Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Nước Đức và “góc tối thiên đường”


  • Please log in to reply
19 replies to this topic

#1
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Hành trình đến thiên đường

Ngày 12/11, hãng BBC đưa tin cảnh sát Đức vừa bắt giữ 21 người Việt tại Berlin,Rotock, Brandenburg và Bavaria vì liên quan đến một đường dây đưa người nhập cư vào Đức. Nước Đức không phải là thiên đường - rất nhiều người Việt đang sống tại đất nước giàu có nhất châu Âu này chợt nhận ra điều đó sau bao nhiêu năm nhọc nhằn mưu sinh ở đây. Xin giới thiệu với độc giả loạt bài của phóng viên Trung Bình về những góc tối của nước Đức sau gần 3 tháng tìm hiểu thực tế.

"Em cùng với 7 người Việt Nam khác lội rừng từ Tiệp (CH Czech - PV) sang Berlin vào những ngày cuối thu năm 1999", Quyên bắt đầu câu chuyện của mình. Ngồi kể chuyện mà giọng của cô gái 30 tuổi này vẫn còn run run như thể đang sống lại những ngày hãi hùng đó: "Trời rét, mọi người lầm lũi đi trong rừng, chỉ đi toàn ban đêm vì đi ban ngày sợ bị phát hiện. Cơ thể em đông cứng lại vì lạnh, đói lả người nhưng chân vẫn cứ phải bước. Những lúc nhận được ám hiệu có tuần tra thì mọi người phải nhảy ngay vào chỗ nào đó để trốn, như một cái hốc, bụi rậm, hay may mắn lắm thì chui được vào đống rơm của một trang trại nào đó...". Trong một đêm chạy tán loạn giữa rừng để trốn cảnh sát, Quyên bị tụt mất giày nhưng không dám đứng lại tìm, thế là suốt những ngày băng rừng lội suối còn lại, cô phải đi chân trần nên khi về đến Berlin, hai bàn chân sưng tấy, lở loét.

Sau khoảng 1 tuần thì Quyên và những người Việt Nam khác cũng vào được Berlin - nơi mà người chú của Quyên đã vẽ ra một viễn cảnh "nhà lầu, xe hơi" đầy hấp lực. Quyên nhớ lại, lúc đó cô mới 19 tuổi nên rất hào hứng với chuyện xuất ngoại. Suốt năm học cuối cùng ở một trường cấp ba vùng ngoại ô Hải Dương, cô chỉ mơ màng về một cuộc sống sung sướng ở nước Đức xa xôi còn chữ nghĩa thì bay bổng đâu hết. 3 ngày sau khi đến đích, cô phát hiện ra mình có thai mà cha của đứa trẻ trong bụng cô chẳng biết là ai và từ lúc nào. Quyên kể, lúc vượt biên giới toàn đi bộ vào ban đêm. Những lúc được nghỉ ngơi Quyên thiếp đi và "cái tuổi ăn tuổi ngủ" đã khiến cô ngủ li bì, không còn biết chuyện gì xảy ra chung quanh. Cô chỉ biết chắc một điều là đứa trẻ sắp ra đời chính là của một trong những người đàn ông đã cùng cô vượt biên sang Đức hoặc những kẻ dẫn đường. Món quà đầu tiên mà "thiên đường" tặng cho Quyên sao mà cay đắng thế ! "Em như muốn chết đi cho xong vì nhục nhã và xấu hổ. Nhưng rồi cũng phải cố mà sống vì số tiền 40.000 mác mà gia đình đã vay mượn cho em đi. Có người lại an ủi em rằng giữ được cái mạng như vậy đã là quý rồi, người ta còn bỏ mạng giữa rừng kia", Quyên nghẹn ngào. Cô cho biết, một người bạn cùng đi từ Việt Nam nhưng ở nhóm khác, cũng xuất phát từ Cộng hòa Czech đã bị chó của cảnh sát cắn chết.

Đường đến Đức với nhiều người không hề đơn giản. Nhưng theo chị Oanh, một giáo viên dạy tiếng Đức tại Hội Trống Cơm, một tổ chức phi chính phủ ở Lichtenberg được lập ra để giúp người Việt ở quận Lichtenberg, Berlin thì "số người bên nhà" sang đây tăng lên nhanh chóng trong thời gian gần đây. Chị Oanh kể: "Nhiều người đến hội vì theo luật mới họ phải học tiếng Đức, số khác đến vì đói và bệnh tật cần sự giúp đỡ. Họ từ Việt Nam sang đây bằng nhiều con đường. Nhiều người kể là đi với đoàn hội chợ, triển lãm, số khác thì do công ty đưa đi, còn đại đa số các em vị thành niên do một số công ty du học đưa đi nhưng đâu phải sang đây để học mà là tìm cách ở lại, đi làm kiếm tiền gửi về nhà. Điểm chung của những người này là bỏ ra từ 20.000 euro đến 40.000 euro để được sang đây và khi vừa đặt chân đến Berlin rồi là bị bỏ rơi ngay".

Chị Oanh kể có lần chị phải tiếp một người đàn ông gầy yếu và hàm răng không còn cái nào. Người này từ TP.HCM sang rồi bị vứt ra hè phố trong tình trạng không có tiền mà cũng chẳng có một từ tiếng Đức nào lận lưng. "Anh tưởng tượng được không, người này sinh năm 1968 mà tôi cứ ngỡ là một ông già 50 - 60 tuổi. Anh ta đi bán thuốc lá và ma túy và bị đánh đập dã man nên mới rụng hết răng" - chị Oanh hãi hùng kể.

Một ngày đầu tháng 11 tại Hội Trống Cơm, hai cô gái người Thanh Hóa vừa từ Việt Nam sang được mấy ngày đang nhờ chị Oanh lo giúp một số giấy tờ cần thiết để được lãnh tiền trợ cấp xã hội trong trại. Họ né tránh mọi câu hỏi và chỉ lấp lửng cho biết là sang bằng con đường đi dự hội chợ. Nếu như trước đây, chỉ có những công nhân hoặc du học sinh người Việt từ Ba Lan, Czech hay Nga tìm cách nhập cư trái phép vào Đức thì nay phần đông từ Việt Nam sang. Họ bán ruộng vườn, thế chấp nhà cửa, thậm chí vay mượn với lãi suất cao để trả cho những người tổ chức đưa họ sang Đức. 8->

Posted Image

Bữa cơm đạm bạc của những thanh niên người Việt trong trại Urban Social


---Tintucvietduc---


#2
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Bi kịch từ những cuộc hôn nhân giả

Để được ở lại Đức một cách hợp pháp, một trong những "chiêu" mà đa số người Việt nhập cư trái phép áp dụng là tìm cách kết hôn với một người có quốc tịch Đức hoặc với những người Việt đã sống lâu năm ở Đông Đức (cũ).

Những cuộc hôn nhân chua cay với người Đức theo kiểu này đã để lại biết bao hệ lụy. Bằng nhiều cách, có người được ở lại Đức nhưng cũng có không ít người phải ngậm đắng nuốt cay về nước với hai bàn tay trắng, số khác phải vương vào vòng lao lý sau khi đã mất những khoản tiền lớn.

Quyên kể vừa phải chấp nhận cho đứa em trai về nước sau 3 năm đeo đuổi và tốn gần 40.000 euro (tương đương gần 800 triệu đồng) vì hợp đồng kết hôn giữa đứa em trai và một phụ nữ người Đức đổ bể. Đây chỉ là một trong những câu chuyện bi hài chung quanh "bài thuốc" lấy Tây để mong có được giấy lưu trú 2 năm ở Đức. Một buổi tối cuối tháng 10 ở Magdenburg - thành phố phía đông cách Berlin 2 giờ đi tàu - chúng tôi được nghe những câu chuyện cười ra nước mắt của những người Việt sống ở đây.

Thuyết, người Hải Phòng, sang Đức lao động từ những năm 1980, có đứa con trai đang lo giấy tờ để được cấp thẻ lưu trú có thời hạn 2 năm tại Đức. Bà đã chi vài chục nghìn euro để dịch vụ "đen" thuê cho con trai một cô vợ người Đức "thật mà giả". Thật là vì về mặt luật pháp, hai người có đăng ký kết hôn đàng hoàng. Nhưng giả là vì tấm giấy kết hôn kia chỉ để qua mặt nhà chức trách chứ thật tình hai người chẳng phải là vợ chồng gì. Hợp đồng ký kết rõ ràng là sau khi giấy tờ xong thì "đường ai nấy đi", nhưng mọi chuyện không đơn giản. Bà Thuyết dường như không thể kiềm chế được khi nhắc đến chuyện đứa con trai của mình đang trong tình trạng sống dở chết dở vì cô "con dâu" người Đức dở quẻ. "Bỏ ra hàng chục nghìn euro để dịch vụ lo đám cưới cho nó với con trai tôi, giấy tờ chưa xong nó lại tính xù. Nó cứ dọa lên Sở Ngoại kiều báo cáo là đã chia tay với con tôi. Thế có chết không chứ! Nó báo thiệt thì kể như thằng con tôi phải công cốc mấy năm trời", bà Thuyết than vắn, thở dài. Ngoài tiền trả cho dịch vụ và tiền ký hợp đồng kết hôn với cô người Đức kia, hằng tháng bà còn phải chi vài trăm euro cho "con dâu" tiêu xài. Thế nhưng "con dâu" ngày càng quá quắt, cứ lợi dụng điểm yếu của đối tác mà bịa chuyện vòi vĩnh. Lúc thì bảo là bạn trai biết chuyện đòi chia tay, lúc thì bảo quá mệt mỏi... "Mình ức chết đi được nhưng phải xuống nước và dẻo miệng năn nỉ nó" - bà Thuyết than.

Trường hợp của Hải, người Thái Bình thì hơi khác nhưng cũng không kém phần bi hài. Cô vợ người Đức không làm mình làm mẩy như "con dâu" bà Thuyết nhưng cứ lâu lâu gửi về cho anh mấy cái "biu" (hóa đơn) tính tiền mua sắm tại các siêu thị hạng sang. Hải phải ngậm bồ hòn làm ngọt thanh toán cho cô vợ hờ như vậy trong suốt 3 năm trời mới thoát nạn. Dù vậy, chuyện mấy ông người Việt lấy vợ giả người Đức còn dễ chịu hơn nhiều so với mấy cô người Việt gồng mình lấy chồng Tây giả. Bà Thuyết kể chuyện về một người quen của mình gặp chuyện oái oăm như vậy. Ngoài chuyện đòi thêm tiền, anh "chồng" người Đức cứ đòi thêm cái khoản ngoài hợp đồng là chuyện ái ân vợ chồng. Anh ta đã mấy lần lên Sở Ngoại kiều báo là bỏ vợ vì cô vợ không chịu...

Vì sao lại có chuyện cười ra nước mắt như vậy? Bằng một giọng từng trải, bà Thuyết không do dự: "Chẳng có đứa Tây đàng hoàng nào thèm làm chuyện vớ vẩn cưới xin kiểu đó. Vì mình bí quá, muốn lưu trú dài hạn ở Đức để làm ăn nên người Việt mình mới tìm đến dịch vụ đen. Mà đã là dịch vụ đen thì chúng toàn giới thiệu bọn thất nghiệp, nát rượu, nghiện ma túy, lười lao động. Đến lúc cần tiền thì chuyện gì chúng chẳng dám làm. Mình đành phải chấp nhận thương đau để hy vọng có một ngày mai tốt đẹp hơn chứ". Bà Thuyết cũng giới thiệu thêm với chúng tôi nào là Hương, người Hải Dương, y sĩ, qua đây được 3 năm đang cố làm trả nợ; Yến, người Hải Phòng, 28 tuổi, từng là giáo viên; rồi Mai, Trúc... Tất cả đều còn rất trẻ nhưng đều đã có chồng... giả. Quyên, cô gái mà chúng tôi đề cập trên đây cũng vậy, cũng phải cưới chồng giả. Chồng thật của Quyên cũng đã có vợ giả... Cứ thế, họ chấp nhận những cách ê chề để ở lại nước Đức... 8->

Posted Image

Những bà mẹ trẻ ở trại Urban - Social, nơi tập trung người Việt nhập cư trái phép


---Tintucvietduc---

#3
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Những bà mẹ vị thành niên

Sau một hồi ngần ngừ, cuối cùng bà Tamara Hentschel, người sáng lập Hội Trống Cơm, cũng đồng ý đưa tôi vào trại những người nhập cư lậu. Phải mất khá lâu bà mới thuyết phục được lãnh đạo một trại dành cho những người nhập cư tiếp xúc với nhà báo từ Việt Nam sang.

Không như tôi tưởng tượng, trại Urban-Social là một tòa nhà khá khang trang giống như những chung cư cao cấp khác, thậm chí còn đẹp hơn một số ký túc xá sinh viên ở Berlin. Vừa bước vào cổng, chúng tôi bắt gặp ngay những ánh mắt không mấy thân thiện của một số thanh niên người Việt có mái tóc đủ màu sắc, bắp tay đầy hình xăm, dáng vẻ bụi bặm. Đưa tay vào ba lô định lôi cái máy ảnh ra, tôi liền bị chị Oanh cản: "Cất máy ảnh đi, chưa được đâu".

Với vẻ mặt rất không thoải mái, tiến sĩ Jurgen Koch - Giám đốc quản lý trại Urban- Social nói ngay khi chúng tôi vừa bắt tay ông: "Các ông, các bà thấy đó, tụi nó lại vừa chọc thủng lốp xe tôi trưa nay". Ông Jurgen Koch nói, đó chỉ là một trong hàng trăm cách phản ứng của những thanh, thiếu niên người Việt trong trại khi bức xúc chuyện gì đó. Ông nói thẳng là mình không dám kể tất cả những gì biết được về số người Việt trong trại mà ông quản lý 7 năm qua. Trông ông có vẻ bất an. Tôi thoáng hiểu vì sao chị Oanh, người dẫn đường không cho tôi chụp ảnh bên ngoài tòa nhà và những người bạn Đức khi chỉ đường cho tôi đến đây cứ dặn đi dặn lại là không nên đi ban đêm.

Điều ông Jurgen Koch lo ngại nhất là tình trạng ngày càng nhiều trẻ vị thành niên nam sống trong trại phạm pháp và trẻ em nữ mang bầu. Ông cũng cho biết 7 năm ở đây, ông chỉ biết một trường hợp duy nhất không dính vào ma túy trong tổng số 600 người mà ông từng quản lý. Ông không giận mà thương cảm: "Chúng bị sức ép từ gia đình, từ hoàn cảnh sống xa lạ và từ một thế lực ngầm nào đó. Gia đình gửi chúng sang đây kiếm tiền gửi về nhưng hoàn cảnh không cho phép. Rồi thế lực ngầm thì thúc ép trả nợ. Trong một hoàn cảnh như vậy, chúng lại chưa trưởng thành, không dính vào những việc phạm pháp mới là chuyện đáng ngạc nhiên. Chúng chỉ có thể làm những việc "đen" như vào siêu thị ăn cắp vặt, bán thuốc lá lậu, thậm chí bán ma túy. Một số đứa may mắn tìm được những việc làm "sạch" như phụ bếp, rửa chén, chạy bàn ở những quán ăn người châu Á nhưng nếu bị phát hiện vẫn bị coi là phạm tội hình sự vì trong giấy tờ của chúng ghi rõ là: Không được làm việc, không được đi học. Vi phạm là bị đuổi về nước". Ông Jurgen Koch kể rằng mới đây có 13 em gái vị thành niên có bầu đã mất tích. Có nguồn tin cho rằng 13 em này vì không trả được nợ nên đã bị bọn xã hội đen bắt cóc. Cho đến nay chưa ai tìm ra tung tích họ cả. Còn cách đó vài tháng một đứa trẻ trong trại bị bắt cóc. Chuyện đó xảy ra như cơm bữa vì chúng rất giá trị với nhiều người nhập cư trái phép. Lo được đủ giấy tờ cần thiết, những người "sở hữu" được những đứa bé đó sẽ được ở lại Đức, ít nhất là trong thời gian nuôi bé.

"Nhưng đáng lo ngại nhất là ngày càng có nhiều người Việt bị bệnh thần kinh phải vào viện. Tình trạng nhảy lầu tự tử cũng đáng báo động", Tamara thêm. Tôi nhớ lại hôm ở Magdenburg, những người ở đây kể chuyện một cô gái nhảy từ lầu 18 xuống đất vì không tìm được việc làm mà gia đình ở quê nhà lại nợ nần chồng chất.

Anh Sơn, một nhân viên quản lý trong trại Urban-Social chỉ cho chúng tôi cả trăm bì thư bày đầy trên hai cái bàn làm việc: " Đây là thư của cảnh sát thông báo bắt được T. ăn cắp trong siêu thị A. Đây là trát thư của tòa án quận cáo buộc P. đập phá tài sản người khác. Đây là quyết định trục xuất H. về nước... Một ngày chúng tôi nhận được cả chục bức thư như vậy đó. Nhưng mà trong số này không có một cái tên nào thật cả, còn phải chờ xác minh". Rồi Sơn dắt tôi đi tham quan một vòng khu trại. Có rất nhiều phòng trống, trong phòng ngoài cái giường, một cái bàn và mấy cái ghế chỏng chơ không còn thứ gì khác. Như hiểu điều tôi thắc mắc, Sơn giải thích rằng chủ nhân của những căn phòng này hiếm khi về đây. Có khi một tháng họ mới về một lần để kiểm tra thư từ, kết quả từ những vụ cảnh sát xử lý hoặc để biết số phận của mình được nhà chức trách quyết định như thế nào... Phòng của những phụ nữ thì đàng hoàng, tươm tất hơn, có cả ti vi, đầu máy DVD. Mỗi phòng có 3 người ở. Bước vào phòng số 57, tôi cứ ngỡ là nhà trẻ vì ở đây có đến 5, 6 đứa bé chừng vài tháng tuổi đang khóc oa, oa, cũng bằng ấy cô gái trẻ khoảng chừng 20 tuổi đang chăm sóc chúng. Sơn giải thích: "Đây là phòng của Hằng, còn mấy đứa trẻ đều là con cái của những bà mẹ trẻ ở quanh đây. Họ là những người hạnh phúc nhất trại này vì có con rồi, họ có thể ra ngoài sống. Có người còn được các tổ chức xã hội tài trợ nhà ở nữa đấy". Điều này giải thích vì sao tỷ lệ những cô gái Việt ở đây, kể cả vị thành niên, mang bầu ngày càng tăng. Chồng của những cô gái này đều là người Việt ở trong trại nhưng về mặt luật pháp, họ chẳng có quan hệ gì với nhau và những bà mẹ kia đang lên kế hoạch tìm một ông Tây nào đó nhận con mình là máu mủ để hợp pháp hóa giấy tờ ở lại Đức lâu dài. "Nhiều người khác chẳng có chồng nhưng vẫn cố tìm cách có một đứa con để đạt được mục đích của mình", Sơn kể.

Vì sao có quá nhiều người Việt tìm mọi cách để sang Đức? Anh Hiệp, một người Việt sống lâu năm tại Berlin giải thích: "Trước đây khi nước Đức mới thống nhất, nhiều người Việt sang Tây Đức làm ăn rất thành công. Do giá nhân công bên này rất cao nên nhiều người Việt là chủ nhà hàng, chủ siêu thị muốn đưa người nhà sang làm. Những người có người nhà ở Đức đỡ đầu thì kể như ổn trong việc tìm việc làm. Còn những người chỉ nhắm mắt sang với ý định sang rồi làm gì cũng được thì rất bi kịch vì nước Đức bây giờ thất nghiệp tràn lan, Chính phủ Đức lại đang cắt giảm các khoản chi tiêu cho trợ cấp xã hội". Báo chí Đức đưa tin năm 2005 sẽ có khoảng 470.000 người trong số 2 triệu người được hưởng trợ cấp thất nghiệp hoặc trợ cấp xã hội của năm trước không được hưởng sự trợ giúp của nhà nước nữa. Các khoản trợ cấp về ăn, ở, sưởi ấm, y tế... cho những người nước ngoài nhập cư trong các trại nhập cư đều bị cắt giảm rất nhiều.

Tiến sĩ Jurgen Koch khuyên: "Tôi muốn gửi đến những bậc cha mẹ của những đứa trẻ này rằng không còn cơ hội cho những người Việt đến đây nhập cư. Đừng nghĩ đến chuyện sang đây để làm kinh tế nữa. Nước Đức bây giờ khác trước rồi. Những người sang đây sẽ có những năm tháng lãng phí. Tuổi thanh xuân của họ sẽ bị đẩy vào cảnh tù tội".

Posted Image
Nước Đức tuyệt đẹp nhưng với nhiều người Việt, đó hoàn toàn không phải là thiên đường như họ ảo tưởng. 8->


---Tintucvietduc---
Posted Image

#4
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
:jeje: hum thì ra Opi ko thích Deutschland chút nào sao?

#5
lynguyenduy

lynguyenduy

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 511 Bài Viết:
Ở Việt Nam còn cô đơn, huống chi mấy cô gái sang bên đó thì làm sao chịu nổi cảnh thiếu thốn tình cảm, TY được? Mà cũng có nhiều trường hợp đi luôn, không quay trở về nước nữa!!! Làm đám cưới giả, học tập cách củangười phương tây:-??
Du học con trai thì được, chứ con gái thì... :jeje: :jeje:

Bài viết này được chỉnh sửa bởi lynguyenduy: 12 December 2005 - 08:04 PM

Out Off

#6
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
lynguyenduy cũng di du học hay sao mà bít?

#7
lynguyenduy

lynguyenduy

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 511 Bài Viết:
Cần gì cứ phải đi Du học mới biết!!! Thời buổi này Online nhiều nên biết thôi à. :jeje:
Vicky giống Bushlip lắm! :jeje:
Out Off

#8
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
khác nhau hòan tòan mà =D>

đã thêm dấu tiếng Việt

Bài viết này được chỉnh sửa bởi project_x_157: 18 May 2006 - 03:10 PM


#9
alga

alga

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 102 Bài Viết:
thật sự nước Đức có nhiều sự phức tạp thật đó
Đồi với người Việt ở Đức họ phải làm việc vất vả những công việc chủ yêu là bán quần áo hoa hay là làm một cái imbiss hay restaurant công việc của họ trung bình phải làm khỏang 10 tiếng 1 ngày.
Thật sự theo alga thì thà về VN sông còn thấy an nhàn hơn nhưng có hỏi tại sao cô hay chú kô về VN sống người ta trả lời rằng về VN sống bây giờ thì làm gì được chứ ở bên này chịu khổ chút nhưng còn giúp được gia đình nghe mà thương làm từ sáng đến tối mịt trồnglnglo canh cánh về giấy tờ rùi làm thế nào để kiếm được nhiều tiền thật sự nó gefällt mir noh nicht
Không biết sau này rồi đây sẽ đi về đâu

#10
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
tùy từng người cảm thấy phức tạp thui, chứ thực tế ko phức tạp thế đâu Phần đông những người VN ở Đức đều cảm thấy hài lòng với cuộc sống mình đang có, những người muốn về VN sinh sống thì ít lắm. nếu alga còn đi học chắc cũng behandeln im Sozialkundeunterricht nach dem Problem Duldung und Wirtschaft von Deutschland.Nếu đi sâu vào thì sẽ khác hơn nhiều

#11
hatrang3000

hatrang3000

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 163 Bài Viết:
Vic nói quá hay :eee hài lòng với những gì mình có đi bạn ơi, sống thế thoải mái hơn nhiêu :hihi cuộc đời vẫn đẹp sao :dede :d

#12
alga

alga

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 102 Bài Viết:
Nein đồi với alga thì cuộc sống ở VN làm cho alga tìm được những điều thú vị của cuộc sống hơn là ở Đức này
Âlg còn đi học nhưng kô họat động nhiều cho SOzial Ở trường âlg có học về Politik kô biết ở trường Đại học có môn xã hội kô nhưng ở Phổ thông alga được học về chính trị chỉ nước đức có lẽ rất nhiều thứ về luật đến những chế độ của nước Đức .Alga thấy nước Đức tốt nhưng một điều là đồi với nhiều người VN những người phải sống chui lủi ở mọi nơi ngừoi ta sống thật sự rất khổ sợ họ vẫn yêu đời alga biết nhưng alga thông cảm đến nỗi khổ của người ta lo lắng cho gia đình ở VN
Có lẽ do alga được tiếp xúc nhiều với những người như vậy nên alga mới nói thế thôi

#13
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
thì đó là do alga ko tiếp xúc với những người khác thui chứ nếu ai ko thích nước Đức thì có thể mọi lúc về VN ở mà,các nhà Politiker của Đức bieten nicht dass wir hier bleiben sollen,về thì dễ chứ ở lại mới khó

#14
alga

alga

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 102 Bài Viết:
hehe dù sao thì bây giờ alga cũng bị cuốn chặt lấy nước Đức này rùi kô biết có về được kô cả gia đình ở bên này biết bao giờ mới được về hẳn chứ hu hu
Đi du học có vẻ là hay hơn nhỉ alga thích làm SV như mấy người lắm à ^^

#15
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
Vicky thì chỉ muốn về chơi thui chứ về hẳn thì chưa nghĩ tới ;;)

#16
alga

alga

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 102 Bài Viết:
hehe thế thì vicky chắc ở Đức lâu rùi nhỉ

#17
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Thế alga tưởng làm Sv thì sướng sao :eee"

Tùng, sang Đức đã được gần ba năm, đến nay vẫn chưa có được bằng tiếng Đức để vào học đại học. Mẹ Tùng từng háo hức cho con sang đoàn tụ với bao hy vọng tràn trề, giờ đây, bà chỉ còn chờ ngày người ta trục xuất con trai mình về nước.

Sang Đức gần ba năm, Tùng chỉ ngày ngày tụ tập với đám bạn người Việt. Cũng đăng ký học khoá học tiếng Đức, nhưng Tùng lên lớp bữa đực, bữa cái. Hiếm khi thấy Tùng ngồi học trọn trên lớp cả buổi học tiếng. Thường thì cậu lẻn về khi đến giờ giải lao, hoặc bỏ học, ở nhà hay đến nhà bạn chơi.

Thời khoá biểu một ngày của Tùng là: ăn, ngủ và chơi, chẳng còn chỗ cho việc học tập. Sáng 12h dậy, ăn điểm tâm xong, cậu rong ruổi đến nhà bạn chơi. Có hôm, ăn uống, chơi ở đó đến khuya. Nhưng tất nhiên, bao giờ cậu cũng về nhà trước giờ mẹ đi làm về.

Sức học kém và lười học, Tùng không thể thi được kỳ kiểm tra của khoá học tiếng. Chán nản, Tùng lại càng bỏ học liên miên. Càng bỏ học lại càng không hiểu bài. Không hiểu bài thi không đỗ. Lại chán. Cứ thế, cái vòng luẩn quẩn cứ bám riết lấy Tùng.

Mẹ Tùng làm bồi bàn cho một quán ăn người Việt từ 10h30 sáng đến tận 12 giờ đêm mới về đến nhà. Thời gian dành cho con không nhiều, nên mẹ Tùng luôn nhắc nhở con về việc học tập. Mỗi lần dặn con, thấy Tùng chỉ vâng dạ, rồi nhiều lần, đi làm đêm về đến nhà, thấy Tùng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, bà tưởng con đang học nên cũng yên tâm. Nhưng bà đâu biết, Tùng thức khuya chỉ để chat với bạn bè hay chơi game, xem phim trên mạng.

Đến hôm nay, cầm giấy trục xuất của Sở Ngoại kiều, bà mới vỡ lẽ. Con bà đã rời xa vòng tay bà từ bao giờ. Nói là lên lớp đấy, nhưng thực chất là Tùng thường đến nhà bạn chơi. Đến bài kiểm tra thường kỳ của lớp học tiếng, Tùng còn không qua được chứ nói gì đến bài thi DSH (DSH - Kỳ thi tiếng để vào học đại học tại Đức.)

Cũng đang trong tình trạng chờ trục xuất như Tùng, Ngọc Diệp giờ ân hận cũng đã quá muộn. Sang Đức hai năm, đăng ký học tiếng để thi DSH, Ngọc Diệp cũng chẳng mấy khi có mặt trên lớp. Lý giải cho việc này, Diệp bảo: "Mình lên lớp, thầy nói cũng chẳng hiểu gì, thà ở nhà tự học còn hơn. Lại còn đỡ mất thời gian đi lại(?)".

Nói thì nói thế nhưng hàng ngày, cô chịu khó ngủ đến trưa. Ăn xong ra phố xem đồ, rồi đi chợ, rồi mua sắm đến chiều. Về nhà, sẵn có Internet, cô đọc thư, xem báo chí... 24 tiếng một ngày đối với cô trôi qua quả là dễ chịu.

Rồi từ khi có bạn trai, giờ học tiếng không bao giờ xuất hiện trong thời khoá biểu hàng ngày của cô.

Giờ thì tất cả đã quá muộn. Hai năm học tiếng cho sinh viên ngoại quốc đã qua, không có bằng DSH, cô chỉ còn biết chờ ngày về nước.

May mắn hơn Tùng và Diệp, Đức Trọng đã đậu vớt trong kỳ thi DSH của trường. Giờ là sinh viên đại học nhưng học đến học kỳ thứ 7 rồi mà Trọng vẫn chưa đỗ một môn kiểm tra hay môn thi học kỳ nào. Trọng tâm sự: "Đỗ DSH đã là quá may mắn với em. Nhưng giờ vào học, thấy còn khó gấp nhiều lần. Cứ tình hình này, chẳng biết đến bao giờ em mới ra được trường!" .

Dù rất buồn nhưng mẹ Tùng cũng phải công nhận, bà đã không lượng sức cho con trai mình. Ngay từ hồi còn ở Việt Nam, với mong muốn cho con trai sang với mình, bà đã gửi tiền về để chạy cho con được vào đại học. Trường gì cũng được, miễn là bên Đức công nhận là đủ. Khi còn ở nhà, Tùng đi học như đi chơi. Sẵn có tiền mẹ gửi về, cậu thường xuyên tụ tập bè bạn.

Ngọc Diệp cũng vậy. Chật vật lắm cô mới thi đỗ trường Dân lập Phương Đông để có đủ điều kiện sang Đức du học.

Với sức học kém và lười, Tùng, Diệp hoặc ngay cả với Trọng cũng không thể theo nổi học chương trình học tại Đức. Phương pháp dạy và học tại đây luôn đòi hỏi mỗi sinh viên phải biết tự tìm tòi, nghiên cứu. Sống trong môi trường tự giác thì sinh viên càng cần kỷ luật với bản thân mình hơn.

#18
alga

alga

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 102 Bài Viết:
tất nhiên cuộc sống sinh viên có mặt tốt và mặt xấu chứ đồi với những người kô nỗ lực thì những điều đó tất nhiên là đúng rùi
Alga rất muốn làm sv khi ở VN rùi cơ tuy cuộc sống có thể khá vất vả nhưng mà mình có thể sống tự lập .Mình có thể ra đời sớm hơn

#19
vicky

vicky

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 495 Bài Viết:
Alga nên nghĩ rằng dù ở đâu thì cũng có mặt tốt và xấu của nó và tất cả cũng tùy cách sống của mình thui, nên hài lòng với những gì mình đang có thì tốt hơn

#20
todayudie

todayudie

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 183 Bài Viết:

Ở Việt Nam còn cô đơn, huống chi mấy cô gái sang bên đó thì làm sao chịu nổi cảnh thiếu thốn tình cảm, TY được? Mà cũng có nhiều trường hợp đi luôn, không quay trở về nước nữa!!! Làm đám cưới giả, học tập cách củangười phương tây:-??
Du học con trai thì được, chứ con gái thì... :( :)


AI bảo những cô gái sang đây chịu cảnh thiếu thốn tình cảm và tình yêu???
Phải nói thật sự rằng, những nữ giới cũng như nam giới nếu sang Đức ở lứa tuổi dưới 16 thì hầu như là hòa nhập với lối sống bên này và tự do tự tại (Có người còn nói là mất GỐC). Việc này thì hầu như tình cảm, tình yêu là hầu hết. (Tỷ lệ đánh giá là 78% đối với lứa tuổi thanh thiếu niên) Con gái là đa số!!!!!!!
Còn về những người ra đi tìm cuộc sống mới thì không kể làm chi. Vì họ cố gắng kiếm cho mình một cuộc sống đầy đủ hơn mà họ nghĩ ở một nơi nào đó có thể đáp ứng cho họ. Chư không phải không quay về nước nữa. Là vì họ chưa có điều kiên thôi. Những người đi xa dù không có điều kiện để về nước thì đó cũng là một phần khổ tâm của họ. Nhưng trong lòng người vẫn mãi mãi nhớ về Quê Hương.

Câu nói cuối của ông thì tôi chấp thuận cùng. Nhưng phải nói là HẦU NHƯ! :((
""" Không sợ khó, Không sợ Khổ - [Chỉ Sợ Khô] """
""" Không sợ Mệt, Không sợ Mỏi - [Chỉ Sợ Mềm]"""







Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]