Jump to content

Welcome to [ iT ] Forums
Register now to gain access to all of our features. Once registered and logged in, you will be able to create topics, post replies to existing threads, give reputation to your fellow members, get your own private messenger, post status updates, manage your profile and so much more. If you already have an account, login here - otherwise create an account for free today!
Cộng đồng Âm nhạc Việt Nam

Hình ảnh

Nghệ thuật sống


  • Please log in to reply
147 replies to this topic

#121
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

Bộ phận quan trọng nhất trên cơ thể




Mẹ dạy tôi chia sẻ với người khác bằng đôi vai của mình. Người khác có thể quên những điều ta nói, những thứ ta làm những sẽ không quên cách chúng ta đã làm họ cảm thấy yên lòng.
Mẹ thường hay hỏi tôi bộ phận nào là quan trọng nhất trên cơ thể.

Câu trả lời của tôi thường thay đổi theo thời gian. Khi còn nhỏ tôi cho rằng các âm thanh rất quan trọng với con người nên nghĩ đôi tai là quan trọng nhất. Nhưng mẹ bảo: “Không, con ạ. Trên thế giới có rất nhiều người bị điếc mà họ vẫn sống vui vẻ. Nhưng con cứ nghĩ thêm về câu hỏi này đi nhé. Mẹ sẽ hỏi lại con vào lúc khác.”

Vài năm nữa trôi qua… Một hôm mẹ lại hỏi tôi câu hỏi ấy. Tôi cố gắng suy nghĩ để tìm ra câu trả lời chính xác. Lần này tôi nói với mẹ đó chính là đôi mắt. Mẹ nhìn tôi và nói: “Con học được mọi điều rất nhanh, con trai ạ, nhưng đó vẫn chưa phải là câu trả lời chính xác, vẫn có rất nhiều người bị mù mà họ cũng vẫn sống vui vẻ.”

Năm tháng tiếp tục qua đi… Tôi vẫn ngày ngày học hỏi, tích lũy thêm kiến thức. Mẹ đã hỏi tôi câu ấy vài lần nữa, lần nào tôi cũng trả lời mẹ nhưng lần nào tôi cũng nhận được câu trả lời: “Chưa đúng con ạ. Nhưng càng ngày con càng hiểu biết lên rồi đấy.”

Năm ngoái, ông tôi mất. Ai cũng cảm thấy đau buồn. Ai cũng khóc. Ngay cả bố tôi cũng khóc. Tôi nhớ rằng đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy bố tôi khóc. Mẹ nhìn vào tôi khi đến lượt chúng tôi nói những lời cuối cùng với ông. Mẹ lại hỏi tôi: “Thế con đã biết bộ phận nào là quan trọng nhất trên cơ thể chưa?” Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi mẹ lại hỏi tôi câu ấy vào lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ là một trò chơi giữa tôi và mẹ.

Mẹ nhận ra sự thắc mắc trên khuôn mặt tôi và nói: “Câu hỏi này rất quan trọng con ạ. Những câu trả lời trước đây của con mẹ đều nói là chưa đúng và đã giải thích với con tại sao chúng lại chưa đúng. Nhưng hôm nay mẹ muốn con phải biết điều quan trọng này.” Tôi thấy mắt mẹ đẫm lệ. “Bộ phận quan trọng nhất đó chính là đôi vai,” Mẹ nói với tôi.

Tôi hỏi: “Vì nó là bộ phận đỡ cái đầu của chúng ta, đúng không ạ?”

Mẹ trả lời tôi: “Không phải con ạ. Nó quan trọng nhất vì nó để cho những người bạn hay người thân của chúng ta gục lên khi họ muốn khóc. Trong cuộc sống, ai cũng cần một đôi vai để tựa lên khóc mỗi khi chúng ta buồn. Mẹ hi vọng con cũng có những bờ vai như thế để tựa lên khi con cần.”

Với cách đó, mẹ đã dạy tôi cách cảm thông, chia sẻ với người khác bằng đôi vai của mình. Người khác có thể quên những điều chúng ta nói, những thứ chúng ta làm những sẽ không bao giờ quên cách chúng ta đã làm họ cảm thấy yên lòng như thế nào.

Hạnh phúc tìm ở đâu



Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: “Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quí giá nhất của họ và giấu ở nơi mà họ không thể tìm thấy được. Các ngươi thấy sao?”.
Một yêu tinh lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên Trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra”.
Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: “Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy”.
“Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm...” - một yêu tinh khác nói.
“Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại”, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu.
“Mang giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu tinh đề nghị.
“Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, yêu tinh đầu đàn ngao ngán.
“Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không nhìn thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được...”, một nữ yêu tinh chậm rãi nói.
Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.
Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tùy thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình...
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#122
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

ngày tình yêu


kim my






Buổi sáng hôm ấy nếu không nhận được mấy tấm thiệp qua email chắc tôi chẳng nhớ là ngày gì. Một tấm từ nhà tôi 'đáp lễ' tấm thiệp vui nhộn tôi gởi cho anh từ hai tuần trước, khi tình cờ thấy quảng cáo trên internet, tôi đã đặt ngày gởi đúng ngày Valentine rồi quên luôn. Một từ người bạn văn, gởi hình một đóa sen hồng ửng nắng, giữa những tàng lá sen xanh mướt Một từ cô bạn cũ vừa tìm được nhau, Lương Hảo tặng tôi hình một cành hoa trắng. Tuy không có ý chờ đón ngày lễ này, nhưng tôi cũng thấy vui trong lòng.



Không hiểu ai đã chọn 'Ngày Tình Yêu' giữa mùa Đông băng giá? Thời tiết lạnh, người nào cũng mặc quần áo dày mấy lớp, trông giống con gấu nhồi bông, ôm nhau tưởng như ôm mền. Thời tiết lạnh cóng, không có dịp để cùng nhau đi bách bộ dọc bờ sông, hoặc ra công viên ngắùm trời mây cây cảnh như mùa Hè, hoặc 'tình' hơn nữa thì cho 'Ngày Tình yêu' vào mùa Thu "dưới trăng mờ thổn thức" có phải là thú vị hơn không?



Chiều hôm ấy, trước giờ tan sở, chị tôi phôn dặn lại nhà chị ăn bún bò Huế. Tôi phôn điều đình với nhà tôi, cô em gái sẽ đón tôi từ nhà để đi đến chị, anh từ sở đến đó, khi về sẽ chung một xe. Tôi muốn tránh cảnh chồng lái theo sau xe vợ, kiểu "anh theo Ngọ về" Y2K. Nhưng khi tôi và cô em vừa định đi thì nhà tôi về tới. Tôi ngạc nhiên hỏi: "Uủa, sao anh lại về nhà?" Nhà tôi cười cười đưa tặng tôi bình hoa hồng thật tươi và một hộp kẹo chocolate. Tôi vui mừng, cám ơn nhưng không dám .. làm gì vì có sự hiện-diện của vợ chồng cô em gái. Đem hoa để trên bàn, tôi thở đầy một phổi hương thơm rất ngọt của hoa hổng. Tôi lưỡng lự, rồi quyết-định đem hộp kẹo đến nhà chị. "Tình non sắp gìa rồi" của chúng tôi đón ngày tình yêu như vậy cũng... khá rồi.



Mà đâu có thể nói là già nhỉ! Bậy giờ tuổi thọ trung bình lên đến 80. Hôm nay, TiVi chiếu cảnh hai ông bà già 95 tuổi, đã "đẹp duyên cầm ..cự" được 75 năm. Ôâng bà lấy nhau "ngày anh hai mươi tuôỉ". Bây giờ trước TiVi phỏng vấn, hai ông bà già khọm ngồi bên nhau, bà vẫn là người nói nhiều, ông vẫn là người kiên nhẫn yên lặng ngồi cạnh, thỉnh thoảng ông phát-biểu ý-kiến (mà không cần biết có ai đang nghe mình không). Có lúc tình già lẩm cẩm, cả hai ông bà cùng nói một lượt, rồi môt người nhận ra và im cho người kia nói. Tivi bình phẩm bí quyết của hai ông bà là cùng làm việc chung với nhau trong nông-trại gia-đình. Theo sự nhận xét của tôi qua những gì thấy trên Tivi, có lẽ hai người thường xuyên gần gũi và nói chuyện với nhau nên hiểu tánh ý của nhau, thêm vào đó, tuy ông nói gà bà nói vịt, ai muốn nói gì thì nói, mà vì không ai bắt người kia phải đồng ý với mình nên không cãi nhau, do vậy mới làm "người tình trăm năm" được. Tivi còn chiếu hình các cụ 102, 103 tuổi mà vẫn được khen là "She is beautiful!" Bậy giờ ụ mình mới có 'bốn bó' thôi, hãy còn trẻ chán. Thỉnh thoảng báo chí vẫn đăng tin mấy ông bà ở "lưá tuổi thích .. cereal" (bỏ vào sữa là .. khỏi cần nhai) 70 vẫn còn lên xe hoa, đâu thua gì tuỗi trẻ. Như vậy, nếu nghĩ mình gìa là sai lầm lắm thay!



Tôi ngại nhà tôi sẽ không vui vì hộp kẹo anh tặng mà tôi không dùng; nhưng khi về anh không cằn nhằn, tôi thấy thoải mái, nếu có được tính "không chấp" của hai ông bà gìa thì "yêu em dài lâu" là chuyện có thể xảy ra lắm.



Nhà tôi có tật coi tivi khuya, mà tôi biết trong ngày lễ tình yêu này, mấy ông ưa kiếm chuyện đòi "bonus". Tôi lại không phải là con cò, không thích đi ăn đêm, không phải tại sợ đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao, mà tới giờ ngủ là hai mắt tôi mở hết nổi. Tôi nhắc anh đi ngủ, anh tắt tivi liền -chuyện lạ bốn phương! Chúng tôi nằm nói chuyện bâng quơ. Tôi có tật mắc cở nên không khi nào dám "tuyên chiến", đên khi nhà tôi biết là đã được cấp "giấy phép" thì đứa con gái lớn không dưng đi vào phòng hỏi:



- Ba mẹ ngủ chưa?



- Chưa, có chuyện gì vậy con? Bậảt đèn lên giùm mẹ



- Con phải điền cái giấy này, quá hạn rồi, ba mẹ giúp con đi.



- Con biết hết hạn từ hồi nào?



- Hồi tuần trước.



- Sao bữa nay mới hỏi? Bây giờ mẹ phải ngủ, mai làm được không?



- Cũng được.



Nói rồi nó vứt giấy tờ xuống thảm, xà vào giường, lấn tôi vào giữa, nằm ôm mẹ tỉnh bơ. Đâu còn nhỏ gì, vậy mà vẫn thích nằm ngủ với mẹ. Nhà tôi xoay lưng lại, coi như "đình chiến". Con nhỏ tắt đèn, nằm ôm mẹ một lúc rồi lên tiếng:



- Con thích bình bông ba tặng mẹẩ ..



Rồi bất chợt, nó "phỏng vấn" tôi kiểu 'nhập đề lung khởi':



- Ba mẹ có ôm nhau không vậy? Sao không thấy ôm nhau bao giờ vậy? Bộ Việt Nam không 'ôm hung' nhau hả?



- .... ? Không lẽ ba mẹ ôm nhau trước mặt các con?



- Sao không có khi nào cái cửa phòng này đóng vậy?



Tôi suýt bật cười, mà phải ráng nhịn - quả thật mình đáng bị cười!



- Mẹ đóng rồi nửa đêm các con sợ gì, chạy qua thấy cửa đóng lại thất kinh.



- Mà sao tối nào con cũng thấy ba coi tivi, mẹ đọc sách? Khi con có chồng thì trong phòng ngủ sẽ không có tivi, không có sách, "only love"! Mà sao mẹ ưa qua ngủ với em vậy?



- Con nói ba kìa, chừng nào tivi hết gì để coi thì ba mới nghĩ tới me.



- Ba à, ba phải 'appreciate' mẹ, phải 'spend time' tới me chứ.



Nhà tôi lên tiếng:



- Em nói gì kỳ vậy? Mấy bữa nay anh phải làm việc mà.



Nhà tôi làm cho một hãng computer lớn ở US, tình trạng căng thẳng của nhân-viên cũng cỡ đó. Anh về nhà sau bảy giờ tối, có khi còn làm việc ở nhà đến khuya. Khi trước chúng tôi làm chung sở và thường xuyên bị bực dọc vì áp lực tại sở. Tôi tư-động rút lui, xin làm công-chức. Từ đó, không khí gia-đình được yên ổn hơn một chút, nhưng nghề viết chương-trình của tôi sút giảm thấy rõ.



Con nhỏ tiếp tục



- Ba mẹ phải đóng cửa phòng để có "privacy", chắc con phải làm "marriage counselor" cho ba mẹ.



Tôi cười thầm, nghĩ "Nhà chuyên viên ơi, cô đang phá đám mà còn nói gì"



Nhà tôi phân-trần:



- Ba có "privacy" cũng không làm gì được. Mẹ nửa là bà chằng, nửa là cô bé mắc cở, nhiều lúc ba không biết thiệt mẹ muốn gì.



- Sao 'mắc-cở''? .. Ồ, mẹ "shy" hả? Trời ơi, mẹ có chồng lâu lắm rồi mà còn "shy" hả? ... Ba làm gì mà mẹ phải bà chằn?



Tôi nhéo tay nhà tôi ra hiệu bảo ngừng ăn nói kiểu đó, và bảo con:



- Tại ba coi tivi đến khuya, rồi nói chuyện không cho mẹ ngủ thì mẹ phải bà chằng chứ. Thôi ngủ đi, mai mẹ phải đi làm.



Tôi quay sang ôm lưng nhà tôi để an ủi 'chiến-sĩ', 'cố-vấn' phản-đối ngay:



- Con qua đây để ngủ với mẹ mà mẹ quay lưng ra con vậy?



Tôi lại phải quay sang, lòng đầy những ý nghĩ, con lớn rồi, biết nói những lời của 'cố-vấn' mà lại đòi nằm với mẹ. Chắc nhà tôi cũng nghĩ như tôi và có lẽ đang thất vọng. Tôi nhìn đồng hồ, trễ quá mai còn phải đi làm. Khoảng hai mươi phút sau, 'cố-vấn' tự-động rời phòng, không quên khép của lại.



Sáng hôm sau vào sở, tôi nhận được một loạt email của mấy con nhỏ bạn thời trung-học 'phá như quy', nhưng lại dễ thương 'nhất thế-giới'của tôi, những linh-hồn nhỏ của 'khung cửa mùa Thu' (vậy mà "được" nhiều "quý ông" ..ẩ nể như gì!) Chúng tôi hỏi nhau ốqua email ố "Ê, có ai đươc bonus gì không?" "Anh Tài tặng Hương cái gỉ vậy?", "Tặng cái búa!". Tôi bật cười, lâu lắm không nghe lại chữ này- nhưng Hương lại đính chính ngay: "Tụi này không chơi Valentine, vì ngày nào cũng là ngày để thương yêu nhau hết". Chà, sống được như vậy, coi bộ các cố-vấn hôn-nhân thất nghiệp dài dài. Phượng rên rỉ:"Em gởi thiệp cho chồng em, mà ảnh im lặng là vàng", "Không phải đâu, tại hai trái tim không đập chung một nhịp đó", "Bởi vậy, em mới làm hai câu thơ con cóc: Có chồng thì kệ có chồng. Đồng sàng dị mộng, nằm không cho rồi". Hiền chán chường: "Hôm qua chẳng được "bonus" gì mấy bồ ơi, chắc tại làm việc không giỏi ", Hằng than: "Tui gặp ông chồng không 'galant' chẳng biết Valentine là gì, còn mấy bồ chắc 'get bonus' dài dài, nhất là nhằm ngày của mấy ông!" A! vậy là Valentine được bầu làm 'ngày của các ông!', vì ông nào cũng 'kiếm chuyện' trong ngày này? Lan là kẻ âu sầu nhất trong đám, Lan gởi một bảng về những điều người ta nên lấy làm hạnh-phúc. Ngay câu đầu đã mô tả tình cảnh của Lan "Bạn hãy lấy làm hạnh-phúc khi chồng bạn cằn nhằn vì bạn dọn cơm trễ, điều đó chứng tỏ là chồng bạn đang ăn cơm ở nhà với bạn thay vì đang ăn với một ngươì khác", điều này làm cả đám buồn mấy phút.



Khi ở lứa tuổi hai mươi, ba mươi, tôi vẫn còn lý-tưởng: "Nếu chồng lộn-xộn là cho 'nghỉ việc' liền", và cũng từng tuyên-bố: "Nếu hết yêu nhau rồi thì tha cho nhau, đường ai nấy đi, khỏi làm khổ nhau". Đến nay, khi thấy nhiều cảnh đời -kểụ cả cảnh mình- chịu không nổi, hiểu không thấu, tôi trở về ôm ý nghĩ của ông bà mình thuở xưa "Ráng sống với nhau vì con cái". Dù đang ở hải-ngoại, trên đất tư do, khi mà số người ly-dị ngày càng nhiều, lý-do ly-dị ngày càng vô-lý; dù với bất-cứ lý lẽ gì, tôi thấy trẻ con vẫn là nạn nhận chính, là kẻ chịu thiệt thòi nhiều nhất. Tôi đành có quan-niệm mà các bạn tôi cho là không hợp thời: Vợ chồng hãy coi nhau như bạn bè, để người kia có tư do riêng, thì cả hai sẽ có không khí riêng để thở; Nếu không thể hợp nhau được thì mình cũng phải "nín thởủ qua cầu", chờ cho các con khôn lớn, rồi biét đâu đời lại dễ thương hơn, hoặc cuối cùng đướng ai nấy đi mà không gây nhiều đau khổ cho con. Điều này là bài học rút từ .. bể khổ của tôi, và chúng tôi vẫn còn đang bơi lội, đôi khi vùng vẫy, trong 'giòng sông định-mệnh' ấy, có lúc tưởng cũng muốn chìm luôn.



Một ngày cho tình yêu, một tấm thiệp, một bông hoa, một quyển sách, một vài chăm sóc nhỏ... rất nên có, nhưng cũng chưa đủ để đền bù những khổ đau phiền muộn mà chúng ta không ngừng tặng nhau hàng ngày. Nếu được như Hương nói: "Ngày nào cũng là ngày của thương yêu" thì chắc tôi chẳng mộng thiên đường! Những sự chú ý đến nhau dù nhỏ nhoi, trong cuộc sống hàng ngày, cũng giúp chúng ta có sức để chống đỡ, để quân bình những phiền muộn đến từ nhiều dị-biệt. Tình yêu như hoa, không tưới thì sẽ khô héo. Tình yêu hôm nay có nhiều điều kiện để đổ vỡ vì sự độc lập của cá-nhân và cám dỗ của xã-hội, vì vậy Một 'Ngày Tình Yêu' không thể nào đủ được.
"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#123
nmiss15

nmiss15

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 432 Bài Viết:
Dù đã đọc qua ở đâu đó rồi, đọc lại vẫn cảm động :(
[/size][size="7"]chẳng còn gì!

#124
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:

TRÁI TIM HOÀN HẢO



Có một chàng trai bước xuống phố cầm trái tim mình trên tay và tuyên bố rằng: "trái tim tôi hoàn hảo nhất" mọi người ngắm nhìn trái tim và công nhận rằng trái tim anh rất hoàn hảo và đẹp nó không có lấy một vết trầy xước nào. Bổng từ trong đám đông có một ông già bước ra và bảo:"trái tim anh không đẹp bằng trái tim tôi!", chàng trai và mọi người đều bật cười, chàng trai nói:"chắc ông đùa, trái tim toi mới thật sự hoàn hảo còn trái tim ong chỉ là nhửng mảnh chắp vá!"

Ông lảo nhìn chàng trai với đôi mắt thông cảmvà nói với chàng trai:" những mãnh chắp vá trên trái tim tôi đại diện cho một người mà tôi yêu thương, không phải là những cô gái mà còn những người thân của tôi và bè bạn.Khi tôi yêu thương họ tôi đả trao cho họ một mẩu của trái tim tôi và thường thì họ củng trao lại cho tôi một mẩu khác để thế vào khoảng trống mà tôi đả cho họ.Nhưng những mẩu tim mà tôi nhận được không giống nhau. Bố mẹ tôi trao cho toi nhiều hơn những gì tôi trao lại cho họ, những người bạn lại trao cho tôi ít hơn những gì tôi đả trao cho họ có người còn không trao cho tôi một mẩu tim nào dù là rất nhỏ vì thế trái tim tôi có những khoảng lồi lõm và trống vắng, nhưng tôi luôn hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ nhận được những mẩu tim lớn hơn từ phía những người bạn và tôi sẽ trao lại cho bố mẹ tôi nhiều hơn những gì họ đả trao cho tôi."

Chàng trai và mọi người lặng lẽ, hai dòng nước mắt rơi xuống trên trái tim chàng trai, chàng trai bước lại cạnh ông già lấy một mẫu trái tim mình trao cho ông, ông củng trao lại cho chàng trai một mẫu khác thế vào vết khuyết, bây giờ trái tim chàng trai không còn hoàn hảo nửa nhưng anh biết dòng máu yêu thương đang chảy trong trái tim anh.

Lê Giản Đơn


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#125
Vô Tình Khuyết

Vô Tình Khuyết

    Trùm Cá độ CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1698 Bài Viết:
hãy luôn tự hào vì thượng đế đã ban cho chúng ta 1 tâm hồn nhân ái và đức tính chia sẻ cảm thông :bong
-
-------------------------------=-Trong cuộc sống phải có lần li biệt -=----------------------------------------
-====================-*-Đã gần nhau ắt phải xa nhau-*-==========================-
--------------------------------"-Chuyện tất nhiên không trước cũng sau-"- ----------------------------------
-====================-:-Cũng như trăng tròn rồi lại khuyết -:-=======================-

#126
tieuquyphuongnam

tieuquyphuongnam

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 553 Bài Viết:

Cái nút áo

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.


"Anh thân mến !

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn : "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình : "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc Anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây :

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...



---Internet---


Đạ ca ơi hãy trân trọng người đã cho anh những thứ này.Nếu em mà cũng có được người con gái như thế thì e có thể làm tất cả vì cô ấy.Cô ấy sẽ là người vợ tốt người vợ hiền thảo biết chăm sóc lo lắng cho chồng con,cho vợ chồng,làm cho gia đình được êm ấm..... đó.
Hãy giữ lấy kho báu đó.

___________________________________________________________________


Thanh Lý điểm CỐNG HIẾN server Thương Lan, Phong Lăng Độ, Nhiên Khôn .



Thanh Lý Tiền Đồng 17K/20 Tiền Đồng SLL ALL sever.

DD tại HÀ NỘI - Nghệ An - Cần Thơ - TP.Hồ Chí Minh

Ở xa có thể chuyển khoản qua ngân hàng.

Liên hệ: 0966.09.12.86 or 0914.09.12.86

YH :nguyenminhhuy_tk
__________________________________________________


UY TÍN-CHẤT LƯỢNG HÀNG ĐẦU.


#127
tieuquyphuongnam

tieuquyphuongnam

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 553 Bài Viết:
xin chào! buồn ngủ quá. (8->) 8->

___________________________________________________________________


Thanh Lý điểm CỐNG HIẾN server Thương Lan, Phong Lăng Độ, Nhiên Khôn .



Thanh Lý Tiền Đồng 17K/20 Tiền Đồng SLL ALL sever.

DD tại HÀ NỘI - Nghệ An - Cần Thơ - TP.Hồ Chí Minh

Ở xa có thể chuyển khoản qua ngân hàng.

Liên hệ: 0966.09.12.86 or 0914.09.12.86

YH :nguyenminhhuy_tk
__________________________________________________


UY TÍN-CHẤT LƯỢNG HÀNG ĐẦU.


#128
Iron Lady

Iron Lady

    Bao nhiêu là đủ

  • Advance Member
  • PipPipPipPipPip
  • 1856 Bài Viết:
Trái tim, bộ óc và cái lưỡi

Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.

Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được."

Bộ óc đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc."

Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay tôi sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn."
Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.

Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông : không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.

Theo yersin.edu.vn


"...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."



#129
Bushlip

Bushlip

    Mr President

  • Admin
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4281 Bài Viết:
Những điều tôi đã học được trong cuộc sống


Tôi đã học được rằng -
đôi khi người muốn đá bạn lúc bạn thất vọng lại có thể giúp bạn vực dậy trong cuộc sống.

Tôi đã học được rằng -
bạn không thể khiến cho một ai đó yêu bạn được. Tất cả những gì bạn có thể làm là trở thành một người mà người khác có thể yêu được. Phần còn lại là tùy thuộc vào người kia.

Tôi đã học được rằng -
cho dù bạn quan tâm nhiều đến đâu, có những người vẫn không đáp trả lại sự quan tâm ấy.

Tôi đã học được rằng -
để xây dựng lòng tin phải mất đến hàng năm nhưng chỉ cần vài giây để phá hủy nó.

Tôi đã học được rằng -
thay vì đếm những thứ bạn có hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời.

Tôi đã học được rằng -
bạn không nên so sánh bản thân mình với những điều tốt nhất ở người khác.

Tôi đã học được rằng -
một lúc nào đó trong cuộc sống bạn có thể làm những điều khiến mình phải đau khổ suốt cả cuộc đời.

Tôi đã học được rằng -
để trở thành người mà tôi muốn thì phải mất nhiều thời gian lắm.

Tôi đã học được rằng -
chúng ta vẫn có thể còn cố gắng được rất nhiều sau khi chúng ta nghĩ rằng mình đã kiệt sức.

Tôi đã học được rằng -
nếu bạn không kiểm soát thái độ của mình thì nó sẽ kiểm soát bạn.

Tôi đã học được rằng -
dù cho một mối quan hệ ban đầu có nóng bỏng như thế nào thì sau đó sự đam mê sẽ nhạt đi, và sẽ luôn có một thứ gì đó lấp vào khoảng trống đó.

Tôi đã học được rằng -
anh hùng là những người làm những việc khi cần phải làm, bất chấp hậu quả của nó ra sao.

ôi đã học được rằng -
đôi khi tôi có quyền được tức giận nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có quyền được tàn ác.

Tôi đã học được rằng -
tình bạn thực sự sẽ vẫn tiếp tục phát triển bất chấp khoảng cách. Tình yêu thực sự cũng như vậy.

Tôi đã học được rằng -
có thể ai đó không yêu bạn theo cách bạn muốn nhưng điều đó cũng không có nghĩa là họ không yêu bạn với tất cả những gì họ có.

Tôi đã học được rằng -
đừng bao giờ nói với một đứa trẻ rằng ước mơ của nó là vớ vẩn, là không thể thực hiện được. Bạn sẽ gây ra một bi kịch lớn hơn là bạn tưởng đấy.

Tôi đã học được rằng -
biết tha thứ cho người khác thôi là chưa đủ, đôi khi bạn còn phải biết tha thứ cho chính bản thân mình nữa.

Tôi đã học được rằng -
hoàn cảnh có thể ảnh hưởng đến việc chúng ta là ai nhưng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc chúng ta sẽ trở thành người như thế nào.

Tôi đã học được rằng -
cho dù bạn đang buồn chán vì đau khổ thế nào thì thế giới vẫn không hề dừng lại để đợi bạn cho đến khi bạn lấy lại được tinh thần đâu.

Tôi đã học được rằng -
bạn không nhất thiết phải cố gắng để khám phá một bí mật nào đó đâu, nó có thể khiến cuộc đời bạn thay đổi hoàn toàn đấy.

Tôi đã học được rằng -
hai người có thể cùng nhìn một vật nhưng lại có suy nghĩ hoàn toàn khác nhau.

Tôi đã học được rằng -
ngay cả khi bạn cảm giác mình không còn điều gì để cho đi nữa thì khi một người bạn đến gục đầu lên vai bạn mà khóc bạn vẫn tìm ra được sức mạnh để giúp họ.

Tôi đã học được rằng -
những người bạn quan tâm đến nhất trong cuộc sống một ngày nào đó cũng có thể bỏ bạn mà đi.

Tôi đã học được rằng -
đôi khi thật khó để làm những điều vừa không làm tổn thương đến ai lại vừa giữ vững được lý tưởng của mình.


Theo inspirationalstories

#130
.:Ruby:.

.:Ruby:.

    Trùm Xỏ Lá Bẻ Que

  • VIP
  • PipPipPip
  • 426 Bài Viết:

Triết lý mang tên... đồng tiền



"Đồng 5 nghìn của tôi nặng hơn đồng 5 nghìn của bạn".

Nếu nghĩ nhanh thì bạn nghĩ đơn giản rằng tôi thích dùng tiền xu còn bạn lại thích dùng tiền giấy. Nếu nghĩ dài thêm một chút thì hình như không phải vậy, hình như bạn giàu hơn tôi, nên bạn mới không quen nặng túi bằng những đồng tiền mệnh giá thấp như tôi. Bạn có thể cho rằng bạn đúng, còn tôi thì không. Vì tôi thì không nghĩ đơn giản, tôi nghĩ đến sự phức tạp của vấn đề. Nếu bạn nghĩ thật kỹ, bạn sẽ nhận ra ý nghĩa sâu xa của vấn đề, rằng tôi kiếm tiền khó khăn hơn bạn. Cùng kiếm ra một số tiền như nhau, nhưng tôi lại phải bỏ ra nhiều sức lao động hơn bạn. Như vậy nghĩa là tôi làm việc không hiệu quả bằng bạn. Như vậy nghĩa là tôi có một công việc không dễ dàng kiếm tiền như bạn. Như vậy nghĩa là …v.v. Bạn có thể nghĩ ra hàng trăm ngàn lý do để gán với cụm từ “như vậy là” mà tôi đã dùng. Và tất cả những lý do đó đều có thể là không sai.

Đó mới chỉ là sự khởi đầu của sự phức tạp liên quan đến đồng tiền.


Posted Image


Ngoài đời thường, chắc chắn có nhiều cô gái đang yêu nói với người yêu dấu của cô ấy rằng “Em không cần anh nhiều tiền nhiều bạc, em chỉ cần anh giàu nghĩa giàu tình, tiền chỉ là phù du”. Tôi không dám phán xét rằng các cô gái ấy nói sai hay nói không thật lòng. Nhưng tôi dám chắc rằng khi các cô ấy kề vai người yêu và thỏ thẻ vào tai người yêu như thế thì cũng là lúc trong đầu các cô thẩm nhủ “Dù sao thì phù du nhiều vẫn hơn”. Cũng đúng thôi, bạn nhìn thấy hai cô gái bình phẩm rằng “Sữa chua Ba Vì ăn ngon lắm” thì bạn phải có tiền mới có thể nhìn sang mà khẳng định “Đây ăn suốt nhé”. Cứ tưởng tượng bạn mới cưới một cô vợ nhỏ và hai bạn sống trong một ngôi nhà nho nhỏ. Nhưng cái gia đình nhỏ ấy của bạn sẽ rối tinh rối mù lên. Và mọi chuyện không còn là nhỏ nữa khi mà cô vợ nhỏ của bạn sinh ra cho hai bạn một thiên thần bé nhỏ. Tiền tã, tiền sữa … tất tần tật đều được gọi là tiền.

Đó mới chỉ là một mức độ nào đó của sự phức tạp liên quan đến đồng tiền.

Suy cho cùng, tiền là tuốc nơ vít, tiền là cờ lê và tiền là mỏ lết. Người ta dùng tuốc nơ vít để vặn chặt một con đinh ốc, nhiều con đinh ốc, miễn sao cái tuốc nơ vít và con đinh ốc ấy là vừa cỡ với nhau. Đấy gọi là dùng tiền để che đậy thông tin, dùng tiền để giấu kín vấn đề .

Người ta dùng cờ lê để mở một cái bu lông, nhiều cái bu lông, miễn sao cái cờ lê và cái bu lông là vừa cỡ với nhau. Đấy gọi là dùng tiền để mở ra cơ hội, dùng tiền để phanh phui nhiều chuyện khác.

Và khi cái cờ lê không vừa cỡ với cái bu lông thì người ta dùng mỏ lết. Đấy gọi là những gì không giải quyết được bằng tiền thì... "có thể giải quyết được bằng nhiều tiền". Đấy gọi là cái gì cũng có giá của nó, bu lông nhỏ thì chỉnh cho mỏ lết khép vào một tý, bu lông to thì chỉnh cho mỏ lết nó ngoác rộng ra.

Đó là một mức độ cao hơn của sự phức tạp liên quan đến đồng tiền.

Posted Image


Một người bạn nói với tôi rằng “Số tiền mình kiếm được thể hiện giá trị của bản thân mình”. Tôi lại không phán xét. Nhưng xét cho cùng thì anh bạn tôi nói đúng, nó thể hiện giá trị của bản thân mình.

Tôi quay về cái nghĩa tiền là "phù du". Nếu đúng tiền là phù du thật thì tôi kiếm được càng nhiều phù du thì giá trị của bản thân tôi càng lớn. Chẳng phải có rất nhiều thứ mà bây giờ người ta coi như là phù du đấy sao? Đó là tình bạn, tình anh em, tình đồng chí, tình đông nghiệp, tình yêu lao động, sự trung thực v.v. Khi tôi và bạn kiếm được số tiền quá khác nhau, người ta sẽ so sánh số tiền của tôi và bạn. Nhưng khi tôi và bạn kiếm được số tiền ngang bằng nhau, người ta sẽ so sánh cách kiếm tiền của tôi và bạn.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng vẫn sẽ đi kiếm "phù du". Tôi không ngại đồng 5 nghìn của tôi nặng hơn của bạn, vì rõ ràng sẽ có lúc người ta sẽ dùng cân để so sánh tiền thôi.



Vắng em rồi, anh hạnh phúc nhiều không?

#131
Gà_Nhất_Server

Gà_Nhất_Server

    Trình độ A CSTH

  • Advance Member
  • PipPip
  • 206 Bài Viết:

Triết lý mang tên... đồng tiền




”. Cứ tưởng tượng bạn mới cưới một cô vợ nhỏ và hai bạn sống trong một ngôi nhà nho nhỏ.

Cho cái tội, có vợ lớn còn tham vợ nhỏ, tiền nuôi 2 bà phải lớn hơn nuôi 1 bà là dương nhiên.

#132
voanht

voanht

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 14 Bài Viết:
phương châm sống là hết mình nhiệt tình và nhiệt huyết



bạn nào rảnh thì ghé qua các sản phẩm của mình nha : nội thất văn phòng, ghế phòng họp ,ghế da cao cấp, bàn họp , két sắt , noi that van phong , ghe da cao cap, ban hop ,ket sat, ghe phong hop , tin tức công nghệ,điện thoại, dịch vụ tận nhà, dich vu tan nha

#133
danghungvn

danghungvn

    Căn bản tin học tốt

  • Member
  • Pip
  • 72 Bài Viết:
híc! đọc bài viết nào cũng thấy hay quá! có ai hiểu được tình thương cha mẹ dành cho mình nhiều thế nào!

Bài viết này được chỉnh sửa bởi danghungvn: 28 September 2011 - 01:39 PM


#134
thuexecocitroen

thuexecocitroen

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 12 Bài Viết:
cốt truyện hay, cảm ơn các bác , có thì post thêm để mọi người cùng đọc nhé .....

#135
tuphuvutuong

tuphuvutuong

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 331 Bài Viết:

Không có gì để vội vã

Nói vội vã đưa ta đi tới đâu? Hành động vội vã đưa ta đi tới đâu? Suy nghĩ vội vã đưa ta đi tới đâu? Chúng đưa ta đi tới với sai lầm, với thất vọng và khổ đau. Chúng đưa ta đi tới với bệnh hoạn già nua và hủy diệt sự sống một cách nhanh chóng. Sai lầm thì không có an toàn. Thất vọng thì không còn có niềm tin để sống. Khổ đau thì sự sống héo mòn, bệnh hoạn và nhanh chóng bị hủy diệt.

Tinh tấn trong Phật giáo không phải là vội vã, ngay cả vội vã chứng đạo, vội vã về Tịnh độ hay vội vã làm Phật. Tại sao? Vì đạo thì không có gì để vội vã. Tịnh độ là quê hương của chư Phật, được tạo nên từ những chất liệu của tâm thức không vội vã. Và đã là Phật thì không còn có bất cứ cái gì trước đó, sau đó và ngay đó để vội vã.

Người nào có tinh tấn, người đó biết rất rõ trong đời sống của họ mỗi ngày cần phải làm gì và họ đã làm hết lòng với công việc đó trong mỗi ngày nhưng không vội vã. Không vội vã không có nghĩa là chậm chạp. Hành động không vội vã, vì trong hành động ấy có chất liệu của tuệ giác. Hành động có tuệ giác là hành động trầm tĩnh, sắc bén, linh hoạt và sống động nhưng hoàn toàn không vội vã.

Phật thì không còn vội vã, ngay cả vội vã truyền đạo và vội vã giúp người khác chứng đạo. Kinh Phật đã nói cho ta biết điều đó. Kinh nói rằng, sau khi đức Phật thành đạo, Ngài không có vội vã chuyển Pháp luân mà Ngài đã dành một thời gian khá lâu để chiêm nghiệm những gì Ngài mới chứng ngộ và sống với nó. Phật thì không còn bị giới hạn bởi không gian và không còn bị thời gian hủy diệt, nên đời sống của Ngài là sống mà không vội vã.

Và Ngài đã đem đời sống không vội vã ấy để truyền dạy cho mọi người và hiến tặng cho hết thảy muôn loài. Các nhà bác học hiện đại cũng vậy, họ nghiên cứu và làm các công việc của họ không vội vã và họ cũng không công bố những thành quả nghiên cứu của họ một cách vội vã. Họ đã đem cái không vội vã để học tập, để nghiên cứu và cái thành quả không vội vã ấy để hiến tặng cho đời.

Vậy, mục đích của chúng ta tu học là để làm gì? Là để có khả năng nói được những lời nói không vội vã; để có khả năng hành động không vội vã và để có khả năng tư duy không vội vã, quan trọng nhất là có khả năng sống không vội vã và đem chất liệu không vội vã đó để hiến tặng cho đời.

Nhờ có tư duy không vội vã, nên trong đời sống hàng ngày, ta không vội vã khen ai và cũng không vội vã chê ai; không vội vã theo ai và cũng không vội vã chống đối ai; không vội vã ghét ai và cũng không vội vã thương ai; không vội vã kiêu hãnh và cũng không vội vã tự ti.

Thương ai hay ghét ai trong vội vã ta sẽ ân hận; khen ai hay chê ai trong vội vã ta sẽ ân hận; theo ai hay chống đối ai trong vội vã ta sẽ ân hận; vội vã kiêu hành hay vội vã tự ti ta sẽ ân hận . . . Sống không vội vã, ta sẽ lấy được những hạt giống ân hận ra khỏi tâm ta, ra khỏi nơi những lời nói và hành động của ta và ra khỏi ngay nơi đời sống của ta.

Ở trong đời, ai sống với tâm không ân hận bởi những lời nói và bởi những hành động của mình, người đó có sức mạnh, người đó có khả năng tự tin, người đó có hạnh phúc và người đó là người thành công ngay trong cuộc sống này.

Trong mỗi ngày có hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ta chỉ cần dành một giờ cho sự thực tập đời sống không vội vã. Nghĩa là ta thực tập đi không vội vã, ngồi không vội vã, đứng không vội vã, nằm không vội vã, ăn uống không vội vã, nói cười không vội vã, làm việc không vội vã, lái xe không vội vã, ngắm trăng sao, nghe chim hót hay nhìn những bông hoa nở với tâm hồn trầm tĩnh, không vội vã . . . nghĩa là trong một ngày ta chỉ dành một giờ thực tập tiếp xúc mọi sự hiện hữu trong ta và chung quanh ta với tâm hồn tĩnh lặng, không vội vã.

Xã hội con người hiện nay, người ta làm bất cứ cái gì cũng vội vã. Vội vã là một hình thức khác của hấp hối. Sống hấp hối, thì sự sống chẳng còn có gì thú vị nữa cả. Văn minh khoa học là để giúp đỡ cho con người sống không vội vã, không bận rộn với đời sống vật chất, nhưng do lòng tham của con người, nên họ đã biến mình trở thành đời sống hấp hối và trở thành những dụng cụ hấp hối của khoa học vật chất và phản bội những gì tốt đẹp mà họ đang có và phản bội những gì văn minh mà khoa học đang hiến tặng cho họ.

Thọ mạng của ta ngắn hay dài, an hay bất an, chúng hoàn toàn tùy thuộc vào tâm tĩnh lặng sâu hay cạn của ta. Tâm ta tĩnh lặng sâu, những hạt giống vội vã trong tâm ta không có điều kiện để hoạt khởi, khiến những mạch máu trong thân thể ta lưu thông tự nhiên, tim ta không bị những áp lực của lòng tham hay tâm sân hận, để phải co bóp vội vã, ấy là một trong những điều kiện giúp ta có một thân thể thanh thoát, nhẹ nhàng, ít bệnh hoạn và thọ mạng lâu dài.

Trong khi một xã hội con người đang hấp hối, không có được một giây phút nào cho tâm hồn tĩnh lặng, cho những hoạt động không vội vã, thì núi vẫn xanh, suối vẫn chảy reo mỗi ngày, không gian vẫn thênh thang và mây trời vẫn thong thả bay giữa không gian thênh thang ấy, muôn vật đang sống và làm việc với chính nó một cách trọn vẹn chẳng có gì vội vã cả và chỉ có con người sống với lòng tham nên vội vã mà thôi! Nhưng, thực ra khi một người biết sống hết lòng, thì ngay trong đời sống của con người, chẳng có cái cái gì để cho ta vội vã cả.

Thích Thái Hòa



#136
tuphuvutuong

tuphuvutuong

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 331 Bài Viết:

Cửa hàng tự chọn, tự trả tiền, không nhân viên bảo vệ

Khi bước vào một cửa hàng như vậy, bạn sẽ hành động như thế nào?

Tôi nghĩ sẽ có bốn hành động sau:

- Thứ nhất, bạn trả tiền đúng với giá của món hàng.

- Thứ hai, bạn chỉ trả một phần.

- Thứ ba, bạn lặng lẽ lấy món hàng và bước đi mà không trả tiền.

- Thứ tư, bạn nhẹ nhàng lướt qua các gian hàng, cảm thấy thực sự không cần thiết phải đem về thêm bất kỳ món hàng nào nữa.

Posted Image

Trong bài viết này tôi không tập trung bàn luận về việc thể hiện đức tính trung thực, tự trọng mà hướng vào các quá trình tâm thức trong hành động.

Thông thường khi bắt gặp một món hàng hấp dẫn, ta sẽ tìm cách sở hữu nó bằng tiền trả cho cửa hàng hoặc lén lút bỏ nó vào túi để tận hưởng cảm giác vui sướng được sở hữu mà không phải tốn công tốn của. Đối với những người như thế thì hoàn toàn đáng chê trách bởi họ không biết kiềm chế cái tâm tham lam của mình. Nhưng đối với số ít người dù giàu có nhưng vẫn lấy hàng mà không trả tiền. Hành động này khoa học ngày nay vẫn còn đang nghiên cứu, tạm cho rằng nó là một chứng bệnh nhưng theo quan điểm Phật Giáo thì đây là một dạng của tham đắm.

Khi đã giàu có về vật chất, ta có khuynh hướng tìm đến những thú vui tinh thần như đi du lịch, tổ chức tiệc tùng để gặp gỡ bạn bè, người thân… Người biết đủ và có tâm rộng rãi, khoáng đạt sẽ cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ, nhưng người có tâm tham sân si quá nhiều sẽ không bao giờ thấy vừa ý, hài lòng với các việc làm và các mối quan hệ của mình. Chẳng hạn như một số ngôi sao Hollywood, họ luôn muốn được mọi người quan tâm, chú ý đến mình, muốn được càng nhiều người yêu mến càng tốt. Tâm tham của họ cứ như thế ngày càng phát triển, đến khi qua thời đỉnh cao của sự nghiệp, tên tuổi ngày càng ít xuất hiện trên các phương tiện truyền thông thì họ bắt đầu có cảm giác bất mãn, bực bội, dễ nổi giận trong các va chạm, xung đột hàng ngày, biểu hiện bằng việc gây lộn, chửi thề hay thậm chí dùng nấm đấm… Đây chính là tham sân si đang chi phối tâm thức họ, làm cho họ không còn biết phân định điều gì là tích cực và tiêu cực nữa. Và khi đó hành động trộm cắp được sử dụng như một cách để giải tỏa những bức bối, những cơn giận và kể cả những chán chường do không còn được mọi người săn đón nữa.

Phương cách giải tỏa này có thể bắt đầu từ trong các cửa hàng kinh doanh theo hình thức không nhân viên, không máy quay giám sát rồi sau đó để tăng cảm giác phấn khích nó sẽ được thực hiện trong các cửa hàng bình thường. Sâu xa bên trong tâm thức là như vậy, nó diễn ra rất vi tế nên khi bị bắt quả tang. có người đã trả lời rằng tôi cũng không biết vì sao mình lại làm như vậy. Thật là một màn kịch khéo léo mà cái tâm phân biệt dàn dựng ra và họ trở thành những diễn viên bất đắc dĩ bị lôi cuốn theo mà không mảy may nhận ra.

Đối với hành động thứ tư, mới nghe qua bạn có thể thấy lạ nhưng nó chính là kết quả của quá trình nhận được bản tâm thanh tịnh bất diệt, không thêm cũng không bớt. Vào một cửa hàng với nhiều hàng hóa phong phú, được trưng bày đẹp mắt nhưng nhìn quanh một hồi không thấy nhân viên bán hàng hay nhìn lên trần nhà cũng không thấy có máy quay an ninh bạn sẽ đi từ cảm giác ngạc nhiên đến thích thú, rồi sau khi đọc kỹ bảng thông báo cách thức kinh doanh của cửa hàng bạn lại chuyển sang ngờ vực và có chút lo sợ vì không biết nơi đây đang bày trò gì, có phương hại gì đến mình hay không?

Nhưng khi thấy một người đem một món hàng nào đó ra ngoài mà vẫn bình yên dù người đó không hề trả một đồng xu nào thì lúc này cảm xúc trong bạn trở nên nhẹ nhõm hơn và bạn lại bắt đầu với các mối quan tâm thường ngày là nên mua những mặt hàng nào, mẫu mã ra sao, giá cả bao nhiêu là hợp lý… Hãy dừng lại vào ngay trước khi cảm giác nhẹ nhõm xuất hiện, chú ý vào cái khoản khắc chuyển tiếp giữa thời điểm chấm dứt các cảm xúc hỗn tạp và thời điểm bắt đầu cảm giác nhẹ nhõm. Khoản khắc này phát sinh rất nhanh, chỉ như một chóp sáng nhưng nó chính là bản tâm thanh tịnh không cấu nhiễm, không có khởi nguồn cũng không có kết thúc, nó vẫn luôn hiện diện chỉ có điều ta không nhận ra do bị các yếu tố bên ngoài hấp dẫn, lôi cuốn.

Nếu bạn hòa nhập vào bản tâm thanh tịnh này bạn sẽ thấy mọi yếu tố bên ngoài chỉ là giả tạo, không còn gợi hứng thú nữa, bạn sẽ đạt được ung dung, tự tại và biết đủ đối với các nhu cầu cơ bản của bản thân. Khi đó bạn có thể nhẹ nhàng bách bộ qua các gian hàng không phải để ngắm nhìn chúng mà là ngắm nhìn, chiêm ngưỡng tâm thanh tịnh của mình trong từng bước đi, dù đang di chuyển nhưng bạn vẫn nhận biết tâm thanh tịnh hiện diện mà không cần cố gắng tìm kiếm nó, giống như bạn đang ngồi đọc sách trong phòng với ánh đèn bật sáng, bạn vừa tiếp thu các kiến thức trong sách một cách chủ động nhưng cũng vừa nhận biết một cách liên tục ánh sáng của đèn đang lan tỏa khắp gian phòng.

Trạng thái này có thể khiến bạn cảm thấy không còn cần thiết phải mua một món hàng nào nữa để thỏa mãn sở thích bởi không sự vui thích nào có thể so sánh với việc nhận ra và duy trì bản tâm thanh tịnh của mình, bạn sẽ đi ra ngoài cửa hàng.

Tâm Thiền



#137
sunshine2012

sunshine2012

    Thành viên mới

  • Member
  • 14 Bài Viết:
Những bài viết thật hay và hữu ích. thanks mọi người nha!
[GAME Mobile việt hóa] Doraemon và cuộc chiến bảo bối (HOT!!!!!)
Soạn tin : GP 011316768 Gửi 9079
[GAME Mobile việt hóa] Nobita lạc vào xứ quỷ
Soạn tin [free]: MQK gửi 8075


#138
tuphuvutuong

tuphuvutuong

    Trung cấp CSTH

  • Advance Member
  • PipPipPip
  • 331 Bài Viết:

Chưa hề có ai thấy
một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài

Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: 'Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả!'.

Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình những gì bây giờ? Hình ảnh tốt đẹp của chính mình ư? Hay là để lại của cải vật chất và biết đâu sẽ tạo dịp cho chúng cấu xé nhau? Tốt hơn hết là nên lưu lại cho con cháu mình một nguồn cảm ứng, một cách nhìn về mọi sự vật chung quanh với một ý nghĩa nào đó hầu giúp mang lại cho chúng một niềm tin trong cuộc đời sau này.

Của cải cũng có thể được sử dụng như một phương tiện để giúp đỡ người khác hầu mang lại cho mình một cuộc sống có ý nghĩa. Thế nhưng đồng thời của cải cũng thật nguy hiểm vì nó có thể mang lại cho ta một cuộc sống thật tồi tàn, gây ra lắm thứ thiệt hại cho người khác. Của cải cũng chỉ là một công cụ, người ta có thể sử dụng nó để xây dựng hoặc để hủy hoại: nó có thể giúp mang lại sự an vui và hào phóng hoặc cũng có thể tạo ra vô số chướng ngại chẳng hạn như tham lam, kiêu căng, cảm tính bất thỏa mãn và đấy là những gì ngăn chặn không cho chúng ta tìm thấy những niềm hạnh phúc đích thực.

Các công cuộc nghiên cứu về xã hội học cho thấy ngày nay con người không hề cảm thấy sung sướng hơn so với năm mươi năm về trước, mặc dù thu nhập bình quân trên mỗi đầu người đã tăng lên gấp đôi. Richard Layard - Giáo sư Trường Kinh tế Luân Đôn(London School of Economic) có nói như sau: 'Chúng ta có nhiều thực phẩm hơn, nhiều quần áo hơn, nhiều xe hơn, sống trong những ngôi nhà rộng hơn, có lò sưởi ấm, có dịp du lịch ngoại quốc, làm việc ít hơn, có nhiều thì giờ giải trí hơn, y tế tốt hơn tuy nhiên không phải vì thế mà chúng ta hạnh phúc hơn. Vậy nếu muốn có hạnh phúc thì nhất thiết phải hiểu rõ đâu là các nhân tố đích thực mang lại hạnh phúc và phải kiến tạo chúng như thế nào!'.

Một điều hết sức rõ ràng là nếu những người sống dưới mức nghèo đói có thể tìm được thêm một chút thu nhập thì họ cũng có thể cải thiện được cuộc sống của mình rất nhiều. Thế nhưng đối với những người đang sống bên trên cái mức nghèo đói đó thì nhiều công cuộc nghiên cứu đã cho thấy rằng dù của cải của họ có gia tăng gấp đôi hay gấp ba thì họ cũng không hề cảm thấy hài lòng hơn với cuộc sống của họ.

Tiền bạc không mang lại hạnh phúc... trừ trường hợp được mang ra để bố thí.


Hơn nữa, một số nghiên cứu đã cho thấy nếu sử dụng đồng tiền vì người khác thì nó sẽ mang lại hạnh phúc cho mình. Thật vậy, luôn có một sự tương quan chặt chẽ giữa lòng vị tha và hạnh phúc. Nhiều công trình nghiên cứu còn cho thấy là hành động cho mang lại nhiều xúc động tốt đẹp hơn so với việc nhận. Bà Elisabeth Dunn - người đầu đàn của một nhóm chuyên gia nghiên cứu để ước tính mức độ hài lòng giữa những người xài tiền vì sự ích kỷ của mình và những người đem của cải để giúp đỡ người khác vì lòng vị tha - đã tuyên bố như sau: 'Chúng tôi nhận thấy những người sử dụng đồng tiền vì người khác đều là những người thật sung sướng. Sự sung sướng đó không nhất thiết chỉ nhận thấy nơi những người có lòng bác ái rộng lớn mà nó còn thoát ra từ một cử chỉ thật khiêm nhường với 5 đô-la trong tay'(đối với quê hương của những người đọc được những dòng chữ này thì chỉ cần 50 xu cũng đủ để giúp cho một người nghèo khó mua được một đĩa cơm trắng).

Các công cuộc nghiên cứu của Martin Seligman - một nhà tiên phong trong lãnh vực 'Tâm lý học tích cực' - cũng cho thấy là niềm hân hoan phát sinh từ một nghĩa cử bất vụ lợi luôn mang lại một sự hài lòng thật sâu xa. Để kiểm chứng cho giả thuyết này, ông ta chọn hai nhóm học sinh: một nhóm cho đi chơi thỏa thích và một nhóm thì tham gia vào các sinh hoạt từ thiện. Sau đó ông ta yêu cầu mỗi học sinh viết ra những cảm nghĩ của mình. Kết quả thật hết sức bất ngờ và xúc động: sự thích thú mang lại từ các sinh hoạt vui chơi(đi chơi chung giữa bạn bè với nhau, xem hát, ăn kem...) thật hết sức thấp so với những gì mang lại từ các sinh hoạt từ tâm. Thật thế, thực hiện một cử chỉ phát xuất tự nhiên từ lòng tốt của mình, dù đấy chỉ là một cử chỉ thật nhỏ cũng đủ để làm thay đổi phẩm chất của ngày hôm ấy trong cuộc đời mình; các học sinh tham gia vào các sinh hoạt từ thiện cho biết trong ngày hôm ấy chúng biết chú tâm hơn, cảm thấy mình khả ái hơn và mọi người chung quanh đều yêu quý mình hơn. Lòng vị tha nào có bắt chúng ta phải "hy sinh" thật khủng khiếp đâu, thế nhưng lúc nào cũng mang lại thật nhiều lợi ích cho người khác và cho cả chính mình.

Ricard Matthieu
Hoang Phong dịch



#139
hominhmy

hominhmy

    Thành viên mới

  • Newbies
  • 3 Bài Viết:

Cảm ơn con gái

Cảm ơn con vì khi con còn nhỏ, con đã làm cho mẹ tin rằng những chiếc bánh ga tô mẹ làm thật là kỳ diệu và những câu chuyện của mẹ luôn luôn rất tuyệt vời.

Cảm ơn con vì con đã luôn tìm lời khuyên ở mẹ mỗi khi gặp khó khăn với bạn trai dù mẹ chẳng hề giúp gì được.

Cảm ơn con đã gọi điện chỉ để khuyên mẹ xem một chương trình trên ti vi.

Cảm ơn con vì những tấm thiệp luôn đến với mẹ đúng vào ngày sinh nhật.

Cảm ơn con vì những câu hỏi về các công thức nấu ăn.

Cảm ơn con đã cho mẹ những lời khuyên.

Cảm ơn con đã hỏi mẹ những lời khuyên.

Cảm ơn con đã luôn nhớ đến mẹ trong cuộc sống.

Cảm ơn con vì con không nghĩ là mẹ đã già.

Và cuối cùng, mẹ cảm ơn con vì điều đẹp đẽ nhất mà con đã mang đến cho mẹ, đó là tình cảm bạn bè của một người phụ nữ trưởng thành.


---TTO---


Cảm động và thật ý nghĩa!

#140
cubon79

cubon79

    Thành viên mới

  • Member
  • 37 Bài Viết:
Tài sản quí báu nhất: lòng trung thành
Cảm giác vô ích nhất: sự nuối tiếc
Trang phục đẹp nhất: nụ cười

một trong những câu có ý nghĩa nhất mà mình từng đọc :01:







Perfumista - Thong tin nuoc hoa

Stars Counter Game

Balloon vs. Thorns

MU Phuc Hung

Làm Việc Tài Nhà

Mu Da Nang

Tuyển Nhân Viên Bán Hàng

Tư vấn sức khỏe trực tuyến

Close [X]