồi. Tôi quyết định thi gan với Ryan, anh ấy phải xin lỗi tôi vì hành động khó hiểu của mình.

Tôi cũng chợt nhớ ra, ngày mai, N sẽ tới New York, cũng hay, lại một ý nghĩ “đen tối”, tôi sẽ không gặp Ryan cho tới khi N quay trở lại Nga.Thực ra điều tôi suy nghĩ nhiều hơn là Lavender, tôi muốn gặp Lavender làm sao, muốn hỏi cho hết, và muốn an ủi nữa, nếu cô ấy không cô đơn tôi tin rằng cô ấy sẽ không bao giờ chán đời dại dột đến thế.

Đêm về, Billy gọi điện cho tôi. Hỏi rằng tôi và bạn trai thế nào, có OK không? “Đẹp trai dễ sợ”, cứ hai câu Billy lại nhắc lại câu này một lần. Tôi bảo Ryan hôm nay không được vui nên chắc hơi hỏi lung tung, mong anh ta bỏ qua. Billy cười nói có chuyện gì đâu, rồi anh ấy nói: “Em là một cô gái tốt, anh hy vọng cậu ấy thật lòng với em, nhưng dù thế nào, đừng để lòng mình bị tổn thương nhé?” “Sao anh lại nói thế ạ?” “Có những điều chỉ người từng trải hiểu nổi và khó giải thích, anh không chắc chắn điều gì, chỉ mong em hạnh phúc thôi”. Tôi xúc động lắm, tự nhiên thấy Billy còn tốt và quan tâm tôi hơn cả Ryan (là tự nhiên thấy thế thật đấy). Tôi cảm ơn và nói rằng Billy hãy cố gắng tạo cơ hội cho tôi được gặp Lavender, tôi tin rằng ít nhất tôi cũng sẽ làm cho cô ấy không cô đơn, và tôi không sợ người nghiện hay sợ ma túy, tôi đủ bản lĩnh để biết mình làm gì. “Em biết không, em giống Lave lắm, nhưng em hơn nhỏ ở điều này đấy”. “Dạ, có thể ạ, vì em có một bà mẹ khác”. Có lẽ tôi hơi lỡ lời…!

Thứ năm…

N cuối cùng cũng đã tới, anh ấy sẽ ở cùng với đoàn biểu diễn của mình ở một khu nhà trọ bên Queens, N gọi điện vào di động cho tôi nói rằng tối nay anh ấy đã biểu diễn luôn, hy vọng tôi có thể tới xem và sớm được gặp nhau. Bình thường, tôi sẽ rủ Ryan đi đấy, nhưng tôi rủ Hạnh, tôi đang giận Ryan mà. Đòan của N là đi theo diện giao lưu trao đổi văn hóa âm nhạc giữa các trường đại học. Chỗ N biểu diễn cũng là một trường đại học nhỏ, khá xa chỗ tôi ở nhưng gần chỗ Hạnh, nên hai đứa sẽ gặp nhau ở bến tàu nhà Hạnh, dù sao khu Queens tôi cũng không thông thạo lắm. Tôi hồi hộp muốn ngắm xem N bây giờ đã đổi khác ra sao.

Và đến tối cũng chả có điện thoại của Ryan, sốt ruột thật!

Tôi chọn chỗ gần đầu, khá đông, có rất nhiều người đứng tuổi, tôi nhìn mãi vào cánh gà xem N đâu, chỉ sợ không nhận ra trong cái đám lố nhố đấy. Hạnh cứ hỏi thế anh N là anh nào thế? Tôi bảo tôi vẫn chưa thấy.

Tờ chương trình có mấy bản nhạc mới và mấy bản nhạc kinh điển, có cả một tiết mục kịch nhỏ của mấy nghệ sĩ Nga. Tôi đã nhìn thấy N, mặc áo trắng,thắt ca vát, trong dàn nhạc, đeo kính, tóc cắt ngắn, trắng trẻo và béo ra rất nhiều, chỉ là không rõ khuôn mặt của anh mà thôi. Dàn nhạc có nhiều người châu Á, tôi đoán chắc anh là người Việt duy nhất.

Cả buổi tôi nghe thì ít, tò mò và…chờ điện thoại là nhiều. Đang nghĩ Ryan gọi có nên nhấc hay không, và có thì phải khoe ngay rằng tôi đang đi xem ca nhạc của bạn, rằng abcd….nhưng mà rồi thì vẫn chẳng thấy gì.

Mỗi lần nghỉ “giữa hiệp”, tôi lại thấy N đi ra phía dưới cánh gà ngó nghiêng, đích thị là tìm tôi, nhưng tôi mặc kệ, để chốc nữa giải lao gặp nhau luôn thể. Hạnh bảo: “Anh ấy dễ thương thế?”. Công nhận, N béo và trắng ra khiến tôi lại thấy anh ấy…đàn ông và dễ coi hơn nhiều, khuôn mặt cũng không già đi là mấy, chắc do học nhạc nhiều và…bơ sữa tốt.

Giải lao, tôi chủ động đi ra phía cánh gà để gặp N. Anh ấy đã nhìn thấy tôi, khuôn mặt thoáng đỏ rồi Ồ lên: “Chào em, em khỏe không?”. “À trừ lúc ốm ra lúc nào em cũng khỏe”. Câu trả lời tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.

“New York bây giờ ấm ghê nhỉ, bố mẹ em khỏe không?”. “Vâng, họ cũng như em, trừ lúc ốm ra thì…”

“Anh sang đây biểu diễn hả? Khoảng bao lâu?”. “Ừ, chắc sẽ còn sang vài bang nữa, anh ở đây khoảng 5 ngày, làm hướng dẫn viên du lịch cho anh nhé?”. “À vâng, lâu rồi cũng không nghe anh kéo đàn”. Tự nhiên bồi hồi bởi câu nói đó. Tôi giới thiệu Hạnh cho anh, anh nói hai cô phải đưa anh đi đây đó nhé.

9h rưỡi thì chương trình kết thúc. N nói muốn gặp tôi đã trước khi chia tay, còn “lên kế hoạch” gặp nhau mấy hôm tới. Anh ấy sẽ đưa tôi về tận nhà, tôi bảo không cần vì chắc anh mệt lắm, vừa mới đến buổi sáng, anh ấy dứt khoát bảo không.

Chia tay Hạnh, chỉ còn tôi và N. Tôi đoán ra được câu hỏi anh sẽ hỏi: “Em có bạn trai chưa vậy? Chắc chắn là rồi, ở đây đâu thiếu kẻ xin chết em nhỉ?”. “Vâng, có rồi, cũng chưa lâu lắm, nhưng chắc chẳng đi đến đâu vì em sẽ phải trở về Việt Nam”. “Tình yêu mà, đừng nói trước điều gì”. “Trông em có khác không?”. “Có, phụ nữ hơn nhiều, còn nói nhiều như trước nữa hay không?” “Có” “Thế sao k hông nói?”. “À, vì em…lạ đấy”. Nghe điêu quá, nhưng N cười rất vui vẻ. Tôi cũng hỏi anh có bạn gái chưa, anh ấy nói rằng mình mới chia tay. “Năm nào anh cũng gửi thiệp Valentine cho em, bồ anh không ghen à?”. “À, đó là những thứ tình cảm khác nhau, không giống nhau nên không ghen được”. “Khác á?”. “Ừ, khác mà”. Thôi tôi không hỏi nữa.

Chúng tôi về đến đảo thì cũng đã gần 10 rưỡi, không tiện để N vào chào hỏi bố mẹ tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc và tôi cẩn thận chỉ đường chi tiết cho N quay trở lại, anh ấy nói không sao, nếu lạc đã có taxi rồi mà. “Ngày mai chúng ta lại gặp nhau được không? Bạn trai em có phiền không? Không sao chứ?”. “À, không sao, nếu có thời gian thì ta gặp nhau”. Tôi nói thế không thêm lời giải thích. Anh nháy mắt, “OK nhé”.

Thực sự gặp N tôi cũng không thấy hứng khởi cho lắm, tôi đã có lúc rất muốn liên lạc lại và cảm thấy tiếc anh ấy, vì lẽ gì đó. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi cũng chỉ thấy bình thường, tôi vẫn thấy N có ánh mắt rất ấm cúng mỗi khi nhìn tôi, ấm cúng và có xen cả sự vô vọng. Tại sao tôi lại không bồi hồi thế, chắc vì Ryan không gọi điện cho tôi nên tôi không có tâm trạng? Tôi không biết mình nghĩ gì nữa. Tôi lại nhớ ra Lavender. Điện thoại vẫn không gọi được, không hiểu bây giờ cô ấy thế nào nhỉ?

Về nhà, có tờ báo trên đảo để trước cửa, tôi “ơ” lên một tiếng khi thấy cái ảnh tôi và Lavender ngồi ở quán pizza nằm chình ình trên báo.

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:22 AM


#37
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 35





Khoảng chừng ba bức ảnh của tôi và Lavender được chụp khá đẹp nằm trong một loạt series ảnh về các hoạt động của người dân trên đảo. Trong đó có một bức cận cảnh Lavender rất xinh. Báo giấy và in đen trắng, ảnh cũng không phải là to lắm nhưng nhìn Lavender vẫn như diễn viên điện ảnh. Nhà hàng pizza này còn tranh thủ “chú thích” bên dưới để nhân cơ hội quảng cáo. Chắc hẳn thằng cha nào đấy trong quán đã chụp trộm chúng tôi.

Nhưng tờ báo ấy bây giờ tôi không còn giữ nữa, có thể bị mẹ đem ra lót bàn ăn cơm từ thủa nào rồi.

Ronie gọi điện cho tôi, hẹn tôi cuối tuần sẽ tới tiệm của anh ta một lần xem tình hình thế nào, nghe nói chỗ đó đang rất cần người. Tôi cũng đồng ý, đồng thời cũng không bỏ qua cơ hội nếu Billy dẫn tôi sang một chỗ tử tế nào đó của bạn anh ấy. Tôi lúc này đã có thể vẽ và wax lông mày khá thành thạo, nghĩ cũng phải tranh thủ kiếm tiền, có tiền để đi chơi, và nếu về VN còn có tiền mua đàn piano hay đại loại cả một núi thứ tôi thích.

Ryan vẫn “ngoan cố” không liên lạc với tôi. Tôi rất muốn nhấc máy gọi cho Hugo chẳng hạn. Thật lạ, có lúc muốn gọi điện cho ai đó mà tính ra chẳng gọi được, muốn gọi cho Ryan thì không được, cho Lavender cũng không, Billy thì ngại, N thì không có số thường trực, tính ra chỉ còn....Ronie, lúc nào cũng dường như available với tôi.

Tối hôm sau khi N qua đón tôi và chúng tôi ra chợ Tàu chơi, ăn uống, rồi đi Times Square, những chỗ hay được khách du lịch tới tranh thủ thăm thú. Chẳng hiểu sao mỗi lần ở cạnh N là tôi lại nói, nói nhiều quá thể, điều này có thể giải thích rằng N là một người ít nói, mà tôi lại sợ khoảng trống, nếu không phải là người yêu thì hai người cứ lặng im bên nhau vô cùng đáng sợ. Tôi nói đủ thứ, và tôi bắt đầu nói nhiều về Ryan cho N nghe, dường như đây là đề tài mà N hứng thú nhất. Anh ấy bảo, phải cho anh ấy nhìn thấy Ryan trước khi anh ấy chia tay tôi. Tôi cũng ậm ừ, vì chả biết sẽ cho họ gặp lúc nào. Tôi cứ chờ điện thoại của Ryan, chờ mãi không thấy gọi, thế nên tôi quyết định, cả tuần này tôi sẽ đi chơi với N. Tôi tức Ryan vì tôi không hiểu vì sao anh ấy lại đối xử với tôi vô lý như thế.

Billy hẹn dẫn tôi xuống tiệm của bạn anh ấy vào sáng thứ bảy. Chủ tiệm là một người phụ nữ khá dễ mến, người Việt. Tiệm nằm bên Queens, khu dành cho người da trắng, rất yên bình và sạch sẽ, không có nhà cao tầng, chỉ có những căn nhà nhỏ xinh ven đường rất đáng yêu. Tôi mới nhìn đã thấy thích sự bình yên nơi đây, có điều có vẻ cũng không phải là nhiều khách lắm. Nhưng Billy khen ngợi tôi hết lời, còn nói rằng chắc sẽ gần nhà, dễ dàng cho tôi đi lại, anh ấy còn nói cô chủ đồng ý cho tôi chỉ đi 5 buổi một tuần, 2 buổi còn lại tôi sẽ vẫn được xuống spa. Xem chừng có từ chối thì cũng khó.

Và tối, khuya muộn, xong việc N lại bắt tầu điện ngầm sang đảo chơi với tôi. Và Ryan cũng vẫn chưa gọi điện.

N nói chủ nhật anh ấy không phải làm gì, tôi có thể dẫn anh ấy ra tượng Thần Tự do được hay không, anh rất muốn có một bức ảnh kỉ niệm ở đó, và tôi lại xin nghỉ ở chỗ Billy. Tôi hẹn N đi có công chuyện rồi hai người sẽ ra South Ferry, đó là vì tôi đã hẹn với Ronie đi xem chỗ anh ta làm.

Tiệm của Ronie nằm ở khu Harlem, đối ngược hẳn với cái tiệm của người bạn Billy ngày hôm qua. Mới bước chân vào trong tiệm đã thấy toàn các quý bà quý cô đen ngòm, và cả dân “xì” nữa (là dân Hispanic). Tiệm bẩn thỉu và đồ nghề trông cũng không được vệ sinh cho lắm. Khách khá đông, tiệm nhỏ, vài bà cô da đen béo múp ngồi xuống ghế là thôi đứng dậy luôn. Vừa bước chân vào tiệm tất cả thợ trong đó đã ngẩng lên nhìn tôi, tôi hỏi Ronie đã dặn họ trước chưa vậy? Ronie nói đã nói với cô chủ rồi. Cô chủ là mẹ của Helen, lấy tên là Lucy, trắng, hơi béo, đang wax lông mày. Nghe nói cô này là wax lông mày nổi tiếng ở khu vực này. Ronie chỉ sang bên dưới còn một cô nữa, là em của cô Lucy, lấy tên là Lily, cũng wax lông mày có tiếng. Hai cô nhìn tôi lườm lườm. Thấy cô Lucy hỏi bâng quơ Ronie: “Người Việt hả?”. “Cô ấy wax lông mày và vẽ nail rất đẹp, dì ạ”. Tôi thấy Lucy mặt mũi không được thân thiện cho lắm, có lẽ cô ta không thích tôi đi cùng với Ronie “con rể tương lai”. Có thể dạo này đôi tình nhân có trục trặc, cô ta lại đổ cho tôi là thủ phạm thì ngại làm sao. Tôi cảm thấy chỗ này tuy đông đúc nhưng chắc không phải là chỗ của mình. Lucy nói giọng miền Bắc, kiểu tỉnh lẻ.

Tiệm có mấy điều ngộ nghĩnh mà sáng hôm đấy tôi nghĩ lại vẫn không nhịn được cười. Tiệm bật nhạc vàng....remix, kiểu “mười năm không gặp tưởng tình đã chết, bùm chát bùm chát bùm bùm chát....tôi nghèo nên tôi chả dám yêu ai, đá, đà đa đá đí đá...”. Tôi hỏi Ronie sao lại bật cái nhạc này ở giữa chốn toàn Tây đen này, Ronie bảo vì cả nhà của Lucy nghiện nhạc vàng. “Nhưng sao nhạc vàng này nghe buồn cười thế?”. “À, vì nghe não nề bọn da đen nó...chửi chết!”. Tai tôi vẫn đang giật giật theo tiếng nhạc thì bất chợt nghe thấy giọng một chị da đen béo ục đang ngồi sửa móng kêu lên: “What the F’ck you are playing Lucy? Turn that sh*t off and turn on 50 cents, come on”. Thế là cô Lucy cười nhăn nhở: “Ok Ok, 5 more milịt (minute)”. Cái giọng tiếng Anh bồi còn ngọng nữa nghe rất buồn cười. Nhưng hay nhất là lúc tôi ngồi xem cô em Lily của Lucy ngồi chọn màu sơn móng cho khách. Bởi vì họ tiếng Anh rất kém nên pha lẫn cả tiếng Việt luôn. Cô ấy chỉ lên bảng màu và bắt đầu hỏi khách: “Đỏ? Ok? Xanh? No? Đen mix Xanh? No?” Khách lắc đầu lia lịa, thế rồi cũng ra màu cô khách cần, cô ta nói, rất đĩnh đạc: “Hồng, friench manicure”. Tôi trợn ngược mắt vì muốn chắc xem có phải đúng là cô khách vừa nói tiếng Việt hay không? Tôi quay lại Ronie hỏi: Ủa, bà này nói tiếng Việt á? Ronie giải thích: Khách ở đây toàn khách quen, họ thuộc làu màu...bằng tiếng Việt, những màu cơ bản vì mấy cô Lucy Lily ở đây tiếng Anh vừa kém lại vừa ngọng líu lô. Tôi bụm miệng không dám cười!

Lucy rất bận vì khách tới liên tục nên một lúc sau mới hỏi chuyện với ra tôi được, nói rằng nếu tôi muốn làm thì sang tuần làm luôn, thử việc đã, nếu OK thì ghi bill liền. Tôi hơi chột vì nghe thấy ghi bill (mỗi lần làm xong một khách thì ghi bill vào để cuối tuần thanh toán), tôi chưa phải ghi bill bao giờ ở tiệm Billy. Tôi nói tôi sẽ suy nghĩ. Lucy lườm tôi tóe lửa lúc tôi bước chân ra khỏi tiệm. Tôi tạm biệt Ronie và nói sẽ gọi điện lại cho anh ta sau.

N đang chờ tôi trên đảo.

Trên đường về, quá sốt ruột. Tôi gọi điện cho Hugo, tôi muốn hỏi Ryan đi đâu rồi. Hugo nói, hai người không gặp nhau sao, tối nay ban nhạc sẽ biểu diễn ở quán ăn Chile hồi lâu, tôi có thể đến gặp Ryan. Dập máy, tôi buồn lắm, vì Ryan chẳng thông báo cho tôi điều gì về việc anh ấy biểu diễn tối nay. Nhưng tôi hy vọng từ giờ đến tối tôi sẽ nhận được điện thoại của anh.

Tôi ra South Ferry cùng N, cũng không vui lắm, nhưng tự nhiên đi với anh ấy tôi được an ủi phần nào, và có cảm giác nào đó như đang được “trả thù” vậy. Chắc Ryan nghĩ tôi đang cô đơn và buồn chán lắm, không hề, tôi đang có một người đàn ông khác đi chơi trong lúc không có anh ấy cơ mà (Có vẻ dối lòng quá không nhỉ?).

Thỉnh thoảng nói chuyện không được tập trung và hay nhìn điện thoại khiến N nghi ngờ, anh ấy đoán rằng tôi có xích mích với bạn trai, không thì làm sao tôi được đi chơi với N như thế. Tôi nói rằng bạn trai mình rất thoải mái và vì anh ấy bận mà thôi.

Chúng tôi đi chơi tới tận chiều, vẫn không một cú điện thoại của Ryan. Thế rồi, tôi quay sang hỏi N: “Anh muốn gặp bạn trai em không?”. “Có chứ, em gọi anh ấy đến đây đi”. “Không, bọn mình đi gặp anh ấy”. Tôi nhấc máy, gọi cho Hugo, khẳng định tối nay Ryan sẽ biểu diễn chứ, và chỉ đường cho tôi tới cái tiệm đó, tôi bảo Hugo đừng nói với Ryan về việc tôi gọi điện hỏi thăm về Ryan, rằng nó rất “sensitive”, hy vọng anh ta lịch sự và hiểu. Hugo nói rằng anh ta sẽ không nói gì đâu và mong tôi tới nghe, anh ta có vẻ biết chúng tôi giận nhau. “Tối nay bọn mình tới một quán cafe kiêm quán ăn có nhạc sống nhé, bạn trai em biểu diễn ở đó, anh đi cùng em nhé?”. “À, vậy à”. “Bây giờ về nhà em chơi đi, gặp bố mẹ em, em có nói anh tới đấy, anh tới chào nhé”. “OK”. Và kế hoạch đã set.

Tôi dự định giữ N ở nhà rồi tối hai người sẽ đi tìm cái quán Chile đó. Dù sao tôi cũng không định đi một mình, tìm cũng khó, lại ngại nữa.

7 rưỡi thì chúng tôi đã bắt đầu đi. Tôi phải dò mấy tuyến tàu điện ngầm để tới gần chỗ đó nhất. Thú thực tôi cũng không có nhiều khái niệm chỗ đó ở đâu, vì Ryan chỉ chở tôi một lần duy nhất tới đó b ằng xe ô tô. N thì tất nhiên là không thông thạo rồi, nhưng xem chừng anh ấy rất hào hứng vì kế hoạch đi gặp bạn trai và nghe nhạc sống của tôi.

Chúng tôi phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới được cái quán đó từ một bến tàu điện ngầm. Chưa tới quán, từ xa, chỉ thấy ánh đèn mờ mờ vàng nhạt là tim tôi đã đập thình thình, hồi hộp kỳ lạ, không hiểu Ryan sẽ nghĩ gì khi thấy tôi xuất hiện? Ánh đèn ấy gợi nhớ kỉ niệm, tới giờ đó vẫn là sự ám ảnh.

Vào quán, tôi tối, nhá nhem, ban nhạc đang cười nói trên sân khấu mini. Anh bồi bàn ngày nọ vừa nhìn thấy tôi À lên, “You come to see Mr Ryan?”. “Well, just come to listen”. Tôi giơ tay lên suỵt khẽ ý chừng nói rằng không cần thiết phải nói cho Ryan là tôi đã đến. Tôi và N xin ngồi ở một góc gần dưới, càng khuất càng tốt. N liên tục nghía lên sân khấu, và chẳng hiểu sao, anh ấy đoán ngay ra Ryan đang đứng uống nước chính là bạn trai tôi. “Em không lên gặp à?”. “À, anh ấy đang chuẩn bị biểu diễn, chốc nhé!”.

Anh bồi thật tệ, tôi đã bảo im như vậy mà anh ta lên ton hót ngay cho Ryan khiến Ryan ngó nghiêng nhìn về phía tôi, có vẻ ngạc nhiên vì thấy tôi không chỉ đi một mình mà còn với một anh chàng nào đó. Anh ấy nhìn một lúc rồi cũng không cả xuống. Tôi cũng mặc kệ.

Bất ngờ, tôi cũng nhìn thấy Jess, cũng đang nhìn về phía tôi, ngồi bàn trên gần sát sân khấu. Và ngồi cạnh anh ta, không ai khác, các bạn đoán xem, nàng Garbriel ăn mặc rất xinh, mặc váy đàng hoàng, tóc búi cao, cười nói, rồi nàng cũng quay lại nhìn chúng tôi, rồi thì thầm vào tai Jess vài điều gì đó ra chừng rất khinh khỉnh, họ cười và nói...

Mắt tôi tối sầm, choáng váng, tức giận, khó thở...

(Còn tiếp)


Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:20 AM


#38
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 36



Đấy là cảm giác của một cơn sốc và mất thăng bằng. Tôi không biết lý do vì sao mình phải tối tăm mặt mũi nhiều tới mức thế. Có lẽ tôi tin tưởng vào câu nói của Ryan rằng anh ấy và Garbriel sẽ không có mối quan hệ nào nữa. Đáng nhẽ tôi phải nghĩ rằng họ khó có thể bỏ được nhau, giữa họ chắc chắn có một số sự ràng buộc, họ biết nhau lâu rồi mà, tôi chỉ là kẻ mới đến thôi.

Cả một trời suy nghĩ đổ ập lên đầu tôi đen kịt và hỗn độn. Nhưng tôi là người lấy lại bình tĩnh rất nhanh và biết “che giấu”. Tôi vẫn dành một góc trong tâm trí mình để quay lại nói chuyện tiếp với N và tỏ ra rất bình thường, thậm chí biết bông đùa dăm ba câu vớ vẩn mà bây giờ tôi cũng chả thể nhớ nổi là về những chuyện gì, chỉ nhớ N cười rất tươi.

Tôi quyết định sẽ kiềm chế cơn điên của mình lại, ngồi bình tĩnh, hưởng thụ buổi nhạc sống và coi như sự hiện diện của họ chẳng làm cho tôi mảy may rung động. Trong lúc đó, tôi đã nghĩ tới tình huống xấu nhất, có lẽ quan hệ của tôi và Ryan chỉ đến thế này mà thôi, không buồn, tôi đằng nào cũng về Việt Nam mà, dứt sớm càng đỡ khổ sở. Tôi quay sang nhìn N rồi lại cười rất tươi.

Nhạc đã nổi lên, phần mở đầu là hòa tấu, Ryan đánh đàn say mê, rất sôi động, nhạc của người dân Nam Mỹ. N đung đưa theo và tỏ ra vô cùng thích thú. Tôi kéo tay anh ấy hỏi anh ấy có biết chơi nhạc cụ gì không chốc nữa lên xin biểu diễn cho tôi một bài. Anh ấy bảo anh ấy có biết thêm guitar hoặc piano nhưng không chơi độc tấu giỏi lắm, rồi anh ấy bảo hay là đệm cho tôi hát, nhưng tôi chả biết hát bài gì cả, vừa không có tâm trạng hát và vừa mắc một chứng, đó là đứng trước đông người là tôi không hát được. N nhăn mặt và nói rằng tại sao tôi lại xấu hổ, anh ấy sẽ đệm cho tôi hát bất cứ bài gì tôi có thể nghĩ ra lúc đó, tôi lắc đầu quầy quậy.

Jess và Garbriel cũng lúc lắc rất nhiệt tình theo nhạc, Garbriel cũng có vẻ coi như tôi không tồn tại, có Jess thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn tôi và N. Ryan mỗi lần chơi đàn xong lại xuống bàn của hai người đó và nói chuyện, tôi nghĩ chắc họ có nói về tôi. Chắc hẳn đang thắc mắc vì sao tôi lại đến đây ngày hôm nay, và cái người tôi đi cùng là ai vì Ryan chưa bao giờ nghe thấy tôi nhắc tới cả, vân vân. Đấy là tôi đoán thế, tôi cũng chẳng biết là họ có quan tâm tới mình hay không nữa. Sau cơn tối tăm ấy tôi bình tĩnh lạ kỳ, và coi như bình thường, Hôm nay Ryan có ra nói chuyện với tôi hay không không quan trọng. Mà thực ra, có phải là chuyện nghiêm trọng không nhỉ? Garbriel là bạn của cả Jess cơ mà, tôi không thích Ryan quan hệ với Garbriel thì tôi cũng đâu cấm được Jess, nghĩ tới đã thấy vô duyên. Nhưng chẳng lẽ anh em họ không biết chuyện giữa chúng tôi à. Lại…tức, hối hận không kể cho Ryan nghe vụ tôi bị Gar kéo đập đầu chảy máu. Nói chung là tôi nghĩ nhiều lắm, vừa tức nhưng lại vừa tự bào chữa.

N nói giá anh có violon ở đây anh ấy sẽ kéo tặng tôi một bài thật hay. Tôi gọi anh bồi ra hỏi ở đây có violon không thì anh ta nói rằng không có. Tôi lại nài nỉ N phải “làm cái gì đó” tặng tôi đi. Tôi muốn lắm, rất rất muốn, vì tôi đang muốn show up với Ryan và “đồng bọn” của anh ấy. Tôi muốn anh ấy biết cũng có một người đàn ông khác biết đánh đàn và biết tặng tôi. N ngồi suy nghĩ xem có thể tặng tôi bài gì. Garbriel lại ngoái ra nhìn tôi sau đó lại quay ra nhìn Jess, họ thì thầm với nhau điều gì đó. Hành động đó khiến tôi có một quyết định, tôi sẽ xin lên hát một bài (bất kể là có hát được không) và N sẽ đệm piano cho tôi. (Ở đó có một chiếc piano nhỏ xinh). Tôi gọi anh bồi lại, hỏi rằng nếu bây giờ tôi và bạn tôi lên đó xin biểu diễn, một người hát và một người đệm piano thì liệu có được không. Anh ta Ồ lên và nhanh nhảu gật gù “Of course of course”. Tôi bảo chờ một lúc tôi “thương lượng” rồi anh ta sẽ nói với ban nhạc cho tôi lên nhé. N vỗ tay tán thưởng ngay lập tức khi tôi nói rằng anh sẽ đệm cho tôi hát. Tôi hỏi N có biết bài “Lullaby for a stormy night” của Vienna Teng hay không?, một bài hát mới tinh vừa ra năm trước đó. Anh lắc đầu nói không biết làm tôi hơi hụt hẫng, vì tôi rất thích bài hát đó, một bài hát rất nhẹ nhàng, hợp giọng tôi và được đệm bằng piano. Dù sao, ít người biết cũng là hợp lý, vì Vienna Teng là ca sĩ gốc Hoa và chưa phải là rất nổi tiếng. Thấy tôi hơi buồn, sợ rằng tôi sẽ thay đổi ý định, anh nói rằng hát qua cho anh đi anh sẽ đệm được cho tôi, anh bảo thực ra không quan trọng, cứ hát đi rồi anh sẽ đệm được. Tôi ghé tai anh hát qua giai điệu, không hiểu anh có nghe rõ không nữa nhưng anh nói rằng cứ lên đi, anh nghe một đoạn đầu là đệm được cả bài. Và thế là tim tôi đập thình thình, thú thực là, tôi chẳng biết lúc đó tôi làm cái gì nữa. Và cũng chẳng biết mình nghĩ gì mà làm thế. Hít một hơi dài, tôi chậc lưỡi theo kiểu “Kệ cha…bọn nó”. N cứ kêu lên: “Cố lên, cố lên, đừng ngại, không có gì phải ngại hết, anh chưa nghe em hát bao giờ”. Và thế là tôi thấy mình thực sự bình tĩnh.

Anh bồi chạy lên thì thụp thì thụp gì đó với một người hình như là người quản lý và ban nhạc. Tôi thấy Ryan nhìn về phía chúng tôi rồi…gật đầu. Anh bồi lịch sự chạy ra phía chúng tôi: “Mam, you can perform now”. Chúng tôi đứng dậy, Ryan đi xuống dưới ngồi cùng Jess và Garbriel, họ nói gì đó với nhau rồi nhìn chúng tôi chằm chằm. Tôi cứ phải tự nói cho mình nghe, "đừng sợ, kệ đi, kệ đi."

Anh chàng keyboard của ban nhạc mà tôi không nhớ tên đứng lên nói vài câu để “chuyển cảnh”, tôi nhớ anh ta giới thiệu tôi là “Chinese” thì phải, không nhớ lắm nhưng cũng không quan trọng.

"Lullaby for a stormy night", dịch tựa là “Khúc hát ru cho một đêm bão giông”. Một lần tình cờ khi gặp nó trên net tôi đã bị bài hát này hớp hồn và quyết tâm phải hát theo cho bằng được. Có thời gian tôi bật và hát theo ngày đêm khiến em trai tôi phát sợ. Thỉnh thoảng khi đi lang thang với Ryan, tôi cũng hay hát nho nhỏ điệp khúc của bài hát này.

Tôi ra đứng cạnh ngay sát piano. N đã ngồi xuống và dạo tông xem tôi hợp với giọng nào, tôi hát nhè nhẹ đoạn vào cho anh nghe thấy để chỉnh tông. Tôi nhìn xuống thấy mấy anh bồi cười toe toét gật gù, tự nhiên thấy họ đáng yêu nên yên tâm hơn, nhưng tôi có cảm giác như tất cả đều đang tập trung hết sự chú ý vào mình. Tôi không dám nhìn thẳng về phía Ryan, sợ mất tập trung không hát nổi. Ryan đang nghĩ gì, Jess đang nghĩ gì, Garbriel đang nghĩ gì, oa, STOP. Tôi chặn hết những dòng thắc mắc đó lại.

N gật gù, dạo nhạc, ánh mắt anh ấy ấm áp và đầy cổ vũ. Cảm thấy ổn định, tôi ngẩng mặt nhìn xuống dưới, cười một nụ cười thật tươi như trong lòng không có muộn phiền gì hết. Tôi “giới thiệu”: “Hi, I’m Hà Kin, is it OK to sing a song here?” Tôi thấy khán giả cười và gật đầu: “Yes”. “OK, i’m about to sing a song which you’ve probably never heard… ever: A lullaby for a stormy night”. Họ vỗ tay, Ryan cũng vỗ tay, và tôi bắt đầu hát.

Bây giờ tôi tập trung nhìn N, tôi chỉ nhìn anh ấy thôi. Bây giờ anh ấy là người duy nhất khiến tôi yên tâm. Quả thật khúc mở đầu tôi có hơi bị khớp và run, nhưng N đệm đàn rất hay khiến tôi có thể “back to track” nhanh chóng. Tôi nghĩ rằng mình hát hay nhất là đoạn điệp khúc “And now i am grown, and these years have shown, that rain is a part of how life goes, but it’s dark and it’s late, so I hold you and wait, till your frightened eyes do close”. Quả thật, sau khi đã hết run thì tôi thấy mình hát…có vẻ hay. Là tôi nghĩ thế, bởi vì tôi nhớ mình đã có rất nhiều cảm xúc, phải cảm ơn N vì anh đệm đàn quá xuất sắc, cho dù anh chưa bao giờ nghe thấy bài hát này. Lúc tôi hát, tôi không còn ánh mắt ngượng nghịu nữa, tôi đã biết quay xuống sân khấu và nhoẻn miệng cười một cách tự nhiên và…duyên dáng, trong đầu cũng không nghĩ nhiều nữa.

Rồi bài hát kết thúc: “Everything’s fine in the morning, the rain will be gone in the morning, but you’ll still be here, in the morning…”.

Tôi mỉm cười mãn nguyện vì mình có thể hát được hay tới như thế. Và mọi người có biết cái cảm giác đó là gì không, như thể tất cả mọi lo lắng suy nghĩ đã được rút hết ra khiến trong lòng nhẹ tênh. Tôi quay lại nhìn N: “Em cảm ơn anh”. N nhìn tôi rồi giơ ngón cái lên, “tuyệt vời quá”.

Tiếng huýt sáo và vỗ tay, tôi thấy anh bồi còn nhảy cẫng lên cười toe toét. Lần thứ hai ở cái quán này tôi lại có được cái cảm giác hạnh phúc.

Chuẩn bị đi xuống khỏi sân khấu mà mắt tôi như mờ đi, giật giật, không biết là do vừa run hay vui quá nữa. Tôi đi qua mấy anh bồi và kêu lên: “Thank you guys”. Họ tặng cho tôi những ánh mắt của sự ngưỡng mộ. Tôi vô cùng hài lòng với việc mình vừa làm, bất ngờ, tôi nắm lấy tay N đầy âu yếm, lần đầu tiên trong cuộc đời. Anh hơi thảng thốt vì hành động “sỗ sàng” này, phản ứng của N là nhìn ngay về phía Ryan. Ryan cũng đang đứng dậy đi lên sân khấu biểu diễn tiếp.

Chúng tôi ngồi xuống bàn. N vẫn luôn miệng trầm trồ khen ngợi tôi. “Em thấy chưa, tại sao em lại sợ, em hát rất có cảm xúc, hay lắm, anh thật sự bất ngờ. Ở đâu bán đĩa bài này vậy, anh sẽ mua cho bằng được”. “Em sẽ gửi vào email cho anh”.

Tôi quyết định ngồi một lúc nữa rồi sẽ về, không đợi kết thúc để nói chuyện gì với Ryan. Coi như tôi chỉ là một người khách bình thường tới quán ngày hôm nay đi.

10h, tôi nói với N nên về thôi, vì anh còn phải về nhà trọ nữa. Chúng tôi đứng dậy gọi thanh toán. Anh bồi chạy đi lấy bill. Lát sau quay lại, anh ta bảo: “Hold on, Ryan wants to talk to you”. Tôi hơi rùng mình, nhưng rồi…mặc kệ, định vẫn đi. N bảo đứng lại chờ đi, đã đến lúc anh ấy cần được nghe tôi giới thiệu về bạn trai của tôi. Thấy N không chịu đi, tôi thấy hơi bực mình nhưng rồi vẫn phải đứng lại chờ Ryan xuống.

Rồi Ryan cũng xuống, anh ấy nhìn tôi một lúc, ánh mắt cứ dài dại khiến tôi bối rối. Ryan hỏi, bằng một giọng rất nhẹ nhàng: “You sung beautiful! Going home now?, want me to take you home?”. Bình tĩnh, hơi ngạc nhiên vì lời đề nghị, tôi cười như không có chuyện gì xảy ra: “Sure, i’m going home now, it’s late”. Ryan nhìn sang N, tôi “nhanh trí” giới thiệu: “This is N, my…ex boyfriend”. Cả N và Ryan đều lặng im đến ngỡ ngàng khi tôi buột miệng ra câu nói đó. Có lẽ tâm lý “trả thù” đã khiến tôi nói ra cái điều không có thật ấy. Ryan sẽ hẳn cũng bị sốc ít nhiều, vì tôi đã từng nói với Ryan rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai nào hết trước khi đến với anh ấy, vậy hóa ra là tôi đã từng nói dối sao. Còn N, anh ấy là một người thông minh, anh ấy đoán đuợc vì sao tôi làm thế. Tôi thấy hơi bối rối, nhưng rồi tôi nói thêm như để “đâm lao phải theo lao”: “N will take me home, don’t worry, enjoy your band”. Tôi kéo tay N đi ngay lập tức, N chưa kịp chào hỏi một câu nào với Ryan ngoài nụ cười lúc vừa chạm mặt nhau.

Chúng tôi nhanh chóng đi ra ngoài. “Thôi thế thì chết anh rồi, em nói thế là bạn trai em ghen thì sao, anh biết ngay mà, hai người đang cãi nhau đúng không?” “Không, cãi gì đâu, có gì đâu mà ghen, em không có ex được à, anh ấy có cả tá kìa, anh có thấy cái con bé ngồi bàn đầu cùng anh ấy lúc nãy không? Bồ đấy, chả biết là cũ hay là còn đang “đương nhiệm” nữa”. “Đấy, thế không đang ghen thì là gì đấy?”. “Không, không có gì mà, ôi xời, hôm nay em vui lắm, vì lần đầu tiên dám hát trước đông đảo bà con thế”. N lắc đầu ngán ngẩm, anh biết tôi là đứa trẻ con chưa thể lớn mà.

Trên đường về, tôi mới chợt thấm ra sao lúc nãy mình hát hay thế, tôi quay ra thủ thỉ với N: “Anh tài thật đấy, không bao giờ nghe thấy bài hát này, vậy mà anh lại đánh hay thế nhỉ, hay thật, chẹp, anh không đánh hay thì làm sao mà em hát hay được như thế nhỉ, hihi”. “À, ngược lại đấy, tất cả là vì em hát đấy, anh nghĩ em đã có cảm xúc rất nhiều, gần như chưa bao giờ anh nghe ai hát mà lại đệm được đàn ngẫu hứng như vậy, thật là đặc biệt”. “Có thể là vì anh cũng có cảm xúc nhiều không kém”. Anh nhìn tôi, mỉm cười, gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi, chủ động, có lẽ do tôi “mở đường” cho lúc trước đó. Anh bảo: “Em là một cô gái rất tốt và đáng yêu, em đừng tự làm mình khổ nhé, anh không bao giờ muốn em buồn đâu!” Câu nói làm tôi nhớ tới Billy, Billy đã có lời khuyên tương tự, “em đừng cho lòng mình bị tổn thương”. Đã hai người đàn ông nói với tôi như thế rồi sao. Tôi cúi mặt.

Chia tay N, tôi chúc anh về cẩn thận vì đã hơn 11h đêm. Bây giờ, tĩnh lặng, lại chỉ có riêng mình. Tôi lên trên tầng, rồi lại bấm cầu thang máy đi xuống, ra cửa sau đứng ngắm dòng sông. Tôi muốn lòng mình yên ắng một chút sau cả một party cảm xúc của buổi tối ngày hôm nay. Lúc này, cầm phone, mới để ý có mấy cuộc gọi nhỡ, và hai cái voice messages. Số điện thoại lạ, tôi bật tin nhắn lên nghe. Tin đầu tiên: “Hey there, try to call you several times but you did not pick it up, just to tell you i’m OK and how are you? You must be busy with your boyfriend huh?”

Và cái message thứ hai: “Now i give up calling you, where can you be now? May be already sleep, may be under the station, what are you doing? Are you thinking of me now? i am thinking of you now, i miss you so much, like crazy, @love crazy, how i want to see you, to touch you, talk to you and give you a kiss, hey hey, i love you, i love you so much….”

Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ, tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.

Đó không phải là Ryan.

Không phải là Billy

Không phải là Ronie

Tất nhiên cũng không phải là N.

Đó là Lavender…!

(Còn tiếp)


Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:19 AM


#39
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 37



Gần cuối tháng tư, thời tiết bắt đầu ấm áp, hoa nở rất nhiều, đặc biệt là hoa đào Nhật Bản. Thường tới tháng năm mọi người sẽ sang New Jersey để ngắm cả vườn hoa đào nở tuyệt đẹp. Trên đảo còn có rất nhiều bụi cây hoa đỏ mọc đầy ven sông, khung cảnh bình yên hiếm thấy.

Từ sang tuần tới, theo lời khuyên của Billy tôi sẽ xuống tiệm của người bạn anh để bắt đầu làm việc. Nhưng tôi xin ở lại tiệm của Billy đến giữa tuần, để nói thêm chuyện về Lavender đã, nếu tôi đi bây giờ, tôi sẽ ít cơ hội nói chuyện với Billy hơn, nếu mặt đối mặt nói chuyện sẽ dễ hơn. Tôi muốn biết thêm về cả Josh nữa, thực sự là tôi muốn biết anh ta đã liên quan thế nào tới việc Lavender dính vào nghiện ngập.Tôi đã rất hâm mộ mối tình của họ, trong sâu thẳm tôi luôn hy vọng Josh là một người thực sự “vô tội” và mong cho mối tình của họ sẽ được “cập bến”. Giá tôi có thể ngồi nói chuyện với Ryan tử tế về Josh, chỉ tiếc là bây giờ thì không thể.

Sáng thứ hai, có một điều bất ngờ đó là tôi nhận được điện thoại của Hugo, nói rằng anh ta và ban nhạc rất xúc động khi nghe tôi hát, hy vọng một ngày nào đấy thật gần sẽ được nghe tôi hát nữa. Tôi cảm ơn, ngập ngừng nửa muốn nói chuyện về Ryan, thì anh ta hỏi luôn: “You guys are having problems right?” “Well, yes”. “The guy who played piano is your ex-boyfriend?”. Tôi ngạc nhiên vì sao anh ta lại “dám” hỏi như thế, và sao lại biết nhanh thế, không lẽ Ryan mà cũng đi buôn lung tung. “How do you know?”. “Ryan told me”. “Why he told you such a thing?”. “Oh, no, i mean, when i told him to take you home, he was back and said your ex would take you home”. “Not a big deal, right?”. “No, but hey, don’t fight, you are lovely, we don’t want to lose you!”. Tôi thấy xúc động vì Hugo, thực ra đây là lần nói chuyện lâu nhất giữa tôi và anh ta, vừa rồi tôi còn nghĩ tất cả cái bọn Jess, Hugo, Gar là về một phe cơ. Tôi muốn hỏi thêm cả về Garbriel nữa, nhưng nghĩ thế nào tôi cảm ơn và không nói chuyện nữa.

Tôi dự định hôm nay sẽ nhấm nháy rủ Billy đi ăn tối, chỉ có tôi và anh ấy để tiện nói chuyện, hôm nay tôi sẽ là người chủ động. Nghĩ lại ngày trước thật buồn cười vì tôi đã lảng tránh đi mọi lời mời, bây giờ lại đòi gặp riêng, qua một khoảng thời gian người ta cũng đã hiểu nhau hơn.

Tôi hỏi: “Em muốn nói chuyện với anh về Lavender, có được không?”. “Tất nhiên là được, em muốn giúp đỡ nhỏ hả?”. “À, dạ tất nhiên, hay tối nay rỗi không anh đi ăn được chứ?”. Billy thoáng vừa lưỡng lự vừa hơi ngạc nhiên về lời đề nghị, “Bạn trai em có tới không?”. “À, không, hôm nay chỉ có anh em mình thôi, có chuyện gì…thú vị anh kể cho em nhé”. Ý tôi là tò mò cả chuyện tình yêu của anh ấy với bà Mei nữa. “Trời trời, anh thì làm chi có chuyện thú vị đâu”. Billy cũng đã đồng ý, tôi thấy nhẹ nhõm vì sẽ được hỏi han thật nhiều hôm nay.

Nhưng mà, chiều, mới 3h, thấy Billy có điện thoại và hớt hải chạy ra ngoài. Lát sau, anh ấy quay lại, đưa chìa khóa tiệm cho cô làm cùng và nói rằng cô ấy về sau khóa tiệm cho anh ấy, bảo tôi cứ ở lại hay về thì tuỳ, lỡ hẹn hôm nay rồi, vì anh ấy có việc phải đi gấp. Trông Billy hớt hải, tôi nhìn thấy Sheryl ở trong xe ô tô của anh ấy. Thoáng lo lắng, chả biết có liên quan tới Lavender không? Tôi hỏi với theo: “Lavender hả anh?”. “À…không,à…”. Rồi đi mất, nhanh như cắt.

Tôi phì phì và ngó lơ ra ngoài, tự nhiên thấy trong lòng trống rỗng. Cô “đồng nghiệp” nói tôi ở lại cùng cô ấy cho tới 5h rồi về cả thể, cô ấy ngại ngồi một mình. Tôi cũng đã định về thật, nhưng đành ở lại. Thật may, lúc đấy có mấy cô khách du lịch từ bang khác sang “lạc” vào tiệm, tôi tha hồ được wax lông mày và vẽ móng tay, họ là khách du lịch nên cũng hiền lành và thoải mái, họ khen tôi trông lạ và có cái khuyên mũi thật là xinh. Đám khách đó làm tôi vui hẳn, được nói chuyện nhiều nữa, cho tôi bớt suy nghĩ!

Gần về, Ronie gọi điện, anh ta bảo sao hôm nay tôi vẫn chưa muốn đi làm ở chỗ đó hay sao? Quả thật khó xử, vì không biết là sẽ làm ở chỗ bạn của Billy hay một chỗ đông khách như ở chỗ Ronie, mà xem chừng chỗ đó khó chịu đấy. Tôi nói với Ronie: “Cái chỗ đó có vẻ ồn ào, mọi người có vẻ không được có cảm tình với em cho lắm”. “Trời, đâu có đâu, mà sợ gì, có anh nè, ai làm gì em, em cứ tới đó làm việc của mình và kiếm tiền thôi, họ cũng cần mình mà.” Ronie nói cũng có lý. Tôi đang nghĩ,nếu hôm sau tôi gặp Helen ở tiệm spa thì tôi sẽ “nịnh” cô nàng đó bằng chết để may ra bà mẹ Lucy của cô ta sẽ bớt ghét tôi hơn.

Tối nay N có buổi biểu diễn, anh ấy vẫn muốn tôi đến xem nhưng mà tôi thấy ngại, định bụng về nhà hôm nay ở nhà và ngủ thôi, cả sáng tôi đã gà gật. N gọi điện hỏi tôi có muốn đến xem không? Tôi nói không, anh ấy nói thế tối biểu diễn xong sẽ qua thăm tôi. Tôi bảo khi nào qua thì gọi, tôi sẽ xuống.

Không thể phủ nhận rằng tôi đang rất nhớ Ryan, và cả…Lavender nữa, hình ảnh của họ cứ hỗn độn và thay phiên nhau trong đầu, thành ra xem chừng tôi cứ hơi ngẩn ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Tôi gọi thử cho Lavender bao lần mà không được, tôi thậm chí còn có ý nghĩ hay gọi điện cho Ryan hỏi số của Josh để nói chuyện, nhưng nghĩ hơi buồn cười nên thôi.

Chiều đi về trở dọc những bụi hoa đỏ ven sông, thật là thích, chẳng thấy ông già đâu cả, hơi hụt hẫng, tôi chỉ ước gặp ông ấy bây giờ mà thôi. Khi gần về đến nhà, tôi thấy một người đàn ông đang ngồi vẽ cảnh Manhattan, tôi ngó lơ và chợt nhớ ra bức tranh về ngọn hải đăng chưa tới đâu của mình. Hôm nay cũng sớm, lại ấm nữa, tôi chạy vụt về nhà lấy giấy màu đạp xe về cuối đảo, quyết tâm ngồi vẽ. Tôi đang có niềm hy vọng rằng nhờ bức tranh này tôi sẽ có cớ nói chuyện lại với Ryan.

Tôi ngồi đo đạc và vẽ rất nắn nót từng tí một. Hôm nay tôi sẽ vẽ ngọn hải đăng bằng cả hai tay, nếu tôi chỉ vẽ tay trái thì nó sẽ rất buồn, mà nếu vẽ bằng tay phải thì lại vui quá, tôi sẽ vẽ bằng cả hai tay, vì bức tranh này, có cả niềm vui và nỗi buồn tôi gửi vào cho Ryan.

Nhưng tôi chỉ ngồi được có hơn 2 tiếng phải ngừng lại, chỉ đủ phác thảo cái khung, trời nhá nhem và ánh đèn vàng vàng không đủ cho tôi vẽ và nhìn rõ một số chi tiết. Nhưng thế cũng đủ cho tôi thấy rất vui. Đã gần 8h, tôi không thấy buồn ngủ nữa, nhưng nghĩ tới chốc gặp N cũng thấy hơi oải. Tôi muốn gặp Ryan cơ, Ryan Ryan Ryan. Tự mình đả đảo trong đầu.

Đợi đến 10h, tôi buồn ngủ quá và lăn ra ngủ. Hình như N gọi vào di động không thấy tôi nhấc nên gọi về nhà, bố mẹ bảo tôi ngủ rồi nên anh bảo thôi khi khác chúng tôi gặp nhau.

Hôm sau tôi xuống spa, mang tâm lý ngại ngùng. Bây giờ xuống đây thấy ngại quá, ngại với bà Mei, với Helen. Nhưng hôm nay không có bà Mei hay Sheryl, chỉ có Helen. Helen không niềm nở nói chuyện với tôi, cứ gườm gườm, giống y như mẹ mình vậy. Tuy hơi ngại nhưng tôi tỏ ra rất vui tươi và cười nói với Helen, nhiệt tình giúp đỡ cô nàng lấy cái này cái kia. Rồi tôi chủ động nói: “Chủ nhật vừa rồi bạn trai Helen dẫn tớ xuống tiệm của mẹ Helen đấy, tiệm đông khách ghê”. “Có nghe nói rồi”, Helen giọng lạnh tanh. “Helen bực tớ hay sao thế? Tớ tình cờ gặp Ronie và nói chuyện tiệm, Ronie hẹn tớ ở đó xem tiệm, tớ muốn đi tìm chỗ nào đông khách thử việc”. Tôi “thanh minh”. “À, tôi không bực chi đâu mà, chỗ mẹ tôi cũng đông, nếu thích thì xuống đó làm, nhưng mà phải làm khá cơ, xuống đó mà chưa giỏi thì khó đấy”. Câu nói đầy “cảnh báo” và pha giọng hơi khinh miệt. Tôi đoán Helen đang ghen ngấm ngầm, có khi hôm nọ mấy mẹ con họ ngồi nói xấu tôi, thảo nào mắt tôi cứ giật giật, lại có một quyết định đột biến như thế. Nghĩ đến đây, tôi lẳng lặng đi ra ngoài, nhấc máy gọi điện cho Ronie: “Anh hỏi bà chủ cho em làm ở đó 5 ngày 1 tuần có được không? Nếu nhận em sẽ đi làm bắt đầu từ thứ năm này!”. Ronie cuống quýt nói hỏi ngay và sẽ gọi lại cho tôi. Mẹ con họ ghét tôi thì tôi sẽ sang đó làm cho tới khi ghét không chịu được phải đuổi tôi đi thì thôi, tự nhiên thấy bực mình khủng khiếp.

Quay vào, mặt tôi cũng xị, tôi không toe toét nữa. Helen tỏ ra khó chịu càng rõ hơn. Cô nàng còn tỏ ra khó chịu với tôi khi lúc vào nhà vệ sinh thấy hết giấy, kêu tôi dùng hết không gọi thêm. Tôi cau mày, từ sáng tới giờ tôi chỉ vào đó rửa tay đúng một lần. Ôi những con người ghê gớm!

N lại gọi điện, nói rằng tối nay anh ấy muốn gặp tôi chia tay. Sáng thứ tư cả đoàn đã bay sang Cali biểu diễn tiếp rồi quay lại Nga, anh ấy muốn gặp tôi đi ăn cho ra hồn một bữa. Nhưng một lần nữa tôi lại lỡ hẹn đi ăn với N, vì anh nói anh ấy vẫn phải biểu diễn, có thể tan muộn, và chắc chắn mong tôi đừng ngủ để gặp tôi tối nay trên đảo. Tôi nói rằng tôi sẽ không ngủ.

Xin về sớm vì Helen quá khó chịu, một phần cũng muốn tranh thủ trời sáng vẽ tranh tiếp, đang còn hứng thú. Lúc tôi ngồi vẽ, mấy cô cậu bé nho nhỏ cứ chạy quanh ngồi xem rồi cười, cả mấy người lớn cũng đứng cạ nh xem, tôi cứ phải ngước mặt lên liên tục để mỉm cười lại với họ. Họ gật gù khen và theo dõi tôi khiến tôi thấy rất thoải mái.

10 ruỡi, N đến. Anh nói mình vừa biểu diễn xong lúc 9 rưỡi. Cầm đến cho tôi một bó hoa và một ít quà Nga mà bây giờ mới có dịp đưa, một cái khăn, một bộ búp bê gỗ và hai cái đĩa CD nhạc giao hưởng có sự tham gia của anh. Tôi nói anh đi dọc ven sông rất thích, và ngắm hoa dưới ánh đèn vàng nữa. Anh khen đảo thật là đẹp, thật là may mắn vì tôi đang được ở đây. Hôm nay tôi nói ít còn N thì nói nhiều. N nói anh hy vọng tôi sẽ trở về Việt Nam, và anh cũng sẽ quay về. “Có thể một ngày nào đấy, chúng ta lại ở bên nhau như thế này, ở Việt Nam, đi dọc Hồ Gươm chẳng hạn. Anh tin chắc là như thế, em đừng làm cho bản thân em buồn nhé”. “Cố làm lành với bạn trai nhé, anh không muốn mang tiếng đâu đấy”. Một buổi nói chuyện nhẹ nhàng, anh ấy được trút tâm trạng. “Hy vọng bọn mình tiếp tục liên lạc và về Việt Nam chắc chắn phải gặp nhau”. Tôi dứt khoát tiễn N ra tận bến tàu và nói rằng sẽ bắt xe buýt đỏ về nhà, dù sao trên đảo cũng rất an toàn nhưng N vẫn tỏ ra lo lắng. N ngập ngừng rồi chủ động nắm lấy tay tôi, anh ấy tỏ vẻ rất mãn nguyện, ghé tai tôi: “Anh vẫn ước có một ngày như thế này”.

Tới bến, Ryan từ bến bước ra, nhìn thấy chúng tôi, vẫn đang nắm tay nhau và cười nói!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:18 AM


#40
tidieudethuong

tidieudethuong

    Bé mới đáng yêu

  • Mod Giải Trí
  • PipPipPipPipPip
  • 1960 Bài Viết:
Phần 38



Thoáng rùng mình, và kéo theo sau đó nhanh chóng là cảm giác…hối hận. Chả phải tôi vẫn muốn làm lành với Ryan đó sao, anh vừa lên đảo, không phải để gặp tôi thì làm gì? Nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ khác cũng đến nhanh không kém, có thể anh ấy lên đây để “nói chuyện” nghiêm túc với tôi. Nghĩ vậy đã thấy…run người. N dường như cảm nhận được cái giật mình từ tôi, rất tự nhiên, anh rời tay tôi ra và đi tới tươi cười xin bắt tay Ryan. Tôi cũng không biết làm gì khác ngoài cười với theo.

Những gì tôi nhớ lại, đó là Ryan cũng rất tươi cười và bắt tay lại, coi như chưa nhìn thấy gì hết, một phong cách rất lịch sự. “Ah, hi, its Ryan, Kin’s boyfriend, nice meeting you”.”Yes, nice meeting you too”, cả hai người đàn ông cùng cười rất vui vẻ, tôi thấy như trút được gánh nặng. “So, you come for your girlfriend? Great, i’m about to say goodbye to her, i am leaving tomorrow”. “Oh, are you leaving already?” “I am here for just several days for performance, its been so long till i meet her again, my lovely SISTER”. Tôi đã phì cười ở trong bụng vì cái câu “sister” của N, anh ấy đang cố gắng “thanh minh”cho tôi theo đúng kiểu rất chi là Việt Nam. “You’ve been so busy?, now finally i have chance to talk to you”. N tỏ ra rất vui vẻ và “xu nịnh”. Tôi cứ đứng im chẳng biết nói gì. Ryan nhìn tôi bằng ánh mắt rất âu yếm. Thế rồi anh tiến lại tôi, ôm tôi rồi vuốt tóc, hôn một cái lên trán, thì thầm: “Are’nt you cold?” (Có lẽ do lúc đó tôi mặc cái áo len mà ai nhìn cũng phải thốt lên tưởng tôi lạnh). Tôi trợn to mắt và nhìn N vì hành động này. “i’m fine, why you come so late?”. “To meet you, i miss you like a mad man”. N đưa cho Ryan một cái card của anh, nói rằng đã tới lúc mình phải về vì hôm sau bay sớm. Ryan ồ lên khi thấy anh là một musician, anh cười rất tươi và nói: “Glad to meet you, we’ll see eachother soon”. N gật đầu: “Good luck to you both”.

Tự nhiên lúc đó, khi chia tay N, trong lòng tôi lại thấy nuối tiếc và trống trải, một cảm giác buồn bã khó nói thành lời, tôi chợt nhận ra đó là một người đàn ông tốt, và chung thủy. Đến khi nào tôi mới được gặp lại anh đây? Không biết N có hiểu không khi biết rằng anh đã ít nhiều thành công khi để lại “dấu ấn” của mình trong tôi. Anh không nói những lời ủy mị, không có những hành động lãng mạn như xưa kia, không níu kéo, không sàm sỡ, không tranh thủ, vậy mà như vậy anh lại làm cho một kẻ “khó tính”như tôi ít nhiều rung rinh, cảm giác còn có sự tôn trọng.

“Em sẽ gặp lại anh nhé, Hồ Gươm nhé!”. Tôi gọi với theo. N mỉm cười rồi đi xuống bến. Tôi cứ ngẩn ngơ, lúc này thấy khó xử khi quay lại với Ryan. Tôi và Ryan nhìn nhau. Anh ấy cứ gườm gườm nhìn tôi, khác hẳn cái thái độ âu yếm lúc nãy. Một lúc tôi nhận ra Ryan vừa có hành động của một kẻ…ghen tuông chứ không phải là tình cảm, anh ấy muốn show up với N mà thôi,…thâm đấy. Dù sao tôi cũng thấy hài lòng vì hai người đàn ông đều có những cư xử đúng mực, không để tôi mất mặt.

Tôi thấy anh im lặng, tôi lững thững đi ra ngòai bến. Ryan cũng đi theo. “i still don’t know what happened, Ryan”. “ But i see what happened, your ex is a nice man, i bet you had good time with him”. Một cái giọng siêu hờn dỗi. “We did, in some ways, but the truth is, he’s not my ex, just a friend who arrives here several days from Russia, a very good friend, you can tell, don’t you?”. “Friends holding hands ?”, “So, can friends hold hand?, and, i have never ever hold Billy’s hand, but still you say we are in love, cant you tell people and things?”. “Oh, Billy again, and…” Ryan ngập ngừng, “i cant never tell anything when it comes to you”. “Oh, you see? You can’t telling thing, so what you are angry for?”. Ryan im lặng trước câu hỏi này, anh nhìn tôi một lúc, thế rồi kéo tôi lại rất bất ngờ, ôm chặt, vuốt tóc rồi thì thầm dịu dàng: “What is wrong with me anyway, i miss you so much, i can’t stand it, its terrible to see you with other men, i don’t know what i’m doing, i never know i can be this jealousy, would you forgive me?”

Tôi cười và ôm lại anh, tôi chẳng nói gì cả. Bây giờ những N, Garbriel, Billy và thậm chí cả Lavender tạm thời gạt sang một bên. Chúng tôi cười theo kiểu, đúng là hai đứa trẻ con, “chuyện có gì mà phải ầm ĩ”. Ryan lang thang đưa tôi đi về cuối đảo, nắm tay nhau. Cái cảm giác thật là bình yên, anh khen những bụi hoa đỏ thật là tuyệt đẹp. Trời đã khá muộn, Ryan tỏ ý muốn ra xem ngọn hải đăng, tôi nói không nên và anh nên về để hôm sau đi học đi làm. Tôi hẹn hôm sau anh tan lúc nào thì gọi điện cho tôi để chúng tôi đi ăn, và ngồi nói chuyện về Lavender. Trước khi chia tay, anh lại thì thầm vào tai tôi: “i love your nose ring!”

Trở về nhà, lòng tôi nhẹ nhõm và vui tươi khủng khiếp. Tôi nhớ đã 12h hơn rồi, tôi vừa mở cửa vừa hát oang oang vang cả nhà và hành lang, bị bố tôi mắng xối xả. Tôi cúi mặt đi vào, cười một mình, chuẩn bị đi ngủ. Tự nhiên thấy bố với theo, “này này, con bị làm sao ở…mũi thế? Mụn à? Nguy hiểm quá, đừng có nặn nhé”. Oa, bố hôm nay mới phát hiện ra, nhìn loáng thoáng chắc tưởng mụn. Tôi chuồn lẹ vào nhà vệ sinh để bố đỡ “bám đuổi”. Một lúc sau đi ra, vừa định lôi quyển sách ra đọc rồi ngủ thì bố lại thò cổ vào phòng đòi “xem cái mũi bị làm sao”. Bố tôi vốn rất cẩn thận, phát hiện ra có gì bất thường là lo lắng và dai dẳng đòi…chữa bằng được. Tôi hoảng quá, quăng quyển sách ra cái bàn, kêu lên Á, rồi lấy cái chăn trùm kín mặt, thôi phen này không giấu được nữa rồi. Bố tôi bảo, “sao mà bị…cái mụn to thế, xấu ghê cơ”. Huhu, thế rồi bố tôi đi ra, không đòi xem mụn nữa, tôi cũng ngủ luôn.

Sáng, tôi dự định sẽ tới chỗ Billy buổi cuối. Hôm nay sẽ quyết định đi làm ở đâu, tôi chờ Ronie gọi điện lại, nếu bà cô Lucy kia nhận lời thì tôi sẽ tới đó làm, gọi là để “thử thách” mình, trêu tức bọn dở hơi kia luôn. Còn nếu không, tôi nhận lời với Billy tới tiệm bạn anh ấy làm. Vừa ngồi chưa nóng chỗ ở tiệm thì Ronie gọi điện thật, anh ấy nói Lucy đồng ý cho tôi làm, tôi cứ đến đi, nhưng tôi thấy hơi nghi ngờ không biết Ronie có nói thật không. Tôi bảo tôi sẽ tới vào ngày thứ năm xem thế nào.

Billy rối rít xin lỗi chuyện lỡ hẹn với tôi. Anh ấy nói tối đi ăn không, tôi chợt nhớ ra mình đã trót hẹn Ryan, tôi nói ăn trưa được không? Billy đồng ý.

Chúng tôi quyết định không đi xa mà đi ăn ở một quán pizza cũng ngay gần tiệm còn về sớm, vì buổi chiều Billy có hẹn khách.

“Anh biết là em nóng lòng muốn biết chuyện Lavender đúng không?, bọn anh định cho nhỏ cai tại gia nhưng nhỏ phá dữ quá, chắc cho vào viện thôi”. “Hả, vào bệnh viện á?”. “À, trung tâm cai nghiện đó”. “Ở đâu?”. “Chắc trên upstate hoặc bên Philadelphia, bên đó có viện tốt lắm”. “Cho em thăm bạn ấy đi”. “Tất nhiên rồi, nó đòi gặp em suốt”. “Em không hể thấy Lavender có biểu hiện bị nghiện, lâu chưa?”. “Cũng mới phát hiện, chắc nửa năm rồi chứ chả ít”. “Có phải Josh đã lôi kéo bạn ấy không?”. “Chắc là không, nó không bị nghiện, lỗi tại Mei thôi”. Tôi thấy nhẹ nhàng bởi câu nói này. Rồi Billy hỏi tôi sẽ đến chỗ bạn anh ấy làm chứ, tôi kể sự tình, nói muốn thử làm ở chỗ Ronie trước. “Trời, chỗ đó khách “ác” lắm đó, không cẩn thận chết đó nha, nhiều con nhỏ tắc ta”. “Thôi tùy em,nhưng nhớ là khi nào cần thì gọi anh một câu nha”. Tôi gật đầu cười, hai ngày hôm nay thật là suôn sẻ. Billy hứa chỉ sang tuần là tôi được gặp Lavender.

Tôi chỉ mong gặp Ryan tối nay để hỏi thêm về Josh và Lavender. Anh ấy về muộn, tôi chờ rất lâu ở bến xe bus, nơi chúng tôi chỉ định hẹn hò nhau. Cuối cùng, muộn quá, tôi bảo sẽ về đảo rồi anh tới đón tôi, xem chừng Ryan quá mệt mỏi, tôi thấy thương anh quá.

10h chúng tôi mới gặp nhau, Ryan còn chưa ăn gì. Anh nói rằng hôm nay phải đưa Jess bắt xe về upstate, Jess phải về trông cửa hàng và học tiếp. Nhắc đến Jess, tôi lại nhớ ra hình ảnh nàng Garbriel hôm nọ, tự nhiên thấy tức tối. “i saw Garbriel the other day”. “Oh, haha, you’re jealous? Jess invited her, they are close friends”. “Yeah, you didn’t even say hi to me”. “Of course, i was jealous baby, hey, you sung so wonderful, i was so much proud of you”. Tôi vênh mặt cười, đã thật. “How’s Josh? He’s good or bad?”. “He’s great, a great friend and a g reat lover, its pity to hear about Lavender”. “You meet him recently?” “No, i’ve been so busy and crazy, haha, no time for him”. “Can we meet him? i want to meet him”. “Ok, your majesty”!

Cuối cùng thì bố tôi cũng biết đó là cái khuyên mũi. Thế là than thở trách móc, sao con lại làm việc dại dột thế. Tôi bảo, xỏ khuyên mũi thì có làm sao đâu, xỏ xong thì nhân cách con người biến đổi ư, bị coi là đú đởn ư, sao không coi đó chỉ là một kiểu làm đẹp giống khuyên tai hay nhẫn, hay vòng?.Tôi ngồi phân tích hết lời lẽ khiến bố tôi đuối lý, thế rồi, bố bảo: “Ờ, bố có bảo con là xỏ là hư và đú đởn đâu, bố tức còn vì lý do khác cơ”. “Thế bố tức vì cái gì?”. “Không nhớ mà, con nói nhiều quá làm bố quên rồi”. Tôi bụm miệng cười. Mẹ tôi thì còn ngạc nhiên hơn, chẳng phản ứng gì cả, có lẽ ngay từ đầu, ai cũng thấy cái khuyên mũi nó đẹp và hợp với tôi chứ không nhìn thấy nó ở khía cạnh “hư hỏng”.

Tôi tới tiệm của Lucy ngày hôm sau, tim đập thình thịch. Tuy nhiên, tôi tự an ủi mình bằng cái câu muôn thủa: “nó càng làm mình sợ thì mình phải càng ghê gớm, một cách rèn luyện bản lĩnh”.

Bước chân vào quán, lại từng đấy khuôn mặt ngầng lên nhìn tôi như ngày đầu. Không biết họ có đại hội buôn chuyện về tôi không mà tôi cứ cảm thấy ai cũng có con mắt không thiện cảm. Lucy bảo tôi đến muộn, lần sau đừng đến muộn như thế. Tôi đã thấy hơn gờn gợn, Ronie đi qua lắc lắc: “Kệ bả ấy”.

Gần ngay tiệm của Lucy là tiệm của em gái khác của bà ta. Cô em này là em út, mới nhìn mặt đã thấy ghê gớm. Biết tin có người làm do “Ronie giới thiệu” là cô ta sang soi hàng ngay. Vừa bước bào tiệm là đã oang oang: ‘Bồ mới của Ronie đâu ấy nhỉ?”. Tôi nghe đã thấy nóng mặt. Họ làm như Ronie của họ báu bở lắm vậy. Đã thế Ronie lại cười bẽn lẽn cứ như đúng rồi. Cô ta sang hất hàm hỏi Ronie, “này này, đào hoa vừa vừa thôi nhá, mẹ vợ lù lù kia kìa”. Quả là kiểu nói chuyện thiếu tôn trọng người khác. Thật đáng ghét, Ronie không nói câu gì thanh minh. Tôi định mở mồm ra nói, nhưng sau đó lặng im, tội gì, mình đừng làm cho mình tức là được, cứ để cho họ nghĩ thế và họ tức thế. Tôi nghĩ vậy và tôi không thấy tức nữa.

Tôi được wax cái lông mày đầu tiên, cũng hơi run nhưng mà khá đẹp, lại nhanh nữa vì tôi làm bằng hai tay. Cô khách đó là mới nên mới chịu để cho tôi wax, thường khách quen thợ nào thì chỉ tới người đó. Thật thú vị, tôi wax xong cô này, được cô ta trầm trồ, thế là cô khách sau vào cũng đòi tôi wax luôn, mặc dù đến lượt cô Lily wax. Lily thấy khó chịu nhưng Lucy lại xem chừng hài lòng vì tôi làm việc cũng không đến nỗi nào, tức gì thì tức, cứ khách của cô ta hài lòng là được.

Tôi hơi mệt mỏi vì quả thật cái tiệm này đông hơn bình thường. Trừ lúc hơi in ít khách mấy người còn soi tôi ra, còn lại cũng chẳng có thời gian mà ghen ghét nhau.

Ryan gọi điện mấy lần trong ngày để hỏi xem chỗ mới của tôi thế nào. Tôi cứ nói chuyện tiếng Anh rất to và âu yếm, cố tình show up cho bọn họ thấy tôi là đứa đầu óc không đến nỗi nào và cũng có bồ của tôi. Ai cũng lườm tôi, Ronie còn xấu tính, cứ tìm mọi cách lại gần để nghe lén câu chuyện, tôi mặc kệ, phớt hết bọn họ.

Gần về, đang dọn cửa hàng, Lily đi qua ghé tôi: “Này, tiếng Anh khá ghê nhỉ, nghe nói chuyện với khách mà cô ù cả tai, thế là có bồ chưa thế?” Tôi bảo đúng một câu: “Thường thôi!”

Ronie cuống quýt đòi về cùng tôi khiến cả mấy bà cô ở tiệm, đặc biệt là Lucy tím hết cả mặt lại. Ronie mặc kệ, cứ lẵng nhẵng theo tôi về. Ra bến, bắt gặp một người đàn ông Việt Nam đang đứng ở đó, ý chừng chờ Ronie. Thì ra anh ta làm ở tiệm bên kia của cô em Lucy. Vừa thấy tôi và Ronie đã đi ra hất hàm hỏi: “Con nhỏ bồ mới của Ronie đây à?”. “Ừa, sao biết nhanh vậy?” Ronie nói nửa đùa nửa thật. Thế là, mặt anh ta nhăn nhó, sôi lên. “Ây da, xấu thế này mà là bồ của Ronie à, xách dép cho Helen nha!”. Tôi thấy anh ta có cái giọng kéo dài ẽo ợt, và biểu hiện rất đanh đá, đích thị là một gay man. Anh ta thuộc thể loại đàn ông đồng tính ghê gớm và đanh đá. “Nè, nói cho biết nha, con rể tương lai của bả Lucy đó, tách nhau sớm ra ha”. Ronie tối mặt, nói xua đi: “Ây da, nói lăng nhăng gì đó, không đùa nhá”. Chú gay ấy lườm một cái rõ tóe lửa. “Ronie làm tui buồn quá đi”. Thế rồi bỏ đi lên tàu của anh ta.

Lúc đó cũng lại có một người đàn ông khác từ tiệm của Ronie xuống. Người đàn ông tôi có cảm tình nhất lúc ở trong tiệm vì rất hay tỏ vẻ bênh vực tôi. Thế nhưng mà là một nhân vật có chuyện để mà nói, kẻ làm tôi khốn khổ sau này!

(Còn tiếp)

Truyện Online – Theo Blog Hà Kin

Bài viết này được chỉnh sửa bởi tidieudethuong: 13 September 2007 - 11:16 AM







Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]