Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Nghệ thuật sống


  • Please log in to reply
147 replies to this topic

#101
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Chuyện trời mưa

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi.

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé!

Zee - Duong Tung Lam


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#102
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Cây cầu

Vùng nọ có hai anh em sống kế nhà nhau. Họ đã từng rất hòa thuận nhưng gần đây xảy ra mâu thuẫn chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ trong kinh doanh.

Một buổi sáng, có một người đến gõ cửa nhà người anh, John. Đó là một người thợ mộc với túi đồ nghề to tướng: "Tôi đang tìm việc và hi vọng ông có việc gì đó cần đến tôi".

"Rất đúng lúc" - John nói. "Tôi có một công việc cho anh đây. Anh nhìn thấy cái hố to đằng kia không? Đó là “tác phẩm” của hàng xóm nhà tôi, mà không, thực ra là em trai tôi. Tuần trước, có một bãi cỏ ở giữa hai nhà và nó đã lấy xe ủi đào đi tạo thành cái hố. Nó làm việc đó để chọc tức tôi nhưng hãy xem tôi trả đũa lại nó. Tôi muốn anh xây cho tôi một hàng rào cao khoảng 3m. Tôi không muốn nhìn thấy nó thêm nữa".

Người thợ đáp: "Tôi hiểu. Hãy cho tôi đinh và chỉ cho tôi chỗ ông muốn xây rào. Tôi sẽ hoàn thành tốt công việc".

John đưa cho người thợ mộc những thứ anh ta cần rồi vào thành phố, nói rằng mình sẽ quay lại vào cuối ngày.

Người thợ mộc đo đạc, xẻ gỗ, đóng đục chăm chỉ cả ngày.

Hoàng hôn xuống, cả nông trại chuyển dần về tối thì người thợ mộc cũng kết thúc công việc và John trở về. Nhưng John không thấy hàng rào đâu, thay vào đó là một cây cầu. Cây cầu nối liền hai nhà. Và ở phía đầu cầu bên kia, người hàng xóm, người em trai đang chạy lại với vòng tay mở rộng.

"Anh thật rộng lượng khi xây cây cầu này sau tất cả những gì em đã nói và làm" - Người em nói với John.

Giữa hai anh em không còn gì ngăn cách nữa. Họ chạy lại bên nhau, ôm chặt nhau sau nhưng mâu thuẫn không đáng có. Họ quay lại nhìn người thợ mộc để nói lời cảm ơn nhưng người thợ mộc đang khoác túi đồ nghề lên vai chuẩn bị ra đi.

"Không, chờ đã. Anh hãy ở lại đây với chúng tôi một vài ngày. Chúng tôi muốn cảm ơn anh" - Người anh nói.

"Tôi cũng muốn ở lại" - Người thợ lên tiếng - "Nhưng còn rất nhiều cây cầu khác đang đợi tôi".

Posted Image

---Revealingthesilence---

#103
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

1000 viên bi



Càng lớn tuổi, tôi càng thấy yêu mến những buổi sáng thứ bảy. Có lẽ là do bầu không khí yên lặng, tĩnh mịch cùng với việc là người đầu tiên thức dậy, hay cũng có thể là do niềm vui khi không phải đi làm. Dù sao đi nữa, những sáng thứ bảy luôn mang lại những cảm xúc tuyệt vời nhất.

Cách đây vài tuần, một sáng thứ bảy bình thường, như thường lệ, tôi bước về phía nhà bếp, một tay cầm tách cà phê còn bốc khói và tay kia là tờ tin nhanh buổi sáng. Radio đang phát một talk show. Đó là một giọng nói vô cùng ấm áp của một người đàn ông đã đứng tuổi đang nói đến một ai đó tên là Tom:

“Tom yêu quý, có vẻ như con đang rất bận rộn với công việc của mình. Bố chắc rằng họ trả lương rất cao nhưng thật đáng tiếc khi con phải xa nha và gia đình nhiều như vậy. Thật khó tin khi một người phải làm việc 60–70 tiếng một tuần để kiếm sống. Và cũng thật không hay chút nào khi con đã không đến dự buổi thử giọng cho cuộc thi hát cấp trường của con gái mình.

Vào một ngày bố đã ngồi làm một vài phép tính nhỏ. Trung bình một người sống khoảng 75 năm. Bố biết, có vài người sống lâu hơn thế và số khác lại có một cuộc sống ngắn ngủi hơn. Bố nhân 75 tuổi với 52 tuần và được 3.900 ngày thứ bảy mà trung bình một người có trong cuộc đời mình. Mãi đến khi 55 tuổi, bố mới suy ngẫm về điều này. Bố nghĩ rằng nếu mình sống đến 75 tuổi thì chỉ còn lại khoảng 1.000 ngày thứ bảy nữa để tận hưởng cuộc sống này. Vì thế, bố đã đến một cửa hàng đồ chơi và mua tất cả số bi ở đó. Bố đã phải đến tận ba cửa hàng để mua đủ con số 1.000. Bố đem chúng về nhà và đặt trong một cái hộp nhựa lớn cạnh chiếc radio trong xưởng của mình. Từ đó, mỗi buổi sáng thứ bảy, bố đều lấy ra một viên và ném đi.

Bố nhận ra rằng khi nhìn thấy số viên bi cứ ít dần đi, bố chỉ tập trung vào những điều thực sự quan trọng trong cuộc sống. Không có điều gì giốngnhư việc quan sát thời gian còn lại của mình trên trái đất này trôi qua để từ đó ta biết rằng cần phải thực hiện những điều mình cho là quan trọng.
Bây giờ bố sẽ kể con nghe điều cuối cùng trước khi kết thúc để đưa mẹ con ra ngoài cùng ăn sáng. Sáng nay, viên bi cuối cùng đã được lấy ra khỏi hộp. Bố không biết liệu mình có thể tiếp tục đến sáng thứ bảy tới và liệu Chúa có ban phúc cho bố được ở bên cạnh những người thân yêu thêm một thời gian nữa…

Rất vui khi được nói chuyện với con Tom à. Bố hy vọng con sẽ dành nhiều thời gian hơn với gia đình mình và những người con yêu quý. Chúc con một buổi sáng tốt lành!”

Có lẽ bạn cũng đã nghe thấy tiếng giọt nước mắt rơi xuống khi ông ấy kết thúc? Thậm chí người dẫn chương trình đã không biết nói gì trong một lúc. Sáng hôm đó, tôi đã định làm một vài chuyện rồi đến phòng tập thể dục. Thay vào đó, tôi lên lầu và đánh thức vợ mình dậy: “Em ơi, anh sẽ đưa em và bọn trẻ ra ngoài ăn sáng!” “Nhân dịp gì vậy anh?” Vợ tôi hỏi. “Ồ không có gì đặc biệt cả!” Tôi đáp. “Chỉ là vì đã lâu rồi chúng ra không cùng nhau ăn sáng vào thứ bảy. Mà này, chúng ta có thể ghé qua một cửa hàng bán đồ chơi nào đó khi ra ngoài không? Anh cần mua một vài viên bi”.



--------------------


Nguồn từ Petalia


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#104
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Cơ hội của sự chối từ

Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn.

Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả.

Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.

Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?

Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè".

Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.

Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó./.
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#105
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Con yêu mẹ

Người mẹ mệt mỏi trở về nhà từ cửa hàng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai 8 tuổi, lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “Lúc con đang chời ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì John lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”

Người mẹ than thở rồi nhướn lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm! Trong 10 phút, người mẹ mắng con mình, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra làm sao.

Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà thấy càng bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên.

Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

Và giờ đây bao thời qua qua đi, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người:

Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!



(Hoa Học Trò)


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#106
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Cái bẫy chuột




Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. “Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?” - con chuột tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột.

Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”

Chị Gà cục ta cục tác chạy tới: “Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì tới tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột”.

Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: “Anh ơi, trong nhà ta có một cái bẫy chuột”. Anh Heo tỏ ra thông cảm: “Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú”.

Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác bò một lần nữa trấn an: “Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi cũng chẳng thể giúp gì”. Chuột lẳng lặng bỏ vào nhà. Lòng buổn thỉu buồn thiu, một mình nhìn cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.

Thế rồi đêm nọ, một tiếng động vang lên trong ngôi nhà, hệt như tiếng sập bẫy. Vợ của bác nông dân vội chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không. Trong đêm tối, loạng cha loạng choạng, bà đã bị một con rắn độc cắn khi bà mon men tới cái bẫy vốn đang sập vào đuôi con rắn.

Bác nông dân nhanh chóng đưa vợ vào trạm xá. Khi về nhà, bà đã bị sốt. Mọi người đều biết rằng ăn cháo có thể làm giảm cơn sốt; vì thế bác nông dân đã chạy ra vườn bắt chị Gà mần thịt để làm cháo nấu cho vợ.

Thế nhưng bệnh tình của vợ ông vẫn không thuyên giảm. Bạn bè và xóm giềng đã tới thăm hỏi. Để thết đãi họ, ông đã mần thịt anh Heo.

Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ ông đã qua đời. Nhiều người đến lễ tang và vì thế bác nông dân đã mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách, những người đã rất quan tâm tới gia đình ông.

Lần sau, một khi bạn nghe thấy ai đó đang gặp khó khăn dù chuyện đó chẳng "ăn nhập" gì tới bạn, hãy nhớ rằng khi một người trong chúng ta gặp nguy khốn, nghĩa là tất cả chúng ta đều có nguy cơ gặp nguy khốn. Tất cả chúng ta đều đồng hành trên chuyến hành trình mang tên Cuộc Đời. Hãy để mắt tới mọi người và luôn động viên và cùng họ vượt qua cơn khốn khó.



--- o0o ---

Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#107
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Những Chậu Hoa Phong Lữ






Là con thứ năm trong một gia đình có bảy đứa trẻ, tôi theo học cấp một cùng trường với các anh chị tôi. Mỗi năm, mẹ tôi lại dự cùng một lễ khai giảng, tham gia cuộc họp với cùng những giáo viên, điều khác biệt duy nhất là tên của những đứa con. Và các con của bà đều có dịp tham gia ngày hội hoa truyền thống hằng năm của trường, tổ chức vào đầu tháng năm, đúng dịp lễ Các bà mẹ.

Tôi được tham gia ngày hôi hoa khi lên lớp ba. Tôi muốn dành cho mẹ một điều ngạc nhiên nhưng tôi không có xu nào cả. Tôi tìm đến chị lớn của tôi, cho chị biết dự tính của mình,chị cho tôi ít tiền, và tôi chạy ngay đến trường tìm chậu hoa đẹp nhất. Tôi bí mật mang về nhà, và với sự giúp sức của chị tôi, chúng tôi giấu chậu hoa trên cổng nhà hàng xóm. Tôi rất lo mẹ tôi sẽ khám phá ra món quà, nhưng chị tôi trấn an mẹ sẽ không biết đâu và sự thật đúng như thế...

Khi ngày lễ đến, tôi hãnh diện tặng mẹ tôi chậu hoa phong lữ đỏ thắm. Tôi nhớ mãi đôi mắt ngời sáng niềm vui của mẹ khi nhận món quà...

Năm tôi mười lăm tuổi, đến lượt em tôi vào lớp ba. Cũng vào đầu tháng năm, con bé đến thì thầm với tôi rằng nó muốn cho mẹ một sự ngạc nhiên. Giống như chị tôi đã làm với tôi, tôi cho con bé ít tiền. Em tôi háo hức chạy vụt đi. Từ trường trở về, con bé khoe với tôi chậu hoa phong lữ đỏ thắm bọc trong túi giấy, được giấu dưới áo. " Em đã tìm được chậu hoa đẹp nhất ", con bé thì thầm...

Với niềm vui đang nắm giữ một điều bí mật, tôi giúp em tôi giấu chậu hoa trên cổng rào của nhà hàng xóm, khẽ trấn an em mẹ sẽ không phát hiện trước khi ngày lễ đến. Khi em tôi trao quà cho mẹ, tôi đang nép sau bờ rào chia sẽ sự hãnh diện của em với niềm vui của mẹ. Nhác trông thấy tôi, mẹ gửi cho tôi một nụ cười đầy ý nghĩa...Tôi mỉm cười đáp lại, thầm hiểu rằng mẹ đã biết tất cả...Tôi tự hỏi làm thế nào mẹ có thể ngạc nhiên và thích thú trước cùng một món quà mà mẹ đã biết trước của sáu đứa con. Nhưng nhìn đôi mắt mẹ lấp lánh niềm vui khi nhận quà từ tay đứa em bé bỏng, tôi biết mẹ đã không hề giả vờ...

(Theo bản dịch của VÕ HOÀNG LAN)


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#108
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Tôi sẽ ngừng than vãn

1. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có quần áo để mặc, có một mái nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.

2. Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để giành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.

3. Nếu sáng nay bạn thức dậy thấy mình khỏe khoắn hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.

4. Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn và tủ tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.

5. Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới, trường hợp của bạn không nhiều đâu.

6. Và cuối cùng. Nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc thứ gì cả.

Hãy nân niu những gì trong vòng tay của bạn, bởi rất nhiều người đang thèm được như bạn đấy!

-ST-

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Thư Lộ Vương: 08 July 2008 - 09:21 AM




#109
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Con bò và con lợn

- Tại sao thế? Một người giàu có kêu lên. Mọi người đều gọi tôi là keo kiệt trong khi họ thừa biết là sau khi tôi chết, tôi sẽ để lại tất cả cho xã hội?
- Để tôi kể cho anh nghe một câu chuyện về con bò và con lợn.

Con lợn hiếm khi được người ta để ý đến, trong khi người ta rất quý con bò. Điều này làm lợn rất khó chịu, nêu có lần lợn hỏi bò:
- Tại sao mọi người yêu quý anh, đối xử tử tế với anh và nghĩ rằng anh hào phóng chỉ vì hàng ngày anh cho người ta sữa? Như tôi đây thì sao? Tôi cho mọi người hết thịt để làm nhiều món, cả da, cả tim gan, cả lông cứng... Thế mà không một ai biết ơn tôi! Tại sao vậy?
Và con bò đã trả lời rằng:
- Có thể tại vì tôi cho người ta trong khi tôi vẫn còn sống.

-ST-

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Thư Lộ Vương: 07 July 2008 - 11:22 PM




#110
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Ba tôi trong mắt tôi

Khi tôi 4 tuổi: Ba tôi có thể làm bất cứ việc gì.
Khi tôi 5 tuổi: Ba tôi biết rất nhiều thứ.
Khi tôi 6 tuổi: Ba tôi thông minh hơn ba bạn.
Khi tôi 8 tuổi: Ba tôi không biết nếu nói một cách chính xác là tất cả mọi thứ.
Khi tôi 10 tuổi: Vào thời ba, tôi mới lớn lên, mọi thứ chắc khác hơn bây giờ rất nhiều.
Khi tôi 12 tuổi: Ờ phải! Tất nhiên là ba tôi không biết bất cứ một thứ về việc đó. Ông đã quá già và không thể trở về thời thơ ấu của ông.
Khi tôi 14 tuổi: Đừng chú ý gì đến ba tôi cả. Ông cụ lỗi thời lắm rồi.
Khi tôi 21 tuổi: Cha tôi ấy à! Chúa ơi, ông lỗi thời một cách vô phương cứu chữa.
Khi tôi 25 tuổi: Ba tôi biết chút gì về việc đó, và lẽ ra ba tôi phải biết như vậy vì ba là người từng trải ở đời.
Khi tôi 30 tuổi: Có lẽ chúng ta nên hỏi xem ba tôi nghĩ gì. Xét cho cùng, ba tôi cũng có nhiều kinh nghiệm.
Khi tôi 35 tuổi: Tôi sẽ không làm bất cứ việc gì cho tới khi tôi nói chuyện được với ba tôi.
Khi tôi 40 tuổi: Tôi tự hỏi ba tôi sử lý việc này như thế nào? Ba tôi thật khôn ngoan và có cả một trời kinh nghiệm.
Khi tôi 50 tuổi: Tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để có được ba tôi ở đây lúc này để tôi được bàn chuyện cùng với ông. Thật quá tệ là tôi không đnáh giá được ba tôi thông minh như thế nào - Đáng lẽ tôi đã học được nhiều điều từ ông.

-ST-

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Thư Lộ Vương: 07 July 2008 - 11:38 PM




#111
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Đi bộ

Tại một làng xa xôi ở Trung Mỹ, thông tin đồn đại giữa những người trong vùng, rằng một trong những nhà thông thái của đất nước sau khi truyền giáo vòng quanh thế giới sẽ trở về.
Ai cũng yêu quí nhà truyền giáo này. Các phương tiện thông tin đại chúng đều đưa tin. Người ta còn tổ chức một buổi lễ mừng nhà truyền giáo trở về.
Từ ngôi làng xa xôi ở Trung Mỹ, một ông cụ nghèo cũng mang quà tới lễ hội cho nhà truyền giáo.
Ông già lội qua suối, băng qua núi, đi trong vòng một tuần mới đến nơi diễn ra lễ hội. Khi tới nơi, nhìn bộ dạng mệt lử của ông, mọi người đều cười nhạo.
Mọi người càng cười lớn hơn khi biết rằng món quà của ông chỉ là hai quả dừa - đó là tất cả những gì ông có thể tìm được ở làng quê hẻo lánh của mình. Và ai cũng nghĩ việc đi bộ của ông tới lễ hội quả là sự lãng phí thời gian. Họ gọi ông là "wally" (kẻ ngốc nghếch, dại dột).
Nhà truyền giáo tới gần ông già và hỏi:
- Thưa ông, tôi không thể tin rằng ông đã đi bộ xa như thế để tặng tôi một món quà như thế này.
Và ông già chậm rãi trả lời:
- Việc đi bộ xa như vậy chính là một phần của món quà!

-ST-

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Thư Lộ Vương: 08 July 2008 - 09:23 AM




#112
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Những con chó

Tối nào, cậu bé cũng vào phòng ông, ngồi tựa cằm vào đầu gối ông và hỏi đủ các câu trên trời dưới bể như bất cứ đứa trẻ nào. Nhưng hôm nay, cậu bé vào phòng ông với vẻ mặt còn vương nét bực bội, giận hờn.
Ông cậu bé liền nói:
- Cháu ngồi xuống và kể cho ông nghe chuyện gì xảy ra nào?
Cậu bé ngồi thụp xuống đất, lại tựa cằm vào đầu gối ông. Cậu ngước mắt nhìn khuôn mặt nhiều nếp nhăn và phúc hậu của ông, rồi lặng lẽ khóc.
Sau một hồi thút thít, cậu bé kể:
- Hôm qua bố đưa cháu vào thành phố để bố bán hàng. Bố nói nếu cháu ngoan và giúp bố gói đồ cho khách, bố sẽ mua cho cháu thứ gì cháu thích. Cháu thích rất nhiều thứ ở thành phố, vì cháu chưa vào thành phố bao giờ. Nhưng cuối cùng, cháu thấy một chiếc bút bằng kim loại sáng loáng rất đẹp, lại nhỏ gọn, nên bố mua cho cháu.
Nói đến đây, cậu bé ngả đầu tựa vào đầu gối ông rồi im lặng. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc rậm rạp của cậu bé:
- Rồi sao nữa?
Không ngẩng đầu lên, cậu bé đáp:
- Rồi cháu chờ bố đi lấy xe chở cháu về. Nhưng trong khi cháu đứng chờ, một bọn trẻ thành phố đi ngang qua và thấy cháu. Chúng đi quanh và nói đủ những điều không hay, rằng cháu thật là bẩn thỉu, nhà quê và ngu ngốc nên không thể có một cái bút đẹp như thế. Rồi đứa lớn nhất đẩy cháu ngã làm rơi cái bút. Một đứa khác chộp lấy nó rồi chúng chạy mất, còn vừa chạy vừa cười - Nói đoạn, sự bực bội như trở lại, cậu bé gằn giọng - Cháu ghét bọn chúng! Cháu ghét bọn chúng!!!

Người ông, với đôi mắt đã nhìn thấy nhiều việc trên đời, bế cậu bé ngồi lên giường để nhìn thẳng vào mắt cậu. Ông nói:
- Ông cũng sẽ kể cho cháu nghe một câu chuyện. Có nhiều khi ông cũng cảm thấy vô cùng căm ghét những kẻ độc ác, những ai không biết hối hận, những người được hưởng quá nhiều... Nhưng sự căm ghét thường làm chúng ta mệt mỏi chứ không bao giờ ảnh hưởng đến những người chúng ta căm ghét. Nó cũng giống như tự mình uống thuốc độc rồi ngồi ước rằng kẻ thù của ta sẽ đau bụng mà chết. Cảm giác này hầu như ai cũng có. Như thể có hai con chó rất lớn bên trong mỗi người, một con trắng và một con đen.

"Con chó trắng tốt bụng và không làm hại ai. Nó sống hiền hòa và không làm ảnh hưởng đến ai nếu không ai làm ảnh hưởng đến nó. Nó chỉ vùng dậy khi có lẽ phải và có quyền được làm, và làm theo đúng cách.
Nhưng con chó đen thì luôn cáu giận. Chuyện nhỏ đến mấy cũng làm nó nổi khùng. Nó chống lại tất cả mọi người, mọi ngày, không vì lý do gì cả. Nó không biết suy nghĩ vì sự tức giận và căm ghét trong người nó quá lớn. Nhưng nó chẳng làm được gì, vì tức giận không bao giờ thay đổi được mọi việc."

Người ông tiếp tục:
- Đôi khi, thật khó mà sống với cả hai chú chó này trong đầu óc mình, vì cả hai đều muốn làm chủ lý trí của mình!
Cậu bé ngước nhìn ông, hỏi:
- Rồi con nào thắng hả ông?
Người ông mỉm cười:
- Con nào ông cho ăn thì thắng.

-ST-

Bài viết này được chỉnh sửa bởi Thư Lộ Vương: 08 July 2008 - 09:24 AM




#113
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
“… Dòng nước óng ánh, êm ả trôi dưới những dòng sông, con suối đâu chỉ là những giọt nước, mà còn là máu của tổ tiên chúng tôi. Nếu chúng tôi bán mảnh đất này cho ngài, ngài phải nhớ dạy bảo con cháu ngài rằng mảnh đất này là thiêng liêng và những tia sáng giận dữ phản chiếu từ mặt hồ trong vắt sẽ nói lên cái gì đó về ký ức của người da đỏ. Tiếng thì thầm của nước chính là tiếng nói của cha ông chúng tôi.

Những dòng sông là người anh em của chúng tôi, làm chúng tôi nguôi đi những cơn khát. Những dòng sông chuyên chở những con thuyền và nuôi lớn con cháu chúng tôi. Nếu có bán cho ngài mảnh đất này, ngài phải nhớ dạy bảo con cháu ngài những dòng sông là người anh, người em của chúng tôi và các ngài, từ nay trở đi phải đối xử tử tế đối với những dòng sông như ngài đã đối xử với anh em ngài.

Tôi biết người da trắng không hiểu cách sống của chúng tôi. Đối với họ, mảnh đất này cũng như mảnh đất khác, bởi lẽ họ là kẻ xa lạ và trong đêm tối, họ lấy đi từ lòng đất những gì họ cần. Mảnh đất này đâu phải là những người anh em họ, mảnh đất này là kẻ thù của họ và khi đã chinh phục được thì họ sẽ lấn tới. Mồ mả tổ tiên họ, họ còn quên và họ cũng chẳng cần tới dòng tộc của họ. Họ cư xử với mẹ (mảnh đất) và anh em (bầu trời) như những vật mua được, tước đoạt được, rồi bán đi như những con cừu và những hạt kim cương sáng ngời. Lòng thèm khát của họ sẽ ngấu nghiến đất đai, rồi để lại đằng sau những bãi hoang mạc…

Không khí là quí giá đối với người da đỏ, bởi lẽ bầu không khí này là của chung để hít thở: con thú, cái cây và con người cùng nhau hít thở. Người da trắng cũng chia sẻ hít thở. Nhưng hình như người da trắng chẳng để ý đến bầu không khí đó, những người đã khuất sau nhiều ngày không ngửi thấy mùi hôi thối. Nhưng nếu chúng tôi bán cho ngài mảnh đất này, ngài phải nhớ rằng không khí đối với chúng tôi là vô cùng quí giá và chia sẻ linh hồn cho tất cả cuộc sống mà không khí ban cho. Ngọn gió mang hơi thở đầu tiên của cha ông chúng tôi và cũng nhận lại hơi thở cuối cùng từ họ. Và nếu có bán cho ngài mảnh đất này, ngài phải giữ gìn và làm cho nó thiêng liêng như một nơi mà ngay người da trắng cũng có thể thưởng thức được những làn gió thấm đượm hương hoa đồng cỏ …

Tôi là một kẻ hoang dã, tôi không hiểu bất cứ một cách sống nào khác. Tôi đã chững kiến cả ngàn con bò rừng bị chết dần chết mòn trên các cánh đồng trơ trọi vì bị người da trắng bắn mỗi khi có đoàn tàu chạy qua. Tôi là kẻ hoang dã, tôi không hiểu nổi tại sao một con ngựa sắt nhả khói lại có thể quan trọng hơn một con bò rừng mà chũng tôi chỉ giết khi cần duy trì cuộc sống. Con người là gì, nếu cuộc sống thiếu những con thú ? Và nếu chúng ra đi thì con người cũng sẽ chết dần chết mòn vì nỗi cô đơn, bỡi lẽ điều gì xày đến với con thú thì cũng sẽ xày ra đối với con người. Mọi vật trên đời này đều có sự ràng buộc.

Ngài phải dạy bảo con cháu ngài đất đai dưới chân chúng là những nắm tro tàn của cha ông chúng tôi, và vì thế chúng phải kính trọng đất đai. Ngài phải dạy bảo chúng rằng đất đai giàu có được là nhờ nhiều mạng sống của chủng tộc chúng tôi bồi đắp nên. Hãy dạy bảo chúng như chúng tôi dạy con cháu chúng tôi: đất là mẹ. Điều gì xảy ra đối với những đứa con của đất. Con người chưa biết làm tổ để sống, con người chỉ giản đơn là một sợi tơ trong cái tổ sống đó mà thôi. Điều gì con người làm cho tổ sống đó, tức là làm cho chính mình…”

Đây là trích đoạn lá thư của tù trưởng người da đỏ Seattle trả lời tổng thống Hoa Kỳ Franklin Piesc khi Chính phủ Hoa Kì muốn mua đất của người da đỏ và năm 1854. Nó là bức thư được các nhà môi trường hiện nay công nhận là bức thư hay nhất về môi trường. Còn riêng tôi, tôi cảm thấy không chỉ có vậy, đây còn là một bài học về cuộc sống mà cả đời chúng ta cũng không thể hiểu hết được.

“… Con người chưa biết làm tổ để sống, con người chỉ giản đơn là một sợi tơ trong cái tổ sống đó mà thôi. Điều gì con người làm cho tổ sống đó, tức là làm cho chính mình…”

Theo: Truyện tranh Lucky Luke - NXB Trẻ





#114
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
Khi tôi bảy tuổi

Món quà mà cha dành cho tôi trong ngày sinh nhật chính là được cha đưa đi xem một bộ phim hoạt hình mà tôi hằng ao ước.

Cha dắt tay tôi lại gần quầy bán vé:
- Anh cho tôi hỏi một chiếc vé giá bao nhiêu?
- Ba đô la một vé giành cho người lớn và trẻ em lên sáu tuổi. Nếu con trai ông chỉ mới sáu tuổi hoặc nhỏ hơn thì không cần phải mua vé.
Cha cúi xuống nói với tôi:
- Con trai, hôm nay là ngày con chính thức bước sang tuổi thứ bảy vậy thì con phải mua vé thôi, phải không nào?
Nói rồi cha tôi quay sang người bán vé:
- Anh cho tôi 2 vé!

Người bán vé thoáng ngạc nhiên, sau khi đưa vé cho cha tôi anh ta liền hỏi:
- Ông mới trúng sổ xố hay sao thưa ông? Đáng lẽ ông đã có thể nói với tôi rằng con trai ông mới lên 6, như vậy ông có thể tiết kiệm 3 đô la. Làm sao mà tôi phân biệt được một đứa trẻ 6 và 7 tuổi cơ chứ?
Cha tôi trả lời:
- Có lẽ điều anh nói là đúng đấy, anh bạn trẻ. Anh không thể nhận ra được điều khác biệt. Nhưng con trai tôi thì có".



#115
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Nến


Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Tuy nhiên chẳng mấy ai mua nến cả. Ông cũng ít giao thiệp nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Cứ mỗi buổi tối ông đóng cửa, tắt đèn, tự giam mình trong nhà và than thầm về số phận.

Dần dần ông đi tới tuyệt vọng. Ông nghĩ rằng, ông nên kết liễu đời mình là hơn cả. Một buổi tối, ông quyết định thực hiện suy nghĩ đó. Đột nhiên có tiếng nói:

- Ông làm nến, sao không tự thắp cho mình một ngọn nến...

Nghe giọng nói không biết từ đâu, ông hoảng sợ:

- Ai đó...

- Ta là một vị thần. Nếu ngươi muốn, ta có thể thắp sáng ngọn nến hy vọng cho ngươi. Ngọn nến ấy có thể đem lại hạnh phúc cho ngươi đó.

Ông lưỡng lự và cuối cùng thì ông ta cũng đồng ý.

Ông ta cảm thấy yêu đời hơn. Suốt ngày ông ta chỉ chăm chút cho ngọn nến đó cháy sáng mãi. Tuy nhiên, ngọn nến cũng tàn dần theo quy luật tất yếu.

Ngày một ngày hai, niềm tin yêu cuộc sống của ông lụi dần, rồi một ngày hoàn toàn ông cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì phải sống như thế này. Ông lại tự giam mình trong nhà, khóc lóc. Dĩ nhiên, vị thần giấu mặt kia lại cất tiếng nói.

- Ngươi khóc lóc điều gì... Ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong ngươi. Đó là lỗi của nhà ngươi.

- - -

Hy vọng là một chuyện nhưng phải biến hy vọng ấy thành hiện thực bằng những việc làm hành động thiết thực, đó mới là điều đáng phải bàn.

Nguon:songdep


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#116
Thư Lộ Vương

Thư Lộ Vương

    Căn bản tin học tốt

  • Advance Member
  • Pip
  • 62 Bài Viết:
SỰ LỰA CHỌN GIẢN DỊ

Một công ty tuyển các SV làm thêm trong mùa hè. Trong bài thi có câu hỏi:

Giả sử bạn đang lái xe trong một buổi tối mưa bão. Bỗng bạn gặp 3 người ở bến xe buýt đang đứng chờ và cùng vẫy bạn xin đi nhờ xe. Một là người phụ nữ lớn tuổi trông rất yếu, bà ta cần đến bệnh viện vì bị bệnh nặng và đang đau đớn. Một là một vị bác sĩ đã từng cứu mạng bạn. Người cuối cùng là người là người khác giới mà bạn luôn mong muốn chiếm được cảm tình. Nhưng xe bạn chỉ có 2 chỗ ngồi, tức là một ghế cho người lái và một ghế cho khách. Bạn sẽ chọn thế nào? Bạn thử nghĩ câu trả lời trước khi đọc tiếp thử xem....

Bạn có thể đưa người phụ nữ bị bệnh đi. Bà ấy ốm nặng và có thể chết mất. Do đó bạn cần giúp bà ấy trước, điều đó thật dễ hiểu và bạn quả là một người nhân hậu.
Bạn cũng có thể đưa vị bác sĩ đi, vì ông ấy từng cứu mạng bạn. Đây là một cơ hội tốt để đền đáp. Bạn quả là người biết nhớ ơn và chân thành.
Bạn cũng có thể đưa "người trong mộng" cẩu bạn về, vì có thể bạn sẽ không bao giờ có cơ hội chiếm được cảm tình của cô ấy/anh ấy nữa nếu bạn bỏ lỡ lần này.

Và bạn thân mến. Câu trả lời rất đơn giản: Tôi sẽ đưa chìa khóa xe cho vị bác sĩ để ông ấy chở người phụ nữ đến bệnh viện. Và tôi sẽ ở lại cùng "người trong mộng" để cùng đợi xe buýt với cô ây/anh ấy.

Vậy đấy, chúng ta cứ ngồi nghĩ đi nghĩ lại, đắn đo xem nên ưu tiên ai đây trong khi chúng ta sẽ nhận được nhiều hơn nếu chúng ta biết cho đi và phá bỏ những giới hạn tự đặt ra. Bởi cuộc sống chính là một chuỗi những "lựa chọn" không bao giờ ngừng!

-ST-



#117
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Đấu tranh



Một cậu bé nhìn thấy một cái kén của con bướm. Một hôm cái kén mở ra một khe nhỏ, cậu bé ngồi yên và lặng lẽ quan sát con bướm trong vòng vài giờ khi nó gắng sức để chui qua cái khe nhỏ ấy. Nhưng có vẻ như nó không đạt được gì cả. Dường như nó đã gắng hết sức và không thể đi xa hơn, nên nó dừng lại.

Do đó, cậu bé quyết định giúp con bướm. Cậu ta lấy cái kén và cắt cái khe của cái kén cho to hẳn ra.
Con bướm chui ra được ngay. Nhưng cơ thể nó bị phồng lên và bé xíu, cánh của nó lại co lại. Cậu bé tiếp tục xem con bướm, hy vọng rồi cái cánh sẽ đủ lớn để đỡ được cơ thể nó. Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Thực tế, con bướm đó sẽ phải bỏ ra suốt cả cuộc đời nó chỉ để bò trườn với cơ thề sưng phồng và đôi cánh co lại. Nó không bao giờ bay được.

Cậu bé , dù tốt bụng nhưng vội vàng, đã không hiểu rằng chính cái kén bó buộc làm cho con bướm phải cố gắng đấu tranh để thoát ra kia chính là điều kiện tự nhiên để chất lưu trong cơ thể nó chuyển vào cánh, để nó có thể bay được khi nó thoát ra ngoài kén.

Đôi khi, những sự cố gắng hoặc đấu tranh chính là những gì chúng ta cần trong cuộc sống. Nếu chúng ta sống mà không có một trở ngại nào, chúng ta có thể bị làm hỏng, cả về thể xác lẫn tinh thần. Chúng ta sẽ không bao giờ mạnh mẽ như chúng ta có thể. Và chúng ta sẽ chẳng bao giờ bay cao được!.

Vậy thì, mỗi ngày bạn hãy cố gắng một chút. Khi bạn phải chịu sự căng thẳng, hãy nhớ rằng bạn đang trở thành con người tốt hơn nếu bạn vượt qua nó.

Chìa khóa của hạnh phúc không phải là ở chỗ bạn không bao giờ giận, không bao giờ buồn. Mà là bạn thoát khỏi hay chữa khỏi những điều đó nhanh đến mức nào.

Sưu tầm
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#118
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Cái bẫy chuột



Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. “Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?” - con chuột tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột.

Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”

Chị Gà cục ta cục tác chạy tới: “Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì tới tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột”.

Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: “Anh ơi, trong nhà ta có một cái bẫy chuột”. Anh Heo tỏ ra thông cảm: “Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú”.

Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác bò một lần nữa trấn an: “Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi cũng chẳng thể giúp gì”. Chuột lẳng lặng bỏ vào nhà. Lòng buổn thỉu buồn thiu, một mình nhìn cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.

Thế rồi đêm nọ, một tiếng động vang lên trong ngôi nhà, hệt như tiếng sập bẫy. Vợ của bác nông dân vội chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không. Trong đêm tối, loạng cha loạng choạng, bà đã bị một con rắn độc cắn khi bà mon men tới cái bẫy vốn đang sập vào đuôi con rắn.

Bác nông dân nhanh chóng đưa vợ vào trạm xá. Khi về nhà, bà đã bị sốt. Mọi người đều biết rằng ăn cháo có thể làm giảm cơn sốt; vì thế bác nông dân đã chạy ra vườn bắt chị Gà mần thịt để làm cháo nấu cho vợ.

Thế nhưng bệnh tình của vợ ông vẫn không thuyên giảm. Bạn bè và xóm giềng đã tới thăm hỏi. Để thết đãi họ, ông đã mần thịt anh Heo.

Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ ông đã qua đời. Nhiều người đến lễ tang và vì thế bác nông dân đã mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách, những người đã rất quan tâm tới gia đình ông.

Lần sau, một khi bạn nghe thấy ai đó đang gặp khó khăn dù chuyện đó chẳng "ăn nhập" gì tới bạn, hãy nhớ rằng khi một người trong chúng ta gặp nguy khốn, nghĩa là tất cả chúng ta đều có nguy cơ gặp nguy khốn. Tất cả chúng ta đều đồng hành trên chuyến hành trình mang tên Cuộc Đời. Hãy để mắt tới mọi người và luôn động viên và cùng họ vượt qua cơn khốn khó.



--- o0o ---
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#119
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Câu chuyện cho những ai đã thành vợ chồng




Tình yêu của những con người bình thường sẽ thắp sáng thế giới.

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân
.

Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.

Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị: “Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh ngần ngừ đáp: “Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi của em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly nước, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.
Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“…Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình.

Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em.

Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em.

Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán.

Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của mình để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em…

Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết….”


Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.
Chị lao đến cửa và mở tung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không có ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi…

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.

Hoa Mộc Lan


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#120
penhocdethuong

penhocdethuong

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 4 Bài Viết:
cuộc sống cũng rất thú vị, đáng để "sống" nhưng chỉ khi nào mình tìm được mục đích hay ý nghĩa thật sự của nó mà thôi!
dẫu sao, hãy dành chút thời gian để cảm nhận những điều mình đã trải qua sẽ thấy mọi việc đều rất có ý nghĩa!
đừng phí thời gian để than phiền, vì có làm vậy cũng chẳng thay đổi được gì!
tốt nhất là nên nhìn cuộc sống bằng đôi mắt lạc quan hơn.
cuộc sống không màu hồng nhưng cũng không hoàn toàn màu đen !






Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]